Ojamajo Doremi 16 ~ Naive

Chương 05: Thiên thần hộ mệnh của Yada-kun - phần 2

Chương 05: Thiên thần hộ mệnh của Yada-kun - phần 2

——

Khi học kỳ mới bắt đầu, tôi có cảm giác những ngày tháng bỗng kéo dài hơn. Sau giờ học, tôi vẫn tiếp tục làm việc ở MAHO-do như thường lệ.

“Harukaze, hãy đến thư viện vào giờ nghỉ trưa.”

Yêu cầu này đến từ Yamaki-sensei, tức là Leon. Đúng vậy, lúc đó tôi cũng đang trong thời gian tập sự để trở thành quản lý đội bóng đá của trường.

Người hướng dẫn chính của tôi là đàn chị năm ba kiêm quản lý hiện tại, Kogure Maki-senpai, một người đầy sức hút. Buổi tuyển chọn cho vị trí quản lý sắp diễn ra, và chị ấy đã tận dụng cơ hội để huấn luyện tôi mỗi ngày sau giờ học. Toàn bộ chuyện này khiến tôi lo lắng và bồn chồn, cảm giác như đang ôn thi vậy, giống như Pop vậy. Nhưng mỗi lần như vậy, senpai luôn mỉm cười trấn an tôi bằng một câu rất nhẹ nhàng:

“Đừng lo, cứ thả lỏng là được.”

Dạo này tôi xem rất nhiều trận bóng đá trên TV, cũng như các buổi tập luyện của đội bóng trường sau giờ học trước khi đến MAHO-do, nên tôi dần dần hiểu được luật chơi. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều điều tôi chưa biết. Quá trình làm tập sự của tôi khá nghiêm khắc, nhưng Kogure-senpai thì mọi việc dường như nhẹ nhàng như không.

Vì vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Leon, tôi cố gắng tranh thủ hỏi han huấn luyện viên bóng đá mỗi khi có cơ hội. Hiện tại, nhiệm vụ lớn nhất của tôi là ghi nhớ tên từng cầu thủ cùng vị trí của họ trên sân.

Ai-chan, người thuộc đội điền kinh, và cả Momo-chan – không ngờ lại rất rành về bóng đá – cũng giúp tôi rất nhiều. Tôi hy vọng rằng khi lên năm hai, tôi sẽ hiểu biết hơn về môn này. Đến lúc đó, đội sẽ đón lứa đàn em mới, và tôi cũng sẽ trở thành senpai rồi.

Không, không phải là “hy vọng” nữa. Tôi bắt buộc phải hiểu rõ hơn.

