Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)
Chương 48 - Chỉ là chó mà thôi
9 Bình luận - Độ dài: 2,724 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Shirley đầu tiên là giật mình nhảy dựng, thiếu điều hét ầm lên, sau đó cô vừa hốt hoảng nhìn quanh, vừa bước nhanh tới nắm chặt lấy tay Vicente.
Phản ứng bất thường của cô khiến Vicente mờ mịt không hiểu gì cả. Anh căn bản không biết vì sao cô lại có phản ứng như vậy.
Shirley cố gắng đè thấp giọng xuống, đồng thời kiềm chế nỗi sợ hãi, khủng hoảng trong lòng: “Vicente, chạy mau đi, kẻ gác đêm đã phát hiện ra những xác chết dưới hầm nhà anh rồi.”
“Cái gì?” Tin dữ ập đến như sao băng giáng xuống đầu Vicente. Chuyện xảy ra đột ngột quá đỗi, khiến anh căn bản không thể tin nổi, dù cho tin tức đó được thốt ra từ miệng Shirley, người mà anh yêu thương và tin tưởng nhất. “Không thể nào, điều này là không thể nào. Sao kẻ gác đêm lại biết dưới hầm có xác chết, mà tại sao lại tới kiểm tra anh chứ?”
Nếu hành động của kẻ gác đêm có thể nghiêm mật tới mức điều tra rõ tình trạng của từng hộ dân, thế thì trên thế giới này đã sớm chẳng còn pháp sư, cũng chẳng còn kẻ gác đêm nào nữa, bởi vì bọn họ đã sớm mệt tới phát điên mà chết sạch rồi.
Thấy tâm trạng Vicente đang hỗn loạn, không thể làm được gì ra hồn, cô đành phải kể ra đầu đuôi sự việc. Có điều, cô cố gắng cô đọng lại hết trong một câu: “Đám người Andrew cảm thấy tôn nghiêm bị sỉ nhục nên đã tìm kẻ gác đêm tới điều tra anh, tính hại anh chết trong phòng thẩm vấn, nữ hầu của em đã tình cờ nghe được âm mưu của bọn họ.”
“Ra là thế, ra là thế… Anh không phải pháp sư, cũng không muốn trở thành pháp sư mà… Tại sao bọn họ lại ép anh…” Vicente vừa phẫn nộ vừa hoảng loạn, cảm xúc gần như sụp đổ.
Shirley không muốn làm mất thời gian đi trốn của Vicente, bèn nói ngắn gọn: “Đừng lo lắng, em sẽ kêu cha ra mặt đảm bảo cho anh. Đến lúc đó, anh chỉ cần tiếp nhận kiểm tra, Thần sẽ hiểu anh không phải pháp sư thôi. Có điều, mấy ngày tới anh hãy đến đầm lầy tìm nơi kín đáo mà trốn đi trước, để cho cha có thời gian thương lượng với các quý tộc khác và giáo hội.”
Lời nói rành mạch, rõ ràng cùng biểu hiện không quá hoảng loạn của cô khiến cảm xúc của Vicente dần bình ổn trở lại: “Được, anh nghe em, Shirley.”
Vào lúc này, anh chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Nam tước Brenzell. Trước đây cũng không phải là chưa từng có chuyện quý tộc đứng ra bảo đảm cho người bị hiềm nghi là pháp sư, nhưng tất nhiên, cuối cùng bắt buộc vẫn phải tiếp nhận kiểm tra để xác nhận xem có phải là pháp sư thật hay không.
“Giờ không còn thời gian chuẩn bị quần áo và đồ ăn cho anh nữa, mấy ngày tới anh phải hết sức cẩn thận. Nếu hành động bên phía cha thuận lợi, em sẽ cho hộ vệ tới khắc ấn ký lên thân cây ở rìa đầm lầy, chính là những ấn ký mà chúng ta đã quy ước với nhau ấy.” Quan hệ giữa hai người từng bị vợ chồng Nam tước Brenzell phản đối dữ dội, có một thời gian thậm chí còn không thể thư từ qua lại, vậy nên dần dần họ đã quy ước một vài ấn ký đơn giản để báo cho đối phương biết tình hình của bản thân. Và bây giờ, những ấn ký này lại một lần nữa có chỗ dùng vào.
Đột nhiên, vẻ mặt Vicente trở nên căng thẳng: “Hình như anh thấy có thấp thoáng mấy bóng đen ở bên ngoài trang viên của em thì phải?”
