Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)
Chương 52 - Anh tới đón em đây
3 Bình luận - Độ dài: 2,451 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Một ngôi nhà gỗ tọa lạc trong lòng núi sâu, vây quanh là kỳ hoa dị thảo, đất đá lổn nhổn thành rừng, bên tai tiếng thú kêu không dứt, tiếng chim hót không ngừng.
Fernando đăm chiêu đi qua đi lại trong căn nhà nhỏ. Hắn đang cân nhắc xem lát nữa gặp nhân vật cấp chủ tịch của tổ chức Vũ điệu Mê loạn thì nên sắp xếp ngôn từ thế nào, làm sao để tránh việc mình châm chọc, giễu cợt đối phương, nếu có thể thì tốt nhất là xin gặp Nguyền Nhãn Atlant một chút. Tuy trên danh nghĩa, ông không phải là thủ lĩnh của tổ chức này, song ai cũng biết ông mới là người thực sự thao túng phía sau.
Đột nhiên, Fernando chợt có linh cảm. Trong trường cảm ứng linh lực của hắn, có hàng chục, hàng trăm pháp sư đang bay tới đây.
Cảnh tượng này làm hắn giật nảy mình, quanh người tức khắc xuất hiện một bức tường trường lực bán trong suốt, thần chú phá bỏ phong tỏa không gian cũng sẵn sàng phát động.
Bọn họ muốn làm gì? Nhiều người vây đánh mình vậy? Nhưng sao lại khua chiêng gõ mõ thế, để mình có cơ hội chạy trốn à?
Nghi vấn này cứ quẩn quanh trong lòng Fernando, mãi cho đến khi nhìn thấy vài người quen – những pháp sư cao cấp hắn từng gặp qua – đang lẫn ở bên trong, mặt đầy vẻ gấp gáp chứ không phải thù địch, thì hắn mới buông bỏ những lo lắng trong lòng, chỉ để lại sự nghi hoặc.
“Fernando, nghe nói cậu giỏi vi tích phân lắm hả?”
“Có thể giảng cho tôi cái này giải quyết thế nào không?”
“Cậu nhìn nhận thế nào về lực hấp dẫn?”
Các câu hỏi lũ lượt tuôn ra từ miệng các pháp sư, dệt thành một loại tạp âm còn kinh khủng hơn cả tiếng chim hót thú gầm, làm cho lỗ tai Fernando ong ong cả lên, trong lòng bực dọc khó tả.
“Đủ rồi!” Một tiếng gầm như sấm dậy vang lên, lập tức trấn yên hoàn toàn mọi tạp âm.
Fernando không giống Erica dịu dàng lương thiện, luôn nghĩ cho người khác, gầm rống mới là sở trường lớn của hắn.
Bầu không khí đột nhiên im phăng phắc. Fernando sắc mặt sa sầm nói: “Cứ nhao nhao thế này thì giảng giải vi tích phân cái kiểu gì? Với lại làm sao mà tôi biết được tiến độ hiện tại của các người?”
Chẳng thèm quan tâm đây là nhà của người khác, đối diện có không ít pháp sư cao cấp, thậm chí còn có cả Đại pháp sư thực lực mạnh hơn mình, hắn cứ thế ra vẻ như một người thầy nghiêm khắc.
Đối với hắn, trên phương diện arcana chỉ có sự phân biệt giữa hiểu và không hiểu, chứ không có chỗ cho hào quang của thân phận hay thực lực!
Sau khi đã dằn mặt được đám pháp sư này, Fernando nghiêm giọng nói: “Tôi tới đây là để tìm ngài Chủ tịch của Vũ điệu Mê loạn mấy người bàn bạc vài chuyện. Chờ xong việc, tùy tình hình mà tôi sẽ ở lại đây vài ngày để giảng giải lại một lượt căn bản của vi tích phân. Còn về những thứ thuộc phạm trù lực hấp dẫn, cứ đợi các người tiêu hóa xong phần trước đi đã rồi tính tiếp.”
