Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)
Chương 56 - Khúc nhạc tăng tiến
3 Bình luận - Độ dài: 2,435 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Thánh thành Lance, bên trong thư phòng của Giáo hoàng.
“Thưa Đức Thánh Cha, mật báo từ phương Bắc gửi tới đây ạ.” Một Hồng Y nơm nớp lo sợ dâng lên tập tài liệu cơ mật vừa được chuyển tới thông qua dịch chuyển trận.
Giáo hoàng Gregory đón lấy tập tài liệu, mở thẳng ra rồi chăm chú đọc. Hồng y kia thì ở bên cạnh chờ đợi phân phó, sẵn sàng truyền mệnh lệnh của Đức Giáo hoàng tới cho các giáo phận bất cứ lúc nào.
‘Không ngờ Maltimus lại bí mật khống chế các thành phố gần chân núi phía Tây Bắc Dãy núi Hắc ám của Đế quốc Schachran, chuẩn bị tế máu để giáng thế.’ Vẻ mặt Giáo hoàng lộ ra chút chấn kinh. Rõ ràng, Ông ta không ngờ Chúa Tể Địa Ngục Maltimus lại có thể làm ra chuyện này ngay dưới mí mắt mình. Xem ra những thắng lợi liên tiếp nhiều năm qua cùng với cục diện hỗn loạn ở biên giới Dãy núi Hắc ám đã khiến các giáo sĩ bị che mờ hai mắt rồi.
Nếu không phải lần này Adrian bị sát hại do phát hiện ra pháp sư ẩn mình cấu kết với ác quỷ, khiến mười mấy giáo phận ở phương Bắc dốc toàn lực điều tra, thì có lẽ phải đợi đến khi Chúa Tể Địa Ngục giáng thế, Ông ta mới nhận ra.
Điều này khiến Gregory có phần tức giận. Ông ta cầm lấy quyền trượng bạch kim rồi đột ngột đứng dậy, uy nghiêm nói: “Triệu tập Ivan và Gwent tới thành Godfrey ở chân núi phía Tây Bắc Dãy núi Hắc ám. Ta sẽ đích thân tới thanh tẩy vùng đất ô uế đó.”
Ông ta không hề chủ quan mà một mình tới đó, bởi dù sao đối phương cũng là kẻ có sức mạnh ở cấp bậc Á Thần. Nếu bản thân mà phải chịu thương tổn quá nặng khi đánh bại Maltimus, biết đâu Ả Ngân Nguyệt cứ suốt ngày lén la lén lút kia sẽ từ trên trời giáng xuống. Vì vậy, Ông ta đã điều động thêm hai Thánh đồ tới thành Godfrey, một là huyền thoại đỉnh phong, một cũng gần huyền thoại đỉnh phong, như vậy thì cơ bản sẽ không còn bất cứ vấn đề gì nữa.
“Rõ, thưa Đức Thánh Cha.” Hồng y kia bắt đầu thảo dụ.
Gregory nghĩ ngợi một hồi rồi gật đầu nói: “Ngoài ra, khen thưởng cho Felix. Cuộc điều tra của ngài ta lần này đã đạt được kết quả rất khả quan, đủ để bù đắp cho hình phạt từ sai sót trong việc Adrian bị sát hại.”
“Tuân lệnh.” Hồng y kia kính cẩn đáp.
Sau khi đóng dấu lên dụ lệnh, Giáo hoàng Gregory bước vào dịch chuyển trận, dự định sẽ đập tan hoàn toàn hy vọng của Chúa Tể Địa Ngục trước khi Hắn kịp giáng thế.
……
Một giờ sau, trên bầu trời thành Godfrey.
Gregory không nói lời nào, chỉ nghiêm nghị nhìn xuống phía dưới.
“Chúng ta đến muộn một chút rồi.” Ivan tóc vàng rực sờ sờ cái mũi hơi khoằm của mình, ngữ khí vô cùng nặng nề.
Thành phố bên dưới đã hoàn toàn bị máu tươi bao phủ, từ bên trong truyền ra những tiếng kêu bi thảm đầy thống khổ nhưng cũng ẩn chứa một sức hấp dẫn kỳ lạ. Giữa dòng sông máu đang tuôn chảy, từng cái xác nhấp nhô chìm nổi, trông kinh hãi tột cùng.
