Ojamajo Doremi 16 ~ Naive
Chương 06: Hiệp sĩ ngày Valentine - phần 2
0 Bình luận - Độ dài: 3,153 từ - Cập nhật:
——
Ngày hôm sau, chỉ có ba người bọn tôi đến làm việc tại MAHO-do.
Hôm nay, Hazuki-chan được giáo viên thông báo cậu ấy đã được chọn tham gia một buổi biểu diễn. Tôi rất vui mừng cho cậu ấy và ước gì mọi người đều có mặt ở đây để cùng nhau ăn mừng.
“Tớ được chọn làm đại diện cho học sinh năm nhất, nên từ giờ tới ngày biểu diễn chắc sẽ phải cố gắng rất nhiều,” Hazuki-chan nói.
Dù vậy, cậu ấy vẫn khiêm tốn như mọi khi. Nếu là tôi, chắc đã nhảy cẫng lên vì sung sướng rồi
“Thật ra tớ lo nhất là phải biểu diễn chung với các anh chị khóa trên. Đây là lần đầu tiên tớ được chơi trong một dàn nhạc thực thụ,” Hazuki-chan nói tiếp.
Ừm… nghe thôi cũng đã thấy áp lực rồi. Nhờ có vợ của Yamaki-sensei là bà Tachibana, cùng với Seki-sensei, Học viện Karen Girls trong mắt tôi đã trở thành một ngôi trường rất đáng gờm. Chắc chắn tất cả họ đều sẽ có mặt trong buổi biểu diễn. Hơn nữa, Hazuki-chan đã từng biểu diễn piano và violin solo từ nhỏ, nên việc tham gia một dàn nhạc và chơi dưới sự chỉ huy củaconcert master giống như một bước tiến vào thế giới người lớn. Tôi nhất định sẽ ủng hộ cậu ấy hết mình.
~~~~~
Hôm trước, Ai-chan cũng đã gửi cho bọn tôi một emailthông báo cậu ấy sẽ sớm quay lại trường.
[Sau khi nhập viện và nghe lời khuyên từ huấn luyện viên, tớ sẽ cố gắng trở thành một vận động viên tốt hơn nữa.]
Tuy nhiên, bất chấp giọng điệu tươi sáng của email, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cảm thấy có chút gượng ép.
Ngay lúc đó, cánh cửa dành cho nhân viên ở phía sau cửa hàng mở ra, và Onpu-chan bước vào.
“Tớ vừa mới ghé thăm Ai-chan xong. Cậu ấy trông khá uể oải”
“Vậy là cậu ấy vẫn còn mất ngủ”
Onpu-chan chạy vội vào cửa hàng, lo lắng và thở hổn hển.Ngoài vết thương của Ai-chan, cậu ấy còn lo lắng về việc Ai-chan trông thiếu sức sống.
Sau đó, bọn tôi kể cho Onpu-chan nghe về tình hình chấn thương củaAi-chan, cũng như chuyến thăm nhà cậu áy vài ngày trước. Sau khi nghe xong, Onpu-chan có vẻ bình tĩnh lại.
“Ra là vậy… Tớ hoàn toàn không biết gì cả. Tớ phải sang London gấp quá nên không kịp báo cho ai. Nghĩ lại thì trong 3–4 ngày đó, tớ còn mải đi mua quà lưu niệm, shopping nữa…”
“Oh no …Onpu-chan cũng bắt đầu tự trách mình rồi,” Momo-chan thở dài.
“Lịch trình của cậu chắc căng lắm, Onpu-chan. Vậy mà tớ còn vô ý khiến cậu phải lo lắng… xin lỗi nhé,”
Hazuki-chan… chính cậu ấy cũng đang rất vất vả mà.
Đột nhiên, giọng mắng mỏ của Majorika vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm lắng.
“Này mấy đứa! Sao cứ ủ rũ thế? Mau bắt tay vào làm việc đi!”
“Đúng đó. Valentine sắp tới rồi, có rất nhiều khách đang mong chờ bánh của MAHO-do. Momoko, chẳng phải con từng nói muốn mang hạnh phúc đến cho mọi người sao?”
Dường như bọn tôi không phải là những người duy nhất lo lắng. Majorika và Lala cũng vậy. Điều duy nhất bọn tôi có thể làm bây giờ là nướng một vài món tráng miệng ngon. Thực tế, Momo-chan đã rất cố gắng để tạo ramột chiếc bánh gateau sô-cô-la đặc biệt mà tất cả bọn tôi có thể cùngnhau ăn để động viên Ai-chan.
