Novel

Chương 13

Chương 13

Tiếng gầm bên ngoài ngày lúc một gần.

 

Mặt đất rung chuyển, nhưng thứ tôi lo lắng nhất ngay lúc này là cánh tay tôi.

 

"Anh ấy là của tôi. Buông ra!"

 

"Mơ đi."

 

Tay của cả hai cùng lúc siết chặt. Cơn đau nhói lên dọc bả vai tôi.

 

"Này—"

 

"Si-woo, đứng sau lưng tôi." Eun-ha nói.

 

"Không, đứng sau lưng em này." Yeonhwa cắt lời.

 

Cô ta vừa nói vừa quấn chặt ngón tay hơn quanh cổ tay trái của tôi.

 

"Tôi và anh ấy sẽ đi cùng nhau." Yeonhwa nói. "Eun-ha, cô ở lại đây đi. Ánh sáng từ ngọn lửa của cô chỉ tổ thu hút thêm quái vật thôi."

 

Bàn tay cô ta kẹp chặt lấy cổ tay phải của tôi.

 

"Tôi sẽ không để anh ấy rời khỏi tầm mắt mình một lần nào nữa đâu," Eun-ha tuyên bố.

 

"Câm miệng." Yeonhwa đáp lại, mắt nheo lại. "Cô đã để mất anh ấy không chỉ một mà tận hai lần rồi."

 

Tiếng gầm gừ tiếp theo khiến cả căn hầm rung chuyển. Tôi hít một hơi thật sâu.

 

"Để tôi đứng sau đi." tôi nói. "Lần này tôi sẽ đứng sau cả hai người. Như vậy sẽ ít khả năng tôi bị thương hơn—"

 

"Không." Eun-ha ngắt lời, thậm chí không thèm nhìn lại.

 

"Anh nghĩ tôi ngu à?" Yeonhwa hỏi. "Giây phút tôi vừa quay đi, cô ta sẽ chộp lấy anh và chạy mất."

 

"Cô mới là kẻ thích bắt cóc người khác đấy," Eun-ha vặn lại.

 

"Còn hơn việc cô làm giả cái chết của anh ấy."

 

Cổ tay tôi đau nhức. Họ kéo. Trái, phải, rồi cả hai phía cùng lúc.

 

Cánh cửa hầm mở toang phía trước. Bên ngoài là gió trắng xóa, bê tông đổ nát và những bóng đen mờ ảo đang chuyển động. Cái lạnh tát thẳng vào mặt tôi ngay khi chúng tôi bước ra ngoài. Phổi tôi như thắt lại vì không khí buốt giá.

 

Cánh đồng tuyết quanh căn hầm không hề trống trải. Những hình thù di động ở rìa tầm nhìn. Thân hình dài, nhiều chân cùng bộ hàm rộng đến mức có thể nuốt chửng nhiều người cùng lúc. Bộ lông của chúng trông giống như những cây kim phủ băng hơn là lông mao và những chiếc gai băng nhô ra từ sống lưng.

 

Một con trong số chúng ngẩng đầu lên và đánh hơi. Mắt nó khóa chặt vào chúng tôi.

Nó hú lên. Những con khác đáp lại, vây quanh chúng tôi.

 

"Chúng đang đến từ mọi hướng."

 

"Có lẽ nếu cô không giải phóng quá nhiều mana lúc đó," Yeonhwa nói, "Chúng ta đã không rơi vào tình cảnh này, phải không?"

 

"Ít nhất tôi có thể giết những thứ tôi thu hút đến," Eun-ha nói. "Không giống ai đó chỉ biết lẩn trốn."

 

Hơi nóng cuộn quanh cẳng tay cô ấy, rực rỡ và nóng bỏng.

 

Những cái bóng dày đặc quanh mắt cá chân của Yeonhwa, tụ lại như một lớp da thứ hai.

 

Bàn tay của họ trên cổ tay tôi cứng như sắt nguội.

 

"Nếu hai người buông tôi ra." tôi nói khẽ, "Tôi hứa sẽ không chạy. Hai người cũng sẽ không mất dấu tôi trong cơn bão tuyết và hai người sẽ có thể chiến đấu tử tế hơn."

 

"Anh đã chạy đến chỗ cô ta," Eun-ha nói. "Anh sẽ lại chạy trốn tiếp thôi."

 

"Anh đã để mình bị một con chuột cống đánh cắp," Yeonhwa nói. "Anh sẽ lại 'trượt chân' lần nữa cho xem."

 

Họ không nhìn tôi. Họ nhìn nhau.

 

Con tuyết thú gần nhất lao tới. Nó lao thẳng về phía chúng tôi, móng vuốt đào sâu vào tuyết.

