Ojamajo Doremi 16 ~ Naive
Chương 05: Thiên thần hộ mệnh của Yada-kun - phần 1
0 Bình luận - Độ dài: 3,472 từ - Cập nhật:
Chương 05: Thiên thần hộ mệnh của Yada-kun
——
Kỳ nghỉ đông thật sự quá ngắn.
Giáng Sinh và Năm Mới đã trôi qua trong không khí náo nhiệt, rồi công việc ở MAHO-do lại khiến tôi bận rộn không ngơi tay. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc quay về phòng riêng ở nhà và nhìn thấy đống bài tập chất cao như núi, tâm trạng tôi lập tức rơi thẳng xuống đáy.
Pop cũng đang chuẩn bị cho kỳ thi đầu vào, nên tôi tự nhủ mình cũng phải nghiêm túc hơn, cố gắng làm bài với tinh thần hăng hái như hồi năm ngoái khi tôi ôn thi. Nhưng kỳ lạ thay, dù tôi có làm xong bao nhiêu trang đi nữa thì lượng bài tập cũng chẳng hề vơi đi. Hay là ban đêm có mấy chú lùn nào đó lẻn vào phòng tôi, tay cầm cục tẩy, xóa sạch công sức tôi làm ban ngày nhỉ?
Nhìn xem, bài tập của tôi lại biến mất nữa rồi. Cứ thế này thì chắc tôi làm đến hết đời cũng không xong mất…
“Cậu lẩm bẩm cái gì vậy?”
“Ơ, Majorika! Sao bà lại ở đây?!”
Tôi ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đang đứng vây quanh mình. Ể? Sao tôi lại ở MAHO-do? Rõ ràng tôi đang ở phòng mình cơ mà?
“Doremi-chan, chữ của cậu loạn hết cả lên rồi,” Aiko-chan nhận xét.
“Nhưng mà cậu ấy đã tẩy sạch rồi còn gì. Dù sao thì cũng ghê thật đấy, không ngờ cậu có thể làm bài ngay cả lúc ngủ,” Onpu-chan cười trêu.
Tôi cúi xuống nhìn bàn. Trên tay tôi vẫn đang cầm bút chì, còn cuốn vở trước mặt thì chi chít những nét viết mờ mờ, trông giống chữ mà lại chẳng giống—vì gần như tất cả đã bị tẩy sạch.
“Tớ ngủ à? Ngủ bao lâu rồi?” tôi hỏi.
“Không sao đâu, Doremi-chan. Cậu ngủ chưa tới mười phút đâu,” Hazuki-chan trấn an, vừa chỉ vào chiếc đồng hồ treo tường. Nhưng mà… Hazuki-chan ơi, tớ nhớ là lần cuối nhìn đồng hồ đã hơn nửa tiếng trước rồi mà?
“Cậu tỉnh đúng lúc đấy,” Lala líu lo, vừa đẩy chồng sách sang một bên vừa đặt khay trà xuống. “Nghỉ giải lao chút đi. Momoko làm pancake cho mọi người đó.”
Hương trà dịu nhẹ hòa cùng mùi vani ngọt ngào lan tỏa ngay trước mặt tôi.
“Tớ đã mở sẵn mấy lọ mứt mà Onpu-chan mang về rồi. Cứ phết thật nhiều lên pancake rồi ăn thôi!” Momoko-chan nói, bê ra một đĩa pancake cao ngất. Dù tôi chẳng nhìn thấy mặt cậu ấy vì bị đống bánh che khuất, nhưng giọng nói đầy hào hứng đó cũng đủ khiến tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên. “Looks yummy, right?”
Tuyệt quá. Quả nhiên làm bài ở MAHO-do là quyết định đúng đắn.
~~~~~
Trong kỳ nghỉ Năm Mới, Onpu-chan đã lên vùng Tohoku để quay ngoại cảnh cho một bộ phim. Tôi cứ nghĩ cậu ấy muốn tập trung làm diễn viên sân khấu trước, nhưng xem ra giờ cũng bắt đầu nhận vai điện ảnh. Có lẽ vì hồi nhỏ từng không thành công khi thử sức với phim ảnh, nên giờ cậu ấy muốn thử thách lại lần nữa. Đúng là phong cách của Onpu-chan.
