Tập 01

Chương 22

Chương 22

"Oh."

Bằng cách nào đó, căn phòng trở nên lạnh hơn.

Rùng mình vì nhiệt độ giảm đột ngột, tôi ngồi dậy từ sàn nhà.

Và khi nhìn qua khung cửa sổ tôi vừa mở - tuyết đang rơi.

"...đây là một sự kiện gì đấy à?"

Ừ thì, mình đoán là nóng lên toàn cầu cũng có thể được coi là một loại sự kiện nếu bạn nghĩ thoáng lên.

Nhưng, tuyết rơi ở tháng ba? Đó không phải là điều bình thường chút nào.

"Ugh... lạnh điên."

Nó không lạnh đến mức mà thở ra cả khói, nhưng nhiệt độ rõ ràng đã giảm mạnh, vì thế tôi đắp lên mình hai lớp áo trước khi ra ngoài.

Thành thật, cái quái gì đang xảy ra ở cái thế giới này vậy.

Những người như tôi - đáy xã hội, người mà còn không đủ khả năng để chi trả cho cái máy sưởi - càng ngày càng khó sống hơn.

Kể cả thế, tôi đến Học Viện sớm hơn những người khác. Bỏ qua việc hơi tối, khả năng cách nhiệt ở đây cũng tốt vì tôi ngủ khá ngon.

"Chợp mắt một lúc vậy..."

Nó ấm, và cộng thêm cái việc tôi vừa ăn vài viên socola cồn nữa, nên tâm trạng của tôi khá dễ chịu. Tôi nhắm mắt một lúc - và khi mở ra, chỗ này đã chật kín học sinh.

"Cảm giác như mình có ngủ lâu đến thế đâu. Đã đến giờ rồi à?"

Tại sao giấc ngủ ngon thường không kéo dài vậy?

Nó như kiểu bố mẹ của bạn đánh thức bạn dậy đúng lúc bạn đang mơ đến đoạn hay - cảm giác đó giống hệt khi tôi vừa dụi mắt và ổn định lại bản thân.

“Nggh...”

Sau đó tôi check lịch trình hôm nay.

May thay, hôm nay không có môn nào liên quan đến thể chất, vì thế tôi không cần phải lo về giáo sư Philia.

Nhìn qua, hôm nay tôi có lớp học [Thấu hiểu về Ma Pháp và Phép Thuật]. [Phân tích tổng quan về hệ sinh thái Thế Giới], [Ma Thạch và nguồn Sức Mạnh Lý Tưởng]

Tất cả chúng, thật lòng mà nói, nó là kiểu các lớp học mà tôi luôn muốn dự nếu tôi thấy bản thân ở thế giới giả tưởng.

Ý là, đương nhiên, làm gì có đứa nào lại không thích việc học phép thuật được chứ? Nó vui vcl ra. Chẳng hiểu sao cứ có mấy cái tên phàn nàn về nó.

Khả năng nâng đồ vật từ xa mà không cần chạm vào. Dịc chuyển tức thời.

Bắn chưởng lửa và băng từ tay không.

Nếu tôi có thể làm được điều đó? Nghĩ thôi đã khiến tim tôi đập thình thịch rồi.

Và nếu - chỉ nếu - nhỡ đâu tôi có năng khiếu cho phép thuật thì sao.

Nhỡ có thứ gì đó ngoài mấy cái đặc tính tôi chọn lúc đầu. Và có thể có tài năng ẩn giấu vốn đã ở sẵn trong người tôi.

"Nếu điều có thật, mình sẵn sàng cho cái gọi là Túy Quyền này ra bãi rác ngay lập tức...!"

Tôi chưa bao giờ hứng thú về võ thuật, nơi mà bạn có thể dễ dàng bị thương.

Nếu có cách nào đó đánh nhau mà không bị dính đòn, ừ nghe tuyệt thật - nhưng tôi lại không đủ khỏe để làm điều đó.

Nhưng... không cần mất nhiều thời gian để tôi nhận ra rằng tài năng về phép thuật của tôi là con số không.

****

"Bây giờ, hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về khái niệm của Ma Pháp và Phép thuật."

Một người phụ nữ đeo kính trông có vẻ mệt mỏi đứng trước lớp.

Cô ấy mặc một chiếc áo khoác trắng, đủ dài để kéo lê nó trên sàn - như một nhân vật vừa bước ra từ một phòng thí nghiệm trong truyện tranh - cô di chuyển một cách chậm rãi.

Giọng nói của cô kéo dài bao trùm khắp lớp học trong khi bắt đầu kẻ một đường thẳng lên tấm bảng đen khổng lồ.

"Trước khi chúng ta bắt đầu chủ đề này, để tôi hỏi các bạn: Các bạn nghĩ Ma Pháp là gì?"

Một học sinh giơ tay lên và trả lời.

"Đó là thứ sức mạnh được mượn từ một thực thể khác ạ."

"Vậy ý em là thứ sức mạnh được những người có khả năng thiên phú hoặc từ gia đình lại truyền sử dụng đều không được tính là sự Ma Pháp đúng chứ?"

