Novel

Chương 5

Chương 5

“Cởi áo ra.”

Đó là câu đầu tiên Cha Eun-ha nói khi chúng tôi về đến văn phòng của cô ấy.

Không phải là “Ngồi xuống đi”, cũng chẳng phải “Nghỉ ngơi đi”. Chỉ duy nhất câu đó.

“...Ít nhất thì cũng phải đóng rèm lại đã chứ,” tôi nói.

“Kính một chiều đấy” cô đáp. “Giơ tay lên.”

tôi thở hắt ra một hơi rồi làm theo lời cô.

Lực áp chế mana ở đây yếu hơn dưới hầm ngầm, nhưng nó vẫn râm ran dưới da tôi. Tôi cởi chiếc đồng phục rách nát, cứng đờ vì máu khô qua khỏi đầu và vứt nó lên ghế sofa của cô.

Ánh mắt cô lướt qua ngực tôi quan sát những vết bầm tím đang chuyển sang màu vàng và tím. Những vết sẹo cũ. Và cả vết bỏng từ vụ nổ hầm ngục lần trước.

Ngón tay cô lơ lửng trên vết thương đó, rồi dừng lại cách một hơi thở.

“...Có đau không?” cô hỏi.

“Chỉ đau khi cô chạm vào thôi,” tôi đáp.

Hàm cô đanh lại.

Cô quay sang chiếc túi đựng quần áo trên bàn và lấy ra một chiếc áo sơ mi đen. Đơn giản, chất lượng cao, cổ cao.

“Mặc cái này đi,” cô nói. “Nó che được những vết bầm tím trên người anh.”

“Cảm ơn,” tôi nói. “Che được cả mấy vết bị 'bạo hành' nữa nhỉ?”

Cô ta chẳng quan tâm đến lời châm điếm của tôi mà chỉ tiến lại gần, trên tay vẫn giữ chiếc áo để tôi xỏ tay vào.

Đôi tay cô chuyển động, vuốt thẳng gấu áo. Kéo lại cổ áo. Những khớp ngón tay lướt qua cổ họng tôi.

Cảm giác này không giống như đang được mặc đồ cho, mà giống như đang được bao bọc hơn.

Tiếp theo là một chiếc áo khoác màu xám đậm. Cô khoác nó lên vai tôi, vuốt phẳng, rồi luồn thứ gì đó lạnh lẽo xuống dưới cổ áo.

Tôi cảm thấy vật kim loại chạm khẽ vào da mình.

Tôi chộp lấy cổ tay cô.

“Cái gì vậy?” tôi hỏi.

“Một lá bùa.” cô nói.

“Để làm gì?”

“Định vị.” cô nói thẳng thừng. “Nếu anh đi quá xa tôi, nó sẽ báo cho tôi biết.”

“Chỉ là ‘báo cho biết’ thôi sao?” tôi hỏi. “Nó không nổ tung hay đốt cháy hay gì khác à?”

“Chưa đâu.” cô đáp.

Thật thà quá nhỉ. Thật là “an ủi” làm sao.

Cô buông tay ra và lùi lại, quan sát tôi từ đầu đến chân như thể đang kiểm tra một món đồ trong danh sách kiểm kê.

“Tốt hơn rồi đấy.” cô nói.

“Hài lòng với bản nâng cấp của cô chứ?” tôi hỏi. “Từ ‘bị xích dưới hầm’ thành ‘được dắt ra nơi công cộng’.”

“Tôi đâu có khóa mồm anh lại đâu phải không?” cô nói. “Có lẽ tôi nên làm thế.”

Cô nắm lấy cổ tay tôi và vòng những ngón tay xung quanh đó.

Giờ không còn xiềng xích nữa. Nhưng kết quả vẫn vậy.

“Đi thôi,” cô nói.

“Đi đâu?” tôi hỏi.

“Một nơi mà anh từng thích,” cô nói.

Ý cô là ngày mà hắn ta thích cô ấy hả?.

Điều đó thu hẹp phạm vi xuống còn... tất cả những thứ mà tôi không nhớ.

Tôi im lặng đi theo.

Cô đi thang máy dành riêng cho nhân viên xuống thẳng bãi đỗ xe. Không có ai khác đi cùng. Không ai thấy khuôn mặt “đáng lẽ đã chết” này của tôi.