Anh sở hữu đôi đồng tử giống như mèo, thị lực tốt hơn so với người bình thường rất nhiều. Lúc này hai người đang nấp trong vườn hoa, được rất nhiều cây cỏ vây quanh, thế nên người bên ngoài rất khó phát hiện được ngay.
“Kẻ gác đêm tới rồi…” Shirley nhỏ giọng lẩm bẩm. Là hôn thê của Vicente, cô chắc chắn kẻ gác đêm sẽ tới đây điều tra, chỉ là không ngờ họ lại đến nhanh như vậy.
Vicente trở nên cực kỳ căng thẳng. Tuy vườn hoa có nhiều cây cỏ, nhưng chỉ cần bước chân vào thì sẽ không khó để nhìn thấy hai người bọn họ!
Trốn vào căn phòng khác trong trang viên ư? Nhưng kẻ gác đêm chắc chắn sẽ lục soát từng phòng một!
Đi đường vòng, lẳng lặng lẻn ra ngoài thì sao?
Đương lúc anh đang bên bờ hoảng loạn, Shirley bỗng ngẩng đầu lên: “Vicente, anh cứ nấp ở đây trước. Em sẽ giả vờ đi về phía Tây đầm lầy để tìm anh và đánh lạc hướng những kẻ gác đêm. Năm phút sau, anh hãy ra ngoài từ cửa hông trang viên rồi đi về phía Đông đầm lầy nhé.”
“Điều này… Nhưng… Em sẽ gặp nguy hiểm mất…” Trong lòng của những người bình thường, hình tượng kẻ gác đêm cũng đáng sợ y như pháp sư, ác ma hay ác quỷ vậy.
Shirley kiên định lắc đầu: “Không sao đâu, em là quý tộc, cùng lắm chỉ bị tra hỏi vài câu thôi. Vicente, mau trốn đi anh!”
……
Bên ngoài trang viên, đội trưởng tiểu đội kẻ gác đêm mật danh “Chó Điên” dặn dò các đội viên của mình: “Các cậu tản ra, canh giữ các hướng khác nhau của trang viên, đề phòng tên pháp sư tà ác Vicente kia tẩu thoát. Tôi và Thuần Thú Sư sẽ vào trong xét hỏi và kiểm tra.”
Trong tình huống này, kẻ gác đêm có mật danh “Thuần Thú Sư” hữu dụng hơn những người khác rất nhiều, đám ma thú mà hắn thuần dưỡng có thể sẽ rất có ích.
“Đội trưởng, mọi manh mối đều chỉ về phía đầm lầy. Chúng ta tới đây cốt cũng chỉ để điều tra khu vực đầm lầy mà Vicente thường xuyên lui tới thôi, đâu cần phải rắc rối vậy chứ?” Một thành viên cảm thấy làm vậy quá mất thời gian. Trang viên tạm thời chưa cần phải lục soát hay phong tỏa ngay, mà phương pháp đúng đắn là phải mau thẩm vấn cho ra nhẽ rồi tiến vào đầm lầy, tránh cho có kẻ bí mật báo tin khiến Vicente trốn sâu vào trong đó. Với địa hình như ở nơi đấy, trừ khi huy động toàn bộ đội kẻ gác đêm của Công quốc, còn không thì hy vọng bắt giữ được hắn là cực kỳ mong manh.
Dù trong biệt danh “Chó Điên” có chữ “điên”, nhưng lúc này hắn lại nghiêm túc và thận trọng lạ thường: “Bất kể lúc nào cũng không được phép bỏ qua quy tắc vây bắt của kẻ gác đêm, đó là phải phong tỏa trước rồi mới được tiến vào trang viên. Các cậu có chắc chỉ có mình Vicente là pháp sư không? Có dám khẳng định hôn thê của hắn không bị dụ dỗ sa đọa không? Có thể tin Nam tước Brenzell không ngấm ngầm nuôi dưỡng pháp sư không?”
Một loạt câu hỏi khiến đội viên kia hổ thẹn cúi đầu, chỉ biết xin lỗi rối rít. Nếu đội trưởng thực sự nổi điên lên thì gã ta chắc chắn sẽ phải nếm mùi đau khổ.
Chẳng trách chỉ truy bắt một pháp sư trẻ thôi mà đội trưởng cũng huy động cả đội, thì ra là vì lo quý tộc sẽ dính líu vào chuyện này.
“Theo điều tra trước đó, tình cảm giữa Vicente và tiểu thư Brenzell rất tốt. Chỉ cần để mắt đến cô ta, có lẽ chúng ta sẽ không cần phải tiến sâu vào đầm lầy đâu.” Thuần Thú Sư bồi thêm một câu.
