Novel

Chương 8

Chương 8

Nếu không phải vì tôi vẫn đang bị truy nã thì đây hẳn là một kỳ nghỉ hoàn hảo chứ không phải một cuộc đào tẩu.

Gió đêm ấm áp. Tiếng sóng vỗ. Ánh đèn thành phố xếp tầng trên sườn đồi trông như thể Chúa vừa làm đổ một hộp trang sức.

Và một người phụ nữ đang khoác tay tôi, người đầu tiên mà không chủ động tìm cách giết tôi.

"Có lạnh không?" Yeonhwa hỏi.

Những ngón tay cô ấy siết nhẹ lấy tay áo tôi.

Chúng tôi đang đi dạo dọc theo con đường ven biển của một thị trấn nhỏ nào đó tại Tây Ban Nha nơi mà tôi vẫn chưa thể phát âm nổi tên. Những tòa nhà trắng. Những ô cửa sổ xanh. Những du khách đang chụp ảnh những thứ mà họ sẽ quên sạch vào tuần tới.

Tôi lắc đầu.

"Tôi ổn," tôi nói. "Gió biển cảm giác rất tuyệt."

"Khác với Seoul." cô ấy nói.

"Ít bụi hơn." tôi đáp. "Và ít quái vật hơn."

Cô ấy mỉm cười nhẹ khi nghe vậy.

Tóc cô ấy xõa xuống thay vì buộc lên. Một chiếc áo hoodie đơn giản, váy dài, và chiếc khẩu trang lớn kéo xuống cằm khi không có ai để ý. Dù có là trùm tội phạm quốc tế hay không, cô ấy vẫn không muốn mặt mình xuất hiện trong vlog du lịch của ai đó.

134F7253-3236-49AF-8D4E-3AEACF1B64B5.png

Từ góc nhìn của người ngoài thì chúng tôi có lẽ trông giống như một cặp đôi bình thường.

Một người đàn ông có cuộc đời suýt kết thúc hai lần chỉ trong một tháng.

Một cô gái vừa mới tìm cách ám sát ai đó ngay trên phố.

"Đẹp chứ?" cô ấy nói, gật đầu về phía biển.

"Cũng cũng." tôi nói. "Cần thêm vài cửa hàng tiện lợi nữa."

"Tsk."

Cô ấy hích vai vào vai tôi.

"Anh thực sự không thể chỉ nói 'nó đẹp' rồi thôi sao?" cô ấy hỏi.

"Nếu tôi bắt đầu khen ngợi phong cảnh, cô sẽ ghen đấy," tôi nói.

"Vậy thì hãy nói anh thích việc này đi," cô ấy nói khẽ.

Cái nắm tay trên cánh tay tôi siết chặt thêm một chút.

"Việc gì?"

cô ấy nói. "Là việc ở bên cạnh tôi đó."

Nó đây rồi.

Tôi nhìn vào mặt cô ấy, dưới ánh đèn. Cô ấy đang nhìn mặt nước chứ không phải nhìn tôi. Những quầng thâm dưới mắt cho thấy cô ấy đã không ngủ được nhiều ngay cả khi ở đây.

"Ừ." tôi nói. "Ở đây cũng ổn."

"Chỉ ổn thôi sao?"

"Tốt hơn tầng hầm của Eun-ha," tôi nói. "Mười trên mười. Sẵn sàng đổi mấy cái xích đó lấy món tapas một lần nữa."

Nó không hề buồn cười nhưng cô ấy đã bật cười, và sự căng cứng trên vai cô ấy giãn ra một chút.

Trong một khoảnh khắc, tôi để bản thân mình tận hưởng điều đó.

Không có máu hay lửa hay những tiếng la hét. Trên hết là không có cái Hệ thống đáng ghét hiện ra trước mặt.

Chỉ có tiếng xăng-đan của cô ấy trên vỉa hè và tiếng biển vỗ vào đá.

Nếu tôi nheo mắt đủ chặt, nó gần giống như một cuộc sống bình thường.