Dù sao thì tôi cũng có cảm giác Leon đang chờ đợi một lời cảm ơn nào đó từ tôi vì đã chỉ bảo. Nếu đã vậy, tôi cứ tận dụng cơ hội này mà học hỏi tất cả những gì có thể từ thầy ấy.

~~~~~

Bắt đầu năm học mới, chỗ ngồi trong lớp của bọn tôi cũng thay đổi. Trước đây tôi ngồi khá xa Shidou Yuuna-chan, nhưng giờ lại ngồi gần Shimakura Kaori-chan và Ai-chan hơn. Kết quả là, góc lớp của bọn tôi trở nên náo nhiệt và ồn ào hơn nhiều.

“Doremi-chan, Ai-chan, hai cậu rảnh vào giờ nghỉ trưa không?”

Nói xong, Kaori-chan mời bọn tôi ra hành lang bên ngoài lớp học. Tôi đoán là cậu ấy lại nghe được tin đồn gì đó. Tôi hy vọng ít nhất đó cũng là chuyện thú vị.

“Dạo này tớ nghe nói có vài chuyện về Yada-kun…”

“Hả?! Cái gì vậy?!!”

Kaori-chan đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, dù ngoài hành lang lạnh lẽo này chẳng có ai. Tôi nghĩ đến Yada-kun, nhưng không nhớ là cậu ấy có hành động gì kỳ lạ gần đây cả.

“Có người đã nhìn thấy cậu ấy ở khu trung tâm thành phố Yokohama, cùng với một nhóm đàn ông nước ngoài.”

Nghe đến đây, tôi chợt nhớ đến cuộc nói chuyện gần đây với Hazuki-chan, đang định mở miệng thì Kaori-chan đã nói tiếp:

“Người ta đồn rằng… họ là dân buôn ma túy.”

"Cái gì? Sao có thể như vậy?" Ai-chan hỏi.

“Điều đó là không thể!” Tôi lập tức phủ nhận.

Trước khi bọn tôi kịp nói thêm điều gì, Kaori-chan đã xen vào, “Ừ, tớ biết mà. Tớ biết Yada-kun muốn trở thành nghệ sĩ trumpet jazz chuyên nghiệp, và những người đó chỉ là thành viên trong một ban nhạc jazz hoạt động ở Yokohama thôi. Nhưng vấn đề không nằm ở đó.”

Sau đó, cậu ấy chia sẻ rằng Yada-kun thực sự đã nhiều lần bị bắt gặp đi chơi với những người đàn ông đó. Nhưng điều đó cũng dễ hiểu; dù sao thì họ cũng là những nghệ sĩ đồng nghiệp thường xuyên cùng nhau biểu diễn. Tuy nhiên, dường như những ngày gần đây đã xảy ra một số rắc rối và xô xát gần câu lạc bộ nhạc jazz, và không may là Yada-kun luôn bị bắt gặp ở gần đó.

Tệ hơn nữa, các sự việc này thường xảy ra sau 9 giờ tối. Tôi thật sự nể phục khả năng thu thập thông tin của Kaori-chan, vì ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt như vậy cậu ấy cũng nắm được.

“Dù sao thì đó cũng là khu trung tâm, lại có nhiều người nước ngoài lui tới, nên rất có thể chỉ là hiểu lầm thôi. Nhưng mà… một câu lạc bộ jazz quả thật không phải nơi lui tới bình thường của một học sinh cấp 3.”

Tôi định phản đối, nhưng bị Ai-chan ra hiệu im lặng. Tôi đoán cậu ấy đang cố nhắc nhở tôi rằng tranh cãi cũng chẳng ích gì, vì ngay cả Kaori-chan cũng biết những tin đồn này là vô căn cứ.

“Chắc sớm muộn gì sự thật cũng sẽ được làm rõ, đến lúc đó mấy lời đồn này sẽ tự biến mất. Nếu có ai nói linh tinh, tớ sẽ cố gắng giải thích cho họ, nên hai cậu không cần lo. Và tốt nhất là đừng hành động gì cả, nếu không có thể làm mọi chuyện tệ hơn,” Kaori-chan dặn dò.

Sau khi trấn an bọn tôi rằng cậu ấy sẽ cố gắng tìm hiểu thêm về vấn đề này, bọn tôi quay trở lại lớp học. Tôi rất biết ơn vì cậu ấy đã hiểu bọn tôi và đã đến thông báo trước. Nếu không, có lẽ bọn tôi đã hành động thiếu suy nghĩ khi nghe những tin đồn đó. Mà Yada-kun lại còn đẹp trai nữa, mấy chuyện kiểu này chắc chắn sẽ lan nhanh như cháy rừng.

~~~~~

Tôi đến MAHO-do cùng với Momo-chan. Ai-chan nói cậu ấy sẽ ghé qua sau, vì còn có cuộc họp để sắp xếp lịch tập cho đội điền kinh, chuẩn bị cho các giải đấu mùa xuân. Hazuki-chan và Onpu-chan cũng nói sẽ ghé qua, còn tôi thì vẫn đang phân vân không biết có nên kể chuyện này cho Hazuki-chan hay không.

“Tất nhiên là cậu nên nói cho Hazuki-chan biết,” Momo-chan thúc giục.

“…Ừ, tớ biết rồi,” tôi miễn cưỡng gật đầu.

Tôi đoán Yada-kun và Hazuki-chan vẫn chưa biết về những tin đồn này. Tôi nhớ lại Hazuki-chan từng tổn thương thế nào khi cậu ấy trở thành mục tiêu của những tin đồn vô căn cứ trong kỳ nghỉ hè năm ngoái.

“Thay vì chỉ nói cho cậu ấy biết, tốt nhất là chúng ta nên nói chuyện rõ ràng với nhau trước khi cậu ấy nghe được tất cả chuyện này từ người khác. Kaori-chan nói sẽ giúp bằng cách giải thích tình hình cho bất cứ ai đang lan truyền tin đồn, đúng không?”