Chúng tôi trồi lên ở một con hẻm nhỏ gần hội. Đám đông buổi tối lướt qua đầu hẻm, đầu cúi gầm vào điện thoại, một biển người với những rắc rối vụn vặt hơn tôi.

Eun-ha vẫn không buông cổ tay tôi ra.

“Nếu cô còn bấm móng tay sâu hơn nữa, tôi sẽ bắt đầu tính phí theo từng vết cào đấy” tôi nói.

“Tôi không trả tiền cho anh đâu.” cô đáp.

Chúng tôi hòa vào dòng người.

Ánh đèn neon, tiếng còi xe, những âm thanh náo nhiệt thường nhật.

Nếu tôi lờ đi lá bùa ở cổ và một thợ săn hạng S bên cạnh, cảm giác này gần như là bình thường.

Cô di chuyển có mục đích, len lỏi qua những con phố ngày càng hẹp và tồi tàn hơn. Sau vài khúc quanh, cô dừng lại trước một nhà hàng kiêm quán bar nhỏ nằm kẹp giữa một tiệm net và một tiệm làm móng.

Tấm biển hiệu đã cháy mất một nửa. Cánh cửa trông như thể nó đã trải qua chiến tranh thế giới thứ 4 vậy.

“Ở đây.” cô nói.

tôi nheo mắt nhìn nó.

“Chà,” tôi nói. “Đây là nơi cô muốn đến sao?”

“Anh từng nói nơi này rất đặc biệt mà” cô nói. “Và anh đã từng từ chối đi bất cứ nơi nào khác.”

Cô đẩy cửa bước vào.

Mùi thịt nướng, mùi rượu và mùi dầu mỡ cũ sực lên mũi tôi. Bên trong chật chội, rải rác những chiếc bàn thấp cùng sàn nhà đầy vết trầy xước và Một chiếc tivi màn hình phẳng ở góc phòng đang chiếu một buổi stream đột kích (raid) đã tắt tiếng.

“Chào mừng— á. Hội trưởng.” Người chủ quán trung niên ngẩng lên và rạng rỡ hẳn khi gặp cô. Ánh mắt ông lướt sang tôi, khựng lại, rồi dịu đi như thể chưa có chuyện gì xảy ra. “Và cô mang theo... một vị khách.”

“Cho hai suất như cũ,” cô nói. “Và soju.”

“Có ngay.”

Cô dẫn tôi đến một bàn ở phía sau. Cô ngồi ghế đối diện lối ra vào. Tôi ngồi phía sát tường.

Tay cô cuối cùng cũng rời khỏi cổ tay tôi. Nhưng nó không đi đâu xa, chỉ đặt trên mặt bàn, đủ gần để tóm lấy tôi lần nữa nếu cần.

“Cô không định đưa thực đơn cho tôi à?” tôi hỏi.

“Lúc nào anh chẳng gọi cùng một thứ.” cô nói. “Lần nào anh cũng phàn nàn nhưng vẫn cứ gọi món đó.”

“Nó là món gì vậy?” tôi hỏi.

Bẫy đây rồi.

“Sao anh tự nói đi.” cô nói.

Tôi nhìn vào thực đơn ép plastic đầy dầu mỡ nhét sau hộp đựng khăn giấy. Các món hầm. Đồ nướng. Mì.

“Xúp cay” tôi nói. “Và thêm thật nhiều ớt.”

Đôi môi cô cong lên nhưng không có chút ý vị hài hước nào.

“Phải rồi” cô nói. “Bởi vì anh thích cay mà.”

“Tôi không thích cay sao?” tôi hỏi.

“Anh đã từng nói.” cô đáp, “Để tôi trích lại nguyên văn nhé: ‘Nếu tôi muốn bộ lòng mình bị tan chảy, tôi sẽ uống thuốc độc chứ không phải húp cái thứ xúp này’.”

“Hừm,” tôi nói. “Nghe tôi có vẻ khôn phết đấy chứ.”

“Nghe anh giống một kẻ nói dối thì đúng hơn.” cô nói.

Chủ quán mang đến hai nồi nước dùng màu đỏ rực đang sôi sùng sục và một chai soju. Ông đặt chúng xuống, cúi chào nhanh rồi ngoan ngoãn rút lui.

Tôi nhìn chằm chằm vào nồi xúp.

Nó như đang sôi ùng ục đáp lại tôi.

“Ăn đi,” Eun-ha nói.

“Cô đang định hoàn lại tất cả những gì tôi làm ở Hắc Nhật đấy à?” tôi hỏi.

