Phần 3
"Ít nhất cậu cũng phải cảnh báo trước cho tớ chứ, Teresa?"
"Xin lỗi. Chúng tớ chỉ muốn khuấy động mọi thứ một chút, để tuyên bố một cuộc chiến tranh… chúng tớ nghĩ đó là một nghi lễ cần thiết để biểu thị sự quyết tâm của mình."
Có vẻ như Teresa đã nhận ra sai lầm của mình và thật thà cúi đầu trước Baldr, người đang giận đến mức gân xanh nổi rõ trên trán.
"Đừng đổ lỗi cho Teresa. Đều là do ta ích kỷ thôi."
Franco lập tức bao che cho Teresa, bầu không khí lãng mạn giữa hai người lại tràn về.
Đây chính là điều người ta thường nói, tình yêu khiến cho con người mù quáng.
"Bản thân thần thì vui vì Teresa đã tìm được người có thể ở bên cậu ấy. Nhưng nếu người định cưới Teresa, một quý tộc từ Mauricia, thần sẽ rơi vào rắc rối nếu người không trở thành vị vua tiếp theo."
Chắc chắn rằng việc người bạn thời thơ ấu của cậu sắp kết hôn là điều đáng mừng đối với Baldr.
Thế nhưng, nếu Pedro trở thành vua trong khi Franco cưới Teresa, trong trường hợp xấu nhất mà Pedro muốn xử Franco, điều đó sẽ tạo ra gánh nặng lớn về cả chính trị lẫn quân sự đối với Mauricia.
Với Baldr, người được cử đến đây với tư cách đại sứ của Vương quốc Mauricia, đây là một vấn đề nghiêm trọng và ảnh hưởng trực tiếp đến cậu.
"Tất nhiên ta hiểu lập trường của ngài. Nhưng để cưới Teresa và biến cô ấy thành hoàng hậu, mang nợ đám quý tộc đó không phải là cách hay. Nói cách khác, ta không hề mong muốn lên ngôi với sự trợ giúp của quý tộc để kìm chế quân đội. Suy cho cùng, nếu làm vậy, ta chỉ đang trao cho họ quyền lực để phản đối quyết định việc ta lập Teresa làm hoàng hậu mà thôi."
"Hô."
Có vẻ người hoàng tử này chín chắn hơn cả những gì Baldr tưởng.
Baldr nhận ra rằng cậu phải chỉnh lại cách nhìn của mình về Franco.
Quả thật, nền giáo dục về cách trị vì mà Franco được học từ khi còn nhỏ đã thấm sâu vào tận trong máu thịt của anh ta.
"Ta cũng không hề hành động liều lĩnh mà không có quan tâm đến tỉ lệ thành công… vì lý do đó, Baldr, ta có một yêu cầu muốn nhờ ngài."
Ngay khi Franco sắp tiếp tục, cánh cửa bị mở tung và một người phụ nữ xuất hiện với khuôn mặt méo mó vì giận dữ, y như một con quỷ.
Đó là mẹ của Franco, Elena.
Ngay cả lớp trang điểm mà cô cẩn thận tô vẽ cũng bị mồ hôi làm trôi đi. Có vẻ như tuyên bố của Franco đã khiến Elena sốc vô cùng.
"Con khốn nào đã dụ dỗ Franco đáng yêu của ta đi vậyyyyy?"
Elena nhìn chằm chằm với đôi mắt mở to và mái tóc rối bù. Biểu cảm đáng sợ ấy khiến Baldr suýt như hồn bay phách lạc trong chốc lát.
Thế nhưng, vì vị thế của mình, cậu không thể phớt lờ người phụ nữ này hay đuổi cô đi bằng vũ lực.
Khi Elena nhận được báo cáo từ hầu gái nói rằng con trai cô tuyên bố sẽ cưới con gái của một quý tộc Mauricia, Elena hoàn toàn không tin nổi.
Điều đó là điều hiển nhiên.
Ít nhất, theo những gì Elena biết, Franco là một chàng trai luôn vâng lời cha mẹ, ít khi có lập trường riêng cho bản thân.
