Ojamajo Doremi 16 ~ Naive
Chương 05: Thiên thần hộ mệnh của Yada-kun - phần 3
0 Bình luận - Độ dài: 5,014 từ - Cập nhật:
——
Đêm hôm đó, cả nhóm bọn tôi, trừ Onpu-chan vì sáng hôm sau cậu ấy có buổi diễn sớm, đều hóa thân thành phù thủy tập sự và bay đến Yokohama trên chổi.
Trên đường đi, bọn tôi hỏi Hazuki-chan về tình hình của Yada-kun, người vẫn đang bị đình chỉ học, nhưng cậu ấy chỉ nhận được một cuộc gọi duy nhất từ Yada-kun, với lời xin lỗi vì đã khiến cậu ấy lo lắng, và không chia sẻ thêm gì cả.
Chắc hẳn cậu ấy đang lo lắng lắm. Nhìn vẻ mặt đau khổ của Hazuki-chan, tôi không khỏi trách Yada-kun vì sự bất cẩn của cậu ấy.
“Đó là quán ‘Five Pennies’,” Hazuki-chan nói và chỉ cho bọn tôi thấy. Quán đang trong giai đoạn đóng cửa, và bọn tôi nhìn thấy một nhân viên nam đang tắt các biển hiệu đèn neon ở lối vào.
Bọn tôi đáp xuống mái của một tòa nhà gần đó và quan sát xung quanh.
Có một cây bạch quả lớn nằm ngay trước câu lạc bộ. Sau khi chắc chắn không có ai xung quanh, bọn tôi bay xuống và đáp xuống dưới gốc cây.
Cây bạch quả này chỉ là một trong cả một hàng cây trải dài dọc con đường. Nó cao hơn ba tầng nhà. Vì đang là mùa đông, cây không còn lá.
“Từ vị trí này, chúng ta có thể nhìn thấy mọi thứ,” Ai-chan nói.
“Và cái cây này cao quá. Tớ chắc chắn nó biết hết mọi chuyện đã xảy ra!” Momo-chan nói thêm một cách vui vẻ.
"Chúng ta hãy di chuyển ra xa hơn một chút," tôi đề nghị.
Sau khi lùi ra một khoảng, chúng tôi nhanh chóng triệu hồi Magical Stage.
“Cây bạch quả, xin hãy cho chúng tôi thấy chuyện đã xảy ra ở đây vào tối thứ Bảy tuần trước, trong lúc xảy ra cuộc ẩu đả!”
Theo mệnh lệnh của Hazuki-chan, chúng tôi đột nhiên cảm thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên không trung, rồi được đưa đến một cành cây bạch quả. Ngay khi tất cả đã ngồi vững trên cành, chúng tôi cảm nhận được thời gian xung quanh đang dịch chuyển.
Tôi thấy mặt trời đang lặn xuống đường chân trời, nên tôi đoán lúc đó đã khoảng 5 giờ chiều. Ban nhạc của GB-san dự kiến sẽ biểu diễn lúc 7 giờ tối.
Câu lạc bộ đã đóng cửa sau giờ trưa và có lẽ đang chuẩn bị đón khách buổi tối. Đèn đã bật, nhưng toàn bộ rèm cửa sổ đều được kéo kín nên chúng tôi không thể nhìn thấy bên trong.
“À! Kia chắc chắn là Yada-kun!” Momo-chan chỉ tay nói.
“Đúng rồi. Tớ thấy kèn trumpet của cậu ấy,” Ai-chan nói thêm.
Tôi nhìn kỹ hơn và cuối cùng cũng thấy được Yada-kun cùng cây kèn trumpet của cậu ấy qua một khe hở nhỏ giữa các tấm rèm. Bên trong câu lạc bộ có khoảng mười nhân viên. Chúng tôi thấy họ ra vào bằng cửa phụ, lúc thì ra hút thuốc, lúc thì đi mua nguyên liệu. Một số mặc đồ đầu bếp, số khác – có lẽ là bồi bàn – thì mặc áo sơ mi trắng và quần đen. Phần lớn là người Nhật, nhưng cũng có vài người Mỹ gốc Phi và người châu Âu.
Rồi chuyện đó đã xảy ra.
“Ơ? Kia chẳng phải là Kotake sao?” Ai-chan đột nhiên thốt lên và chỉ tay vào một trong những con hẻm nhỏ.