"À - k-không, ý em không phải là vậy..."

"Cái gọi là Ma Pháp đấy, nói một cách đơn giản, là hành động mượn sức mạnh bởi liên kết với các thực thể ở cõi khác mà bình thường chúng ta không thể nào cảm nhận được."

Cô kẻ một đường thẳng trắng trên bảng.

Đường thẳng đó trải dài và phân nhánh, tạo thành hàng chục hình cầu - mỗi cái đều có kích thước khác nhau và lơ lửng độc lập.

"Theo nghiên cứu mới nhất hiện nay, số lượng của các 'Cõi' - chiều không gian liên kết với chúng ta - tổng là có mười hai.

"Chiều không gian..."

"Một số khá phổ biến mà chắc ai cũng biết là Linh Giới và Thiên Thể Giới. Còn về những cái khác... có lẽ sẽ có một vài gia tộc ở đây sẽ biết đến chúng, nhưng biết nhiều cũng chẳng giúp ích được gì cho các em đâu."

Tôi đã biết kha khá về cái này thông qua cốt truyện.

Dựa vào độ khó mà người chơi chọn, càng nhiều các chiều không gian được thêm vào - và tỉ lệ chúng có thù địch với mình cũng tăng lên.

Một trong số đó phổ biến nhất phải là 'Cổng', nó vẫn sẽ xuất hiện dù cho có như thế nào đi chăng nữa.

Một yếu tố cơ bản của bất cứ tựa game VRMMO lấy chủ đề về học viện: một chiều không gian không mấy thân thiện xuất hiện kể cả khi bạn chơi ở chế độ dễ.

Đó là nơi mà các Ma Thú và Quái Vật tràn ra - và Học Viện chính là chỗ để huấn luyện sinh viên ngăn chặn chúng.

Nếu độ khó tăng lên, thì sẽ càng nhiều kẻ thù và các thế lực thù địch cũng tăng lên.

Vấn đề là - và tôi cũng đã nghĩ về chuyện này trước đây rồi - tôi chẳng biết độ khó tôi chọn là cái gì.

Nhưng có lẽ, có lẽ thôi, tôi có thể biết được thông qua số lượng các cõi mà thù địch ở trong lớp học này. Vì thế, chế độ tập trung: kích hoạt.

"Như các bạn đã biết, Linh Giới và Thiên Thể giới giúp ích chúng ta theo rất nhiều hình thức - như Linh thuật, nghi thức Ánh Sao, vân vân. Nhưng trái lại, những cõi như Hỗn Giới lại gây ra cho chúng ta thiệt hại to lớn.

Bên ngoài viền đường kẻ trắng, những linh khí sống động và những ánh sáng mập mờ - như thể chúng có thể đổ dồn vào phòng bất cứ lúc nào.

Và hiện thân trái ngược với nó: hình dạng vặn vẹo, một sự kết hợp giữa các con thú và loài quỷ.

Không may là - chúng ta vẫn hoàn toàn chưa hiểu hết gì về chúng. Bởi vì chúng ta không biết kẻ thù của mình, chúng ta không biết khi nào sẽ bị chúng tấn công.

"Có điều kiện nào để liên hệ được với các cõi đó không ạ?"

"Đến bây giờ thì không. Các Tinh Linh thì rất hiếm khi trò chuyện với chúng ra, còn các vì sao thì nhìn xuống chúng ta như những sinh vật hạ đẳng. Trừ khi vật tế cực kỳ lớn, họ sẽ không phản hồi."

Nữ giáo sư nói một cách đầy tiếc nuối khi cô tiếp tục giải thích.

"Đó là lý do chúng ta đã tạo ra một cơ chế tự vệ cho chính chúng ta."

"Đó... có phải là phép thuật không ạ?"

"Đúng. Phòng trường hợp các cõi thân thiện không giúp - hoặc không muốn giúp chúng ta, chúng ra cần tìm ra một cách để bảo vệ bản thân.

Tất cả vòng tròn trên bảng đều biến mất - ngoại trừ cái ở giữa.

"Phép thuật đầu tiên con người tạo ra rất thô sơ. Chỉ là một khối cầu đơn giản, một sự bắt chước kém cỏi sức mạnh từ thiên nhiên hoặc các giới khác."

Nhưng dần dần, các đường nét bắt đầu xuất hiện trên vòng tròn - vẽ đi vẽ lại, lớp chồng lớp.

"Sau đó chúng ta tự hỏi bản thân mình rằng - làm sao để đạt được một kết quả tốt nhất, với chi phí thấp nhất với hiệu quả cao nhất?"

Các ký tự bị xóa đi viết lại liên tục vô số lần.

Trong số chúng, vài ký tự bắt đầu phát sáng một cách yếu ớt, dần dần tìm thấy vị trí của chúng.

"Địa điểm và sự biến đổi... một chiều không gian cao hơn vượt ngoài nhận thức của chúng ta... không gian và thời gian, nhân và quả. Chúng ta cố gắng kiểm soát chúng, chấn chỉnh tất cả... như thể nhìn một đứa trẻ đang tập đi mà không có ba mẹ bên cạch."