Từ Tohoku về, cậu ấy mang theo mấy lọ mứt và mật ong trông cực kỳ ngon làm quà. Có mứt lê, mứt anh đào, mứt táo… tất cả đều là đồ thủ công, nhìn thôi đã thấy thèm.
“Quay ngoại cảnh xong hết rồi, sắp tới chỉ còn quay trong studio thôi, nên chắc tớ sẽ sớm sinh hoạt bình thường lại. À, với cả tớ mong Momoko-chan có thể dành thời gian nói chuyện tiếng Anh với tớ,” Onpu-chan đề nghị.
Trong lúc đó, mắt tôi đang dán chặt vào thiên đường trước mặt—những chiếc pancake nóng hổi, ngập mứt và mật ong. Ánh nhìn của tôi bò dần lên trên cùng của chồng bánh. Cao đến mức chắc tôi phải đứng hẳn lên mới với tới.
‘Nói chuyện tiếng Anh à… nghe khó ghê,’ tôi nghĩ thầm, vừa đứng lên với tay lấy bánh.
“Onpu-chan, tớ nghe Papa nói là tháng Ba cậu sẽ sang London và Paris để biểu diễn lại vở nhạc kịch đã diễn ở đây hồi mùa thu, đúng không?” Hazuki-chan hỏi.
“Thật hả? Ngầu quá,” Aiko-chan reo lên.
“Được rồi! Tớ sẽ đọc kịch bản tiếng Anh cùng cậu. I’ll be your best partner!” Momoko-chan xung phong đầy nhiệt tình.
“Cảm ơn cậu, Momoko-chan!”
Hai người ôm nhau vui vẻ, còn Hazuki-chan thì ngập ngừng hỏi xem mình có thể tham gia mấy buổi luyện nói tiếng Anh không. Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi lúc này cả. Giờ tôi giống hệt một thợ săn, mắt khóa chặt con mồi không hề hay biết gì.
Lala đưa cho tôi một cái đĩa. Trong đầu tôi đã tưởng tượng cảnh mình chộp lấy pancake phủ mứt rồi nhét đầy miệng, vừa ăn vừa lẩm bẩm: “Fuhehe, hat’sh hreat, Honfu-fan!” (Ehehe, ngon quá, Onpu-chan!) Trời ơi, tôi đúng là trông tham ăn thật…
Và đúng như dự đoán, tôi bị phát hiện ngay.
“Lúc nào Doremi-chan cũng là người ăn đầu tiên nhỉ!” Momoko-chan cười.
“Cũng không trách được đâu. Pancake vani ăn với mứt đúng là sự kết hợp ngọt ngào hoàn hảo. Cảm giác như cả thiên đường trái cây đang tan chảy trong miệng tớ vậy~~” Aiko-chan nói bằng giọng mơ màng, vừa cắn một miếng bánh.
Cảm ơn phần bình luận của cậu nhé, Aiko-chan. Nào, tiếp theo nên thử mứt gì đây? Ngay khoảnh khắc Momoko-chan đặt đĩa pancake xuống bàn, một trận chiến giữa đồ ăn và bọn tôi đã chính thức bắt đầu.
Ngon quá đi mất, Momoko-chan, cậu đúng là tuyệt nhất! Tôi đúng là hạnh phúc nhất khi đang ăn mà—.
Tôi gắp thêm một chiếc pancake vào đĩa, rồi với tay mở lọ mứt tiếp theo.
“Đúng là khó diễn tả được vị ngon này bằng lời,” Aiko-chan nhận xét.
“Chỉ cần nhìn Doremi-chan ăn thôi là mọi lo lắng về chuyến biểu diễn ở nước ngoài của tớ bay biến hết rồi,” Onpu-chan cười, vừa rưới mật ong lên pancake của mình.
Đúng vậy. Vở nhạc kịch “Blue Moon” mà Onpu-chan đóng vai chính vốn là tác phẩm của Anh. Nội dung và các ca khúc trong bản Nhật đã được chỉnh sửa đôi chút cho hợp gu khán giả trong nước, nên tôi cũng chẳng rõ bản gốc ra sao.
