Tập 01

Chương 20

Chương 20

Ở trong thế giới Dreaming World có vài đặc tính khá là lạ lùng, và trong số đó, lời nguyền có một cơ chế khá lạ kỳ.

Đó là : nếu có một lời nguyền nào cao cấp hơn tồn tại trên người, thì mấy lời nguyền cấp thấp khác không áp dụng được vào chủ thể.

Tuy là không có giới hạn lời nguyền bạn bị dính - nhưng nếu có lời nguyền nào vượi trội hơn thì đống lời nguyền khác không có hiệu lực.

Đó lạ tại sao, lúc này, tôi chỉ có hai loại lời nguyền đang hoạt động.

Đó là lời nguyền về thể chất [Bợm rượu], và lời nguyền về mặt tinh thần [Nghiện rượu].

Nhưng đây là đời thật mà, nhỡ đâu hệ thống nó không áp dụng thì sao? Biết thế đếch nào được.

Vì thế, đây là một canh bạc.

Để chuẩn bị đề phòng trước, tôi nốc rượu trước và đi tới điểm hẹn của cái bọn dở hơi cuồng tín đó.

[Mức độ say: 5%]

Với cái đầu đang xuay như chong chóng, một mũi tiêm đâm vào tay tôi.

Phập.

Sau đó tôi ngất lịm đi - và tỉnh dậy trong một cái quan tài.

Tất cả tôi có cảm thấy được chỉ là một màu đen kịt bao trùm xung quanh.

Nhận ra không thể tự mình thoát khỏi đây được, điều tôi có thể làm duy nhất bây giờ là chờ người ở bên ngoài tới cứu.

Rồi đột nhiên - một làn khói đen bao trùm tràn ngập xung quanh.

Nó bắt đầu tràn ngập và bóp nghẹt tôi từ mọi phía.

Những thứ kì là bắt đầu đổ dồn vào cơ quan bộ phận của tôi - từ mũi, tai, mắt - bất cứ bộ phần nào chúng có thể luồn qua.

Ngọ nguậy.

Như thể chúng đang nhào nặn bộ não của tôi, khiến cho cơn đau đầu, chóng mặt ngày càng tệ hơn.

Cảm giác rằng nó đang cố cạy mở tiềm thức tầm trí của tôi ra và nhồi những thứ khác vào bên trong.

'Uweegh..."

Mong là nó sẽ thất bại.

Tag tẩy não chưa bao giờ là hay...

*

*

*

*

*Bzzzzt-

[Phát hiện can thiệp từ bên ngoài]

[<Lời nguyền trung cấp, Sa đọa (D)> <Lời nguyền trung cấp, Thèm khát (D)> <Lời nguyền hạ cấp, Xâm lấn (C)> phát hiện.]

BZZZZZT—

[Một lời nguyền cấp cao hơn hiện đang có hiệu lực.]

[<Lời nguyền cao cấp, Ngiện rượu (F)>]

[Sức mạnh tinh thần đang bị suy giảm.]

[Kháng cự.]

[Sức mạnh tinh thần đang bị suy giảm.]

[Kháng cự.]

[Sức mạnh tin-]

*

*

*

*

*[Lời nguyền hạ cấp đã bị vô hiệu.]

[Đánh giá hành vi xâm nhập hoàn tất.]

[Sức mạnh tinh thần vượt ngưỡng yêu cầu tối thiểu.]

[Nỗ lực xâm lấn đã bị phát hiện.]

[Xâm nhập.]

[Tiến hành loại bỏ.]

[Thành công.]

[Xâm lấn tinh thần đã bị đẩy lùi.]

*

*

*

*"Urgh..."

Cảm giác như cứt.

"Haah... haah..."

Đầu bị đau như búa bổ.

Như thể rằng não vừa bị lộn từ trái sang phải vậy.

Và ngay lập tức tôi tự hỏi rằng có phải mình đã nhận ngay cái kết không.

