Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)

Chương 49 - Anh sẽ trở về

Chương 49 - Anh sẽ trở về

*Trans+Edit: Lắc

Trong đầm lầy lầy lội mọc ngổn ngang đủ loại thực vật kỳ quái, có cây bên trên trông chẳng khác gì bình thường với tán lá che khuất ánh mặt trời, nhưng phần rễ thì lại giống hệt con người với hai cái chân quấn đầy dây leo màu đỏ máu cắm sâu vào bùn lầy, chẳng biết vươn tới nơi nào. Những sinh vật tương tự như thế còn rất nhiều, mỗi loại đều góp phần tô điểm thêm vô số sắc màu quỷ dị và ghê rợn cho đầm lầy.

Vicente trốn sau một tảng đá cao nửa người, lớp bùn dưới chân có độ khô ráo và cứng cáp hiếm thấy trong khu vực này, nhưng trong mũi anh lại tràn ngập một thứ mùi hôi thối khiến người ta choáng váng.

Lúc này, anh ngồi bệt trên đất, không dám cử động, ánh mắt chỉ run rẩy nhìn về phía trước. Trên lớp bùn đen ngòm, một con mãng xà to cỡ cái thùng nước đang trườn tới chỗ anh. Hai mắt nó như giá nến, tỏa ra ánh sáng màu xanh lục bất thường, hơi thở khủng khiếp đến độ khiến cho tất cả các sinh vật đầm lầy xung quanh đều phải tránh xa.

Vốn thường xuyên tiếp xúc với xác chết, lại thêm việc gần đây còn bắt đầu học giải phẫu, cho nên Vicente không hề nhát gan. Tuy vậy, lý trí của anh vẫn khó lòng chống lại khí tức chấn nhiếp tỏa ra từ con mãng xà không tầm thường này. Đây là phản ứng bản năng của cơ thể, đối với một người bình thường ngay cả cận vệ hiệp sĩ hay pháp sư học việc cũng không phải như anh thì việc thoát khỏi căn bản là bất lực.

Hai chân bủn rủn, toàn thân run rẩy, răng va vào nhau lập cập, Vicente muốn quay người bỏ chạy, thế nhưng đến cả sức lực để đứng dậy cũng không có, chỉ đành trơ mắt nhìn con mãng xà tiếp cận mình từng chút một.

Trước đây anh chưa từng ở sâu trong đầm lầy lâu đến vậy, thường chỉ đi dọc theo con đường quen thuộc, cẩn thận tìm kiếm các loại thực vật đặc biệt ở vùng lân cận rồi lập tức quay trở về. Nhưng lần này, anh đã ở đây suốt năm ngày trời, số quả dại hái được dọc đường cũng sắp ăn hết sạch. Vì vậy, theo lẽ tự nhiên, anh cũng chạm trán với một trong những sinh vật đáng sợ nhất ở sâu trong đầm lầy này.

Con mãng xà đen khổng lồ thong dong tiến lại gần Vicente, giống như đang chuẩn bị thưởng thức bữa trưa hôm nay. Khoảng cách ngày một ngắn lại, lớp da kỳ lạ đầy hoa văn và vảy, cùng với mùi tanh hôi trong miệng nó in sâu vào trong tâm trí Vicente.

Giữa lúc anh rơi vào tuyệt vọng, nửa thân trước của con mãng xà đen này bỗng nhiên dựng đứng lên, cái lưỡi đỏ lòm tuôn chảy một vầng hào quang xanh biếc thò ra thụt vào liên tục, đôi mắt to tướng nhìn chằm chằm vào vùng bùn lầy phía sau tảng đá.

Vài phút sau, con mãng xà đen xoay người, cuống cuồng bỏ chạy!

Vicente nhìn cảnh tượng này với vẻ không tin nổi. Một con mãng xà đáng sợ như vậy mà lại cứ thế bỏ chạy sao? Mình còn chưa làm gì cả mà!

Ngẩn ngơ hồi lâu, ánh mắt Vicente hướng về phía vùng lầy phía sau tảng đá, trong lòng chợt nổi lên một suy nghĩ: ‘Lẽ nào cuốn sách ma thuật và bàn tay nhợt nhạt mình chôn ở đây đã dọa con quái vật này chạy mất? Nhưng chúng vẫn đang ở dưới bùn mà!’

Dần dần, anh có một phỏng đoán, rằng có lẽ cảm quan mạnh hơn anh rất nhiều của con mãng xà đen đã chạm được tới “khí tức chết chóc”.

Có thể trong mắt nó, phía sau tảng đá này đã biến thành Minh giới hoặc địa ngục cũng nên!