 

"Này! Nhìn phía trước kìa!" tôi nói.

 

Tay Eun-ha cử động. Lửa phun ra từ tay cô, biến lớp tuyết trước mặt chúng tôi thành bùn sôi lên sùng sục. Con thú đâm sầm và đó và biến mất, chỉ để lại một bộ xương cháy đen bị tan chảy một nửa trong băng.

 

Ba con nữa đột phá từ cánh phải, dùng hơi nước làm màn chắn.

 

"Cánh phải." tôi báo.

 

"Tôi thấy rồi," Yeonhwa lẩm bẩm.

 

Những cái bóng của cô ta lao vút qua mặt đất như những vết nứt trên kính. chúng vọt lên dưới ngực lũ thú, đâm xuyên qua chúng khi chúng đang nhảy giữa không trung. Lũ quái vật lơ lửng trong giây lát, co giật, rồi những cái bóng xoắn lại, xé toạc chúng ra rồi vứt chúng sang một bên..

Máu bốc hơi trên tuyết.

 

"Này! Cô suýt chút nữa là làm đứt cổ tay anh ấy rồi đấy," Yeonhwa mắng. "Nhìn xem lửa của cô bay đi đâu đi."

 

"Cô mới là người kéo anh ấy vào phạm vi đòn tấn công của tôi," Eun-ha vặn lại. "Ngừng lôi kéo anh ấy như một búp bê đi."

 

"Cô là người xích anh ấy."

 

"Để ngăn cô đánh cắp anh ấy."

 

"Hai người có thôi đi không? Tập trung vào lũ quái vật đi! Hai người không phải đang chiến đấu với chúng! Hai người đang dùng chúng làm cái cớ để hơn thua nhau đấy!" Tôi hét lên.

 

"Dĩ nhiên rồi," Yeonhwa nói. "Anh nghĩ tôi quan tâm mình giết bao nhiêu con chó à?"

 

Và đàn thú cuối cùng cũng ồ ạt xông vào. Trái. Phải. Sau lưng. Mỗi khi có thứ gì cử động, họ đều phản ứng. Mỗi lần họ di chuyển, toàn thân tôi lại giật theo. Vai tôi đau nhức dữ dội, di chứng từ việc bị kéo về hai hướng đối lập một cách mạnh bạo.

Một con quái vật giống sói khác lao vào chân tôi. Cơ bắp tôi căng ra để nhảy lùi lại. Nhưng tay họ lại kéo tuột tôi về phía trước.

 

"Dưới thấp!" Tôi gằn giọng.

 

Bóng tối cuộn lại, tóm lấy đuôi nó, hất văng nó về phía trước. Nó rơi bộp xuống chân chúng tôi. Lửa đấm thẳng từ trên xuống và xóa sổ cái đầu của nó. Hơi nóng phả vào ống chân khiến tôi bỏng rát. Tôi cố nuốt lại những lời chửi rủa của mình vào trong.

 

Làm thế quái nào mà chúng ta có thể chiến đấu như thế này chứ? Trong khi ba người đang dính chặt vào nhau và bị bao vây bởi quái vật. Đúng là phép màu khi tôi vẫn còn đầu gối.

 

"Đừng ngã," Eun-ha nói.

 

"Nếu anh ngã, tôi sẽ giết cô ta." Yeonhwa nói khẽ.

 

"Anh ấy sẽ không ngã," Eun-ha khẳng định. "Tôi đang giữ anh ấy rồi."

 

"Cô đã tuột mất anh ấy nhiều lần rồi nhớ không?."

 

Câu nói đó giáng xuống còn nặng nề hơn cả lũ quái vật.

 

Một đợt tấn công khác ập đến, cố gắng tràn lên từ cả hai phía cùng lúc. Tôi thì tập trung vào việc giữ thăng bằng khi cả cơ thể như bị xé toạc theo mỗi cú kéo.

 

Nếu mình trật khớp cá chân bây giờ, một trong hai người họ sẽ đổ lỗi cho người kia và cả hai sẽ lại bắt đầu. Có lẽ nếu mình ngã đủ đau, mình sẽ được nghỉ ngơi trong căn hầm?

 

Những ngọn lửa hình vòng cung lao qua tuyết hướng về phía quái vật thiêu chúng thành tro. Bóng tối xoắn lại dưới những con quái vật biến chúng thành những vũng máu trên mặt tuyết trắng.

 

Cả hai đều đang cố gắng chứng minh điều gì đó qua mỗi lần hạ gục. Không phải với lũ quái vật. Mà với nhau.