Bọn tôi bắt đầu trang trí các món tráng miệng với họa tiết Ngày Valentine. Vì khách hàng chủ yếu là học sinh tiểu học và trung học không đủ khả năng mua những loại sô-cô-la đắt tiền, nên những chiếc bánh madeleine sô-cô-la hình trái tim được nướng bằng khuôn do Yuuna-chan làm ra là lựa chọn hoàn hảo dành cho họ. Tôi đã cố gắng gói chúng lại sao cho trông thật dễ thương.
Có Onpu-chan ở đây, công việc làm bánh diễn ra rất suôn sẻ. Chẳng mấy chốc, tất cả bánh đều bán hết, và bọn tôi đóng cửa sớm.
“Mấy em có nghĩ Ai-chan đang tự gây áp lực quá mức cho bản thân trong mọi việc không?”
Lala đột nhiên hỏi khi chị ấy đang pha trà cho cả nhóm, trong lúc bọn tôi đang ngồi quanh bàn gói những chiếc bánh so-cô-la cho ngày mai.
"Tự gây áp lực quá mức?" Tôi hỏi, không hiểu ý Lala là gì.
“Cậu ấy luôn cố gắng chạy nhanh hơn nữa, suốt từng ấy thời gian.”
“ Nhờ vậy mà cậu ấy phá kỷ lục cấp quốc gia. Ai-chan đúng là quá đỉnh luôn~” Momo-chan hào hứng nói.
“Ừ… tớ nghĩ cậu nói đúng.”
Onpu-chan và Hazuki-chan cũng gật đầu đồng ý.
“Hồi còn là idol nhí, tớ rất dễ nhận ra người lớn muốn gì ở mình, nên đôi khi tớ diễn để làm họ hài lòng. Chỉ sau khi trải qua rất nhiều buổi tuyển chọn, tớ mới học được cách suy nghĩ cho bản thân và phân tích màn trình diễn của chính mình.”
“Tớ cũng vậy. Tớ yêu violin, và khi chơi bằng cả trái tim, tớ cảm thấy rất vui, và việc tiến bộ cũng khá nhanh. Nhưng giờ đây, tớ biết rằng chỉ yêuthích thôi là chưa đủ. Tớ hy vọng có thể cảm nhận được hình ảnh của từng bản nhạc và thể hiện nó, để mọi người đều có thể cùng cảm nhận giống như tớ.”
À… hóa ra mọi người đang nói về sự cân bằng giữa tiếp nhận và thể hiện. Có lẽ vì mọi người có điều gì đó muốn truyền tải, nên mới cảm nhận được như vậy.
“Đúng thế. Nếu là tớ của ngày xưa, chỉ xem nướng bánh như một sở thích, hoàn toàn khác với bây giờ — người phải duy trì cả một cửa tiệm,” Momo-chan nói thêm.
“Tớ hiểu rồi, vậy Ai-chan cũng đang trải qua giai đoạn tương tự à?”
“Đúng vậy, Doremi. Ai cũng sẽ phải trải qua chuyện đó nhiều lần trong đời,” Lala nói.
“Ngay cả khi trưởng thành, hay là những phù thủy sống hàng trăm năm, chúng ta đều giống nhau cả thôi,” Majorika thì thầm.
Dường như ai cũng phải tự tìm kiếm câu trả lời cho vấn đề của mình.
“Nhưng chắc Ai-chan đang gặp khó khăn, vì cậu ấy mất ngủ do chấn thương.”
“Ừ. Chắc hẳn cậu ấy đang lo lắng về giải mùa xuân.”
Hazuki-chan đã chuẩn bị một lọ tinh dầu thơm và định mang đến cho Ai-chan hôm nay.
“Hazuki, em nghĩ sao nếu mang lọ tinh dầu đó kèm theo một màn biểu diễn violin?”
Lala đột nhiên hỏi khi chị ấy nhìn chằm chằm vào lọ tinh dầu thơm.
“Hả!? Ý chị là, bằng phép thuật…!?”
Nhưng bọn tôi đã tự đặt ra một quy tắc. Không sử dụng phép thuật vì lợi ích cá nhân.
“Hương thơm rất hợp với tiếng đàn violin mà, phải không?” Lala lại hỏi.
Ồ! Chắc chị ấy chỉ muốn bọn tôi niệm phép lên lọ tinh dầu chứ không phải lên Ai-chan. Tôi nhìn Majorika với ánh mắt lấp lánh, và bà ấy ho khẽ.