Cô không buồn trả lời.

Tôi múc một thìa.

Ngụm đầu tiên như đấm thẳng vào lưỡi tôi. Tầm nhìn tôi chao đảo. Tôi nuốt xuống trước khi lòng tự trọng của mình tự mình nhảy ra ngoài cửa sổ và phun ra.

“Thế nào?” cô hỏi.

“Hương vị rất khó quên.” tôi nói với giọng khản đặc.

Ánh mắt cô ấm lên một chút.

“Lúc nào anh cũng tỏ ra như thế,” cô nói. “Ghét nó. Nhưng vẫn ăn. Nói rằng chịu đựng sự đau đớn này khiến anh cảm thấy mình đang thực sự sống.”

Hắn ta bị thiểu năng trí tuệ à?.

Cô rót soju vào ly của tôi, rồi đến ly của cô.

“Chúng ta đã đến đây sau lần đầu tiên anh hoàn thành một cuộc đột kích hạng A” cô nói. “Anh còn nhớ không?”

Tôi cầm đũa lên.

“Thật khó để quên lần đột kích hạng A đó” tôi nói.

“Anh lúc đó gần như đã chết” cô tiếp tục. “Theo nghĩa đen. Máu ở khắp mọi nơi. Anh ngồi đó và cười cho đến khi không thể mở nổi mắt nữa.”

“Nghe giống như tôi đang dùng sự hài hước để che đậy nỗi đau vậy” tôi nói. “Rất giống phong cách của tôi.”

“Anh đã ngất lịm đi trên bàn.” cô nói. “Tôi phải kéo anh dậy rồi anh đã nắm lấy tay áo tôi và nói...”

Cô dừng lại.

Ánh mắt cô trở nên sắc lẹm.

“Anh đã nói gì?” cô hỏi.

“Cô không thể nói luôn cho tôi sao?” tôi hỏi. “Tiết kiệm thời gian cho cả hai.”

“Không,” cô nói. “Nói đi.”

Tôi nhìn xuống bàn.

Nếu lúc đó hắn ta say và ngu ngốc...

“Chắc là tôi đã nói điều gì đó kịch tính rồi,” tôi nói. “Về việc chúng ta sẽ sống sót qua mọi chuyện, hoặc mua lại nơi này, hoặc cô nợ tôi bữa tối mãi mãi. Đại loại thế.”

Biểu cảm của cô không hề thay đổi.

“Anh đã nói,” cô chậm rãi nói, “dù bầu trời có sụp xuống, anh cũng sẽ không rời bỏ tôi.”

Dĩ nhiên là hắn ta sẽ nói thế rồi.

“Lãng mạn đấy chứ” tôi nói.

“Anh có nhớ mình đã nói điều đó không?” cô hỏi.

Tôi nhìn vào mắt cô.

Tôi có thể nói dối. Tôi vốn dĩ là đang nói dối rồi. Nhưng những lời nói dối quá cụ thể thường là thứ khiến người ta mất mạng.

“Tôi nhớ mình đã kiệt sức.” tôi nói. “Tôi nhớ... một nơi như thế này. Ồn ào. Rẻ tiền. Cô càm ràm tôi về việc giữ gìn lá gan.”

“Đó không phải là câu trả lời.” cô nói.

“Tôi bị một nhát kiếm đâm vào ngực và tỉnh dậy trong xiềng xích,” tôi nói. “Một vài thứ đã bị nhòa đi. Xin lỗi vì tôi không nhớ từng chữ một những câu nói lúc say của mình.”

Ngón tay cô siết chặt lấy chiếc ly.

“Giờ anh thậm chí còn không buồn giả vờ nữa.” cô nói.

“Đó là vì cô rất giỏi bắt bài những lời nói dối,” tôi nói. “Tôi thì muốn giữ cho khuôn mặt mình không bị cô đánh nát hơn.”

Cô nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu.

Sau đó cô rót cho mình một ly nữa.

“Tại sao anh lại làm thế này với tôi?” cô thì thầm. “Anh thực sự đã quên rồi sao? Hay anh muốn nhìn thấy tôi đau khổ?”

“Không, không phải như thế đâu” tôi trả lời, đưa ra một lời bào chữa.

Tiếng cười của cô cắt ngang.

“Chưa đủ sao? Anh rời bỏ tôi và lao thẳng vào vòng tay của Hắc Nhật” cô nói. “Anh còn muốn làm tổn thương tôi đến mức nào nữa?”