Nhưng tôi vẫn nhớ mình đã mê nhân vật Kate của Onpu-chan đến mức nào. Có lẽ cậu ấy đã thổi hồn mới vào vai diễn đó, biến nó thành của riêng mình, nên lần biểu diễn sắp tới có thể coi như một “phiên bản tái sinh của tái sinh”.
“Doremi-chan, cậu ăn nhanh quá rồi đấy!” Momoko-chan nhắc. Tôi vội cố giảm tốc độ lại.
“Các diễn viên khác cũng sẽ sang London à?” Hazuki-chan hỏi, tay cắt pancake thành những miếng đều tăm tắp.
Onpu-chan làm mặt khó xử. “Dàn diễn viên chính sẽ đi, còn các vai khác thì kết hợp với diễn viên bản địa. Với lại cũng sẽ có tuyển chọn thêm diễn viên mới.”
“Vậy là dàn cast quốc tế à? Ngầu ghê~~!” Momoko-chan mắt sáng rỡ.
“Giống như một trận chiến vậy đó, Onpu-chan. Nhớ cho cả thế giới thấy sức mạnh của Nhật Bản nhé!” Aiko-chan tiếp lời.
Onpu-chan mỉm cười. “Ừ, nghe mấy cậu nói vậy tớ cũng thấy nhẹ lòng hơn. Chỉ là tớ hơi lo… vì tiếng Anh của tớ vẫn chưa trôi chảy như người bản xứ.”
“Đừng lo, Onpu-chan,” Hazuki-chan dịu dàng nói, vừa lấy lọ mật ong từ tay Onpu-chan đưa sang cho tôi. Cậu ấy tiếp tục, giọng nhẹ nhàng nhưng rất chắc chắn, “Tớ biết diễn nhạc kịch rất vất vả, nhưng chắc chắn cũng rất vui đúng không? Vậy thì cứ tận hưởng cảm giác được đứng trên sân khấu đi. Dù có phát âm chưa chuẩn, khán giả vẫn sẽ hiểu, miễn là cậu truyền được cảm xúc bằng cả trái tim.”
Giọng nói của Hazuki-chan rất khẽ, nhưng lời nói lại vô cùng mạnh mẽ. Tôi chợt nghĩ đến cách cậu ấy dùng cây vĩ cầm để trò chuyện với khán giả. Dù nhạc cụ đó vốn mang hình ảnh phương Tây, vẫn có không ít nghệ sĩ Nhật giành giải thưởng quốc tế.
“Ừ. ‘Blue Moon’ giờ đã là của Onpu-chan rồi. Nếu lo lắng quá thì sẽ không biểu diễn tốt được đâu,” tôi nói.
Mọi người đồng loạt quay sang nhìn tôi.
“Đúng vậy! Cậu nói hay đấy, Doremi-chan!” Momoko-chan hào hứng khen.
“Tớ thấy cậu chỉ lo ăn thôi, nên tưởng cậu chẳng nghe gì cả,” Aiko-chan thú nhận.
Này, hai người đúng là quá đáng thật đấy.
Nhưng mà đúng là Onpu-chan sống trọn vẹn với vai diễn đó trên sân khấu. Không phải vì trúng tuyển hay vì vai diễn hợp với cậu ấy—mà là vì “Blue Moon” dường như được sinh ra dành cho Onpu-chan vậy.
“Sau này cậu chắc chắn sẽ còn đóng nhiều vai khác, nhưng hiện tại thì ‘Blue Moon’ đúng là kiệt tác của cậu,” Hazuki-chan cười nói.
Đúng thế. Tôi gật đầu lia lịa theo lời Hazuki-chan, cảm thấy thật vui vì bọn tôi nghĩ giống nhau.
——
Tôi không phải là người duy nhất bận rộn trong kỳ nghỉ đông ngắn ngủi này. Ai-chan, người đang giữ thành tích điền kinh cao nhất ở hạng mục trung học, đã phải tập luyện trong nhà suốt mùa đông và ý thức về sức khỏe của cậu ấy hơn bao giờ hết. Thật đáng tiếc khi trường không thể thuê một huấn luyện viên chuyên nghiệp cho cậu ấy.