Tôi giật mình khi nhìn thấy cậu ấy, và dụi mắt trước khi nhìn lại. Đúng vậy, đó thực sự là Kotake.
“Nhưng Yada-kun nói rằng lúc xảy ra chuyện thì cậu ấy ở một mình mà… Doremi-chan, cậu có biết chuyện này không?” Hazuki-chan hỏi.
“Không…” Tôi trầm ngâm đáp.
“Tớ chắc Kotake-kun cũng lo lắng cho Yada-kun nên mới đến đây,” Momo-chan trấn an tôi.
“À, ra vậy. Kotake thật tốt bụng,” Ai-chan nói. “Doremi-chan, nhìn hai người phụ nữ đang đi tới kìa. Đó là vợ của Yamaki-sensei và mẹ của Tachibana-senpai đúng không?”
Tôi nhìn theo và thấy hai người phụ nữ xinh đẹp đang đi từ phía bên kia đường, tiến về phía chúng tôi. Tôi tự hỏi liệu họ có phải đến đây để theo dõi thay cho Leon không, vì chắc hẳn thầy ấy cũng lo cho Yada-kun.
"Họ ăn mặc khác hẳn bình thường," Ai-chan nhận xét.
“Nhưng họ vẫn dễ nhận ra, ngay cả khi đeo kính râm,” tôi đáp lại.
Không chỉ tôi để ý đến hai người phụ nữ đó; rất nhiều người qua đường cũng đang nhìn họ. Dù họ mặc áo khoác và giày trông khá giản dị, họ vẫn nổi bật hơn hẳn so với những người phụ nữ bình thường khác. Đặc biệt là vợ của Leon – bà Minako – với cặp kính râm to bản, trông rất gây chú ý, nhất là khi mặt trời đã lặn từ lâu. Ai-chan và tôi từng gặp bà Minako và bà Tachibana trong sự cố liên quan đến Tamaki năm ngoái, nên đó cũng có thể là lý do khiến chúng tôi dễ dàng nhận ra họ.
“Đó là vợ của GB-san,” Hazuki-chan đột nhiên thì thầm với bọn tôi khi cậu ấy chỉ vào một người phụ nữ đang dẫn một đứa trẻ đến lối vào bên hông của câu lạc bộ. Tôi chưa từng gặp bà ấy trực tiếp trước đây, chỉ mới thấy ảnh trong những đĩa nhạc jazz mà bố tôi sở hữu, nhưng khí chất của bà ấy ngoài đời thực sự rất ấn tượng.
“À! Trông giống hệt Big Mama luôn!” Momo-chan nói.
Đúng là như vậy. Người phụ nữ này gần như ngang bằng với GB-san cả về vóc dáng lẫn khí thế – đúng kiểu một phụ nữ Osaka to lớn, mạnh mẽ. Lúc đó, bà dường như nhận ra Kotake và vẫy tay gọi cậu. Hai người nói gì đó với nhau, nhưng chúng tôi không nghe được vì ở quá xa. Ngay sau đó, hai người phụ nữ xinh đẹp kia cũng nhập vào nhóm.
“Họ đang chào hỏi nhau à? Tớ nghĩ Kotake sẽ rất sốc khi biết một trong số họ là vợ của Leon,” Ai-chan nói.
“Ừ, trông Kotake ngạc nhiên thật,” tôi cười.
“Dù sao thì cũng là đang đứng giữa ba người phụ nữ quyền lực mà,” Ai-chan cười khúc khích.
Ai-chan nói đúng, Kotake trông có vẻ hơi choáng ngợp khi đứng giữa họ. Cuối cùng, vợ của GB-san quay lại bên trong câu lạc bộ.
“Doremi-chan, Ai-chan, như vậy không hay đâu. Kotake-kun đến đây vì lo cho Yada-kun mà,” Hazuki-chan nhẹ nhàng trách.
“Ba người phụ nữ đó ngầu ghê. Ước gì lớn lên cũng cao được như họ…” Momo-chan mơ màng nói.
Thật đấy, Momo-chan, cậu vẫn còn quá nhỏ để tham gia cùng họ.
~~~~~
Khoảng 6 giờ tối, đèn ở lối vào câu lạc bộ bật sáng. Một lát sau, một người bồi bàn bước ra, mang theo một tấm bảng ghi thông tin về buổi biểu diễn tối đó và đặt gần cửa. Có vẻ như câu lạc bộ đã sẵn sàng mở cửa đón khách. Hai người phụ nữ đang chờ gần lối vào nói chuyện với Kotake, dường như đang thuyết phục cậu đi cùng, rồi cả ba cùng nhau bước vào trong.