“Ừ… im lặng cũng gần giống như nói dối vậy.”

Bọn tôi quyết định bàn về chuyện này sau giờ làm. Trong lúc chờ mọi người đến, bọn tôi bắt đầu làm bánh ngọt theo chủ đề năm mới.

Chẳng bao lâu sau, mọi người đã có mặt đông đủ. Momo-chan đặt một chiếc bánh mẫu lên bàn, còn Majorika và Lala cũng mang theo đĩa và nĩa để thử bánh.

“Vì là tháng Một nên tớ chọn màu lễ hội như red với white,” Momo-chan giải thích, mắt lấp lánh khi nhìn những món tráng miệng trước mặt.

"Sao cậu lại phải nói bằng tiếng Anh thế?" Ai-chan thắc mắc.

Nhưng chiếc bánh trông thật bắt mắt, nên tôi nghĩ miêu tả bằng tiếng Anh thay vì tiếng Nhật có vẻ hợp lý hơn.

Momo-chan đã dùng một chiếc bánh tròn làm đế, rồi chất rất nhiều bánh bông lan và kem trứng lên trên để tạo thành hình vòm dễ thương. Chiếc bánh chỉ có đường kính khoảng 10 cm, vừa đủ cho một người ăn.

"Nó dễ thương quá, giống như một túp lều tuyết vậy," Hazuki-chan reo lên.

“Cậu nói hoàn toàn đúng, Hazuki-chan. Đó chính là nguồn cảm hứng cho thiết kế này,” Momo-chan vui vẻ đáp lại.

“Sô cô la trắng cũng trong suốt, nên màu hồng bên dưới hiện lên rất đẹp,” Onpu-chan nói thêm khi xoay chiếc bánh để ngắm nhìn từ mọi góc độ.

Phần mái vòm được trang trí bằng những quả dâu tây và mâm xôi nhỏ xíu, sau đó toàn bộ bề mặt được phủ một lớp sô cô la trắng. Tổng thể tạo nên màu hồng nhạt, đúng như Onpu-chan đã miêu tả. Khi cắt bánh ra, phần ruột màu đỏ tuyệt đẹp hiện ra.

“Ngon quá! Cậu là tuyệt nhất, Momo-chan!” Tôi reo lên khi cắn một miếng bánh.

“Cắt ra ăn thấy tiếc ghê,” Hazuki-chan nói thêm.

“Nhưng ngay cả khi đã cắt ra, nó trông vẫn rất đẹp. Thật là một kiệt tác!” Ai-chan cũng không tiếc lời khen ngợi.

“Cậu có nướng sơ dâu và mâm xôi đúng không? Màu sắc nhìn rất tinh tế,” Onpu-chan nhận xét, vẫn sắc sảo như thường.

Momo-chan có vẻ rất vui khi nghe bọn tôi khen, mà thật sự thì bánh của cậu ấy lúc nào cũng ngon và dễ thương, dù chỉ dùng những nguyên liệu rất cơ bản.

