Tập 07 : Hẹn hò, lĩnh vực tri thức mới.
Chương 215 : Trò chơi ngày ấy.
1 Bình luận - Độ dài: 1,135 từ - Cập nhật:
"Công nhận trường học tốt thật đấy."
Zeonly và Kunon đối mặt nhau.
Họ chỉ vừa mới đi ra khỏi thành phố, mặt trời đang dần lặn đi, khiến bầu trời đằng xa kia phát ra một màu đỏ thẫm.
Kunon và Zeonly sẽ chiến đấu với nhau — khi câu chuyện bắt đầu diễn ra như thế thì có một vấn đề được sinh ra, họ không biết chọn sân đấu ở đâu cả.
"Ta không thể làm nó ở trường học được ạ."
'Chọn chỗ nào?'
'Ở trường học thì sao?'
Khi đang bàn luận thì Milica lại đưa ra ý kiến phản bác.
"Đúng vậy, Zeon, không thể làm chuyện này ở trường đâu."
Dario cũng tán thành ý kiến này.
"Hả? Chiến đấu bằng ma thuật thì nên làm tại trường học mới chuẩn bài chứ?
Dù cho có hư hại gì thì các giáo viên cũng sẽ sửa chữa, và nếu 'lỡ' xảy ra chuyện gì thì giáo viên cũng có thể kịp thời ứng cứu."
Dù cho Zeonly có càu nhàu thì ý kiến của hai người kia cũng không hề bị lay động.
--- Thật ra thì Kunon cũng có kinh nghiệm với mấy chuyện 'lỡ' ấy lắm. Trong trận chiến với Cuồng Viêm Vương Tử, cả hai đã 'đồng quy vu tận' và đều mất mạng.
Bởi vì ý thức lúc đó khá mơ hồ nên bản thân cậu cũng không nhớ rõ.
Nếu như 'lỡ' mà Zeonly nói có nghĩa như thế này thì nên tổ chức tại trường học thật... Chỉ là, trường ma thuật nghiêm cấm những người không phận sự vào trường học, vấn đề nằm ở chỗ đấy.
Dù cho bạn là vương tử của vương quốc nào đó thì cũng kệ cha bạn, trong đoạn lịch sử dài dằng dặc của ngôi trường, nếu không có hoàn cảnh hay trường hợp đặc biệt nào thì trường sẽ không cho phép.
Và cái 'trường hợp đặc biệt' ấy là một rào cản khá kiên cố, nếu không phải được hiệu trưởng kiêm chủ nhân của thành phố này là Grey・Ruva dẫn vào thì đừng có mơ tưởng gì.
Dù bạn có giàu có bao nhiêu đi nữa thì việc gặp gỡ hay nói chuyện với bà vẫn rất khó khăn.
Ngay cả những người trong trường muốn gặp bà còn khó khăn.
Với tư cách giám thị, Dario không cho phép Zeonly đi khỏi tầm mắt của mình; Milica cũng có lý do gần giống như vậy.
Dù gì thì thời khắc phải chia tay với Kunon cũng đang đến gần, nên cô ấy chẳng muốn hành động riêng rẽ chút nào.
Hơn nữa, một Kunon khi chiến đấu nhìn rất ngầu.
Cô muốn chứng kiến bóng dáng ấy trước khi trở về.
Trái tim của thiếu nữ đang yêu mách bảo cô như thế.
Và vì vậy nên cả bọn đành ra khỏi thành phố.
Khác hẳn với con đường trong phố — rộng rãi và bằng phẳng — thì mặt đường ở đây lồi lõm vì chưa được làm phẳng, thậm chí còn có vài viên đá nhỏ trên đường.
Với một người có vấn đề về thị giác như Kunon thì đúng là toang thật, mà, đành chịu vậy.
Những khán giả bao gồm Dario, Milica và hầu gái Laura sẽ di chuyển ra xa một tý.