Bọn tôi kiên nhẫn chờ đợi dưới gốc cây bạch quả cho đến khi đến giờ biểu diễn. Vì ở bên ngoài nên bọn tôi không thể biết được những bài hát nào đang được trình diễn, hay chuyện gì đang xảy ra bên trong câu lạc bộ. Yada-kun cũng không hề ra ngoài, mặc dù tối hôm đó cậu ấy không biểu diễn. Có lẽ cậu ấy đang phụ giúp với vai trò bồi bàn.
Con phố sáng rực rỡ ánh đèn neon của nhiều cửa hàng dọc đường, phần lớn là nhà hàng, quán cà phê và quán ăn. Lúc đầu khi bọn tôi đến, có rất nhiều trẻ em, nhưng giờ đây, con phố đã chật kín nhân viên văn phòng, doanh nhân và sinh viên đại học. Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Kotake ban đầu lại do dự khi vào; khu vực đó dường như không phải là nơi thích hợp để một học sinh đi vào ban đêm.
“Chắc buổi diễn kết thúc rồi,” Momo-chan đột nhiên nói, vừa chỉ về phía lối vào.
Đã hơn 8 giờ tối. Khách bắt đầu rời khỏi câu lạc bộ. Vì tối đó còn một buổi diễn nữa, nên cũng có không ít người đang đi vào. Chúng tôi cũng thấy vài nhân viên đứng ngoài cửa phụ, tụm lại nói chuyện, ánh lửa từ điếu thuốc của họ lập lòe trong bóng tối. Chúng tôi không biết Yada-kun có ở trong số đó hay không.
Ngay sau đó, Kotake và hai người phụ nữ cũng đi ra ngoài, và Kotake tiến về phía lối vào dành cho nhân viên. Một lúc sau, bọn tôi thấy Yada-kun, tay cầm hộp đựng trumpet, bước ra khỏi tòa nhà. Cậu ấy cúi chào ai đó ngay bên trong cửa, và bọn tôi đoán đó có thể là GB-san hoặc vợ của ông ấy. Sau đó, cánh cửa đóng lại phía sau cậu ấy, và con hẻm chìm vào bóng tối.
Trong khi đó, hai người phụ nữ đi về phía cây bạch quả nơi chúng tôi đang ngồi, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Chắc họ đang nói về buổi biểu diễn, và nhìn nụ cười trên gương mặt họ thì hẳn đó là một buổi diễn rất hay. Sau đó, họ dừng lại dưới gốc cây, có lẽ đang chờ Yada-kun và Kotake.
Ngay lúc đó, một nhóm đàn ông bước ra khỏi câu lạc bộ và tiến về phía hai người phụ nữ.
“Họ cũng đến nghe biểu diễn à? Chắc họ đã để ý đến hai cô ấy ở trong kia rồi; đẹp thế này thì khó mà không chú ý,” Momo-chan nói.
“Hả? Vậy là họ định bắt chuyện làm quen à? Gan thật đấy,” Ai-chan đáp.
Tôi nhìn cảnh tượng ấy giống như những người đàn ông kia nhìn thấy: hai người phụ nữ đứng một mình trong bóng tối, trông có vẻ tâm trạng rất tốt sau khi nghe một buổi diễn tuyệt vời. Có lẽ họ đã lơ là cảnh giác, và tôi hiểu vì sao những người đàn ông kia có thể lấy hết can đảm để tiến lại gần. Dù vậy, hai người phụ nữ vẫn đứng rất vững vàng. Dù những người đàn ông kia có say hay có ý đồ xấu, chỉ cần nhìn tư thế của hai người phụ nữ cũng đủ biết rằng họ hoàn toàn biết cách xử lý tình huống.
Tuy nhiên, ngay lúc đó, bọn tôi thấy Kotake và Yada-kun lao về phía nhóm người. Chắc hẳn họ nghĩ hai người phụ nữ đang gặp rắc rối.
“…Không được! Chúng ta phải ngăn lại!” Hazuki-chan đột nhiên hét lên trong hoảng hốt.
“Chờ đã, sắp có chuyện quan trọng xảy ra đấy,” Ai-chan cảnh báo.