Ngoài mẫu bánh mới này, bọn tôi còn quyết định trang trí các loại bánh quen thuộc bằng họa tiết mùa đông. Dùng đường bột để tạo hình bông tuyết, các chòm sao như Orion – thứ đang tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm mùa này. Lala sẽ giúp tạo hoa mơ bằng sô-cô-la để tăng cảm giác Nhật Bản. Bọn tôi thử nghiệm trên cupcake và shortcake nhỏ, và tôi thầm biết ơn vì mình có một công việc vui vẻ như thế này.

~~~~~

Dọn dẹp xong, cả nhóm ngồi quây quần quanh bàn và bắt đầu nói với Hazuki-chan về chuyện kia.

“Hả…? Tớ không biết gì về chuyện này cả…” cậu ấy thì thầm, mặt tái đi.

“Chuyện năm ngoái của con chưa đủ hay sao mà tụi nhỏ còn bày đặt đồn thổi nữa chứ,” Majorika bực bội nói.

“Đúng vậy đó. Với họ thì có thể chỉ là trò vui, nhưng họ đâu biết là đang làm tổn thương người khác,” Lala giận dữ tiếp lời.

“Trong lớp thì chưa ai nhắc đến, ngay cả Kaori-chan cũng không biết tin đồn bắt đầu từ đâu,” tôi nói.

"Tuy nhiên, Kaori-chan quả thực đã trở nên kín đáo hơn," Ai-chan nói thêm.

Vì thế, bọn tôi càng biết ơn Kaori-chan và tính tò mò của cậu ấy, nhờ vậy mà chuyện này được phát hiện sớm.

“Yada-kun vẫn không có gì khác lạ. Tin nhắn gửi cho tớ vẫn y như mọi khi. Ở trường thì sao?” Hazuki-chan hỏi.

Tôi và Ai-chan liếc nhìn nhau. Kể từ khi biết chuyện trong giờ nghỉ trưa, bọn tôi đã lén nhìn cậu ấy suốt cả ngày, nhưng không nhận thấy bất kỳ sự thay đổi nào trong hành vi của cậu ấy.

Nghĩ lại thì, dù bọn tôi từng học cùng trường tiểu học và cấp 3, nhưng sự tương tác của bọn tôi với nhiều bạn nam trong lớp đã giảm đi đáng kể. Thật tuyệt khi được nhìn thấy những gương mặt quen thuộc và tiếp cận họ khi bọn tôi muốn, nhưng điều đó đang dần trở nên hiếm hoi.

“Yada-kun à… từ khi lên cấp ba thì tụi tớ hầu như không nói chuyện nhiều, ngoài chào hỏi thôi,” Ai-chan thú nhận.

Đúng là như vậy. Những người Yada-kun còn nói chuyện thường xuyên chỉ là nhóm bạn thân từ tiểu học, như Hasebe Takeshi-kun và mấy người khác. Vốn dĩ cậu ấy đã trầm tính, nên cũng có thể là biết hết mấy lời đồn này rồi nhưng chọn cách phớt lờ, không muốn bận tâm hay giải thích.

Thông tin ít ỏi khiến ngay cả Onpu-chan cũng không thể đưa ra lời khuyên hay hướng giải quyết rõ ràng.

“Nếu chỉ là tin đồn vô căn cứ, chúng sẽ tự biến mất sớm thôi. Yada-kun rất ngầu và khá đẹp trai, nên cậu ấy luôn được các cô gái yêu thích, dù cậu ấy chọn cách giữ khoảng cách. Có lẽ điều đó đã khiến một số chàng trai ghen tị, và họ quyết định bịa đặt những tin đồn này,” cậu ấy nói.

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện của bọn tôi với Kaori-chan, và tự hỏi liệu những gì Onpu-chan nói có thể là sự thật hay không.

Cậu ấy còn nói thêm rằng GB-san và các thành viên trong ban nhạc biểu diễn cùng Yada-kun ở “Five Pennies” đa phần là người Mỹ gốc Phi. Họ cao lớn, đủ mọi độ tuổi, màu da, quốc tịch và giọng nói khác nhau. Vì thế, rất có thể ai đó đã cảm thấy sợ hãi khi thấy những người này, rồi sau khi bắt gặp Yada-kun đi cùng họ, lại còn nói tiếng Anh, liền kết luận rằng họ không phải người tốt.

Tuy nhiên, giờ bọn tôi chẳng thể làm gì được nữa. Bọn tôi hy vọng những gì Onpu-chan nói là đúng, và sự việc sẽ sớm lắng xuống, rồi bọn tôi rời khỏi MAHO-do và trở về nhà.

——

Mấy ngày sau đó, bọn tôi không nghe tin gì, kể cả từ Kaori-chan. Cũng không có tin đồn nào, nên bọn tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng vụ việc đã qua đi.

“Sao vậy, Kotake? Giờ tớ đang làm việc ở MAHO-do. Ừ, mọi người cũng ở đây.”

Tôi nhận được cuộc gọi từ Kotake khi bọn tôi đang dọn dẹp sau một ngày làm việc tại MAHO-do.

“Yada-kun bị cảnh sát thẩm vấn à? Cậu cũng vậy sao?”

Tôi buột miệng kêu lên, khiến tất cả mọi người có mặt đều giật mình. Sau khi cúp máy, tôi kể lại toàn bộ tình hình cho mọi người nghe.

Sau buổi tiệc Giáng Sinh, Yada-kun trở nên thân thiết hơn rất nhiều với các thành viên trong ban nhạc của GB-san, cũng như với người vợ ca sĩ của ông ấy. Từ đó, cậu ấy thường xuyên ghé câu lạc bộ jazz “Five Pennies” ở Yokohama. Vì ban nhạc chủ yếu biểu diễn vào buổi tối, nên Yada-kun thường ở lại rất muộn, cho đến khi kết thúc hết các buổi diễn trong ngày.