Sau khi hoàn hồn trở lại, Vicente cố gắng kìm nén thôi thúc muốn đào cuốn sách ma thuật lên, sau đó men theo con đường bí mật mà mình đã phát hiện rồi ra khỏi đầm lầy.

Nửa ngày sau, anh lặng lẽ nấp ở rìa đầm lầy, nhưng trên cây không có một ấn ký quen thuộc nào cả.

‘Lẽ nào chuyện phiền toái đến mức ngài Nam tước cũng không bảo đảm nổi cho mình?’ Vicente ủ dột nghĩ. Xét cho cùng, trước cả khi có kết quả, việc bị phát hiện xúc phạm tới thi thể đã là một hành vi tà ác điển hình rồi, cho dù có không phải là pháp sư cũng sẽ bị trói lên giàn hỏa thiêu.

Anh thở dài, quyết định đợi thêm năm ngày nữa, thế là bèn quay trở lại đầm lầy, đồng thời dọc đường thu thập thức ăn.

……

“Cái gì? Shirley chết rồi?” Nam tước Brenzell nhìn kẻ gác đêm trước mặt, dáng vẻ trông như vẫn còn đang mơ.

Tên kẻ gác đêm này có hai con mắt to thô lố, trán rộng, miệng thì đầy răng nanh. Khi không mở miệng nói chuyện, hắn cho người ta ấn tượng là một người thật thà chất phác, nhưng một khi mở miệng, để lộ răng nanh là trông sẽ dữ tợn dị thường. Nhìn thấy diện mạo này, Nam tước Brenzell tựa như rơi vào ác mộng.

Chó Điên điểm thánh giá lên ngực: “Phải. Vì để bảo vệ bí mật của tên pháp sư tà ác, cô ta đã chết dưới thần thuật!”

“Các ngươi điên rồi, điên rồi! Các ngươi lại dám dùng cực hình với con bé!” Nam tước phu nhân hét lên.

Cố giữ chút lý trí cuối cùng, Nam tước Brenzell trừng mắt nhìn tên kẻ gác đêm nói: “Cũng có nghĩa là, thực chất Shirley chẳng hề nói gì cả. Nghĩa là trước khi chết, con bé căn bản vẫn là một tín đồ trong sạch. Các ngươi không hề có lấy một bằng chứng nào cả!”

Lửa giận trong lòng ông ta bùng cháy dữ dội. Cho dù có phải đâm đầu chết trước cổng thành Cocus, ông ta cũng phải để cho Đại Công tước và tất cả các quý tộc chứng kiến vấn đề này: kẻ gác đêm của giáo hội điên rồi, nhất định phải ngăn chặn và quét sạch bọn chúng!

Chó Điên lại vẽ một hình thánh giá nữa: “Thần cho bọn ta biết, chỉ có sức mạnh của ác quỷ mới giúp cô ta chịu đựng được cực hình mà không khai ra điều gì, cũng chỉ có sức mạnh của ác quỷ mới khiến cô ta chết ngay trước khi sắp thú tội để bảo vệ bí mật. Vì vậy, không nghi ngờ gì nữa, con gái hai người đã bị ác quỷ dẫn dụ sa đọa và cấu kết với pháp sư rồi.”

“Điên rồi, thật sự điên rồi…” Nghe những lời lẽ đổi trắng thay đen này, Nam tước Brenzell càng cảm thấy thế giới này trở nên xa lạ và không thực, đến nỗi cả sức để gầm thét, phản bác hay tấn công, ông ta cũng chẳng còn.

Chó Điên cười hề hề nói: “Dựa trên những điều này, bọn ta có lý do nghi ngờ các người cấu kết với pháp sư. Việc các người đồng ý gả Shirley cho tên pháp sư tà ác Vicente chính là minh chứng hùng hồn nhất. Mời các người theo bọn ta về Tòa Thẩm Giáo. Đây là ý chỉ của Thần, là mệnh lệnh của các vị giám mục.”

“Cái gì?” Nam tước Brenzell và Nam tước phu nhân có cảm giác như trời sập. Tin dữ về cái chết thảm của đứa con gái duy nhất còn chưa kịp tiêu hóa, ấy vậy mà bản thân đã lại gặp phải tên kẻ gác đêm điên cuồng.

Đám kẻ gác đêm xúm vào, bắt lấy Nam tước và Nam tước phu nhân.

“Không, các ngươi buông ra, bọn ta là quý tộc đấy!”

“Bọn ta là quý tộc!”

……

Bên trong một căn biệt thự ở nội thành, Andrew và hai tên đồng bọn của gã đờ đẫn nghe báo cáo.

