Novel

Chương 7

Chương 7

“Này, con đĩ.” ả trâm giọng nói. “Mày nói dối. Mày bảo mày đã giết anh ấy rồi cơ mà.”

Ánh mắt ả hạ xuống nơi bàn tay Cha Eun-ha đang khoác chặt vào cánh tay tôi.

“Vậy mà...” ả nói thêm, “Anh ấy lại ở ngoài này cùng cô nắm tay nắm chân thế nhau thế kia.”

Ăn cứt rồi.

Ả ta chắc chắn là Hội trưởng của Hắc Nhật. Tôi chẳng biết Si-woo có mối quan hệ kiểu gì với ả mà giờ trông ả chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ.

Những ngón tay của Eun-ha siết chặt cánh tay tôi một lần, rồi buông lỏng.

Cô bước lên phía trước, chắn giữa tôi và ả. Vừa đủ để tôi chỉ nhìn thấy bờ vai và góc hàm của cô chứ không phải toàn bộ cái lườm sắc lẹm của Yeonhwa.

“Yeonhwa.” cô nói.

Giọng cô không hề cao lên. Nó chùng xuống, tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Cha Eun-ha.” Yeonhwa đáp lại. “Sở thích của cô cũng thú vị đấy chứ. Làm giả báo cáo tử vong. Bắt cóc cấp dưới. Rồi dắt họ đi dạo như thú cưng.”

Không khí xung quanh trở nên nghẹt thở.

Hơi nóng cuộn chặt quanh Eun-ha vẫn chưa bộc phát ra ngoài. Dưới chân cô xuất hiện những vết cháy sém trên mặt đất.

Còn dưới chân của Yeonhwa, những cái bóng không hề kéo dài ra như bình thường dưới ánh đèn đường.

Chúng co cụm lại, bám chặt lấy đế giày ả, bò cao dần theo gấu áo khoác.

Năng lực của ả liên quan đến điều khiển bóng sao?

“Tôi cho cô hai giây,” Eun-ha nói. “Biến đi.”

“Tôi đã cho anh ấy tất cả những gì anh ấy muốn.” Yeonhwa nói. “Còn cô chỉ cho anh ấy xiềng xích và những ngày bị nhốt dưới tầng hầm. Tôi nghĩ ít nhất mình cũng xứng đáng có một cuộc trò chuyện.”

Ánh mắt ả lướt về phía tôi.

“Anh ấy thuộc về tôi trước.” ả nói. “Tôi sẽ không để anh khoác lên mình màu sắc của cô ta và chơi trò gia đình với cô ta đâu.”

Cái gì cơ? Tại sao người phụ nữ nào cũng muốn một phần của Si-woo vậy?

“Si-woo.” Eun-ha không quay đầu lại. “Đừng trả lời cô ta.”

Đôi môi Yeonhwa cong lên.

“Cô đang huấn luyện anh ta đấy à?” ả cười lớn. “Ha ha ha, Ngồi xuống. Ở yên đó. Không được nói trừ khi Chủ nhân cho phép?”

“Anh ấy là người của Xích Long,” Eun-ha nói. “Nếu cô chạm vào anh ấy, tôi sẽ thiêu cô thành tro.”

“Anh ấy là của tôi từ trước khi anh ấy gặp cô cơ,” Yeonhwa vặn lại. “Khu ổ chuột. Những con hẻm. Máu quái vật ngập đến đầu gối. Lúc đó cô đang ở đâu?”

“Ngay cả sau tất cả những chuyện đó, anh ấy vẫn rời bỏ cô không phải sao?” Eun-ha đáp.

“...” Yeonhwa cười ngắn gọn. “Cô nghĩ vậy à?”

Mana của cả hai ép chặt vào da tôi từ hai phía, sẵn sàng giết chết đối phương.

Khoan đã. Có lẽ thế này lại hoàn hảo.

Nếu bọn họ xâu xé lẫn nhau vì tôi, thì chẳng phải tôi sẽ có người có lợi nhất sao? Cố lên các cô gái. Đánh nhau đi!

“Cô biến anh ấy thành thú cưng rồi.” Yeonhwa nói. “Cô có nghe chính mình đã từng nói gì không? ‘Đừng nói. Đừng cử động. Đừng thở trừ khi tôi cho phép.’”

