Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)
Chương 53 - Đợi em trở về
5 Bình luận - Độ dài: 2,640 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Trang viên của Nam tước Brenzell sau vài lần đổi chủ đã ngày càng trở nên hoang phế, ngọn đồi phía sau mọc đầy cỏ dại. Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, những hạt sương long lanh khẽ lăn xuống.
Tách một tiếng, hạt sương đáp lên một đống xương trắng cuộn tròn, để lại một vệt nước nhàn nhạt.
Bộ hài cốt của con rắn khổng lồ này khẽ run lên một chút, sau đó lại im lìm trở lại. Xung quanh nó có một con hổ khổng lồ với đôi cánh trên lưng cùng lớp lông thú xơ xác, máu thịt thối rữa, mủ vàng tanh hôi đang tuôn chảy, có những con ngạ quỷ đang phô trương vẻ dữ tợn và mùi hôi thối nồng nặc của mình, còn có cả những u hồn nhiều không đếm xuể lượn lờ giữa không trung, chẳng chút sợ hãi ánh dương đang chiếu rọi… Ngọn đồi này tựa như đã biến thành cõi Minh giới trong truyền thuyết, nơi đầy rẫy những sinh vật bất tử.
Và ở giữa vòng vây của những sinh vật bất tử ấy, một người đàn ông gầy trơ xương đang ngồi ngay ngắn trên tảng đá lớn, bàn tay trái trắng bệch nhợt nhạt khẽ vuốt ve mặt đá, ánh mắt u ám, thâm trầm lặng lẽ nhìn về phía thành phố.
Tại cổng thành, một người đàn ông trung niên mặc áo choàng giám mục đang đi về phía giáo đường với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Buổi sáng tốt lành, thưa Đức giám mục.” Những người đi ngang qua đều cúi mình chào hỏi. Ông ta là Arroyo, giám mục của đại giáo đường thành phố, là một đại nhân vật chỉ đứng sau Hồng y, đồng thời cũng là một giáo sĩ rất nghiêm khắc.
Arroyo điểm thánh giá trước ngực và chúc phúc theo thói quen: “Thần phù hộ mọi người.”
Cứ như vậy, ông ta thong thả đi tới cửa giáo đường, bước lên bậc thềm dưới những lời kính chào của mấy cận vệ thánh hiệp sĩ rồi bước qua cửa.
Bên trên cổng lớn có những luồng thánh quang dịu nhẹ vấn vương, khiến cho hết thảy mọi thứ đều trở nên trang nghiêm và làm tâm hồn con người ta như được gột rửa.
Arroyo dừng lại ở chính giữa đại sảnh rồi thành kính cầu nguyện: “Chỉ có sự thật mới tồn tại mãi mãi!”
Sau đó, ông ta rời đi bằng cửa hông để báo cáo với Hồng y về tình hình tín ngưỡng tại các thị trấn, trang viên và làng mạc lân cận.
Sau khi báo cáo xong, ông ta bắt đầu tuần tra khắp toàn bộ giáo đường, kiểm tra xem có chỗ nào sơ suất và bất kính hay không. Sau khi tuần tra xong sẽ là thời gian dành cho cầu nguyện, sám hối và học tập.
Đây là cuộc sống đơn điệu đã lặp đi lặp lại suốt hơn ba mươi năm qua của ông ta. Chẳng qua, đi đôi với lối sống ấy chính là, ông ta đã từ một mục sư thực tập theo sau giám mục dần dần trở thành vị giám mục lừng danh nhất giáo đường của thành phố này, từng chứng kiến sự hưng thịnh và suy tàn của không ít gia tộc trong thành.
“Xin cảm tạ Thần ban ơn.” Ông ta chân thành cầu nguyện trong lòng.
Cầu nguyện xong, ông ta phát hiện mình đã tuần tra đến căn phòng có bố trí dịch chuyển trận, thế là bèn nâng cao cảnh giác, sau đó bắt đầu rà soát lại một lượt để đảm bảo nơi này vẫn còn nguyên vẹn, cũng như không có bất kỳ ai xâm nhập trái phép trừ những người đã được cấp quyền.
‘Tốt lắm, không có gì bất thường.’ Trên khuôn mặt nghiêm nghị của ông ta lộ ra một nụ cười, đôi mắt nhìn chằm chằm vào dịch chuyển trận đang lưu chuyển luồng ánh sáng yếu ớt.
