Tập 07 : Hẹn hò, lĩnh vực tri thức mới.
Chương 232 : Quãng Nghỉ - Ý Chí Của Đế Quốc.
1 Bình luận - Độ dài: 2,026 từ - Cập nhật:
"--- Reyes-sama, có thư gửi đến đây từ hoàng tử đế quốc ạ."
Vào một buổi chiều nọ.
Reyes sau khi về nhà thì được hầu gái Flera báo cáo.
"Thư từ hoàng tử đế quốc ạ?"
Với những từ hiếm khi xuất hiện ấy, Thánh Nữ trầm tư.
[Hôm nay, từ giờ mình sẽ quan sát mấy cây trong vườn rồi ghi chép.
Rồi mình sẽ thu hoạch rau củ.
Sau đó mình sẽ đi xem tình trạng của căn nhà kín bí mật.
Tiếp theo mình sẽ đi điều chế thuốc.
Tiếp đó nữa mình sẽ lựa chọn cẩn thận những hạt giống đã được cải thiện chất lượng.
Khi trời tối mình sẽ đi ngủ.
Đó là lịch trình cho cả buổi chiều của mình, mình định sẽ làm nó như mọi ngày mà.]
"Từ vị Jioerion-sama kia ấy hả?"
Nếu nhắc đến hoàng tử đế quốc thì chỉ có người hàng xóm với danh hiệu Đệ Nhị Hoàng Tử đó thôi.
Hồi nhập học cô đã từng chào hỏi đối phương, cơ mà sau đó chẳng có tiếp xúc nào cả.
Ngày xưa cô từng gặp đối phương vì nghi lễ quốc gia, nhưng nó cũng chẳng đặc biệt gì, nếu nói thì chắc là quan hệ “người quen” chăng?
... Cô chỉ nghĩ là vậy, thế nhưng---
"Vâng, là vậy ạ."
Có thư đến, cũng có nghĩa là sẽ có thêm việc cho cô.
"Em sẽ đọc sau."
Kệ mợ nó, dù sao thì đám cây cối quan trọng hơn.
[Các con ở sân vườn đang đợi mẹ đến chăm sóc.]
[Mình phải nhanh lên.]
"A, không được đâu ạ. Vì thân phận của người gửi khá quan trọng nên xin ngài hãy đọc đi ạ."
"...."
[... Trông cô ấy khó chịu phết.] - Flera nghĩ.
Khuôn mặt vô cảm của Reyes vẫn không thay đổi, hầu như không thể cảm nhận được biến động cảm xúc của cô ấy. Giống hệt với một năm trước.
Tuy vậy, sau khi sống chung với cô hơn một năm trời, Flera có thể hiểu được nếu quan sát kỹ.
Cô có thể chắc chắn rằng trong đầu của cô gái này hiện tại đang nghĩ: “Phiền thế, mình muốn chăm sóc cây cối, phiền quá đi!”
"Em hiểu rồi."
[--- Nhưng nếu hoãn lại thì tệ quá.]
Đứng ở vị trí của cô hay đối phương thì việc phản hồi càng sớm là càng tốt. Vì vậy cô nhanh chóng kiểm tra nội dung bức thư.
"Lâu rồi không gặp, Reyes-dono."
"Chào mừng ngài, Jioerion-sama."
Ngày tiếp theo khi cô viết thư trả lời, Jioerion cuối cùng đã đến ngôi nhà mà Reyes đang thuê.
Mái tóc đen cùng với đôi mắt màu chàm, kết hợp với khuôn mặt góc cạnh đẹp đẽ đầy nghiêm khắc ấy tạo ra một cảm giác lạnh lùng.
Còn lý do cô cảm thấy đối phương lạnh như băng đến vậy, là do đã nhìn quen cảnh cậu bạn cùng lớp nào đó hễ thấy con gái là cười bắt chuyện.
"Cả năm nay, dù là hàng xóm với nhau mà ta chẳng gặp nhau mấy nhỉ?"
"Đúng vậy ha, có lẽ do cả hai ta đều bận."
Câu trả lời của cô lộ ra một phần cảm xúc thật sự.
[Sao anh dám tới đây cản trở thiên chức quan trọng của tôi trong việc chăm sóc cây cối hả!?]
Dù bản thân cô cũng không nhận ra, nhưng suy nghĩ cô đã hiện rõ câu “về nhanh giùm tôi”.
Bức thư được gửi tới hôm qua có nội dung là: “Ta có chuyện muốn nói với em.”
Cho nên cô mới hẹn gặp nhau ở đây, và anh ta đã tới.
"Khu vườn của em thật đẹp."
