Ojamajo Doremi 16 ~ Naive

Chương 02: Workshop Girl

Chương 02: Workshop Girl

——

Những ngày lạnh giá liên tiếp kéo đến, khiến những lúc than thở vì cái nóng mùa hè giờ đây bỗng trở nên hoài niệm đến lạ. Con đường đến trường từng được trải đầy cánh hoa anh đào giờ đã nhuốm một màu đỏ sẫm của lá anh đào. Tôi chắc rằng chẳng bao lâu nữa, ngay cả những chiếc lá ấy cũng sẽ rơi xuống hết.

Chúng tôi cũng đã thay sang đồng phục mùa đông, và có cảm giác như chẳng mấy chốc sẽ cần đến một chiếc áo khoác. Kể từ khi kết thúc kỳ nghỉ hè, tôi đã bận rộn với các sự kiện ở trường và lẫn công việc tại MAHO-do vừa được tân trang lại. Chẳng mấy chốc, mùa thu đã đến.

Dù giờ tan học vẫn như cũ, nhưng trời tối nhanh hơn hẳn, khiến bụng tôi cứ réo lên vì đói. Vì thế, thỉnh thoảng tôi cũng ăn bánh hay đồ ngọt ở MAHO-do, nhưng sau giờ làm, tôi vẫn thèm được ăn “thịt” đúng nghĩa. Kiểu như một miếng steak tái, nước thịt chảy ra thơm phức…

Không, không được. Nếu bắt đầu nói về đồ ăn thì tôi sẽ không dừng lại được mất.

~~~~~

Nhưng hãy quay ngược lại một chút để nói về một người bạn cùng lớp của tôi.

Hơn một nửa số bạn cùng lớp hiện tại của tôi là những người tôi chưa từng quen biết trước khi vào cấp 3. Tuy nhiên, tôi may mắn vì bầu không khí trong lớp vẫn rất thân thiện. Ban đầu, chúng tôi được xếp chỗ theo thứ tự trong danh sách lớp, nhưng từ học kỳ thứ hai trở đi, chúng tôi được yêu cầu đổi chỗ ngồi. Điều đó thực sự khá thú vị.

“Ồ, Shidou-san! Rất vui được gặp cậu!”

“…, Harukaze-san. Rất vui được…gặp cậu.”

Với những lời lịch sự và nụ cười e lệ, Shidou Yuuna-chan, người đang ngồi trước, khẽ gật đầu với tôi. Cậu ấy là một cô gái khá nhỏ nhắn nhưng dễ thương, toát lên vẻ dịu dàng và tốt bụng. Cậu ấy cũng có mái tóc xoăn mềm, màu nâu tự nhiên.

Lúc đầu, tôi tưởng cậu ấy là con lai. Ngay cả đồ dùng cá nhân và chiếc túi cậu ấy mang đều dễ thương, giống Yuuna-chan vậy.

“Gọi Harukaze thì dài quá, nên cậu cứ gọi tớ là Doremi như mọi người nhé. Tớ cũng có thể gọi cậu là Yuuna-chan được không?”

“…Doremi…-san?”

“Ừ, thế là được rồi.”

Nghe vậy, Yuuna-chan nở một nụ cười nhẹ nhõm với tôi. Có lẽ cậu ấy chỉ đang lo lắng vì giờ phải ngồi xa những người bạn thân, hoặc có lẽ cậu ấy không phải là kiểu người thích bắt chuyện với người khác. Tôi chắc chắn cậu ấy sẽ thoải mái hơn nếu có những người bạn học cùng trường tiểu học và cấp 2 với mình, giống như tôi.

Dù sao thì, cậu ấy tạo cho tôi cảm giác là kiểu con gái cần được người khác bảo vệ. Ý tôi là, nụ cười của cậu ấy  thật dễ thương. Tôi hy vọng chúng ta có thể trở thành bạn tốt trong tương lai.

~~~~~

Một tháng sau khi đổi chỗ, lẽ ra tôi đã có nhiều cơ hội trò chuyện với Yuuna-chan. Tuy nhiên, vì có nhiều bạn bè khác trong lớp và công việc cũng bận rộn. Cuối cùng, tôi không thể tìm được thời gian để hiểu cậu ấy  hơn.

“Chuyện tương tự cũng xảy ra với tớ. Thực tế thì tình huống lại hoàn toàn trái ngược với Doremi-chan,” Ai-chan chia sẻ.

Trong học kỳ đầu tiên, Ai-chan ngồi phía sau Yuuna-chan. Phương châm của Ai-chan là đáp trả bất kỳ lời nhận xét ngớ ngẩn hoặc buồn cười nào mà cậu ấy nghe thấy, nhưng…

“Không ổn chút nào. Cậu ấy chẳng ngớ ngẩn, cũng chẳng nói gì buồn cười cả,” Ai-chan phàn nàn, trông rõ là thất vọng.

“…Vậy là ngay cả năng lượng cuồng nhiệt kiểu Kansai của Ai-chan cũng không nhận được phản hồi sao?” Hazuki-chan thở dài.

