Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)

Chương 46 - "Tôn nghiêm của quý tộc"

Chương 46 - "Tôn nghiêm của quý tộc"

*Trans+Edit: Lắc

Đêm khuya, bên trong phòng ngủ xa hoa của nhà chính trang viên.

Cha Shirley sắc mặt tái xanh đi tới đi lui, trách cứ mẹ cô: “Đều tại em nảy nòi ra cái chủ kiến hay ho đó! Cái gì mà chấp thuận hôn ước, để cho thằng nhóc hèn mọn kia bắt đầu tiếp xúc với giới quý tộc, đả kích lòng tin của nó, khiến nó chủ động rời xa Shirley. Kết quả thế nào? Nó trái lại còn bám chặt hơn trước nữa!”

“Ai mà biết nó lại trơ trẽn đến mức đó đâu!” Mẹ Shirley mặt mày u ám nói.

Cha Shirley hừ một tiếng: “Em nhìn đời còn quá ít, hoàn toàn không hiểu bản tính con người. Cái thứ nhãi ranh nghèo rớt này thì chỉ muốn thông qua hôn nhân để trở thành quý tộc thôi. Chúng ta càng thể hiện ra thì nó càng thèm muốn, sao có thể chủ động rời đi được chứ?”

“Mình thì giỏi rồi! Cái gì mình cũng biết hết! Thế sao mình còn đồng ý với ý tưởng của em và chấp thuận hôn ước?” Mẹ Shirley gay gắt gào lên. “Mình nói đi, mình có thể có cách gì? Shirley cứ như bị ma thuật khống chế tâm trí ấy, khuyên thế nào cũng không nghe. Con bé còn lấy mạng mình ra dọa sống dọa chết với em nữa!”

Vẻ mặt cha Shirley trở nên âm trầm. Ông ta cười lạnh: “Ta đương nhiên là có cách.”

Mẹ Shirley ngẩn người: “Mình có cách? Cách gì? Sao không nói sớm?”

Một tràng câu hỏi đã bộc lộ nội tâm hốt hoảng, nôn nóng và phẫn uất của bà ta.

“Ta đã cho người quan sát thằng nhóc này. Nó rất có hứng thú với thảo dược học và điều chế thuốc, thường xuyên đi tới đầm lầy bên kia để tìm những loại thảo dược kỳ lạ.” Cha Shirley khuôn mặt âm trầm, tay phải giơ lên. “Đợi qua một thời gian nữa, ta sẽ tìm một tên lính đánh thuê bám theo nó tới đầm lầy, sau đó thì, rắc…”

Ông ta làm động tác bẻ cổ.

“Cái gì? Mình định giết nó? Mình không sợ Shirley sẽ hận chúng ta cả đời sao? Không sợ con bé tự sát sao? Nó vẫn thường hay lấy tính mạng ra uy hiếp chúng ta đấy!” Mẹ Shirley thất thanh nói.

Cha Shirley nhoẻn một nụ cười âm hiểm: “Sao con bé có thể nghi ngờ chúng ta được? Chúng ta chính là những bậc phụ huynh tốt bụng đã bị con mình làm mềm lòng mà chấp thuận hôn ước đấy. Nếu muốn giết nó thì sao lại đi chấp thuận hôn ước chứ?”

“Mình…” Mẹ Shirley đột nhiên bừng tỉnh. “Thế cho nên mình mới chấp thuận hôn ước ư?”

“Ừ, chứ không thì sao ta lại nhượng bộ?” Cha Shirley gật đầu. “Trong bữa tiệc hôm nay, mấy tên thanh niên trẻ thích Shirley có vẻ rất bất mãn với thằng nhóc nghèo kiết xác đó. Shirley hẳn sẽ coi bọn đó là đối tượng tình nghi thôi. Đố kỵ luôn là một trong những nhân tố chính dẫn đến phạm tội mà.”

“Hay lắm. Em không muốn nhìn thấy thằng nhóc nghèo khổ đó thêm một giây nào nữa!” Mẹ Shirley mỉm cười hài lòng. “Mình à, mình thật là tài tình đấy. Mình định khi nào ra tay, em sẽ để mắt đến Shirley cho.”

Cha Shirley lắc đầu: “Đừng vội. Ta đã nói rồi, đố kỵ luôn là một trong những nhân tố chính dẫn đến phạm tội. Mấy thằng nhóc đó đều xuất thân quý tộc, đối với thường dân trước nay luôn gan to bằng trời, chuyện gì cũng có thể làm ra được. Thế nên cứ quan sát một thời gian đã, biết đâu bọn đó lại có thể giúp chúng ta hoàn thành mục tiêu thì sao? Như vậy chúng ta chẳng cần phải tự liều mình đi tìm mạo hiểm giả nữa. Haha, ta đồng ý tổ chức buổi tiệc lần này chính là vì mục đích đó đấy.”

