Ojamajo Doremi 16 ~ Naive

Chương 06: Hiệp sĩ ngày Valentine - phần 1

Chương 06: Hiệp sĩ ngày Valentine - phần 1

——

Hôm nay, Yada-kun đến trường như thường lệ. Cậu ấy vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng có điều gì đó khác mọi khi.

Đó là các bạn nữ trong lớp tôi… không, không chỉ riêng lớp tôi.

“Cậu ấy thực sự rất nổi tiếng, và giờ thì ai cũng tò mò muốn tìm hiểu thêm về cậu ấy,” Momo-chan nói đúng ý tôi.

Cậu ấy nói đúng. Tôi tự hỏi liệu có phải vì màn trình diễn tuyệt vời của cậu ấy trong buổi hòa nhạc gần đây hay không. Cậu ấy thực sự rất ngầu, và thậm chí còn cảm ơn bọn tôi vì sự giúp đỡ với vẻ mặt ngại ngùng. Hiếm khi thấy cậu ấy như vậy.

Hoạt động sau giờ học của Yada-kun cũng không thay đổi. Cậu ấy hoặc đi làm thêm, hoặc đến chỗ của GB-san. Hazuki nói với tôi rằng từ kỳ nghỉ xuân, Yada-kun sẽ bắt đầu làm thêm ở “Five Pennies”. Tôi chỉ hy vọng cậu ấy đã xin được sự đồng ý của Leon.

“Tớ nghe nói dạo này Yada-kun với Kotake đang lơ Leon đó,” Aiko-chan nói.

“Hả? lờ Leon ? Cả Kotake sao?”

Thật không thể hiểu nổi hành động của Leon. Tôi đã rất sốc trước cách dùng từ thẳng thừng của thầy ấy khi giải quyết chuyện của Yada-kun. Theo tôi, một người thầy không bao giờ nên làm điều xấu và luôn phải đứng về phía học trò của mình.

Cách làm của Leon hoàn toàn khác với tất cả những giáo viên tôi từng gặp hồi tiểu học và trung học. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng hành động của con người phải được dẫn dắt bởi trách nhiệm, quy tắc và vị trí của mình trong xã hội.

“Tớ không rõ lắm, nhưng rất tò mò. Doremi-chan, sao cậu không hỏi Kotake xem sao?”

“Hả? Tớ á?”

“Từ giờ tớ phải tập trung luyện tập rồi, giải điền kinh sắp tới mà. Với lại tạm thời tớ không làm ở MAHO-do được. Xin lỗi nhé.”

Nói xong, Ai-chan cầm cặp và vội vã chạy xuống hành lang.

“Chúc may mắn!” Tôi hét lên với bóng lưng Ai-chan đang khuất dần, trước khi chuẩn bị về nhà.

Đã là tháng Hai. Kỳ thi vào trường của Pop đã kết thúc, chắc sắp có kết quả. Em ấy nói rằng dù không đậu thì cũng sẽ vào Misora, tiếp tục học piano như bình thường. Nhìn thái độ bình tĩnh đó, tôi đoán Pop đã làm hết sức mình, nên dù kết quả thế nào cũng không hối hận.

Những ngày đó vẫn còn lạnh, nhưng hoa mận đã bắt đầu nở rộ. Các cửa hàng cũng đã bắt đầu trang trí cho Lễ hội Búp bê sắp tới, vì vậy cảm giác như mùa xuân đã gần kề.

Nhân tiện, tôi nghe Pop kể rằng sau vụ việc đó, Seki-sensei đã vội vàng tới và khiển trách Yada-kun rất nghiêm khắc. Seki-sensei và vợ của Leon đều là cựu học sinh của Học viện Nữ sinh Karen, nên chắc hẳn cô ấy đã nghe chuyện từ đó.

Cảm giác hơi lạ. Từ hồi tiểu học, Seki-sensei luôn là một người mẹ hiền lành, đôi khi nghiêm khắc, nhưng giờ thì khác rồi. Dạo này, thấy cô đến MAHO-do mua đồ ngọt cho Momo-chan, biết cô từng là học sinh của Học viện Nữ sinh Karen, và giờ lại thấy cô đến trách mắng Yada-kun… Tôi bắt đầu thấy cô giống như một người chị gái hơn.

Dĩ nhiên, Seki-sensei vẫn là người lớn đối với bọn tôi, nhưng bằng cách nào đó tôi cảm thấy gần gũi với cậu ấy hơn bây giờ. Tôi hy vọng đó không phải là dấu hiệu cho thấy tôi đang già đi.

Tôi tự hỏi liệu mọi chuyện có khác đi không nếu Seki-sensei có mặt ở đó vào ngày xảy ra vụ việc. Nhưng điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ bỏ lỡ cơ hội tìm hiểu thêm và giải quyết vấn đề, vì vậy tôi rất mừng vì cô không có mặt ở đó.

À. Nhưng nếu thầy Seki có mặt ở đó cùng với Minako-san, bà Tachibana và vợ của anh GB, họ sẽ tạo thành một đội đáng gờm. Thật tuyệt vời nếu được chứng kiến điều đó xảy ra.

“Doremi-chan, đừng đứng đó cười nữa. Mau làm việc đi!” Momo-chan quát.