“Hừm, vậy là cậu ấy đang ngồi trước mặt Doremi-chan à? Tớ thấy tội nghiệp cậu ấy quá,” Momo-chan trêu chọc.

Cảm ơn vì chẳng gúp được gì cả, Momo-chan.

“Học kỳ sau cậu sẽ lại đổi chỗ ngồi, đúng không? Vì giờ cậu có cơ hội giao tiếp với một người có tính cách khác, tớ nghĩ cậu nên cố gắng nói chuyện với bạn ấy nhiều hơn. Đó là cách cậu kết bạn từ hồi mẫu giáo mà, phải không?” Hazuki-chan nhắc nhở tôi.

“Tớ biết, nhưng tớ không có nhiều cơ hội để nói chuyện với cậu ấy ,” tôi nói.

Cho đến nay, chúng tôi chỉ chào hỏi nhau vào buổi sáng hoặc trao đổi vài câu trong giờ thảo luận trên lớp, nhưng ngoài ra chúng tôi chưa bao giờ thực sự nói chuyện với nhau.

“Có lẽ đơn giản là cậu ấy không hợp kiểu của cậu, nhưng tớ tin Doremi-chan rồi cũng sẽ tiếp cận được thôi,” Ai-chan nói.

“Fufufu, tớ cũng nghĩ vậy,” Hazuki-chan đồng tình.

“Hãy kể cho cậu ấy  nghe về những món bánh kẹo ở MAHO-do nhé! Tớ chắc chắn Yuuna-chan sẽ thích chúng,” Momo-chan nói thêm.