Chiếc ly trong tay cô khẽ run lên.

“Nhưng thế này còn tệ hơn,” cô nói. “Anh không chỉ rời đi. Bây giờ, anh còn gạt bỏ tôi ra khỏi đầu mình nữa.”

Logic của cô thật ấn tượng. Sai bét, nhưng rất ấn tượng.

“Nếu tôi muốn làm tổn thương cô,” tôi nói, “tôi đã chọn một phương pháp nào đó không bao gồm việc bản thân mình bị xích lủng lẳng dưới hầm.”

“Đừng có đánh trống lảng,” cô gắt lên.

Sự nghẹn ngào trong giọng nói đã phản bội cô.

“Tôi biết những gì mình đã làm,” cô nói. “Tôi biết mình đã biến anh thành cái gì. Người duy nhất ở lại khi Xích Long chỉ là một mớ hỗn độn. Thế nên tôi đã lợi dụng anh cho mọi việc. Tôi tự nhủ rằng đó là vì tôi tin tưởng anh.”

Mắt cô trĩu xuống nhìn bàn tay tôi đang đặt trên bàn.

“Tôi đã ép anh, ép mãi cho đến khi anh bỏ chạy.” cô nói. “Và giờ đây ngay cả tâm trí anh cũng không chịu nổi việc nhìn thấy tôi.”

“Nếu tâm trí tôi không chịu nổi cô.” tôi nói, “thì lúc này tôi đã đang gào thét lên rồi.”

Cô ngẩng lên, giật mình.

“Nhưng tôi không làm thế.” tôi nói. “Chủ yếu là vì tôi vẫn muốn dây thanh quản của mình vẫn còn hoạt động tốt.”

Câu đó khiến cô khẽ hừ một tiếng.

Không nhiều, nhưng cũng là một tín hiệu.

Tôi với tay qua bàn và đặt tay mình lên tay cô.

Những ngón tay cô giật nảy khi tiếp xúc.

“Nghe này,” tôi nói. “Tôi đã mất ký ức trong cuộc đột kích đó, tôi xin lỗi vì đã không nói với cô.”

Nếu cô ấy phát hiện ra tôi không phải là Si-Woo của cô ấy, đời tôi coi như xong.

Liệu cô ấy có tin lời nói dối này không?

“Tại sao anh không—” Cô ngắt lời chính mình, lắc đầu. “Đáng lẽ anh phải nói với tôi sớm hơn.” cô lẩm bẩm.

“Tôi không muốn làm cô lo lắng,” tôi nói. “Nhưng tôi nhớ được chừng này: Cuối cùng tôi luôn kết thúc ở nơi có cô. Ngay cả bây giờ, ở cái xó xỉnh này.”

Tôi siết nhẹ tay cô.

“Có lẽ điều đó cũng có ý nghĩa gì đó chứ phải không?” tôi nói. “Ngay cả khi não tôi đã xáo trộn như một chiếc bảng màu.”

“Anh nói thế chỉ để tôi không lại kéo anh xuống hầm thôi chứ gì” cô thì thầm.

“Dĩ nhiên rồi.” tôi nói. “Tôi đang có động lực rất cao mà.”

Đôi môi cô run rẩy, rồi ổn định lại.

“Anh từng nói anh sẽ trả lời nếu tôi gọi.” cô nói.

“Tôi đã làm vậy mà.” tôi nói.

“Nói lại lần nữa đi" cô nói. “Trong khi anh đang nhìn tôi này.”

Cô ấy thật tham lam, tôi phải thừa nhận điều đó.

“Tôi ở đây rồi.” tôi nói. “Nếu cô gọi, tôi sẽ trả lời. Miễn là tôi còn sống và không bận đi giết ai đó giữa chừng.”

“Đó là một lời hứa tồi tệ,” cô nói.

“Đó là lời hứa duy nhất tôi có thể giữ.” tôi nói.

Cái nắm tay của cô siết chặt hơn.

“...Vậy tôi cũng sẽ làm phần việc của mình,” cô nói khẽ. “Chừng nào anh còn sống, tôi sẽ không để bất cứ ai cướp mất anh đâu.”

Đúng là cô ấy rồi.

Không phải là “Tôi sẽ không làm tổn thương anh”, mà là “Không ai khác được phép làm thế”.

Rất đúng phong cách.

