Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)
Chương 51 - Bỏ lỡ
3 Bình luận - Độ dài: 2,798 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Oliver cũng có thể được xem như một “chiến binh” đã kinh qua hiểm cảnh sinh tử vài lần, vào thời khắc then chốt, hắn không hề bị dọa cho sợ đến mức bủn rủn tay chân hay mất đi khả năng chống cự. Theo bản năng, hắn nghiêng người né sang một bên, đồng thời vung đoản kiếm lên, cố gắng giành đường thoát.
Tuy nhiên, so với đội trưởng Grygera, thực lực của hắn quá thua kém. Grygera đã tận dụng triệt để lợi thế chiều dài của trường kiếm để tung ra một loạt những cú chém liên hoàn, khiến hắn không tài nào áp sát được, cũng không thể phát huy ưu thế của đoản kiếm, chỉ đành bị động đưa kiếm lên chật vật chống đỡ.
“Keng! Keng! Keng!” Sau vài tiếng va chạm chát chúa, thanh đoản kiếm rơi xuống đất “keng” một tiếng, kẽ ngón tay phải của hắn rách toạc, máu tươi rỉ ra.
Grygera cười nham hiểm, sau đó sải bước tiến lên, trường kiếm chém ngang ra, từng bước một thu hẹp phạm vi né tránh của Oliver.
Chỉ sau mấy cái vung ngắn ngủi, hắn phát hiện mình đã bị dồn vào góc tường. Bất luận là né sang trái, sang phải hay lao về phía trước, hắn đều bị buộc phải đối mặt với thanh trường kiếm sáng loáng kia.
Mình phải chết rồi ư?
Trường kiếm hạ xuống, da đầu hắn tê dại, trong cơ thể dường như có thứ gì đó vỡ tung, kích thích cho đôi mắt hắn đỏ ngầu như máu. Một cách vô thức, hắn siết chặt lấy vật duy nhất trong tay và nghênh đón thanh trường kiếm.
“Uỳnh!” Một âm thanh trầm đục vang lên, hắn lại lùi thêm một bước nữa, lưng áp vào bức tường lạnh lẽo. Máu từ kẽ tay phải trào ra nhiều hơn, nhuộm một vệt máu lên cây pháp trượng xanh biếc.
“Hừ!” Grygera chẳng buồn để ý. Lúc có đoản kiếm, Oliver còn chẳng đánh lại được gã, giờ cầm cái thứ đoản trượng nửa nạc nửa mỡ này lại càng đừng hòng.
Điều duy nhất khiến gã có phần dao động, đó chính là cây trượng ngắn óng ánh trong suốt kia có vẻ khá quý giá, nếu chém hỏng nó thì gã nhất định sẽ rất không đành.
Có điều sau khi nghĩ lại, nghĩ đến căn phòng đầy ắp đá quý và những ma cụ có thể đang tồn tại ở đây, sự dao động của gã liền nhanh chóng biến mất. Dù sao vẫn còn bao nhiêu thứ đáng giá khác, cây trượng này hỏng thì hỏng thôi. Nhất định phải tranh thủ thời gian xử đẹp Oliver, tìm cơ quan đóng cửa lối vào lại, đề phòng những kẻ khác tới tranh cướp kho báu với mình!
Ngay khi vừa hạ quyết tâm, trường kiếm của gã đã gạt sang một bên, động tác thô kệch bỗng trở nên tinh tế. Hất văng cây đoản trượng xong, gã đâm thẳng vào ngực Oliver.
Nhìn mũi kiếm sáng loáng đang đâm tới, nỗi sợ hãi trong lòng Oliver bùng phát. Hắn cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên chậm chạp lạ thường, mũi kiếm đâm tới ngực mình chậm như sên bò. Tuy nhiên, chỉ có tư duy của hắn là nhanh, còn cơ thể thì vẫn “chậm chạp” y hệt thanh trường kiếm của Grygera. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi kiếm từng chút một đâm tới, căn bản không có cách nào phản ứng.
Mình phải chết rồi ư?
Mình không muốn chết!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Oliver rơi vào một trạng thái kỳ ảo lạ lùng. Kế đó, trong đầu hắn phát ra một tiếng “phựt” giống như tiếng dây đàn bị đứt, và rồi hắn cảm thấy bên trong linh hồn mình có một thứ gì đó cuồn cuộn tuôn ra, chảy về phía cây đoản trượng xanh biếc đang được siết chặt trong hai tay mình.
