Ojamajo Doremi 16 ~ Naive
Chương 03: Phép màu giáng sinh - phần 2
0 Bình luận - Độ dài: 2,536 từ - Cập nhật:
——
Tối hôm đó, Hazuki-chan, Ai-chan, Momo-chan và tôi trở về nhà. Bọn tôi đợi gia đình đi ngủ rồi mới bắt đầu hành động.
Khi chắc chắn rằng sẽ không bị phát hiện, bọn tôi thay trang phục phù thủy tập sự, bay đến nhà Onpu-chan để đón cậu ấy, rồi gặp nhau tại MAHO-do.
“Mọi người … Tớ xin lỗi vì đã gây ra nhiều rắc rối như vậy,” Onpu-chan nói và cúi đầu xin lỗi.
“Sao cậu lại khách sáo thế?! Bọn mình là bạn thân mà, đúng không?” tôi hỏi.
"Tớ rất vui vì có thể giúp đỡ Onpu-chan," Hazuki-chan nói thêm.
“Hơn nữa, tớ luôn muốn được gặp Mo Li-chan,” Ai-chan nói.
“Đó không phải là vấn đề!” Momo-chan phản bác.
Đó là lần đầu tiên Momo-chan chỉnh lại lời nói của Ai-chan. Ngay sau đó, cậu ấyhỏi, "Tớ nói vậy đúng chưa ?"
“Perfect,” Ai-chan khen ngợi.
Mọi người đều cười, thậm chí cả Onpu-chan cũng nở một nụ cười.
“Được rồi, đi thôi.”
Với Onpu-chan ở giữa, bốn người bọn tôi triệu hồi Magical Stage.
“Magical Stage! Hãy đưa Onpu-chan và bọn tôi vào giấc mơ của Mo Li-chan!”
Magical Stagebắt đầu hoạt động, và tất cả bọn tôi đều được bao quanh bởi ánh sáng trắng.
Trước khi kịp hoàn hồn, bọn tôi đã ở trong giấc mơ của Mo Li-chan. Từ kinh nghiệm trước đây, bọn tôi biết rằng Mo Li-chan sẽ không thể nhớ gì về giấc mơ này.
Bọn tôi đã gọi bản thể trong mơ của Mo Li-chan.
“Ơ? Onpu-san, còn kia là Momoko-san đúng không? Mấy người đến Thượng Hải chơi à?” Mo Li-chan mỉm cười hỏi, không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy bọn tôi. Chắc hẳn cậu ấycũng nói tiếng Anh, nhưng may mắn thay, phép thuật đã giúp bọn tôi hiểu được những gì cậu ấynói.
“Wow, cậu ấy thật xinh đẹp,” tôi thốt lên.
“Giờ thì tớ hiểu tại sao cậu ấy lại bị nhắm đến rồi,” Ai-chan nói thêm.
Tuy nhiên, có vẻ như lời nói của bọn tôi không được dịch sang tiếng Anh. Nên Momo-chan sau đó giới thiệu bọn tôi với Mo Li-chan.
Onpu-chan vội vàng chạy đến chỗ Mo Li-chan và nắm lấy tay cậu ấy. “Mo Li-san, tớ xin lỗi vì đã gây ra nhiều rắc rối cho cậu. Cậu có gặp khó khăn gì không? Hãy nói cho tớ biết. Tụi mình sẽ cùng nhau nghĩ cách giải quyết.”
Mo Li-chan siết chặt tay Onpu-chan và đáp, “Không phải lỗi của cậu đâu, Onpu-san. Những người tuyển chọn đã tiếp cận tớ, đề nghị đào tạo tớ thành người mẫu hoặc diễn viên, nhưng tớ không hề muốn như vậy, nên đã từ chối tất cả. Bố mẹ tớ cũng biết rõ đó không phải con đường tớ muốn đi.”
“Nhưng cậu xinh đẹp và sành điệu. Cậu không có hứng thú trở thành người nổi tiếng sao?” Ai-chan hỏi.
Sau khi nghe Momo-chan dịch câu hỏi của Ai-chan, Mo Li-chan mỉm cười.
“Tớ muốn trở thành nhà thiết kế thời trang, vì tớ thích tạo ra những thiết kế có thêu tay và ren.”
“Tớ cứ tưởng cậu sẽ chọn làm người mẫu,” Onpu-chan nói.
“Onpu-san làm diễn viên vì cậu yêu công việc đó, đúng không? Vì vậy cậu mới nỗ lực học tiếng Anh và luyện thanh như thế. Còn tớ thì muốn dốc sức vào việc thiết kế quần áo, chứ không phải học cách trở thành người mẫu.”