[Xa tầm này đã ổn chưa ta?]
Cả hai không định lấy mạng đối phương, cũng không sử dụng ma thuật với quy mô lớn.
Thực tế thì Kunon có dùng được quái đâu.
"Luật chơi như thế nào?"
Kunon đáp trả ngay lập tức câu hỏi ấy:
"Không có luật ạ."
Ngày ấy, cái thời mà cả hai chiến đấu với nhau bằng ma thuật ở Huglia.
Bởi vì nguyên nhân khách quan liên quan đến địa điểm và vị thế nên phương thức chiến đấu đã bị giới hạn lại, nên đã tạo ra một môi trường mang lại cảm giác chiến đấu trọn vẹn.
Địa điểm chính là sân vườn nhà Gryon, vị thế Kunon lúc ấy là một đứa nhóc.
--- Không thể khiến sân vườn nhà cậu nổ tung tóe, cũng chẳng thể nào khiến một đứa trẻ bị thương được.
Ngay cả một tên kiêu căng như Zeonly cũng biết phân rõ chuyện ấy, và dù cho Kunon có năn nỉ thì hắn cũng sẽ không làm.
--- Nhưng tại thời điểm này, ngay tại đây, mọi thứ đã khác.
Cả hai không cần phải chiến đấu theo luật dành cho trẻ con nữa, cũng không cần ma pháp trận dùng cho chiến đấu, bởi vì không thể thoát ra khỏi ma pháp trận, nếu có nó thì phạm vi di chuyển chẳng có bao nhiêu cả.
Về phía Zeonly hẳn là cũng vậy, ở đây, hắn có thể sử dụng ma thuật để thay đổi địa hình.
Với việc không thể phá hoại sân vườn hay phòng ốc thì hắn ta cũng đã tự giới hạn bản thân lại khá nhiều, vì vậy số lượng ma thuật có thể sử dụng cũng khá hạn chế.
Dù vậy thì vẫn đủ cho Kunon ra bã.
[--- Mình muốn thấy Sư Phụ bung hết sức.]
Kunon đã luôn mong mỏi điều đó.
Dù một chút thôi cũng được, cậu muốn chứng kiến Zeonly nghiêm túc.
Nguyện vọng ngày ấy nay đã thành hiện thực.
'Luật lệ?' — cậu không cần thứ xiềng xích trói buộc lại ma thuật của Zeonly.
"Không có luật, à? ... Aa, Kunon, để tao nói cho nhóc nghe điều này."
"Dạ."
"Tao công nhận chú mày, cho nên éo có chuyện tao nương tay đâu. Hãy sẵn sàng cho kết quả chú mày nhất định sẽ bị thương đi.
--- Được không? Với điều đó?"
Được với chả không.
"Được ạ."
Việc Kunon nên làm là dốc toàn lực chiến đấu mà thôi.
Cuối cùng thì cơ hội để cậu chứng kiến dù chỉ là một phần nhỏ thực lực chân chính của Zeonly.
"Ok, vậy thì... Bắt đầu!"
Bốp!!
Ngay vừa khi hiệu lệnh bắt đầu, viên đá bên cạnh đã bay thẳng vào phần thái dương bên phải của Kunon.
Cơ thể cậu bị hất văng theo quán tính mà chẳng đỡ kịp, rồi ngã nhào xuống đất.
"--- Không cảm nhận được chuyển động của ma lực à? Đừng có nghĩ chỉ mỗi chú mày là thông thạo ma thuật sơ cấp chứ."
Zeonly nói trong tâm thế thất vọng.
"Đứng nhanh mọe nó lên, tao vẫn còn đang nương tay đó, và tao còn chưa thấy sự trưởng thành của mày nữa.
Nếu đã là đệ tử thì hãy cố mà làm ông đây vui vẻ đi, bằng cách dốc hết sức, đặt cược cả tính mạng đi."
1 Bình luận
YAAI