Nhưng Yuuna-chan thật sự là mẫu người hoàn toàn trái ngược với tôi. Dù ngồi gần nhau đến thế, tôi phải làm sao mới nghĩ ra được một chủ đề chung để nói chuyện với cậu ấy đây?

~~~~~

Liên quan đến chuyện đó, một người không ngờ tới đã cho tôi thấy một góc nhìn cũng không ngờ tới.

Vì Yuuna-chan đang ngồi gần tôi, nên tôi có cơ hội để ý đến rất nhiều điều về cậu ấy . Tôi nhận thấy rằng đồ dùng cá nhân của cậu ấy , bao gồm cả túi xách và phụ kiện, hầu hết đều là đồ tự làm.

“Oa, trông chúng đẹp quá!”, tôi thốt lên.

Tôi đã nhờ Yuuna-chan cho tôi xem dây đeo điện thoại của cậu ấy . Đó là một bộ dao nĩa thu nhỏ, gợi lên hình ảnh bữa tiệc trà trong truyện Alice ở xứ sở thần tiên.

“Ồ, mấy cái đó đều do Shidou tự làm hết đấy,” một bạn cùng lớp, Miyamae Sora-kun, nói khi tôi hỏi.

“Ehh, đỉnh thật đấy. Cậu ấy làm ra những thứ đó kiểu gì vậy?!” tôi hỏi.

Khi nhìn kỹ hơn vào chiếc dây đeo, tôi nhận thấy rằng chiếc thìa, chiếc cốc và chiếc đồng hồ bỏ túi đều được làm bằng kim loại. Ngay cả những chi tiết nhỏ nhất cũng được chế tác tỉ mỉ, khiến cho vật phẩm gốc trông như thể đã được thu nhỏ lại.

“Đồ ngốc, cậu nói to quả rồi,” Miyamae-kun ra hiệu im lặng với tôi bằng cách đặt ngón tay lên môi. Sau đó tôi mới biết gia đình Yuuna-chan sở hữu một xưởng chuyên về gia công kim loại. Miyamae-kun bảo tôi im lặng vì có vẻ như Yuuna-chan không muốn ai biết cậu ấy sống trong một xưởng.

Chúng tôi đã trò chuyện dọc hành lang sau giờ học. Giọng tôi có thực sự to đến thế không nhỉ? Nhưng thành thật mà nói, Yuuna-chan trông giống như một nàng công chúa, nên thật khó tưởng tượng cậu ấy lại sống trong một xưởng ở vùng ngoại ô.

Và chẳng phải Miyamae-kun đang quá cẩn trọng sao? Nếu Yuuna-chan và tôi học cùng trường tiểu học, tôi đã cố gắng hết sức để kết bạn với cậu ấy  rồi. Nghề nghiệp của bố mẹ thì có vấn đề gì đâu chứ, đúng không?

——

Khi đến MAHO-do, tôi lập tức cập nhật cho mọi người những gì mình biết về Yuuna-chan. Onpu-chan cũng ở đó, nên chúng tôi có đủ người, và công việc tiến triển nhanh chóng trong khi chúng tôi vui vẻ trò chuyện về những chuyện của con gái, mặc dù giọng nói bị nghẹt lại vì phải đeo khẩu trang trong bếp.

“Ehh, tớ không biết chuyện đó luôn,” Ai-chan thốt lên.

“Nếu cậu ấy  thấy ổn với việc trang trí dây đeo đồng hồ bằng những thứ cậu ấy  tự làm trong xưởng, thì chẳng có lý do gì để cậu ấy  không thích nơi đó cả. Có lẽ cậu ấy  chỉ không biết cách nói về điều đó với người khác thôi,” Onpu-chan gợi ý.

“Đúng vậy. Tớ sẽ không vì cậu ấy sống trong xưởng gia công kim loại mà thôi không nói chuyện với cậu ấy,” Hazuki-chan nói thêm.

Như mọi người đã nói, nếu Yuuna-chan tự làm dây đeo thì dù cậu ấy có kể cho chúng tôi nghe, chắc chúng tôi cũng chẳng hiểu cậu ấy đang nói gì.

“Nếu không hiểu cậu ấy nói gì thì tớ cũng chẳng nghĩ ra câu phản pháo nào được,” Ai-chan nói.

“Gia công kim loại à? Hoàn toàn khác với làm bánh, nhưng tớ cũng muốn xem cái dây treo đó ghê,” Momo-chan nói, mắt lấp lánh. Tôi không biết trong đầu cậu ấy đang tưởng tượng ra cái gì, nhưng thấy cậu ấy hứng thú như vậy cũng tốt.

“Chúng ta đang nói về các xưởng và nghề kim loại nói chung, nhưng tớ chắc chắn còn nhiều chuyện hơn thế nữa. Dù sao thì, tại sao mọi người lại ngừng làm việc vậy?” Onpu-chan thắc mắc.

Sau đó, chúng tôi lại tiếp tục trang trí bánh. Tuy nhiên, Momo-chan vẫn im lặng, chăm chú nhìn những chiếc bánh madeleine mà cậu ấy vừa lấy ra khỏi lò.

"Miyamae-kun vẫn còn chế tạo máy bay chứ?" Hazuki-chan hỏi với vẻ hoài niệm.

Miyamae-kun học cùng trường tiểu học với tất cả chúng tôi. Vào lớp 6, chúng tôi biết được cậu ấy có một căn cứ bí mật chuyên chế tạo máy bay. Máy bay của cậu ấy thậm chí có thể chở người và bay lên được, dù là rơi xuống gần như ngay lập tức. Nghĩ lại thì việc cậu ấy có thể làm ra những chiếc máy bay to như vậy đã là rất ghê gớm rồi.

“Tớ nghe nói cậu ấy tham gia câu lạc bộ khoa học và đang chế tạo robot,” Ai-chan nói.

“ROBOT ? Ý cậu là giống như Galicson Z à? That’s awesome!” Momo-chan hét lên.

“Cái gì? Momo-chan, cậu ấy chắc chỉ làm mô hình nhựa thôi. Học sinh cấp 3 không thể nào chế tạo được Galicson Z,” tôi phản bác.

“Doremi-chan, tớ không nghĩ vấn đề nằm ở việc cậu ấy là học sinh cấp 3 đâu,” Hazuki-chan thở dài.

“Có Robocon mà, đúng không? Trường mình không chú trọng mấy cái đó nên bây giờ cậu ấy chưa có cơ hội tham gia, nhưng tớ nghe nói sau này cậu ấy rất muốn thử,” Ai-chan nói thêm.

Những con robot tham gia cuộc thi robot, hay còn gọi là Robocon, khá khác biệt so với những con robot trong trí tưởng tượng của tôi, vốn có hình dáng giống con người và có khả năng chiến đấu với kẻ thù. Tất cả những điều đó khá khó hiểu đối với tôi, nhưng tôi từng nghe nói rằng việc lập trình cho một con robot thực hiện ngay cả một hành động đơn giản như đi bộ cũng vô cùng khó khăn.

“Đúng vậy. Sẽ rất khó để tham gia trừ khi đến từ trường chuyên hoặc đại học. Nhưng tớ nghĩ bây giờ Miyamae-kun vẫn đang tận hưởng những gì cậu ấy làm,” Onpu-chan nói.

Onpu-chan nói đúng. Miyamae-kun có thể đã trưởng thành rồi, nhưng bên trong cậu ấy vẫn là con người ấy, và biết được điều đó khiến chúng tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

~~~~~

"Vậy có nghĩa là Miyamae-kun muốn chiêu mộ Yuuna-chan sao?" Ai-chan hỏi.

“Sao cậu ấy biết gia đình Shidou có xưởng gia công?” Hazuki-chan nói thêm.

“Chắc chắn là cậu ấy thường xuyên đến xưởng để tìm mua linh kiện robot. Rồi tình cờ cậu ấy để ý thấy xưởng mang họ của Yuuna-chan…?” Onpu-chan đoán.

Ai-chan và Hazuki-chan thì đầy rẫy những giả thuyết, nhưng tôi chắc chắn rằng Onpu-chan, người chỉ mới nghe câu chuyện này, mới là người đoán đúng.

“Họ Shidou quả thực rất hiếm. Và nghe cũng rất hay nữa!” Momo-chan nói.

Cậu ấy nói không sai. Chữ “Shi” trong Shidou là một chữ rất hiếm gặp. Dù sao thì, tôi chưa từng thấy Miyamae-kun chủ động nói chuyện với Yuuna-chan. Đúng là Onpu-chan suy nghĩ rất logic.

