Yeonhwa - Hội trưởng hội Hắc Nhật (POV)
Người đàn ông bị trói trên ghế đã mất đi ba chiếc móng tay của mình.
Hắn nhìn chiếc móng thứ tư với vẻ trìu mến thẫn thờ, như thể hắn đang rất hối hận vì đã chưa bao giờ thực sự trân trọng nó trước đây vậy.
“Cơ hội cuối cùng đấy.” Yeonhwa nói.
Giọng vang lên vẫn bình thản như mọi khi.
“Nói lại lần nữa đi.” cô nghiêng đầu. “Lần này thì chậm thôi vì có lẽ tôi đã nghe nhầm.”
“T-tôi đã bảo rồi mà.” hắn lắp bắp. “Han Si-woo chết rồi! Hiệp hội đã thông báo rồi! Nguyên văn là ‘hắn đã chết trong quá trình vây bắt’. Hãy cứ thử hỏi bất kỳ ai đi, trên các diễn đàn đều có—”
Rắc.
Tiếng thét của hắn vang vọng vào những bức tường bê tông.
Chiếc kìm lạch cạch rơi lại vào khay kim loại.
Cô nhìn chằm chằm vào mảnh móng tay đẫm máu nhỏ xíu mà chẳng cảm thấy gì cả.
“Báo cáo của Hiệp hội sao...” Tôi lặp lại. “Ngươi thực sự tin chúng? Lũ rắn độc tởm lợm đó?”
Hắn nuốt nước bọt, mồ hôi chảy ròng ròng xuống thái dương.
“Gần đây, họ đã thực hiện một chiến dịch chung với Xích Long" hắn khóc lóc. “Ai cũng thấy mà! Có cả đoạn phim ghi cảnh anh ta bị lôi ra ngoài, người đầy máu—”
“Cho ta xem.”
Hắn nghẹn lời.
“Tôi không... có nó,” hắn nói. “Nó là tài liệu mật, tôi chỉ nghe kể từ—”
Cô chộp lấy mặt hắn.
Hắn co rúm lại, chỉ biết chờ đợi một chiếc móng nữa sẽ ra đi.
Cô chỉ xoay đầu hắn lại, ép đôi mắt hắn phải nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Nghe này.” Cô nói. “Ngươi chết hôm nay không phải vì ta thích thú gì về chuyện đó. Ngươi chết vì ngươi đang làm lãng phí thời gian của ta.”
Mana dao động quanh những ngón tay cô. Ánh đèn chớp tắt một lần.
“Jin-hee.” một thuộc hạ của cô gọi từ cửa, giọng nói đầy cẩn trọng, “Chúng tôi tìm thấy thứ này.”
Cô buông tay ra.
Người đàn ông gục xuống ghế, nức nở.
“Gì thế?” cô hỏi mà không thèm quay đầu lại.
“Hồ sơ ạ.” cô ấy nói. “Về vụ của Han Si-woo trước khi nó đã bị niêm phong lại bởi Xích Long.”
Điều đó khiến cô phải quay người lại.
“Niêm phong ư...” cô lặp lại.
Cô ấy gật đầu, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Hội trưởng Cha đã nộp báo cáo ‘niêm phong’ trong vòng hai mươi tư giờ,” cô ấy nói. “Không yêu cầu khám nghiệm tử thi. Không có bước theo dõi nào thêm. Hiệp hội chỉ việc đóng dấu và xếp xó mọi thứ.”
Chẳng phải như thế là quá nhanh và đáng ngờ sao?
“Đối với một kẻ phản bội biết rõ mọi chuyện nội bộ của cô ta” tôi lẩm bẩm, “Cô ta lại để vụ việc kết thúc mà không cần diễn một vở kịch nào cho ra hồn sao?”
Thuộc hạ của cô ngập ngừng.
“Vẫn còn nữa ạ.” cô ấy nói. “Các tầng hầm của Xích Long và các phong ấn mana đã được tăng cường vào tuần trước. Chỉ có người nội bộ mới được vào, nghiêm cấm người ngoài tiếp cận.”
À.
Ra là thế.
Giờ thì mọi chuyện đã hợp lý rồi.
Tên khốn trên ghế phát ra một tiếng động ướt át.
“T-tôi có thể đi được chưa?” hắn thì thầm. “Tôi đã khai hết mọi thứ rồi, tôi thề đấy—”
Cô bước lại gần, nhặt chiếc kìm lên lần nữa, rồi lại đổi ý và đặt nó xuống.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Rồi cô đưa tay siết chặt lấy cổ họng hắn và vặn mạnh.