Đột nhiên, ông ta cau mày, cảm thấy dịch chuyển trận này đáng ghét lạ thường. Nó tràn ngập khí tức tà ác, giống như một cánh cổng dẫn tới Địa ngục hay Vực thẳm vậy.
Trong đầu ông ta tự động nảy ra một ý nghĩ: Có giáo sĩ phản bội, Chúa Tể Địa Ngục đã xâm nhập nơi này!
‘Không được, phái phá hủy nó!’ Vừa mới hạ quyết tâm, ông ta liền chợt nhận ra, rằng chỉ dựa vào sức mạnh thần thuật của bản thân thì căn bản không thể nào phá hủy được dịch chuyển trận này trong thời gian ngắn. Cách duy nhất chính là tập trung toàn bộ sức mạnh rồi trực tiếp tự bạo!
Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác thiêng liêng của một kẻ tử vì đạo, ông ta tiến lên một bước và cao giọng nói:
“Chỉ có sự thật mới tồn tại mãi mãi!”
Mấy mục sư thực tập đi theo ông ta tuần tra đều ngây người nhìn thân thể ngài Arroyo của bọn họ tỏa thánh quang, sau đó là một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, và rồi thế giới chìm trong bóng tối.
“Ầm!”
Dịch chuyển trận nổ tung thành từng mảnh, cả căn phòng sập xuống.
Vị Hồng y chủ trì giáo đường quan trọng này hết sức kinh ngạc khi cảm ứng cảnh tượng ấy. Ông ta không tài nào tin nổi lại có một giám mục dám phản bội Thần mà tự nguyện hủy đi dịch chuyển trận của Người.
Ngay sau đó, trong đầu ông ta tự nhiên hiện lên tên của hai thần chú bậc chín: Xâm nhập Tâm trí, Thêu dệt Ký ức!
Nhưng ngay cả Pháp sư huyền thoại cũng chưa chắc đã có thể thi triển hai thần chú này một cách xuất thần đến thế, không để lại một chút sơ hở nào, khiến cho người chịu thuật hoàn toàn không kháng cự lại được dù chỉ một chút, để rồi cứ thế tự nguyện và tự động hoàn thành mục tiêu cho kẻ thi triển phép!
Pháp sư như thế này chính là loại khó đề phòng nhất, cũng là loại đáng sợ nhất!
“Ầm!”
Ở một nơi khác trong thành phố, lõi điều khiển thánh trận phòng thủ đã bị ánh sáng của một vụ tự bạo nhấn chìm.
“Ầm! Ầm!”
Nghe hai tiếng nổ liên tiếp này, người đàn ông gầy gò ngồi giữa ngọn đồi ngoài thành tức thì đứng bật dậy, trong ánh mắt nửa là dịu dàng, nửa là lạnh lẽo.
Các sinh vật bất tử trên đồi đồng loạt phát ra những tiếng kêu chết chóc, sau đó bò lên từ dưới mặt đất, tràn lan khắp núi đồi.
Người đàn ông gầy gò trôi nổi trên không trung rồi hướng về phía thành phố bay đi. Sau lưng và dưới chân anh đều là những sinh vật bất tử từ “vực thẳm phục thù” trở về!
Đám binh lính tại cổng thành vốn đang kiểm tra đoàn người vào thành bỗng cảm thấy bầu trời tối sầm lại. Theo bản năng, họ ngẩng đầu nhìn lên, để rồi lập tức sợ hãi đến mức chân tay bủn rủn, mặt cắt không còn giọt máu.
Chỉ thấy giữa không trung, những con quái vật chỉ còn trơ xương trắng hoặc thịt thối đang che khuất mặt trời, đồng thời mang tới tiếng gọi của tử thần. Và ở giữa vòng vây của bọn chúng là một chiêu hồn sư tà ác trong chiếc áo choàng không kéo mũ trùm lên.
Bọn họ hai chân mềm nhũn rồi trực tiếp ngã ngồi ra đất. Đám người đang xếp hàng thì sợ hãi bỏ chạy tán loạn, nhưng rất nhanh cũng bị đại quân sinh vật bất tử đang bao vây kia dọa cho ngã ra đất tương tự.
Đám sinh vật bất tử không hề ồn ào, cũng không hề vội vã. Chúng chẳng thèm đoái hoài gì đến những người này mà trực tiếp tràn đến bên cổng thành, tên đi xuyên qua cổng, tên trèo tường, tên thì bay trên cao để tiến vào thành phố.
