Vol 3 (Đã hoàn thành)
Chương 1: Người thừa kế ngai vàng, phần 7-8
1 Bình luận - Độ dài: 2,495 từ - Cập nhật:
Phần 7
Elena nở nụ cười khi nghe tin rằng con trai cô, Franco và đại sứ từ Vương quốc Mauricia đang hòa hợp với nhau rất tốt.
Dù phe của họ đang chiếm ưu thế nhờ sự ủng hộ của quý tộc và quan lại, nhưng quân đội lại trở thành kẻ thù của họ, đó là một vấn đề nan giải.
Nếu họ có thể giành được sự ủng hộ từ Vương quốc Mauricia, đó sẽ là lợi thế lớn cho Franco, giúp họ kiềm chế quân đội không thực hiện những hành động liều lĩnh như đảo chính.
Elena thong thả dạo qua khu vườn trong tâm trạng vui vẻ. Rồi cô bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đi qua hành lang.
"Ồ, Maria, ngài đi đâu đấy ạ?"
"Chẳng phải Elena đây sao, hôm nay ngài vẫn khỏe chứ?"
Hoàng hậu thứ nhất, Maria đang rảo bước qua hành lang cung điện. Môi Elena nhếch lên trong khoái cảm khi trông thấy cô.
Maria khoác lên mình bộ lễ phục tang màu đen, cô đang đi đâu, Elena cũng phần nào đoán được, nhưng cô vẫn cố tình hỏi.
"Hôm nay tôi nhận được thư của điện hạ nên định đến viếng mộ Abrego trước."
Maria cúi mắt xuống với vẻ hối lỗi.
Không chỉ làm Elena thất vọng, Maria còn vô tình cho Elena thấy rằng tình cảm của nhà vua vẫn chưa rời xa cô. Elena ngẩn người, xấu hổ đến mức không nói nên lời.
Maria với thân hình nhỏ nhắn và thái độ khiêm tốn trông như một người vợ đầy đức hạnh âm thầm hậu thuẫn cho chồng.
Thế nhưng trong đầu Elena, Maria là một kẻ đáng ghét, tinh vi, chuyên dắt mũi đàn ông.
Carlos không ưa một người phu nữ đầy tham vọng như Elena, vì ông tin rằng không nên để phụ nữ nắm quyền. Đó là kết quả của nền giáo dục mà ông có được khi lớn lên với vai trò là một quân vương cai trị đất nước.
Nhưng Elena hoàn toàn không nhún nhường trước hoàn cảnh hiện giờ của hoàng hậu thứ nhất.
"Hừ! Cẩn thận, đừng để đứa con trai còn lại của ngài bị nhiễm bệnh nữa đấy nhé!"
Elena bỏ lại câu nói sắc bén đó rồi quay đi với những bước chân vang dội.
Cô tự hỏi tại sao chồng mình chỉ quan tâm tới một người phụ nữ tầm thường như vậy.
Elena không thua kém Maria về bất cứ điều gì, dù là nhan sắc, quyền lực hay học vấn. Thậm chí so ra, Elena đáng lẽ phải vượt trội một cách áp đảo.
Cô ta chỉ là một con nhỏ vô tình sinh ra trong hoàng tộc của một quốc gia nhỏ. Chỉ vì may mắn mà vị trí hoàng hậu đầu tiên của một cường quốc như Vương quốc Sanjuan lại rơi vào tay cô ta.
Hơn nữa, con trai của người phụ nữ đó cũng được quyền thừa kế ngai vàng của Sanjuan. Điều đó hoàn toàn không thể tha thứ.
Gần đây, sinh lực của điện hạ ngày càng suy yếu rõ rệt.
Nếu lỡ điện hạ bị người phụ nữ đó dụ dỗ, thì cô ta có thể tự do làm mọi thứ mà không ai ngăn cản nổi.
"Có lẽ mình nên tham khảo ý kiến của cha…"
Nếu là cha cô, tổng trấn Cordoba, có lẽ ông sẽ đưa ra một ý tưởng hay ho nào đó.