“Mình lúc nào cũng đúng hết.” Mẹ Shirley mỉm cười gật đầu.

……

Bên trong một căn phòng khách của nhà chính trang viên.

Ba tên cậu ấm quý tộc có biểu hiện gây hấn nhất trong bữa tiệc trước đó đang bí mật tụ tập lại với nhau.

“Andrew, cơn tức này tao nhịn không nổi.” Một gã quý tộc có quả đầu xoăn tự nhiên bực bội nói.

Gã quý tộc trẻ vừa cao vừa béo được gọi là Andrew mặt mày u ám nói: “Tao cũng thế thôi! Ừ đấy, tao cũng rất thích Shirley, nhưng chưa đến mức không có được cô ấy thì sẽ phát điên, thế nên nếu cô ấy gả cho một quý tộc khác, tao cùng lắm cũng sẽ chỉ buồn bã tí chứ không đời nào làm ra hành động gì quá khích hết. Cơ mà… cơ mà, cô ấy lại muốn gả cho một thằng thường dân, một thằng nhãi căn bản chẳng có tí hy vọng thức tỉnh huyết mạch nào cả! Đây là làm nhục nhân cách tao, làm nhục tôn nghiêm của quý tộc! Sau này tao lấy đâu ra mặt mũi mà đối diện với người khác trong các bữa tiệc nữa? Chẳng lẽ để người ta cười vào mặt là, ‘ôi chà Andrew, mày ngay cả một thằng nhãi thường dân mà cũng không bằng à’ chắc?”

“Phải đấy. Tao chỉ hận không thể giết quách nó luôn bây giờ!” Một gã thanh niên khác có đôi mắt màu hổ phách vung vẩy nắm đấm vào không trung.

Gã tóc xoăn nói lúc đầu gật lia lịa: “Tao giống mày, nhưng giờ thằng nhãi nghèo mạt rệp đó đã là hôn phu của Shirley rồi. Chúng ta mà làm gì thì e là sẽ kích động tới vợ chồng Nam tước Brenzell mất. Bọn họ có tầm ảnh hưởng rất rộng ở vùng lân cận này đấy.” Gã lộ ra vẻ ủ rũ. Phải, cái họ Brenzell ấy chính là rào cản lớn nhất của bọn gã.

Cả căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng và rơi vào một sự tĩnh mịch khó nói thành lời.

Đột nhiên, Andrew hừ lạnh: “Chuyện này hoàn toàn có thể không cần đến chúng ta ra mặt.”

“Hửm?” Hai người kia đều nghi hoặc nhìn về phía gã.

Andrew cười nói: “Tao có quen một vị kẻ gác đêm. Chỉ cần anh ta cáo buộc thằng nhóc nghèo hèn đó là pháp sư học việc là xong.”

“Nó là pháp sư học việc á?” Gã quý tộc mắt hổ phách kinh ngạc hỏi.

“Bất kể trước đây có phải hay không, thì sau này chắc chắn sẽ phải.” Andrew thâm độc nói.

Ồ~ Hai gã quý tộc còn lại chẳng hề xa lạ gì với những trò quỷ này, bèn lập tức hiểu ra ý đồ thực sự của Andrew.

“Nhưng nếu Nam tước Brenzell đi cứu nó ra thì sao?” Gã tóc xoăn hỏi.

Andrew cười hề hề nói: “Kể từ khi giáo hội chiếm đóng Aalto, đám pháp sư kia trốn phải nói là còn kỹ hơn trước, rất nhiều kẻ gác đêm đã lâu không được giết ác nhân rồi. Nghe nói giới thượng tầng của Tòa Thẩm Giáo có chút bất mãn, sợ những kẻ gác đêm cấp thấp sẽ mất đi giá trị, thế nên chỉ cần có manh mối về pháp sư, bộ phận kẻ gác đêm này chắc chắn sẽ không bỏ qua. Miễn là lấy được ‘chứng cứ’ trước khi Nam tước Brenzell cứu người, khiến thằng nhãi đó tự thú, liệu Nam tước có dám chống đối Tòa Thẩm Giáo, chống đối giáo hội không?”

“Nếu không có ‘chứng cứ’, vậy thì trước khi Nam tước cứu được người ra, cứ để nó không chịu nổi tra tấn mà chết đi. Dù sao cũng chỉ là một tên thường dân, chẳng có ai thực sự truy cứu đâu.” Gã mắt màu hổ phách bổ sung hoàn thiện kế hoạch.

Gã quý tộc đầu xoăn có phần lo lắng hỏi: “Nhưng cứ như vậy, liệu những kẻ gác đêm có quen thói ‘tạo ra pháp sư’ rồi sờ gáy chúng ta không?”