Tuy nhiên, Ai-chan vẫn còn những đàn anh/chị khóa trên giàu kinh nghiệm có thể cho lời khuyên, như là không nên suy nghĩ quá nhiều và hãy cứ tự nhiên nhất có thể, giống như Onpu-chan vậy. Và nếu cậu ấy có huấn luyện viên, cậu ấy có thể buộc phải nghỉ việc ở Maho-do. Điều đó có lẽ hơi quá, vì Maho-do giống như một ốc đảo đối với Ai-chan, một nơi để thư giãn khi không phải tập luyện.
Hôm nay tôi quyết định đến MAHO-do để học và làm bài tập về nhà. Mặc dù mọi người đều đóng vai mấy giáo viên đáng sợ, nhưng tôi cũng học được rất nhiều. Nhờ sự giúp đỡ của họ, tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng cho học kỳ sắp tới.
Mà chuyện này thì không hề giống tôi chút nào, nên xin đừng nói mấy câu kiểu như “nhưng đó là nghĩa vụ của học sinh mà!”
“Ồ! Hazuki-chan, chào cậu,” tôi chào Hazuki-chan khi cậu ấy ghé qua nhà tôi sau lễ khai giảng học kỳ mới ở trường cậu ấy. Bọn tôi sẽ cùng nhau đến MAHO-do để làm việc.
Tôi dẫn Hazuki-chan vào phòng khách. Khi ngày thi đầu vào của Pop đến gần, Hazuki-chan thỉnh thoảng ghé qua để cho Pop vài lời khuyên và hướng dẫn. Thật an tâm khi có người giàu kinh nghiệm như vậy ở bên cạnh.
"Cảm ơn con luôn ghé qua, Hazuki-chan," mẹ nói.
“Không có gì đâu mẹ của Doremi-chan,” Hazuki-chan đáp lại một cách lễ phép.
Thực tế, mẹ còn lo lắng về kỳ thi hơn cả Pop. Tôi không thấy cần thiết phải lo lắng như vậy; dựa vào kết quả thi thử và kỹ thuật chơi piano của Pop, em ấy chắc chắn sẽ không gặp vấn đề gì khi vượt qua kỳ thi.
À đúng rồi, Seki-sensei- giáo viên chủ nhiệm hồi tiểu học của tôi, đã trở thành giáo viên chủ nhiệm lớp của Pop từ năm ngoái. Trong kỳ nghỉ đông này, Pop đã miệt mài làm bài tập và các đề luyện thi, và sự tự tin của con bé đã được nâng cao hơn khi Seki-sensei viết thư giới thiệu cho con bé. Nhận được điều đó thực sự đã giúp gia đình tôi bớt lo lắng hơn hẳn.
“Bác nên mặc bộ nào để đi phỏng vấn đây? Bộ này có sặc sỡ quá không? Còn bộ này thì màu đen, nhưng thiết kế lại khá trang trọng. Cháu nghĩ nó có làm bác trông thanh lịch không?”
Mẹ đã mang ra bộ đồ bà từng mặc trong lễ khai giảng cấp ba của tôi, cùng với bộ vest dùng cho lễ tốt nghiệp cấp hai của tôi. Cá nhân tôi thấy cả hai đều ổn, nhưng mẹ thì không nghĩ vậy.
“Nhưng có lẽ chúng không còn hợp thời nữa. Chắc chắn những người khác sẽ ăn diện lắm,” mẹ nói thêm.
Tôi tự hỏi liệu mẹ có thực sự biết gì về các xu hướng thời trang hiện tại dành cho trang phục trang trọng hay không.
“Cháu không nghĩ là mọi người sẽ ăn diện quá đâu ạ. Cả hai bộ đều rất đẹp, nhưng cháu nghĩ bác sẽ hợp với màu sáng hơn một chút. Hay là chọn bộ này thì sao?” Hazuki-chan góp ý.
Mẹ à, sao mẹ lại đi hỏi ý kiến một nữ sinh cấp ba vậy? Mà còn chẳng hỏi ý kiến con nữa chứ. Nhưng quả thật, Hazuki-chan đã đưa ra một lời khuyên rất chín chắn và tinh tế. Đúng là học sinh của Học viện nữ sinh Karen có khác. Mẹ cũng trông rất hài lòng, bắt đầu hỏi thêm về quy trình phỏng vấn.
