Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)
Chương 47 - Con giun xéo lắm cũng quằn
6 Bình luận - Độ dài: 2,789 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Đêm khuya tĩnh mịch, bên trong nghĩa trang mới càng thêm phần lạnh lẽo, chỉ cần gió nhẹ thổi qua cũng đủ khiến người ta không rét mà run, vậy nên tiếng đổ sập vang dội theo gió truyền đi rất xa. Trong khi Oliver vẫn còn đang đầu óc quay cuồng, mồm miệng hôi thối, thì gã chôn xác trong căn chòi của “người gác mộ” đã phi như bay đến.
Ngay sau đó, tiếng gầm thét của gã kéo Oliver đang ngã tới xây xẩm mặt mày giật mình tỉnh lại: “Thằng khốn đáng chết, nhìn xem mày đã làm ra cái chuyện tốt đẹp gì! Đêm nay nếu mày không lấp phẳng cái chỗ này, tao sẽ lấp luôn mày vào trong đó! XXX!”
Gã tuôn ra một tràng những lời chửi thề thô tục, trừng trừng lườm Oliver đang ngơ ngác vài cái, sau đó nhổ một bãi nước bọt vào hắn rồi quay người đi về phía căn chòi.
Bãi nước bọt dính nhớp trúng ngay giữa trán Oliver, khiến hắn buồn nôn đến mức suýt chút nữa thì nôn ra thật. Nhưng rất nhanh, cái “suýt chút nữa” ấy đã trở thành sự thật. Hắn há miệng, hướng về phía bên cạnh mà nôn thốc nôn tháo, toàn bộ thức ăn đã ăn trong ngày đều theo đó mà phun ra sạch sành sanh, ngay cả dịch mật cũng trào cả lên.
Đó là bởi vì hắn phát hiện khắp người mình đều dính đầy nước và thịt nát thối rữa nhầy nhụa từ xác chết. Tay trái hắn đang nắm một đoạn ruột đã nát một nửa, còn tay phải thì cầm một khúc xương đùi cứng cáp.
Cảnh tượng này chỉ đơn giản là còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào, khiến người ta phát tởm mà nôn ra.
Oliver vội vàng vứt đống ruột, dạ dày và xương đùi qua một bên, đồng thời nín thở để chống lại mùi xác thối và mùi rữa nát nồng nặc gấp không biết bao nhiêu lần bình thường này.
Đột nhiên, một tia sáng màu lam nhạt lóe qua, thu hút ánh nhìn của hắn.
“Ơ…” Là người có cảm quan nhạy bén, Oliver lần theo hướng tia sáng vừa rồi, sau đó kinh ngạc phát hiện khúc xương đùi kia có rất nhiều vết nứt nhỏ li ti, bên trong lấp loáng ánh sáng màu lam nhạt.
Sự tò mò và mong đợi khiến hắn quên đi tình cảnh bẩn thỉu hôi hám của bản thân, đến cả cử động cũng chậm lại và nhẹ đi.
Hắn cẩn thận di chuyển đến bên cạnh khúc xương đùi rồi từ từ cầm nó lên.
Bên trong thực sự có ánh sáng màu lam tràn ra!
Trải qua bao gian truân, Oliver đã trưởng thành hơn không ít. Lúc này, hắn không vội kiểm tra ngay xem đó là gì mà men theo vài cái xác rồi bò tới rìa hố chôn. Sau khi nhìn quanh quất, xác nhận rằng không có ai, hắn mới lần theo khe nứt nhỏ trên khúc xương đùi mà cạy lớp bề mặt ra.
Từng mảnh xương vụn rơi xuống đất, ánh sáng xanh biếc như nước hồ nhuộm cả khu vực xung quanh trở nên lung linh, huyền ảo như cõi mộng. Dần dần, một cây đoản trượng màu lam nhạt toàn thân óng ánh xuất hiện trong tay Oliver.
“Đây… Đây là cái gì?” Oliver há hốc mồm, có chút không rõ mình rốt cuộc đang ở đâu.
Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu hắn chính là phải giấu cây trượng trông có vẻ có giá trị bất phàm này đi, tránh để bị đám người chôn xác như George phát hiện.
Bất kỳ tài vật nào tìm thấy trên người xác chết đều phải nộp cho George để thống nhất phân chia, đồng thời còn phải “hiếu kính” cho các quan chức Tòa thị chính và mục sư quản lý nghĩa trang mới. Chính vì vậy, đã vài lần Oliver tìm thấy vật có giá trị giấu trên người xác chết nhưng đều bị George cướp mất, ngay cả tiền lương của hắn cũng bị George lấy lý do khấu trừ vào số tiền bỏ ra mua hắn mà không phát, chỉ đảm bảo cho hắn mỗi ngày hai bữa miễn cưỡng no bụng.