“Mày ngu thế, chúng ta là quý tộc đấy!” Andrew mắng. “Được rồi, chúng mày góp chút Thale đi, có thế mới tiện thuyết phục vị kẻ gác đêm tao quen kia.”

Trong lúc cả ba đang hăng hái thảo luận, có một cô hầu gái đang đứng ngoài cửa. Tay phải cô bưng khay trà, tay trái khựng lại giữa không trung, vẫn giữ nguyên tư thế định gõ cửa.

Sắc mặt cô trắng bệch, đôi tai khẽ giật giật. Những âm thanh bên trong, cô đã nghe không sót một tiếng nào.

Cô là một người sở hữu huyết mạch đặc biệt. Tuy chưa kích hoạt huyết mạch để trở thành hiệp sĩ, song từ nhỏ cô đã có điểm dị biệt, đó chính là thính lực cực kỳ xuất chúng. Chính vì vậy, vợ chồng Brenzell mới giao cho cô công việc phục vụ phòng khách.

Nín thở, cô hầu gái này lặng lẽ quay người rồi từng bước, từng bước rời khỏi cửa phòng. Đến khi đi qua khúc quanh, cô mới tăng tốc bước chân, đi thẳng về phía phòng ngủ chính.

“Tốt lắm, ngươi làm tốt lắm. Chuyện này ta sẽ xử lý, ngươi đừng nói cho tiểu thư biết, tránh để con bé phải lo lắng.” Nam tước Brenzell trưng ra vẻ mặt “phẫn nộ”.

Hê, kế hoạch này quả là tuyệt vời. Chỉ cần qua đêm nay và ngày mai, bất kể ta có làm gì đi chăng nữa thì cũng sẽ không cứu nổi mạng của Vicente. Shirley, đừng trách ta, ta cũng lực bất tòng tâm lắm… Ông ta bắt đầu nhẩm đi nhẩm lại trong đầu những lời sẽ dùng để an ủi Shirley. À phải rồi, đợi Vicente bị bắt đi xong thì đem con hầu này chôn vào vườn hoa luôn.

Làm việc thì không thể để lại bất kỳ kẽ hở nào.

Tờ mờ sáng ngày hôm sau, cô hầu gái trằn trọc cả đêm vì ác mộng đã tỉnh dậy từ sớm để mang bữa sáng tới cho khách. Kết quả, cô phát hiện nhóm Andrew và các quý tộc trẻ khác đã rời đi từ lúc nào không hay.

‘Bọn họ đã bắt đầu hành động rồi ư?’ Cô hầu gái có chút lo lắng nghĩ. Tiểu thư Shirley dịu dàng, lương thiện, đối xử với đám người hầu bọn cô rất tốt, chưa bao giờ đánh đập hay hành hạ. Nếu vị hôn phu của tiểu thư chết đi, cô ấy chắc chắn sẽ rất đau lòng. Không biết ngài Nam tước có kịp ngăn cản hay không đây?

Giữa lúc ưu tư, cô vô tình đi tới trước phòng ngủ của Shirley, và rồi nghe thấy bên trong có giọng nữ thanh thoát đang ngân nga một giai điệu vui tươi, hạnh phúc.

Tiểu thư đang vui vẻ quá… Cô vô thức nghĩ, rằng hay là kể chuyện này cho tiểu thư, để tiểu thư báo cho ngài Vicente lánh đi một thời gian, đợi đến khi ngài Nam tước giải quyết xong chuyện này rồi mới quay về nhỉ?

Trong ấn tượng của cô, gia tộc của Andrew hiển hách hơn của ngài Nam tước nhiều, vậy nên cô có hơi lo lắng, rằng ngài Nam tước Brenzell sẽ không thể kịp thời ngăn cản.

Cô ngập ngừng trước cửa, mãi vẫn không hạ được quyết tâm. Một bên là vị tiểu thư đối xử cực tốt với mình, bên còn lại là mệnh lệnh của ngài Nam tước.

Đột nhiên, cửa phòng mở ra, Shirley mặt đầy kinh ngạc nhìn cô, không hiểu vì sao cô lại xuất hiện trước cửa phòng mình.

Bầu không khí chợt cứng lại, thế rồi Shirley nhẹ giọng nói: “Neece, cô có chuyện gì sao? Liệu có việc gì tôi có thể làm để giúp cô không?” Cô tưởng Neece đến tìm mình là để nhờ giúp đỡ.

Neece toàn thân run lên. Trước thanh âm quan tâm dịu dàng ấy, cô cuối cùng hạ quyết tâm. Nhanh chóng nhìn quanh quất bốn phía, cô nhỏ giọng nói: “Vào phòng rồi nói ạ.”

Cửa phòng đóng lại, Shirley nghe Neece kể lại đầu đuôi sự việc một lượt.