“À, đúng rồi. Hôm trước bác mới nghe Yada-kun thổi trumpet lần đầu ở quán 'Bird'. Cậu bé chơi hay thật đấy.”
Khi cuộc trò chuyện giữa mẹ và Hazuki-chan tạm lắng, bố tranh thủ mang cà phê vào và góp lời.
“Ồ? Tuyệt quá,” Hazuki-chan vui vẻ đáp lại.
Tôi biết bố thích nhạc jazz, nhưng từ bao giờ mà ông lại trở thành một nhà phê bình và chuyên gia thực thụ như vậy? Có phải vì gần đây ông bắt đầu thử sức với việc viết lách không?
Dù sao thì, bố chắc chắn là khách quen của câu lạc bộ jazz nơi Yada-kun làm thêm với tư cách bồi bàn từ khi vào cấp ba. Tôi còn nghe nói dạo gần đây cậu ấy cũng biểu diễn trong các buổi live cuối tuần nữa.

“Bác thật sự xin lỗi, Hazuki-chan. Đang là kỳ nghỉ đông của cháu mà cháu vẫn thường xuyên ghé qua kèm cặp Pop học hành. Chắc cũng vất vả cho cháu và Yada-kun lắm, nhất là khi ban ngày cậu nhóc không có thời gian rảnh để gặp cháu,” mẹ áy náy nói.
Tôi nghĩ kiểu gì câu nói đó cũng sẽ khiến Hazuki-chan ngượng ngùng rồi vội vàng chối và chuyển chủ đề như mọi khi, nhưng câu trả lời của cậu ấy lại khiến tôi bất ngờ.
“Không sao đâu ạ. Dạo này Masaru-kun đang lừa dối cháu, nên cậu ấy cũng chẳng đến tìm cháu nữa.”
"Hả-?!"
Hazuki-chan cười khúc khích trước phản ứng của bọn tôi rồi thú nhận, "Cậu ấy hiện đang hẹn hò với Gabriel Baker, người cao 1,9m."
“Hả—?!!”
Lần này đến lượt bố tôi hét lên kinh ngạc, đến mức ngay cả Hazuki-chan cũng hơi giật mình. Còn tôi thì hoàn toàn không thể hiểu nổi làm sao Hazuki-chan lại có thể bình thản đến vậy trước chuyện bạn trai mình ngoại tình.
“Có thật là người đó không? Nghệ sĩ piano jazz GB đó?” Mẹ hỏi.
“Ồ, vậy ra bác cũng biết người đó à,” Hazuki-chan mỉm cười.
Bố mẹ tôi thỉnh thoảng hẹn hò ở các quán nhạc jazz địa phương, nên chắc hẳn họ đã từng nghe đến người tên Baker này rồi. Một lần nữa, tôi lại cảm thấy mình đang bỏ lỡ một phần quan trọng của cuộc trò chuyện.
~~~~~
Mọi chuyện bắt đầu từ Giáng sinh của Hazuki-chan.
Hằng năm, nếu bố của Hazuki-chan không đi công tác nước ngoài, gia đình cậu ấy sẽ tổ chức một buổi tiệc Giáng Sinh tại nhà. Năm nay buổi tiệc được tổ chức sau Giáng Sinh một ngày, và vì bố là đạo diễn điện ảnh còn mẹ xuất thân từ một gia đình quyền thế, nên thường có rất nhiều khách mời quan trọng. Do Tết Dương lịch của họ chỉ là dịp sum họp trong gia đình, nên Giáng Sinh được mở rộng cho bạn bè và người quen—giống với phong tục của các gia đình phương Tây.
“Một trong những bộ phim bố làm đạo diễn cách đây không lâu có sử dụng một bản nhạc jazz làm nhạc nền…” Hazuki-chan chia sẻ.
“Là bộ phim 'Mr’s last Words ', đúng không? Đó là một bộ phim tuyệt vời, và nhạc phim cũng hay nữa. Ý cháu là…?” Bố tôi là một người rất thích nhạc jazz, và điều đó khiến ông ấy vô cùng hào hứng.
