Ojamajo Doremi 16 ~ Naive
Chương 03: Phép màu giáng sinh - phần 1
0 Bình luận - Độ dài: 5,534 từ - Cập nhật:
Chương 3: Phép màu giáng sinh
——
Vào ngày 1 tháng 12, vở nhạc kịch "Blue Moon" do Onpu-chan thủ vai chính cuối cùng cũng chính thức công diễn tại một nhà hát lớn ở khu Hibiya, Tokyo.
Tất cả bọn tôi, kể cả Majorika và Lala, đều được mời đến đêm diễn ra mắt.
Bọn tôi bắt gặp bố mẹ của Onpu-chan và nữ diễn viên sân khấu lừng danh Sakuya-san, người từng là nguồn cảm hứng cho Onpu-chan khi cậu ấy còn là idol nhí, đang ngồi ở khu vực VIP. Chắc hẳn Onpu-chan đã liên lạc và mời bà ấy đến xem chương trình.
Trong đám đông còn có rất nhiều chính trị gia và người nổi tiếng. Và tất nhiên, fan hâm mộ số một trong fan club chính thức của Onpu-chan cũng có mặt.
Đúng vậy, tôi đang nói đến Oyajide.
Ông ta ăn mặc chỉnh tề trong bộ lễ phục, trông quý phái hơn cả một số chính trị gia có mặt xung quanh.
Và ngay khi màn sân khấu mở ra, để lộ Onpu-chan đứng trên sân khấu, ông ấy đã hét lớn:
“Hey! Cuối cùng cũng tới rồi! Onpu-chan, là số một Nhật Bản đó!”
Tiếng hét của ông ấy khiến cả khán phòng bật lên những tràng cười gượng. Nhóm bọn tôi lập tức giả vờ như không quen biết ông ta.
Tuy nhiên, khi chương trình bắt đầu, Oyajide liền im lặng, chăm chú lắng nghe giọng hát của Onpu-chan. Ánh mắt ông ấy dõi theo từng động tác diễn xuất và vũ đạo của Onpu-chan, không bỏ sót chi tiết nào.
Bọn tôi cũng bị Onpu-chan thu hút tương tự. Trong vai nhân vật chính tên Kate, cậu ấy có thể tỏ ra dịu dàng và tốt bụng trong giây lát, rồi lại biến thành một người đầy nhiệt huyết ngay sau đó. Đôi khi, cậu ấy đóng vai trò là người pha trò và khiến khán giả cười nghiêng ngả. Dù vai diễn đòi hỏi điều gì, cậu ấy đều thể hiện một cách duyên dáng và chuyên nghiệp.
Cậu ấy thực sự tỏa sáng trên sân khấu. Bọn tôi đã có thể cảm nhận rõ ràng khí chất của một nữ diễn viên thực thụ.
Sau hai tiếng rưỡi, hồi diễn đầu tiên kết thúc và màn nhung khép lại. Ngay lúc đó, khán giả đồng loạt đứng dậy và dành cho Onpu-chan một tràng pháo tay không ngớt.
Mẹ của Onpu-chan, người đã hồi phục phần lớn, đang đứng trước mặt bọn tôi. Bọn tôi thấy vai bà run lên vì khóc, trong khi bố của Onpu-chan nhẹ nhàng vỗ vai bà. Cảnh tượng đó khiến bọn tôi rơi nước mắt.
Đó là một thành công vang dội.
Khoảng nửa đêm, tôi nhận được tin nhắn từ Onpu-chan. Cậu ấy hỏi ý kiến của tôi về vở diễn,và tôi đã trả lời nó thực sự rất tuyệt vời và tất cả bọn tôi đều xúc động trước diễn xuất của cậu ấy.
Không cần phải nói quá lên, bởi từng lời tôi gõ đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Ngày hôm sau, tất cả các tờ báo lớn đều đăng tải những bài đánh giá đầy lời khen tích cực cho vở diễn “Blue Moon”. Trong số đó, tin tức với tiêu đề “Segawa Onpu-nữ diễn viên tài năng tiếp theo” đã mang lại cho bọn tôi niềm vui lớn nhất.
Sau này, Onpu-chan còn kể rằng vở diễn, dự kiến công diễn thêm ba tuần nữa, đã bán hết vé cho mọi suất diễn. Chúng tôi thực sự vui mừng khi thấy những nỗ lực của Onpu-chan cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng.
Dela cũng cho bọn tôi biết Nữ hoàng cũng đã đến xem vở kịch vào đêm khai mạc. Bà ấy bí mật rời khỏi Thế giới Phù thủy bằng cỗ xe riêng và đã vô cùng xúc động trước vở diễn.
Chúc mừng cậu, Onpu-chan!
~~~~~
Khoan đã, tôi đang nói hơi lan man rồi. Hãy quay lại một chút để nói về Giáng sinh nhé.
Sau khi quyết định xong các mẫu thiết kế cho bánh Giáng sinh, MAHO-do đã trải qua một sự thay đổi lớn và bước vào không khí Giáng sinh, đúng lúc mùa lễ hội đến.