Mà, tuy đây là khu vườn với đống cây cối mọc ngổn ngang, nhưng đó là kết quả của tính toán kỹ lưỡng.
Mà, nó không được tạo ra để ngắm nghía, nên chỉ có người tinh mắt mới có thể nhận ra.
"Nhìn thấy không, đây là mùa để ngắm Fierea – Sơ Tuyết Hoa [note83653] đó.
Dạo trước Thu Chung Hoa đã nở khá đẹp, nhưng em đã nhổ nó đem đi làm thuốc, phẩm màu với hương liệu rồi.
Ngoài ra thì không có chỗ nào để ngắm nữa đâu, cũng có trái cây đó, anh có muốn ăn không? Một trong những thứ khiến em tự hào, em cũng hay bán sỉ cho các nhà hàng trong thành phố nữa."
Dù trong đầu nghĩ “về đi cha nội” nhưng nửa còn lại lại muốn đối phương nghe lấy câu chuyện về đám thực vật mà cô cực kỳ tự hào.
Một trận chiến nội tâm bên trong Reyes, dù khuôn mặt bên ngoài của cô vẫn cực kỳ vô cảm.
"Vậy à?... Có thể cho ta xem một chút được không?"
--- Với sự khuyến khích tích cực nhẹ nhàng của Reyes, Jioerion đã đồng ý.
Thánh Nữ Reyes là một người khiếm khuyết cảm xúc, và bằng chứng chính là việc cô không bao giờ nói chuyện thừa thãi và luôn làm theo chỉ thị.
--- Đó là nhận thức về cô.
Vào năm ngoái thì nhận định đó đúng, cơ mà rõ ràng không thể đem nhận thức đó để đánh giá cô trong hiện tại, vì nó quá khác biệt.
[Một năm này xảy ra nhiều chuyện ghê.] - Jioerion cảm thán.
"Reyes-dono."
Sau khi dạo quanh khu vườn, Jioerion cảm thấy còn vui hơn bản thân đã tưởng tượng, cậu ta càng hưng phấn hơn khi biết thêm về vài loại thảo mộc và thảo dược quý hiếm.
Những loại mọc theo mùa, những loại yêu cầu về loại đất lẫn khí hậu.
Nhưng ở đây, chúng thoải mái phát triển mà chẳng bị giới hạn bởi điều kiện trên.
Thú thật là cậu ta đã nghĩ mình đã nhìn thấy một núi kho báu cơ.
Khi đang quan sát đầy hứng thú thì Jioerion đột nhiên nhớ ra lý do mình tới đây.
"Liệu em có thể lắng nghe câu chuyện của ta không?"
"Là chuyện gì vậy? Cơ mà quan trọng hơn, xin anh hãy quan sát cây cỏ này đi."
"Đợi đã, xin em hãy để chuyện ngắm hoa ở sau chuyện của ta đi, trước tiên hãy nghe chuyện của ta đã."
"... Ừ thì cũng được."
[--- Em ấy trông hơi bất mãn thì phải.] - Jioerion nghĩ.
Mà, đối với Jioerion thì câu chuyện này cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, cậu ta phải nhanh chóng giải quyết chuyện này để còn tiếp tục đi tản bộ tại khu vườn này nữa.
"Tuy vẫn chưa được quyết định, và nó cũng đang ở giai đoạn đề xuất thôi. Là về chuyện hôn sự của hai ta."
"Hôn sự?"
"Aa, đó là ý kiến của bên quốc gia của ta."
--- Thánh Nữ Reyes.
Thánh Nữ thời nay chỉ mang tính chất trang trí, xuất hiện trong thời điểm nghi lễ và là biểu tượng của Thánh Giáo Quốc Sentrans.
Dù cho là một sự tồn tại rất quan trọng với Thánh Giáo Quốc, nhưng đối với những người không phải tín đồ của Giáo Hội Nữ Thần Ánh Sáng thì cũng chẳng đáng để họ quan tâm.
Reyes cũng là một Thánh Nữ điển hình như vậy, ít nhất thì cô không phải là nhân tài để Đế Quốc Ashion khao khát đến vậy.
Nhưng mà, dù vậy...
Sau một năm tích lũy những thành tích thực tế lẫn những thành công kia, cô ấy đang dần vượt qua dàn khung biểu tượng mang tên “Thánh Nữ”.
Cô không chỉ là một đối tượng được tín ngưỡng nữa, mà dần trở thành một nhân vật có tài năng, mang đến lợi ích thực sự.
--- Nhất là về sự tồn tại của “Hạt Giống Phát Sáng” – thứ được phát triển vào hôm trước.