“Đúng vậy, con tốt hơn hết là phải hoàn thành cả công việc của Hazuki và Aiko-chan nữa, nếu không ta sẽ không trả tiền đâu,” Majorika đe dọa với ánh mắt sắc lạnh.

“Chắc Hazuki-chan đang bận rộn lắm, vì sắp đến kỳ thi rồi,” Lala trầm ngâm.

Kỳ thi học kỳ ở Học viện Karen khác với các trường bình thường. Ngoài các bài thi lý thuyết, những học sinh thuộc khoa âm nhạc như Hazuki còn phải thi thực hành. Những người đạt kết quả tốt sẽ có cơ hội biểu diễn trong một buổi hòa nhạc chính thức tổ chức vào tháng Ba.

Vì chương trình học kéo dài đến tận cấp đại học, áp lực học tập chắc hẳn rất lớn. Với nền tảng học tập vững vàng và sự tự tin của mình, Hazuki hẳn đang cố gắng rất nhiều. Việc Học viện Karen từng đào tạo ra các nhạc sĩ chuyên nghiệp chắc chắn cũng là một nguồn động lực lớn.

Onpu thì đang bận chuẩn bị cho màn ra mắt ở London. Tôi tự hỏi liệu năm nay Hazuki có cơ hội tham gia các cuộc thi ở nước ngoài không. Với việc thuộc top đầu, cậu ấy chắc chắn là một trong những người chơi xuất sắc trong nước. Dù phải chịu áp lực từ vụ việc của Yada-kun, tôi tin Hazuki vẫn có thể xoay xở được.

So với các học sinh piano, những người học violin có cơ hội được chọn cao hơn. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ phải cạnh tranh với những học sinh piano xuất sắc nhất được chọn ra. Áp lực hẳn là rất lớn.

Lo lắng, tôi nói những điều đó với mọi người ở MAHO-do.

“Đừng lo!” Momo-chan đột nhiên nói và giơ ngón tay cái lên.

“Hazuki-chan mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng rất nhiều đấy,” Lala nói thêm với một nụ cười.

Đúng vậy. Hazuki có nội tâm rất mạnh. Sau khi tìm ra sự thật về vụ việc của Yada-kun, cậu ấy đã giải quyết mọi chuyện một cách rất bình tĩnh.

“Ơ? Momo-chan, mấy cái bánh đó là sao vậy?” Tôi hỏi, cuối cùng cũng nhận ra Momo-chan đang làm gì; ba mẫu bánh mà bọn tôi đã bán trong tháng một. Giờ Valentine đang đến gần, bọn tôi đã ngừng sản xuất những loại bánh đó và tập trung vào bánh gateau sô cô la.

“Đây là yêu cầu từ Seki-sensei. Tháng trước cô ấy đã bỏ lỡ cơ hội mua nên đã đặt hàng riêng.”

Tôi quyết định phụ giúp và chuẩn bị hộp bánh. Những chiếc bánh mới của Momoko lúc nào cũng rất được ưa chuộng, vừa trưng bày là bán hết ngay. Dù tôi đã tiến bộ hơn trong việc làm bánh, tôi vẫn không thể làm được như Momoko, dù dùng cùng công thức. Vì vậy, tất cả bọn tôi, kể cả Lala, chỉ có thể giúp những việc nhỏ như phủ kem, trang trí và đóng gói.

Ít nhất thì tôi cũng đã chăm chỉ luyện tập theo cách riêng của mình, và sau một thời gian nữa, tôi sẽ trở thành một quản lý đội bóng đá đầy sức hút, giống như Kogure Maki-senpai. Nhưng…

“Nhiều đồ quá, Doremi. Em định mang hết về nhà à?” Lala tò mò hỏi khi nhìn chằm chằm vào đống đồ trước mặt tôi.

Nói thì dễ, làm mới khó. Hôm nay Kogure-senpai đưa cho tôi cả một chồng tài liệu: ghi chú chữ rất nhỏ, sách luật, ảnh chụp, bảng dữ liệu… Con đường để trở thành một quản lý đội bóng đầy sức hút còn rất dài.

“À mà này, Kogure-senpai đã làm một ít sô cô la Valentine tặng Leon đấy,” tôi chia sẻ với mọi người.

Kogure-senpai đã chia sẻ điều đó với tôi khi tôi hỏi về gói sô cô la được buộc bằng một dải ruy băng sáng bóng mà tôi đã nhìn thấy trong túi xách của chị ấy. Lễ Tình nhân năm nay trùng với kỳ thi cuối kỳ của năm 3, nên chị ấy muốn tặng sô cô la cho Leon sớm để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự dạy dỗ của thầy ấy.

“Leon là giáo viên lịch sử thế giới của chị ấy, đúng không? Mình tự hỏi liệu thầy ấy có nghiêm túc khi dạy học không nhỉ,” Momo-chan trầm ngâm.

“Senpai nói là thầy ấy hay nói mấy chuyện linh tinh trong giờ, còn chữ viết bảng thì rất xấu,” tôi trả lời. “Nhưng tài liệu phát tay và các buổi phụ đạo đã giúp chị ấy rất nhiều trong việc ôn thi.”