Onpu-chan thật sự rất tuyệt vời, nhưng Momo-chan cũng xuất sắc không kém. Cậu ấy lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và sức sống, như thể vừa mới được nạp đầy năng lượng vậy. Tôi thực sự tự hỏi cậu ấy lấy đâu ra thời gian để ngủ.
Hôm nay, cậu ấy lại làm nhiều việc cùng lúc trong bếp, vừa hướng dẫn bọn tôi làm bánh vừa thử công thức bánh Madeleine Valentine. Thỉnh thoảng, cậu ấy lại đến xem thành quả của bọn tôi. Ngay cả Majorika và Lala cũng không khỏi sự soi mói của cậu ấy. Tôi chắc chắn Momo-chan là người duy nhất trên thế giới có thể chê bai khả năng làm bánh của Majorika mà không bị sao cả.
“Momo-chan, cậu ổn chứ? không thấy mệt sao?”
“Tớ ổn! Tớ ngủ đủ giấc nên không cảm thấy mệt mỏi chút nào.”
“Cậu ngủ gật trong lớp đúng không?!”
“Hehehe!”
Tớ sẽ coi đó là "có" nhé, Momo-chan.
~~~~~
Thường thì Momo-chan và tôi là người duy trì hoạt động của MAHO-do. Ai-chan đến giúp vào những ngày cậu ấy không phải tập luyện, còn Hazuki-chan chỉ có thể ghé qua vào cuối ngày sau giờ học violin. Do bận tham gia sản xuất vở nhạc kịch, Onpu-chan cũng không có thời gian đến vào những ngày đó.
Cũng giống như bọn tôi, Hazuki-chan luôn cố gắng ghé qua MAHO-do bất cứ khi nào có thể, vì bọn tôi học ở các trường khác nhau và không thể gặp nhau vào ban ngày. Thậm chí Tamaki cũng thỉnh thoảng ghé qua để mua đồ ngọt và trò chuyện với bọn tôi. hẳng mấy chốc, gian bếp đã trở thành điểm hẹn không chính thức của cả nhóm.
Một ngày nọ, Hazuki-chan hỏi: " Momo-chan, bố cậu sẽ về Nhật dịp Giáng Sinh và năm mới đúng không?"
Chúng tôi đều biết MAHO-do sẽ cực kỳ bận rộn vào dịp Giáng Sinh, và khi kỳ nghỉ đông bắt đầu, chúng tôi cũng chẳng còn nhiều thời gian để ở bên gia đình.
Momo-chan nghiêng đầu sang một bên. “Shanghai chỉ cách có ba tiếng bay thôi mà, nên Papa tớ thường xuyên về Nhật lắm. Mama tớ cũng hay bay sang thăm Papa nữa!” cậu ấy trả lời một cách thản nhiên.
“Ra vậy; thế thì thật tốt.”
Gia đình Momo-chan quả là những người thích du lịch khắp thế giới.
“À, đúng rồi, bố của Momo-chan hiện đang ở Thượng Hải. Ở Trung Quốc họ cũng đón Giáng sinh chứ?” Ai-chan hỏi.
Tôi được học ở trưởng rằng Trung Quốc đang từng bước phát triển để trở thành một quốc gia phát triển. Hơn nữa, với các sự kiện như Thế vận hội Bắc Kinh và Triển lãm Thượng Hải sắp diễn ra, đất nước đang trong thời kỳ bùng nổ xây dựng. Là một kiến trúc sư, bố của Momo-chan chắc hẳn đang rất bận rộn những ngày này.
“Trung Quốc có rất nhiều thành phố lớn giống như Nhật Bản, nên tớ nghĩ là họ cũng đón Giáng Sinh. Với lại trước đây Thượng Hải cũng có nhiều người châu Âu sinh sống nữa,” Hazuki-chan trả lời.
“Thật hả? Hazuki-chan đúng là biết nhiều thứ,” Ai-chan nói.
Văn hóa Nhật Bản đúng là rất đa dạng. Chỉ là, không hiểu sao tôi lại có cảm giác rằng chúng tôi nên xin lỗi các vị thần truyền thống của mình vì đã hào hứng đón mừng những ngày lễ du nhập từ nước ngoài như Giáng Sinh hay Valentine.
——
Khoảng một tuần sau cuộc trò chuyện đó, Momo-chan đột nhiên nói với bọn tôi rằng cậu ấy sẽ đến Thượng Hải.
“Mama sẽ là nhiếp ảnh gia cho photobook tiếp theo của Onpu-chan đó. À, chuyện này tạm thời giữ bí mật nhé,” Momo-chan thì thầm, ngón tay đặt lên môi.
Bọn tôi đều hiểu. Dù Onpu-chan là bạn thân nhất của chúng tôi, nhưng cậu ấy đồng thời cũng là một diễn viên. Nói ngắn gọn thì, chúng tôi biết mình phải làm gì và tuyệt đối không để lộ tin tức ra ngoài.