Kotake và Yada-kun là bạn bè, nên họ đã lên kế hoạch để Kotake đến thăm Yada-kun sau trận bóng đá tại sân vận động Mitsuzawa ở Yokohama hôm đó. Tuy nhiên, lúc đó đã hơn 9 giờ tối và câu lạc bộ đã chật kín người lớn đang uống rượu, khiến cho một học sinh như Kotake khó có thể vào được. Cuối cùng, Yada-kun đành phải ra ngoài, và họ đang trò chuyện với nhau thì sự việc xảy ra.

Cảnh sát bất ngờ xuất hiện và bắt đầu tra hỏi. Kotake đưa cho họ xem vé xem trận bóng đá và nói đang trên đường về nhà. Cảnh sát bảo họ đi chỗ khác, và không hỏi thêm gì nữa. Cũng may là “Five Pennies” nằm ngay trên con đường từ sân vận động đến ga tàu.

“Tớ có rủ Yada-kun về cùng, nhưng cậu ấy quyết định ở lại ‘Five Pennies’. Tớ cũng hơi lo, nhưng chủ quán nói sẽ chở cậu ấy ra ga sau buổi diễn, với lại Yada-kun cũng hứa là diễn xong sẽ về ngay, nên tớ không ép nữa,” Kotake kể lại trong cuộc gọi.

Mẹ kế của Yada-kun có lẽ biết rằng cậu ấy thường xuyên đến câu lạc bộ nhạc jazz ở Yokohama, nhưng đó vẫn là một tình huống tiềm ẩn rủi ro, vì giấy xin phép làm thêm của Yada-kun chỉ ghi cậu ấy làm việc tại "Bird". "Five Pennies" là một câu lạc bộ nằm ở khu trung tâm thành phố, và giờ đây, với những cuộc thẩm vấn của cảnh sát, có lẽ sẽ khôn ngoan hơn nếu cậu ấy cập nhật tình hình cho giáo viên chủ nhiệm.

“Tốt nhất là làm rõ mọi chuyện trước khi có rắc rối lớn hơn. Như vậy cũng tránh làm GB-san gặp phiền phức nếu có chuyện gì xảy ra,” Hazuki-chan lo lắng nói. Dù sao thì chính bố cậu ấy là người giới thiệu họ với nhau.

“Ừ. Câu lạc bộ nhạc jazz chắc chắn là nơi chỉ dành cho người lớn,” tôi nói thêm. Bố tôi thường nói hầu hết khách quen ở “Bird” đều là đàn ông trung niên.

Các câu lạc bộ nhạc jazz thường cũng có quầy bar, vì vậy, ngoài việc là không gian cho các nhạc sĩ biểu diễn, nó còn là nơi để khách hàng uống rượu và ăn uống trong khi thưởng thức âm nhạc. Có khoảng hai đến ba buổi biểu diễn trực tiếp mỗi tuần, thường chỉ bắt đầu sau 7 giờ tối.

Mỗi buổi biểu diễn có thể kéo dài từ một đến hai giờ, và tùy thuộc vào địa điểm và ngày, có thể có đến hai buổi diễn mỗi ngày. Tôi nhớ lại lời bố miêu tả về "Five Pennies" như một câu lạc bộ sáng sủa với bầu không khí tuyệt vời.

“Quán nằm ở khu trung tâm nên ai cũng có thể dễ dàng ra vào. Dù phần lớn khách vào những ngày có biểu diễn là người yêu nhạc jazz, nhưng cũng có nhiều người không rành jazz đến chỉ vì đồ ăn và thức uống ở đó rất đa dạng,” tôi kể lại những gì bố từng nói.

“Yada-kun có vẻ rất kính trọng ban nhạc của GB-san. Họ có biểu diễn trực tiếp hàng tuần không?” Onpu-chan hỏi.

“Họ chơi nhạc ba đến bốn lần mỗi tháng, thường là vào thứ Sáu và thứ Bảy. Yada-kun không được phép tham gia biểu diễn cùng họ, nhưng cậu ấy được chơi nhạc cùng họ trong các buổi tập chiều và tổng duyệt buổi tối, điều đó khiến cậu ấy rất vui. Dạo này tớ có thể thấy cậu ấy vui lắm,” Hazuki-chan trả lời.

“Vui hả? Trông cậu ta vẫn vậy mà,” Ai-chan đáp lại.

Cậu ấy nói đúng, vì Yada-kun không phải là người dễ bộc lộ cảm xúc. Không phải là cậu ấy giấu kín chúng, chỉ là cậu ấy không thấy cần thiết phải nói về niềm đam mê và hoài bão trở thành một nghệ sĩ kèn trumpet nhạc jazz với mọi người. Theo một cách nào đó, cậu ấy giống hệt Shidou Yuuna-chan; cả hai đều thích sống khép kín.

“Yada-kun sống với mẹ kế đúng không? Làm vậy chắc khiến bà ấy lo lắm. Hazuki-chan, tớ nghĩ cậu nên nói chuyện trực tiếp với cậu ấy. Dù sao cậu cũng là người hiểu Yada-kun nhất. Chỉ cần nhắc cậu ấy cẩn thận hơn thôi,” Onpu-chan điềm tĩnh khuyên.

Bố của Yada-kun cũng là một nghệ sĩ kèn trumpet nhạc jazz, và ông thường xuyên đi công tác nước ngoài. Tôi tự hỏi liệu mối quan hệ của họ có vượt ra ngoài tình cha con và trở thành một cuộc cạnh tranh thân thiện hay không, vì cả hai đều cùng hoạt động trong lĩnh vực này.

“Hazuki-chan, nhớ khuyên cậu ấy báo cả cho Leon nữa,” Ai-chan nói thêm.

“Yep, tớ cũng nghĩ vậy,” Momo-chan gật đầu.

Đúng vậy, có lẽ việc thảo luận vấn đề này với Leon là lựa chọn tốt nhất. Majorika và Lala cũng đồng ý.

Hazuki-chan gật đầu, hứa sẽ báo cho Yada-kun biết. Dù sao thì cậu ấy vẫn còn là học sinh trung học, chưa đủ tuổi để tham gia các câu lạc bộ. Hơn nữa, việc này cũng tránh gây rắc rối cho câu lạc bộ và ban nhạc của GB-san nếu có chuyện gì không hay xảy ra.