Sang năm hai, bọn tôi cũng sẽ bắt đầu học lịch sử thế giới. Tôi tự hỏi liệu Leon có dạy bọn tôi không. Chúng tôi gọi thầy là Leon vì thầy trông giống tắc kè hoa, và tôi cũng tò mò muốn biết cái biệt danh đó hợp với tính cách của thầy đến mức nào.

——

Khi Ai-chan nhờ tôi nói chuyện với Kotake về Leon, tôi thực sự không biết phải làm thế nào. Tuy nhiên, vì tôi rất muốn biết Leon đã nói gì khi Kogure-senpai đưa  sô-cô-la cho thầy ấy, nên tôi quyết định lấy đó làm cái cớ để gợi chuyện.

“Hả? Chỉ có vậy thôi sao?” Aiko-chan hỏi, vẻ không tin nổi.

“Ừ. Có vẻ như cả Kotake lẫn Yada-kun đều rất khó chịu với Leon,” tôi trả lời, giọng mệt mỏi.

Đúng vậy, đó là vì ai đó đã nói với Leon: “Hai cậu nhóc thật ngầu, cứ như hiệp sĩ vậy. Lâu lắm rồi em mới có cảm giác mình giống một nàng công chúa. Em sẽ nhớ thêm cả hai người vào danh sách những người sẽ nhận socola Valentine của em.”

Bạn hỏi đó là ai ư? Không ai khác ngoài Minako-san, vợ của Leon. Trong vụ việc ở câu lạc bộ hôm đó, Yada-kun và Kotake đã nghĩ rằng những kẻ say rượu đang quấy rối các quý cô, nên đã ra tay giúp đỡ. Hành động của họ đã khiến hai người phụ nữ cảm động, và Minako-san đã hết lời khen ngợi họ với Leon.

Tất nhiên, có lẽ hai người phụ nữ ấy đã quá quen với việc bị đàn ông bắt chuyện, và hoàn toàn có thể tự xử lý tình huống. Nhưng việc được hai cậu học sinh trung học dũng cảm đứng ra bảo vệ chắc chắn vẫn khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Và chính vì thế, Leon đã… ghen.

“Vậy ra là thế à? Thầy ấy chỉ là ghen thôi sao? Thế mà tớ lo lắng đủ kiểu,” Aiko-chan thở dài, vừa nhẹ nhõm vừa chán nản. Cô ấy khoác túi lên vai rồi nói tiếp, “Thôi vậy là xong rồi. May mà chẳng có chuyện gì nghiêm trọng. Tớ phải đi tập điền kinh đây. Có thể lát nữa tớ sẽ ghé MAHO-do.”

“Ừ, tớ sẽ nói lại với Momoko và Majorika.”

Nói xong, Ai-chan lao nhanh xuống hành lang.

Dựa vào thành tích của Aiko-chan ở giải điền kinh lần trước, việc trở thành vận động viên chuyên nghiệp hay thậm chí tham dự Olympic giờ đây không còn là giấc mơ xa vời nữa. Tôi thực sự rất tự hào về cậu ấy, và mong rằng Aiko-chan sẽ tiếp tục cố gắng để đạt được mục tiêu của mình.

Còn bản thân tôi thì ngày nào cũng mang theo đống ghi chú mà Kogure-senpai đưa cho để học và tham khảo. Tôi có hơi lo vì kiến thức về bóng đá nhiều đến choáng ngợp, nhưng tôi cũng cảm nhận được rằng mình đang dần dần tiến bộ.

~~~~~

“Tuyệt vời quá, Doremi-chan. Và Ai-chan cũng ngầu nữa!”

Từ lúc đến MAHO-do, Momoko vẫn chưa ngừng thao thao bất tuyệt, hào hứng kể lại cái mà cậu ấy gọi là “tinh thần hiệp sĩ của Aiko-chan”.

Chuyện xảy ra khi Ai-chan đang chạy vội xuống hành lang sau khi bọn tôi chào tạm biệt nhau trong lớp học. Khi cậu ấy đang rẽ qua một góc,

"Cẩn thận!"

Aiko-chan suýt nữa thì đâm sầm vào Shidou Yuuna-chan, Narita Akira-senpai của câu lạc bộ khoa học, và Miyamae Sora-kun. Narita-senpai cố kéo Yuuna-chan sang một bên, còn Aiko-chan thì ra sức phanh lại, nhưng tất cả đều không kịp. Cậu ấy va mạnh vào Miyamae-kun, khiến cậu ấy ngã ngửa ra sau, đè lên Yuuna-chan.

“Xin lỗi, Yuuna-chan. Cậu có sao không? Cậu có bị thương không?” Ai-chan vội vàng xin lỗi.

Yuuna-chan bị trầy đầu gối vào góc một cây cột gần đó, và đang chảy máu. Narita-senpai lập tức lấy khăn tay ra và đưa cho cậu ấy.

“Tớ không sao, chỉ là vết xước nhỏ thôi. Aiko-chan-san, cậu có bị thương không?”

“Nào, Yuuna-san, tớ sẽ đưa cậu đến phòng y tế. Senoo-san, em cũng đi cùng-”

Narita-senpai còn chưa nói hết câu thì Aiko-chan đã bế Yuuna-chan theo kiểu công chúa, rồi chạy thẳng về phía phòng y tế.

“Cậu ấy nhanh kinh khủng! Tớ đứng ở hành lang đối diện nên thấy hết, với lại cũng có rất nhiều người khác nhìn thấy nữa. Cuối cùng chỉ còn mỗi Miyamae-kun đứng trơ trọi ở đó thôi,” Momoko kết luận.

Đúng là xui thật. Không kịp đỡ Yuuna-chan dậy, không kịp đưa khăn tay, chỉ có thể đứng nhìn Aiko-chan bế cô ấy đi mất.

"Ai-chan có bị thương không?" Tôi hỏi.

“Thấy cậu ấy còn bế Yuuna-chan chạy được đến phòng y tế thì chắc là ổn thôi,” Momoko đáp, rồi nói thêm rằng sau đó Aiko-chan vẫn đi tập điền kinh như thường.

Giải điền kinh tiếp theo được lên lịch vào mùa xuân. Năm ngoái, Ai-chan đã phá kỷ lục ở hạng mục học sinh trung học toàn quốc. Từ đó đến nay, không có sự kiện lớn nào diễn ra, nên cậu ấy không thể thách thức thêm bất kỳ kỷ lục nào nữa. Vì cậu ấy đã luyện tập mỗi ngày kể từ mùa đông, tôi chắc chắn rằng cậu ấy sẽ sẵn sàng thể hiện tài năng của mình vào mùa xuân.