Mẹ của Momo-chan là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, thường xuyên đi lại giữa Nhật Bản và Thượng Hải. Momo-chan chia sẻ rằng đôi khi bà cũng đến một số địa điểm danh lam thắng cảnh ở Thượng Hải để tìm kiếm địa điểm chụp ảnh tiềm năng.
“Mama muốn tớ đi cùng tới một nơi Mama rất thích ở Tô Châu để chuẩn bị cho buổi chụp hình của Onpu-chan,” Momo-chan giải thích.
Nghe đến đó, chúng tôi lập tức hiểu ra. Sau khi vở kịch kéo dài ba tuần kết thúc, Onpu-chan trở thành tâm điểm của truyền thông, ngày nào cũng bận rộn với phỏng vấn và chụp hình cho tạp chí. Vì thế, cậu ấy gần như không có thời gian ghé MAHO-do. Dù cả nhóm vẫn nhắn tin liên lạc, nói chuyện những điều thường ngày, nhưng tôi vẫn mơ hồ cảm nhận được sự bất an nào đó từ Onpu-chan dạo gần đây.
Vì vậy, việc Momo-chan đến Thượng Hải cùng bố mẹ là điều đương nhiên, nhưng việc mẹ của Momo-chan nghĩ đến Onpu-chan và mời Momo-chan đi cùng để bầu bạn với cậu ấy thực sự là một cử chỉ rất chu đáo.
“Momo-chan, nếu Onpu-chan thực sự gặp khó khăn gì, hãy cho bọn tớ biết nhé,” Hazuki-chan lo lắng yêu cầu.
"Bọn tớ sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ, ngay cả khi không có mặt trực tiếp," Ai-chan nói thêm.
"Momo-chan, hãy nói chuyện với Onpu-chan thật nhiều nhé!" Tôi nói.
“Ừ, tớ sẽ làm thế. Tớ rất mong được thử các loại bánh kẹo truyền thống của Trung Quốc, và tớ hy vọng Onpu-chan sẽ đi cùng tớ. Tớ sẽ chia sẻ năng lượng của mình với cậu ấy!” Momo-chan trả lời.
Nghe vậy, cả nhóm đều cảm thấy yên tâm hơn hẳn.
~~~~~
Chuyến đi chỉ kéo dài ba ngày hai đêm, nhưng có vẻ như cả Momo-chan và Onpu-chan đều đã có khoảng thời gian tuyệt vời.
“Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Tớ thậm chí còn chưa thử hết tất cả các loại bánh kẹo. Tớ thực sự ước có nhiều thời gian hơn, nhất là khi tớ còn kết bạn được với vài người bạn ở Tô Châu nữa chứ,” Momo-chan than thở.
Bọn tôi đang cùng nhau trên đường đến trường.
Quả nhiên, ưu tiên hàng đầu của Momo-chan vẫn là đồ ngọt. Tôi hiểu bánh kẹo là đam mê của cậu ấy, nhưng đôi khi cậu ấy đúng là tham ăn thật.
“Không sao đâu, lần sau cậu lại đi tiếp là được mà,” tôi an ủi. Trong lòng lại tự hỏi liệu có phải Momo-chan đang thấy hơi cô đơn vì bố mẹ cậu ấy quyết định ở lại Thượng Hải thêm một thời gian hay không.
Onpu-chan trở về sau Momo-chan một ngày, và ngay khi hạ cánh, cậu ấy đã gửi tin nhắn cho cả nhóm. Trong tin nhắn, Onpu-chan đặc biệt cảm ơn Momo-chan vì đã ở bên cạnh mình, bởi mẹ của Momo-chan hoàn toàn giữ bí mật chuyện đó. Vì thế, việc gặp Momo-chan ở Thượng Hải đã trở thành một bất ngờ vô cùng đáng nhớ đối với Onpu-chan.
~~~~~
Ngày hôm sau, bọn tôi nhận được email từ Onpu-chan.
“Á! Có email từ Onpu-chan kìa,” tôi thông báo, kéo Majorika và Lala lại gần.
“Ồ, sáng nay khi chị kiểm tra thì chưa thấy cái này. Doremi, mở ra xem nào,” Lala giục.
“Nhưng chắc là email này dành cho tất cả mọi người. Những người khác sẽ sớm đến thôi, nên đợi đông đủ mọi người rồi hẵng đọc,” Majorika đề nghị.
“Được rồi. Để chị pha trà,” Lala nói, rồi đi vào bếp đếm số tách và đun nước.
~~~~~
Khi mọi người đã tập trung đầy đủ, tôi mở email ra, và đây là nội dung tin nhắn.