Vừa định chôn cây đoản trượng này ở gần đây, đợi mai này có hy vọng trốn thoát mới quay lại đào lên để đổi lấy tiền, thì Oliver đột nhiên phát hiện trên cây trượng màu lam nhạt óng ánh như thể được ngưng kết từ nước biển này có khắc chi chít văn tự.
Là một thiếu niên có chí hướng với sự nghiệp kịch nghệ, Oliver từ nhỏ đã khổ công đọc đủ loại văn tự và tìm hiểu phong tục văn hóa của các quốc gia khác nhau. Do đó, hắn nhận ra ngay đây là ngôn ngữ Sylvanas, một trong ba ngôn ngữ thông dụng nhất của Đế chế Ma thuật cổ đại!
‘Nếu không nhờ những tài liệu mà phu nhân Audrey cung cấp cho, mình nhiều nhất cũng chỉ nhận mặt được vài từ trong phương diện này…’ Trong đầu Oliver lúc này xoay chuyển đủ loại ý nghĩ kỳ quái. Sau khi đọc vài câu, tìm được trình tự đọc chính xác, hắn phát hiện đây không ngờ lại là một bản “Phương pháp Minh tưởng”, ở cuối còn ghi chép địa điểm cất giấu báu vật của chủ nhân cây đoản trượng này nữa!
“Phương pháp minh tưởng Nguyên tố ‘Thổ Hỏa Phong Thủy’, là phương pháp minh tưởng của pháp sư ư?” Oliver cũng từng nghe qua không ít câu chuyện của những người hát rong, trong những vở kịch hắn đã xem cũng không thiếu nội dung về các pháp sư tà ác bức hại quý tộc và dân thường, cuối cùng bị giáo sĩ và quý tộc hợp lực đánh bại. Vì vậy, đối với nguồn gốc của bản “Phương pháp Minh tưởng” này, hắn cũng suy đoán được phần nào. ‘Chẳng lẽ là pháp sư nào đó trước khi chết đã khắc địa điểm chứa báu vật lên pháp trượng rồi giấu vào đùi mình hoặc xác của người khác… Có thể… Có thể người này đã bị kẻ gác đêm thiêu chết rồi… Có lẽ người này muốn để lại cho một người nhất định nào đó, chỉ là người đó không đến nữa…’
Oliver từ nhỏ đã có tâm hồn lãng mạn. Đối với những pháp sư thần bí, quỷ dị bị truy sát và áp bức, hắn luôn có một sự ngưỡng mộ mà không để người khác biết. Tất nhiên, với tư cách là một tín đồ ngoan đạo đã qua lễ rửa tội và được giáo hóa, hắn đã nhiều lần sám hối về tâm thái này của mình và chưa từng làm ra bất kỳ hành vi sa đọa, tà ác nào.
Thế nhưng, tất cả những gì hắn phải chịu đựng tại thành phố Rentaro này đã khiến hắn phải nảy sinh sự hoài nghi về Thần từ tận đáy lòng:
Tại sao khi tôi phải gánh chịu những khổ nạn như thế này, Thần lại không che chở cho tôi? Tại sao những “người chăn chiên” của Người lại cấu kết với hạng ác ôn như George? Tại sao giáo sĩ, quý tộc và những người giàu lại có thể được an táng trong mộ phần và quan tài riêng biệt ở nghĩa trang, còn dân nghèo thì dù cho đức tin có ngoan đạo đến đâu, xác cũng chỉ có thể bị ném vào những hố chôn chung như thế này?
Đây chính là sự công bằng của Thần đó sao?
Đã vậy, vì sao mình không thể mượn thủ đoạn của pháp sư để thoát khỏi tình cảnh khốn cùng hiện tại chứ?
Chỉ cần sau này không ai biết, chỉ cần sau này trở thành người có tiền, mình chẳng phải vẫn sẽ là tín đồ ngoan đạo nhất của Thần hay sao?
Những cảm xúc khát khao, kháng cự tranh đấu dữ dội trong nội tâm Oliver. Tuy nhiên, nền giáo dục được tiếp nhận theo quy cách giáo hội từ nhỏ sau cùng vẫn khiến hắn lựa chọn giấu kỹ cây trượng đi, đợi sau này gặp được mục sư hoặc kẻ gác đêm thì sẽ dùng nó để đổi lấy sự giúp đỡ nhằm thoát khỏi cái thế giới khốn khổ này. Dù sao một khi trở thành pháp sư, tương lai của hắn hoặc là sẽ lún sâu vào những cuộc truy bắt không hồi kết của giáo hội, hoặc là sẽ cả ngày lo âu sợ hãi, chẳng còn biết đến những lạc thú trong cuộc sống nữa.