Một tiếng rắc vang lên nhỏ gọn.
Đôi mắt hắn trợn trừng trong giây lát, rồi đờ ra.
Cô lùi lại, lau những ngón tay mình vào áo của hắn.
“Dọn dẹp đi.” tôi nói. “Và gửi hóa đơn cho bạn bè của hắn.”
“Rõ, thưa Sếp.”
Cô bước về phía cầu thang.
“Ở yên đây, Yeonhwa.” giọng nói của anh ấy từ nhiều năm trước vẫn vang vọng trong đầu cô. “Đừng ra ngoài cho đến khi anh quay lại. Anh đi kiếm chút thức ăn đây.”
Họ là những đứa trẻ mồ côi từ một vụ vỡ hầm ngục.
Đó là cách nói giảm nói tránh cho việc cha mẹ họ bị quái vật ăn thịt ngay trước mắt họ, và Hiệp hội chi trả cho đám tang của họ bằng một dòng mục lục trên bảng tính.
Khu ổ chuột thì chẳng thèm quan tâm đến cách nói hoa mỹ đó.
Nó chỉ quan tâm rằng sau khi lũ quái vật rời đi, có hai đứa trẻ không nhà không cửa, không gia đình, đứng giữa con phố đẫm máu và nắm chặt tay nhau.
Anh ấy luôn lao về phía rắc rối, ngay cả khi đôi giày đã thủng lỗ chỗ.
Anh kéo cô xuống dưới những gầm cầu thang đổ nát khi các băng đảng đang thanh toán lẫn nhau. Chia nhau mẩu bánh mì ăn trộm. Đắp chung tấm chăn rách vào mùa đông.
Khi có những người tuyển dụng đến tìm những đứa trẻ thức tỉnh, anh quyết định đã xem thử.
“Em nên đi cùng anh.” anh đã nói vậy.
Cô đã cười vào mặt anh.
“Em á?” cô hỏi. “Đến tên của anh em còn chẳng đọc ra hồn. Thợ săn chỉ dành cho những người biết chữ thôi.”
Thế là anh đi một mình.
Anh trúng tuyển.
Một ngày nọ, anh bước ra khỏi khu ổ chuột, khoác trên mình bộ đồng phục huấn luyện tạm bợ cùng một nụ cười ngốc nghếch. Anh bảo anh được gửi lên tiền về. Bảo rằng một khi thành công, anh sẽ mua cho hai đứa một nơi ở mà cửa sổ có kính hẳn hoi.
Tôi đã đứng nhìn anh đuổi theo ánh mặt trời.
Anh luôn tỏa sáng, quá rực rỡ đối với cô.
Còn cô thì ở lại trong bóng tối.
Cô phải bắt chúng trả giá cho tất cả những cơ hội mà thế giới này chưa bao giờ trao cho “chúng tôi”.
Anh gia nhập một hội thợ săn.
Còn cô, cô gia nhập thế giới ngầm.
Nhiều năm sau, khi họ gặp lại nhau, anh đã ở trong Xích Long. Mỉm cười bên cạnh con đĩ Cha Eun-ha đó.
Lúc đó, cô đã bị nuốt chửng bởi bóng tối mang tên Hắc Nhật.
Anh đã cau mày nhìn chiếc áo khoác của tôi.
“Yeonhwa! Em đã để chúng nuốt chửng em hoàn toàn rồi đó.” anh nói.
Cô gạt tay anh ra. “Chúng không nuốt chửng em. Chúng đã bảo vệ em trong khi Hiệp hội đang săn đuổi em. Còn lúc đó anh đang ở đâu?”
Anh không bao giờ có câu trả lời cho điều đó.
Nhưng rồi, vài tuần trước.
Anh bước vào sảnh của Hắc Nhật với tư cách là một thợ săn, chứ không phải một đứa trẻ đến tìm cô. Cô suýt chút nữa đã tưởng mình đang nằm mơ.
Anh đứng đó trước mặt nhân viên tiếp tân, vẫn giữ vẻ bình thản đến khó chịu như ngày xưa, như thể anh không phải đang bước vào cái tòa nhà mà nửa thành phố này gọi là cống rãnh.
“Tôi muốn gặp sếp của các người,” anh nói.
“Sếp nào?” người tiếp tân hỏi. “Chúng tôi có vài người.”
“Người quyền lực nhất.” anh đáp.
Khi họ đưa anh vào văn phòng của tôi, anh mỉm cười như khi chúng tôi còn là những đứa trẻ.