“Cậu nghĩ Miyamae-kun có thích Yuuna-chan không?” Hazuki-chan hỏi. Lúc đó, tôi mới nhận ra Miyamae-kun đang ngồi cạnh Yuuna-chan trong lớp.

“Nghĩ lại thì, đúng là đôi khi tớ thấy cậu ấy lén nhìn Yuuna-chan. Lúc nói với tớ chuyện cậu ấy làm ở xưởng kim loại, trông cậu ấy cũng có vẻ rất ghen tị,” tôi vừa nói vừa nghĩ.

“Có khi cậu ấy không phải muốn ‘chiêu mộ’, mà là thật sự thích Yuuna-chan.”

“Cuối cùng cũng tìm được chủ đề để nói chuyện với Yuuna-chan, nhưng lại ngại không dám hành động?”

“Có thể, nhưng dù sao cũng là một bước tiến. Và Yuuna-chan có vẻ rất tốt bụng,” Ai-chan nói thêm.

Tôi không thể tưởng tượng Yuuna-chan lại gắn liền với hình ảnh câu lạc bộ khoa học hay Robocon, nhưng dù sao thì việc thử cũng khá thú vị.

Ít nhất thì, Miyamae-kun cũng có thể gửi cho cậu ấy một lời mời đàng hoàng tham gia hoạt động câu lạc bộ. Dù gì thì cậu ấy cũng là học sinh cấp ba rồi, chắc chắn phải có kỹ năng giao tiếp tối thiểu chứ.