Hơn nữa, anh ta được đánh giá cao như một hoàng tử hoàn hảo của hoàng tộc, chăm chỉ cả trong học tập lẫn võ thuật. Anh ta nổi tiếng là một hoàng tử tài năng với thành tích xuất sắc cả về văn lẫn võ.
Phe cánh của anh cũng đã chuẩn bị kế hoạch cho cậu đính hôn với công chúa thứ ba của Mauricia. Việc cậu đính hôn với một đứa con gái từ nhà tử tước đơn giản là chuyện điên rồ.
"Franco! Con đang nghĩ gì vậy? Mẹ sẽ không bao giờ cho phép con cưới một con đàn bà hèn hạ từ nhà tử tước đâu!"
"Con xin mẹ ngưng xúc phạm Teresa. Dù mẹ là người đã chia sẻ máu mủ với con, con cũng sẽ không tha thứ đâu."
Franco kiên quyết bác bỏ lập luận của mẹ mình bằng giọng điệu nghiêm nghị, không chừa chỗ cho cô phản biện.
"Sao con có thể……!"
Elena chắc hẳn đã không thể thoát khỏi ấn tượng về Franco như một người con ngoan ngoãn và dễ bảo.
Cô hoàn toàn ko thể nói được gì trước câu trả lời bất ngờ của con trai mình.
"Mở mắt ra đi, Franco. Con là người sẽ trở thành vị vua tiếp theo của Vương quốc Sanjuan. Con không được phép hạ thấp bản thân mình đến mức này."
"Nếu việc cưới Teresa khiến con không thể trở thành vua, thì ngai vàng cũng chẳng cần thiết gì. Có lẽ con nên nhường quyền kế vị cho Pedro còn hơn."
"Đ-đừng vội vàng, Franco! Con có hiểu mình đang nói gì không đấy?"
Elena chỉ biết nhìn con trai với ánh mắt sững sờ.
Cho đến lúc này, Elena vẫn tin chắc rằng chính Franco cũng khao khát ngôi vua.
Ngai vàng, biểu tượng của quyền lực quốc gia và cho phép người ngồi trên đó nắm trong tay sức mạnh to lớn.
Một thứ như vậy hẳn phải hấp dẫn hơn bất cứ điều gì trên đời. Ngay cả Franco cũng sẽ hiểu điều đó nếu nhận ra rằng mình có thể mất ngai vàng… Elena, bị mù quáng trước ngai vàng, tất nhiên cũng nghĩ như vậy.
Việc con trai sẵn sàng từ bỏ quyền kế vị để cưới một người phụ nữ, đó là điều hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng của cô.
"H-hãy bình tĩnh đi. Sau này hối hận thì đã muộn đấy, con biết không? Ngai vàng, con chỉ còn một bước nữa là có thể trở thành vua thôi mà."
Đó là địa vị mà bất cứ ai cũng khao khát, không phải sao… Elena bối rối vì điều vốn là lẽ thường tình với cô giờ lại đang sụp đổ.
Để tham vọng của mình trở thành hiện thực, cô tuyệt đối phải để Franco ngồi lên ngai vàng.
"Ngai vàng chỉ là gánh nặng đối với con. Kể từ khi bản thân con đủ lớn để tự suy nghĩ, con chưa bao giờ mong muốn nó."
Dù anh ta cố tình không nói tiếp câu còn lại, "Nhưng nếu cần để cưới Teresa, con sẽ giành lấy nó bằng mọi giá".
Chắc chắn ngai vàng từ lâu chỉ là một gánh nặng đối với Franco, kể từ khi anh nhận thức được bản chất thực sự của mình.
Franco hồi tưởng lại những ngày đăm chiêu suy nghĩ vẩn vơ, vì sao mình phải sinh ra trong hoàng tộc.
Anh cũng nhớ đến hình ảnh người mẹ, người luôn mệt mỏi thì thầm những lời nguyền rủa nhằm vào hoàng hậu thứ nhất, Maria.
Anh chẳng hề thấy ngai vàng là thứ gì hấp dẫn cả.
"Con bị điên à? À, chắc là con đàn bà kia làm con trở nên kỳ lạ như vậy, phải không?"