Yada-kun và Kotake nhanh chóng đến nơi và đối mặt với nhóm đàn ông, sự gan dạ của họ hoàn toàn trái ngược với việc họ chỉ là những học sinh trung học. Những lời qua tiếng lại gay gắt vang lên, rồi đột nhiên một người đàn ông giật lấy hộp kèn của Yada-kun và dùng hết sức vung tay ném nó đi.
“Quá đáng thật! Giờ thì Yada-kun chắc chắn sẽ nổi giận!” Momo-chan thốt lên.
Lời Momo-chan nói lập tức trở thành sự thật. Yada-kun tung một cú đấm về phía người đàn ông đó, trong khi Kotake và bà Minako vội vàng giữ cậu lại. Đúng lúc ấy, những người đi đường bắt đầu ùa tới, có lẽ vì tiếng va chạm của hộp kèn rơi xuống đất hoặc vì âm thanh xô xát. Chúng tôi thấy cả giáo viên và các tình nguyện viên trong đám đông.
Kotake nắm chặt lấy cánh tay của Yada-kun và nói gì đó với cậu ấy. Tachibana-san đã đi lấy hộp đựng trumpet, và đưa lại cho Yada-kun. Tuy nhiên, Yada-kun lại đẩy Kotake và Minako-san về phía Tachibana-san, rồi ra hiệu cho họ rời đi, nhưng đã quá muộn.
——
Sau khi chứng kiến cảnh tượng đó, bọn tôi gọi cho Onpu-chan, người cũng lo lắng không kém, và cập nhật tình hình cho cậu ấy . Như mọi khi, cậu ấy đưa ra cho chúng tôi những lời khuyên rất hữu ích về cách nên tiếp tục, rồi còn dặn dò chúng tôi tuyệt đối không được tiết lộ việc mình đã biết được sự thật thông qua phép thuật. Tôi có cảm giác lời cảnh cáo đó nhắm thẳng vào riêng mình.
Trong giờ nghỉ trưa hôm sau, Ai-chan, Momo-chan và tôi đến phòng giáo viên tìm Leon, nhưng thầy ấy không có ở chỗ ngồi. Sau một hồi do dự, bọn tôi đi lên sân thượng.
“Thầy định vi phạm nội quy cấm hút thuốc bao nhiêu lần nữa đây?” Ai-chan gọi lớn.
Leon giật mình khi nghe thấy giọng cậu ấy , nhưng sau khi nhận ra đó là Ai-chan, thầy ấy thả lỏng và tiếp tục hút thuốc. Rồi khi biết bọn tôi đến để nói về Yada-kun, thầy ấy trở nên nghiêm túc, dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn cầm tay.
“Ba đứa trông như thể sắp ra chiến trường vậy,” thầy ấy nhận xét.
“Leo… Yamaki-sensei, chúng em biết sự thật rồi. Yada-kun không có lỗi. Xin thầy hãy cho cậu ấy quay lại trường,” tôi nài nỉ.
Leon thở dài, lấy bao thuốc lá từ trong túi ra và rút thêm một điếu nữa.
“Trường chúng ta không phải là tổ chức phúc lợi. Nếu cậu ta nhất quyết muốn bỏ học thì ta cũng không thể làm gì được,” thầy lẩm bẩm, đồng thời lấy bật lửa ra.
“Thầy nói vậy quá đáng lắm, Leon!” Momo-chan phản đối.
“Có thể Yada đã hành động thiếu suy nghĩ, nhưng đó không phải lỗi của thằng bé. Thực tế, thầy đã nghe toàn bộ câu chuyện từ vợ rồi. Cô ấy thậm chí còn đề nghị nói chuyện với lãnh đạo nhà trường và hiệu trưởng, để Yada chỉ phải nhận một lời cảnh cáo nặng thôi. Nhưng Yada là người từ chối lời đề nghị của vợ tôi, vì vậy sự thật không bao giờ được phơi bày. Ban đầu tôi nghĩ cậu ta muốn che giấu việc Kotake cũng có mặt ở đó, nhưng thằng bé đó đã tự đến gặp và nói chuyện với tôi rồi”, Leon nói.
“Nhưng bây giờ mọi người đều đã biết sự thật rồi, chẳng phải vậy là đủ sao?” tôi hỏi.