Điều đó rõ ràng có nghĩa là đang có gì đó không ổn.

"Này," cô ấy đột nhiên nói. "Tôi có thể hỏi anh một chuyện không?"

Đến rồi đây.

"Nếu là chuyện tôi có ngủ với Eun-ha hay không," tôi nói. "Thì không nhé."

Mặc dù, tôi cũng chẳng biết rõ chuyện đó.

"Trên máy bay," cô ấy nói, phớt lờ câu đùa của tôi. "Khi anh nói anh bị mất trí nhớ."

À.

Chuyện đó.

Cái đêm cô ấy kéo tôi vào những cái bóng trước mặt Eun-ha, chúng tôi đã trốn khỏi Seoul bằng tàu thủy và vượt qua cả cái đại dương chết tiệt này cho đến khi dừng lại ở đây. Cô ấy làm giả danh tính mới, ấn một cuốn hộ chiếu vào tay tôi với khuôn mặt tôi và một cái tên mà tôi không nhận ra, rồi nhìn chằm chằm tôi cho đến khi tôi lên tiếng.

"Mm," tôi nói. "Sao cơ?"

"Làm thế nào anh tìm được tôi?" cô ấy hỏi. "Căn cứ của Hắc Nhật hay thậm chí là chính tôi. Nếu anh không nhớ... bất cứ điều gì về những chuyện đó."

Giọng cô ấy bình thản. Quá mức bình thản.

Chúng tôi tiếp tục bước đi.

Mặt đường dưới chân tôi cảm giác bớt vững chãi đi một chút.

Tôi thở ra chậm rãi.

"Tôi đã nói với cô rồi," tôi nói. "Tôi đã thấy cô."

"Trong hội của tôi mà lần trước anh bước vào ư?" cô ấy nói. 

"Trước đó nữa," tôi nói.

Ánh mắt cô ấy cuối cùng cũng rời khỏi mặt biển và nhìn sang mặt tôi.

Tôi không nhìn lại cô ấy. Tôi dõi theo đường kẻ nơi làn nước tối gặp bầu trời tối thay vào đó.

"Trong phòng của tôi," tôi nói. "Có những bức ảnh."

Bước chân cô ấy chậm lại một chút.

"Ảnh?" cô ấy lặp lại.

"Phải, ảnh của cô," tôi nói. "Trong điện thoại. Trên tường. Giấu trong ngăn kéo. Tôi không biết chúng đã ở đó bao lâu rồi. Tôi chỉ... tìm thấy chúng sau cuộc đột kích."

Đó là lời nói dối trắng trợn.

Nhưng tôi diễn như thể mình đang thú nhận một điều gì đó đau lòng.

"Mỗi khi tôi nhìn vào chúng," tôi tiếp tục, "tim tôi lại thắt lại. Giống như tôi đã quên mất điều gì đó quý giá."

Cô ấy không nói gì.

"Vì vậy tôi đã kiểm tra cái tên đó" tôi nói. "Tìm kiếm tin tức, hồ sơ, bất cứ thứ gì về 'Hắc Nhật'' hay Yeonhwa' và 'Đứa trẻ khu ổ chuột đã trở thành chủ nhân của Thế giới ngầm'."

"Đó là những gì các bài báo gọi tôi sao?" cô ấy hỏi khô khốc.

"Đó là những gì tôi đã gọi cô," tôi nói. "Lúc đầu."

Một nụ cười nhỏ hiện lên trên khóe miệng cô ấy, rồi biến mất.

"Với mỗi bài báo," tôi nói, "tôi lại cảm thấy cái áp lực này trong lồng ngực. Giống như có ai đó ngồi lên xương sườn mình. Tôi không biết cô là ai, nhưng cơ thể tôi thì biết."

Tôi thở ra một hơi cố gắng làm cho lời nói dối của tôi trở nên chân thực hơn.

"Sau đó là Hội Xích Long," tôi nói. "Và Eun-ha."