Tuy nhiên, tôi biết Yuuna-chan thỉnh thoảng đọc những cuốn sách rất khó hiểu, đầy rẫy những ký hiệu phức tạp. Cậu ấy đã trang trí nó bằng một bìa sách dễ thương, nên lúc đầu tôi nghĩ đó chỉ là một cuốn tiểu thuyết bình thường, nhưng tôi không bao giờ ngờ rằng bên trong lại chứa đựng những thông tin mà tôi không bao giờ hiểu được.

~~~~~

Vì hôm đó mọi người đều có mặt, chúng tôi thay phiên nhau trông cửa hàng, nướng bánh trong bếp và trang trí bánh. Đến cuối ngày, hầu hết các mặt hàng đã bán hết. Chúng tôi trò chuyện về Yuuna-chan bất cứ khi nào có thời gian, nhưng Momo-chan đột nhiên không còn tham gia vào cuộc trò chuyện nữa.

“Momo-chan, có chuyện gì vậy?” Onpu-chan hỏi khi tiến lại gần Momo-chan, người đang đứng đợi trước lò nướng.

"Bánh madeleine có vấn đề gì à?" Ai-chan hỏi.

“Có lẽ cậu ấy đang nghĩ ra món mới,” Hazuki-chan đoán.

Momo-chan đang nhìn chằm chằm vào khuôn làm bánh Madeleine. Bánh Madeleine, thường được làm để có hình dạng giống vỏ sò, thực sự là một loại bánh kinh điển. Chúng tôi đôi khi làm chúng với vụn sô cô la, hoặc với vị matcha, vì vậy có lẽ Momo-chan chỉ đã nghĩ ra một món mới cho mùa đông.

“Momo-chan, cứ chia sẻ những ý tưởng mà cậu có. Bọn tớ cũng sẽ giúp cậu nghĩ ra thêm nhiều ý tưởng nữa,” tôi nói và vỗ nhẹ vào vai Momo-chan. Nghe vậy, khuôn mặt cậu ấy bỗng rạng rỡ với một nụ cười tươi rói.

“Phải là hình trái tim chứ! Đúng rồi, vì trái tim là vĩnh cửu!” Momo-chan reo lên khi đặt khuôn bánh madeleine lên quầy bếp. “Đúng vậy! Bánh madeleine hình trái tim, ý tưởng hay quá!”

“Bỏ qua việc tự khen mình đi, cậu đang nghĩ đến xưởng của Yuuna-chan đúng không?” Ai-chan hỏi.

Bánh Madeleine được làm bằng cách đổ bột vào khuôn và nướng. Nghĩ lại thì, có thể thỉnh thoảng bọn tôi đã thay đổi hương vị bánh, nhưng bánh Madeleine luôn có cùng một hình dạng. Tôi cứ mặc định rằng hình dạng chính là điều làm nên bánh Madeleine. Nếu muốn nướng bánh với hình dạng khác, chắc chắn chúng ta sẽ cần một khuôn khác.

“Đó là ý tưởng cho Ngày Valentine, chứ không phải Giáng sinh. Nhưng những món đồ hình trái tim chắc chắn sẽ bán chạy,” Hazuki-chan nói.

Cậu ấy  nói đúng. Nhiều mặt hàng thủ công của chúng tôi cũng có hình trái tim, bất kể đó có phải là mùa Valentine hay không.

“Nhưng kích thước phải vừa với lò nướng của MAHO-do. Phải đặt làm khuôn rồi thử ngay càng sớm càng tốt,” Momo-chan nói, giọng điệu giống hệt một người chuyên nghiệp.

“Đúng vậy. Khi mới bắt đầu kinh doanh tiệm bánh MAHO-do, chúng tôi đã phải nỗ lực rất nhiều để lựa chọn nguyên liệu và thời gian nướng cho từng loại bánh,” Ai-chan nói thêm.

“Momo-chan thực sự có rất nhiều ý tưởng khi nói đến việc làm bánh ngọt,” Onpu-chan khen ngợi.

“Đúng rồi. Bánh Madeleine hình trái tim… Fufu! Tớ chắc chắn chúng sẽ trông rất đẹp với các loại topping. Tớ cũng sẽ giúp nữa, Momo-chan,” Hazuki-chan cười khúc khích.

Tất cả chúng tôi đều rất háo hức giúp Momo-chan trong quá trình làm bánh.

Không ngờ là khi Giáng Sinh còn chưa kết thúc, cậu ấy đã nghĩ đến Valentine rồi… Đúng là Momo-chan có rất nhiều ý tưởng chắc chắn khi liên quan đến bánh ngọt.

“Momo-chan, tớ sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu làm bánh,” tôi nói.

"Ý cậu là chuyện ăn uống à?" Ai-chan trêu chọc.

Ai-chan đã nói trúng tim đen, nhưng trước khi tôi kịp phản bác, mọi người đã phá lên cười.

——

Hôm sau, tôi đã đề cập đến ý tưởng làm khuôn bánh madeleine của Momo-chan với Miyamae-kun.

“Tớ cũng sẽ thử hỏi chủ tịch câu lạc bộ giúp cậu; tớ chắc anh ấy sẽ hiểu biết nhiều hơn về chuyện này,” cậu ấy nói, và chúng tôi hẹn sẽ cùng nhau đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ sau giờ học.

Chủ tịch câu lạc bộ khoa học là một học sinh năm ba tên là Narita Akira, mặc dù cả Ai-chan lẫn tôi đều không quen biết anh ấy. Trong những lúc như thế này, thông tin của Shimakura Kaori-chan lại rất hữu ích.

“Narita Akira? À đúng rồi—, anh ấy là một tiền bối đẹp trai, nhưng nghe đồn là…hơi đáng thất vọng.”

Kaori-chan có rất nhiều thông tin, nhưng chúng tôi biết rằng không thể quá coi trọng lời cậu ấy  nói.

“Ý anh là đẹp trai nhưng lại gây thất vọng à?” tôi hỏi.

“Ừm, thì là như cậu đang nghĩ đó,” Kaori-chan nói khi cậu ấy nhìn từ hành lang xuống sân trường, rồi ra hiệu cho Ai-chan và tôi cùng nhìn. “ Anh ấy thường hay đọc sách ở thư viện hoặc dưới sân trường vào giờ nghỉ trưa. Nhìn kìa, anh ấy đang đứng nói chuyện với Shidou-san.”

Theo chỉ tay của Kaori-chan, chúng tôi thấy Yuuna-chan và Narita-senpai đang đứng nói chuyện. Tôi không thể nhìn rõ mặt anh ấy, nhưng anh ấy đeo kính và có dáng người cao, mảnh khảnh.

“Tớ thấy anh ấy cũng khá đẹp trai đấy chứ. Có gì đáng thất vọng đâu,” Ai-chan nhận xét.

"Họ có vẻ cũng thân thiết nữa."

“Tớ nghe nói họ thân thiết với nhau từ hồi tiểu học. Nhà họ gần nhau, và vì gia đình Shidou-san sở hữu một xưởng gia công, nên chắc hẳn anh ấy có nhiều lý do để đến nhà cậu ấy … Nhưng mọi người cứ phớt lờ mối quan hệ của họ, và đó là lý do tại sao người ta đồn anh ấy là một kẻ đáng thất vọng!” Kaori-chan kết luận.

“Cái gì? Tớ không hiểu,” Ai-chan nói với vẻ bối rối.

Kaori-chan có vẻ khó chịu trước vẻ mặt bối rối của chúng tôi. "Thôi, chắc tớ phải giải thích vậy," cậu ấy thở dài và bắt đầu giải thích với vẻ mặt bực bội.

Có vẻ như Narita-senpai là kiểu người không thích bị đồn thổi, ngay cả khi người ta thường thấy anh ấy nói chuyện với một cô gái dễ thương như Yuuna-chan.

Chúng tôi liền hỏi liệu anh ấy có phải là kiểu người "ăn chay" hay không, nhưng Kaori-chan lập tức xếp anh ấy vào loại "otaku".

“Anh ta dành cả ngày nghỉ ở Akihabara. Ở trường, anh ấy chỉ nói về robot, khoa học viễn tưởng và máy tính. Tớ chắc chắn anh ấy chẳng quan tâm gì đến con gái cả,” Kaori-chan tuyên bố. Mặc dù trước đó cậu ấy  có vẻ bực bội, nhưng giờ đây cậu ấy  dường như đang rất thích thú.

Tôi không hiểu tại sao cậu ấy  lại hào hứng đến vậy. Có lẽ anh ta là mẫu người mà Kaori-chan thích?

Sau giờ học, Ai-chan, Momo-chan và tôi, với tất cả những thông tin thu thập được, đã cùng Miyamae-kun đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ khoa học.