~~~~~

Ngày hôm sau, Aiko-chan trông nhẹ nhõm hẳn ra khi biết rằng vết thương của Yuuna-chan không nghiêm trọng. Trái lại, Yuuna-chan — vốn lúc nào cũng dịu dàng — lại lo cho Aiko-chan, hỏi xem cậu ấy có bị căng cơ khi va chạm không. Yuuna-chan còn có vẻ hơi ngượng, chắc là nhớ lại cảnh mình được bế nguyên quãng đường đến phòng y tế hôm trước. Dù sao thì đó cũng là đề tài nóng nhất trường hôm đó.

Yuuna-chan khá nhỏ nhắn, nhưng tôi nghĩ nếu ở vị trí của Ai-chan, tôi không thể nào bế được cậu ấy. Có lẽ tôi thậm chí còn không nghĩ đến chuyện đó. Ai-chan chắc chỉ hành động theo bản năng thôi. Đúng là tính cách của cậu ấy mà.

Không ai biết liệu sự cố đó có phải là nguyên nhân hay không, nhưng trong buổi tập luyện hôm đó, Ai-chan đã bị chấn thương gân Achilles.

Tôi và Momo-chan đã biết điều này khi đang làm bánh ở MAHO-do. Bỗng nhiên, điện thoại di động của tôi reo.

Trước khi tôi kịp chào hỏi, giọng nói của Kotake vang lên đầy gấp gáp, báo cho tôi biết Ai-chan đã bị thương.

“Cậu ấy sao rồi? Có ổn không? Bây giờ đang ở đâu, bệnh viện à?” tôi hét lên, khiến Momoko, bà Majorika và Lala đều quay lại nhìn tôi với vẻ hoảng hốt.

“Ai-chan bị thương à?” Momo-chan hỏi một cách ngập ngừng sau khi tôi kết thúc cuộc gọi. Tôi thông báo với mọi người rằng Kotake cũng đang luyện tập khi biết tin Ai-chan bị thương, và Nagao-sensei, giáo viên phụ trách, đã đưa cậu ấy đến bệnh viện bằng xe riêng của thầy ấy rồi.

“Bắp chân cậu ấy bị đau, chắc là liên quan đến gân Achilles,” Kotake nói rất bình tĩnh. Có lẽ với cậu ấy, chấn thương là chuyện quá quen thuộc trong đời vận động viên. Nhưng tôi thì vẫn lo lắng. Giải đấu không còn xa, tôi chỉ mong là chấn thương không nghiêm trọng.

Vừa lúc tôi cập nhật xong tình hình cho mọi người, cả điện thoại của tôi và của Momo-chan đều reo lên. Là tin nhắn từ Ai-chan.

“Chắc mấy cậu biết rồi ha. Lúc nãy khi chạy thì chân tớ bắt đầu đau nên được đưa đi bệnh viện. Khám xong thì tớ về nhà rồi. Bác sĩ nói tớ bị viêm gân Achilles, bảo nếu mai còn đau thì nghỉ học. May là không bị rách gân nên sẽ khỏi nhanh thôi. Đừng lo cho tớ nha. Tớ đi ngủ đây zzz”

Ai-chan chắc hẳn đã đoán là bọn tôi sẽ lo lắng, nên đã gửi tin nhắn này để trấn an.

“Không biết cậu ấy có ổn thật không nữa… Nhưng đó là Ai-chan mà, chắc sẽ ổn thôi,” Momo-chan lẩm bẩm, rồi quay lại trộn nguyên liệu.

Tôi cũng tiếp tục công việc, chỉ mong rằng Aiko-chan thật sự không sao.

Ngay sau đó, bọn tôi nhận được tin nhắn từ Hazuki-chan. Chắc chắn Ai-chan cũng đã nhắn tin cho cậu ấy. Tuy nhiên, bọn tôi không biết nhiều chi tiết và không thể trả lời câu hỏi của cậu ấy. Tôi hứa sẽ tìm hiểu thêm từ giáo viên phụ trách vào ngày mai và gọi điện cho cậu ấy.

