Tập 07 : Hẹn hò, lĩnh vực tri thức mới.
Chương 224 : Mỹ nhân giả trai.
1 Bình luận - Độ dài: 1,344 từ - Cập nhật:
"...."
[Gì vậy?]
Con rối sở hữu đường vân gỗ — thời khắc nhìn thấy nó, trong đầu Kunon chìm sâu vào biển trầm tư.
[Đó không phải sinh vật sống.]
[Mình cũng chẳng cảm nhận được ma lực.]
[Vì vậy nên mình không thể cảm nhận được bằng ngũ giác.]
Thứ không thể cảm nhận được đang chuyển động, con rối gỗ không có mắt ấy, hiện tại, đang hướng ánh nhìn về Kunon.
"Có chuyện gì sao?"
Đang nói chuyện dù chẳng có miệng.
"Trên mặt tôi có dính gì à?"
[Tại vì không dính gì nên mới kỳ lạ đó trời.]
Chẳng có mắt, cũng chẳng có miệng.
"--- Xin lỗi, lady. Tôi đã mất đi khả năng ngôn ngữ vì sức hút đặc biệt của nàng."
Nhưng giọng nói đó chắc chắn là của phụ nữ, rồi còn cả bộ quần áo hầu gái nữa.
Tức là con rối này là phụ nữ, và với Phụ Nữ thì cách ứng xử của Kunon vẫn sẽ như mọi khi.
"Mà, ngài khéo miệng thật đấy, ufufu."
Những chuyển động đầy tinh vi và tự nhiên ấy thật khó để tin là của một con rối.
Hơn nữa, đối phương mang cho cậu bầu không khí sống động như người thật vậy.
"Nào, mời vào trong."
Chỉ là không hô hấp và không có chuyển động của mạch máu mà thôi — ngoài những thứ ấy ra, đối phương chẳng khác gì một người phụ nữ bình thường.
[--- Thật hứng thú quá đi.]
Nếu được cho phép thì cậu muốn sờ mó, nhìn ngó từ đầu đến chân để xác nhận xem liệu đó có phải chỉ là vật liệu gỗ, hay còn là thứ gì khác.
Nhưng ai lại làm trò đó với phụ nữ cơ chứ; nếu muốn hỏi về người phụ nữ này thì hỏi trực tiếp chủ nhà cho nhanh.
Dưới sự dẫn đường của con rối, Kunon đi qua cổng nhà.
[Dù cho đó có là câu chuyện gì đi nữa thì chắc chắn nó sẽ khá là thú vị đây.] — cậu tin vào điều đó.
"--- Yo."
Được mời vào bên trong khu biệt thự được chăm sóc cẩn thận, cậu bước qua cánh cổng.
Ở nơi đó có người đang đợi, người ấy có vóc dáng cao và mặc bộ áo vest chỉn chu.
Độ tuổi khoảng tầm 20, cơ thể thon gầy và khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính, mái tóc màu nâu dài bóng bẩy được buộc ra sau đầu.
"Chú là Kunon, năm hai lớp đặc cấp à? Tôi tin lúc nào đó chú sẽ đến đây mà."
"...."
"Là 'mắt' đúng không? Nhóc muốn tạo ra con mắt riêng cho nhóc phải không. Vậy thì nhóc sẽ không thể tránh khỏi con đường Tạo Ma.
Mà, theo dự đoán của tôi thì ít nhất cũng phải nửa năm sau — nhóc đến sớm hơn cả dự tính nữa."
Bỏ qua vấn đề sớm hay trễ đi, lý do mà Kunon đến đây đúng như những lời người này nói.
Chỉ là — cậu cảm thấy hơi thất vọng một chút.
"Chính nàng là người đã khiến cô ấy cử động phải không?"
"Hm?"
"Cô ấy, không phải kiểu tự hành động hay nói chuyện đúng không? Chính nàng là người đã điều khiển cô ấy, lẫn giọng nói nữa."
"...Hmm, nhóc nhận ra cơ à?"
"Xin lỗi, về khả năng cảm nhận thì kẻ hèn này có chút sắc bén hơn người khác.
Nàng có... có muốn tôi cư xử như hai người đàn ông với nhau không?"
Cậu phải hỏi thử; vết xe đổ với Cassie lần trước là một chuyện không nên lặp lại.
'Cô ấy' muốn được đối xử như con gái, nên cậu đã thực hiện yêu cầu ấy. Nhưng còn người này thì cậu không biết.