~~~~~

Câu lạc bộ khoa học thường tổ chức các hoạt động trong phòng thí nghiệm của trường. Giáo viên phụ trách đang chuẩn bị ở phòng bên cạnh khi chúng tôi đi theo Miyamae-kun vào phòng thí nghiệm. Tôi đã rất sốc, vì nơi đó trông còn bừa bộn hơn cả những gì tôi tưởng tượng.

“Cẩn thận kẻo vấp phải dây điện trên sàn nhé,” Narita-senpai nói khi anh ấy mang ghế ra cho chúng tôi. Nhìn gần, anh ấy thực sự rất đẹp trai, không phải kiểu đẹp trai vạm vỡ, mà giống một người anh trai tốt bụng hơn.

Momo-chan lập tức thao thao bất tuyệt về ý tưởng khuôn bánh madeleine. Cả thầy giáo lẫn Narita-senpai đều đồng ý rằng Yuuna-chan là người thích hợp nhất để giúp chúng tôi.

“Shidou-kun làm việc rất nhanh và gọn. Thầy nhớ là cô bé từng làm mấy dụng cụ nấu ăn rồi,” thầy nói.

“Hơn nữa, Yuuna-san đang ở đây. Chúng ta mời cậu ấy  tham gia cùng nhé?” Narita-senpai đề nghị.

Miyamae-kun và ba đứa tôi nhìn nhau, rồi hỏi có phải Yuuna-chan không tự tin về việc gia đình mình có xưởng hay không. Hai người bật cười và bảo là không hề có chuyện đó.

Thứ nhất, có một vài bạn cùng lớp sống gần nhà Yuuna-chan, nên họ thường đi ngang qua nhà cậu ấy  trên đường đến trường mỗi ngày, nên cậu ấy  không thể giấu giếm chuyện đó được. Giáo viên cũng chia sẻ rằng rất mong Yuuna-chan tham gia câu lạc bộ khoa học, vì với sự tham gia của cậu ấy , họ có thể đại diện cho tỉnh tham dự cuộc thi Robocon.

Thực tế, Narita-senpai cũng chủ động kể cho Yuuna-chan về ý tưởng của Momo-chan. Giờ thì tôi hiểu tại sao Yuuna-chan lại coi anh ấy là một người đàn anh đáng tin cậy như vậy. Dù họ là bạn bè từ nhỏ, nhưng tôi vẫn ghen tị với mối quan hệ của họ. Chắc hẳn điều này rất khó khăn cho Miyamae-kun, vì tôi chắc chắn rằng cậu ấy có tình cảm với Yuuna-chan. Nhưng tại thời điểm này, cá nhân tôi cảm thấy Narita-senpai và Yuuna-chan hợp nhau hơn, xét về trình độ otaku.

Anh ấy chỉ hơn chúng tôi hai tuổi, nhưng trông anh ấy thực sự rất trưởng thành. Tôi tự hỏi liệu mình có thể trưởng thành như Narita-senpai khi lên năm ba hay không.

Trái ngược với vẻ mặt thất vọng của Miyamae-kun, Momo-chan lại vô cùng vui mừng vì biết mọi chuyện đang diễn ra rất tốt đẹp.

“Momo-chan, tốt quá rồi. Vậy là bọn mình tiến thêm một bước rồi đó,” Ai-chan nói.

“Ừ! Tớ sẽ vẽ bản thiết kế để đưa cho Yuuna-chan ngày mai. À, tối nay tớ phải mang mấy cái khuôn madeleine về làm mẫu nữa. Yay!” Momo-chan reo lên. Trông cậu ấy như thể khuôn bánh đã hoàn thành xong xuôi rồi. Nhưng đúng là sự nhiệt tình và động lực đó chính là điểm mạnh của Momo-chan.