“Để thầy nói lại lần. Trường chúng ta không phải là một tổ chức phúc lợi. Nếu Yada chọn cách trốn tránh, không ai có thể giúp cậu ấy. Các em có thể đi thu thập chữ ký kiến nghị hay làm bất cứ điều gì, nhưng kết quả vẫn sẽ như nhau. Cá nhân tôi không quan tâm việc cậu ấy có chọn bỏ học hay không, nhưng nếu cậu ấy không thể xử lý một tình huống nhỏ như vậy một cách tử tế, thì tôi lo lắng cho cậu ấy. Thế giới này không phải lúc nào cũng nhân từ.”
Nói xong, Leon hút hết điếu thuốc và dập tắt nó vào chiếc gạt tàn cầm tay.
“Dù sao thì, đừng làm mọi chuyện phức tạp thêm. Nếu các em thực sự quan tâm đến Yada, hãy thuyết phục cậu ấy đi nói chuyện với các thầy cô và hiệu trưởng. Nếu các em làm được điều đó, thầy sẽ giúp các em và nói tốt về cậu ấy.”
Sau khi vẫy tay chào bọn tôi , Leon tiến về phía cửa cầu thang và đi vào trong tòa nhà trường học.
Hôm đó, bọn tôi đã truyền đạt lời khuyên của Leon cho Hazuki-chan. Onpu-chan cũng có mặt, đã sắp xếp thời gian đến gặp bọn tôi .
“Vậy đó là lời khuyên của Yamaki-sensei sao. Cảm ơn mọi người đã nói cho tớ biết. Có lẽ hôm nay tớ sẽ xin nghỉ làm một ngày và đi gặp Yada-kun,” Hazuki-chan nói với giọng đầy quyết tâm. May mắn thay, vẻ u sầu đã bám lấy cậu ấy suốt mấy ngày qua giờ không còn nữa.
“Để cậu ấy đi một mình vậy có ổn không?” tôi lo lắng hỏi, khi cả nhóm đứng trước cửa MAHO-do, nhìn theo Hazuki-chan rời đi.
“Không sao đâu, họ sẽ tự lo liệu được thôi,” Onpu-chan nói với giọng vui vẻ và tự tin, vừa buộc chiếc tạp dề quanh eo. Tất cả bọn tôi , kể cả Lala và Majorika, bắt đầu dọn dẹp MAHO-do. Với sự quyết tâm của Hazuki-chan và sự tự tin của Onpu-chan, lần đầu tiên sau nhiều ngày, bọn tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
~~~~~
Ngày hôm sau, Yada-kun quay trở lại trường. Sau giờ học, Leon gọi Yada-kun và Kotake lại rồi dẫn họ đến phòng hiệu trưởng. Họ sẽ gặp hiệu trưởng, trưởng ban học sinh, cùng với giáo viên phụ trách khối năm nhất để trao đổi.
Tất cả chúng tôi cũng quyết định “tham gia” buổi họp đó. Tuy nhiên, lần này chúng tôi không cần dùng đến phép thuật. Thay vào đó, chúng tôi áp dụng phương pháp cổ điển: nghe lén.
Tối hôm trước, Hazuki-chan đã gọi điện cho bọn tôi , chia sẻ rằng GB-san, vợ ông ấy và các thành viên trong ban nhạc đều rất lo lắng cho Yada-kun, và xin lỗi vì sự việc đã xảy ra.
“Tớ cũng đã nói chuyện đó với Yada-kun rồi, và bảo cậu ấy hãy nghĩ về lịch sử của nhạc jazz, cũng như lịch sử của người Mỹ gốc Phi như GB-san. Chỉ có vậy thôi,” Hazuki-chan nói.
Không hiểu lời cậu ấy nói, tôi đã hỏi bố về chuyện đó khi đang cập nhật tình hình của Yada-kun cho ông ấy nghe. Bố cũng lo lắng cho Yada-kun vì cả tuần nay ông ấy đều không thấy Yada-kun đến làm việc ở "Bird".
“Bố hiểu rồi. Những lời nói của Hazuki-chan chắc chắn sẽ có tác động lớn đến Yada-kun,” bố nói với vẻ mặt xúc động.
Rồi thấy tôi vẫn còn ngơ ngác, bố mới giải thích: “Bố nghĩ rằng với những người trẻ như con, tiếp xúc với nhạc cổ điển thì tốt hơn là jazz. Nếu Yada-kun chọn piano như con và Pop, hay violin như Hazuki-chan, thì có lẽ những chuyện như thế này đã không xảy ra.”