 

Và tôi chính là cái tay cầm mà cả hai đang tranh nhau kéo.

 

"Cô cố đang bù đắp đấy à." Yeonhwa nói phẳng lặng khi cô ta cắt cổ một con chó săn khác bằng lưỡi dao của bóng. "Đây là sự tội lỗi hay là bản năng đánh dấu lãnh thổ đây?"

 

"Đây là lời bình luận hay là mặc cảm tự ti của cô vậy?" Eun-ha trả đũa, thổi bay ba con thú đang cố đánh thọc sườn. "Cảm giác như là cả hai đấy."

 

"Tôi không phải là người suýt nướng chín anh ấy," Yeonhwa nói.

 

"Tôi không phải là người để anh ấy mỉm cười với ai khác," Eun-ha rít lên.

 

Họ nhìn nhau trong một phần nhỏ của giây qua làn hơi nước. Một con thú tận dụng khoảnh khắc đó để lao vào điểm mù của tôi. Nó đến từ phía sau cùng móng vuốt sắc nhọn và hàm răng mở rộng sát tai tôi.

 

Tôi cảm nhận được không khí thay đổi. Cơ thể tôi cử động theo phản xạ. Không phải dùng phép. Không phải kỹ năng. Chỉ là một cú xoay người, nghiêng người sang một bên.

 

Chân tôi trượt trên máu. Yeonhwa giật mạnh tay tôi, kéo tôi lệch khỏi vị trí. Ngọn lửa của Eun-ha vạch qua không trung nơi cổ tôi vừa ở đó một nhịp trước và thổi bay đầu con quái vật. Cái xác rơi xuống gót chân tôi.

 

"Thấy chưa?" Yeonhwa nói. "Cô suýt nữa đã đốt cháy anh ấy rồi!"

 

"Cô do cô cứ kéo anh ấy đây!" Eun-ha quát lại. "Đừng chạm vào anh ấy khi tôi đang vận phép"

 

"Anh ấy không phải trang bị của cô."

 

"Anh ấy không phải đồ chơi của cô."

 

"Hai người xong chưa," tôi nói, hơi thở phả ra thành sương. "Hay là muốn mời thêm bọn chúng đến nữa?"

 

Họ không trả lời. Họ giết cho đến khi không còn gì để giết.

 

Khi mọi thứ cuối cùng cũng dừng lại. Hơi nước cuộn lên từ những vũng máu trên tuyết. Những mảnh xương gãy đâm ra từ những đống tuyết. Một vài cái gai băng bị đứt lìa vẫn lạch cạch trong gió.

 

Phổi tôi cảm thấy đau rát. Ngón tay tôi tê dại và đau nhức nơi chúng bị bóp chặt. Họ vẫn chưa buông tay. Bàn tay của Eun-ha nóng rực quanh cổ tay trái tôi. Cái nắm tay của Yeonhwa bên phải thì lạnh lẽo như sắt.

 

Chỉ có tiếng thở của chúng tôi và tiếng gió lấp đầy khoảng không tĩnh lặng.

 

"...Xong rồi," tôi nói. "Giờ hai người có thể buông ra được rồi."

 

Họ không làm vậy. Ánh mắt Eun-ha dời xuống tay tôi. Mắt Yeonhwa cũng nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt.

 

"Cô biết điều gì đang làm tôi bận tâm không?" cô ấy đột ngột nói.

 

"Sự tồn tại của cô à?" Yeonhwa gợi ý.

 

"Anh ấy không hề dùng phép lấy một lần," Eun-ha nói, phớt lờ cô ta. "Ngay cả một buff cơ bản cũng không. Thậm chí khi cái thứ đó suýt cắn đứt mặt anh ấy."

 

Ánh mắt cô ấy chuyển lên nhìn tôi.

 

"Anh là một trợ thủ hạng S biết chiến đấu." cô ấy nói. "Đến giờ này cơ thể anh đáng lẽ phải vận động trước cả đại não chứ, phải không?"

 

Chết tiệt.

 

"Có lẽ nếu hai người không bấu víu lấy tôi như thế này, tôi đã làm rồi?" Tôi nói. "Rồi sao chứ? Chẳng lẽ hai người không đủ sức xử lý một đàn chó à?"

 

"Anh..." cô ấy nói.Mắt cô ấy di chuyển từ ngón tay tôi xuống ngực tôi. Không phải kiểu dịu dàng. Mà là đang đo lường.

 

"Mana của anh không hề chuyển động lấy một lần," cô ấy tiếp tục. "Ngay cả khi lũ quái vật nhảy bổ vào mặt anh. Ngay cả khi anh trượt chân. Không lần nào cả."