Tại trung tâm thành phố, một cánh cổng trông rất dữ tợn khắc hình vô số đầu người và ác quỷ đang dần biến mất, mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên tận không trung.
Gregory khẽ hừ một tiếng: “Chưa muộn đâu, ít nhất Maltimus vẫn chưa kịp thoát khỏi nơi này.”
Điều mà Ông ta lo nhất, chính là Maltimus sau khi giáng thế lại không giao chiến với mình mà trực tiếp bỏ trốn đi xa, tới khắp nơi làm mưa làm gió. Với thực lực cấp bậc Á Thần, cộng thêm sự xảo quyệt của Hắn, “quốc gia tín ngưỡng” của Thần Chân Lý sẽ rơi vào cảnh biến động triền miên, và đám pháp sư, sinh vật hắc ám cũng như giáo hội dị thần chưa bị tiêu diệt triệt để sẽ có cơ hội để xả hơi.
Một Á Thần nếu như đã quyết tâm bỏ trốn, hễ thấy có gì không ổn là tháo chạy ngay, thì cho dù Ông ta có dùng Thần Giáng đi chăng nữa, mọi chuyện cũng sẽ vô cùng phiền phức.
Nói xong, Ông ta không chút do dự giơ tay phải lên, nhấc cao quyền trượng bạch kim rồi trang nghiêm nói:
“Hỡi Thần Chân Lý vĩ đại, Người là một, nhưng cũng là vạn.
Người là tức thời, nhưng cũng là vĩnh cửu.
Người là đấng sáng tạo, và cũng là đấng thống trị.”
Từng luồng thánh quang bùng phát từ trong cơ thể Ông ta và lưu chuyển trên bề mặt da thịt, trông thánh khiết không gì sánh bằng, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cùng lúc đó, cảm giác bao la hùng vĩ, thần thánh trang nghiêm và siêu phàm thoát tục giáng xuống từ một độ cao vô định, bao trùm lên cả thành phố.
Trong thành, một cái bóng mờ ảo với cặp sừng dê trên đầu đột ngột xuất hiện, tỏa ra một thứ khí tức tà ác, sa đọa đầy đáng sợ. Nó không ngừng lay động để tránh bị Thần Giáng khóa mục tiêu.
Phía sau Hắn, chín tầng Địa ngục lần lượt hiện ra như thể thực chất: Pháo đài Thanh đồng, Thành phố Rực cháy, Bình nguyên Tĩnh lặng, v.v..
Ở tất cả những thành phố lân cận, các tín đồ đồng loạt phủ phục ra cầu nguyện, trong lòng nảy sinh sự xúc động khó tả, đồng thời cảm nhận được một sự ôn hòa và bình yên không thể diễn tả bằng lời.
“Người là một, nhưng cũng là vạn.
Người là tức thời, nhưng cũng là vĩnh cửu.”
…
Những tiếng cầu nguyện ấy vọng lên tận bầu trời thành Godfrey, nghe vừa thanh khiết thoát tục, bao la hùng tráng, lại vừa vang vọng xa xăm, chấn động tâm hồn.
Còn trên không trung, hình chiếu của bảy tầng Núi Thiên đường dần dần lộ rõ. Mọi thiên thần, mọi sinh linh đều cầu nguyện, tiếng thánh vịnh vang vọng không ngừng bên tai.
Giáo hoàng Gregory khẽ nheo mắt, quyền trượng bạch kim trong tay uy nghiêm vung xuống.
Từ trên tầng thứ bảy của Núi Thiên đường, một luồng ánh sáng vô cùng vô tận bùng lên, hội tụ thành một biển thánh quang và nhấn chìm cả thành Godfrey.
“Không!”
Một tiếng hét thảm thiết từ trong thành phố vọng ra, cái bóng tà ác, to lớn kia nhanh chóng tan rã và sụp đổ.
Mọi chuyện nhanh chóng qua đi, cả thành phố đều biến mất khỏi thế giới.
Gregory sắc mặt trắng bệch, bàn tay phải nắm quyền trượng bạch kim không kìm được mà khẽ run rẩy. Song, giọng ông ta lại vẫn bình ổn: “Một lần nữa biểu dương Felix. Giá trị tình báo của ngài ta là không thể đong đếm.”