“Lúc nhìn thấy Momo-chan ở Thượng Hải, tớ thật sự rất bất ngờ. Nhờ có cậu ấy mà suốt chuyến đi, tâm trạng của tớ luôn rất tốt. Cảm ơn nhé. À mà hôm nay tớ vừa về lại Nhật Bản rồi. Nhờ bố của Momo-chan, tớ quen thêm một người bạn mới tên là Mo Li-san. Mo Li-san là một thợ may rất giỏi, lại còn thêu thùa cực kỳ đẹp nữa. Đồ ăn ở Thượng Hải thì tuyệt vời vô cùng, tớ thật sự muốn quay lại lần nữa. Tuy nhiên, nhờ Momo-chan mà tớ nghĩ mình đã ăn đủ đồ ngọt cho cả một năm rồi, nên khi mọi người xem photobook chắc sẽ hiểu vì sao trong ảnh chụp ở Tô Châu trông tớ có vẻ mũm mĩm hơn một chút.”
~~~~~
“…Momo-chan, tớ rất vui vì cậu đã đến đó,” tôi nói sau khi đọc email cho mọi người có mặt ở MAHO-do nghe.
Chắc hẳn ai trong chúng tôi cũng từng lo lắng sau khi nghe Momo-chan kể về chuyến đi, nhưng xem ra đúng là không cần phải lo gì cả.
“Cho tớ xem ảnh nào. Này, Onpu-chan chẳng hề mũm mĩm chút nào, và cô gái bên cạnh cũng rất gầy nữa,” Ai-chan nhận xét khi mở bức ảnh đính kèm trong email.
“Cậu ấy sẽ không dễ bị mập đâu, và đúng vậy, đó là Mo Li-chan. Cậu ấy cao, gầy và rất xinh đẹp,” Momo-chan nói.
“Cậu nói đúng. Cậu ấy trông giống người mẫu vậy,” Hazuki-chan nói thêm khi nhìn vào bức ảnh.

Mo Li-chan là con gái của quản gia ở nơi bố của Momo-chan đang tạm trú. Dù bằng tuổi chúng tôi, nhưng cậu ấy toát lên vẻ chín chắn và điềm đạm hơn hẳn. Bố mẹ của Mo Li-chan đều làm việc tại Thượng Hải, còn cậu ấy thì học trung học phổ thông ở quê nhà Quảng Châu.
Giống như những phóng viên đói tin, bọn tôi đã moi móc tất cả thông tin từ Momo-chan.
Hệ thống giáo dục ở Trung Quốc có vẻ khá giống với Nhật Bản. Mặc dù có sự khác biệt giữa hệ thống giáo dục ở thành phố và các làng quê ngoại ô, bọn tôi được biết rằng thành phố Thượng Hải có rất nhiều trường đại học.
“Tớ sẽ thử xin địa chỉ email của Mo Li-chan, rồi bọn mình có thể hỏi thăm thêm về Onpu-chan,” Momo-chan nói.
“Tuyệt quá. Tớ cũng muốn có bạn người Trung Quốc. Cho tớ xin email của cậu ấy nhé,” tôi nài nỉ.
Hazuki-chan nghiêng đầu trước yêu cầu của tôi. “Cả tớ nữa… À. Momo-chan, email có nhất thiết phải viết bằng tiếng Trung không?”
“Không. Mo Li-chan không nói được tiếng Nhật, còn Onpu-chan và tớ cũng không nói được tiếng Trung, nên bọn tôi chủ yếu nói chuyện bằng tiếng Anh.Nên tớ đoán là email cũng sẽ viết bằng tiếng Anh?”
Àh~ Tôi đã có thể cảm nhận rõ ràng rào cản văn hóa rồi. Đúng lúc đó, Ai-chan kéo tôi sang một bên.
“Sao tớ lại cảm thấy có một rào cản đang hình thành giữa bọn mình và họ vậy?”
Tôi muốn phản đối, nhưng biết đó là sự thật.
“Hừm… tớ cũng thấy vậy đó. Ai-chan cũng cảm thấy thế à~?” tôi hỏi.
“Tiếng Anh đơn giản thì chắc ai cũng xoay xở được thôi. Tớ cũng không tự tin lắm về giao tiếp, nhưng tra từ điển thì vẫn ổn,” Hazuki-chan trấn an bọn tôi bằng giọng nói lạc quan.
Huhu…
Nói xong, Hazuki-chan quay lại màn hình máy tính, “…Dù sao thì, đây có phải là lần đầu tiên chúng ta nghe Onpu-chan nói về bạn bè của cậu ấy không?”
Hả?
Tôi nhớ lại tất cả những lần bọn tôi tiếp xúc với Onpu-chan sau khi tìm thấy cậu ấy ở Hokkaido, nhưng tất cả những gì tôi có thể nhớ, phần lớn chỉ là những lời khuyên chín chắn từ cậu ấy.
“À, bọn tớ hay nói chuyện về những người bạn cũ từ hồi tiểu học,” Ai-chan chia sẻ.
“Nhờ mọi người mà giờ tớ đã thân thiết với Mukai Riko-chan rồi. Và tớ cũng quen thêm nhiều bạn mới rồi,” Hazuki-chan nói thêm.
“Dạo này tớ và Yuuna-chan nói chuyện nhiều lắm! Tớ hy vọng có thể đến thăm xưởng của cậu ấy lần nữa-” Momo-chan nói.