“Aiko là một nhân viên quan trọng đối với MAHO-do, nên sẽkhông có vấn đề gì khi sử dụng phép thuật lên lọ tinh dầu.”
Bà ấy thật sự lo cho cả Ai-chan lẫn MAHO-do, chỉ là quá ngại để thừa nhận mà thôi.
“Ừm… mình sẽ chơi một bản nhạc giúp Ai-chan dễ ngủ hơn… và cũng giúp cậu ấy cảm thấy hy vọng trở lại. Có lẽ mình sẽ chơi bản Sonate violin của Beethoven?”
“Ý cậu là ‘Spring’? Tớ rất thích bản nhạc đó!”
Bọn tôi nhanh chóng biến hình thành phù thủy tập sự. Vì Onpu-chan không phải tập sự, cậu ấy không thể tham gia, nên chỉ giúp cắm điện cho bình khuếch tán. Hazuki-chan lấy cây violin luôn mang theo bên mình ra khỏi hộp, chuẩn bị sẵn sàng.
Chẳng mấy chốc, MAHO-do tràn ngập tiếng violin trong trẻo, gợi lên hình ảnh ánh nắng mùa xuân rực rỡ. Rất nhiều nốt nhạc lơ lửng trong không khí, rồi bị hút vào chiếc bình.
"Hay lắm, Hazuki-chan!", tôi reo lên.
“Cảm giác như đang ngủ trưa dưới một gốc cây hoa anh đào đang nở rộ vậy,” Momo-chan nói thêm.
“Với tớ, thì lại là một cánh đồng cỏ với những bông hoa nhỏ đung đưa,” Onpu-chan nói.
Khi màn trình diễn kết thúc, tất cả bọn tôi đều vỗ tay. Đúng vậy, đó là một màn trình diễn xuất phát từ trái tim. Mỗi người bọn tôi đều tưởng tượng ra những điều khác nhau, nhưng đó là một bản nhạc hoàn hảo giúp bọn tôi nhớ về một mùa xuân ấm áp. Riêng tôi, tôi đã tưởng tượng mình đang tham dự một bữa tiệc ngắm hoa, trong khi thưởng thức thỏa thích các món ăn.
Tôi tin rằng nó sẽ giúp Ai-chan thư giãn.
~~~~~
Ngày hôm sau, Segawa-san đưa Ai-chan đến trường bằng taxi. Thật may mắn, cậu ấy đã trở lại bình thường
“Chào mọi người, mình xin lỗi! Vì mấy ngày nay mình không được như thường lệ, thật sự xin lỗi” cậu ấy nói và cúi đầu xin lỗi tất cả các bạn cùng lớp đang lo lắng vây quanh.
“Không sao đâu. Tớ cũng chép bài cho cậu rồi, nên cậu không cần lo lắng về việc học hành đâu,” Yuuna-chan nói thêm, vẻ mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
“Cảm ơn cậu, xin lỗi vì đã làm phiền, Yuuna-chan. Cổ chân của tớ vẫn đang được băng bó, nhưng giờ tớ hoàn toàn có thể đi lại được rồi.”
Chẳng mấy chốc chuông báo tiết chủ nhiệm vang lên, và bọn tôi vội vã trở về chỗ ngồi khi nghe thấy tiếng bước chân của Leon. Thầy ấy liếc nhìn Ai-chan trong giây lát khi bước vào phòng, rồi lại nhìn thẳng về phía trước, nhưng tôi không bỏ lỡ vẻ mặt nhẹ nhõm của thầy ấy.
“Cậu biết không, đêm qua tớ thật sự ngủ rất ngon. Không biết có phải là nhờ lọ tinh dầu không nhỉ? Nó thực sự hiệu quả. Tớ còn có một giấc mơ đẹp nữa.”
“Cậu đã mơ thấy gì vậy?”
Đến giờ nghỉ trưa, và tôi đã kéo Momo-chan và Ai-chan ngồi xuống ăn cùng nhau.
“Ừm, thì… Tớ đang ở trên một bãi cỏ trong công viên rộng lớn, chạy nhảy chân trần và lăn lộn trên cỏ. Cảm giác thật tuyệt. Và có một bản nhạc du dương vang lên từ đâu đó… Là tiếng violin… A! Có phải là Hazuki-chan đã được chọn không?”
“Cậu ấy đại diện cho năm nhất, nên là cậu ấy sẽ rất bận rộn với nhiều buổi tập luyện cho đến ngày biểu diễn,” Momo-chan xác nhận.
“Chết rồi. Tớ quên mất. Tamaki mà biết thì mắng tớ mất.”