Tôi hơi lo lắng vì chưa nhận được tin tức gì từ Onpu-chan, nhưng quyết định tạm thời không nên lo lắng về điều đó.

——

Ai-chan đã không đến trường vào ngày hôm sau.

Trong giờ sinh hoạt lớp, Leon thông báo với mọi người rằng Ai-chan đã bị thương và sẽ không tham gia bất kỳ hoạt động thể chất nào trong thời gian này. Tuy nhiên, cậu ấy sẽ trở lại trường trong vài ngày tới.

Sau giờ học, Momo-chan và tôi đến gặp Nagao-sensei để hỏi về vụ việc. Sau đó, tôi nhắn tin cho Hazuki-chan và Onpu-chan, rồi bọn tôi hẹn gặp nhau tối hôm đó để đến thăm Ai-chan.

~~~~~

Tôi và Momo-chan nhanh chóng hoàn thành công việc ở MAHO-do rồi rời đi, gặp Hazuki-chan trên đường đến nhà Ai-chan.

Hôm nay Hazuki vừa thi xong phần thực hành. Tôi còn đang tự hỏi liệu việc lo lắng cho Ai-chan có ảnh hưởng đến tâm trạng và phong độ của cậu ấy không, thì Hazuki bất chợt lên tiếng:

“Chúc mừng Pop-chan đã đậu kỳ thi nhé. Em ấy đã rất cố gắng.”

Thật ra kết quả thi đầu vào của Pop được công bố từ hôm qua, nhưng vì quá rối trí vì chuyện của Ai-chan, tôi đã quên mất không báo cho mọi người.

“Hả? Vậy là em ấy đậu rồi à? Tuyệt quá!” Momoko reo lên, mắt sáng rỡ. “She really did it.”

“Ừ. Pop nhờ tớ gửi lời cảm ơn đến mọi người. Mẹ tớ cũng muốn cảm ơn Hazuki vì đã dành thời gian dạy Pop.”

“Ừ. Pop nhờ tôi gửi lời cảm ơn đến mọi người. Mẹ tôi cũng muốn cảm ơn Hazuki vì đã dành thời gian dạy Pop.”

3ef5a6a0-4b23-424c-b819-4a10e2c8a1ac.jpg

“Không, gia đình tớ mới là người phải cảm ơn cậu,” tôi vội nói. “À Momo-chan, mẹ tớ nhờ tớ phải đặt bánh, mà tớ lại quên mất…”

“Không sao đâu, tớ sẽ nướng cho cậu vài chiếc bánh thật dễ thương sớm thôi. Nhớ xin lỗi Pop-chan nhé, tớ sẽ không thể làm xong bánh cho đến khi vụ việc với Ai-chan kết thúc,” Momo-chan đáp lại.

Momoko không thích làm bánh khi tâm trạng không ổn, vì cậu ấy nói rằng như vậy bánh sẽ không còn ngon nữa. Hơn nữa, Majorika và Lala cũng giục chúng tôi mau đi thăm Ai-chan, bảo rằng đừng lo cho cửa tiệm lúc này. Vì thế, điều quan trọng nhất vẫn là xác nhận rằng cậu ấy không sao, để tất cả có thể yên tâm.

Trong lúc trò chuyện về Pop, chúng tôi cũng hỏi Hazuki về bài thi thực hành.

“Cậu chơi ổn chứ? Xin lỗi nhé, tớ quên nhắn tin chúc cậu may mắn,” tôi nói.

“Không sao đâu,” Hazuki mỉm cười. 

“Bài thi là bản tớ thích, nên tớ chơi theo cách của mình. Kết quả phải đến tuần sau mới có, nhưng tớ khá hài lòng.”

Hazuki nhắc đến Riko-chan, bạn cùng lớp từng lan truyền tin đồn về cậu ấy trên Ura Site của trường. Giờ đây, Riko-chan đã trở thành một đối thủ xứng tầm. “Riko-chan thỉnh thoảng cho tớ những lời góp ý và nhận xét rất hay. Cậu ấy thực sự có gu âm nhạc tốt,” Hazuki-chan chia sẻ.

Khi cả hai cùng tiến bộ, Riko-chan dần trở thành chỗ dựa cho Hazuki. Tôi đã lâu không nghe Hazuki chơi violin, nhưng chắc chắn sẽ đến xem buổi hòa nhạc sắp tới. Tôi tin rằng Hazuki sẽ được chọn biểu diễn.

“Nếu cậu được chọn, tớ sẽ làm cho cậu một chiếc bánh hình cây vĩ cầm, nên hãy chờ xem nhé!” Momo-chan cười nói.

Vừa trò chuyện, bọn tôi vừa đi đến khu chung cư của Ai-chan.

Hôm trước, Nagao-sensei đã đưa Ai-chan đến bệnh viện bằng xe riêng. Như cậu ấy đã nhắn tin cho bọn tôi, cậu ấy được chẩn đoán mắc bệnh viêm gân Achilles, một chấn thương thường gặp ở các vận động viên. Tuy nhiên, Ai-chan mắc phải một dạng nghiêm trọng hơn, mà Nagao-sensei cho rằng có thể là do căng thẳng kéo dài.

Ai-chan nói cậu ấy sẽ nghỉ tập luyện vào tuần tới. Sau khi cơn đau giảm bớt, cậu ấy sẽ bắt đầu các bài tập tăng cường gân cơ không gây quá nhiều áp lực lên chân. Bác sĩ cũng dặn cậu ấy phải chú ý hơn đến cơ thể mình, vì cậu ấy đang cao lên mỗi năm, và điều đó sẽ làm mất cân bằng.

Là một vận động viên đang luyện tập cho mùa giải điền kinh và là người nắm giữ kỷ lục điền kinh của trường trung học, Ai-chan tỏ ra thất vọng và buồn bã về bản thân vì không biết đủ để ngăn ngừa chấn thương này.

Tôi không rành về điền kinh, nhưng khi Kotake báo tin cho tôi, giọng cậu ấy rất bình tĩnh. Tôi nhớ lại lần Kotake bị phạm lỗi nặng trong trận đấu hôm trước, và nhận ra rằng chấn thương là điều không thể tránh khỏi trong thể thao. Tháng Tư tới tôi sẽ làm quản lý đội bóng, nhưng nghĩ đến đó thôi tôi cũng thấy hơi sợ, vì mình còn quá nhiều điều chưa biết.