Elena xuyên tạc lời của Franco theo hướng thuận tiện cho bản thân.
Bởi đó là cách duy nhất cô có thể duy trì ý nghĩa sống của mình.
Elena lao tới Teresa trong cơn thịnh nộ, nhưng lời nói tiếp theo của Franco trở thành đòn tấn công chốt hạ cuối cùng.
"Xin hãy rời đi. Nếu không, con sẽ ngay lập tức xin diện kiến cha và từ bỏ quyền kế vị ngai vàng."
Một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Elena.
Như thể cô đang chứng kiến con trai mình bị thay thế bởi một sinh vật chỉ giống nó ở bề ngoài mà thôi.
Elena không thể hiểu nổi làm sao có thể tồn tại một sinh vật không hề mong muốn ngai vàng.
"Kuh… đừng nghĩ rằng chuyện này đã kết thúc!"
Mọi thứ sẽ chấm dứt nếu Franco từ bỏ quyền kế vị ngay tại đây.
Dù bất mãn đến mức nào, Elena cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc rút lui.
Cô liếc Teresa trông hận thù trước khi rời khỏi phòng Franco, bước chân của cô nghe thật vang dội và đầy phẫn nộ.
"Thật là… anh vừa để em chứng kiến cảnh tượng không đẹp mắt chút nào, Teresa."
"Em đã chuẩn bị sẵn sàng để chịu đựng đến mức này rồi. Chuyện người đó sẽ trở thành mẹ vợ của em là một sự thật không thể chối bỏ."
(Tsk……thật tuyệt khi thấy một bộ não cơ bắp lại vô tư như vậy.)
Baldr kịp kiềm chế để không phát ra tiếng tặc lưỡi.
Tên hoàng tử này đúng là một con sói đội lốt cừu, vượt xa tưởng tượng của cậu.
Có lý do mà tổng trấn Malaga, Rodriguez, đã khen ngợi năng lực của hoàng tử thứ hai đến thế.
Cuộc trò chuyện vừa rồi cho thấy một thứ bậc quyền lực rõ ràng giữa hoàng tử và hoàng hậu.
Nguyên nhân của thứ bậc ấy đến từ việc Franco hoàn toàn không bám lấy ngai vàng, trong khi Elena thì hoàn toàn bị nó chi phối.
Rất có thể, Franco thật sự nghĩ rằng chẳng sao cả nếu mình không trở thành vua, miễn là có thể cưới Teresa.
Baldr không khỏi rùng mình khi thử hình dung cảm giác của Franco nếu anh ta lên ngôi vua trong khi vẫn phải chịu đựng cơn khủng hoảng về nhận dạng giới tính.
Nhưng Franco, người muốn trở thành vua mà không hề có quyết tâm, dùng chính bất hạnh của mình làm vũ khí, cũng là một nhân tố bất ổn ngay cả từ góc nhìn của kẻ ngoài cuộc.
Một lãnh chúa, người có quyền ra lệnh cho thần dân hy sinh mạng sống, phải có trách nhiệm và phẩm giá để gánh vác vai trò đó.
Dù hiện tại đất nước đang yên bình, không có chiến tranh, Sanai, một phần trong Baldr, cũng không muốn phục vụ một lãnh chúa không hiểu cách cai trị.
“Đừng có mè nheo như vậy, chàng trai.”
"Sao cơ?"
Franco, không hiểu những lời Baldr thì thầm, ngẩng lên hỏi với vẻ bối rối.
Baldr thật sự muốn chúc mừng cho hạnh phúc của Teresa, nhưng cậu có trách nhiệm phải lo lắng cho chuyện khác nữa.
Baldr sẽ không công nhận Franco là đồng minh nếu không yêu cầu anh ta cũng phải liều mạng vì nhiệm vụ lần này.
"Việc người lên ngôi chắc chắn là mong muốn của hoàng hậu Elena rằng người sẽ lên ngôi, và chúng thần cũng mong điều đó từ người. Có lẽ việc chúng tôi ủng hộ người vì lợi ích riêng của mình cũng chỉ là lẽ tự nhiên thôi."