“Tại sao lại là Tamaki?”
Dường như Tamaki đã thông báo cho Ai-chan về chuyện Hazuki-chan được chọn, và còn nhiều điều khác nữa.
“Nagao-sensei, Tamaki và huấn luyện viên riêng của tớ đã tới nhà thăm. Tamaki nói với tớ thế này: ‘Mấy chuyện như giày hay giáo án tập luyện thì để chuyên gia lo. Aiko-san, cậu chỉ cần tập trung chạy thôi. Nghĩ nhiều hơn cũng vô ích.’”
Giọng điệu của Ai-chan khi kể chuyện nghe giống hệt Tamaki. Dường như cậu ấy cũng cảm thấy giống bọn tôi, chỉ là thể hiện ra bằng giọng điệu kiêu ngạo thường thấy. Đúng là Tamaki, và tôi thầm cảm ơn cậu ấy.
“Nghe vậy tớ thấy nhẹ lòng hẳn. Tớ còn cãi nhau một trận ra trò với Tamaki nữa. Nhưng đúng là, mấy chuyện như đối thủ hay giày thì nên giao cho Nagao-sensei.”
Ai-chan đã vượt qua một trở ngại nhỏ, và tôi hy vọng bọn tôi đã làm được điều gì đó giúp được cậu ấy. Tôi quyết tâm sẽ tiếp tục hỗ trợ cậu ấy trong tương lai, cùng với mọi người.
Và đúng lúc câu chuyện tưởng như sắp khép lại trong không khí ấm áp thì…
“Chuyện gì thế này!?”
Tiếng hét của Ai-chan vang lên vào sáng hôm sau, khiến tôi giật mình. Hôm đó là Valentine, và chúng tôi đã hẹn tập trung ở MAHO-do sau giờ làm để thưởng thức bánh của Momoko-chan. Tôi cũng định mang ‘Bánh Thử Nghiệm Số 3’ cho Kotake, kèm theo một chiếc khăn thể thao mới, ghé nhà cậu ấy trên đường về.
“Còn nhiều nữa này, từ lớp khác mang sang,”Momoko-chan kêu lên khi bước vào lớp, ôm đầy chocolate.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có vẻ hơi kỳ lạ.”
Bàn của Ai-chan chất đầy chocolate, bánh quy, khăn thể thao và móc khóa linh vật.
“Tớ cũng có thứ muốn tặng cậu.”
Nói xong, Yuuna-chan tặng Ai-chan một chiếc túi đan tay. Các bạn nữ khác trong lớp cũng bắt đầu tặng quà cho Ai-chan, trong khi các bạn nam nhìn với vẻ ghen tị. Tôi không nghi ngờ gì nữa, sáng hôm đó Ai-chan đã vô tình tạo thêm vài kẻ thù.
——
Vào ngày Lễ Tình nhân năm đó, MAHO-do đã đạt doanh số bán hàng tốt nhất từ trước đến nay.
Những chiếc bánh chocolat gateau và bánh madeleine hình trái tim của Momo-chan đều được đón nhận nồng nhiệt và bán hết veo trước cả khi bọn tôi kịp nhận ra. Nhờ vậy, bọn tôi đã có thể đóng cửa hàng sớm hơn dự kiến.
“Ngon tuyệt, đúng như mong đợi từ Momo-chan. Món tráng miệng tháng này có chút hương vị người lớn.” Onpu-chan nói.
Cậu ấy vừa chạy tới ngay khi có thể, và thế là chúng tôi tổ chức luôn một buổi trao quà Valentine ngẫu hứng.
Tất nhiên rồi, gateau chocolat của Momoko-chan ngon hơn ‘Bánh Thử Nghiệm Số 3’ của tôi gấp cả ngàn lần.
Ai-chan đã giúp bọn tôi gói các món tráng miệng, nên tôi nghĩ chắc chắn sẽ đáp ứng được nhu cầu, vậy mà mọi thứ vẫn bán hết rất nhanh. Nghĩ lại thì, hôm nay có rất nhiều khách hàng người lớn mà tôi chưa từng gặp trước đây đến cửa hàng.
“Ai-chan, chocolat kích thích não bộ, nên tớ nghĩ nó sẽ rất tốt để ăn nhẹ sau khi tập luyện.”
Ai-chan đã nhận được một đống chocolat lớn, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào.
“Tuyệt vời quá, Ai-chan. Năm ngoái cậu cũng nhận được nhiều như vậy à?”
“Ừm, mình vẫn thường nhận được từ bạn bè, nhưng chưa bao giờ nhiều đến thế này.”