~~~~~

Hazuki-chan đã thuyết phục được Yada-kun, và cậu ấy báo với giáo viên chủ nhiệm Leon rằng mình thỉnh thoảng đến “Five Pennies” để tập luyện và xem biểu diễn. May mắn là Leon cũng là người phụ trách giấy phép làm việc của Yada-kun tại “Bird”; nếu là giáo viên khác, chắc chắn đã không dễ dàng cho qua.

Leon đưa ra cho Yada-kun ba điều kiện. Thứ nhất, cậu phải về nhà ngay sau khi biểu diễn xong. Thứ hai, ngoài thời gian ở trong câu lạc bộ, cậu không được dành thời gian với các thành viên ban nhạc vào buổi tối. Thứ ba, cậu phải thông báo cho Leon mỗi khi có ý định đến câu lạc bộ, ít nhất là trước một ngày. Leon nhất quyết yêu cầu Yada-kun phải tuân thủ nghiêm túc các điều kiện này.

Yada-kun đương nhiên rất khó chịu, nhưng Leon cũng đưa cho cậu số điện thoại của thầy ấy, dặn Yada-kun gọi cho thầy ấy nếu có bất kỳ cảnh sát nào tra hỏi cậu lần nữa. Hazuki-chan đã thuyết phục được cậu ấy làm vậy còn hơn là gọi cho mẹ kế và khiến bà lo lắng không cần thiết, và Yada-kun miễn cưỡng lưu số của Leon vào điện thoại.