Tuy nhiên, nếu Franco nghĩ rằng anb ta có thể từ bỏ quyền kế vị khi gặp khó khăn, thì suy nghĩ đó thật quá ngây thơ.
Có lẽ ngai vàng không có nhiều giá trị với Franco, nhưng với hầu hết mọi người, họ sẽ không ngần ngại hy sinh bất cứ điều gì để chiếm được nó.
"Tuy nhiên, thần mong người cân nhắc lại một lần nữa ngay lúc này. Nếu người thật sự từ bỏ quyền kế vị, liệu sao đó người có thực sự sống trong yên bình không? Khi hoàng tử Pedro lên ngôi, liệu quân đội đang ủng hộ cậu ấy có để yên cho người không? Nếu giữa người và Teresa sinh ra một đứa trẻ, đứa trẻ đó sẽ có quyền kế vị ngai vàng hay không? Liệu có gì đảm bảo rằng quân sẽ không ám sát đứa trẻ ấy không?"
Những lời của Baldr khiến mặt Franco tái mét. Có vẻ như anh ta chưa từng nghĩ xa đến mức đó.
"Ta không hề có ý định cản đường Pedro…"
"Chắc chắn người và hoàng tử Pedro có mối quan hệ tốt. Thế nhưng chính vì hai người có mối quan hệ tốt như vậy, người ủng hộ hoàng tử Pedro có thể nhìn người bằng ánh mắt ghen tỵ. Dĩ nhiên, nếu người cũng có mối quan hệ tốt với những kẻ đó thì lại là chuyện khác."
Franco, người không ngốc đến mức như vậy, cuối cùng cũng nhận ra vị trí mà anh ta đang đứng nguy hiểm đến mức nào. Hoặc có lẽ anh đã nhận ra từ lâu, chỉ là giả vờ như không biết thôi.
Có lẽ giấc mơ về một cuộc sống mới bên Teresa khiến anh muốn né tránh thực tế rằng mình sẽ phải giải quyết một cuộc tranh chấp chính trị nơi máu sẽ phải trả bằng máu.
"Hơn nữa, liệu các quý tộc ủng hộ người có chỉ đứng nhìn mà không làm gì không? Nếu họ định ám sát Teresa để khiến người tỉnh ngộ thì sao? Xin lỗi nếu thần bất kính, nhưng trong trường hợp ấy, nghi phạm lớn nhất sẽ là hoàng hậu Elena."
"……À, ta hiểu rồi. Dù có lên ngôi hay không, nếu không thắng trong cuộc chiến thừa kế này, ta cũng chẳng thể mơ đến một cuộc sống bình thường, nơi ta có thể yên bình sống chung với vợ con. Đó là điều ngài muốn nói, phải không?"
"Thần ngưỡng mộ sự nhạy bén của người."
Sống sót là phải chiến đấu, bất kể cuộc chiến ấy có như thế nào đi chăng nữa.
Và điều đó càng đúng hơn với những kẻ sinh ra đã mang dòng máu hoàng tộc.
Có lẽ sẽ không cần phải chiến đấu nếu anh ta chỉ trở thành một con rối, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc anh ta sẽ bị người khác hạ sát trong tương lai.
Nếu Franco thật sự muốn duy trì cuộc hôn nhân của mình với người phụ nữ mình yêu thương trọn đời, ít nhất anh ta phải có gan nắm lấy ngai vàng bằng mọi giá, ngay cả khi phải giết cha ruột của mình. Thỉnh thoảng, ông trời lại thích những cảm xúc táo bạo đến mức phi lý như vậy.
Sanai còn nhớ rõ những lời mà đồng nghiệp của anh, một kẻ lập dị tên Maeda Keijirou, nổi tiếng là người nhân hậu trong thời Chiến Quốc, từng thốt ra.
”Mãnh liệt đến mức lay chuyển cả trời đất.”
Nếu ai đó muốn bướng bỉnh kiên trì đến cùng, nếu ai đó có một người mà muốn bản thân muốn bảo vệ bằng mọi giá, sẽ có những lúc họ phải liều cả sinh mạng và đập tan bức tường ngăn chặn họ đến với mục tiêu đó.