“Rắc!” Trên cây đoản trượng phát ra một “tiếng nứt vỡ” kỳ quái. Oliver có cảm giác như mình vừa tông vào một cánh cổng lớn, cả người bị vây trong một đại dương do những tia điện bạc nhỏ li ti tạo thành.
“Rẹt, rẹt, rẹt!” Từ trên cây đoản trượng bắn ra những tia điện màu trắng bạc. Chúng vạch ra hình vòng cung rồi dễ dàng trúng vào vài nơi yếu hại trên người Grygera.
Mặt và ngực Grygera nhanh chóng cháy đen. Thanh trường kiếm tuy đâm trúng người Oliver nhưng lại chỉ có thể bất lực trượt xuống và tạo ra vẻn vẹn một vết thương nông.
Sao mình lại chết… Gã bàng hoàng và ngơ ngác nhìn cây đoản trượng vẫn còn đang tóe tia lửa điện trước mặt, thân thể mềm nhũn ngã gục xuống đất.
Gã đã sớm xác nhận Oliver không phải là pháp sư học việc, cho dù cây đoản trượng kia có là vật phẩm phi phàm đi chăng nữa thì tên nhãi này chắc chắn cũng không sử dụng được!
Nhưng sao lại như vậy? Grygera hai mắt trợn tròn, chết không nhắm mắt.
Oliver hai tay nắm chặt đoản trượng, lưng khom xuống như con tôm, há miệng hổn hển hớp không khí. Đầu hắn đau như búa bổ, chỉ hận không thể đâm đầu vào tường chết quách đi cho xong.
Qua một hồi lâu sau, hắn mới từ từ bình tĩnh lại rồi chầm chậm ngẩng đầu lên. Khóe mắt, lỗ mũi và khóe miệng của hắn đều có những vệt máu nhàn nhạt.
‘Là do mình đã đột phá khi minh tưởng, và linh lực bùng phát lúc trở thành người học việc đã kích hoạt cây đoản trượng ư?’ Hắn có phần mơ hồ nghĩ. ‘Nhưng chẳng phải đoản trượng đáng lẽ sẽ có ấn ký trong lõi ư? Lẽ nào đã bị ai đó xóa đi từ lâu rồi…’
Hắn lắc đầu, hai tay nắm chặt cây đoản trượng và nhìn về phía Grygera, để rồi chỉ thấy vị đội trưởng lợi hại bình thường luôn khiến hắn phải sợ hãi giờ đang nằm đó chẳng chút sinh khí, sắc mặt xám đen, hai mắt trợn ngược, chết đến không thể chết thêm được nữa.
Oliver vẫn chưa yên tâm, bèn cúi xuống kiểm tra kỹ thi thể của Grygera. Sau khi xác nhận không còn nhầm nhọt gì, hắn vừa sửng sốt, vừa bối rối lại vừa kích động vui sướng nhìn cây đoản trượng.
“Đây chính là sức mạnh của ma thuật ư?”
Đoạn, hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, sau đó đóng cửa vào và tìm một lối ra bí mật khác. Cuối cùng, hắn thu dọn sách vở tài liệu, vật phẩm và đá quý vào trong túi lưu trữ mà vị pháp sư kia để lại rồi rời khỏi nơi này.
Không phải hắn không muốn tạm thời định cư ở đây để nâng cao thực lực trước, mà thực sự là vì ở đây không có thức ăn. Chỉ cần vài ngày là hắn sẽ chết đói, mà những sinh vật nơi đồng bằng hoang vu này phải có đến hơn chín mươi phần trăm là mạnh hơn hắn, chẳng qua là bọn chúng thích tàn sát lẫn nhau hơn mà thôi.
……
Hai ngày sau, Fernando tới nơi đồng hoang này, dự định tìm kiếm tổ chức Vũ điệu Mê loạn đã rút lui về đây. Theo như hắn được biết, Nguyền Nhãn Atlant trong thời gian này tuy ẩn mình không lộ diện, nhưng vì không cam tâm, ông đã tập hợp nhiều tổ chức nhỏ lại để bù đắp cho những tổn thất của Vũ điệu Mê loạn trong sự kiện lần trước.
Nếu không phải như vậy, hắn căn bản sẽ chẳng thể nào nhận được tin tức để mà tìm tới đây.
Tất nhiên, hắn không rõ địa điểm cụ thể của Vũ điệu Mê loạn. Chỉ khi tới gần, thông qua thử thách của các pháp sư đang âm thầm giám sát, hắn mới được dẫn vào.