“Này,” anh nói. “Có chỗ nào cho một kẻ đi lạc này không?”
Tôi đã không hỏi tại sao anh lại đến.
Liệu có phải Xích Long đã vắt kiệt sức lao động của anh. Liệu có phải Cha Eun-ha đã dồn anh vào đường cùng.
Hay liệu cuối cùng anh đã nhớ ra rằng hai chúng ta thuộc về nhau.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản là:
Cuối cùng thì.
Cuối cùng thì anh cũng đã ngừng bò về phía mặt trời.
Anh đã quay về với tôi.
Anh thường ngủ trên ghế sofa trong văn phòng của mình.
Đôi khi cô đứng ngắm nhìn anh thở.
Thật thảm hại.
Tôi chưa bao giờ dám chạm vào anh.
Cảm thấy như thể bản thân không được phép làm vậy.
Anh đã từng cố gắng kéo tôi ra ngoài một lần.
“Yeonhwa, em vẫn có thể thay đổi mà.” anh đã nói thế khi chúng tôi còn là những thiếu niên. “Để anh đi nói chuyện với ai đó rồi em không cần phải ở lại đây mãi nữa.”
Lúc đó cô cũng đã cười.
“Nhìn em đi.” tôi đã nói. “Em trông có giống một kẻ thuộc về những cuốn tập san quảng cáo đẹp đẽ của Hiệp hội không?”
Cô giờ là Hội trưởng của Hắc Nhật. Cô đã tự chôn mình trong cái hố đó.
Chẳng có gì tuyệt vời tại vị trí đó cả. Chỉ có máu thôi.
Anh đã quay lại tận đáy vực để tìm cô.
Điều đó khiến cô thấy hạnh phúc.
Thế rồi, ba ngày sau, một cuộc đột kích của Hiệp hội đã quét qua một trong những chi nhánh của chúng tôi. Lũ chó săn của Xích Long đã bám sát gót chúng.
Chúng nói chúng đã bắt được anh.
Chúng nói anh đã chết.
Chúng đóng dấu "Niêm phong" lên bộ hồ sơ và đóng nó lại như thể anh chỉ là một vụ buôn lậu đá mana trái phép.
Cô không tin điều đó.
Thế nên tôi bắt đầu “mổ xẻ” từng người để tìm ra sự thật.
Những kẻ chỉ điểm. Những tay môi giới. Những con chuột nhắt ở các hội nhỏ.
“Đã có bao nhiêu người chết rồi ạ?” Jin-hee khẽ hỏi sau đêm thứ năm.
“Bao nhiêu cũng được, miễn là tìm thấy là được.” tôi trả lời.
Đêm nay, cô cuối cùng đã thấy anh.
Không phải trong những bức ảnh. Không phải trong một bản ghi vây bắt mờ nhạt.
Mà là bằng xương bằng thịt.
Bước ra từ một nhà hàng nhỏ xíu, khoác tay Cha Eun-ha.
Anh cười vì điều gì đó khi cô ta nói.
Khi họ ra đến đầu hẻm anh đã nâng tay cô ta lên và đặt nụ hôn lên mu bàn tay như thể anh đã làm việc đó hàng trăm lần.
Chứng kiến cảnh đó khiến cô đã vô thức bóp nát gờ tường bê tông.
Anh lại bỏ rơi tôi để theo cô ta một lần nữa.
Như lúc anh bước ra khỏi khu ổ chuột để đến trung tâm kiểm tra.
“Tại sa...”
Anh đang ở dưới kia.
Hôn lên bàn tay của người phụ nữ đã đẩy anh vào địa ngục.
Cô có thể tha thứ cho việc anh đã chết.
Nhưng, cô không thể tha thứ cho việc anh đang sống như thế kia.
Ngực cô đau nhói như xi măng ướt đang đông cứng lại sau xương sườn, chậm chạp và lạnh lẽo, khiến cô không thể thở nổi.
Tất nhiên là anh ấy sẽ quay lại với cô ta rồi, một phần cay đắng trong cô lên tiếng.
Cô không xứng với anh.
Cô đã đổi khu ổ chuột để lấy một cái cống rãnh lớn hơn với những tấm thảm đẹp đẽ hơn. Cô mổ xẻ người khác để lấy thông tin. Cô bán những đứa trẻ thức tỉnh cho các phòng thí nghiệm và gọi đó là “hợp đồng”.
Anh đã từng cố kéo cô ra một lần.
Nhưng cô lại cắn vào bàn tay anh đưa ra và ở lại nơi mà bùn đất mang lại cảm giác quen thuộc.