Dù vẫn không rõ chi tiết về nó, nhưng chỉ với phần đã được lý giải thì cũng đã đủ sinh ra lợi ích rồi.
[Chắc hẳn hiện tại vị Giáo Hoàng đáng kính đang nhận lấy vô số bức thư bàn chuyện hôn sự cho mà xem.]
Cơ mà nhìn phản ứng hiện tại của Reyes, thì có vẻ chính cô cũng chẳng biết chuyện hôn sự của mình sẽ đến.
"Ta được cho phép yêu đương tự do, dù cho tương lai ta có đi ở rể đi nữa thì vẫn có thể tự chọn đối tượng kết hôn cho mình."
"Hểê, không ngờ một người có lập trường như anh lại có suy nghĩ bất ngờ như thế."
‘Thánh Nữ thời đại này chỉ được dùng như một công cụ để kết hôn chính trị mà thôi.’ – tuy lời này nghe khá chói tai, nhưng những nhà cầm quyền của Đế Quốc đã nghĩ như vậy.
Cả cậu cũng nghĩ như vậy. Nhưng có vẻ Giáo Hoàng đã không sử dụng Thánh Nữ như một công cụ chính trị.
"Jioerion-sama đã sẵn sàng cho việc ở rể chưa?"
"Tùy theo mệnh lệnh của Hoàng Đế bệ hạ thôi em, bởi vì ta là Đệ Nhị Hoàng Tử."
Vị Đệ Nhất Hoàng Tử sẽ thừa kế đất nước, còn những người sinh sau đẻ muộn khác? Cứ đem làm công cụ kết hôn chính trị là được.
Trong trường hợp của Jioerion, người đã thức tỉnh trở thành Ma Thuật Sư nên đối tượng kết hôn của cậu ta vẫn chưa được quyết định.
Liệu cậu sẽ phát triển đến đâu với tư cách Ma Thuật Sư? Cậu sẽ tự nâng giá bản thân cao đến mức nào? – Từ đó mà mới quyết định đối tượng kết hôn cho cậu.
--- Nói theo cách ngược lại thì Đế Quốc sẵn sàng sử dụng Đệ Nhị Hoàng Tử để có được Reyes, tạo ra mối quan hệ hữu nghị.
Đế Quốc đã nghĩ như vậy, vì đó là giá trị của Reyes hiện tại.
"Ở rể sẽ như thế nào ta?"
[Liệu Hoàng Đế Bệ Hạ dám đưa ra quyết định ngu ngốc như gửi Ma Thuật Sư ra nước ngoài không?] - Jioerion không thể đoán được suy nghĩ thật sự của cha mình.
"Tuy chỉ là ý kiến cá nhân, nhưng em nghĩ mình sẽ khá khó khăn trong việc kết hôn với Jioerion-sama đấy."
"Vậy à?"
"Ừ, em muốn có đất đai."
"Đất đai?"
"Vâng, vì vậy em muốn chọn những người sở hữu đất đai của Thánh Giáo Quốc cơ, càng rộng thì em càng muốn ạ. Cho em đất khai hoang cũng không sao, em sẽ tạo ra mọi thứ từ con số 1. Đó sẽ là khu vườn thực vật của riêng em, quá là tuyệt vời."
Dù cậu chả hiểu tuyệt vời về cái gì, nhưng có vẻ tham vọng của cô là vô hạn.
"Em muốn có một khu đất đai mà bản thân có thể trồng trọt tùy thích, em muốn trồng trọt nhiều loại hạt giống mà không bị ai làm phiền, một cách đầy tự do, một cách dư dả, theo tiếng gọi của trái tim. Để được vậy em cần đất đai ạ.
... Em nghe nói vùng phía Bắc Đế Quốc đang trống ạ. Thực tế thì nó như thế nào ạ? Em có thể tự ý trồng trọt không?"
"Không, tự ý trồng thì tệ lắm đó. Mặc dù đúng là khu phía Bắc vẫn chưa vào tay ai thật."
"Em nhận phần đất đó có được không?"
"Ai cho mà nhận, không được đâu."
"Thế thì đành mượn phần đất của bạn bè xài tý vậy."
Cô gái này thay đổi quá khác so với một năm trước.
[Lớp đặc cấp thú vị ghê, nó khiến một người như cô ấy cũng phải thay đổi.] - Jioerion cảm thấy ghen tị với cô.
"Ta cùng quay lại chủ đề thực vật thôi."
[--- Không, nghĩ lại thì, có lẽ mình không ghen tị nhiều đến vậy.]
Nhưng mà trông Reyes có vẻ vui, nên cứ thế này là tốt nhất.
1 Bình luận
YAAI