"--- Fufu! Nhóc nhận ra chỉ với một lần nhìn ư? Lần đầu tiên tôi bị người ta nhận ra chỉ với một ánh nhìn đấy."
Đúng vậy, người đàn ông đó, không phải là đàn ông — mà là phụ nữ.
Mặc trang phục của đàn ông, giọng nói cũng là của đàn ông.
[Có nên gọi cô ấy là mỹ nhân giả trai?]
Người này mang lại cảm giác mà Kunon chưa từng có trước đây.
Cô ấy vừa cười vừa trả lời:
"Tôi có lý do để phải ăn mặc và cư xử như đàn ông, cho nên nhóc cứ coi tôi là đàn ông đi."
"Coi là đàn ông à, ok."
Cậu sẽ thực hiện nguyện vọng này của đối phương.
"Tên của ta là Caillou, từ giờ xin được giúp đỡ."
Anh ta giới thiệu như vậy.
"Là đệ tử của thầy Rogy, năm ngoái vừa tốt nghiệp lớp đặc cấp, và hiện tại đang vừa sống vừa làm việc ở đây."
"Tên của em là Kunon ạ, em đến đây vì được tiểu thư Shiroto giới thiệu."
"Shiroto à? Dạo này không gặp mấy, con bé có khỏe không? Cơ mà thực ra thì tôi mới là sư đệ."
[Có vẻ như Shiroto tiểu thư tham gia lĩnh vực này lâu phết.]
"Nhân tiện thì—"
"Quả nhiên nhóc để ý đến nó ha?"
— Caillou đã luôn nhận ra từ nãy.
Rõ ràng là cuộc trao đổi lần này cũng khá quan trọng, nhưng Kunon cứ hướng sự tập trung vào con rối gỗ đứng bên cạnh.
"Đó là Tạo Ma dùng để thao tác từ xa. Chính tôi là người đã tạo ra nó. Phần đầu được nhét vào khá nhiều Ma Thạch đấy, để thay các khí quan như Thị Giác, Thính Giác, Phát Âm... đại loại như thế đó."
"Nhưng em không cảm nhận được ma lực ạ."
"Thông qua mặt đất, chú chỉ kiểm tra trên mặt đất thôi đúng không?"
[Hiểu rồi.] — Kunon gật đầu.
[Đúng là mình chưa kiểm tra dưới mặt đất. Nếu thao túng từ xa bằng ma thuật thì người ta sẽ khiến dòng ma lực chạy thẳng, bởi vì chẳng có lý do gì để kết nối qua mặt đất cả — vừa hao phí ma lực, vừa tốn thời gian.]
"Anh có thể tạo ra con rối tự động có ý thức không ạ?"
"Khó lắm, nhưng về mặt lý thuyết thì vẫn khả thi.
Tạo ra thân xác, tạo ra khí quan, nên cũng có khả năng tạo ra cơ thể người. Nhưng vấn đề lại nằm ở phần bên trong đầu."
Caillou bắt chéo tay, cười khổ nói:
"Nếu muốn nó tự chuyển động, thì cần phải tạo ra bộ não có khả năng độc lập, tự suy nghĩ.
'Tư tưởng', 'phán đoán' và 'phản xạ', không chỉ thế, còn cần phải nuôi dạy về thường thức và cả đạo đức nữa.
Tóm lại thì mất ít nhất vài hoặc vài chục năm để dạy dỗ nó.
Nhưng nếu mất công, tốn sức như thế để tạo ra một con rối thì thà chọn con người còn hơn. Việc nuôi dạy một đứa trẻ loài người còn nhanh hơn việc dạy dỗ một Tạo Ma — ý của tôi là vậy."
Kunon cũng bắt chéo tay lại.
"Vậy chẳng phải tùy mục đích cho những Tạo Ma được tạo ra ấy hay sao? Không phải là con người có được không?"
Cậu nghĩ họ sẽ tạo ra được, mà có khi là những sinh vật đáng sợ không thuộc về thế giới này, với những mục đích nào đó.
"Cũng hơi khó đó, chỉ cần nhìn thấy dòng chữ chói mắt như 'sáng tạo sinh mạng' thôi cũng gay go rồi.
Từ ngày xưa chuyện này đã luôn bị tẩy chay về vấn đề nhân đạo.
Nên nếu tạo ra một Tạo Ma với vẻ ngoài trông khá là 'nhân tạo' thì toang."
"Ma thuật cấm kỵ, nhỉ?"
"Haha, thầy luôn nói 'làm gì có thần linh nào lại cay cú với trình độ gà mờ của nhân loại cơ chứ'."
1 Bình luận
YAAI