Mo Li-chan nói rõ ràng về đam mê của cậu ấy với một nụ cười rạng rỡ. Chắc hẳn cậu ấy đã rất nỗ lực để biến ước mơ thành hiện thực. Giờ thì bọn tôi đã hiểu tại sao cậu ấy lại không hề nao núng trước những lời mời chào kia.
Thứ thực sự khiến Mo Li-chan bận lòng chính là việc sự xuất hiện của những người tuyển chọn đã làm thay đổi thái độ của những người xung quanh cậu ấy.
Thượng Hải, Tô Châu và Quảng Châu từ lâu đã là những điểm đến du lịch nổi tiếng, nhưng chỉ gần đây chúng mới thực sự phát triển. Với việc xây dựng các tuyến đường bộ và đường sắt mới, số lượng tàu hỏa và xe buýt chạy qua các thành phố này đã tăng lên, và việc đi lại đã trở nên dễ dàng hơn trong những năm qua.
Đối với những người đã sống ở đó cả đời, các nhà ga và đường xá mới đã thay đổi cuộc sống của họ một cách đáng kể. Tôi nhớ bố từng nói với tôi rằng Nhật Bản khoảng bốn mươi năm trước cũng y hệt như vậy. Sau đó, khoảng cách giàu nghèo giữa các nhóm người trong thành phố bắt đầu trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Mọi người bắt đầu lo lắng về tình hình tài chính của mình, vốn bị ảnh hưởng phần lớn bởi diện tích đất đai họ sở hữu hoặc loại công việc họ đang làm.
Bố mẹ của Mo Li-chan luôn làm việc cho một công ty Nhật Bản ở Thượng Hải, nên tôi nghĩ họ là một gia đình trung lưu, giống như gia đình tôi. Vì vậy, công việc người mẫu hoặc người nổi tiếng Nhật Bản chắc chắn được coi là một công việc danh giá, lương cao trong mắt người ngoài. Tất nhiên, Mo Li-chan không thể đi khắp nơi giải thích cho mọi người những gì cậu ấyvừa nói với bọn tôi. Do đó, chắc hẳn rất khó chịu khi không chỉ người ngoài mà cả gia đình và bạn bè cũng bàn tán về cậu ấy.
“Người ta hay nói đến ‘bạn bè chỉ bên nhau lúc thuận lợi’, chắc là trường hợp này rồi,” Ai-chan nói.
Cậu ấy nói đúng. Tôi vốn là người dễ ghen tị với người khác, nên luôn tự nhắc mình phải cẩn thận trong lời nói. Nhưng dường như những người xung quanh Mo Li-chan lại không có được sự tinh tế đó.
“Một vài người bạn thân của mình đã chuyển đi trước khi năm học bắt đầu, nên mình cảm thấy hơi cô đơn vì không thể đón Giáng sinh cùng nhau năm nay. Và giờ, với cách mà các bạn cùng lớp mới đối xử với mình… khiến mình cảm thấy khá nặng nề,”, Mo Li-chan chia sẻ.
Năm học mới ở Trung Quốc bắt đầu vào mùa thu, tương tự như hệ thống ở các nước phương Tây. Vì vậy, Mo Li-chan đã ở một mình kể từ khi năm học mới bắt đầu vào mùa thu.
Đúng như người ta vẫn nói, mùa thu thực sự là mùa của những cuộc chia ly và những cuộc gặp gỡ mới.
~~~~~
Khoảng một giờ đã trôi qua kể từ khi bọn tôi bước vào giấc mơ của Mo Li-chan. Vì sức mạnh phép thuật của bọn tôi đang suy yếu, và vì không muốn khiến Mo Li-chan thức dậy muộn vào ngày hôm sau, bọn tôi quyết định hóa giải phép thuật.
“Tớ thật sự không hiểu rõ tình hình của cậu và cuộc sống ở Trung Quốc. Tớ nhất định sẽ sớm đến thăm cậu, vậy trong thời gian đó, tụi mình vẫn tiếp tục e-mail và gọi điện cho nhau nhé?” Onpu-chan hỏi.
Mo Li-chan mỉm cười, “Tớ mong rằng chúng ta sẽ trở thành những người bạn thân hơn nữa. Onpu-san, tớ chúc cậu trở thành một nữ diễn viên tuyệt vời.”