Trễ thêm một chút nữa thôi, mọi chuyện sẽ phiền phức vô cùng.
“Tuân lệnh, thưa Đức Thánh Cha.” Ivan và Gwent đồng thanh đáp.
Gregory gật đầu: “Tốt. Cùng ta quay về Thánh thành.”
Hiện tại, xem ra Ngân Nguyệt sẽ không ra tay rồi.
Đúng lúc này, Ivan quan tâm hỏi: “Thưa Đức Thánh Cha, Hội nghị Thần học Tối cao vào tháng sau có cần hoãn lại sang năm không?”
“Không cần, cứ đúng hạn mà triệu tập.” Gregory tự xem xét bản thân, thấy tình trạng của mình vẫn ổn nên không muốn tỏ ra yếu đuối trước người khác. Xét cho cùng, “thời hạn nghỉ ngơi” trước đó đã đủ, mà lần này lại cũng không phải sử dụng Thần Giáng hai lần liên tiếp.
“Vâng, thưa Đức Thánh Cha.” Ivan điểm trước ngực một hình thánh giá và nhỏ giọng cầu nguyện: “Chỉ có sự thật mới tồn tại mãi mãi.”
……
“Oliver đã định nghĩa lại bốn đại nguyên tố thổ, hỏa, phong thủy và đưa lực hấp dẫn vào trong đó. Vậy thực chất nguyên tố là gì? Điều này đòi hỏi chúng ta phải cho nó một định nghĩa nghiêm ngặt. Ta cho rằng, các loại nguyên tố của thế giới này nhất định là rất đa dạng, tỉ như vàng, bạc, lưu huỳnh không thể nào là cùng một loại nguyên tố được, trên thực nghiệm cũng chẳng có mấy chỗ giống nhau.” Trong những cuộc thảo luận arcana, Hathaway trước nay chưa từng ngại phơi bày ra năng lực tổ chức ngôn từ yếu kém của mình, đôi mắt xám bạc trong veo ẩn hiện vẻ kích động.
Douglas nhẹ nhàng gật đầu: “Ý tưởng này của cô hay đấy. Ta cảm giác mình có chút cảm hứng rồi.”
Lời còn chưa dứt, Fernando vẻ mặt sa sầm bước vào: “Chúa Tể Địa Ngục bị Giáo hoàng cho nổ bay về Địa ngục rồi.”
“Chuyện là thế nào?” Douglas khẽ nhíu mày hỏi.
Fernando mô tả chi tiết lại một lượt thông tin mới nhận được, sau cùng nói: “Tôi còn tưởng Hắn có âm mưu lớn gì, hóa ra chỉ là lén lén lút lút giáng thế, kết quả bí mật còn chẳng giữ nổi, bị giáo hội phát hiện trước rồi cho hưởng một phát Thần Giáng. Đúng là ngu hết phần thiên hạ.”
“Cậu nghĩ Chúa Tể Địa Ngục thực sự là kẻ ngu sao?” Trong vẻ điềm tĩnh của Douglas hiếm khi lộ ra một tia kích động.
Fernando nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn buộc phải thừa nhận: “Hắn không phải đồ ngu, nên là…”
Hắn sửng sốt im bặt khi nghĩ tới điểm then chốt.
Nếu không biết Chúa Tể Địa Ngục đã trù tính một âm mưu lớn từ mấy chục năm trước, người khác có lẽ sẽ khó lòng nghi ngờ sự thật hiển nhiên này, nhưng Fernando thì rõ mười mươi!
“Vậy nên, việc Hắn bị Thần Giáng cho nổ bay về Địa ngục chính là dấu hiệu cho thấy một âm mưu lớn thực sự đang sắp sửa giáng xuống, bằng không Hắn đã chẳng đích thân ra trận, dùng cái giá là trọng thương để thu hút sự chú ý của Giáo hoàng như vậy. Nhiều nhất chỉ nửa năm nữa thôi, cơ hội của chúng ta sẽ tới.” Douglas đứng bật dậy, nhưng rồi lập tức áp chế cơn kích động xuống. Anh tỏ ra điềm tĩnh lạ thường, khiến người ta không kìm được mà muốn đi theo.