Tuy nhiên, tất cả những điều đó không thể ngăn cản những gì sắp xảy ra.

~~~~~

Bọn tôi biết được chuyện đó vào tối Chủ nhật.

Tôi và Momo-chan đã làm việc tại MAHO-do từ sáng, còn Ai-chan và Hazuki-chan đến vào buổi chiều. Onpu-chan đến khi cửa hàng sắp đóng cửa, và nhờ sự giúp đỡ của cậu ấy, việc dọn dẹp trở nên dễ dàng hơn nhiều.

“Vậy là hết rồi. Sao các em không đi thay đồ, rồi chúng ta cùng uống trà nhé,” Lala đề nghị.

Bọn tôi nhanh chóng thay bộ đồng phục làm bánh ngọt bằng quần áo thường ngày và ngồi vào bàn.

“Yada-kun bị đình chỉ học, ngày mai sẽ không đến trường,” Hazuki-chan bất ngờ lên tiếng, giọng phẳng lặng.

“Hả…? Cái gì? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Tôi không biết phải phản ứng thế nào, hay nên hỏi những câu hỏi gì. Nhìn quanh, tôi thấy mình không phải là người duy nhất chết lặng vì sốc. Ngay cả Majorika và Lala cũng đã ngừng pha trà.

“Tớ cũng không rõ chi tiết. Yada-kun không chịu nói gì với tớ. Nhưng có thể ngày mai mấy cậu sẽ nghe được những tin đồn kỳ quặc rồi lo lắng, nên tớ muốn kể những gì mình biết trước.”

Nói xong, Hazuki-chan bắt đầu kể lại chi tiết những gì đã xảy ra vào thứ Bảy.

Ban nhạc của GB-san dự kiến biểu diễn vào tối thứ Bảy, và Yada-kun đã đến quán "Five Pennies" từ chiều hôm đó. Quán mở cửa phục vụ bữa trưa và sẽ đóng cửa từ 3 đến 6 giờ chiều để chuẩn bị cho buổi biểu diễn tối, dọn dẹp quán và chuẩn bị đồ ăn.

Buổi biểu diễn kết thúc sau 8 giờ tối, và chương trình tiếp theo dự kiến bắt đầu lúc 9 giờ tối. Khách hàng và các thành viên ban nhạc đều ra vào câu lạc bộ liên tục, và nhân viên thì bận rộn với công việc của mình.

Vì buổi diễn thứ hai kết thúc lúc 11 giờ đêm, Yada-kun rời câu lạc bộ ngay sau buổi diễn đầu tiên, giữ lời hứa với Hazuki-chan và Leon. Tuy nhiên, khi đang rời khỏi câu lạc bộ, một nhóm côn đồ tiến đến và lăng mạ cậu, dẫn đến tranh cãi và ẩu đả, khiến Yada-kun bị đình chỉ.

“Cậu ấy không phải là người khơi mào, nhưng chính cậu ấy lại là người ra tay trước. Việc đó cũng khiến câu lạc bộ gặp rắc rối. Hiện tại, cậu ấy cảm thấy việc nghỉ học không tệ lắm, vì giờ cậu ấy có nhiều thời gian hơn để luyện tập trumpet,” Hazuki-chan kết luận.

“Nghĩ vậy là quá thiếu suy nghĩ. Nếu cậu ấy giải thích rõ ràng thì có khi chỉ bị cảnh cáo thôi,” Onpu-chan trách nhẹ. Tôi hoàn toàn đồng ý.

“Đáng lẽ cậu ấy nên ở yên trong chỗ làm của mình,” Ai-chan nói thêm.

“Nhưng… như vậy chẳng phải tốt cho Yada-kun sao?” Momo-chan nghiêng đầu. “Tớ cũng từng nghĩ thế. Nếu không phải đi học, tớ có thể làm thêm bao nhiêu món tráng miệng, rồi còn đi khảo sát các tiệm bánh khác nữa.”

“Tớ cũng vậy. Mỗi lần đi quay phim là lại nghỉ học, sắp xếp lịch học với công việc mệt lắm. Đôi khi tớ cũng nghĩ hay là thôi học luôn,” Onpu-chan nói.

Nghe hai cậu ấy nói, tôi thấy… cũng có lý.

“Nhưng đi học cũng vui lắm. Tiết học chiều thì chán lắm vì mình buồn ngủ, nhưng ăn trưa cùng mọi người, được trò chuyện với bạn bè; mình thích những điều đó ở trường lắm!” Momo-chan reo lên.

“Đúng vậy. Đây là khoảng thời gian để thử nghiệm và làm những điều chỉ học sinh trung học mới có thể làm. Hôm nọ tớ còn làm quen được bạn mới khi mượn vở ghi chép lúc ăn trưa. Trong trường có idol khác nữa, nhưng tớ không hề ngại đi học. Giống như việc đến MAHO-do, tớ cũng thích đến trường,” Onpu-chan mỉm cười.

Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ về mọi chuyện theo cách đó. Đúng là bọn tôi luôn bận rộn mỗi ngày, nhưng cũng rất vui. Các bài học khó, và bọn tôi cũng phải làm bài kiểm tra, nhưng trường học là nơi có tất cả bạn bè của tôi. Vì vậy, tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ đến việc bỏ học.

“Doremi-chan, cứ xem tình hình ngày mai thế nào đã. Nhưng tớ không biết phải nói với Leon về tình trạng hiện tại của Yada-kun ra sao,” Ai-chan thở dài, vỗ nhẹ vai tôi.

“Ừ… đúng vậy. Thôi được, ngày mai tụi mình sẽ báo lại cho mọi người,” tôi đáp.

Bọn tôi vẫn còn lo lắng, nhưng vì Hazuki-chan có vẻ đã bình tĩnh hơn một chút, nên bọn tôi quyết định chờ đến thứ Hai để xem xét phải làm gì.