“Đúng rồi! Hay là khi nào Onpu-chan phải tham dự sự kiện thảm đỏ, Mo Li-chan sẽ thiết kế váy cho cậu ấy?” tôi nói.
Đó là một ý nghĩ bất chợt mà Onpu-chan đã giúp tôi dịch lại. Ai-chan và Momo-chan lập tức hào hứng với ý tưởng đó và bắt đầu khoa tay múa chân lia lịa.
“Ồ, đó là một ý tưởng tuyệt vời. Một chiếc váy kiểu Trung Quốc gợi cảm sẽ rất đẹp,” Ai-chan tuyên bố.
“À, tớ biết rồi! Tớ từng thấy trong phim kung fu! Loại váy có xẻ tà cao tới đùi đó!”
“Hai cậu là mấy ông già biến thái à?” tôi suýt buột miệng nói.
Cuộc trao đổi của họ đã khiến Onpu-chan không nói nên lời. Không có người phiên dịch, Mo Li-chan không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy vẻ mặt của Onpu-chan, cậu ấy mỉm cười và nói thêm.
“Vậy thì tớ nhất định sẽ cố gắng hết sức để đạt được mục tiêu đầy tham vọng đó.”
Nghe vậy, Onpu-chan nở một nụ cười rạng rỡ.
Đúng vậy, gặp mặt trực tiếp chắc chắn là lựa chọn đúng đắn.
~~~~~
Sau khi phá bỏ phép thuật, bọn tôi trở về nhà. Mặc dù không đi quá lâu, tôi vẫn cảm thấy kiệt sức. Tôi chắc chắn những người khác cũng cảm thấy như vậy.
Tôi hi vọng Mo Li-chan sẽ không thức dậy muộn vào ngày mai. Cậu ấy là một cô gái tốt bụng và dễ mến, và tôi rất vui vì cậu ấy là bạn của Onpu-chan.
——
Và đó là Giáng sinh của bọn tôi. Bận rộn, mệt mỏi và kiệt sức phải không?
Đúng vậy, đó thực sự là một khoảng thời gian bận rộn.
“Thật tuyệt khi mọi người đều đang làm việc, nhưng chúng ta sẽ làm gì vào dịp Giáng sinh đây?” Lala hỏi bọn tôi.
Không ai trong bọn tôi có câu trả lời. Riêng tôi, có lẽ tôi sẽ mang một ít bánh về nhà cho gia đình vào đêm Giáng sinh, rồi tổ chức một bữa tiệc cùng mọi người sau giờ làm việc vào ngày 25 Giáng sinh.
“Doremi-chan và Hazuki-chan, hai cậu đều đã có bạn trai rồi, nên không cần lo lắng cho chúng tớ! Hai cậu đã quyết định mua quà gì cho họ chưa?” Ai-chan hỏi.
Cho đến lúc đó, tôi thậm chí chưa từng nghĩ đến việc mua quà cho Kotake. Đó không hoàn toàn là lỗi của tôi. Cậu ấy không phải là bạn trai tôi, và tôi thường không mua quà cho ai ngoài gia đình và bạn bè thân thiết.
“Này, này, Hazuki-chan, cậu định làm gì vậy? Cậu đã mua quà chưa? Hai người định đi hẹn hò à?” Tôi dò hỏi, hy vọng có thể học hỏi được từ Hazuki-chan, người tiền bối trong chuyện tình cảm.
“Cậu ấy bận rộn luyện tập cho buổi hòa nhạc sẽ được tổ chức tại nơi làm việc vào ngày Giáng sinh. Bọn tớ đang nghĩ đến việc cùng nhau biểu diễn trong bữa tiệc tại nhà tớ khi kỳ nghỉ đông đến,” Hazuki-chan nói với nụ cười.
Những buổi tiệc tại nhà Hazuki-chan là sự kiện thường niên, mang tính trang trọng, với phần lớn khách mời là các doanh nhân có địa vị. Đây hẳn sẽ là cơ hội rất tốt cho Yada-kun, người đang nuôi ước mơ trở thành nghệ sĩ trumpet jazz.
Nhưng tôi cần nhiều thông tin hơn thế. Tôi quyết định tiếp cận Tamaki.
“Harukaze-san, cậu đang nói linh tinh cái gì vậy? Tachibana-san đang bận ôn thi đại học. Anh ấy sẽ không có thời gian hẹn hò đâu.”
Mặc dù cậu ấy từ chối thẳng thừng với giọng điệu kiêu ngạo thường thấy, nhưng tôi nghe thấy cũng có chút hơi thất vọng.