~~~~~

Khi bọn tôi đến, Ai-chan đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đọc sách.

“Ai-chan, cậu có sao không? Có đau không?” bọn tôi lo lắng hỏi khi vội vàng chạy đến chỗ Ai-chan, sau khi đưa những món tráng miệng tự làm của Momo-chan cho mẹ cậu ấy.

“Tớ sẽ không muốn nói dối là mình ổn, nhưng cơn đau giờ không còn quá tệ nữa… Tớ đúng là ngốc. Tớ biết có điều gì đó không ổn ngay từ khi bắt đầu chạy, và thời điểm chạy cũng không đúng lắm. Thậm chí Nagao-sensei đã dặn tớ phải khởi động kỹ trước khi chạy nữa chứ,” Ai-chan thở dài.

“Yuuna-chan rất lo lắng. Cậu ấy nghĩ rằng vết thương của cậu là do vụ va chạm ở hành lang gây ra,” Momo-chan nói.

“Mắt cá chân của tớ hơi đau sau cú va chạm, nhưng hôm qua khi khởi động thì  vẫn thấy ổn, ngay cả khi bắt đầu chạy nữa,” Ai-chan trả lời với vẻ mặt hối hận.

Áp lực lên gân của Ai-chan chắc hẳn rất nhẹ đến nỗi ngay cả giáo viên cũng không nhận ra. Chỉ sau một lúc, thầy ấy mới để ý thấy Ai-chan đang cố che giấu sự khó chịu của mình.

“Chuyện này không liên quan gì đến Yuuna-chan cả, hoàn toàn là lỗi của tớ. Ngày mai hãy nói với cậu ấy rằng không có gì phải lo lắng đâu,” Ai-chan khăng khăng nói.

“Ừ, tớ sẽ nói,” tôi gật đầu.

Hazuki-chan quyết định đổi chủ đề, "Ở đây có nhiều sách thật đấy. Toàn là sách về điền kinh phải không?"

Trên bàn trong phòng khách có một chồng sách thư viện, hầu hết là sách về thể thao và điều dưỡng.

Ai-chan nói rằng trước giờ cậu ấy chưa từng nghĩ sẽ phải học về chấn thương, nên nhân dịp này cậu ấy muốn tìm hiểu kỹ hơn. Để mau hồi phục và đạt phong độ tốt cho giải đấu mùa xuân, cậu ấy còn học cách quấn băng, chăm sóc y tế cơ bản khi ở bệnh viện.

Dù giọng nói lạc quan, tôi vẫn cảm thấy Ai-chan không giống bình thường.

“Tớ vẫn có thể đi học, nhưng đêm qua không ngủ được,” cậu ấy nói.“Có lẽ vì đọc mấy cuốn sách này quá khuya…”

“Ai-chan, đừng ép bản thân quá…” tôi bật khóc.

“Ai-chan, đừng tự trách mình nữa,” Hazuki nói thêm.

“Ai-chan, cậu không nghỉ ngơi thì không khỏi đâu!” Momoko lên tiếng.

Cuối cùng, cả ba chúng tôi ôm chặt lấy Ai-chan và khóc.

“Sao thế…? Này, đâu đến mức nghiêm trọng vậy…” Ai-chan hoảng hốt.

“Cậu đang đau, vậy mà vẫn cố làm tụi tớ yên tâm…”

“Bọn tớ khóc là vì lo cho cậu đó, Ai-chan…”

Tôi cố kìm nước mắt nhưng không được. Xin lỗi nhé, Ai-chan.

“Ơ… này, nếu cứ thế này thì tớ cũng khóc theo mất!”

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Ai-chan. Có lẽ vết thương không làm cậu đau đớn bằng cảm giác bất lực. Cậu ấy hẳn đang giận chính bản thân vì sự bất cẩn và thiếu kinh nghiệm.

“Đừng tự gây áp lực quá cho bản thân, sẽ còn nhiều cơ hội khác để chứng tỏ khả năng của cậu,” Hazuki-chan nói bằng giọng động viên, vừa lau nước mắt.

