Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)
Chương 44 - Vẫn là những kẻ tầm thường
8 Bình luận - Độ dài: 2,263 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Trong thư phòng của trang viên Hull, tấm rèm cửa dày được vén sang hai bên, chỉ để lại lớp sa mỏng màu trắng che cửa sổ cho ánh nắng lọt vào, tạo nên một vùng không gian vàng óng lộng lẫy.
Hathaway cầm bút lông ngồi sau bàn viết và chăm chú tính toán cái gì đó, chốc chốc lại ngẩng đầu trao đổi với Douglas và Fernando bằng những ngôn từ đơn giản. Nếu vấn đề cần biểu đạt quá phức tạp, cô sẽ chọn cách kết hợp giữa lời nói và chữ viết.
Đứng trước cửa sổ, vẻ mặt Douglas đanh lại, tựa như đang chìm vào suy tư. Anh chậm rãi rảo bước qua lại trong vùng không gian vàng óng do ánh nắng tạc nên, thi thoảng lại đột ngột dừng bước, chỉ ra những điểm chưa chín chắn trong ý tưởng của Fernando và Hathaway. Những lời anh thốt ra đều hết sức sắc sảo, đâm thẳng vào trọng tâm vấn đề. Sau khi hai người họ đưa ra ý kiến mới, anh mới lại tiếp tục rảo bước, dáng vẻ hệt như một nhà hiền triết đang trầm tư.
Fernando ngồi trên ghế sofa chếch phía trước bàn viết, trước mặt lơ lửng những xấp giấy trắng. Chiếc bút lông tự cử động mà không cần ai điều khiển, tự tính toán và viết lên mặt giấy. Mỗi khi nghĩ ra điều gì, hắn lại sang sảng nói ra, chẳng thèm bận tâm xem mình có mắc lỗi hoặc có mất mặt hay không.
Cảnh tượng ba người bọn họ cùng thảo luận về arcana và trao đổi kiến thức ma thuật giống hệt như một bức tranh sơn dầu, vừa tươi sáng, vừa đầy chiều sâu. Đáng tiếc là không có ai chứng kiến, cũng chẳng ai ghi lại khoảnh khắc huy hoàng này trong lịch sử ma thuật.
Cuộc thảo luận ấy đã kéo dài nhiều ngày. Mọi nghi hoặc của Fernando và Hathaway về vạn vật hấp dẫn, về hệ thống chuyển động của thiên thể hay về ba định luật chuyển động đều đã được giải đáp một cách hoàn mỹ, và mỗi người đều đã có cho mình những thu hoạch phong phú.
“Lúc áp dụng vi tích phân vào thần chú bậc chín, tôi phát hiện độ khó khi xây dựng mô hình đã giảm đi đáng kể rồi…” Fernando vung vẩy tờ giấy da trong tay.
Trên tờ giấy da đã được ma thuật xử lý qua này, bóng tối và ánh sáng cùng tồn tại, các hoa văn của mô hình thần chú này tỏa ra một cảm giác lập thể độc đáo.
“Không chỉ thần chú bậc chín, mà cả các thần chú từ bậc ba trở lên đều sẽ được đơn giản hóa đến mức độ tối đa khi xây dựng. Nếu nói trước đây độ khó để học và xây dựng ma thuật là một trăm, thì giờ chỉ còn lại sáu mươi.” Douglas vừa đi tới đi lui vừa cất tiếng trả lời.
Fernando ngẩn người nhìn tờ giấy trong tay, sau đó bất chợt cảm khái: “Nếu vi tích phân mà được tạo ra sớm hơn hai mươi năm, số lượng Đại pháp sư và pháp sư cao cấp chắc chắn sẽ tăng vọt, chiến lực của các pháp sư cùng cấp lại càng tăng lên gấp bội.”
Douglas đang suy tư bỗng dừng bước, quay người nhìn Fernando hỏi: “Cậu hồi phục thế nào rồi? Cả việc nắm vững vi tích phân và lực hấp dẫn cũng ra sao rồi?”
“Tạm thời không còn vấn đề gì nữa.” Fernando đáp chắc nịch.
Douglas gật đầu: “Vậy phiền cậu đi liên lạc với các tổ chức khác và bày tỏ ý muốn liên minh của chúng ta. Nhưng đồng thời hãy cảnh báo họ, trong vài năm tới thà không có vật liệu cũng phải ẩn mình hoàn toàn, tuyệt đối không được hành động trước khi xung đột giữa giáo hội và quý tộc đạt tới đỉnh điểm.”
“Cái đám nhát chết đó, có cho thêm gan chúng cũng chẳng dám đâu!” Fernando vẻ khinh thị nói, sau đó thu dọn bút lông và giấy nháp, chỉnh trang lại áo quần, tựa như đã sẵn sàng xuất phát ngay lập tức.
Không thể không nói, Fernando đích thị là một người thuộc trường phái hành động.
Douglas quay sang nói với Hathaway: “Hathaway, cô cũng nên quay về Rentaro đi. Nán lại đây quá lâu sẽ khiến giáo hội và các quý tộc khác nghi ngờ đấy.”