Tôi thốt ra tên cô ta như một thứ gì đó đắng ngắt.

Bàn tay trên cánh tay tôi siết chặt lại.

"Cô ta nói với tôi rằng cô rất nguy hiểm," tôi nói. "Rằng cô đang lợi dụng tôi. Rằng cô đã kéo tôi vào những rắc rối của cô. Rằng tôi sẽ chết nếu tôi dám đến gần cô một lần nữa."

Tất nhiên, tất cả những điều đó đều là dối trá. Nhưng cũng có một phần sự thật trong đó.

Không quan trọng.

"Bất cứ khi nào tôi hỏi tại sao việc nhìn ảnh cô lại đau lòng," tôi nói, "Cô ta đều bảo đó là do chấn thương tâm lý. Nói rằng cô đã phản bội tôi. Rằng cô đã cố bán đứng tôi."

Môi tôi nhếch lên.

"Vấn đề là," tôi nói, "nếu nó thực sự đơn giản như vậy, lẽ ra nó không nên đau đến thế."

Cuối cùng tôi cũng quay đầu lại đủ để nhìn vào mắt cô ấy.

Chúng rất tĩnh lặng.

"Vì vậy tôi đã nghĩ," tôi nói, "'Được thôi. Nếu Eun-ha ghét cô đến mức này, chắc chắn phải có lý do.'"

Những ngón tay cô ấy khẽ cử động.

"Tôi quyết định bước vào Hắc Nhật," tôi nói. "Bởi vì dù không nhớ bất cứ điều gì nhưng.. lồng ngực tôi vẫn cứ kéo tôi về phía cô. Và tôi đã sợ rằng nếu tôi nói 'Tôi quên rồi', cô sẽ cười nhạo. Hoặc đâm tôi một nhát. Hoặc cả hai."

"Anh nghĩ tôi sẽ giết anh sao?" cô ấy hỏi khẽ.

"Cô đâu có nổi tiếng về sự nhân từ," tôi nói. "Và tôi đã nghe về những gì cô làm với những kẻ làm lãng phí thời gian của cô."

Cô ấy im lặng hồi lâu.

Tiếng biển vẫn rì rào êm đềm.

"Còn Cha Eun-ha," cuối cùng cô ấy nói. "Cô ta thì sao?"

Tôi nhún vai.

"Cô ta bắt tôi làm việc cho đến khi tôi kiệt sức." tôi nói thẳng thừng. "Mỗi ngày, mỗi khoảnh khắc thức giấc, cô ta dồn đống công việc lên vai tôi. Khi tôi cuối cùng cũng sụp đổ và tìm đến cô, cô ta gán cho tôi cái mác kẻ phản bội và cố nhốt tôi vào lồng."

Quai hàm cô ấy đanh lại.

"Cô ta bảo tôi rằng cô là đồ bẩn thỉu," tôi thêm vào. "Thứ rác rưởi mà lẽ ra tôi nên vứt đi từ nhiều năm trước. Nói rằng việc tôi nhớ cô là bằng chứng cho thấy có gì đó không ổn với tôi."

Tôi để một nụ cười cay đắng lọt ra.

"Vậy nên." tôi nói. "Nếu tôi phải chọn tin ai giữa người phụ nữ treo tôi trong tầng hầm của cô ta và người thực sự... đã đến tìm tôi—"

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

"Tôi sẽ chọn cô." tôi nói. "Ngay cả khi tôi chưa nhớ ra tại sao cảm giác đó lại đúng đắn."

Xong rồi.

Tôi đáng đạt dành được cả giải oscar cho phần diễn xuất vừa rồi của mình.

Làm ơn hãy thành công đi.

Biểu cảm của cô ấy không thay đổi.

Chúng tôi đi thêm vài mét trong im lặng.

Rồi cô ấy dừng lại.

Tôi dừng lại cùng cô ấy.

Những ngón tay cô ấy trượt xuống tay áo tôi, tìm kiếm tay tôi rồi nắm lấy chúng rồi đan những ngón tay của cô vào giữa những ngón tay tôi.