~~~~~

Sáng thứ Hai, vừa bước vào lớp cùng Ai-chan, chúng tôi đã bị bạn bè vây quanh, ai cũng muốn kể tin về việc Yada-kun bị đình chỉ.

Có vẻ như Kaori-chan cũng đã biết chuyện rồi. Theo lời cậu ấy kể, Yada-kun đã bị lôi vào một cuộc ẩu đả sau buổi biểu tối thứ Bảy diễn tại quán "Five Pennies".

Ngoài ra, Kaori-chan còn nói rằng một giáo viên trong khu vực cùng các tình nguyện viên tuần tra khu trung tâm đã đến hiện trường, rồi báo lại cho trường, dẫn đến quyết định đình chỉ học.

“Leon đã thuyết phục được hiệu trưởng và trưởng ban kỷ luật đứng về phía Yada-kun, nhưng cho đến khi mọi chuyện được làm rõ, cậu ấy sẽ không được phép đi học lại,” Kaori-chan thì thầm với chúng tôi.

Ngay lúc đó, Leon bước vào lớp học.

“Yada-kun hiện đang bị cúm. Các em nhớ giữ gìn sức khỏe. Nhất là đừng để lây bệnh cho mấy học sinh đang ôn thi đầu vào, vì nhà trường sẽ không đóng cửa chỉ vì các em bị bệnh đâu. Dù thầy thì rất muốn được nghỉ nếu chuyện đó xảy ra…”

Lời giải thích của Leon rất ngắn gọn, giọng điệu của thầy ấy như thách thức bất cứ ai muốn hỏi thêm. Tuy nhiên, nhiều bạn cùng lớp vẫn không tin.

~~~~~

Tối hôm đó, tất cả bọn tôi cùng tụ tập tại MAHO-do.

Bọn tôi nghe nói Hazuki-chan vẫn giữ liên lạc với Yada-kun, và bọn tôi rất biết thêm tình hình.

Cậu ấy đã cố gắng thuyết phục Yada-kun nói ra sự thật và xin lỗi các thầy cô, với hy vọng họ sẽ gỡ bỏ hình phạt đình chỉ học của cậu. Tuy nhiên, cậu vẫn im lặng, giấu kín sự thật ngay cả với Hazuki-chan, khăng khăng rằng cậu thà bỏ học còn hơn.

Ai cũng biết Yada-kun làm ở câu lạc bộ jazz và có bạn bè là người nước ngoài. Dù chúng tôi hiểu rõ họ đều là thành viên ban nhạc và là người tốt, nhưng để thuyết phục người khác vượt qua định kiến thì không hề dễ.

Tuy nhiên, tất cả bọn tôi đều tin tưởng Yada-kun, mặc dù cậu ấy từ chối chia sẻ sự thật với bất kỳ ai. Không có bằng chứng, sẽ rất khó để thuyết phục ai đó về sự vô tội của cậu ấy, và điều đó khiến bọn tôi vô cùng khó chịu.

“Không còn cách nào khác rồi. Tụi mình phải điều tra chuyện này bằng… phép thuật thôi!” tôi thốt lên.

Mọi người đều gật đầu đồng tình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!