Elena không muốn thừa nhận, nhưng cô không có thuộc hạ riêng, mối quan hệ hay quỹ riêng gì cả.
Điều cô ta có chỉ là lòng hận thù vô đáy và sự ám ảnh dai dẳng với quyền lực.
Ngay cả cha và con trai cô cũng bắt đầu trở nên khó kiểm soát, nhưng Elena hoàn toàn không nhận ra điều đó, một chút cũng không.
Ví dụ như ý tưởng đầu tiên của Elena là dùng ám sát. Nếu thất bại, dù gia đình cô có quyền lực đến đâu, đó vẫn là một canh bạc quá mạo hiểm, có thể mang đến nguy cơ diệt vong cho gia đình cô.
Không có sự hậu thuẫn của một tổ chức tầm cỡ quốc gia, chỉ có kẻ không biết vị trí của mình hoặc kẻ bị dồn đến đường cùng không còn lối thoát mới liều lĩnh làm như vậy.
Elena, người không ý thức được điều đó là ví dụ điển hình của trường hợp đầu tiên.
Nhưng có lẽ chính vì là người như vậy, nên cô ta không thể trở thành một mối nguy đáng phải để tâm.
Phần 8
Người dân sống ở Cadiz chăm chú theo dõi công việc lắp đât bên góc đường.
Bề ngoài, người giám sát công việc lắp đặt bơm tay là hoàng tử Franco.
Baldr và nhóm của cậu đã che giấu thân phận, đi theo Franco và đóng giả làm những kỹ sư bình thường.
Đối với Vương quốc Sanjuan, một quốc gia nằm ở phía nam và gần biển, những giếng nước như thế này là tài sản vô giá.
Nếu chẳng may một giếng vì vấn đề gì mà không thể sử dụng nữa, cả một ngôi làng có thể bị xóa sổ trong trường hợp xấu nhất.
Dù đây là công trình do hoàng gia bảo trợ, nhưng một công cụ trông phức tạp như vậy sắp được gắn vào giếng nước quý giá, nguồn sống duy nhất của họ. Người dân lo lắng là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Baldr mang đến một cái bơm tay đã được hoàn thiện sẵn, nên công việc kết thúc rất nhanh.
"Xong rồi đây. Phần còn lại chỉ là dùng tay quay này, nước sẽ chảy ra thôi."
Khi Baldr kéo cái tay quay cong như hình cung, nước liền tuôn ra ào ạt từ vòi.
Những dân chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ đó đồng loạt reo lên ngạc nhiên.
"Nước kia! Nước chảy ra rồi kìa!"
"Tuyệt quá! Từ ngày mai việc múc nước sẽ dễ dàng hơn!"
Múc nước là công việc được giao cho phụ nữ và trẻ em, những người không phải lực lượng lao động chính, nhưng điều đó không thay đổi một thực tế rằng múc nước bằng tay vẫn cực kỳ vất vả. Đặc biệt là với trẻ em, công việc đó không khác gì một hình thức tra tấn.
Sẽ dễ hiểu hơn nếu thử mường tưởng ra hình ảnh một đứa trẻ sẽ khó khăn tới cỡ nào khi phải kéo một xô nước đầy từ đáy giếng lên.
"Tiếp theo, nếu đặt xô nước lên chiếc xe rùa này, ngay cả trẻ con cũng có thể mang nước đi dễ dàng hơn."
Franco nói tiếp sau lời giải thích của Baldr.
"Hoàng gia sẽ phân phát công cụ này với một số lượng nhất định đến từng thành phố. Chúng ta sẽ không tiếc công sức để giúp đời sống của người dân dễ dàng hơn."
"Xin cảm ơn rất nhiều!"
"Vương quốc Sanjuan vạn tuế!"
Đây là một cách nâng cao uy tín khôn khéo, nhưng cũng chứng minh một sự thật rằng lực lượng lao động ở vương quốc này đã giảm sút vì dịch bệnh.
Người dân tất nhiên vui mừng vì hoàng gia đang nỗ lực giảm bớt gánh nặng cho họ.