Với tư cách là một pháp sư dày dạn kinh nghiệm, hắn có đủ tư cách để chứng minh cuốn Nguyên lý Toán học của Triết học Ma thuật quý báu bao nhiêu, mô tả thế giới của nó sâu sắc đến nhường nào và nó gây chấn động mạnh mẽ ra sao đối với pháp sư, vậy nên hắn cũng đã dự liệu được trước những phản ứng tương tự.
Chỉ là, hắn không ngờ nó lại đến mức này!
Xem ra dự liệu của hắn vẫn chưa đủ táo bạo rồi!
Những lời này của Fernando khiến các pháp sư của Vũ điệu Mê loạn sực tỉnh, ai nấy đều hết sức kinh ngạc. Việc bản thân bọn họ mạnh dạn tới xin thỉnh giáo là một chuyện, nhưng việc hắn thản nhiên chuẩn bị giảng giải lại là một chuyện khác. Loại kiến thức có cấp bậc như vi tích phân và lực hấp dẫn chẳng phải nên là cơ mật tối cao của hắn hay sao, sao lại cứ thế truyền thụ cho bọn họ mà không đòi hỏi chút gì chứ?
Dù ôm sự bán tín bán nghi trong lòng, một pháp sư vẫn nhắc nhở Fernando: “Ngài Nguyền Nhãn đã cải tổ Vũ điệu Mê loạn thành Nhà Vu sư, ý định là liên hợp nhiều tổ chức lại với nhau.”
“Chủ tịch là?” Fernando hỏi thẳng.
Lời vừa dứt, từ xa lại có một pháp sư bay tới. Người này cao giọng nói: “Ngài Fernando, Ngài Nguyền Nhãn mời ngài tới gặp.”
Fernando thoáng ngẩn ra, sau đó gật đầu: “Được.”
Như vậy cũng tốt, đỡ công thuyết phục xong chủ tịch lại phải qua ải của Atlant.
Địa điểm gặp mặt không phải ở trong demiplane của Atlant, mà là ở một khu vườn với đủ các loại hoa tươi trong thung lũng.
“Thú thật, trước đây ta đã từng nghĩ tới việc bắt cậu lại, sau đó lấy kiến thức hoàn chỉnh về vi tích phân cũng như những giải thích chi tiết về lực hấp dẫn trực tiếp từ miệng cậu đấy.” Atlant với hai mắt nhắm nghiền nói. Nụ cười của ông mang đến cho người ta cảm giác như được tắm trong gió xuân.
Fernando bĩu môi, chẳng hề tỏ ra chút gượng gạo nào khi gặp một bậc huyền thoại: “Chúng quả thực đáng để ngài làm vậy. Chỉ có điều, kiến thức này vốn dĩ đã là để chia sẻ với tất cả các pháp sư rồi.”
“Tất cả pháp sư?” Atlant mỉm cười hỏi lại, tựa như mọi thứ đều vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Fernando cười khẩy: “Đúng thế. Douglas cho rằng việc nhận thức về thế giới, nắm bắt quy luật và phân tích nguyên lý cần có sự tham gia của nhiều người hơn, phải giao lưu nhiều hơn thì mới có thể phát triển tốt hơn. Thế cho nên, ngài ấy đã định nghĩa phần tri thức này là ‘arcana’, tức là thứ có thể chia sẻ với các pháp sư khác. Còn những kiến thức ma thuật mang tính chi tiết như mô hình thần chú thì thuộc về bí mật cá nhân, chỉ chia sẻ tùy theo ý muốn của mỗi người.”
“Arcana?” Atlant lần đầu tiên thu lại nụ cười rồi lộ ra biểu cảm trầm tư: “Nghe có vẻ như Douglas muốn thành lập một tổ chức thuần túy về giao lưu arcana nhỉ? Đây là cách phân loại và định nghĩa của cậu ta sao?”