Giấu kỹ cây đoản trượng bên cạnh một tấm bia mộ và để lại ký hiệu đặc biệt xong, Oliver khập khiễng đi về phía hố chôn chung vừa bị sụp đổ kia. Đêm nay hắn còn phải san lấp nó, nếu không chắc chắn sẽ bị ăn đòn.
‘Haiz, đêm nay coi như khỏi ngủ rồi…’ Ý nghĩ vừa mới nảy ra, từ phía sau hắn bỗng truyền tới một lực cực lớn, khiến hắn bay vèo lên không trung rồi nặng nề ngã vật ra nền đất bùn, toàn thân đau đớn, nhất là vùng lưng.
“Mẹ thằng lười biếng nhà mày, đến giờ còn chưa làm việc nữa! Muốn tao đánh chết mày phải không? XXX!” Gã chôn xác Goldson vừa chửi rủa, vừa đấm đá túi bụi vào người Oliver, cảm giác như muốn đánh cho chết luôn.
Oliver chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm từ những trận đòn trước đây mà đưa hai tay lên bảo vệ đầu, người cuộn tròn lại như con tôm, mặc cho nắm đấm và mũi giày đáp xuống như mưa.
Một lúc lâu sau, xem chừng đã đánh mệt, Goldson thở hổn hển vài cái rồi nói: “Dậy làm việc mau! Nếu không tao sẽ quăng mày xuống dưới đó luôn!”
Nói xong, gã chẳng buồn đợi Oliver đáp lại đã nghiêng nghiêng ngả ngả đi về phía căn chòi của người gác mộ, hoàn toàn không nhìn thấy biểu cảm dữ tợn, hai mắt vằn vện tia máu đang nhìn trừng trừng về phía trước, vào tấm bia mộ có ký hiệu đặc biệt kia của Oliver.
Cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn gì cũng chết. Mà nếu đằng nào cũng chết thì tao cũng phải kéo theo cả lò nhà chúng mày!
Hắn lồm cồm bò dậy, đi đến bên tấm bia mộ và đào cây đoản trượng lên. Sau khi trốn vào trong hố chôn xem xét thật kỹ một lượt, hắn học thuộc nội dung bên trên rồi giấu nó vào trong ngực.
Kế đó, hắn leo ra khỏi hố chôn, nhặt chiếc xẻng mà Goldson bỏ lại rồi bắt đầu xúc đất đổ xuống hố.
Sau khi làm liên tục suốt nửa tiếng đồng hồ, với khuôn mặt hơi ửng đỏ, hắn xách xẻng đi về phía căn chòi của “người gác mộ” bằng những bước chân rất khẽ, tựa như sợ làm kinh động đến gã chôn xác Goldson.
Sau khi hắn vào trong chòi, Goldson lầm bầm hỏi: “Làm xong rồi á?”
Không phải hơi nhanh quá sao?
“C-Cái xẻng này hơi cùn, tôi… tôi tới đổi cái khác.” Giọng Oliver đứt quãng, lộ vẻ khúm núm, sợ sệt.
Goldson mắng một tiếng “thằng tạp chủng” rồi bảo: “Làm xong việc nhớ mài cả hai cái xẻng đi đấy.”
Bọn chúng vốn chẳng mua nổi đồ sắt, đây là đồ do Tòa thị chính cấp xuống.
“Vâng.” Lúc nói lời này, Oliver đã đi vòng ra sau lưng Goldson. Ánh trăng bạc xuyên qua khung cửa sổ trống hoác, không kính cũng chẳng giấy dán, rồi chiếu rọi lên người hắn, nhuộm cho hắn một lớp trắng bạc, đồng thời in lên bức tường đối diện một cái bóng đen đang giơ cao chiếc xẻng!
Chiếc xẻng nặng nề giáng xuống.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết của Goldson chỉ phát ra được nửa tiếng rồi im bặt. Gã nằm mơ cũng không ngờ được, rằng cái thằng công tử bột coi trọng mạng sống kia, cái thằng thiếu niên ngu ngốc một chút sức lực cũng không có kia, cái thằng nhãi nhát gan như thỏ đế chỉ biết đi lừa tình con gái nhà người ta kia, thế mà lại dám trực tiếp ra tay đánh giết mình!