Về quà Giáng sinh, cậu ấyđịnh mua phụ kiện cho con mèo cưng Masamune của họ. Tôi tự hỏi liệu đó có phải là tất cả những gì cậu ấy định mua không, nhưng tôi không dám hỏi thêm.
~~~~~
Như thường lệ, Kotake bận rộn với việc tập luyện bóng đá. Tôi bắt đầu xem các trận bóng đá với bố, và vì vậy giờ đây tôi đã hiểu thêm một chút về môn thể thao này. Tuy nhiên, Kotake không liên lạc với tôi, nên tôi hơi do dự không biết có nên tặng quà cho cậu ấy hay không.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong bận rộn. Tôi có rất nhiều niềm vui, đủ để tạm quên đi chuyện đó, nhưng nỗi lo vẫn luôn quay trở lại. Có khi nào Kotake sẽ đón Giáng Sinh cùng các bạn trong câu lạc bộ bóng đá? Hay là cậu ấy sẽ ở bên gia đình, ăn bánh ngon?
Công việc tại MAHO-do ngày càng bận rộn hơn khi các đơn đặt bánh Giáng sinh bắt đầu đổ về trong những ngày trước đêm Giáng sinh.
Cuối cùng, tôi quyết định rằng lo lắng cũng vô ích, và gửi cho cậu ấy một tin nhắn đơn giản, chúc cậu ấy Giáng sinh vui vẻ. Tôi nhớ lại mình đã khăng khăng muốn Onpu-chan gặp Mo Li-chan trực tiếp như thế nào, và cảm thấy hơi đáng thương. Tuy nhiên, tôi biết rằng nếu gặp mặt trực tiếp thì bọn tôi gần như không thể nói chuyện được. Tôi tự hỏi liệu mình có đang suy nghĩ quá nhiều không.
“Mọi chuyện với Kotake-kun thế nào rồi, Doremi-chan?”
Ngay cả Hazuki-chan cũng có vẻ lo lắng.
“Cậu ấy đi hát karaoke với mấy người trong câu lạc bộ bóng đá. Còn đêm Giáng Sinh thì sẽ đi xem Tennoushou cùng gia đình, rồi về nhà ăn tối.”
“Doremi-chan, Tennoushou là giải đua ngựa! Tớ nghĩ cậu muốn nói đến Tennouhai,” Ai-chan sửa lại cho tôi.
“Ờ-à, ra vậy…”
Tôi cứ tưởng mình đã tiến bộ rồi, nhưng hóa ra vẫn còn phải học nhiều lắm. Thôi thì ít nhất tôi cũng biết Tennouhai là giải bóng đá toàn quốc, vậy là chưa đến nỗi mù tịt. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng tìm hiểu bóng đá nhiều hơn nữa.
“Tennouhai à? Nghe rất đúng phong cách Kotake đó. Xem ra không chỉ có tụi mình bận rộn vào đêm Giáng Sinh,” Ai-chan cười nói.
Đúng vậy, khi kỳ nghỉ đông đã đến, dường như tất cả các câu lạc bộ đều tổ chức tiệc cuối năm.
“Công việc thật vui! Tớ mong mọi người sẽ cùng nhau mang hạnh phúc đến cho khách hàng thông qua những món tráng miệng của MAHO-do. Giáng Sinh này chắc chắn sẽ rất tuyệt,” Momo-chan hào hứng nói.
“Đúng vậy. Bánh của Momo-chan dễ thương và sáng tạo, lại còn ngon nữa,” Hazuki-chan nói.
“Đây chắc chắn đây sẽ là một Giáng sinh đáng nhớ,” Ai-chan đồng ý.
“Đúng vậy. Sau khi hoàn thành công việc vào ngày 25, bọn mình hãy cùng nhau ăn mừng ở MAHO-do!” tôi tuyên bố.
“Bọn mình cũng mang bánh đến cho Mo Li-chan nữa nhé!” Momo-chan đề nghị.
Giá như chúng ta có thể dùng phép thuật để làm Mo Li-chan vui lên, giúp cậu ấyquên đi việc bạn bè đã chuyển đi, và những lời bàn tán của bạn học cùng người dân trong thị trấn về cậu ấy.
Ý tôi là, dù sao thì đó cũng là Giáng sinh. Chẳng ai nên buồn vào ngày Giáng sinh cả.
Chúc mừng Giáng sinh. Tôi ước Mo Li-chan có thể đón chào buổi sáng Giáng sinh với một nụ cười trên môi.
0 Bình luận