"Anh thực sự không nhớ gì cả," cô ấy nói.

"Tôi ước gì mình có thể," tôi nói. "Tôi xin lỗi."

Cô ấy thở ra chậm rãi.

"Anh đúng là một kẻ nói dối tồi tệ," cô ấy nói.

Tim tôi thắt lại.

Tôi mở miệng định cứu vãn tình hình.

Thế rồi cô ấy bước tới gần hơn và tựa nhẹ trán vào ngực tôi.

"Anh vẫn luôn như vậy," cô ấy nói thêm.

Giọng cô ấy run rẩy.

"Đối với những kẻ ngốc như anh, mọi lời nói dối đều nghe như một lời thú tội," cô ấy nói. "Anh có biết điều đó không?"

"...Điều đó là tốt hay xấu?" tôi cẩn thận hỏi.

Bàn tay cô ấy buông khỏi tay tôi để cô ấy có thể vòng cả hai tay quanh eo tôi. Thật chặt.

"Tôi vẫn chưa biết nữa," cô ấy nói khi vẫn đang tựa đầu vào ngực tôi. "Nhưng tôi thích câu chuyện này hơn câu chuyện trong đầu tôi."

Tôi để cằm mình tựa lên tóc cô ấy.

"Câu chuyện này?" tôi hỏi.

"Câu chuyện," cô ấy nói, "mà anh quay lại với tôi vì anh muốn thế. Chứ không phải vì anh không còn nơi nào khác để bò đến."

Tôi không trả lời.

Hay nói đúng hơn là tôi không cần phải trả lời.

Cô ấy ôm tôi chặt hơn, như thể cô ấy có thể dùng thể xác để tống khứ quá khứ ra khỏi xương tủy tôi và lấp đầy bản thân mình vào đó thay thế.

Khi cô ấy cuối cùng cũng lùi lại, mắt cô ấy hơi đỏ.

"Đi thôi," cô ấy nói. "Anh đã hứa mua churros cho tôi đấy."

"Tôi có hứa thật không?" tôi nói. "Vì tôi không nghĩ đôi chân mình sẽ đồng ý đi tiếp đâu."

Cô ấy khịt mũi.

"Đừng lo," cô ấy nói. "Nếu anh chậm quá thì tôi sẽ bế anh."

"Tôi đang cố hình dung cảnh đó," tôi nói. "Nhưng không ra."

"Hồi ở khu ổ chuột thì đã từng làm rồi mà" cô ấy nói.

Trước khi tôi kịp hỏi ý cô ấy là gì, cô ấy đã lại bước đi, kéo tôi theo.

Cuộc trò chuyện khép lại giữa hai nhịp tim, giống như ai đó đang tra lưỡi dao lại vào bao kiếm đang được ẩn giấu.

***

Yeonhwa nằm trên giường khách sạn muộn đêm đó và nhìn anh thở.

Rèm cửa mở hờ. Một vệt đèn đường lọt vào và vẽ nên một dải màu nhạt trên má anh và trên lồng ngực đang phập phồng.

Anh luôn ngủ như vậy.

Nằm ngửa, một tay vắt lên đầu, như thể anh sẵn sàng đỡ một đòn ngay cả trong mơ.

Anh nói anh không nhớ.

Liệu một Si-woo không có những ký ức mà họ đã sẻ chia, có còn là Si-woo của cô không?

Dù có ký ức hay không, cách anh cử động vẫn vậy. Cách miệng anh nhếch lên khi nói dối vẫn vậy. Cách anh luôn bước vào thay vì bước ra khi có nguy hiểm...

Điều đó cũng vẫn vậy.

Suy cho cùng, linh hồn anh vẫn vậy.

Cô đã thấy điều đó trong trận chiến với Eun-ha.

Anh khăng khăng rằng mình chỉ đang cố để không bị chết.

Có lẽ điều đó đúng.

Nhưng nó không quan trọng.