Hazuki-chan cười gượng gạo, "Phải. GB-san và bố cháu trở nên thân thiết nhờ bộ phim, và ông ấy đã đến dự tiệc của nhà cháu cùng với ban nhạc."
Rõ ràng là gia đình Fujiwara rất yêu thương con gái mình, cũng như Yada-kun và ước mơ trở thành một nghệ sĩ kèn trumpet chuyên nghiệp của cậu ấy. Tôi rất khâm phục cách bố của Hazuki-chan khéo léo mời được một nghệ sĩ nổi tiếng như vậy đến dự tiệc. Đó là cơ hội tuyệt vời để Hazuki-chan và Yada-kun được biết đến rộng rãi hơn.
“Cháu xin lỗi. Nếu biết bác là fan thì cháu đã mời bác rồi,” Hazuki-chan xin lỗi bố tôi.
“Không sao đâu, Hazuki-chan. Dù sao thì đây cũng là tiệc ở nhà cháu mà,” bố thản nhiên xua tay xin lỗi.
Hazuki-chan kể tiếp rằng trong chương trình có cả một buổi jam session, và GB-san cùng ban nhạc của ông ấy đã biểu diễn chung với Yada-kun.
“GB-san có vẻ cũng rất ấn tượng với Masaru-kun. Họ đã mời cậu ấy đến xem buổi hòa nhạc của họ vào một buổi chiều tại một câu lạc bộ nhạc jazz ở Yokohama tên là 'Five Pennies',” Hazuki-chan kết luận.
“Bác biết chỗ đó. Là một câu lạc bộ sáng sủa, không khí rất tuyệt… À, vậy là cậu ấy đã được GB để mắt tới rồi. Tương lai chắc chắn sẽ rất rộng mở,” bố tôi nhận xét.
GB—Gabriel Baker—là một nghệ sĩ piano jazz người Mỹ. Trong suốt những năm hai mươi tuổi, ông chủ yếu biểu diễn tại Mỹ, sau đó kết hôn với một phụ nữ Nhật và gần như định cư tại Nhật Bản. Ông cũng đã phát hành không ít album. Hiện nay, hầu hết các buổi biểu diễn của ông đều diễn ra ở Yokohama hoặc Tokyo. À, vợ của ông cũng là một ca sĩ jazz—một người phụ nữ rất ngầu, vừa thanh lịch vừa sở hữu giọng hát đầy nội lực.
Câu lạc bộ jazz “Five Pennies” được đặt theo tên một bộ phim Mỹ cũ có nhạc nền jazz. Bố tôi—vị “chuyên gia jazz”—vừa hào hứng vừa kể cho chúng tôi nghe tất cả những điều đó.
Dù sao thì, quay lại với GB-san. Được đặt tên theo một trong những tổng lãnh thiên thần, ông là một người đàn ông vạm vỡ, cao gần 2 mét. Vẻ ngoài của ông có thể hơi đáng sợ, nhưng ông là một người cha yêu thương con hết mực, hết mực cưng chiều cậu con trai đang học tiểu học của mình.
“Cháu sắp có kỳ thi cuối kỳ, nên sẽ phải tham gia nhiều buổi học violin hơn. Từ giờ trở đi, chắc Pop và cháu chủ yếu sẽ liên lạc qua tin nhắn và điện thoại,” Hazuki-chan nói với giọng áy náy.
À, đúng rồi. Hazuki-chan sắp sửa tham gia kỳ thi violin đầu tiên kể từ khi vào cấp 3. Nếu cậu ấy làm tốt, cậu ấy sẽ được cùng các sinh viên đại học khác biểu diễn. Cậu ấy cũng sẽ có cơ hội tham gia các cuộc thi trong nước và quốc tế.
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao Hazuki-chan lại muốn tham gia mấy buổi luyện nói tiếng Anh cùng Onpu-chan và Momo-chan. Ngoài jazz ra, tiếng Anh cũng là một kỹ năng quan trọng mà cả Yada-kun lẫn Hazuki-chan đều rất cần cải thiện. Dĩ nhiên, tôi chẳng phải người đánh giá giỏi gì cho cam—vì bản thân tôi học tiếng Anh cũng tệ vô cùng. Có khi… tôi cũng nên xin tham gia cùng họ thì hơn.
0 Bình luận