“Tạm thời vẫn chưa đi sâu đến mức như là làm sao để khuyến khích mọi người nghiên cứu, nhưng đây đúng là tâm nguyện của Douglas và bọn tôi. Đồng thời, bọn tôi hy vọng phía trên tổ chức giao lưu arcana này sẽ được xây dựng thêm một ‘kiến trúc ma thuật’ vững chắc nữa. Bọn tôi gọi nó là ‘Đại địa Ma pháp Liên hiệp Nghị viện’, mục đích là cùng nhau chống lại giáo hội.” Fernando không hề che giấu mục đích của mình, cũng không dùng kỹ xảo gì để dẫn dắt cuộc nói chuyện mà chỉ trực tiếp trình bày rõ ràng.
Atlant nhẹ nhàng gật đầu: “Ta rất có hứng thú với tổ chức loại hình giao lưu arcana thuần túy như thế này. Còn cái ‘kiến trúc ma thuật’ ở phía sau kia thì cần phải xem xét thêm đã.”
Đã có cuốn Nguyên lý Toán học của Triết học Ma thuật, một trong những cuốn sách quan trọng nhất trong lịch sử ma thuật, làm tiền đề, thử hỏi có pháp sư nào lại không hứng thú với một tổ chức giao lưu arcana thuần túy chứ? Đương nhiên, đến lúc đó, bọn họ nhất định cũng sẽ cân nhắc dựa trên tình hình mà quyết định xem những tri thức bản thân mang ra chia sẻ là gì.
“Tôi chẳng bất ngờ chút nào với câu trả lời của ngài đâu, thật đấy.” Fernando hơi mỉa mai nói. Chỉ muốn hưởng lợi mà không muốn gánh vác trách nhiệm, đây chính là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến Đế chế Ma thuật sụp đổ từ sớm. “Mục đích của tôi cũng chỉ là kéo Vũ điệu Mê loạn, ờ… Nhà Vu sư các ngài vào tổ chức giao lưu này thôi. Còn chuyện tương lai ấy mà, tôi tin các ngài sẽ chọn đúng hướng.” Chúng ta sẽ chỉ ra cho họ thấy, đâu là con đường hy vọng duy nhất để hướng tới ánh sáng!
Vả lại, giao lưu arcana lâu dần, tổ chức học thuật này tự nhiên sẽ có sức gắn kết, tự nhiên sẽ có người tự giác muốn duy trì, sau đó thì việc thống nhất và dung hợp lại sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đây chính là “dương mưu” của Douglas, Fernando hiểu rõ, Atlant cũng hiểu rõ, nhưng lại không thể cưỡng lại được sự mê hoặc này.
Atlant bỗng mở bừng hai mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như bầu trời sao: “Ta sẽ chờ xem.
Mà Douglas chắc hẳn đã tấn thăng huyền thoại rồi nhỉ?”
“Đúng vậy. Là ‘Người Được Ma Thuật Lựa Chọn’.” Fernando cố gắng cưỡng lại đôi mắt của Atlant.
Cuộc trao đổi giữa hai người diễn ra đơn giản và nhanh chóng, đôi bên chẳng mấy chốc đã đạt được sự thống nhất. Khi rời khỏi khu vườn, trong lòng Fernando bỗng có chút bùi ngùi. Hồi đó “lão cáo già” đã phải tốn bao nhiêu công sức, khổ cực trăm bề mới lôi kéo được một huyền thoại hợp tác, vậy mà màn thuyết phục của hắn lại nhẹ tênh như vậy. Ngoài sức ảnh hưởng to lớn từ cuốn Nguyên lý Toán học của Triết học Ma thuật ra, nguyên nhân còn nằm ở sự thay đổi của cục diện, và quan trọng hơn cả là sau lưng hắn có một Pháp sư huyền thoại làm chỗ dựa vững chắc, còn “lão cáo già” thì lại không có.
……
Một năm sau, sau khi đi một vòng lớn quanh bên này eo biển Bão Táp, Fernando quay trở về trang viên Hull do Hathaway cấp cho và gặp lại Douglas.
“Thái độ bên phía Địa ngục thế nào?” Fernando chẳng thèm chào hỏi xã giao mà đi thẳng vào vấn đề chính.