Hơn nữa, Franco cực kỳ được thần dân yêu mến với tư cách là một thành viên hoàng thất nổi bật. Hiệu quả từ màn trình diễn này đã giúp nâng uy tín của hoàng gia lên một tầm cao mới.
Nhưng ngay lúc này, có nhiều ánh mắt đang dõi theo Franco.
Những ánh mắt ấy đến từ những người cải trang thành đủ kiểu và quanh quẩn xung quanh. Họ cẩn thận tìm kiếm sơ hở để tiếp cận Franco.
Tuy nhiên, có một lý do khiến họ chần chừ mãi không ra tay.
Có một người cứ di chuyển quanh Franco một cách bất thường suốt từ đầu đến giờ.
"Franco thực sự được dân chúng yêu mến nhỉ?"
"V-vâng… dù bản thân ta không có quyền lực gì… "
"Không phải đâu. Người dân hiểu rõ trái tim cao thượng của người, không phải người luôn nghĩ đến họ sao?"
Teresa luôn tìm cơ hội để gần gũi với Franco và tâng bốc anh ta một cách thái quá, ngay cả xạ thủ cũng khó mà nhắm chuẩn vào Franco.
Người đó tất nhiên chính là ác nữ quấy rối tình dục… tức là Teresa.
Franco vẫy tay chào đáp lại sự reo hò của dân chúng. Bên cạnh anh ta, Teresa chú ý đến những bông hoa xinh đẹp được bày trí ở một quầy hàng trên phố.
Loài hoa đó có vẻ là một loại lily. Kích thước chỉ bằng một nửa so với lily thông thường, có lẽ đây là giống hoa chỉ trồng ở tại Vương quốc Sanjuan.
"Ông chủ, cho tôi một bó hoa đó đi."
"V-vâng…"
Chủ quầy hàng, bị một chàng trai trẻ luôn tỏ ra thân thiện với hoàng tử bất ngờ gọi, vội vàng chuẩn bị một bó hoa.
Quả nhiên, người khác thường khó nhận ra giới tính thật của Teresa ngay lần gặp đầu tiên.
Sau khi Teresa, người bám dính theo Franco đã đi khỏi, tên xạ thủ với cây nỏ cả mình đã sẵn sàng nhắm vào đầu Franco và vào tư thế chuẩn bị bắn.
Ngón tay hắn đặt trên cò. Vào khoảnh khắc chuẩn bị bắn mũi tên…
Teresa quay lại, ngón tay cô vô tư chạm vào mái tóc của Franco. Một bông hoa trắng được đặt lên mái tóc đỏ bóng mượt của anh ta như một món trang trí.
"Trông hợp với người đấy."
Đúng như Teresa nghĩ, bông hoa này thật sự hợp với Franco.
Teresa mỉm cười thỏa mãn. Franco bối rối, lên tiếng bằng giọng khàn khàn.
(Mình… sao lại như vậy chứ?)
Thân là một hoàng tử, thật thất lễ nếu anh lại bối rối trước một màn tán tỉnh sáo rỗng như thế này. Dù không phải là anh không thích…
"C-cảm ơn……"
Anh ta chỉ nói được thế. Franco đỏ bừng mặt đến tận mang tai vì xấu hổ và lao đi, trốn khỏi Teresa. Ở lại bên Teresa lúc này thật khiến cho anh ta cảm thấy quá xấu hổ.
Ngay lúc đó, một mũi tên sắc bén lao qua khoảng không nơi Franco vừa đứng, phát ra âm thanh sắc lẹm như cắt xuyên qua không khí.
*Gazu*
Mũi tên xuyên vào tường đá, phát ra tiếng lục cục. Các cận vệ chứng kiến cảnh đó ngay lập tức hướng ánh mắt về phía mũi tên bay đến.
Dẫu vậy, trong suốt lịch sử của Vương quốc Sanjuan, chưa từng có trường hợp một thành viên hoàng tộc bị ám sát ngay giữa ban ngày nơi thủ đô một cách ngang nhiên đến vậy.
Sự bất ngờ ấy khiến các cận vệ phản ứng một cách chậm chạp.