"Hình như lúc nào chúng ta cũng là người dẫn dắt cuộc trò chuyện bằng những vấn đề của mình, trong khi Onpu-chan thì luôn sắc sảo và khôn ngoan, như thể đang âm thầm dõi theo bọn mình vậy," tôi trầm ngâm.
Trong khi tôi thường nóng tính và dễ nổi cáu, Onpu-chan lúc nào cũng rất điềm tĩnh.
“Cậu ấy lúc nào cũng bình tĩnh và điềm đạm!” Momo-chan thốt lên.
Đúng vậy. Dù không thể ở bên cạnh bọn tôi thường xuyên, cậu ấy vẫn luôn đưa ra những gợi ý và giải pháp cho các vấn đề của bọn tôi.
“Nhưng tớ chưa bao giờ nghe Onpu-chan nhắc đến bất kỳ người bạn nào ở trường cấp ba cả,” Hazuki-chan nói.
“Hazuki-chan nói đúng. Nhớ lúc nghe tin Onpu-chan học ở trường dành cho người nổi tiếng, bọn mình ai cũng háo hức. Nhưng vì bọn mình không hỏi, nên Onpu-chan cũng chưa bao giờ tự nhắc tớ,” Ai-chan kết luận.
“Ừm… vì mình mới về đây nên chưa biết nhiều lắm, nhưng khi ở Thượng Hải, cậu ấy có bảo là phải trau dồi thêm tiếng Anh,” Momo-chan nói thêm.
Kể từ khi Momo-chan đến, mọi thứ ở MAHO-do đã thay đổi rất nhiều. Trước đó, khi Onpu-chan vẫn còn trượt vai và phải miệt mài luyện tập, cậu ấy thường xuyên ghé thăm MAHO-do.
Nhưng giờ đây, Onpu-chan quá bận rộn với công việc đến nỗi bọn tôi chẳng còn gặp cậu ấy nữa.
~~~~~
Để cải thiện khả năng tiếng Anh, Onpu-chan và Mo Li-chan đã bắt đầu gửi email cho nhau. Thậm chí thỉnh thoảng họ còn nói chuyện qua điện thoại. Dù ở cách xa nhau về mặt địa lý, tình bạn của họ ngày càng bền chặt.
“Onpu-chan cuối cùng cũng bắt đầu nói với bọn mình về bạn bè của cậu ấy. Tớ thật sự tò mò về Mo Li-chan. Hiếm khi nào có người trở thành bạn thân của Onpu-chan nhanh đến vậy,” Hazuki-chan nói.
Đúng vậy. Tôi đoán thời gian không phải là yếu tố quyết định trong việc hình thành tình bạn. Một số người trở nên thân thiết theo thời gian, trong khi những người khác chỉ cần vài khoảnh khắc để gắn bó. Tôi đoán Mo Li-chan và Onpu-chan thuộc nhóm thứ hai.
Tôi tự hỏi liệu các bạn học ở trường của Onpu-chan có xem cậu ấy như một đối thủ không. Hay là vì sự nổi tiếng đến quá nhanh khiến Onpu-chan khó kết bạn, giống như hồi còn là thần tượng nhí?
“Ước gì chúng ta có thể gặp Onpu-chan ít nhất một lần một tuần. Giờ thì chỉ có thể thấy cậu ấy trên TV thôi,” Ai-chan than thở.
“Có lẽ chúng ta chưa cố gắng đủ để nói chuyện với cậu ấy,” tôi nói.
“Đúng vậy. Hay là chúng ta tổ chức một bữa tiệc Giáng sinh, chỉ dành riêng cho nhân viên MAHO-do thôi? Như vậy, bọn mình có thể trực tiếp hỏi Onpu-chan về mọi chuyện,” Hazuki-chan đề nghị.
Ý tưởng đó khiến tất cả bọn tôi đều hào hứng, và bọn tôi bắt đầu thảo luận về nó trong khi chuẩn bị nguyên liệu cho cửa hàng vào ngày mai.
“Khoảng thời gian trước Giáng Sinh thì không ổn đâu. Đây là mùa bận rộn nhất trong năm,” Majorika và Lala cũng tham gia ý kiến.
Các đơn đặt bánh Giáng sinh liên tục đến không ngừng, và vì bọn tôi không từ chối đơn nào nên lợi nhuận tăng vọt. Tất cả bọn tôi cũng trở nên giống như những doanh nhân tài ba.
“Đúng vậy. Bình thường khi các em đi học thì Majorika và chị có thể trông coi cửa hàng, nhưng lần này bọn chị thực sự cần sự giúp đỡ của các em…” Lala thở dài.
Chiến dịch bánh Giáng Sinh lần này là sự kiện quy mô lớn đầu tiên do Momo-chan khởi xướng, nên chúng tôi ai cũng muốn dốc hết sức để mang lại niềm vui cho khách hàng.