Dẫu điều đó có thể chỉ là niềm kiêu hãnh của một chiến binh lập dị sống trong thời kỳ Chiến Quốc.
"Nếu người muốn cưới Teresa, nếu người muốn chứng tỏ bản thân với người mẹ, người mà thậm chí còn không thể nhìn thấu con người thật của người, thì lựa chọn duy nhất là chiến đấu và chiến thắng. Hoàng tử đã sẵn sàng cho điều đó chưa, Franco?"
Giọng điệu của Baldr thay đổi.
Franco, lần đầu tiên được Baldr gọi tên, nuốt nước bọt trước sự thay đổi trên gương mặt Baldr.
Nếu ngươi có quyết tâm, ta sẽ trao sức mạnh cho ngươi. Nếu không, ta sẽ bỏ rơi ngươi, Franco hiểu rằng Baldr đang ngầm nói với anh như vậy.
Một đại sứ bình thường không thể đưa ra được những lựa chọn như vậy.
Nhưng bản chất của một chiến binh là có thể liều cả mạng sống vì một lựa chọn tưởng chừng như không thể như vậy, đó cũng chính là tinh túy của một chiến binh.
Franco cảm nhận điều đó không bằng lý trí mà bằng bản năng của mình.
"Ta muốn nắm cả tương lai của vương quốc này lẫn Teresa. Ta không quan tâm mình phải vấy bẩn đôi tay của mình đến mức nào để bảo vệ chúng."
Baldr nở nụ cười trước lời tuyên bố của Franco.
Một nụ cười mang vẻ ác quỷ, như Mephistopheles đang nhìn bác sĩ Faust ký vào bản hợp đồng vậy.
"Rất tốt. Vậy trước tiên, người hãy điều tra hoàng hậu Elena. Suy cho cung, bà ta chắc chắn sẽ hạ cảnh giác trước chính con trai mình. Người đó chắc chắn đang âm mưu điều gì đó chẳng lành, thành công hay không lại là chuyện khác. Chúng ta sẽ tìm bằng chứng về kế hoạch của bà ta."
"Ta nghĩ ảnh hưởng chính trị của mẹ không nhiều như bà ấy vẫn tưởng đâu."
"Theo quan niệm thông thường, hành vi sai trái của con cái là trách nhiệm của cha mẹ. Mục tiêu thực sự của chúng ta là tổng trấn Cordoba. Tùy tình hình, ngay cả gia tộc của tổng trấn Cordoba cũng có thể bị liên lụy cùng hoàng hậu Elena và bị trừng phạt. Lúc đó, người có thể bảo ông ta giao ra sức mạnh để quản lý các quý tộc nếu không muốn chuyện đó xảy ra."
Nếu Elena định ám sát Pedro và lợi dụng quan hệ của cha mình để sắp xếp, thì tất nhiên cha cô, Cordoba, cũng không tránh khỏi liên lụy.
Thật là một sự táo bạo trong muôn vàn sự táo bạo. Baldr đang bảo Franco dùng điều đó như một lá bài tẩy để đe dọa ông ngoại mình.
"Ta thật sự ngạc nhiên… dù từ đầu ta đã nghĩ rằng bạn của Teresa thì không thể nào bình thường được."
"Cũng có một tên ngốc (Keijirou) nghĩ rằng thua một trận chiến là thú vị nhưng… đối với một chiến binh phục vụ cho chủ của mình, một trận chiến thua cuộc chẳng có nghĩa lý gì cả. Nếu là một chiến binh thì hãy tận hưởng chiến trường nơi người chiến đấu để giành lấy chiến thắng, dù sao tôi đoán người cũng không hiểu đâu."
Baldr cười khanh khách. Với Franco, từ sâu thẳm trong tim, anh nghĩ rằng mình không muốn biến cậu ta thành kẻ thù.
Baldr vốn là một tồn tại khác biệt với anh ở một phương diện căn bản nào đó của con người. Dù Franco có cố gắng nghĩ thế nào, anh cũng không thể tưởng tượng bản thân có thể thắng được Baldr nếu đối đầu trên chiến trường.
0 Bình luận