Kẻ tấn công không tay mơ đến mức bỏ lỡ khoảnh khắc ngàn vàng ấy.
Nếu dùng tên thất bại, họ sẽ chuyển sang tấn công trực tiếp.
Theo kế hoạch đã định trước, những kẻ cải trang lao vào tấn công các cận vệ.
Cùng lúc đó, các ô cửa sổ tầng hai của những tòa nhà xung quanh vỡ vụn, những chiếc xe ngựa dừng lại trên đường, và bóng người bắt đầu lao nhanh tới.
Đội cận vệ rơi vào hỗn loạn trước sự xuất hiện bất ngờ của số lượng sát thủ nhiều như vậy.
Mỗi cận vệ bị vây bởi ba sát thủ, dù có thoát ra được thì ít nhất họ cũng sẽ bị thương. Kế hoạch của nhóm sát thủ đã thành công được bước đầu, chúng đã ngăn cản các cận vệ đuổi theo Franco.
Số lượng cận vệ được phân công bảo vệ Franco quá ít để có thể phản ứng lại một cuộc tấn công có tổ chức như thế này.
Nhưng đó chỉ là với các cận vệ của Vương quốc Sanjuan mà thôi.
Baldr và Brooks mới là những người phản ứng nhanh nhất trước những sát thủ vượt trội hơn về số lượng so với đồng minh.
Tiên phong của nhóm sát thủ, vốn đinh ninh rằng họ là các kỹ sư được cử đến từ Mauricia hoàn toàn không kịp đối phó với đòn phản công bất ngờ từ hai người và bị quét sạch.
"Chậc, chẳng lẽ mình thật sự bị nguyền rủa sao?"
Baldr nhăn mày, xoa trán đầy bực bội. Brooks lập tức đáp lại với vẻ khinh bỉ.
"…Nếu vẫn chưa hiểu cậu bị nguyền rủa đến mức nào thì tớ có thể nói về việc đó cả ngày đấy."
"Tớ chỉ không muốn chấp nhận thôi. Chuyện này không phải là do tớ đâu."
Dù giọng điệu của cậu giờ đây rất nhẹ nhàng, nhưng bên trong cậu thì không được như thế.
Franco bất ngờ lao đi khiến cho Baldr không kịp dí theo anh ta.
Teresa đã kịp chạy theo sau nên không phải vấn đề gì nghiêm trọng, bởi cậu ấy sẽ không bị đánh bại bởi những sát thủ cỡ này, nhưng…
(Mình có cảm giác rất xấu…)
Franco vẫn là hoàng tộc, hơn nữa còn là ứng viên sáng giá cho ngôi thái tử kế vị. Những kẻ này là sát thủ được phái đi để giết một nhân vật quan trọng như vậy.
Nhìn cách chúng chọn tiến hành cuộc tấn công này, chắc hẳn chúng còn nắm trong tay một lá bài tẩy nào đó.
Baldr có một mức độ tin cậy nhất định vào trực giác của mình, hay đúng hơn là vào khả năng cảm nhận nguy hiểm.
Cậu không thể cảm thấy an tâm khi giác quan thứ sáu của mình liên tục báo động như vậy.
Hơn nữa, đối thủ là những kẻ có khả năng che giấu sát ý và hiện diện tốt đến mức ngay cả Baldr cũng không thể cảm nhận được. Điều đó càng khiến cậu bất an hơn.
"…Đừng có mà chết ngoài đó, Teresa."
Nhóm sát thủ nhận thấy Baldr và Brooks là mối đe dọa lớn hơn các cận vệ, liền lao thẳng về phía họ từng tên một.
Baldr, cầm thanh kiếm bên tay phải và con dao bằng tay trái, đồng thời gọn gàng xử lý hai tên sát thủ cùng một lúc một cách điềm nhiên.
Baldr giết từng tên sát thủ một cách tàn nhẫn, nhưng đó không phải là phong cách chiến đấu vốn có của cậu.
Những động tác của Baldr, tập trung vào việc giết đối phương càng sớm nhanh càng tốt, dường như đang bày tỏ nỗi bất an của cậu.

1 Bình luận