Những gì cô thấy là anh tiến về phía làn đạn thay vì chạy khỏi nó, bởi vì có lẽ một phần sâu thẳm, ngu ngốc nào đó trong anh vẫn nghĩ rằng nhiệm vụ của anh là chịu đòn thay người khác.

"Anh thực sự bị hỏng rồi," cô thì thầm.

Trên giường, anh ngáy một tiếng khẽ.

Môi cô khẽ nhếch lên.

Si-woo cũ luôn cố gắng kéo cô về phía ánh sáng.

"'Thay đổi đi', đó là những gì anh đã nói vào ngày hôm đó. Rằng 'Em không thuộc về nơi tăm tối này' và rằng 'Hãy để anh giúp em.'"

Anh đã nhìn cô như thể cô là một người vẫn còn có thể quay đầu.

Si-woo mới đứng trong bóng tối với cô và nói: "Tôi chọn cô."

Anh đã nói dối.

Cô biết điều đó.

Nhưng anh đã nói dối vì cô. Chống lại Cha Eun-ha. Chống lại cái hội đã trả lương cho anh. Chống lại bất kỳ cuộc sống nào mà anh có thể đã chắp vá được nếu anh chịu cầu xin đủ nhiều.

Anh đứng đó trên con đường nơi họ đang dạo chơi và tuôn ra một phiên bản của sự thật mà mọi lưỡi dao đều đâm vào lưng chính anh thay vì lưng cô.

Nó thật vụng về và lộ liễu.

Nhưng nó là của anh.

"Con người cũ của anh hẳn đã thuyết giáo em" cô nói khẽ. "Con người mới của anh thì bò vào bùn lầy của em và gọi đó là nhà."

Cô thích cái nào hơn?

Cô không biết.

Cô muốn cả hai.

Cậu bé đã chia nhau mẩu bánh mì khô khốc dưới gầm cầu bẩn thỉu và người đàn ông nhìn vào mắt cô với vẻ trìu mến. Ngay cả khi đôi bàn tay anh hơi run rẩy.

Ánh mắt cô hạ xuống sàn nhà.

Bóng của họ nằm đó, chồng lên nhau.

Bóng của cô, dài và gầy từ chiếc đèn đầu giường.

Bóng của anh thì nằm dài và mờ nhạt.

Cô vươn ra một sợi mana.

Cái bóng dưới chân cô xao động, trượt qua sàn nhà và thấm vào bóng của anh. Nó chìm vào một cách mượt mà, biến mất vào đường kẻ tối hơn dưới vai anh.

Một cách đánh dấu.

Một dấu vết của cô.

Một chiếc vòng cổ ở nơi không ai có thể thấy.

"Cứ chạy nếu anh muốn," cô thì thầm. "Không có nơi nào trên thế giới này mà bóng của em không thể theo tới."

Anh lăn người sang một bên, đối mặt với cô, vẫn đang ngủ say.

Tay anh tìm thấy khoảng trống nơi cô không nằm đó và co lại một lần.

Ngực cô thắt lại.

Cô tắt đèn và nằm xuống đối diện với anh, đủ gần để trán họ gần như chạm vào nhau.

Cô hôn lên trán anh. "Chúc ngủ ngon... nếu anh có mơ, hãy mơ về em."

***

Vài ngày sau, tôi thức dậy một mình.

Không có mảnh giấy để lại hay lời nhắn kịch tính kiểu "Tôi rời bỏ anh đây, đừng đi theo." Chỉ là một nửa giường trống rỗng vẫn còn vương mùi dầu gội của cô ấy.

Tôi kiểm tra phòng tắm. Trống không.

Cửa sổ. Đã đóng.

Cổ tôi. Vẫn còn nguyên.

Có tiến triển.

Điện thoại của tôi—thực ra là điện thoại của cô ấy, với cái SIM nước ngoài mà cô ấy đã nhét cho tôi—rung lên.

[Có việc.] [Sẽ về muộn.] [Đừng có nhận nuôi con vật đi lạc nào đấy.]