Tôi nâng tay cô lên và đặt môi lên mu bàn tay cô.

Hơi thở cô khựng lại.

Mọi người ở những bàn xung quanh cũng khựng lại với đôi đũa lơ lửng giữa chừng.

Tôi phớt lờ họ.

“Ở nơi công cộng à?” cô lẩm bẩm.

“Cô kéo tôi đi hẹn hò mà phải không?” tôi nói. “Cũng nên cư xử cho giống chút chứ.”

Sắc hồng hiện lên trên đôi má cô. Sự tội lỗi không biến mất, nhưng nó xoắn lại thành thứ gì đó mềm mại hơn.

“...Được rồi.” cô nói.

Cô không buông tay tôi ra lần nào nữa cho đến khi chúng tôi rời đi.

Ăn một tay với cái món canh “hạt nhân” kia là quả là một trải nghiệm mới mẻ. Tôi đã sống sót rất chật vật.

Chúng tôi bước ra lại ra đường. Màn đêm đã thực sự buông xuống. Ánh đèn neon loang lổ trên mặt đường nhựa ướt át. Xung quanh thành phố vẫn nhộn nhịp và ồn ào.

Lần này, thay vì nắm cổ tay, cô ấy khoác tay tôi. Bất kỳ ai đang nhìn cũng nghĩ chúng tôi có lẽ trông giống như một cặp đôi bình thường. Chỉ là một cặp đôi như bao cặp đôi khác đang rời khỏi một quán ăn rẻ tiền sau giờ làm việc.

Bên trong cổ áo, lá bùa sát da tôi vẫn truyền đến cảm giác lạnh lẽo.

“Anh đã kiểm tra nó ba lần rồi đấy,” cô nói.

“Cô để ý à?.” tôi nói.

“Tôi để ý mọi thứ về anh,” cô nói.

“Tôi nên thấy vinh dự hay thấy là sợ đây?”

“Sao cũng được.”

Chúng tôi bước đi.

Trong vài phút có vẻ không có thứ gì cố giết tôi cả.

Rồi bầu không khí thay đổi.

Bản năng cũ được mài giũa qua quá nhiều thế giới, bò dọc sống lưng tôi. Nó giống như khoảnh khắc cánh cửa phòng của một con boss đóng sập lại sau lưng bạn.

Tôi bước chậm lại.

Eun-ha cũng dừng lại cùng tôi ngay lập tức.

“Gì thế.” cô hỏi.

“Cô không cảm thấy sao?” tôi nói.

Đôi mắt cô mất tiêu cự trong tích tắc khi cô quét mana ra xung quanh.

“...Có ai đó đang bộc phát mana.” cô nói. “Rất gần đây.”

Đám đông phía trước chúng tôi dạt ra mà không hiểu tại sao. Một áp lực tràn xuống con đường, nặng nề và sắc lẹm.

Rồi mặt đất cách đó mười mét nổ tung.

Bê tông nứt toác, bụi mù mịt, mọi người la hét và chạy tán loạn.

Eun-ha kéo mạnh tôi ra sau lưng cô trong một chuyển động mượt mà, mana bao quanh chúng tôi một cách chặt chẽ.

Xuyên qua đám bụi đất đang lắng xuống, một bóng người bước tới. Áo khoác đen. Không có huy hiệu hội. Tóc buộc ra sau cùng một nụ cười không chạm tới ánh mắt.

Ả nhìn tôi trước tiên.

Không nhìn Cha Eun-ha hay bất kỳ ai.

Chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt ả hoàn toàn trái ngược với Eun-ha. Trong khi ánh mắt của Eun-ha là sự níu kéo, thì ánh mắt kia lại sắc như dao.

“...Tìm thấy anh rồi,” ả nói.

Ngón tay tôi khẽ giật.

Mana của Eun-ha tăng vọt mạnh đến mức không khí trở nên vô cùng nặng nề.

Người phụ nữ kia nghiêng đầu.

“Này con khốn” ả ta lên tiếng. “Mày đã nói dối. Mày bảo mày đã giết anh ta rồi cơ mà.”

Mắt ả liếc nhìn đôi cánh tay đang khoác lấy nhau của chúng tôi.

“Vậy thì.” ả nói thêm, “Sao anh ta lại ở ngoài này, nắm tay nắm chân cô thế kia.”

À.

Ả này chắc hẳn là Hội trưởng của Hắc Nhật.

Đúng là số chó mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!