Ai-chan rất năng động và nghịch ngợm, nhưng tôi chắc chắn rằng chỉ riêng điều đó thôi không đủ để giải thích cho số lượng quà tặng khổng lồ mà cậu ấy đã nhận được.
“Có lẽ là do vụ bế kiểu công chúa mà cậu đã làm chăng? Chắc hẳn nó đã để lại ấn tượng rất lớn!” Momo-chan gợi nhớ.
“À, đúng rồi. Chắc chắn là vậy!”
Điều đó thu hút sự chú ý của Onpu-chan, và cậu ấy cứ nài nỉ bọn tôi kể thêm. Thế là, Momo-chan hào hứng kể lại toàn bộ câu chuyện về việc Ai-chan bế Yuuna-chan kiểu côngchúa đến phòng y tế của trường.
“Tớ chắc đó là lý do chính đằng sau những món quà đó,”Onpu-chan gật đầu hiểu ý khi rót thêm trà cho mọi người. “Vào dịp Valentine luôn có rất nhiều chocolat dễ thương, nên mọi người ở trường tớ đều trưng bày chúng. Một số người cũng tặng cho các anh chị khóa trên nữa.”
“Ừ. Tớ thấy rất nhiều loại chocolat với bao bì dễ thương từ các hãng bánh kẹo nổi tiếng, nên tớ đã mua hết. Lần sau chúng ta cùng ăn nhé,” Momo-chan nói thêm.
Tôi cũng nhận được một vài món từ các bạn cùng lớp, như Yuuna-chan, người mà tôi cũng tặng một ít chocolat dễ thương. Còn Ai-chan thì rất ngầu trên đường đua, lập kỷ lục mới, luôn thân thiện, và trên hết, là ngôi sao của vụ việc bế kiểu công chúa.Cậu ấy quá tuyệt vời, nên tôi hiểu tại sao nhiều cô gái lại tranh thủ tặng quà cho cậu ấy.
“Yada-kun cũng nhận được quà từ cậu, phải không Hazuki-chan? Cậu ấy thích chứ?”
“Chắc vậy. Tớ cũng nhận được vài món quà từ các bạn cùng lớp. Cậu cũng tặng quà cho Kotake-kun nữa, phải không? Tớ chắc là cậu ấy đang đợi chocolat của cậu đấy, Doremi-chan.”
Đúng kiểu Hazuki-chan, cậu ấy khéo léo chuyển hướng sự chú ý về phía tôi.
“Tớ đã cố gắng hết sức để nướng một chiếc bánh theo công thức của Momo-chan. Tớ sẽ mang nó đến cho cậu ấy sau.”
Tôi đã chuẩn bị một ít chocolat cho các thành viên đội bóng đá và để chúng cùng với chocolat của Kogure-senpai trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ để các thành viên tự lấy trước khi về nhà. Tuy nhiên, có vẻ như Kotake vẫn chưa ghé qua để lấy phần của cậu ấy. Tôi còn thấy rất nhiều chocolat đặt trên bàn của Leon trong phòng giáo viên. Cảnh tượng đó khiến tôi hơi… bất an.
“Có lẽ Ai-chan là người nhận được nhiều chocolat nhất ở trường.”
Tôi hơi lo lắng khi gói bánh và khăn tắm để tặng Kotake, nhưng nhìn thấy chocolat của Ai-chan, tôi cảm thấy đỡ hơn một chút. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, miễn là tôi chỉ coi đó là món quà tặng cho một người bạn.
Tôi đã hy vọng đội của bọn tôi sẽ được chọn để đại diện cho tỉnh năm nay. Không, vẫn còn rất nhiều trận đấu trước đó, vì vậy tôi phải cố gắng hết sức. Và nói đến việc cố gắng hết sức, chẳng phải kỳ thi cũng sắp đến rồi sao?
Pop đã được nhận vào trường mà con bé mong muốn, Hazuki-chan được chọn để đại diện cho lớp cậu ấy chơi violin, và Ai-chan đang dần hồi phục. Có lẽ tôi đã dùng hết vận may cho những chuyện vui, và rồi những chuyện đau đầu chắc sắp kéo đến thôi.
GHI CHÚ:
1. Ở Nhật Bản, Ngày Valentine là ngày mà các cô gái tặng quà cho chàng trai mình thích, như một cách tỏ tình. Đó là lý do tại sao các chàng trai nhìn Ai-chan với ánh mắt ghen tị, vì cậu ấy là người nhận được quà từ tất cả các cô gái.
0 Bình luận