“Ừm.” Hathaway khẽ đáp một tiếng, nhưng cây bút trong tay vẫn không hề ngừng lại.
Douglas khẽ hít sâu một hơi: “Demiplane của Thâm Hàn Chi Chủ và Nguyền Nhãn đã bị phong bế và ẩn đi rồi, thế nên tôi phải tới Địa ngục một chuyến.”
Sau cuộc hội ngộ ngắn ngủi, ba người lại dấn thân vào những hành trình khác nhau vì tương lai của pháp sư.
……
“Keng!” Chân nến rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh, ngọn nến đứt đoạn lập lòe vài cái rồi tắt lịm. Cả căn phòng chìm vào trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng thở dốc như dã thú vang vọng.
“Shirley, đừng sợ, nghe anh nói!” Tiếng thở dốc biến mất, giọng một chàng trai trẻ vang lên đầy gấp gáp. Anh sở hữu một đôi đồng tử giống hệt như mèo.
Thiếu nữ kia chỉ thở hổn hển nặng nề mà không đáp.
“Shirley, phù… Bình tĩnh, phù… Anh không phải pháp sư. Tin anh, anh không phải pháp sư đâu!” Tiếng hít thở của chàng trai cũng phì phò hệt như tiếng ống bễ lò rèn đang được kéo.
Thiếu nữ được gọi là Shirley kia từ từ nén lại tiếng thở hổn hển của mình, sau đó trả lời một cách bình tĩnh đến mức nằm ngoài dự tính của chàng trai: “Vicente, anh cũng bình tĩnh đi. Bất kể anh có phải là pháp sư hay không, em vẫn yêu anh như cũ.”
Lời này giống như một câu chú thần kỳ, khiến bầu không khí trong phòng đang ngột ngạt, nặng nề tan biến ngay tức khắc.
Đôi mắt Vicente dường như có phần kỳ lạ, có thể nhìn rõ mọi vật trong bóng tối. Vì vậy, anh nhanh nhẹn thắp lại chân nến trên bàn viết vừa bị mình dập tắt ban nãy.
Ánh sáng vàng vọt lại một lần nữa lấp đầy căn phòng. Vicente đặt quả tim trong tay xuống, lau sạch vết máu loang lổ trên tay rồi rảo bước thật nhanh tới trước mặt thiếu nữ tên Shirley, kích động hỏi: “Thật sao?”
Hai hàm răng nhỏ nhắn đều tăm tắp của Shirley khẽ cắn cắn môi. Cô trịnh trọng gật đầu: “Em không quan tâm anh là ai, em chỉ sợ mất anh thôi. Giáo hội sẽ không tha cho pháp sư đâu.”
Vicente bật cười ha hả, nụ cười hồn nhiên như một đứa trẻ ngây thơ, thậm chí còn xoay tại chỗ vài vòng. Sau đó, anh ôm chặt lấy Shirley và hôn lên tóc mai của cô: “Yên tâm đi, anh thực sự không phải pháp sư. Vì em, anh sẽ không bao giờ trở thành pháp sư đâu.”
“Nhưng cái xác kia…” Shirley có chút sợ hãi chỉ vào cái xác không hoàn chỉnh đặt trên chiếc bàn dài.
Vicente thu lại vẻ vui sướng rồi hắng giọng nói: “Anh tìm thấy một vài di vật của pháp sư ở rìa đầm lầy, bên trong có kiến thức về ma thuật và cả những bí ẩn về cơ thể người nữa.
Đúng là ban đầu anh có bị ma thuật thần kỳ hấp dẫn, nhưng rồi anh nghĩ đến em. Chúng ta từ nhỏ đã quen biết nhau, em không màng thân phận quý tộc của mình mà dạy anh thông ngữ và cả ngôn ngữ Sylvanas, giúp anh tìm công việc bác sĩ ở nhà từ thiện. Để gả cho anh, em đã từ chối mọi quý tộc xuất chúng, hết người này đến người khác, làm cho chú dì rất không hài lòng. Thế thì sao anh có thể bỏ mặc em để dấn thân vào con đường đã được định sẵn là chỉ có thể chạy đông trốn tây này được chứ?” Vicente vừa giải thích vừa thêm thắt vào mấy lời đường mật, làm Shirley nghe mà phải mím môi, cố gắng không để lộ ra nụ cười.
Quý tộc ở thời kỳ này, ngoài mặt thì bài xích nhưng sau lưng vẫn lén lút học văn tự của Đế chế Ma thuật.
“Thế nên anh đã đem chôn toàn bộ sách về ma thuật ở rìa đầm lầy, chỉ mang những cuốn sách liên quan đến bí ẩn cơ thể người về thôi.” Vicente chỉ vào mấy cuốn sách đang mở sẵn trên chiếc bàn dài.
Shirley nghi hoặc hỏi: “Bí ẩn cơ thể người?”