Đúng lúc này, mũi Chó Điên bỗng giật giật, sau đó hắn đột nhiên ra lệnh: “Tất cả nấp đi!”
Các đội viên tuân theo mệnh lệnh của hắn vô điều kiện, liền tản ra nấp vào những nơi như ruộng, rừng cây và khe suối bên ngoài trang viên.
Nửa phút sau, từ cổng chính của trang viên có một bóng người lặng lẽ đi ra. Cô mặc trang phục của hầu gái, đầu đội một chiếc mũ sa đen, lớp sa màu đen mơ hồ rủ xuống, che khuất đi dung mạo.
Cô nhìn trái ngó phải, sau khi xác nhận không có ai mới nhanh chóng nhưng cũng đầy hốt hoảng đi về phía đầm lầy.
“Là Shirley, cô ta không qua nổi cái mũi này đâu.” Chó Điên nở nụ cười hung ác nói với Thuần Thú Sư.
Thuần Thú Sư mỉm cười rùng rợn: “Chắc chắn cô ta định tới đầm lầy để thông báo cho Vicente rồi. Những chuyện thế này cô ta không dám giao phó cho hầu gái hay hộ vệ đâu.”
Những người bình thường không liên quan sẽ chỉ chọn đứng về phía giáo hội Chân Lý!
“Hê, cậu nói rất đúng, xem ra nhiệm vụ lần này có thể hoàn thành dễ dàng rồi.” Nụ cười của Chó Điên cực kỳ độc ác. Khen thưởng của Tòa Thẩm Giáo, thù lao mà Andrew đã trả, đúng là niềm vui nhân đôi mà! Nếu, nếu mà có thể làm rùm beng chuyện này lên, kéo theo nhiều người dính líu vào hơn, thế thì công lao sẽ còn lớn hơn nữa!
Thấy bóng Shirley sắp biến mất ở cuối con đường, hắn huýt một tiếng như tiếng chim kêu để một lần nữa tập hợp các đội viên lại.
“Chúng ta bám theo cô ta. Thuần Thú Sư ở lại giám sát trang viên, đề phòng bên phía Nam tước Brenzell có tình huống đột xuất.” Chó Điên ra lệnh.
“Rõ, đội trưởng.” Thuần Thú Sư khiêm nhường đáp. “Bảo bối” của hắn đếm ra không ít, tuy không thể giám sát toàn bộ trang viên, nhưng để quan sát trọng điểm là cửa chính và Nam tước Brenzell thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Để đề phòng Vicente còn có những trợ thủ như thầy của anh, Chó Điên đã dẫn theo toàn bộ tiểu đội ngoài Thuần Thú Sư xuất phát, lặng lẽ bám đuôi sau lưng Shirley, theo cô băng qua những thửa ruộng mới chớm xanh, băng qua cánh rừng thưa thớt, rồi dần dần tiến tới vùng đầm lầy với sương đen bao phủ.
Đột nhiên, mắt Chó Điên bỗng trợn trừng lên, bởi hắn nhìn thấy Shirley ung dung quay người trở về, thậm chí cả rìa đầm lầy cũng còn chưa tới.
‘Cô ta dùng cách thức bí mật nào để liên lạc với Vicente sao?
Không đúng! Bị lừa rồi!’
Lửa giận bốc lên đầu, Chó Điên hiểu rằng giờ quay lại trang viên đã không còn kịp nữa, liền trực tiếp dẫn theo các đội viên nhảy ra khỏi nơi ẩn nấp, bao vây Shirley.
“Các người là ai? Định làm gì?” Shirley nghiêm giọng quát, dáng vẻ giống như một vị tiểu thư quý tộc đụng phải lũ dân đen trong bữa tiệc.
Chó Điên mặt mày u ám đưa tay lên sờ sờ mũi: “Tiểu thư Shirley, Vicente đang ở đâu?”
“Ta không biết, làm sao ta biết được chứ? Sau khi anh ta đến đầm lầy sáng nay thì đã mất tích rồi.” Shirley cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.
“Thế cô đến đây làm gì?” Chó Điên cảm thấy mình càng lúc càng không thể khống chế được lửa giận.
Shirley lạnh lùng đáp: “Tới tìm anh ta chứ còn làm gì nữa. Nhưng thấy cái đầm lầy này xong, ta biết đây không phải là nơi để một tiểu thư quý tộc như ta có thể dạo chơi được, nên là ta quyết định quay về. Cứ để anh ta chết mất xác ở trong đó đi!”