“Sao có thể? Shirley sao có thể chết được?”

“Bọn chúng chẳng có bằng chứng gì mà cứ thế bắt vợ chồng Nam tước đi sao?”

“Sau này, sau này bọn chúng cũng có thể sẽ làm vậy với chúng ta mất…”

Sắc mặt cả ba tên trắng bệch dị thường, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy. Việc “vu cáo” Vicente của đám người bọn chúng tựa hồ đã dẫn ra một con quái vật còn khủng khiếp hơn cả ác quỷ, đó chính là lũ kẻ gác đêm nhân danh tín ngưỡng thuần khiết!

……

“Hừ, xương cốt bọn chúng còn chẳng cứng bằng con gái mình nữa.” Tra khảo giả bước ra với nụ cười khiến người ta không rét mà run.

“Có kết quả tốt chứ?” “Chó Điên” gấp rút hỏi.

Tên tra khảo giả gật đầu: “Mấy năm trước, khi trận chiến Aalto đang trong thế giằng co, bọn chúng từng âm thầm liên lạc với một pháp sư nào đó. Nhưng sau khi Chúa Tể Tử Vong bị Đức Thánh Cha giết, bọn chúng đã cắt đứt mối liên hệ này.”

“Tốt đấy. Điều này chứng tỏ cách làm việc đối kháng với cái ác của chúng ta rất hiệu quả, đào được tận gốc được những kẻ sa đọa tiềm tàng như vợ chồng tên Nam tước kia cơ mà.” Chó Điên tỏ ra cực kỳ đắc ý với thủ đoạn bắt người trước, bức cung sau để tìm bằng chứng của mình. Hắn tin kẻ gác đêm bọn chúng sở hữu đức tin ngoan đạo nhất, có thể không cần bằng chứng bên ngoài vẫn phân biệt được kẻ sa đọa. Do đó, phương thức làm việc này vô cùng phù hợp với bọn chúng, và đương nhiên, cũng thuận tiện cho việc lập công.

Tên tra khảo giả cười ha hả: “Tôi vốn đã ngứa mắt với lũ quý tộc ba phải đó từ lâu rồi.”

“Đem xác con gái bọn chúng treo lên giàn hỏa thiêu một tuần xem có dụ được Vicente ra không.” Chó Điên cười nham hiểm. “Còn bọn chúng, tôi nghĩ đôi tay của hành quyết giả đã không đợi nổi nữa rồi.”

……

Andrew sốt ruột đi tới đi lui trong đại sảnh, chờ đợi tin tức từ phía Cocus. Hai tên đồng bọn của gã thì ngồi thừ ra trên ghế sofa, hoàn toàn không thể chấp nhận nổi cục diện này.

“Thiếu gia, phía Cocus truyền tin tới, bảo các quý tộc hãy kiềm chế.” Quản gia thở hồng hộc bước vào.

Andrew đứng khựng lại rồi mềm nhũn bất lực đổ người xuống sofa: “Biết ngay mà, biết ngay mà…”

Trước đó có lẽ còn chưa nhìn rõ, nhưng sau khi kẻ gác đêm bắt vợ chồng Nam tước đi, trong cơn thịnh nộ, bọn họ kinh hoàng phát hiện ra, rằng cho dù tất cả quý tộc có liên minh vào với nhau cũng không thể chống lại được giáo sĩ và kẻ gác đêm của giáo hội!

“Cốc, cốc, cốc.” Tiếng gõ cửa bất chợt vang lên.

“Ai đó?” Quản gia nửa kinh ngạc nửa hoài nghi hỏi.

“Ta tới lấy thù lao của mình.” Chó Điên xuất hiện ở cửa.

Đám người Andrew bị dọa cho nhảy dựng: “Ngươi?”

“Sao nào? Muốn quỵt nợ à?” Chó Điên nở nụ cười dịu dàng.

“Không, không, số tiền còn lại đây.” Andrew run rẩy lấy ra một túi tiền đựng đầy Thale vàng.

Chó Điên tung túi tiền lên, ước lượng sức nặng của nó một chút: “Tốt lắm, rất có thành ý.”

Sau đó hắn nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Chuyện lần này thật sự cảm ơn cậu nhiều, cậu Andrew. Nhờ cậu mà bọn ta mới nhận ra sức mạnh của chính mình.”

Nói xong, hắn quay người rời đi, bỏ lại Andrew đứng đực tại chỗ như hóa đá. Gió nhẹ lùa qua cánh cửa mở toang, khiến Andrew lạnh toát từ cơ thể tới tâm hồn.