 

"Anh ấy đang sợ," Yeonhwa nói. "Cô có nghĩ đến điều đó không? Sau tất cả mọi chuyện, anh ấy—"

 

"Sợ hãi càng khiến mana chuyển động mạnh hơn," Eun-ha cắt ngang. "Sốc sẽ khiến mana bùng phát. Ngay cả hạng D cũng sẽ vô tình phát ra. Anh ấy thì không."

 

"Tôi có mà," tôi nói. "Chỉ là không phải ở nơi mà cô có thể thấy thôi."

 

"Cho tôi xem đi," cô ấy nói.

 

"Tôi không thể biểu diễn theo yêu cầu được."

 

"Có phải vì anh đã quên không?" Yeonhwa nhẹ nhàng nói. "Vì những ký ức đó?".

 

"Ký ức?" Eun-ha lặp lại.

 

Cả hai cùng nhìn tôi. Tôi giữ vững cái nhìn của cô ấy. Và Eun-ha đã đón nhận nó. Ngón tay cô ấy ấn sâu vào mạch máu của tôi.

 

"Anh chưa bao giờ nói rằng mình bị mất trí nhớ," cô ấy nói.

 

"Không, tôi đã nói rồi mà," tôi trả lời. "Cái ngày mà chúng ta đi hẹn hò ấy."

 

"Vậy tại sao tôi không nhớ?" cô ấy hỏi.

 

Eun-ha định mở miệng nói gì đó nhưng rồi khựng lại.

 

Môi Yeonhwa nhếch lên. "Có lẽ vì cô quá bận rộn với việc giam cầm anh ấy nên không nhớ được gì đấy."

 

"Hoặc có lẽ vì cô thường xuyên lôi kéo anh ấy vào đế chế tội phạm của mình." Eun-ha vặn lại ngay lập tức.

 

"Cả hai dừng lại đi," tôi nói. "Đầu tôi đau lắm rồi."

 

Họ không dừng lại. Nhưng họ đã chuyển dịch. Tâm điểm của cuộc tranh cãi trượt từ người này sang người kia rồi quay lại phía tôi.

 

"Mất ký ức..." Eun-ha nói. "Kỹ năng mà anh ấy không thể sử dụng. Những cái tên anh ấy phớt lờ. Những địa điểm anh ấy không có phản ứng. Và giờ cô nói anh ấy đã thú nhận tất cả những điều này với cô, một cách lặng lẽ, và không bao giờ nói với tôi."

 

"Lúc đó cô đang gào thét vào mặt đại diện của họ," Yeonhwa nói. "Xé nát hợp đồng, quăng ghế. Ai đó phải ở lại bên giường anh ấy và lắng nghe chứ."

 

"Tôi đã cố gắng ngăn họ dùng anh ấy làm vật thí nghiệm!" Eun-ha quát. "Việc cô trốn trong góc không biến cô thành người giải tội của anh ấy đâu."

 

"Anh ấy đã kể tất cả cho tôi," Yeonhwa nói khẽ. "Đó là phần khiến cô khó chịu, phải không?"

Cơ hàm của Eun-ha gồng lên. Trông cô ấy như muốn đấm thứ gì đó. Thật không may, mặt tôi là thứ gần nhất.

 

Nhưng cô ấy đã không làm vậy. Thay vào đó, mắt cô ấy quay lại nhìn mặt tôi. Sắc lẹm. Dò xét. Cái cách mà bạn nhìn vào một món vũ khí mình đã sử dụng nhiều năm và đột nhiên không chắc liệu đó có phải món mình đã đặt hàng hay không.

 

"Si-woo," cô ấy gọi. "Anh còn nói gì với cô ta nữa?"

 

"Chúng ta không có đủ thời gian để liệt kê cái đó đâu." tôi nói.

 

"Tôi không đùa đâu," cô ấy nói.

 

"Tôi biết."

 

"Tôi không thích chuyện này," cô ấy nói.

 

"Vậy thì đừng nghĩ quá nhiều," Yeonhwa nói. "Anh ấy ở đây. Đang thở. Thế là đủ rồi."

 

"Không đủ!" Eun-ha quát. "Với tôi thì không."

 

Tay cô ấy rời khỏi cổ tay tôi. Lần đầu tiên kể từ khi bước ra ngoài, một bên người tôi được tự do. Nhưng nó chẳng mang lại cảm giác an toàn hơn chút nào.

 

Ngón tay cô ấy biến mất vào trong lớp áo khoác phía trên, gần xương quai xanh. Cô ấy móc ra một thứ gì đó từ lớp lót bên trong. Một quả cầu nhỏ, trong suốt và nhẵn nhụi, nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Ánh sáng xanh nhạt đập nhẹ bên trong. Những cổ tự lười biếng trôi nổi dưới bề mặt, xoay tròn.