Có lẽ do quá lao lực, mái tóc của Douglas đã điểm thêm vài sợi bạc. Anh vẻ mặt trịnh trọng nói: “Tôi đã ở lại Thành phố Rực cháy nửa năm, sau đó bị mời ra khỏi Địa ngục. Chẳng những không gặp được Chúa Tể Địa Ngục Maltimus, mà ngay cả mấy Công tước Địa ngục tôi cũng không xin gặp được.”
“Maltimus này là đang bày tỏ thái độ không muốn nhúng tay vào chuyện của thế giới chính sao?” Fernando cau mày. “Với cái bản tính chẳng có chuyện gì cũng lập mưu, vô duyên vô cớ gây sóng gió của Hắn, sao lại có thể bỏ qua biến chuyển cục diện lớn thế này mà hoàn toàn mặc kệ chuyện của thế giới chính được chứ? Lẽ nào Hắn bị Giáo hoàng bí mật dạy cho một bài học rồi? Hay là Hắn ta đang che giấu điều gì?”
“Nếu Maltimus mà thực sự cần che giấu điều gì, thì với sự thông minh của Hắn, Hắn chắc chắn sẽ vờ vịt với tôi một chút, tiện miệng đáp ứng gì đó để cho tôi đi. Thế nhưng Hắn lại chẳng làm gì cả, cứ trực tiếp để cho người ta nghi ngờ mình đang che giấu một chuyện gì đó. Đây tuyệt đối không phải là phong cách hành sự của Hắn. Vì vậy, thái độ đó có lẽ mới chính là thứ chứa đựng thông tin thực sự mà Hắn muốn cho chúng ta biết. Kiểu như, thông qua thái độ này, Hắn cho tôi biết rằng Hắn đang trù tính một âm mưu lớn không được để lộ lọt hay miêu tả ra dù chỉ một chút, hơn nữa khoảng cách cho đến khi thành công đã không còn xa, và bảo chúng ta hãy chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc thì phối hợp với Hắn chẳng hạn.”
Douglas trầm ngâm một thoáng rồi kể lại nguyên vẹn từ đầu đến cuối những phân tích của mình cho Fernando nghe.
Fernando cẩn thận suy nghĩ: “Khả năng này đúng là phù hợp nhất với phong cách hành sự của Maltimus.”
“Do đó chúng ta không được lơ là. Ngắn thì mười, hai mươi năm, dài thì khoảng trăm năm, mọi việc có thể sẽ có biến chuyển lớn đấy.” Douglas dặn lại Fernando.
……
Hơn hai mươi năm sau, năm 398 Thánh Lịch, tại đầm lầy lớn nhất nơi biên giới Công quốc Calais.
Một người đàn ông mặc áo choàng ma thuật dài màu đen đang bước đi trên bùn lầy. Mũ trùm của anh không kéo lên, để lộ ra đôi gò má gầy trơ xương, gầy đến đáng sợ, cũng xanh xao đến đáng sợ, nhìn không ra tuổi tác lớn nhỏ thế nào.
Bàn tay trái của anh đã mất đi tất cả ánh sáng của sự sống, nó trắng bệch và u ám với khí tức chết chóc nhàn nhạt quấn quanh. Một con giun đầm lầy bảy đầu bị bàn tay ấy nhẹ nhàng ấn một cái, máu thịt nó liền thối rữa, chảy tràn dịch mủ. Cứ thế, nó biến thành một sinh vật bất tử.
Người đàn ông ngẩng cái đầu chỉ đỡ hơn đầu lâu một chút và nhìn về phía chân trời, thanh âm khàn đặc khó nghe lẩm bẩm nói: “Shirley, anh tới đón em đây.
Xin lỗi em, anh đến muộn.”
Nói xong, anh sải bước về phía trước. Đống bùn đất đen kịt trong đầm lầy bỗng nhiên nổi lên lục bà lục bục những bong bóng khí như nước sôi.
Sau đó, bùn đen dâng lên, văng khắp không trung. Từng con quái vật hoặc là xương trắng, hoặc là xác thối lần lượt trỗi dậy!
3 Bình luận