“Ít nhất tôi còn giữ cho anh ấy được thở.” Eun-ha nói. “Còn cô lôi kéo mọi thứ cô chạm vào quay lại vũng bùn.”

“Cô bắt anh ấy làm việc cho đến khi anh ấy gục ngã,” Yeonhwa gắt lên. “Rồi khi anh ấy cuối cùng cũng bò đến chỗ tôi, cô lại đóng dấu ‘kẻ phản bội’ lên lưng anh ấy.”

“Thà làm kẻ phản bội còn hơn làm vật thí nghiệm trong phòng phí nghiệm” Eun-ha đáp trả.

Từ phòng thí nghiệm rơi xuống giữa hai người bọn họ đầy nặng nề.

Lại thêm một bãi mìn nữa rồi.

Mặt đất dưới chân tôi đang rung chuyển.

“Cút đi.” Eun-ha lặp lại lần nữa.

“Không.” Yeonhwa nói. “Trả anh ấy lại cho tôi.”

Hết thời gian thương lượng.

Không khí vặn xoắn lại.

Lửa bùng lên từ quanh nắm đấm của Eun-ha, cuộn tròn lấy cánh tay cô. Hơi nóng ép sát vào mặt tôi từ phía sau lưng cô, khiến mồ hôi tôi trực trào ra.

Cùng lúc đó, bóng dưới chân Yeonhwa lao vọt lên như những ngọn giáo, dài và mỏng, xuyên qua cả lớp nhựa đường một cách dễ dàng.

Cả hai cùng ra chiêu trong một hơi thở.

Lửa gào thét đang lao vào mục tiêu trước mặt.

Cái bóng đâm ngược lại để đối đầu với nó.

Họ chẳng thèm quan tâm chuyện gì đang xảy ra với phần còn lại của thế giới.

Còi báo động xe hơi bắt đầu hú vang. Ở một nơi nào đó, có người đang la hét.

Tôi bám chặt tay vào vỉa hè, cố đứng thẳng người lên. Xương sườn tôi bắt đầu muốn đình công.

Con đường nằm giữa hai người phụ nữ giờ là một hố bom đầy bê tông vỡ, hắc ín sôi sùng sục và những tàn lửa bay lơ lửng.

Eun-ha bước đi xuyên qua ngọn lửa của chính mình như thể đi qua không khí. Lửa bám lấy cô như một bộ giáp, những hoa văn vảy rồng bò lan trên vai cô.

Yeonhwa thoắt ẩn thoắt hiện trong những cái bóng của chính ả. Có lúc ả ở bên trái, có lúc lại hơi lùi về phía sau nơi mà mắt người thường khó lòng theo kịp.

Cái bóng nuốt chửng từng phần cơ thể ả, rồi lại nhổ ả ra ở cách đó vài mét.

“Cô không sở hữu anh ấy!” Yeonhwa hét lên. “Anh ấy không phải là đồ chơi của cô, Cha Eun-ha!”

“Anh ấy là của tôi!” Eun-ha hét trả. “Cô không có quyền gọi tên anh ấy sau những gì cô đã làm!”

“Những gì tôi đã làm?” Yeonhwa cười quá lớn. “Sau cách cô đối xử với anh ấy suốt bao nhiêu năm qua ư? Tôi đã phải đào bới đống xác chết chỉ để tìm một cái xác trông giống anh ấy!”

Cách tôi ba mét về phía bên phải là một con hẻm hẹp giữa các tòa nhà. Đầy rác cùng một tấm biển đổ nát và rải rác xung quanh là những chai lọ vỡ.

Nhưng vẫn là: một lối thoát.

Bọn họ còn đang bận gào vào mặt nhau xem ai yêu tôi nhiều hơn.

Chẳng ai để mắt đến tôi cả.

Ngon.

Đây là thời điểm hoàn hảo để tôi chuồn lẹ.

Tôi vịn tay vào chiếc xe hơi bị móp méo và bắt đầu đi khập khiễng về phía con hẻm. Không chạy. Chỉ là một bước đi nhanh kiểu “không ai thấy tôi”.

Nếu tôi có thể ra khỏi tầm mắt họ, tôi có thể—

Một bảng xanh quen thuộc trượt ra ngay trước mũi tôi.

[THÔNG BÁO HỆ THỐNG] [CHÀO KÝ CHỦ. LÂU RỒI KHÔNG GẶP (´▽`)]

Mắt tôi giật giật.

Cái hệ thống súc vật này.

Tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng đây không phải lúc.

Có tiếng gì đó rên rỉ trên đầu.

Tôi ngước nhìn lên.

Góc trên cùng của tòa nhà bên cạnh vốn đã nứt toác sau vụ nổ trước đó đã rơi ra như một chiếc răng rụng.

“Cái đ*t—”

Khối bê tông đâm sầm xuống vỉa hè ngay tại nơi bước chân tiếp theo của tôi định đặt xuống, nổ tung thành bụi và những mảnh vụn.

Tôi loạng choạng lùi lại, ho sặc sụa, mắt mờ đi.

Thôi xong con hẻm. Tôi phải “cảm ơn” một con "Ác Quỷ"nào đó mới được.

Quay lại vạch xuất phát, tiếng cãi vã vẫn tiếp diễn.

Lửa cuộn chặt hơn quanh cánh tay phải của Eun-ha, từ vai đến các khớp ngón tay. Giờ nó đã không còn dữ dội nữa.

Không khí quanh nắm đấm của cô lung linh những tia lửa.

Đôi mắt cô vẫn khóa chặt vào Yeonhwa.

“Tránh xa anh ấy ra.” cô nói. “Hoặc tôi sẽ móc tim cô ra đấy.”

“Cô sẽ phải thiêu cháy cả anh ấy để chạm được tới tôi đấy.” Yeonhwa gọi vọng lại, cười toe toét. “Cô làm được không?”

Ả đứng ngay phía bên trái tôi. Từ góc nhìn của họ, có lẽ trông như tôi đã nhích lại gần ả hơn.

Còn từ góc nhìn của tôi, thì tôi đang đứng ở giữa họ, đối mặt với Eun-ha.

“Đừng cử động,” Eun-ha quát. “Si-woo, ở yên đó.”

“Được thôi.” tôi nghĩ thầm. “Tôi cũng chẳng muốn biến thành gà quay đâu.”

Cái bóng tụ lại quanh chân Yeonhwa, cuộn lại như cơ bắp. Một tấm khiên đen kịt hình thành bên cạnh, cùng những cạnh sắc lởm chởm ở trên thứ còn cao hơn cả cô ta.

Họ vẫn tiếp tục gào thét.

“Cô xích anh ấy dưới hầm và gọi đó là ‘giữ an toàn’ cho anh ấy à,” ả hét lên. “Cô không xứng đáng có được sự trung thành của anh ấy, chứ đừng nói đến mạng sống của anh ấy.”

“Cô bán lũ trẻ để lấy nội tạng,” Eun-ha gắt lên. “Đừng có nói như thể cô xứng đáng với anh ấy hơn tôi ở đây.”

“Thành thật chút đi, lũ trẻ đó không quan trọng với cô” Yeonhwa nói. “Nhưng anh ấy thì có.”

Nhiệt độ chuyển từ “quá mức” sang “đây chính là cảm giác trong lò nướng.”

Eun-ha vung tay ra sau.

Cô nhìn Yeonhwa.

Rồi nhìn tôi.

Chỉ trong một giây thôi.

“...Đừng cử động.” cô lặp lại nhưng lần này giọng đã nhỏ hơn. Như một lời cầu nguyện mà cô đang cố gắng biến thành hiện thực.

Cô đấm mạnh cánh tay về phía trước.

Một con rồng gầm lên.

Đó không phải là một phép ẩn dụ. Ngọn lửa mang hình đầu rồng xé toạc con phố đổ nát, hàm mở rộng, những chiếc răng nanh bằng lửa nhe ra. Toàn bộ sự tồn tại của nó tập trung vào việc xuyên thủng bức tường bóng tối và người phụ nữ đứng sau nó.

Từ nơi tôi đứng, nó cũng chuẩn bị xé toạc tôi.

Cơ thể tôi tự động né sang một bên theo bản năng.

Với tôi, đó là “tránh ra chỗ khác”.

Nhưng với bất kỳ ai đang quan sát, có lẽ trông như tôi đã lao mình vào giữa Yeonhwa và con rồng lửa.

“Si-woo!” Giọng Eun-ha vỡ vụn.

Mắt con rồng lửa chuyển hướng về phía tôi.

Tay cô giật mạnh. Cung lửa xoắn lại, cố gắng kéo nó ra khỏi ngực tôi.

Một khi đã xuất chiêu thì không dễ để đổi hướng chút nào.