Sau đó, mọi việc tiến triển rất nhanh. Ngày hôm sau, sau giờ học, chúng tôi đưa Yuuna-chan đến MAHO-do, nơi cậu ấy nhanh chóng có một cuộc thảo luận sôi nổi với Momo-chan.

~~~~~

“Dù sao thì cậu đã đến đây rồi, ăn thử bánh madeleine đi. Bọn tớ cũng có bánh cupcake nữa, nếu cậu thích,” tôi nói với Yuuna-chan đang có vẻ lo lắng khi đặt những chiếc bánh ngọt trước mặt cậu ấy .

“Xin lỗi vì đã kéo cậu đến cửa hàng đột ngọt như vậy,” Hazuki-chan xin lỗi khi rót trà và đặt lên bàn. Chúng tôi đều đang ngồi ở khu vực sảnh cạnh nhà bếp.

“Chắc hẳn là một bất ngờ lớn khi đột nhiên các bạn cùng lớp nhờ mình làm khuôn bánh Madeleine. Tính cách của Momo-chan thẳng thắn như vậy đấy,” Ai-chan nói thêm.

Vừa đến MAHO-do, chúng tôi lập tức cho Yuuna-chan xem kích thước lò nướng của chúng tôi, cũng như một số mẫu khuôn làm bánh Madeleine nguyên bản.

“Chủ tiệm sẽ trả tiền công cho cậu, nên đừng lo lắng,” Momo-chan nói, rồi kéo Majorika vào phòng.

“Ta thường để Momoko lo phần thiết kế bánh, nhưng cá nhân ta thấy bánh Madeleine hình trái tim là một ý tưởng hay. Con có thể giúp bọn ta làm được không?” Majorika hỏi.

Cuối cùng Yuuna-chan cũng thả lỏng một chút, và đáp lại bằng giọng nhỏ nhẹ "vâng".

“Yay! Cảm ơn cậu, Yuuna-chan. Ăn bánh đi nào!” Momo-chan reo lên.

"Cậu cũng có thể mang một ít bánh madeleine về," Ai-chan đề nghị.

“Ừ. Hãy chia sẻ chúng với bố mẹ và các công nhân ở xưởng nhé,” tôi nói khi cho vài chiếc bánh madeleine vào túi, bất chấp sự phản đối của Yuuna-chan.

“Yuuna-chan cũng thích lập trình, đúng không? Tớ thường thấy cậu đọc những cuốn sách phức tạp về máy tính,” tôi vội vàng chuyển chủ đề.

“Hả?! Cậu biết chuyện đó sao?” Yuuna-chan hỏi, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc và hoảng sợ.

“Tớ ngồi phía sau cậu nên thỉnh thoảng tớ cũng nhìn thấy được vài thứ. Tớ không thực sự hiểu những cuốn sách đó nói gì, nhưng Yuuna-chan chắc là hiểu. Ý tớ là, cậu rất giỏi các môn máy tính, toán và khoa học, và những phụ kiện cậu mang theo cũng là bằng chứng đấy.”

Mặt Yuuna-chan đỏ bừng, trông cậu ấy  rất lúng túng.

“Tuyệt vời thật đó. Doremi kể cho bọn tớ nghe rất nhiều về cậu. Tớ ngưỡng mộ lắm, chỉ với mấy mảnh kim loại mà cậu có thể tạo ra đủ thứ,” Hazuki-chan nói.

“Nhìn bề ngoài thì khó mà tin được. Tớ nghĩ cậu sẽ rất hợp với câu lạc bộ khoa học. Thầy giáo và Miyamae-kun chắc chắn sẽ vui lắm,” Ai-chan tiếp lời.

“Tớ nghĩ đó là một ý tưởng hay. Chắc chắn là khả thi hơn nhiều so với ước mơ trở thành quản lý câu lạc bộ bóng đá của Doremi-chan,” Momo-chan trêu chọc.

“Gì chứ? Thật là quá đáng!” tôi phàn nàn.

Yuuna-chan có vẻ hơi bối rối trước những lời trêu chọc của chúng tôi, nhưng cậu ấy  vẫn nhận những chiếc bánh madeleine và khuôn làm bánh. Sau đó, chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt khi cậu ấy rời khỏi MAHO-do.

——

Một thời gian sau đó, Yuuna-chan và Momo-chan vẫn tiếp tục gặp nhau để thảo luận. Cửa hàng của chúng tôi có rất nhiều mặt hàng hình trái tim, nhưng Momo-chan thực sự khăng khăng muốn khuôn mới phải có hình dạng chính xác như cậu ấy  hình dung. Vì vậy, mãi sau tháng 11 và giữa mùa Giáng sinh, chúng tôi mới nghe tin rằng các khuôn đã hoàn thành.

Chúng tôi quyết định tổ chức một buổi nếm thử bánh madeleine hình trái tim mới và cũng mời cả Yuuna-chan tham dự.

“Wow, chúng dễ thương quá!”

Mọi người đồng thanh nhận xét: Những chiếc bánh hình trái tim trông thật mềm mại và tròn trịa.

“Chúng là những trái tim mũm mĩm, vui vẻ!” Momo-chan tuyên bố.

Đúng vậy! Chúng trông thật mềm mại và đàn hồi nữa.

“Và đó chưa phải là tất cả!” Momo-chan nói khi mang ra thêm một đĩa bánh madeleine nữa.

“Hừm? Đây là hình gì vậy?”

Momo-chan ghép hai chiếc bánh madeleine có hình dạng kỳ lạ lại với nhau, rồi đặt một chiếc bánh hình trái tim vào giữa.

“Trái tim đã mọc cánh! Nó là một thiên thần!” Ai-chan reo lên.

Những chiếc bánh madeleine màu nâu giòn được tạo hình giống một trong những chiếc cánh của thần Cupid.

“Đó là ý tưởng của Yuuna-chan. Cảm ơn cậu!” Momo-chan giải thích khi ôm chầm lấy Yuuna-chan. Nghe vậy, mặt Yuuna-chan đỏ ửng, nhưng trông cậu ấy cũng rất vui.

d71ec164-296e-4fb6-a4ba-f18c3e7f39bf.jpg

Momo-chan dường như vẫn tiếp tục tỏa sáng rực rỡ. Ngoài những sáng tạo nguyên bản, tôi biết rằng chúng tôi luôn có thể trông cậy vào cô ấy để nghĩ ra thêm thật nhiều ý tưởng khiến mọi người vui vẻ và hào hứng.