Phá hủy. Tận thế. Kết thúc. Vô định.

Thông thường, nếu có ai bị lũ ấm đầu kia lây nhiễm tinh thần, họ sẽ bị ám ảnh bỡi những từ này.

Nhưng tôi thì lại khác.

Nếu ai đó hỏi tôi về việc có đồng tình với những từ đó hay không, tôi sẽ nói "Không" mà không chút do dự - chúng tỏ tâm trí tôi vẫn còn vững chắc.

Nghĩa là kế hoạch của tôi đã thành công.

"Phewwwwww..."

Ngay khi vừa ngẫm ra điều đó, một tin nhắn hiện lên ngay trước mặt tôi.

[Bạn đã chống lại được lời nguyền từ Giáo hội của sự Lụi Tàn.]

[Điều này sẽ được ghi nhận là một thành tựu mới.]

[Một lượng chỉ số nhỏ được tăng vĩnh viễn.]

Cuối cùng cái cửa sổ trạng thái này cũng nói được điều gì đó có ích.

"Hah."

Tôi giữ chặt nắm đấm của mình ở trong quan tài - và ừ, tôi có thể cảm nhận được nó.

Cơ bắp của tôi không đô lên hay gì cả, nhưng cảm giác sức mạnh chảy trong cơ thể? Nó hoàn toàn khác với vài giờ trước.

Nếu bảo tôi oánh nhau 1 vs 1 với tôi trước đó, tôi có thể tự tin nói rằng chấp cả hai đứa chúng mày.

Kể có thay đổi dù có nhỏ, nhưng nó có đổi thay dù chỉ là một chút cũng là rất quan trọng.

Mạo hiểm một thứ gì đó để đổi lại một phần thưởng ngon luôn luôn là một cái cảm giác gì đấy cực kỳ sung sướng.

Tiếc là tôi không được tự tay cộng chỉ số, nhưng nếu nó được chia đề, thì cũng được.

Nhưng hiện tại thì chưa ăn mừng được.

Nếu tôi nhớ không nhầm, thì đây vẫn là đang nắm trong một chi nhánh của giáo phái.

Điều đó có nghĩa là có hàng tá bọn chúng vẫn đang ở ngoài chờ tôi ra khỏi chiếc quan tài.

Vừa nghĩ đến điều đẫy xong thì nắp quan tài bắt đầu kẽo kẹt mở ra.

Két.

Tiếng gỗ di chuyển đầy ma mị khi tôi ngồi dậy và nhìn lên trần nhà.

Lúc đấy tôi mới phát hiện - rằng tôi đang đeo một chiếc mặt nạ từ bao giờ.

Quan tài tối quá khiến tôi giờ mới nhận ra.

"Chào mừng."

"Ừm."

Tôi giả vờ diễn theo, gật đầu hời hợt.

"Ngươi có sẵn sằng gia nhập cùng với bọn ta chứ?"

"Tôi có."

Giờ thì - làm gì với cái lũ này bây giờ?

Nếu tôi muốn rời xa nguy hiểm và giữ cái mạng của mình, cách tốt nhất là giết hoặc đánh ngất chúng rồi chuồn đi.

Nhưng mặt khác, bọn này là bàn đạp hoàn hảo cho sự phát triển của tôi.

Chúng chắc chắn sẽ dùng toàn bộ nguồn lực ở chi nhánh này để cố đánh sập Học viện.

Nghĩa là tôi có thể la liếm những cái gì đó có giá trị khi tôi còn ở đây, không chỉ có thể kiếm thêm tiền - nhỡ đâu còn có thể tăng thêm cả chỉ số thì sao.

Vả lại, nói thẳng ra là - tôi còn yếu nhớt để hạ tất cả bọn chúng đo sàn.

Tôi còn chẳng biết bọn chúng khỏe như thế nào, và thứ hai là nếu tôi có thể diệt cái chi nhánh này, các chi nhánh khác sẽ nhận ra điều gì đó.