Vẻ mặt Vicente bỗng trở nên nghiêm túc, ngữ điệu khoan thai và đầy cảm khái: “Ở nhà từ thiện, anh đã tiếp xúc với quá nhiều những bệnh nhân không nơi nương tựa. Bọn họ không có tiền để mời các mục sư dùng thần thuật chữa trị, cho nên chỉ có thể dựa vào thảo dược và thuốc do các bác sĩ bọn anh điều chế.
Người ngoài thì có lẽ không rõ, chứ là bác sĩ của nhà từ thiện, anh hiểu rất rõ là những loại thảo dược và thuốc đó chỉ có thể chữa được bệnh nhẹ. Còn với những bệnh nhân nặng hơn một chút, anh chỉ đành trơ mắt nhìn họ gào khóc và la hét đau đớn, để rồi cuối cùng sinh mệnh từng chút một đi đến điểm kết thúc. Điều đó khiến anh đau lòng lắm, bất lực lắm. Thế cho nên, các bác sĩ ở nhà từ thiện hoặc là sẽ trơ dần đến lạnh lùng vô tình, hoặc là sẽ biến thành kẻ điên.”
Shirley ôm lấy Vicente rồi nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh: “Em hiểu mà. Anh biết đấy, em thường xuyên đến giúp đỡ ở nhà từ thiện, cũng đã thấy qua nhiều cái chết, thậm chí trong số bệnh nhân cũng có không ít người là trẻ nhỏ. Bọn trẻ cứ thế chết ngay trước mặt em. Lúc ấy, em chỉ hận đức tin của mình không đủ thành kính, không thể trở thành nữ tu, không thể có được thần thuật.”
“Vậy nên anh luôn muốn tìm ra những công thức điều chế thuốc tốt hơn, nhưng lại phát hiện cơ thể người tràn ngập những bí ẩn. Cấu tạo của tim ra sao, anh không biết; bên trong cơ thể chúng ta còn có những gì, anh không biết; toàn bộ cơ thể rốt cuộc được vận hành như thế nào để trở thành chỉnh thể, anh cũng không biết. Như vậy thì làm sao tìm ra được công thức điều chế thuốc tốt hơn đây?” Trong ánh mắt Vicente tràn đầy khao khát, cả người dường như có thể tỏa sáng. “Anh muốn hiểu về bí ẩn của cơ thể người, anh muốn làm rõ cơ thể chúng ta rốt cuộc ra sao!”
Nhìn Vicente lúc này, Shirley cảm thấy anh hấp dẫn hơn bao giờ hết. Cô khẽ gật đầu: “Đó là chuyện tốt, nhưng anh nhất định không được đến nghĩa địa quấy rầy sự an nghỉ của người chết đâu nhé. Chuyện đó… Chuyện đó sẽ bị giáo hội phát hiện đấy.”
“Anh sẽ vào rừng và đầm lầy để tìm xác, nếu thực sự không được thì sẽ nghiên cứu trên động vật trước.” Vicente ý chí bừng bừng nói. “Đợi khi anh trở thành một bác sĩ có tiếng, anh nghĩ chú dì sẽ không can ngăn em gả cho anh nữa đâu.”
Mặt Shirley bỗng đỏ bừng lên: “Thật ra… Thật ra hôm nay em đến tìm anh là vì họ đã… đã chấp thuận rồi.”
“Thật sao?” Vicente phấn khích đến mức suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên.
……
Tại cổng thành Rentaro, đầu người san sát, đông đúc nườm nượp, trông náo nhiệt vô cùng.
“Sầm uất thật đấy! Không hổ là Rentaro!” Thiếu niên tóc đen mắt đen tươi cười tán thưởng. “Nếu mà không bị ngài Tử tước phát hiện, chắc mình vẫn chưa hạ quyết tâm đến đây đâu. Thật đúng là phải cảm ơn ông ta!”
Hắn chen vào cổng thành, sau đó đột nhiên hét lớn: “Rentaro! Ta tới đây!”
“Thằng điên.” Những người dân xung quanh lũ lượt liếc mắt nhìn.
Nhưng thiếu niên tóc đen chẳng thèm để tâm, chỉ tự khích lệ bản thân: “Oliver, mày sẽ trở thành một danh nhân của thành phố này!”
Hắn đảo mắt quan sát tứ phía để tìm kiếm một khách sạn cao cấp. Việc hắn biết chữ và có thể học kịch chứng tỏ điều kiện gia đình không hề tệ, chẳng qua cha mẹ mất sớm, không có ai trông nom dạy bảo mà thôi.
“Haha, chính là chỗ này…” Hắn vừa nói vừa móc ví ra, nhưng đột nhiên, nụ cười trên mặt hắn đanh lại.
“Ví, ví của mình đâu?!” Oliver hét lên, hốt hoảng quay đầu nhìn quanh, nhưng nào còn tìm thấy ví đâu nữa.
Một cơn gió đầu xuân thổi qua, thiếu niên Oliver đã cảm nhận được sự lạnh lùng khắc nghiệt của Rentaro.
8 Bình luận
Tội cha này thiệt 😥