Dù gã không có ngủ, thế nhưng lại hoàn toàn không lường trước được tình huống này xảy ra!
Gương mặt gã cứng lại ở vẻ kinh hoàng, hai mắt trợn ngược, không làm sao nhắm vào được nữa.
Oliver dùng chiếc xẻng còn đang nhỏ máu làm vịn đỡ, sau đó cay cú nhổ một bãi đờm đặc vào đầu Goldson.
“Mày hung hăng lắm cơ mà? Hung hăng nữa đi? Đứng dậy tao xem nào? Đến đây, đến chôn tao đi!” Oliver điên cuồng chất vấn.
Vài phút sau, hắn từ từ bình tĩnh lại, sau đó cúi người lục lọi lấy ra mấy chục đồng Fell từ trên xác Goldson rồi thay bộ đồ bẩn thỉu trên người mình sang quần áo của gã.
Thế rồi, Oliver cầm xẻng lên, tay trái ấn vào cây đoản trượng giấu trong lớp áo, vẻ mặt trầm mặc u ám bước ra khỏi căn chòi của người gác mộ rồi từ từ hòa mình vào bóng tối bên ngoài.
Tiếng gió bất chợt rít gào, màn đêm càng thêm đặc quánh, bên trong nghĩa trang mới không một bóng người, chỉ có xương người tràn ngập khắp nơi.
……
Shirley hớt hơ hớt hải chạy vào trong làng, nhưng còn chưa kịp đi về phía nhà Vicente thì đã bị một nông phụ trong lãnh địa ngăn lại.
“Tiểu thư Shirley, đừng, đừng qua đó! Vicente, Vicente không ngờ lại là một pháp sư đấy! May mà hai người còn chưa có kết hôn!” Nông phụ kia vừa hốt hoảng vừa nhẹ nhõm nói.
Uỳnh! Shirley cảm thấy như bị sét đánh ngang tai. Cô đầu óc quay cuồng nắm chặt lấy vai người phụ nữ: “Vicente, sao Vicente lại có thể là pháp sư được?”
Kẻ gác đêm đã tới rồi ư?
“Tiểu thư Shirley, cô không biết lúc nãy đáng sợ đến mức nào đâu. Trong hầm nhà Vicente giấu bao nhiêu là xác chết. Hắn ta thực sự là một pháp sư tà ác đáng sợ đấy! May mà các ngài ở giáo hội phát hiện ra…” Nông phụ này cuối cùng cũng nói năng lưu loát, miêu tả vô cùng rõ ràng, nhưng Shirley nghe xong lại lung lay chực ngã.
“Thế còn Vicente? Anh ấy có bị bắt không?” Shirley cố gắng trấn tĩnh để không ngất xỉu.
Người phụ nữ kia lộ vẻ sợ hãi: “Không ạ, nghe nói sáng sớm đã đi ra đầm lầy phía bên kia rồi!”
Phù! Shirley thở phào. Miễn là Vicente còn sống thì vẫn còn cơ hội!
Xem ra là vì chuyện bị kích động tối qua nên sáng sớm nay anh ấy đã tới đầm lầy để tìm thảo dược đặc biệt rồi. May quá, may quá!
Shirley không dễ gì mới thoát ra được khỏi người phụ nữ, liền vội vàng chạy về trang viên. Cô rất muốn đích thân tới đầm lầy báo cho Vicente trốn đi một thời gian, đợi cha cô dàn xếp xong chuyện này mới quay về. Suy cho cùng, anh cũng không phải là pháp sư, đến lúc đó chỉ cần giao nộp mấy cuốn sách ma thuật ra là được. Nhưng cô rất hiểu bản thân, biết mình là một tiểu thư quý tộc, hoàn toàn không thông thuộc khu vực gần đầm lầy, tự mình đi chẳng những không thông báo được cho Vicente mà có khi còn lún luôn xuống đó.
Vì vậy, cô định cho hộ vệ nhà mình đi báo tin, tranh thủ lúc hộ vệ còn chưa biết tin Vicente bị điều tra, để cho anh ta báo anh trốn đi với cái cớ là tránh sự trả thù của mấy tên quý tộc kia.
Vừa mới vào đến vườn hoa nhà mình, Shirley đột nhiên thấy một bóng người nhảy ra.
“Shirley, em xem loài hoa này có đẹp không? Anh mới tìm thấy trong đầm lầy đấy!” Vicente vẻ mặt hớn hở như đang chờ được khen, trong tay cầm một bó hoa đỏ tươi như máu.
6 Bình luận