“Lala nói đúng,” Majorika nói khi ngồi phịch xuống ghế. “Onpu là một đứa trầm tính, nên chúng ta phải là người khơi gợi sự cởi mở của con bé.”
Rõ ràng là Majorika và Lala cũng lo lắng cho Onpu-chan, và tất cả bọn tôi đều cảm thấy như vậy.
“À, mình biết rồi! Những cô gái như Onpu-chan gọi là 'tsundere', đúng không?”
Ôi, Momo-chan…
Có lúc cậu ấy rất tế nhị, nhưng cũng có lúc hoàn toàn ngốc nghếch.
——
Những cuộc thảo luận của bọn tôi về Onpu-chan đã củng cố giả thuyết của tôi rằng bằng cách nào đó Onpu-chan đang cố gửi cho bọn tôi một tín hiệu về sự cô đơn của cậu ấy.
Khi về đến nhà, tôi lập tức bắt tay vào viết email cho cậu ấy. Vì đã dự đoán trước rằng mình sẽ mất khá nhiều thời gian cho việc này, tôi quyết định dùng máy tính thay vì điện thoại di động.
“Ừm… Không, không!”
Tôi bắt đầu gõ vài từ, nhưng cảm thấy chúng không ổn. Sau một lúc, tôi xóa bản nháp email và tắt máy tính.
Dù không thể gặp trực tiếp, tôi vẫn nghĩ rằng bọn tôi nên liên lạc với Onpu-chan theo cách cá nhân hơn. Nghĩ vậy, tôi lấy điện thoại ra và gọi cho cậu ấy.
“Onpu-chan… Làm ơn bắt máy đi…”
Chuông đổ một lúc khá lâu, rồi chuyển sang hộp thư thoại. Tôi cúp máy mà không để lại lời nhắn.
Mở ứng dụng nhắn tin, tôi gõ cho Onpu-chan nội dung sau:
“Chào cậu, không có chuyện gì đặc biệt đâu, chỉ là tớ muốn nói chuyện một chút thôi. Khi nào rảnh thì nhắn cho tớ nhé. Tớ biết cậu bận công việc nên không thể đến MAHO-do, nhưng chỉ cần được nghe giọng cậu một chút thôi là tớ vui rồi.”
Tôi đã trang trí tin nhắn bằng rất nhiều biểu tượng Giáng sinh và nhấn nút "Gửi". Tuy nhiên, tối hôm đó không nhận được hồi âm nào.
~~~~~
Hôm sau, sau giờ học, tôi đến MAHO-do. Momo-chan đã ở đó rồi.
Ai-chan và Hazuki-chan hứa sẽ ghé qua sau khi xong việc riêng của mỗi người.
“Momo-chan, cậu ổn chứ? Hôm nay cậu có vẻ buồn.”
Momo-chan vẫn nướng bánh như thường lệ, nhưng im lặng một cách bất thường, và tôi nhận thấy cậu ấy có vẻ làm việc chậm hơn nhiều.
“Ừm… Không có gì đâu. Mình sẽ nói khi mọi người đến đầy đủ.”
Tôi không hỏi thêm. Nếu thật sự có chuyện, tốt hơn hết là cả nhóm cùng nghe để cùng nghĩ cách giúp. Hơn nữa, Momo-chan cũng không cần phải kể lại hai lần.
Dù vậy, tôi vẫn rất lo khi thấy Momo-chan không còn vẻ hoạt bát như mọi khi.
“Được rồi, cả hai chúng ta cùng cố gắng làm việc cho đến khi hai người kia đến để có thể hoàn thành mọi việc sớm. Giờ thì vui lên nhé, Momo-chan. Những khách hàng đang mong chờ thưởng thức bánh sẽ thất vọng nếu thấy cậu như thế này,” tôi nói.
“Cậu nói đúng. Bọn mình luôn muốn khách hàng cảm thấy hạnh phúc khi thưởng thức bánh mà,” Momo-chan đồng ý.
Sau đó, dường như Momo-chan đã lấy lại được tinh thần và năng lượng, bắt đầu làm việc nhanh gấp đôi bình thường. Noi gương cậu ấy, tôi cũng cố gắng hết sức để trang trí những chiếc bánh mới nướng. Đúng vậy, Momo-chan, nụ cười hợp với cậu nhất.
~~~~~
Khoảng một tiếng sau, cửa sau MAHO-do mở tung.
“Doremi-chan, xin lỗi vì đã không trả lời tin nhắn của cậu.”
Đó là Onpu-chan.
“Onpu-chan, tốc độ đi bộ của cậu thật sự khiến người Osaka như tớ phải kinh ngạc.”
“Bọn tớ thấy cậu từ phía sau và muốn đuổi kịp, nhưng cậu đi nhanh quá.”
Ai-chan và Hazuki-chan, đang thở hổn hển, đã vội vã chạy vào MAHO-do sau Onpu-chan.
“Ồ, hôm nay mọi người đều có mặt đầy đủ. Thật tuyệt vời,” Lala mỉm cười nói khi rót trà cho ba người mới đến. Majorika cũng bước vào phòng, và ánh mắt lập tức hướng về Onpu-chan.