Sau đó, ông ấy kể cho tôi nghe một lịch sử ngắn gọn về nhạc jazz. Đó là một câu chuyện khá phức tạp, nhưng cuối cùng tôi cũng hiểu được bố và Hazuki-chan đang nói về điều gì, và cả lý do tại sao Yada-kun lại quyết định đến trường hôm nay nữa.
Giờ đây, nấp trong khu vườn của trường bên ngoài phòng hiệu trưởng, dù rèm cửa đã được kéo kín, chúng tôi vẫn dễ dàng nghe được những gì đang diễn ra bên trong. Ngoài Ai-chan, Momo-chan và tôi ra, còn có rất nhiều người khác cũng tụ tập lại. Có Shimakura Kaori-chan, Okuyama Naomi-chan, Nagato Kayoko-chan, Yokokawa Nobuko-chan, Hasebe Takeshi-kun, Sagawa Yuuji-kun, Oota Yutaka-kun và Miyamae Sora-kun. Ai cũng lo lắng cho Yada-kun, và nhờ có đông người, không ai trong chúng tôi sợ bị phát hiện.
Kotake là người đầu tiên lên tiếng, và sau khi được yêu cầu rời đi, cậu ấy đã đến nhập hội cùng bọn tôi sau khu vườn. Tiếp theo, Yada-kun kể về cuộc ẩu đã, rồi bắt đầu nói về lý do tại sao cậu ấy quyết định thay đổi ý định và quay lại trường.
So với nhạc cổ điển, jazz có lịch sử ngắn hơn, nhưng nó vốn bắt nguồn từ âm nhạc bộ lạc châu Phi. Vì thế, jazz có cội rễ tại Mỹ, với người Mỹ gốc Phi là những người sáng lập. Dù ngày nay có rất nhiều nghệ sĩ jazz châu Á và châu Âu trên thế giới, thể loại này ban đầu được tạo ra bởi những người Mỹ gốc Phi nghèo khổ và bị áp bức sau khi cuộc cách mạng giải phóng họ khỏi chế độ nô lệ.
Chúng tôi đã học về vấn đề phân biệt chủng tộc trong sách giáo khoa, và tôi nhớ mình từng học về việc người Mỹ gốc Phi đã không ngừng đứng lên đòi quyền lợi, dù phải đối mặt với sự phản kháng dữ dội, và cuối cùng đã giành được quyền sống như những thành viên bình đẳng trong xã hội.
Tôi đoán đó chính là điều Hazuki-chan muốn ám chỉ, và có vẻ Yada-kun cũng đã hiểu, bởi lúc này cậu đang giải thích rằng mình muốn học hỏi sự kiên cường của GB-san và ban nhạc của ông. Và rồi, đúng như Leon hẳn đã bắt cậu hứa từ trước, Yada-kun cúi đầu xin lỗi hiệu trưởng ở cuối phần trình bày.
Tôi nhớ lại những gì bố đã nói với tôi tối qua: “Lịch sử có thể không quan trọng với chúng ta lúc này, nhưng jazz là một thể loại đã đi một chặng đường rất dài. Bố mừng vì những người trẻ như con vẫn sẵn sàng tìm hiểu về nó.”
Lúc đó, tôi nghe Leon nói về cùng một vấn đề với hiệu trưởng và các giáo viên có mặt. thầy ấy cũng nói về sự đam mê của Yada-kun trong việc học chơi trumpet, và vì ban nhạc của GB-san là một trong những ban nhạc hay nhất khu vực, nên hiệu trưởng nên cho phép Yada-kun đến câu lạc bộ và tập luyện cùng họ.
Ông còn nói thêm rằng việc có giấy phép bằng văn bản sẽ giúp bảo vệ Yada-kun. Nếu học sinh của trường bị phát hiện biểu diễn lén lút vào ban đêm tại một câu lạc bộ có phục vụ rượu mà không có sự cho phép của nhà trường, thì điều đó có thể gây rắc rối lớn.
Yada-kun cũng hứa rằng trong tương lai sẽ cẩn trọng hơn, đồng thời nghiêm túc luyện tập trumpet cùng ban nhạc của GB-san, nếu cậu muốn một ngày nào đó được biểu diễn cùng họ.