“Nếu cô đã khăng khăng như vậy, ta đành phải đưa cô về Tòa Thẩm Giáo rồi.” Chó Điên hai mắt đỏ ngầu.
“Các người dám! Ta là quý tộc đấy!” Shirley lớn tiếng hét lên.
Chó Điên cười lạnh: “Quý tộc thì làm sao? Chỉ cần có liên quan đến pháp sư, quý tộc cũng sẽ bị trói lên giàn hỏa thiêu như thường. Trói cô ta lại. Phải cho cô ta biết tra khảo của Tòa Thẩm Giáo chẳng phải là cái gì tốt đẹp hết!”
“Lũ điên các người, cha ta sẽ kháng nghị lên giáo hội. Các người cứ đợi mà nhận hình phạt đi!” Shirley vẻ không tin nổi kêu lên.
“Cứ để lão ta đi mà kháng nghị!” Chó Điên tuyệt không nhượng bộ.
……
“Cái gì cơ? Kẻ gác đêm bắt Shirley tới Tòa Thẩm Giáo?” Nam tước Brenzell vừa kinh ngạc, vừa bàng hoàng lại vừa phẫn nộ hỏi lại.
Đến khi xác nhận xong tình báo, ông ta nổi trận lôi đình: “Lũ điên này, bọn chúng còn không thèm để quý tộc vào mắt nữa! Có còn tuân thủ luật pháp của Công quốc nữa hay không! Ta phải tới giáo đường, ta phải đi tìm ngài Tử tước!”
Ông ta bừng bừng lửa giận xông ra ngoài.
Nửa ngày sau, ông ta trở về với biểu cảm bàng hoàng. Đối mặt với những câu hỏi dồn dập của phu nhân, ông ta chỉ có thể suy sụp nói: “Sao có thể như vậy được. Giáo hội hoàn toàn không đếm xỉa gì đến ý kiến của quý tộc chúng ta hết, thậm chí… thậm chí còn đe dọa ta, nói rằng nếu ta có vấn đề thì sẽ bắt luôn cả ta đi.”
“Người của giáo hội điên hết rồi sao? Bọn chúng không sợ các quý tộc trong Công quốc phản kháng ư?” Nam tước phu nhân cũng không sao tin nổi.
Nam tước Brenzell lắc đầu, đờ đẫn nói: “Phản kháng? Phản kháng thì có tác dụng gì? Có đánh lại được giáo hội không?”
……
Trong phòng thẩm vấn của Tòa Thẩm Giáo, những tiếng la hét chói tai của một cô gái không ngừng vang vọng.
“Vẫn chưa chịu khai ra tung tích của Vicente à?” Chó Điên hỏi tên tra khảo giả.
Tên tra khảo giả mặt mày u ám nói: “Chưa, cô ta kiên cường hơn tất cả những người tôi từng gặp. Thân thể cô ta tan nát cả rồi mà vẫn nhất quyết không chịu khai.”
“Vậy thì cứ trực tiếp dùng thần thuật phối hợp vào.” Chó Điên hung ác nói.
Tên tra khảo giả kinh ngạc nhìn hắn: “Cô ta sẽ chết đấy. Đây là quý tộc đó.”
“Chả sao đâu. Chỉ là một quý tộc thôi mà.” Thái độ của giáo hội ngày hôm nay khiến Chó Điên càng thêm to gan lớn mật. Hắn quyết định sẽ ngụy tạo một công lao lớn, bởi dù sao thì gia đình này đã dám thông đồng với pháp sư, chắc chắn cũng chẳng phải hạng tốt lành gì. Thần cũng sẽ tán thành việc làm này của hắn thôi.
Tên tra khảo giả sau khi ngẩn ra một thoáng thì mỉm cười âm hiểm: “Cũng đến lúc để đám quý tộc kia hiểu rõ thân phận của mình rồi. Bọn chúng chẳng qua chỉ là lũ chó do chúng ta nuôi mà thôi.”
Hắn sải bước đi vào phòng thẩm vấn. Tiếng hét chói tai dần biến thành những tiếng kêu thảm thiết như ác mộng. Và rồi sau cùng, đến cả tiếng kêu thảm thiết ấy cũng biến mất.
“Chết rồi. Tiếc thật đấy, một quý cô xinh đẹp như vậy mà.” Hắn bước ra ngoài với vẻ mặt ngập đầy hưng phấn và hưởng thụ.
Bên trong phòng thẩm vấn im lìm không một tiếng động, cứ như thể chưa từng có một cô gái nào tên là Shirley được đưa vào trong đó.
9 Bình luận