Trong trường hợp đó...

Chẳng phải nhận ngay cái kết sao?

"Giờ, hãy bắt đầu làm nhiệm vụ ngươi được giao đi."

Tôi kìm nén diệu cười nhếch mép khi trả lời.

"Đã rõ."

Khi người ta bàn luận về những thứ gây nguy hiểm ở tổ chức có quy mô như thế này. Thì thường có vài lựa chọn.

Lạnh đạo bất tài này, mấy đứa thành viên không coi luật lệ ra gì này, và vân vân.

Nhưng kể về thứ nguy hiểm nhất?

Đó chính là nội gián.

Nên yeah - tôi sẽ trà trộn vào bọn chúng và sẽ cuỗm hết những gì đáng giá ở đây.

“Fuhaha!!”

“Hehe...”

Không ai biết rằng.

Trong số những kẻ đang cười như điên ở đây.

Lại có kẻ đang cười vì lý do hoàn toàn khác.

****

Sau khi về ký túc xá, mấy tên khốn đó đã giao cho tôi một mệnh lệnh.

"Vào đúng ngày trăng non bắt đầu trong tháng này, hãy bẫy tất cả các nhân sự của Học Viện vào bên trong Học Viện, không để ai được ra bên ngoài.

"Đã rõ."

Khi chúng rời đi, tôi bắt đầu giơ ngón giữ lên sau lưng chúng và nằm vật ra sàn nhà.

Sự kiện sẽ diễn ra theo đúng lịch trình.

Lúc trăng non - ngày mà mặt trăng nằm hoàn hảo giữa mặt trời và trái đất, khiến trời đất tối lại.

Kể cả lúc đó là ngày hay đêm cũng không quan trọng.

Quan trọng là, đó là ngày yêu thích của lũ điên đó.

Và theo chính xác dòng thời gian đó, Noah sẽ chết vào ngày đấy.

"Điều đó chắc chắn sẽ không xảy ra."

Tôi nốc cạn chai rượu còn lại và bắt đầu nghĩ kế hoạch làm thế nào để phá hoại kế hoạch của bọn chúng một cách thỏa mãn nhất.

Tôi không cảm thấy một tí thương tiếc gì cho bọn chúng.

Ngay cả khi trò chơi không miêu tả bọn chúng một cách rõ ràng, chúng vẫn là một lũ khốn dùng trẻ em để đạt được mục đích riêng cho mình.

Vào cái ngày mà chúng nó sẽ nghĩ mọi chuyện diễn ra êm đẹp, lũ cuồng tín đó sẽ phải đối mặt với thất bại nhục nhã nhất đời mình.

“Hehehe...”

Cười cười một lúc, tôi nhận ra chiếc mặt nạ bị ném sang một bên và cầm nó lên.

"Huh. Bọn chúng không cầm cái này theo à."

Hay là nó không quan trọng đến thế?

Nhưng cũng không đúng. Mỗi khi bọn chúng tấn công Học Viện, chúng luôn đeo lên mình chiếc mặt nạ như thế này. Cảm giác nó không thể nào là một món đồ linh tinh được.

"....."

Khi tôi nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ, lần đầu tiên, có gì đó hiện lên ở cửa sổ trạng thái.

[Mặt nạ Giáo phải của sự Lụi Tàn.]

[Mức độ: Hiếm]

[Mô tả: Kết thúc là điều tất yếu]

[Hiệu ứng: Tăng vĩnh viễn một lượng nhỏ chỉ số mỗi tháng một lần. Tuy nhiên, sức mạnh tinh thần giảm tùy theo cường độ sử dụng chúng. Nếu sức mạnh tinh thần giảm tới một ngưỡng nhất định khi đeo mặt nạ, có khả năng người đeo sẽ bị tẩy não.]

Lần đầu tiên thông tin của một món đồ xuất hiện một cách chi tiết như vậy.

Điều này chưa bao giờ xảy ra trước đây, chuyện này có nghĩa là...

