Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)

Chương 50 - Kho báu

Chương 50 - Kho báu

*Trans+Edit: Lắc

Trên đồng bằng hoang vu, cỏ dại mọc um tùm, bốn phía đâu đâu cũng chỉ thấy xương trắng chất chồng.

Một thương đội cỡ nhỏ dưới sự bảo hộ của mười mấy tên lính đánh thuê đang băng qua vùng đất nguy hiểm này để tiến về phía Vương quốc Brianne.

Vùng đồng bằng hoang vu này là nơi giáp ranh giữa Vương quốc Holm và Vương quốc Brianne, được các dãy núi bao quanh, ma vật lộng hành. Thêm vào đó, có lời đồn cho rằng khu vực lân cận đều là lãnh địa của Vua Tai Họa Viken, thống đốc đại địa khu Holm vài trăm năm trước. Không giống như những đời thống đốc tiền nhiệm hay kế nhiệm sau này thường trú đóng tại Rentaro, ông ta lại tiến hành những thí nghiệm của riêng mình ở vùng giáp ranh gần Đế quốc Asso này. Chính bởi vậy, trên vùng đồng bằng hoang vu nơi đây có rất nhiều sinh vật kỳ quái, nghe nói đều là sản phẩm lỗi trong cuộc thí nghiệm năm xưa của Viken.

Đương nhiên, sau khi Viken mất tích, các pháp sư hùng mạnh, bao gồm cả một vài học trò của ông ta đều không tìm thấy lối vào demiplane ở nơi này, thành thử không ai rõ nguyên nhân tại sao ông ta mất tích, cũng không ai nhận được truyền thừa hay ma cụ của ông ta.

Không ít pháp sư vì chuyện này mà đấm ngực giậm chân tiếc nuối. Một vị pháp sư mà nghe nói đã gần đạt tới bậc huyền thoại đỉnh phong, là người tập đại thành các nghiên cứu huyết mạch, trong demiplane của ông ta chắc chắn phải cất giấu một lượng tài sản và tri thức không tưởng, thế mà tất cả lại bị vùi lấp trong dòng sông dài của thời gian.

“Những câu chuyện tương tự thế này lúc nào chẳng có chứ. Ngay cả lúc này đây, trên đồng hoang và núi sâu vẫn có không ít mạo hiểm giả lang thang muốn tìm kiếm kho báu của Viken đấy.” Hassan, phó đội trưởng tiểu đội lính đánh thuê, vừa khinh bỉ vừa thèm muốn nói với thuộc hạ của mình: “Bọn đó toàn chả thèm dùng cái đít mà nghĩ xem, rằng cho dù có được Nữ thần May mắn phù hộ mà tìm ra lối vào demiplane của Viken đi chăng nữa, thì liệu có đủ thực lực để mang nổi kho báu từ bên trong ra hay không à?

Danh hiệu của Viken là Vua Tai Họa, giỏi nghiên cứu huyết mạch và cải tạo cơ thể. Ta dám cá bằng cái túi rượu này, trong demiplane và ma tháp của lão ta chắc chắn phải có những con quái vật biến dị mang thực lực cận huyền thoại. Chậc, nói không chừng demiplane của Viken đã bị người ta phát hiện ra từ đời thuở nào rồi, chẳng qua những kẻ đó đều đã biến thành thức ăn cho quái vật hết mà thôi.”

Thuộc hạ của gã là một thiếu niên thanh tú, dáng vẻ hào hoa phong nhã. Vẻ mặt hắn thay đổi thất thường, sắc mặt lúc sáng lúc tối một hồi, sau đó nặn ra một nụ cười: “Bọn họ đều bị ánh hào quang của tiền tài làm cho mờ mắt, trí khôn cũng bị nuốt mất cả rồi.”

“Oliver, cậu nói năng lúc nào cũng hay ho thật đấy. Đúng là xuất thân từ hát rong có khác.” Hassan vỗ vỗ vai thiếu niên bên cạnh.

Ở cùng nhau ba, bốn tháng qua, gã nhận thấy Oliver rất biết ăn nói, lại còn thạo việc, ngoại trừ sở thích hay lăn lộn với phụ nữ ra thì đúng là một thuộc hạ tốt hiếm có. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đàn ông đã chọn làm lính đánh thuê thì ai mà chẳng thích lăn lộn với phụ nữ? Đương nhiên là trừ mấy tên biến thái thích tính đực ra.

Đúng lúc này Grygera, đội trưởng đội lính đánh thuê, lạnh lùng nói: “Sau này đừng có bàn luận mấy chuyện kiểu này ở gần thương đội, cẩn thận bị kẻ gác đêm nghe thấy đấy.”

“Bọn tôi chỉ kể mấy lời đồn thôi mà.” Hassan nén bực đáp lại. Chuyện này thì liên quan quái gì đến lũ kẻ gác đêm chứ?