Không có biểu tượng trái tim hay lời đe dọa nào.

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn một lúc.

"Cô ấy thực sự tin tưởng mình à." tôi lẩm bẩm.

Hoặc cô ấy nghĩ tôi không thể đi xa được.

Trong danh sách những người phụ nữ cố gắng chiếm đoạt tôi trong thời gian gần đây thi Yeonhwa... là tốt nhất.

Cô ấy không xích tôi lại.

Không nhốt tôi trong tầng hầm.

Không cấm tôi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời.

Cô ấy đi dạo với tôi ở nơi công cộng. Mua đồ ăn cho tôi. Để tôi nói chuyện với bồi bàn mà không cần phải kiểm tra hồ sơ nha khoa của họ trong đầu.

Cô ấy bám người, đúng thế. Nhưng sự bám víu của cô ấy thật mềm mại. Ấm áp.

Nếu bạn lờ đi những tên tội phạm mất tích và sự thật là cô ấy đã cố giết kẻ bắt giữ tôi trước đó, thì cảm giác gần như là bình thường.

Tôi đã tỏ ra rất ân cần.

Nắm tay cô ấy. Hôn trán cô ấy khi cô ấy trông mệt mỏi. Cười trước những câu đùa của cô ấy. Không liếc nhìn bất kỳ người phụ nữ nào dưới sáu mươi tuổi quá hai lần.

Vì sinh tồn mà.

Hơn nữa... cũng không tệ khi có ai đó nhìn bạn như thể bạn là thứ duy nhất họ còn lại trên đời.

"Nếu đổi lại là Eun-ha thì chắc hẳn đã lắp camera trong phòng rồi," tôi nói. "Tôi sẽ chọn người phụ nữ này thay vì cô ta."

Tôi tắm rửa, mặc đồ và đi xuống lầu.

Biển vẫn ở đó. Bầu trời xanh đến mức đáng ghét. Đám đông du khách hôm nay thưa thớt hơn.

Cái lán cho thuê nhỏ gần bãi biển vẫn đang mở cửa.

Gã điều hành những chuyến đi chơi thường ngày của chúng tôi vẫy tay khi thấy tôi.

"Amigo!" anh ta gọi bằng tiếng Anh vụng về. "Lại đến à? Hôm nay chúng ta có chuyến đi qua hang động.Nó rất đẹp đấy."

Tôi đã đi với họ hai lần rồi.

Một nhóm nhỏ gồm người địa phương và một vài khách du lịch. Vô hại. Những người không biết tên tôi, không muốn xin chữ ký, không muốn lợi dụng tôi.

Thật hấp dẫn.

"Được thôi," tôi nói. "Nghe có vẻ hay đấy."

Anh ta nhe răng cười và bắt đầu bày biện thiết bị.

Tôi nhìn quanh.

Lần trước, có tám người chúng tôi.

Một cặp đôi người Anh tranh cãi về kem chống nắng.

Hai cô nàng sinh viên chụp ảnh tự sướng với mọi con cá.

Một gã trung niên lầm lì chèo thuyền như thể đang tập luyện cho một cuộc đua.

Hôm nay, chỉ có... bốn người.

Người hướng dẫn, tôi và một ông bố với đứa con tuổi teen đang chán chường và một người phụ nữ lớn tuổi với chiếc mũ rộng vành.

"Chỉ có thế thôi sao?" tôi hỏi.

"À, phải." Người hướng dẫn nhún vai. "Những người khác hủy rồi. Đột ngột về nhà. Việc gia đình." Anh ta gõ vào điện thoại mình.

"Tin nhắn hồi sáng. Rất xin lỗi, rất bận."

"Mm."

Cặp đôi người Anh.

Mấy cô gái.

Gã tay đua.

Tất cả đều có "việc gia đình".

Cùng một lúc.

Lưng tôi sởn gai ốc.

"Không thể là trùng hợp được, phải không?" tôi nghĩ.

Sóng biển vỗ vào bờ, giả vờ như không nghe thấy tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!