‘Ồ, ở đây có dấu vết cơ quan ma thuật bị mở ra.’ Mức độ điên cuồng của đám kẻ gác đêm gần đây khiến Fernando phải chọn cách đi cẩn thận, không dám nghênh ngang bay lượn. Do đó, trong phạm vi cảm ứng của linh lực, hắn đột nhiên phát hiện một dấu vết khá rõ ràng, nhìn qua liền biết ngay là dấu vết của một tên gà mờ nào đó để lại khi rời đi mà không xử lý hiệu quả.
‘Lẽ nào ở đây ẩn giấu di tích của pháp sư nào đó?’ Tâm tình Fernando lập tức tốt lên. Không phải vì hắn tham tiền, mà là vì Đại địa Ma pháp Liên hiệp Nghị viện hiện tại vẫn chỉ mới sơ khai, chưa được mấy người biết đến, thực sự thiếu thốn nền tảng tích lũy, không chỉ thiếu nguyên vật liệu, mà còn thiếu cả tiền nữa – Hồi biến cố thành Cocus trước đây, nơi chịu tổn thất nặng nề nhất chính là Công hội Liên minh Pháp sư. Hai phó chủ tịch còn sống đã chia chác di sản của tổ chức rồi không biết lẩn đi chỗ nào, để lại cho Douglas và Fernando duy nhất một đống hoang tàn của Thành phố Bầu trời Allyn. Nếu không nhờ Hathaway tài trợ một khoản tiền lớn, chuyến giao lưu với các tổ chức khác của Fernando lần này không biết sẽ nhếch nhác đến độ nào.
Thế là hắn tạm dừng bước, thi triển thần chú tạo ra Bí Pháp Nhãn rồi cẩn thận trinh sát xung quanh. Sau khi xác nhận an toàn, hắn mới bắt đầu cố gắng phá giải cơ quan ma thuật.
Đại khái chừng nửa tiếng sau, một tiếng “tách” vang lên, gò đất nhỏ sụp xuống, để lộ ra một cánh cửa lớn.
Sau khi kiểm tra một lượt, Fernando lập tức bay vào nhanh như chớp, kết quả lại phát hiện hầu hết đá quý, nguyên vật liệu và vật phẩm đều đã biến mất, chỉ còn trơ lại một ít đồ vụn vặt ở trong góc.
‘Haiz, chậm mất một bước rồi. Nếu mà gặp được tên gà mờ kia thì hoàn toàn có thể lừa, à không, giới thiệu tên đó vào nghị viện.’ Fernando tiếc nuối thở dài.
Từ việc tài liệu ma thuật bị mang đi cũng như những dấu vết chiến đấu còn sót lại, thông qua thuật tiên tri, hắn bước đầu đoán rằng kẻ lấy đi kho báu là một tên gà mờ cấp học việc.
……
Trong thung lũng, cỏ cây xanh tốt um tùm, nơi nơi đều được bao phủ trong một lớp sương mù nhàn nhạt biến đổi không ngừng.
Ôm cuốn sách bìa đen dày cộp, Erica say sưa đọc nội dung bên trong, chốc chốc lại tính toán cái gì đó.
“Thì ra nơi chúng ta đang ở là một tinh cầu…”
“Lực hấp dẫn chính là bản chất sức mạnh của đại địa ư?”
“Liệu nguyên tố thổ có phải là nguồn gốc của lực hấp dẫn không?”
“Tinh cầu không ngờ lại vận hành như vậy đấy…”
“Thảo nào sau khi chúng ta nhảy lên lại rơi xuống đất…”
Những tiếng cảm thán, thảo luận khe khẽ vang lên quanh Erica. Các pháp sư đang hoặc hưng phấn kích động, hoặc nhíu mày trầm tư thảo luận về cuốn Nguyên lý Toán học của Triết học Ma thuật.
Cuốn sách này đã lật đổ nhận thức của họ về thế giới, khiến họ hụt hẫng bừng tỉnh, rằng thì ra thế giới lại là như vậy.
Nếu đây không phải là một nội dung mang tính khai sáng chưa từng có tiền lệ, sẽ có không ít người trong số họ rung chuyển thế giới nhận thức, hoặc là sụp đổ, hoặc là đông cứng. Tuy vậy, họ vẫn có cảm giác tam quan của mình đã được làm mới hoàn toàn.
Thế giới này vậy mà lại là như thế ư?
Thế giới này vậy mà lại như thế!
Ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh xuyên qua màn sương mù, họ tựa như thấy được quỹ đạo tinh cầu huyền ảo và thần bí. Mọi thứ không còn hỗn loạn như trước nữa, mà “đều đã nắm trong lòng bàn tay”!