Mày còn mong đợi điều gì nữa hả Yeonhwa?
Rằng chàng trai thích ngắm nhìn bầu trời sẽ chọn con chuột cống từ chối leo lên sao?
Dưới đường, cô ta nói gì đó.
Rồi anh ấy trả lời.
Trông họ... thật hạnh phúc bên nhau.
Như thể nơi đây là thế giới chỉ dành riêng riêng họ.
Như thể những năm tháng cô sống trong các đường cống, những căn phòng bỏ hoang và những căn hộ tồi tàn đều chưa bao giờ tồn tại.
Cô cắn môi cho đến khi cô nếm thấy vị sắt trong miệng.
“Trông họ chẳng đẹp đôi chút nào.” cô nói.
Jin-hee đang đứng cách sau tôi hai bước một cách cẩn trọng, khẽ giật mình.
“Vâng, thưa Sếp” cô ấy nói.
“Ta đã dành cả tuần qua để nhổ móng tay người khác.” cô tiếp tục. “Hiệp hội nói đã ‘Niêm phong’ hồ sơ của anh ấy. Ngươi có biết từ đó nghĩa là gì không?”
Jin-hee im lặng.
“Nghĩa là chúng không buồn mang xác về.” tôi nói. “Nghĩa là trên giấy tờ, anh ta không hề tồn tại...”
Cô quan sát anh. Cái cách bờ vai anh thả lỏng. Cái cách anh hơi nghiêng về phía cô ta khi đám đông chen lấn.
Cô bật cười.
Tiếng cười vang lên thật lạc lõng trong chính tai cô.
“Và giờ nhìn xem.” cô nói. “Anh ấy còn sống. Mang màu sắc của cô ta trong đôi mắt mình ngay cả khi không mặc áo khoác của hội.”
Cô chạm vào ngực mình.
Vẫn còn đau.
Bác sĩ sẽ gọi đó là căng thẳng.
Nhưng cảm giác giống như bị thối rữa hơn.
“Giờ anh ấy đã quá trong sạch sẽ đối với tôi rồi.” cô nói khẽ. “Có phải vậy không?”
Không ai trả lời.
Có lẽ họ biết điều đó là đúng.
Hoặc có lẽ chẳng ai có câu trả lời nào cả.
“Anh ấy biết tôi là ai.” cô nói. “Biết những gì đã và đang làm. Vậy mà, ‘tuần trước anh ấy vẫn quay lại với tôi’.”
Cô mỉm cười, một nụ cười nhỏ và sắc lẹm.
“Tôi đã từng rất hạnh phúc.” cô thú nhận. “Ngu ngốc quá phải không?”
“Sếp không ngu ngốc đâu ạ.” Jin-hee cẩn thận nói.
“Ta đã nghĩ” cô nói. “Ta đã nghĩ, ‘Cuối cùng thì. Anh ấy đã mệt mỏi khi bị mặt trời thiêu đốt rồi. Anh ấy đã quay lại với bóng tối, một nơi an toàn hơn’.”
Cô nhìn anh nghiêng người nói điều gì đó với cô ta.
Nhìn cô ta ngước lên như thể chính anh là người đã tự tay treo vầng trăng lên bầu trời vậy.
“Nhưng không.” tôi lẩm bẩm. “Hóa ra, ta chỉ là nơi anh ấy dừng chân để lấy hơi trước khi chạy ngược về phía cô ta một lần nữa.”
Khối xi măng trong ngực cô nứt ra.
Thứ gì đó tồi tệ hơn rò rỉ qua vết nứt đó.
“Chắc hẳn anh ấy đang cảm thấy kinh tởm lắm.” tôi nói. “Kinh tởm những gì tôi đã trở thành. Những gì tôi vốn luôn là.”
Cô nắm chặt tay.
Máu khô bong ra từ dưới kẽ móng tay tôi.
“Tôi ở lại nơi có máu.” cô nói. “Còn anh ấy đuổi theo bầu trời. Dĩ nhiên anh ấy sẽ chọn người phụ nữ mang ‘ánh nắng’ trên vai rồi.”
Ghen tuông là một từ quá nhỏ bé.
Hận thù cũng không hẳn là từ đúng.
Nó là cả hai. Mà cũng chẳng phải là cái nào cả.
“Nếu anh yêu cô ta đến thế.” cô thì thầm, “vậy thì hãy chết cùng cô ta đi.”
22 Bình luận
sụckiểm chứng 🙃🙃🙃Địt mẹ hệ thống🙃🙃🙃