~~~~~

Ngay sau thành công của những chiếc bánh Madeleine Valentine, chúng tôi lập tức bắt tay vào chuẩn bị cho Giáng sinh.

Cùng lúc đó, tôi lại cảm thấy hơi chán nản vì chuyện các giấy tờ định hướng đại học. Tuy nhiên, chẳng bao lâu tôi đã phát hiện ra rằng Yuuna-chan cũng đang rơi vào hoàn cảnh giống tôi.

“Cậu ấy nói với mình là muốn trở thành thợ kim loại và tiếp quản xưởng từ bố mẹ,” tôi kể lại cho mọi người nghe.

“Mình nghĩ cậu ấy sẽ làm rất tốt những công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, nhưng chẳng phải thợ thủ công cũng cần có một mức thể lực nhất định sao?” Onpu-chan trầm ngâm nói.

Cậu ấy  nói đúng. Lao động chân tay có lẽ quá sức đối với Yuuna-chan.

“Tớ nghĩ cậu ấy sẽ thành công trong một nghề liên quan đến máy tính.”

Lúc đó, chúng tôi đang dùng máy tính ở MAHO-do để thiết kế thiệp Giáng Sinh và giấy gói quà. Momo-chan ở nhà để nghĩ ra các loại bánh mới, nên trước máy tính chỉ còn bốn đứa chúng tôi. Chủ đề thiết kế đã được thống nhất là sáng sủa, dễ thương và vui nhộn.

“Mình nghĩ Yuuna-chan thực sự rất kính trọng bố và các cô chú công nhân trong xưởng. Nhưng cậu ấy là con một, và mình nghe nói bố cậu ấy hy vọng cậu sẽ theo học Học viện Nữ sinh Karen trong tương lai,” tôi chia sẻ.

“Có lẽ cậu ấy  tôn trọng mong muốn của bố mình. Đó là lý do tại sao cậu ấy chưa bao giờ chia sẻ rằng mình muốn theo học trường đại học kỹ thuật,” Hazuki-chan suy ngẫm.

“Yuuna-chan đúng là người rất khép kín,” Ai-chan thở dài.

Mặc dù vậy, Momo-chan đã bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở xưởng của Yuuna-chan, thảo luận về các ý tưởng khuôn mẫu và dụng cụ với cậu ấy . Sau nhiều lần tương tác với các công nhân, Yuuna-chan dần nhận ra rằng mình còn có khả năng làm được nhiều việc hơn nữa.

“Tớ nghĩ sức mạnh của Momo-chan đã tạo động lực cần thiết cho cậu ấy ,” Hazuki-chan nói.

“Bài phát biểu của cậu ấy  với Doremi-chan về vụ Kokuritsu cũng thực sự rất có sức thuyết phục,” Onpu-chan nhắc mọi người.

“Tớ không tin là cậu ấy  nghĩ ra điều đó ngay tại chỗ, chắc chắn cậu ấy  đã lên kế hoạch từ trước rồi. Dù sao thì, tớ thực sự rất mong chờ năm sau,” Ai-chan nói.

Nếu những chiếc bánh madeleine hình trái tim mang lại cho Yuuna-chan cơ hội và dũng khí để nói về ước mơ của mình với gia đình, thì tôi sẽ rất vui mừng cho cậu ấy.

“Dù sao thì, mối quan hệ giữa cậu ấy và Narita-senpai  giờ thế nào? Họ có thực sự đang hẹn hò không?”

"Xem ra lần này Miyamae-kun thực sự hết may rồi."

Này, chuyện gì vậy? Tôi còn đang nói về Yuuna-chan, bố cậu ấy và hoài bão tương lai cơ mà. Với mọi người thì chỉ có chuyện tình cảm mới quan trọng thôi sao?

“Kể cả nếu không lo lắng về tương lai, mình cũng nghĩ Yuuna-chan chẳng có thời gian cho chuyện yêu đương đâu. Với lại, nếu cậu ấy thật sự vào một trường đại học khoa học – kỹ thuật, thì cậu ấy tha hồ lựa chọn, vì ở đó con gái rất ít.”

Ôi, Onpu-chan…

Thôi thì, có lẽ đó lại là thêm một điều nữa khiến bố của Yuuna-chan phải lo lắng.

Sự thật chắc chắn sẽ được hé lộ vào ngày Lễ Tình nhân. Dù sao thì, tôi chắc chắn Yuuna-chan sẽ rất tự hào về những chiếc bánh madeleine hình trái tim được gói đẹp mắt khi chúng ra mắt vào thời điểm đó.

——

Ghi chú:

1. Robot Galicson Z là một robot xuất hiện trong anime Gundam.

2. Ở Nhật Bản, từ “herbivore” (người ăn chay) được dùng để miêu tả những người đàn ông không thích có bạn gái và kết hôn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!