“Địch tập kích!”
Các giáo sĩ và hiệp sĩ từ những nơi khác nhau trong thành bước ra nghênh chiến với chiêu hồn sư đang ở giữa không trung.
Tựa hồ có chút hoảng hốt, chiêu hồn sư kia lẩm bẩm: “Anh là Vicente đây. Anh về rồi…”
“Giết hắn!” Từng luồng thánh quang, từng ngọn trường thương đồng loạt đánh về phía Vicente.
Gương mặt khô gầy của Vicente lộ ra một nỗi căm hận thấu xương. Anh ngẩng đầu lên, sau đó phát ra một tiếng gầm thê lương.
Từng vòng sóng âm lan tỏa, các banshee mờ nhạt bay lượn. Tất cả các giáo sĩ và hiệp sĩ đang bay trên không trung đều rơi xuống như mưa, còn những kẻ không biết bay, khi nhìn thấy cảnh tượng giữa không trung này thì sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Vẻ mặt Vicente trở nên lạnh lùng, tàn khốc. Nhìn Hồng y đang cố kháng cự lại Banshee Rít gào, anh giơ tay trái lên rồi nhẹ nhàng chỉ ra.
Trên người Hồng y kia ngay tức thì bùng phát vô số luồng hắc khí, toàn thân trở nên khô quắt gầy gò như xác chết. Kế đó, ông ta bất lực rơi từ trên không xuống đất, gãy thành mấy khúc, nhưng lại không hề có một giọt máu nào chảy ra.
Vicente từ trên cao nhìn xuống toàn bộ thành phố, sau đó đột nhiên đáp xuống trước mặt một hiệp sĩ trung niên đang cầm trường kiếm.
“Không, không, đừng giết tôi…” Hiệp sĩ trung niên kia sợ hãi xua xua tay rồi không ngừng lùi lại phía sau. Đám hiệp sĩ xung quanh gã đã bị dọa cho bay mất mật, không một kẻ nào dám tiến lên giúp đỡ.
Vicente cất giọng khàn đặc khó nghe: “Andrew.”
“Ngài… Ngài… biết ta… Ngươi, ngươi là Vicente!” Hiệp sĩ trung niên Andrew kinh hãi trợn tròn mắt khi nhận ra thân phận của Chiêu hồn sư trước mặt. Khuôn mặt của anh, ngoại trừ đã không còn cảm giác máu thịt và khô gầy dị thường thì chẳng có gì khác biệt so với hơn hai mươi năm trước!
Vicente chậm rãi bước về phía Andrew: “Là ngươi, chính ngươi đã tố cáo ta, hại chết Shirley.”
“Không, chuyện không liên quan gì đến tôi, đều do tên Chó Điên điên rồ đó làm. Tôi… Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ… sẽ hại chết Shirley.” Andrew sợ đến chực khóc.
“Chó Điên? Hắn ở đâu?” Vicente lạnh lùng hỏi. Không đáp thì anh sẽ trực tiếp xâm nhập tâm trí.
Để giữ cái mạng của mình, Andrew chuyện gì cũng sẵn lòng khai ra: “Chó Điên được Đại hồng y của Công quốc coi trọng vì đã giết rất nhiều pháp sư bất chấp chứng cứ, thế nên hắn đã được điều tới Cocus rồi.”
“Cocus? Ta nhất định sẽ tới tìm ngươi…” Vicente nhìn về phía xa, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, bên trong chứa đựng một nỗi căm thù không thể hóa giải.
Sau đó anh tiếp tục nhìn Andrew: “Năm đó còn có ai nữa?”
“Còn… Còn có Lothar, còn có Gawn, ‘Thuần Thú Sư’, Tra khảo giả ‘Kẻ Đào Xương’. Bọn họ đang ở Tòa Thẩm Giáo nơi này.” Andrew khai ra tất cả những nhân vật có liên quan năm ấy.
“Tốt. Để cảm ơn sự thành thật của ngươi, ta sẽ không đích thân giết ngươi.” Vicente nhoẻn một nụ cười tàn nhẫn, đại quân sinh vật bất tử sau lưng anh liền ùa lên, nhấn chìm Andrew.
“Không!”