“Vẫn còn thời gian trước khi cuộc thi điền kinh diễn ra. Giờ thì hãy nghỉ ngơi thật tốt và ăn nhiều để mau chóng hồi phục nhé!” Momo-chan nói thêm.

“Nagao-sensei cũng đã xin lỗi vì sự thiếu sót trong việc giám sát. Tớ sẽ làm mọi thứ có thể để giúp đỡ, nên cậu chỉ cần tập trung hồi phục thôi,” tôi kết luận.

Ai-chan gật đầu, dù vẻ mặt vẫn có chút buồn.

“Hazuki-chan, Momo-chan, Doremi-chan… Cảm ơn các cậu. Tớ thật lòng đấy. Tớ sẽ cố gắng hết sức để hồi phục trước cuộc thi điền kinh. Mọi người hãy trông đợi nhé.”

Giọng cậu ấy vẫn mệt mỏi và buồn bã, nhưng mới chỉ một ngày kể từ khi cậu ấy bị thương, nên tôi đoán cậu ấy chỉ cần thời gian. Bọn tôi chào tạm biệt Ai-chan và mẹ cậu ấy, rồi rời khỏi căn hộ.

“Mắt Ai-chan đỏ hoe hết cả rồi. Mong là tối nay cậu ấy có thể ngủ được,” Hazuki-chan thì thầm với một tiếng thở dài.

Ngay cả khi Ai-chan có thể hồi phục kịp trước giải điền kinh, thì thời gian tập luyện cũng không còn bao nhiêu. Tôi chắc rằng suy nghĩ này cũng đã lướt qua đầu cậu ấy rồi.

“Tớ dùng tinh dầu thơm trong phòng ngủ để giúp bản thân thư giãn trước khi ngủ. Lần tới khi đến thăm, tớ sẽ mang một ít cho Ai-chan,” Hazuki-chan nói.

“Trông cậu ấy mệt mỏi quá, khác hẳn Ai-chan thường ngày. Tớ sẽ nướng cho cậu ấy vài chiếc bánh madeleine thảo mộc,” Momo-chan nói thêm.

Ngay cả khi Ai-chan có thể hồi phục kịp trước giải điền kinh, thì thời gian tập luyện cũng không còn bao nhiêu. Tôi chắc rằng suy nghĩ này cũng đã lướt qua đầu cậu ấy rồi.