Sau khi đọc một hồi, Erica đặt cuốn sách xuống, day day thái dương với dáng vẻ tinh thần và sức lực suy kiệt. Đọc cuốn sách này quả thực khổ hết sức, nhất là đọc dưới tình huống không có đủ kiến thức!
Cô đã từng được Douglas dạy cho những kiến thức về vi tích phân, nhưng khi đó mới chỉ là đặt nền móng, rất nhiều chỗ còn mông lung, thế nên việc học cuốn Nguyên lý Toán học của Triết học Ma thuật này khó khăn vô cùng. Cô muốn viết thư xin Douglas chỉ bảo, nhưng lại phát hiện tạm thời không thể liên lạc được với anh.
Thấy Erica bắt đầu vò đầu, các pháp sư xung quanh từng người một nhanh như cắt lao tới, mắt dán lên mặt cô, miệng khẩn khoản nói:
“Erica, đến lúc dạy bọn tôi vi tích phân rồi đó!”
“Cái tích phân này phải làm thế nào?”
“Mô hình thần chú dùng vi tích phân thì giải quyết như thế này à?”
Hàng loạt câu hỏi cứ như đám ruồi nhặng bay loạn xạ quanh tai Erica, khiến đầu óc cô càng thêm rối bời, tâm tình cũng càng trở nên bực bội hơn.
Thế nhưng khi nhìn những vẻ mặt thiết tha mòn mỏi không phân nam nữ già trẻ kia, cô lại mềm lòng. Đúng vậy, dù sao mình cũng có nền tảng vi tích phân, có thể vừa xem vừa tự học, còn họ thì chẳng hiểu gì cả, chỉ có thể miễn cưỡng xem phần mô tả liên quan đến lực hấp dẫn mà thôi.
Đồng thời, trong cô cũng trào dâng một cảm giác tự hào mãnh liệt. Ở đây không thiếu những pháp sư cao cấp, không thiếu những pháp sư trung cấp thường ngày luôn tỏ ra mạnh hơn cô, nhưng lúc này đây họ đều phải thỉnh giáo cô. Thậm chí cách đây không lâu, Ngài Atlant còn hỏi cô về kiến thức vi tích phân nữa. Vi tích phân quả không hổ là bước tiến mở ra một thời đại mới trong lĩnh vực toán học!
Erica liếc nhìn quanh một vòng biểu cảm của mọi người, trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui sướng mãnh liệt không thể kiềm chế. Kể từ sau khi Aalto bị xâm lược, những đồng đội này của cô đều lần lượt từng người một trở nên tê dại và tuyệt vọng, hệt như những sinh vật bất tử. Thế nhưng cuốn sách Nguyên lý Toán học của Triết học Ma thuật lại giống như một ngọn hải đăng trong đêm trường, nó soi sáng bóng tối, xua tan tuyệt vọng, khiến bọn họ một lần nữa lại tràn trề những hy vọng nhỏ nhoi. Không phải là ma thuật không đủ mạnh, mà chỉ là vì trước đây chúng ta làm chưa đủ tốt mà thôi! Nhận thức của chúng ta về thế giới này vẫn còn kém rất xa!
Hy vọng là bất diệt, sự kế thừa của ma thuật sẽ vĩnh viễn không bao giờ đứt đoạn!
Khóe môi khẽ nhếch lên, Erica bắt đầu tận hưởng sự phiền não hạnh phúc này và giảng giải vi tích phân cho các đồng đội.
Đúng lúc này, có một pháp sư bay vào, hỏi vị Đại pháp sư đang đứng lẫn trong đám người tới xin chỉ bảo của cô: “Ngài Phó chủ tịch, có một pháp sư cao cấp tên là Fernando tới xin gặp và đang ở căn nhà gỗ trong núi sâu, cũng đã thông qua kiểm tra rồi. Có để anh ta vào không ạ?”
Phó chủ tịch còn chưa kịp đáp, Erica đã đứng bật dậy: “Ngài Fernando? Ngài ấy cực kỳ giỏi vi tích phân đấy!”
Đây chính là lời ngài Douglas đã nói!
Gọi “ngài” là bởi hầu hết các pháp sư vẫn chưa biết Douglas đã tấn thăng huyền thoại.
“Cái gì? Cực kỳ giỏi vi tích phân?” Lời cô còn chưa dứt, các pháp sư trong thung lũng đã biến mất sạch bong không còn một mống. Tất cả đều lao vọt ra ngoài, chỉ để lại pháp sư đến báo tin mặt thuỗn ra nhìn Erica.
3 Bình luận