Khối cầu liên tục bị mất đi ánh sáng và mờ dần-

"Nhưng đến cuối cùng, chúng ta đã thành công."

Và rồi-

Vùùù!!

Các ký tự trên bục rực cháy, và một ngọn lửa bùng lên phía trên họ.

"Quy luật được tạo ra bởi chính chúng ta, để chống lại ma quỷ và cũng là chính phép thuật."

"Ờm..."

"Hm? Có chuyện gì sao?"

"Nguồn gốc về phép thuật mà em học... có chút khác biệt với cái cô vừa dạy."

"Điều em nói hoàn toàn khả thi. Thú thật, nguồn gốc của phép thuật cũng không phải là rõ ràng. Có người nói rằng có một vị chúa giáng thế và ban nó cho chúng ta. Lại có người nói rằng có một kẻ lang bạt từ thế giới khác truyền lại. Tôi chỉ đưa ra phiên bản mà có vẻ hợp lý nhất thôi."

"Vậy..."

Giáo sư kết thúc bài giải thích của cô ấy, đôi mắt mệt mỏi nửa nhắm.

"Điều quan trọng là em có sức mạnh để phòng vệ. Ừ, đánh tay đôi thì tuyệt đấy - nhưng chả phải là sẽ ngon hơn nếu em có thể phóng chưởng vừa đau vừa rộng ở tầm xa à?"

"Ý em là... ừ, chắc đó cũng đúng."

Tất cả các ký tự trên bảng đồng loạt biến mất.

"Đó là lý do tại sao tôi dự định dạy các em một cách bình đẳng, dù có tài năng hay không. Trừ khi các em kém cỏi đến mức lố bịch, thì sẽ không đời nào lại không học được ít nhất một phép thuật cơ bản."

Cô phát cho mỗi người một tờ giấy -trên chúng là một phiên bản thô hơn của các ký tự lúc nãy, theo sau đó là một vòng tròn lớn.

"Và bây giờ, đó là bài tập về nhà của các bạn trong tuần này: giải mã các công thức phép thuật đó. Các em được thoải mái sử dụng bất cứ tài liệu hay cuốn sách nào để tham khảo." 

"......"

Người ta thường nói là khi mà giáo sư cho phép thoải mái sử dụng tài liệu bên ngoài, nó đồng nghĩa rằng để giải được câu hỏi đó là điều không thể - và ừ, nhìn vào nó thì chuẩn rồi. Chỉ mới liếc qua đống đó thôi mà đã khiến đầu óc tôi quay cuồng.

"Các em là sinh viên của Học Viện Trung Tâm - Tôi tin các em sẽ giả quyết được ổn thỏa bài này. Oápppp... Ồ, và để tham khảo thì đây chính là bài tập được nộp ngay khi tôi giao ở tiết trước lớp khác."

Cô thản nhiên lấy một tờ giấy từ chồng xấp dày và đặt nó lên bảng.

Và tôi thấy cái tên bé tí được viết trên đó:

[Andre Hellicia]

Tôi thẫn thờ.

...Đùa à?

Đó là cái tên ứng cử viên trẻ tuổi nhất cho vị trí Chủ Nhân Tòa Tháp.

Và tôi biết chắc rằng - vì tôi đã nhìn thấy tương lai rằng - cô ấy thực sự đã trở thành chủ nhân của tòa tháp một ngày nào đó.

Và đó là người mà chúng ta đang bị đem ra so sánh với ư?

"Được rồi, hôm nay chỉ đến thế thôi. Các em được giải tán."

Kể cả thế, tôi vẫn lết đến gần hơn để nhìn. Vòng tròn phép thuật được dán trên bảng chằng chịt những đường kẻ ngoằn nghèo, xuáy tít - chỉ cần nhìn vào thôi cũng khiến tôi đau đầu.

Cái đệch, có cần phải phức tạp đến như thế này không?

Kiểu - chúng ta có thể giải được cái thứ này à?

Bất kể tôi có đọc qua bao nhiêu lần, tôi vẫn bó tay chịu chết.

Ý là, thôi nào - chúng ta còn chưa được học phép thuật một cách đoàng hoàng, và cô muốn chúng ta giải cái đống này?

"À, để nói cho các em biết, đó chỉ là cấp độ khởi đầu thôi. Như kiểu là, bài học nhập môn ý. Siêu đơn giản."

"Cái này...?"

Cô ấy nói vậy, ngáp lần nữa, rồi rời đi.

Những đường kẻ và ký tự, xếp chồng lên nhau như một đống giun.

Hồi còn học ở trung học phổ thông, tôi đã thấy mấy câu hỏi cuối có độ khó địa ngục trong bài kiểm tra thi lên Đại Học - nhưng chúng cũng không yêu cầu nhiều dòng như thế này để trả lời.

Và đây được cho là cấp độ nhập môn ư?

"Vãi l."

Và cứ như thế, tôi từ bỏ phép thuật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!