Ý tôi là, tôi cảm thấy rất vui mỗi khi nhìn thấy steak.

~~~~~

Cuối cùng, bọn tôi vẫn không liên lạc được với Onpu-chan. Điện thoại của cậu ấy không thể kết nối, có lẽ là vì đang ở đâu đó để quay ngoại cảnh.

Tôi tự hỏi liệu tin nhắn của bọn tôi có đến được với cậu ấy không. Nhưng dù kiểm tra điện thoại bao nhiêu lần đi nữa, tôi cũng không thấy tin nhắn hay cuộc gọi nào từ cậu ấy. Dù bận rộn quay phim đến mấy, cậu ấy cũng sẽ liên lạc với bọn tôi ngay khi biết Ai-chan bị thương. Ngay cả khi không thể đến thăm, tôi chỉ muốn cập nhật tình hình cho cậu ấy biết.

Tôi đang suy nghĩ về điều này thì Hazuki-chan gọi điện.

“Tớ vừa nhận được tin nhắn từ Onpu-chan,” giọng Hazuki-chan vang lên qua điện thoại.

“Hả? Nhưng tớ đâu có nhận được gì,” tôi phàn nàn.

“Đó là vì cậu ấy đã gửi email cho tớ,” Hazuki-chan giải thích. “Doremi-chan, cậu cũng nên bật máy tính lên và kiểm tra hộp thư đến của mình đi. Onpu-chan hiện đang ở London, và tớ nghĩ cậu ấy sẽ sớm trở về Nhật Bản thôi.”

Vì thế mà bọn tôi không thể liên lạc được với cậu ấy. Không thể liên lạc qua điện thoại di động, Hazuki-chan đã chủ động gửi email cho Onpu-chan để cập nhật tình hình của Ai-chan.

“Cậu ấy đã xin lỗi vì không có mặt ở đây để giúp đỡ,” Hazuki-chan tiếp tục.

"Dù có ở đây thì bọn mình cũng chẳng giúp được gì nhiều…" tôi thở dài.

Onpu-chan hẳn là đang lo lắng đến phát sốt, vừa không biết chuyện, vừa không thể đến thăm Ai-chan. E-mail với Hazuki-chan là cách duy nhất để giữ liên lạc lúc này.

“Tớ sẽ chuyển lời nhắn của Onpu-chan cho Ai-chan,” Hazuki-chan đề nghị.

"Cảm ơn cậu, Hazuki-chan."

Trong e-mail, Onpu-chan cũng kể về chuyến đi ngắn ngày đột xuất sang London. Cậu ấy chỉ ở đó khoảng hai ngày, và phần lớn thời gian dùng để tìm căn hộ phù hợp cho lần quay lại sau này, khi họ dựng vở nhạc kịch. Mỗi tối cậu ấy đều về khách sạn rất muộn, mệt đến mức không còn sức làm gì khác. Tệ hơn nữa là Onpu-chan quên mang theo sạc điện thoại, khiến điện thoại hoàn toàn không dùng được.

Khi đến London, cậu ấy thực sự đã gửi email cho tất cả bọn tôi, kể cả Majorika và Lala, nhưng vì ai cũng bận rộn nên không ai có thời gian kiểm tra hộp thư đến.

Thật nhẹ nhõm khi biết rằng Onpu-chan không cố tình phớt lờ bọn tôi.

Giống như Hazuki-chan, tất cả bọn tôi cũng đang chuẩn bị cho kỳ thi giữa kỳ. Tôi hy vọng Ai-chan sẽ không bị căng thẳng trong thời gian này với việc tập luyện điền kinh, mà hãy tập trung vào việc học.

Điều đó có nghĩa là… Ôi không!

Nếu không phải dành thời gian tập luyện, Ai-chan sẽ có đủ thời gian để học hành chăm chỉ. Là một vận động viên chạy nước rút, khả năng tập trung của cậu ấy chắc hẳn rất tuyệt vời khi cậu ấy quyết tâm làm điều gì đó.

Điều đó đồng nghĩa với việc… lại chỉ còn mình tôi tụt lại phía sau mọi người.

 “Onee-san, đến giờ ăn tối rồi!”

Đó là Pop. Vì bố cuối cùng cũng đã trở về sau chuyến công tác, cả nhà quyết định ăn mừng việc Pop đậu vào Học viện Karen Girls hôm nay. Dù bố đã biết kết quả từ hôm qua, nhưng chuyến công tác đã được lên lịch từ rất lâu nên không thể hủy được. Tôi tự hỏi liệu bố có lo cho Pop ngay cả khi đang ở xa không.

Không, bố từng nói rằng bố sẽ làm việc thật chăm chỉ để dành tiền học phí cho Pop. Xin lỗi bố nhé… có lẽ bố thật sự không còn lựa chọn nào khác.

Mẹ đã nhờ tôi đặt bánh từ Momoko-chan, nhưng vì quá nhiều chuyện xảy ra, tối nay đành phải dùng tạm “Doremi Special Gateau Chocolat Thử Nghiệm Số 1”. Tôi chỉ mong là nó ngon.

“Không sao nếu chúng ta không thể tổ chức ăn mừng hôm nay. Em thà đợi và ăn bánh của Momo-chan còn hơn là ăn bánh của chị .”

Đúng là đồ khó ưu! Pop thẳng thừng chỉ trích, ngay cả khi con bé đang ngấu nghiến bánh của tôi.

Tôi đoán bố mẹ cũng đang mong chờ chiếc bánh của Momo-chan, nhưng tất nhiên, do Ai-chan bị thương, họ đã tha thứ cho tôi vì quên đặt bánh.

“Bánh của Doremi cũng ngon, nhưng bánh của Momo-chan thì thực sự đặc biệt. Bố luôn mong chờ được ăn bánh của con bé,” bố nhận xét.

“Đúng vậy. Madeleines của con bé cũng ngon lắm. Mẹ mua cho bạn bè ai cũng khen hết,” mẹ thêm vào.

“Con cũng thế! Con thích tất cả bánh của Momo-chan! Bánh của chị cũng ổn, nhưng đúng là… khác level luôn,” Pop kết luận.

Mỗi khi gia đình tôi ăn bánh của Momoko-chan, mọi người thường im lặng vì quá ngon. Thế mà hôm nay, ăn bánh của tôi lại nhận xét không ngừng.

“Mẹ cũng lo lắng cho Aiko-chan-chan lắm. Doremi, hãy giúp đỡ cậu ấy hết mình nhé,” mẹ dặn dò.

“May mà không phải chấn thương nghiêm trọng. Tuổi dậy thì rất dễ làm cơ thể mất cân bằng, nhất là khi bàn chân lớn nhanh. Bố có quen vài cửa hàng đồ thể thao chuyên nghiệp, khi nào cần mua giày cho công việc bố sẽ giới thiệu cho cậu ấy,” bố nói thêm.

“Ừ. Tamaki cũng nói rằng cậu ấy sẽ giới thiệu một số cửa hàng chuyên bán giày và huấn luyện viên cá nhân của cậu ấy cho Ai-chan nữa. Con thực sự rất biết ơn khi có cậu ấy làm bạn trong những lúc như thế này. Nhưng dạo này Ai-chan mất ngủ vì sốc và thiếu tự tin.”

Mẹ im lặng một lúc, như đang suy nghĩ, rồi mới lên tiếng.

“Mẹ cũng từng trải qua chuyện tương tự, nên hiểu cảm giác đó. Khi mẹ bị chấn thương ngón tay, mẹ cứ tự trách mình mãi, chỉ ước có thể quay ngược thời gian. Khi ấy, việc tiếp tục các buổi học hằng ngày rất đau đớn, nhưng chính việc không thể chơi piano đã khiến mẹ nhận ra mình yêu âm nhạc đến mức nào.”

Tôi hiểu rồi. Mẹ tôi đang kể về thời điểm bà phải từ bỏ ước mơ trở thành nghệ sĩ piano chuyên nghiệp.

Tôi không thể không cầu nguyện rằng Ai-chan sẽ không bao giờ phải từ bỏ ước mơ của mình chỉ vì một chấn thương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!