Sắc mặt cô lập tức trở nên trắng bệch, nỗi lo lắng dâng lên trong lòng như thủy triều. Nếu chỉ đơn thuần là vu cáo, cô tin rằng nếu mình gắng sức cầu xin cha ra mặt thì chắc sẽ không có vấn đề gì. Nhưng… Nhưng… dưới hầm nhà Vicente có giấu vài cái xác, vài cái xác đã bị anh giải phẫu!

Nếu như bị kẻ gác đêm phát hiện, ngoài cô ra, còn ai sẽ tin anh không phải là pháp sư đây?

Mà cha mẹ vốn dĩ đã không hài lòng với Vicente, dưới tình huống bình thường bảo ra tay cứu một lần thì còn có khả năng, chứ trong tình cảnh này, họ tuyệt đối sẽ không đứng ra bảo đảm cho anh.

Không được, nhất định phải báo cho Vicente biết, phải bảo anh đem mấy cái xác đi tiêu hủy ngay, hoặc là vứt chúng trở lại đầm lầy! Shirley lo lắng đi đi lại lại vài bước, sau đó quyết định chạy ngay tới nhà Vicente.

Cô không phải không muốn để người hầu hay hộ vệ có tốc độ nhanh hơn thay mình đi, nhưng chuyện về những cái xác đó, làm sao có thể nói cho người khác biết được!

……

Tại nghĩa trang mới.

Oliver cùng một người chôn xác khác bị gã đầu trọc bặm trợn George bỏ lại đây. Bởi vì “người gác mộ” cũ vừa mới được chôn xuống nghĩa trang ngày hôm nay, Tòa thị chính và giáo hội nhất thời chưa tìm được người thay thế, thành thử mới để George giúp trông coi hộ hai ngày. Một khi phát hiện có dấu hiệu sinh vật bất tử xuất hiện, gã phải lập tức đốt pháo hiệu để những kẻ gác đêm có thể tới kịp.

George còn lâu mới chịu ở lại cái nghĩa trang âm u đáng sợ này, thế nên gã để Oliver ở lại. ‘Thằng nhãi chết tiệt này, dám quyến rũ con gái tao. Phải cho nó hiểu ai mới là kẻ thao túng vận mệnh của nó mới được!’

Nếu không phải lo Oliver bỏ trốn thì ngay cả việc sắp xếp thêm một người chôn xác nữa ở lại, gã cũng chẳng muốn.

Khoảng thời gian qua, Oliver đã bị giày vò đủ đường, phải chịu đựng nỗi thống khổ chưa từng có. Vẻ ngông cuồng đắc ý dần dần biến mất trên khuôn mặt trẻ tuổi kia, thay vào đó là biểu cảm đờ đẫn, cam chịu, nội tâm cũng dần dà trở nên chín chắn hơn.

“Chỉ có tình yêu là ánh sáng duy nhất trong cái thế giới khốn khổ này…” Hắn thấp giọng cảm thán. Tuy con gái George không xinh đẹp, không phải gu của hắn, nhưng cô đã sưởi ấm tâm hồn tuyệt vọng này của hắn.

Nhìn sang gã cộng sự trông như bất cứ lúc nào cũng muốn đấm nhau với người khác bên cạnh, Oliver quyết định ra ngoài đi dạo một vòng.

“Mày mà dám trốn, tao sẽ bắt mày về chôn sống!” Gã chôn xác kia hung hăng đe dọa.

Tâm trạng Oliver lại sa sút. Ngẫm lại thì, thời gian qua hắn bị ăn đòn cũng đâu có ít. Sau khi ra khỏi căn chòi của “người gác mộ”, hắn chậm rãi rảo bước trong nghĩa trang. Mùi xác thối nồng nặc giờ đã chẳng thể gây ảnh hưởng gì đến hắn nữa.

“Trăng bạc mỹ lệ như kia, mà mình thì lại thảm thương nhường này…” Oliver ngẩng đầu trông lên vầng trăng bạc sáng vằng vặc, cảm xúc lập tức dâng trào, hứng thơ bùng lên. Nhưng ngay khi định làm một bài thơ mười bốn dòng,[note86022] dưới chân bỗng nhiên hẫng một cái, miệng hắn liền bật ra một tiếng hét: “Aaah!”

“Rắc, rầm rầm!” Một mảng nghĩa địa đổ sụp xuống, vô số xương trắng và thịt thối lộ ra ngoài. Sự tắc trách của đám người chôn xác đã tạo ra những mảng đất không hề vững chắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thơ mười bốn dòng (thơ sonnet): một thể loại thơ cổ điển gồm 14 câu có nguồn gốc từ Ý.
Thơ mười bốn dòng (thơ sonnet): một thể loại thơ cổ điển gồm 14 câu có nguồn gốc từ Ý.