"Aha."

Tôi đoàn là chỉ có vật phẩm tôi sở hữu chính thức mới có thể hiện ra đầy đủ thông tin như thế này.

Đó là lời giải thích hợp lý nhất.

Ý là, cái găng tay và khẩu súng tôi có được ở Học Viện kia chưa bao giờ hiện lên thông tin gì cả. Vậy chúng vẫn tính là đồ của Học Viện, hoặc là độ hiếm của nó quá thấp.

Và đánh giá về mô tả của nó, làn khói kia chắc chắn đến từ cái mặt nạ này.

"Có nên vứt nó đi bây giờ không nhỉ?"

Bỏ qua cái tăng chỉ số sang một bên, cái gọi là "một tháng một lần" là quá lâu - và ngoài ra, nó ghê vl.

Kể cả tôi - người miễn nhiễm với lời nguyền này - cũng không muốn nó ở gần mình chút nào.

Nhưng nếu ném nó đi thì nhỡ đâu lại bị cái gì đấy xảy ra sau này. Gói nó vào túi rác rồi vứt xó xem ra cũng là ý tồi nốt.

Có lẽ rằng do tôi xem quá nhiều phim nơi mà người ta đổ chất thải hạt nhân xuống sông, biển và rồi tự nhiên có một lũ quái vật xuất hiện.

Điểm mấu chốt là, nếu tôi vứt nó đi, nhỡ điều gì đấy ảnh hưởng tới cốt truyện thì sao

"Hmm..."

Treo nó trên tường vậy.

Trông... cũng phong cách phết đấy chứ? Treo nó ở đấy cảm giác như giống trong mấy cái biệt thự, sang hơn hẳn.

Dù không có nội thất gì trong cái phòng trông như chuồng chó này, cả bàn ghế cũng không có, nhưng với cái mặt nạ ở trên tường, không khi bỗng trở lên lạnh lẽo kỳ lạ. Nhưng ngon này - sắp tới mùa hè rồi, đúng chứ? Một chút lạnh lẽo này chẳng phải là tốt sao.

Tôi bắt đầu tập trung xắp xếp lại kế hoạch của mình, thì-

"Chết tiệt, hết rượu rồi."

Hóa ra chai rượu tôi uống lúc nãy đã cạn sạch, mà cửa hàng tiện lợi thì giờ này sắp đóng cửa.

Tôi nhanh chóng quơ lấy bộ quần áo, rồi phóng đến của hàng tiện lợi gần nhất.

Chủ cửa hàng đó luôn bỏ qua cho tôi khi tôi nói là mua cho bố mẹ, nên chắc chắn là ông ấy sẽ không kiểm gia giấy tờ tùy thân của tôi.

Về lí, ừ thì tôi nên tố cáo ông ấy hay gì gì đó - nhưng theo góc nhìn của tôi, ông không khác gì một vị cứu tinh cho phép tôi mua rượu.

Nơi khác - dù kể cả là cửa hàng tiện lợi hay là siêu thị - luôn luôn đòi phải có giấy tờ. Chắc vì nhìn tôi trông trẻ quá. Hoặc là trông nhẹ cân.

Khi tôi đến nơi, may thay, đèn chỗ đấy vẫn sáng.

Tôi tiến thẳng đến chỗ thức uống có cồn, nhưng trên đường đi, tôi bắt gặp một tấm lưng quen thuộc.

“...Huh? Yoon Siwoo?”

Chả biết tên này đang làm gì ở đây. Tôi cũng chẳng có ký ức tốt đẹp gì với anh ta.

Thế nên tôi định sẽ tránh mặt và tiếp tục đi.

Bước.

Anh ta bước ra khỏi chỗ mấy cái kệ anh ta đang check, mắt chúng tôi chạm nhau - và anh ta bắt đầu bước về phía tôi.

'Quái gì thế? Sao hắn lại đi về phía này?'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!