Đường đi của con rồng bị uốn cong, nhưng không đủ nhanh.

Trong nửa nhịp tim, tôi đứng ngay tại điểm giao nhau.

Đối với Eun-ha, cảnh tượng đó hẳn là như thế này:

Tôi thấy cô tấn công.

Tôi thấy Yeonhwa ở phía sau tôi. Và tôi đã bước lên phía trước đòn đánh đó.

Để cứu ả.

“Không.” cô nói. Không phải một tiếng hét. Mà là một âm thanh vụn vỡ.

Ngọn lửa sượt qua phần trung tâm, cào rách bên hông tôi thay vì đấm thẳng xuyên qua xương ức. Dù vậy, rìa của sức mạnh đó vẫn chạm vào xương sườn tôi.

Cơn đau thét lên dọc sườn trái. Một bên chiếc áo khoác đã bốc hơi.

Tôi loạng choạng.

Đòn đánh do bị mất đi đường bay thẳng, lao đảo điên cuồng. Nó đâm sầm qua vai tôi xuống mặt đất thay vì vào ngực Yeonhwa.

Lần đầu tiên, tôi thấy sự sợ hãi trên khuôn mặt Eun-ha.

Không phải sợ Yeonhwa.

Mà là sợ cho tôi.

Sợ hãi trước những gì cô nghĩ tôi vừa mới làm.

“Tại sao? Anh đang làm cái gì thế?” cô hét lên. “Tại sao anh lại—”

“Đó là câu của tôi mới đúng,” Yeonhwa cắt ngang.

Ả đã bắt đầu hành động.

Trong khi Eun-ha còn đang cố gắng kìm nén ngọn lửa của chính mình, còn tôi thì còn đang lảo đảo vì cú chết hụt đấy thì Yeonhwa đã bước tới.

Cái bóng vùng lên dưới chân của cô. Tấm khiên tối đen lao về phía trước, hứng lấy toàn bộ dư chấn còn lại của vụ nổ. Nó rít lên, những cạnh sắc bị thiêu rụi, nhưng nó đã trụ lại được.

Ả xuất hiện trước mặt tôi.

“Lúc nào anh cũng làm chuyện khiến em thót tim” ả nói.

“Vậy sao?”

Tôi chẳng hiểu ả đang nói cái quái gì cả.

Rồi tay ả vươn ra, không phải để đấm, mà là để tóm lấy.

Những ngón tay móc vào mặt trước của chiếc áo khoác tôi, ngay tại chỗ lá bùa trên cổ áo.

Cái lạnh từ dưới đất xộc thẳng lên.

Cái bóng của cô bò lên chân, cột sống, rồi cổ họng tôi. Cảm giác như bị đẩy xuống vùng nước sâu mà không được mà không bị ướt.

Phía sau ả, tôi nghe thấy Eun-ha hoàn toàn mất kiểm soát.

“TRÁNH XA ANH ẤY RA!”

Nhiệt độ nổ tung ra bên ngoài.

Lửa trào lên thành một vòng tròn, một vụ nổ tuyệt vọng và giận dữ có thể thiêu rụi bất cứ thứ gì còn sót lại trên đường phố.

Nó đập sầm vào cái kén đen đang khép lại trên đầu tôi.

Trong một giây, tôi cảm nhận được cả hai. Nóng chảy và băng giá. Da tôi gào thét, rồi tê dại. Tai tôi tràn ngập đủ mọi loại âm thanh.

Xuyên qua mớ hỗn độn đó, giọng nói của Yeonhwa lọt vào, sát bên tai tôi.

“Nhìn kìa.” ả thì thầm. “Cô ta nghĩ anh đã hy sinh vì em.”

Tôi không cần nhìn cũng biết khuôn mặt của Eun-ha lúc này trông như thế nào.

“Cô ta sẽ không bao giờ tha thứ cho anh vì điều đó.” Yeonhwa nói thêm.

Bóng tối siết chặt lại.

“Hoặc không bao giờ tha thứ cho chính bản thân cô ta.” ả kết luận.

Điều cuối cùng tôi nghe thấy rõ ràng trước khi bóng tối nuốt chửng lấy mình là tiếng Cha Eun-ha hét gọi tên tôi.

Như một người đang đứng nhìn người quan trọng duy nhất của mình biến mất vào vòng tay của kẻ khác.

“SI-WOO!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!