 

Ngực tôi thắt lại.

 

"Cô đã giữ thứ đó ở đó suốt thời gian qua sao," Yeonhwa nói. "Ngay gần trái tim. Thật dễ thương."

 

"Câm mồm," Eun-ha nói. "Cô giấu dao sau lưng, còn tôi để công cụ ở phía trước. Phong cách khác nhau thôi."

 

Cô ấy giơ quả cầu lên để tôi có thể nhìn thấy rõ. Những cổ tự sáng lên khi có sự hiện diện của mana chúng tôi.

 

"Đó là cái gì," tôi vẫn hỏi.

 

"Cổ vật của sự thật," cô ấy nói. "Tôi mang theo nó phòng trường hợp anh lừa dối tôi."

 

Dĩ nhiên là người phụ nữ này có nó rồi. Cứ như thể cô ấy có một cái túi của doraemon vậy.

 

"Cô trộm nó từ giáo hội à?" Yeonhwa hỏi.

 

"Tôi trưng dụng nó," Eun-ha nói. "Họ đã không sử dụng nó đúng cách."

 

"Cô định chĩa thứ đó vào anh ấy ngay bây giờ sao?" Yeonhwa hỏi. "Trong khi lũ quái vật vẫn còn lảng vảng xung quanh và không có người hỗ trợ?"

 

"Chứ còn khi nào nữa," Eun-ha nói khẽ. "Khi anh ấy lại quay về dưới cái bóng của cô? Khi Hiệp hội lại đặt tay lên cổ anh ấy lần nữa? Tôi cần thứ này trước khi họ có cơ hội bóp méo nó."

 

Mắt cô ấy khóa chặt vào mắt tôi.

 

"Cầm lấy đi," cô ấy nói. "Nếu anh không có gì giấu giếm, nó sẽ không làm anh đau đâu."

 

"Và nếu tôi từ chối?" Tôi hỏi.

 

"Thì tôi cũng đã biết đủ rồi," cô ấy nói.

 

Quả cầu tỏa sáng rực rỡ hơn một chút. Nó thích sự căng thẳng. Tay Yeonhwa siết chặt lấy tay tôi.

 

"Nhìn tôi này," cô ấy nói.

 

Tôi làm theo. Gương mặt cô ấy trông tàn tạ hơn tôi tưởng. Tóc rối bù, vệt trắng gần thái dương sáng rõ hơn. Đôi mắt vằn tia máu, hằn lên vẻ kiệt sức và một thứ gì đó giống như nỗi đau buồn mà cô ấy sẽ không bao giờ cho phép mình gọi tên.

 

"Một câu hỏi thôi," cô ấy nói. "Chỉ một thôi. Tôi sẽ không yêu cầu anh nhớ lại mọi cuộc đột kích hay lời hứa. Tôi chỉ muốn biết liệu anh có còn là anh không."

 

"Cha Eun-ha," Yeonhwa nói chậm rãi. "Nếu cô không thích câu trả lời—"

 

"Tôi sẽ tự đối mặt với nó," cô ấy cắt ngang. "Cô không có quyền bảo tôi phải làm thế nào."

 

Cô ấy nhìn tôi. Rồi mở miệng.

 

"Si-woo"

 

Giọng cô ấy mềm mỏng hơn bất kỳ lúc nào trong suốt nhiều tuần qua.

 

"Anh có phải là," cô ấy hỏi, "Han Si-woo không?"

 

Quả cầu tỏa sáng rực rỡ hơn. Tôi nhìn chằm chằm vào nó. Rồi nhìn cô ấy. Rồi nhìn Yeonhwa, người mà vẻ mặt đã trở nên vô cùng, vô cùng tĩnh lặng.

 

Nếu tôi nói ra sự thật...

 

Nếu tôi nói "không", nếu tôi thừa nhận mình chỉ là một người lạ đang khoác lên mình cái xác của người mà họ yêu quý, thứ mà họ nghĩ rằng đáng để họ đổ máu vì nó, đáng để đánh đổi nhiều năm vì nó và đáng để lôi kéo qua bao nhiêu quốc gia vì nó—

 

Họ sẽ nghĩ rằng tôi đã giết Si-woo yêu quý của họ. Những người phụ nữ này sẽ phát điên... và giết tôi mà không cần suy nghĩ.

 

Ánh sáng từ quả cầu ngày càng rực rỡ hơn.

 

"Trả lời đi." Eun-ha thì thầm. "Làm ơn."

 

Thôi cút rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!