Cậu cũng chia sẻ rằng ban đầu mình đã im lặng về vụ việc là vì Kotake. Khi đó, cậu chỉ muốn Kotake và Minako-san rời đi, vì không muốn họ bị thương. Nếu Kotake bị cuốn vào cuộc ẩu đả, cậu ấy có thể đã bị gãy chân, và như vậy sẽ không thể tham gia đội bóng đá của trường cũng như thi đấu được nữa.
Sau khi Kotake và Minako-san trốn thoát, cảnh sát đến nơi và chỉ thấy Tachibana-san và Yada-kun ở lại, vì nhóm người kia đã bỏ chạy ngay khi có dấu hiệu nguy hiểm. Họ đã bị thẩm vấn, và vì hầu như không có nhân chứng nào xung quanh, nên nghi ngờ đổ dồn vào Yada-kun.
Lúc đó, Leon cũng xin lỗi vì sự liên quan của mình, vì chính thầy là người yêu cầu Minako-san đến giám sát Yada-kun. Qua phản ứng của Yada-kun, cậu ấy thực sự sốc khi biết Minako-san lại là vợ của Leon.
——
“Leon khi muốn thì cũng tốt bụng thật đấy nhỉ?” Ai-chan cười toe toét khi xếp chồng những chiếc ghế lại.
“Đây là lần đầu tiên tớ được nghe nhạc jazz đó.”
“Tớ cũng vậy. Mà được những người chuyên nghiệp như thế này biểu diễn cho nghe thì đúng là may mắn thật,” Momo-chan cười lớn.
Nhờ sự giúp đỡ của mọi người, chẳng mấy chốc tất cả ghế đã được dọn sạch, và phòng thể chất trở lại trạng thái ban đầu.
Hôm nay, GB-san và ban nhạc của ông được mời đến biểu diễn tại trường chúng tôi. Tất nhiên, Yada-kun cũng có một màn solo, và toàn bộ buổi biểu diễn thực sự rất tuyệt vời. Họ chơi rất nhiều bản nhạc nổi tiếng, trong đó có cả những ca khúc quen thuộc từng xuất hiện trong các bộ phim truyền hình. Tất cả mọi người, kể cả tôi, đều vô cùng bất ngờ và thích thú.
“Tớ thật sự rất vui vì được nghe Masaru-kun biểu diễn nữa. Tớ muốn cảm ơn GB-san và vợ ông ấy, rồi Yamaki-sensei và vợ thầy ấy, rồi cả bố của Doremi-chan nữa, và tất cả mọi người đã đến hôm nay, và…” Hazuki-chan nói không ngừng, trông vô cùng phấn khởi.
Bố tôi, bố của Hazuki-chan, nhạc trưởng, cùng một số khách quen của quán “Bird” – nơi Yada-kun làm việc – cũng được mời đến xem buổi biểu diễn. Có khá nhiều người hâm mộ nhạc jazz cùng độ tuổi với bố tôi, và khi nghe tin GB-san sẽ biểu diễn, họ đã chủ động gửi yêu cầu lên nhà trường xin được tham dự buổi hòa nhạc.
Sự tử tế của GB-san thể hiện rất rõ trong suốt buổi diễn, đặc biệt là qua những cuộc trò chyện thân thiện của ông. Tôi cảm thấy ông ấy, cùng với Hazuki-chan, thật sự giống như những thiên thần hộ mệnh của Yada-kun vậy.
Thậm chí cả Onpu-chan cũng đến nghe biểu diễn, mặc dù cậu ấy phải trốn bên ngoài và nghe qua cửa sổ.
“Giá mà tụi mình in thêm vài tấm poster rồi dán lên bảng thông báo ở MAHO-do thì hay biết mấy!” Momo-chan phụng phịu.
“Momo-chan, hôm nay đông người lắm rồi mà,” Ai-chan nhắc nhở.
Đúng vậy. Chúng tôi đã làm tờ rơi cho buổi hòa nhạc và phát cho tất cả mọi người ghé MAHO-do. Dù buổi biểu diễn là miễn phí, chúng tôi vẫn khá lo lắng về số lượng người tham dự, vì không biết có bao nhiêu học sinh trường Misora thật sự hứng thú đến mức sẽ tới xem. Hơn nữa, ban nhạc của GB-san thường biểu diễn vào các buổi tối trong tuần, nên chúng tôi cũng lo các khách quen sẽ không sắp xếp được thời gian.