Tiếng gào thét thảm thiết, đau đớn không ngừng vang lên. Đám sinh vật bất tử xâu xé rồi ăn tươi nuốt sống máu thịt của Andrew, từng miếng từng miếng một, cho đến khi chỉ còn xương trắng.
Ánh mắt Vicente nhìn về phía đám quý tộc đang tập trung ở đây, và rồi thấy bọn họ đẩy Lothar và Gawn ra ngoài. Sau đó, tay anh vung lên, khiến hai quý tộc kia máu thịt rữa nát, biến thành cương thi.
“Vicente, chuyện năm xưa không liên quan đến chúng tôi. Đối với cái chết của Shirley và vợ chồng Brenzell, chúng tôi cũng rất lấy làm tiếc. Cậu muốn báo thù, chúng tôi sẽ không ngăn cản, nhưng xin cậu đừng làm liên lụy đến người vô tội.” Vị hiệp sĩ quý tộc đứng đầu cố gắng bình ổn lại cảm xúc rồi chân thành khẩn cầu.
Ánh mắt Vicente âm u, lạnh lẽo: “Các ngươi đã có cơ hội cứu cô ấy, nhưng các ngươi lại không làm gì cả.”
Lời vừa dứt, đại quân sinh vật bất tử liền ùa lên, nhấn chìm toàn bộ đám quý tộc.
Vài phút sau, Vicente đạp lên đống xương trắng chất cao như núi và bước tới trước cổng Tòa Thẩm Giáo. Những kẻ gác đêm ở đây, bao gồm cả Thuần Thú Sư, hầu hết đều đã chết trong trận vừa rồi.
“Thần sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!” Các tra khảo giả còn sót lại trong Tòa Thẩm Giáo của giáo hội trừng trừng nhìn Vicente đầy hung ác.
Vicente một câu cũng không nói, cứ thế để đại quân sinh vật bất tử nuốt chửng bọn họ, chỉ để lại những tiếng hét thảm thiết cùng tên Kẻ Đào Xương nay tóc đã lốm đốm bạc.
“Ta chỉ hối hận vì năm đó đã không tra tấn ra được tung tích của ngươi!” Kẻ Đào Xương trưng ra dáng vẻ ngoan đạo cuồng nhiệt.
“Ngươi sẽ có rất nhiều thời gian để hối hận thôi.” Vicente thanh âm khàn khàn nói nhẹ tênh, không hề có dù chỉ một nửa ý định tranh cãi.
Một ngọn lửa nhợt nhạt từ trong linh hồn của Kẻ Đào Xương xuyên thấu ra ngoài, thiêu đốt cho hắn kêu la liên hồi.
“Thần sẽ- aaaaah! Sẽ trừng phạt ngươi!
Không!
Aaaaah! Chết tiệt, tha cho, tha cho tôi đi!
Tha cho tôi đi!”
Giữa những tiếng van nài tha thứ, Vicente đầu không ngoảnh lại mà đi về phía nghĩa trang. Dần dần, tiếng kêu thảm thiết lắng xuống, lại cộng thêm những người bình thường không dám thở mạnh, cả thành phố lúc này im lìm như chết.
Giữa sự tĩnh lặng này, Vicente đi tới nghĩa trang, đứng trước ngôi mộ mà anh nhớ thương da diết ngay cả trong những giấc mộng.
Ngôi mộ lặng lẽ nứt ra, quan tài trực tiếp nổi lên.
Vicente đi tới bên cạnh quan tài, quỳ một gối xuống rồi nhẹ nhàng đẩy nắp quan tài ra như một quý ông lịch thiệp.
“Shirley, anh tới rồi đây. Anh tới đón em đây.” Khi khe hở quan tài mở ra ngày càng rộng, ánh mắt u ám, lạnh lùng của anh cũng ngày càng trở nên dịu dàng, tràn đầy sự thương yêu, nhung nhớ và tự trách.
Bên trong quan tài, một bộ xương trắng đang lặng lẽ nằm đó.
Vicente cúi đầu xuống, dịu dàng đặt môi hôn lên vị trí khuôn miệng của bộ xương, sau đó lẩm bẩm như thể nói mê: “Shirley, sẽ ổn thôi, tất cả đều sẽ tốt lên thôi. Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.”
Một giọt lệ từ khóe mắt anh lăn dài, nhỏ xuống gương mặt của Shirley.
Sa đọa linh hồn, truy cầu cái chết, hết thảy không vì trường sinh, chỉ để đợi em trở về!
5 Bình luận