Fernando gật đầu tán thành suy luận của Douglas. Với thanh âm có chút dao động, Hathaway cũng đứng dậy nói: “Ta về báo cho ông nội.”
Kiếm Chân Lý Hoffenberg nay đã gần bốn trăm tuổi. Trong những năm tháng chiến đấu khốc liệt trước đây, vì ưa lối xung phong không lùi bước nên ông ta nhiều lần trọng thương, lúc này đã cận kề những ngày cuối cùng của cuộc đời. Hơn nữa, mười năm trước, một nghi lễ cấp bậc huyền thoại đã không đạt được thành công trọn vẹn, kết quả chỉ giúp ông ta kéo dài thêm ba mươi năm tuổi thọ. Vì thế, nếu cơ hội còn chưa chín muồi, e rằng Ma pháp Nghị viện sẽ mất đi một đồng minh kiên định, người đã thất vọng về giáo hội này.
Là nhà vua, Hoffenberg không thể dung thứ cho thực trạng hiện nay của quý tộc.
“Cơ hội đến có hơi sớm rồi. Mọi người đều chưa đột phá huyền thoại, thực lực của chúng ta vẫn còn hơi thiếu một chút.” Douglas có chút cảm khái nói. Kể từ sau khi nghị viện được thành lập, Fernando và Hathaway đã bộc phát tài năng rực rỡ. Oliver gia nhập sau cũng tương tự, đều thể hiện ra tiềm năng có thể đột phá vào cảnh giới huyền thoại. Bên cạnh đó, trong số các tổ chức hợp tác khác, được hưởng lợi từ việc Ma pháp Nghị viện truyền bá rộng rãi tri thức, Vicente, Erica, Owen, Thomas, Tracy, v.v. cũng tiến bộ thần tốc, được ca tụng là những huyền thoại tương lai. Có điều, sau cùng thì thời gian có hạn, thế hệ huyền thoại mới này vẫn chưa ra đời.
“Phù. Dù thế nào đi chăng nữa, cơ hội đã đến thì chúng ta không thể trốn tránh được.” Ngay cả một kẻ vô tư, bỗ bã như Fernando cũng không nhịn được mà thở hắt ra một hơi. Lần này nếu lại thất bại, chưa chắc bọn họ đã có khả năng trỗi dậy lần nữa.
“Cũng may là Congus và Amanata đều đã tấn thăng huyền thoại. Cộng thêm Thâm Hàn Chi Chủ, Nguyền Nhãn và ta, chí ít cũng sẽ không thua kém thế lực quý tộc ở đại địa khu Holm là bao.” Douglas mỉm cười an ủi bọn họ.
Fernando cười khẩy: “Ngài là thể loại quái vật có thể lấy bậc ba để bùng phát ra trình độ đỉnh phong mà. Tiếc là ngài vẫn cần một khoảng thời gian nữa mới thực sự bước vào đỉnh phong.”
“Những điều chưa biết của thế giới này nhiều như sao trên trời vậy. Đối với một Arcanist mà nói, vĩnh viễn sẽ không có đỉnh phong.” Douglas khéo léo đáp.
Hathaway đột nhiên thốt ra một câu: “Tôi đã tái lập Ý chí Nguyên tố rồi.”
“Hả?” Fernando khó hiểu nhìn cô, không rõ vì sao cô lại muốn xây dựng lại Ý chí Nguyên tố. Cô muốn rời khỏi nghị viện ư?
“Sau này, khi nghị viện từ liên hiệp chuyển sang hợp nhất các tổ chức khác, Ý chí Nguyên tố có thể làm gương.” Câu này Hathaway đã nghĩ rất lâu, vậy nên nói ra khá trôi chảy.
Khóe miệng Fernando giật giật: “Cô nghĩ đúng là xa thật đấy…”
Chẳng qua, có hy vọng xa là chuyện tốt.
“Trước mắt đừng nghĩ nhiều thế. Hãy dốc toàn lực chuẩn bị, nắm bắt lấy cơ hội lần này!” Douglas khẽ hít vào một hơi, nắm tay phải vô thức siết chặt lại.
3 Bình luận