“Lâu rồi không gặp, Onpu. Chắc con bận lắm nhỉ.”
“Dạ… Đúng là bận thật… nhưng cũng không phải là không thể sắp xếp chút thời gian để đến đây,” Onpu-chan lẩm bẩm khi ánh mắt hướng xuống tách trà.
Điều đó thật bất thường. Onpu-chan chưa bao giờ lẩm bẩm cả.
“Nhưng chắc hẳn cậu vẫn thấy mệt lắm,” Hazuki-chan vội vàng trấn an Onpu-chan.
“Momo-chan cũng kể cho bọn tớ nghe về Mo Li-chan rồi. Hai người vẫn còn liên lạc chứ?” Ai-chan hỏi.
“Ừ… Nhưng Mo Li-chan…” Onpu-chan ngập ngừng khi ngước mắt nhìn Momo-chan.
Vẻ mặt bối rối và lo lắng của cậu ấy hiện rõ trên khuôn mặt.
Những người như bọn tôi không hề hay biết về tình hình chỉ biết đứng nhìn bất lực.
Tôi chưa bao giờ thấy Onpu-chan bối rối đến thế về những vấn đề liên quan đến công việc hay học tập. Cậu ấy luôn là kiểu người tự giải quyết vấn đề của mình, và dù sẵn sàng tiếp nhận lời khuyên, cậu ấy không thích khi người khác đề nghị giúp đỡ. Vì vậy, chắc hẳn đó là một chuyện rất nghiêm trọng mới khiến Onpu-chan hoang mang đến vậy lần này.
“Momo-chan… tớ phải làm gì đây?”
Onpu-chan đã tìm đến Momo-chan để cầu cứu, nhưng tôi tin rằng bọn tôi cũng có thể giúp bằng cách nào đó.
Bọn tôi đỡ Onpu-chan ngồi xuống và tiếp tục công việc, cho cậu ấy thời gian và không gian để bình tĩnh lại. Như thường lệ, tất cả bánh của Momo-chan trưng bày đều bán hết trong thời gian ngắn, và bọn tôi đã đóng cửa sớm.
~~~~~
“Mo Li-chan đang bị giới truyền thông đeo bám á?”
Onpu-chan gật đầu. Momo-chan và Onpu-chan đã trở thành bạn thân với Mo Li-chan khi cậu ấy làm hướng dẫn viên cho họ trong chuyến đi Tô Châu.
Onpu-chan và Mo Li-chan đặc biệt thích thú vì đã tìm được người cùng luyện tiếng Anh, và thế là họ nhanh chóng trở nên thân thiết. Ngay cả khi Onpu-chan trở về Nhật Bản, cả hai vẫn giữ liên lạc thường xuyên qua email.
Hơn nữa, với Onpu-chan, đó hẳn là một sự nhẹ nhõm khi Mo Li-chan hoàn toàn không quan tâm đến giới giải trí Nhật Bản. Thực tế là cho đến gần đây, Mo Li-chan còn không biết Onpu-chan là người nổi tiếng.
“Mama thường trò chuyện với cả ba và chụp rất nhiều ảnh của Onpu-chan với Mo Li-chan, nhưng chưa từng nói Onpu-chan là người nổi tiếng,” Momo-chan nói.
“Tớ rất biết ơn vì điều đó. Thực ra, chính tớ mới là người mắc sai lầm khi vô tình nói về buổi chụp ảnh,” Onpu-chan nói.
Để thực hiện cuốn photobook của mình, Onpu-chan đã đến Tô Châu để chụp ảnh; trên đường đi, cậu ấy đã kết bạn với một người mới. Đó là tất cả những gì Onpu-chan nói với quản lý của cậu ấy. Cậu ấy thậm chí còn không cho biết tên người bạn đó. Tuy nhiên, người quản lý của cậu ấy đã để ý đến chiều cao và vẻ đẹp của Mo Li-chan, và đã bắt đầu để mắt đến cậu ấy.
“Việc tìm ra cậu ấy sẽ không khó, vì các cậu đang ở nhà bố mẹ cậu ấy. Chỉ cần điều tra một chút là sẽ tìm ra thôi,” Ai-chan nói.
“Mo Li-chan sở hữu vẻ đẹp hiếm thấy ở Nhật. Có lẽ họ muốn tuyển chọn cậu ấy,” Hazuki-chan nói thêm.
Tôi quyết định rằng bây giờ không phải là lúc để khăng khăng rằng mình cũng là một cô gái xinh đẹp.
Trước đây, bọn tôi từng bị phóng viên tạp chí phụ nữ bám theo vì Onpu-chan. Có lẽ sau khi biết rằng bọn tôi sẽ không bao giờ tiết lộ đời tư của Onpu-chan, họ đã chuyển mục tiêu sang Mo Li-chan.
~~~~~
Từ đó, những e-mail trao đổi giữa Onpu-chan và Mo Li-chan trở nên xa cách, khiến Onpu-chan rơi vào trạng thái tự trách bản thân.