Grygera hừ lạnh: “Tôi nghe đám quý tộc trong thương đội nói, thời gian gần đây lũ kẻ gác đêm cứ như bị điên ấy. Không ít lính đánh thuê chỉ vì tùy tiện bàn tán về những đồn đại xoay quanh pháp sư mà bị coi là ác nhân rồi đem đi thiêu sống đấy.”

“Thật hay giả vậy?” Hassan giật mình kinh hãi. Oliver, người đang mải nghĩ về những tâm sự trong lòng mình ở bên cạnh, cũng lộ vẻ không dám tin. Kẻ gác đêm là lũ điên thì không sai, nhưng từ khi nào mà bọn chúng lại điên đến mức này?

“Đến lúc đó cứ thử đi khắc biết.” Grygera tiện miệng đáp lại câu hỏi vốn chẳng cần lời giải đáp của Hassan, sau đó nhìn Oliver bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Đối với thành viên mới nhập đội được vài tháng này, gã vẫn cực kỳ cảnh giác. Gã chắc chắn Oliver đang che giấu điều gì đó, chưa biết chừng hắn còn là một tên tội phạm bỏ trốn quan trọng. Nếu không phải vì đã xác định hắn không liên quan gì đến pháp sư, ngay cả dao động linh lực cấp bậc người học việc cơ bản nhất cũng không có, gã đã sớm trói tên này lại rồi tặng cho Tòa Thẩm Giáo rồi. Phải cẩn thận mới có thể sống lâu được!

Đội trưởng nghi ngờ mình rồi sao? Oliver rụt cổ lại, đầu cúi gằm xuống. Hắn thầm quyết định sẽ rời khỏi đội trước khi “chuyến hành trình” kết thúc.

Kể từ khi bắt đầu chạy trốn khỏi Rentaro, hắn đã rơi vào cảnh sống đầy hiểm nguy và căng thẳng. Tuy chỉ là một kẻ giết người bình thường, không liên quan gì đến pháp sư, không được hưởng “đãi ngộ” bị kẻ gác đêm truy đuổi, song lính đánh thuê, mạo hiểm giả và quan trị an vẫn buộc hắn phải nhiều lần chiến đấu trực diện.

Cũng may sau khi trải qua bao gian khổ, Oliver đã không còn là tên gà mờ chẳng biết cái gì nữa. Hắn đã tự học được không ít kỹ năng chiến đấu, cộng thêm sự sáng dạ trời sinh, trên người lại còn thường xuyên mang theo đủ loại bột kỳ quái, thành thử mới thoát khỏi nguy hiểm và trốn đến vùng biên giới Vương quốc Holm để “làm lại cuộc đời” – Một tội phạm sát nhân vặt vãnh như hắn còn chưa đủ tư cách để bị truy nã trên toàn vùng, cho nên khi đến nơi hẻo lánh này, hắn tự nhiên sẽ được an toàn.

Những nguy hiểm trải qua trong thời gian này đã dạy cho Oliver biết rằng, không có thực lực thì chỉ có con đường chết. Bởi vậy, kẻ không còn tin vào Thần Chân Lý như hắn đã thực sự bắt đầu thử minh tưởng.

Nhưng cho đến tận ngày hôm nay, hắn vẫn chưa thể tiến vào được trạng thái minh tưởng như trong miêu tả.

Đối với chuyện này, hắn không hề hoang mang hay chán nản, bởi vì theo như ghi chép trên pháp trượng, những người có thiên phú không tệ cũng phải mất từ sáu tháng đến hai năm mới có thể kiểm soát được tinh thần, sau đó tiến vào trạng thái trống rỗng kỳ ảo đó, còn hắn thì chỉ vừa mới thử nghiệm minh tưởng được hơn bốn tháng.

‘Nhưng thổ hỏa phong thủy bốn đại nguyên tố là cái gì? Chúng làm thế nào mà cấu thành nên nhiều thứ như vậy?’ Là một người trẻ có chí hướng với kịch nghệ, tư duy của Oliver luôn rất bay bổng, thế nên hắn vừa đi vừa suy nghĩ về đủ loại vấn đề kỳ quái nảy sinh sau khi học phương pháp minh tưởng.

Sau khi thương đội tiến về phía trước được một lúc, đội trưởng Grygera quan sát môi trường xung quanh rồi tuyên bố hạ trại, đồng thời sắp xếp cho Oliver và những người khác canh đêm.

Đang là giữa hè, nhưng trên đồng bằng hoang vu này vẫn có những luồng gió lạnh rít qua, khiến người ta toàn thân phát rét, cứ ngỡ đã vào cuối thu.

Oliver ngồi bên đống lửa, vừa ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời vừa suy nghĩ tâm sự riêng: theo như ghi chép trên pháp trượng, vị trí của kho báu chính là ở gần đây!

Hắn đã nhìn thấy tảng đá kỳ quái nổi bật trong ghi chép, đó là một tảng đá màu đỏ máu trông hệt như một ác quỷ đang nằm phục.