“Bọn mình không có nhiều thời gian để quảng bá, nhưng nhìn xem, hôm nay nhà thể chất chật kín luôn đó. Như vậy chẳng phải quá tuyệt rồi sao?” Onpu-chan mỉm cười. Vì là người nổi tiếng, chị ấy không thể trực tiếp giúp quảng bá buổi hòa nhạc, nên ban đầu cũng khá lo lắng.
“Yada-kun rất biết ơn chủ quán ‘Bird’ vì đã giúp đỡ lần này,” Hazuki-chan chia sẻ.
"Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lùng của cậu ấy thì chẳng ai đoán được," Ai-chan trêu chọc.
“Nhưng mà, chắc chắn Yada-kun sẽ càng nổi tiếng hơn nữa đó! Hazuki-chan, cậu phải cẩn thận nha,” Momo-chan cười tinh nghịch.
Đúng vậy. Yada-kun quả thật rất đẹp trai, nhưng vẻ ngoài lạnh lùng của cậu ấy khiến người khác khó tiếp cận. Giờ đây, sau khi chứng kiến khía cạnh nhiệt huyết và sôi nổi của cậu ấy trong màn trình diễn này, ngay cả tôi cũng cảm thấy sức hút của cậu ấy đã tăng lên 30 phần trăm… Ai biết được giờ đây cậu ấy phải trông tuyệt vời đến mức nào trong mắt các cô gái khác trong trường chứ?
“Masaru-kun đúng là rất ngầu. Có lẽ tớ cũng phải cố gắng hơn về kỹ năng biểu diễn thôi,” Hazuki-chan nói với nụ cười thản nhiên, hoàn toàn bỏ qua những lời trêu chọc của chúng tôi.
“Sẽ thật tuyệt nếu chúng ta cũng được nghe Doremi-chan nói như vậy về ai đó nhỉ?” Onpu-chan mỉm cười và nháy mắt với tôi. Tôi nhìn cậu ấy chằm chằm, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Cậu ấy đang nói về Kotake-kun đấy. Cậu ấy cũng rất nổi tiếng với các cô gái, đúng không? Sắp đến ngày Valentine rồi. Đi tặng cậu ấy sôcôla đi,” Momo-chan khuyến khích tôi.
Thật ra thì Kotake giờ cao hơn và ngầu hơn nhiều so với hồi tiểu học, nhưng Kotake vẫn là Kotake. Mặc dù sự nổi tiếng hiện tại của cậu ấy khiến tôi hơi lo lắng…
“Cậu ấy là tiền đạo của đội bóng đá mà, chắc chắn sẽ có rất nhiều đối thủ cạnh tranh đó. Nhanh lên, học vài bí quyết từ Momo-chan rồi làm sô-cô-la Valentine đi,” Ai-chan trêu tiếp.
“Tớ cũng phải bắt đầu nghĩ đến quà tặng rồi. Tớ muốn tặng sô-cô-la cho tất cả những người đã giúp đỡ tụi mình lần này,” Hazuki-chan nói với vẻ vui vẻ.
Tôi cảm thấy Valentine đã trở thành một dịp vui hơn kể từ khi chúng tôi lớn hơn một chút. Các bạn gái sẽ trao quà cho nhau rồi cùng ăn sô-cô-la. Dù cũng có những bạn tặng sô-cô-la cho con trai, nhưng tôi tự hỏi không biết có bạn nam nào đang mong chờ sô-cô-la từ tụi tôi hay không.
Chỉ còn một tháng nữa là đến Valentine, và trước đó, cửa hàng của bọn tôi chắc chắn sẽ được bày bán rất nhiều loại sô cô la dễ thương, cũng như những chiếc bánh gateau au chocolat mới do Momo-chan sáng tạo ra. Những chiếc bánh madeleine được làm bằng khuôn từ xưởng của bố Yuuna-chan cuối cùng cũng sẽ ra mắt.
Nhưng nếu Kotake thật sự đang mong chờ được nhận sô-cô-la từ tôi thì sao đây? Trước giờ tôi vẫn nghĩ rằng cứ để đến lúc đó rồi lo, nhưng thực ra chẳng còn nhiều thời gian nữa.
Dù sao thì, có một điều tôi chắc chắn: tháng sắp tới, tất cả chúng tôi sẽ bận rộn vô cùng.
0 Bình luận