……

Mấy ngày sau, Vicente lại một lần nữa lẻn ra từ đầm lầy, nhưng vẫn không phát hiện thấy ấn ký nào cả.

‘Lẽ nào đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì rồi?’ Càng nghĩ càng lo, anh quyết định lặng lẽ trở về xem thử.

Nhân lúc đêm tối, anh lẻn về ngôi làng nơi mình sinh sống. Ngay khi đang định “bắt cóc” một đứa trẻ để hỏi cho rõ ngọn ngành, anh chợt nghe thấy hai nông phụ trò chuyện với nhau.

“Haiz, tiểu thư Shirley thật đáng thương. Tôi không tin cô ấy bị ác quỷ dụ dỗ sa đọa đâu.” Dưới sự tuyên truyền của giáo hội, ngay cả những nông phụ cũng biết dùng các từ ngữ văn vở như “dụ dỗ sa đọa”.

“Phải đấy. Tiểu thư Shirley vừa dịu dàng vừa thiện lương, giống như thiên sứ vậy. Tất cả là tại cái tên Vicente chết tiệt kia lừa dối cô ấy, nếu không cô ấy đã chẳng phải chết trong Tòa Thẩm Giáo, còn bị trói lên giàn hỏa thiêu nữa…” Một nông phụ khác phụ họa theo.

Chết… Chết rồi… Shirley chết rồi á?

Tin tức này giống như một cây búa nện vào đầu Vicente khiến anh choáng váng, thiếu điều ngã nhào ra khỏi nơi đang ẩn nấp.

Cuộc nói chuyện sau đó của hai nông phụ giúp anh hiểu rõ đầu đuôi sự việc. Gương mặt anh tái mét, hai mắt đờ đẫn vô hồn, bước đi lảo đà lảo đảo, không còn biết gì xung quanh nữa mà hướng về phía đầm lầy.

Có lẽ nhờ Nữ thần May mắn phù hộ, anh vậy mà lại có thể đi sâu vào trong đầm lầy mà không hề hấn gì.

“Khôngggg!” Một lúc lâu sau, từ trong đầm lầy vang lên một tiếng gào thét tê tâm liệt phế, nghe còn thê lương, bi thảm hơn cả tiếng sói cô độc tru trăng.

Vicente giàn giụa nước mắt, đôi mắt lóe lên tia lửa hận thù cùng cực. Anh phủ phục ra đất, hai tay dồn lực điên cuồng đào xới, máu từ kẽ móng tay rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng đất.

Vài phút sau, hai cuốn sách quỷ dị, thần bí có bìa đen và một bàn tay nhợt nhạt xuất hiện trong tay Vicente.

Mọi biểu cảm còn lại trên mặt anh đều đã biến mất, chỉ để lại sự tê dại, tuyệt vọng và phẫn hận tột cùng.

……

“Thế mà lại không tới?” Chó Điên âm thầm nhìn thi thể trên giàn hỏa thiêu.

Thuần Thú Sư cười nói: “Cái bẫy đơn giản thế này dễ bị nhìn thấu bỏ xừ. Đám pháp sư toàn một lũ xảo quyệt thôi.”

“Cô gái đáng thương, cô ta trọng tình như thế cơ mà.” Chó Điên nhún vai.

Giàn hỏa thiêu chỉ dùng để “thanh tẩy” người sống, thế nên bọn chúng không thiêu hủy thi thể.

Xung quanh có không ít người dân vây xem, buông lời mạt sát, phỉ nhổ kẻ tà ác cấu kết với ác quỷ và pháp sư này. Chỉ có một số rất ít người quen biết Shirley mới thầm thở dài trong lòng, nhưng không một ai dám đứng ra biện bạch cho cô.

Trong đám đông, một người đàn ông có khí sắc “đen sạm” mang theo ánh mắt đong đầy yêu thương, xót xa và tự trách nhìn lên thi thể của Shirley. Sau đó, anh nghiến răng quay người, đi thẳng về phía cổng thành mà đầu không ngoảnh lại.

Ra khỏi cổng thành, anh đột ngột tháo chiếc thánh giá đeo trên ngực xuống. Tay phải anh siết chặt lấy nó, khiến cho đầu nhọn đâm thủng lòng bàn tay, máu tươi nhuộm đỏ bề mặt thánh giá.

Anh bình thản cắm cây thánh giá lên bức tường bên cạnh cổng thành, sau đó bước đi không nhanh không chậm về phía xa, nơi đang dần dần trở nên u ám.

Anh sẽ trở về!

Anh sẽ trở về để hồi sinh em!

Anh sẽ mang theo cái chết và sự hủy diệt trở về!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!