“Cậu ấy bảo với tớ là không vấn đề gì, nhưng tớ nghĩ họ đang quấy rối cậu ấy ngay cả ở trường. Mo Li-san, chưa kể bố mẹ cậu ấy và bố mẹ của Momo-chan, chắc hẳn đang rất lo lắng…”
“Papa với Mama không sao đâu! Mẹ của Mo Li-chan cũng bảo tớ đừng lo. Thật ra, mọi người còn lo cho Onpu-chan hơn ấy,” Momo-chan mỉm cười.
Nghe vậy, Onpu-chan có vẻ đã bình tĩnh lại một chút. Chắc hẳn cậu ấy đã mong chờ được nghe lời trấn an đó.
“Tuy nhiên, Mo Li-chan có thể xinh đẹp, nhưng cậu ấy vẫn chỉ là một nữ sinh cấp ba bình thường đến từ một quốc gia khác. Sao lại có thể tuyển chọn cậu ấy theo cách này? Hay là vì cậu ấy đã bày tỏ hứng thú trở thành người nổi tiếng?” tôi hỏi.
Onpu-chan lắc đầu.
"Nếu cậu ấy kiên quyết tiếp tục cuộc sống bình thường, thì họ sẽ sớm phải bỏ cuộc thôi," Ai-chan nói.
“Tớ cũng nghĩ vậy. Onpu-chan, nếu cậu ngừng viết thư cho Mo Li-chan vì chuyện này, cậu có thể sẽ khiến cậu ấy lo lắng hơn đấy,” Hazuki-chan khuyên.
Onpu-chan vẫn không tin. "Nhưng thật khó để nói cho cậu ấy biết cảm xúc thật của mình qua email."
Ngay lúc đó, tôi đập mạnh tay xuống bàn và đứng dậy, nói: “Onpu-chan! Cậu cần phải đi gặp cậu ấy. Gửi email và nói chuyện điện thoại không có tác dụng gì cả. Cậu ấy sẽ không hiểu nếu hai người không gặp mặt trực tiếp.”
Bởi vì dù có nói bao nhiêu lời trấn an đi nữa, đôi khi nó vẫn không thể mang lại sự yên tâm như mong muốn.
“Đúng vậy. Onpu-chan chưa bao giờ chia sẻ vấn đề của mình với ai, nhưng chuyện này đã khiến cậu rối loạn đến thế,” Hazuki-chan nói thêm.
Có lẽ Hazuki-chan đang nhớ lại những ký ức đau buồn về những lời vu khống trên Ura Site của trường, và việc bọn tôi đã giúp cậu ấy vượt qua. Nên lần này, cậu ấy cũng muốn giúp Onpu-chan được trấn an.
“Vậy đi chứ?” Ai-chan hỏi và giơ ngón tay cái lên. Majorika và Lala liếc nhìn nhau.
“Mấy đứa biết là không được dùng phép thuật vì lợi ích bản thân, đúng không?” Majorika cảnh báo.
“Nhưng Mo Li-chan có thể gặp rắc rối mà,” Momo-chan tranh luận.
“Dù sao thì Onpu cũng không phải là phù thủy tập sự,” Majorika nói, nhìn thẳng vào Onpu-chan.
“Bình tĩnh nào,” Lala mỉm cười và nháy mắt với Majorika.
Tôi nắm lấy tay Onpu-chan và nói với Majorika, "Onpu-chan chắc hẳn đang rất lo lắng cho Mo Li-chan."
“Ừm… Tất nhiên rồi… Nhưng—”
“Chúng ta sẽ không nghĩ đến việc dùng phép thuật nếu Mo Li-chan ở gần đây. Nhưng cậu ấy sống ở xa quá, lỡ đâu cậu ấy hiểu lầm ý định của các cậu thì sao… Hơn nữa, nếu Mo Li-chan thực sự gặp rắc rối, chúng ta có thể giúp cậu ấy,” Hazuki-chan thúc giục.
Thấy Hazuki-chan, vốn dĩ luôn điềm tĩnh, trở nên kích động, cuối cùng Majorika cũng nhượng bộ.
“Ồ, được rồi… Vậy thì mấy đứa phải giúp đỡ cô bé Mo Li này đấy ,” Majorika càu nhàu.
"Cảm ơn Majorika!"
“Hãy dẫn Onpu theo. Onpu, hãy tự quyết định xem con có muốn trở lại làm một phù thủy tập sự hay không.”
Nói xong, Majorika rời khỏi bếp. Lala giơ dấu chiến thắng về phía bọn tôi trước khi đi theo Majorika ra ngoài.
Nếu có ai ở đây thuộc kiểu nhân vật tsundere thì chắc chắn đó là Majorika.
——
Ghi chú:
1. Tsundere – một người ban đầu lạnh lùng và thậm chí thù địch với người khác, trước khi dần dần bộc lộ mặt ấm áp của mình theo thời gian.
0 Bình luận