Hắn một mực chạy trốn về hướng này chắc chắn không phải là không có mục đích!

Những lời nói của Hassan trước đó đã khiến trong lòng hắn dậy sóng mãnh liệt, suýt chút nữa tưởng rằng thứ mình đang tìm kiếm là lối vào demiplane của Vua Tai Họa Viken. May mà đầu óc hắn vẫn còn tỉnh táo để nhận biết được khoảng cách giữa truyền thuyết và thực tế, vậy nên tạm thời chỉ định vị mục tiêu là một vị pháp sư nào đó từng cư trú ở đây, một pháp sư định cư ở đây để tìm kiếm kho báu của Viken.

Đêm mỗi lúc một khuya, gió càng lúc càng lạnh, hai người lính đánh thuê khác đi tuần tra xong trở về, đá đá vào người Oliver: “Dậy mau đi, đến lượt các cậu rồi đấy.”

Họ hơ tay vào đống lửa, mặt lộ ra vẻ thỏa mãn.

Oliver nắm đoản kiếm trong tay rồi cười nói với đồng đội: “Để tôi tuần tra bên này trước nhé?”

“Cái này có gì mà phải tranh chứ…” Người lính đánh thuê còn lại lầm bầm lắc đầu rồi xoay người đi về phía bên kia.

Sau khi tuần tra đến một chỗ vắng vẻ, tĩnh mịch, nụ cười trên mặt Oliver lập tức biến mất. Hắn siết chặt thanh đoản kiếm, trực tiếp rời khỏi trại rồi lặng lẽ đi về hướng tảng đá kỳ lạ.

‘Thời gian đổi ca tuần tra là mười phút, phải vào được nơi cất giấu kho báu trước lúc đó…’ Tinh thần Oliver tập trung cao độ, duy trì một sự tỉnh táo chưa từng thấy.

Ba phút sau, hắn đã tới phía sau tảng đá mà không gây sự chú ý của những lính đánh thuê canh đêm khác, sau đó duỗi tay mò mẫm gì đó trong khe hở giữa tảng đá và mặt đất.

Một phút trôi qua, không phát hiện được gì. Lại một phút nữa trôi qua, vẫn không thấy gì. Trán Oliver dần dà rịn chi chít mồ hôi lạnh, nhưng hắn càng căng thẳng thì lại càng tỉnh táo, động tác một chút cũng không cứng nhắc hay hoảng loạn.

Đột nhiên, hắn lộ vẻ vui mừng ra mặt, động tác tay liền nhanh hơn, đào ra không ít đất cát trong khe hở, sau đó hắn móc cây pháp trượng màu xanh biếc óng ánh ra rồi thọc mạnh vào trong.

Một tiếng “tách” giòn tan vang lên, cây pháp trượng dường như đã được ráp vào một vật kim loại nào đó. Thế rồi, ánh sáng màu lam nhàn nhạt xuyên qua khe hở hắt ra ngoài, nhuộm lùm cỏ dại gần đó thành một màu quỷ dị lạ thường.

Một cách lặng lẽ, mặt đất của đồng hoang phía sau tảng đá kỳ quái nứt ra một hang động, bên trong lát những viên gạch đá màu xám đậm.

Oliver rút pháp trượng ra, sau đó bước ngắn bước dài chạy điên cuồng vào sâu bên trong hang động. Bởi vì dựa theo ghi chép trên pháp trượng, bên trong có một cơ quan để đóng lối vào cũng cần phải khởi động, và hắn nhất định phải xong xuôi mọi việc trước khi đám lính đánh thuê tìm tới đây thì mới có thể an toàn qua ải.

“Cộp, cộp, cộp.” Tiếng bước chân vang vọng khắp đường hầm, và rồi Oliver nhìn thấy một sảnh tròn phía trước.

Xung quanh sảnh tròn rải rác vài căn thạch thất. Cửa phòng mở toang, bên trong nhìn qua là thấy hết: có phòng bày biện những loài thực vật kỳ quái đang dần héo úa, có phòng chứa đầy mấy kệ sách san sát nhau, có phòng thì chất đống những viên đá quý rực rỡ khiến người ta phải hoa mắt, sáng tối đan xen lung linh, đẹp không sao tả xiết, huyền ảo tựa như cõi mộng.

“Lãng thạch… Thái dương thạch… Băng tinh thạch…” Là một người bình thường, ánh mắt Oliver dĩ nhiên bị ánh hào quang rực rỡ kia thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Màu xanh thẳm như nước biển, màu vàng kim như mặt trời, cùng với sự trong trẻo như khối băng kia đã cùng nhau “khắc” lên căn phòng này hai chữ “kho báu”.

“Phát tài rồi…” Oliver đã từng thấy qua những loại đá quý tương tự ở chỗ các quý phu nhân, vậy nên hắn đương nhiên hiểu rõ sự quý giá của chúng.

“Haha, phát tài rồi!” Một giọng nói thô kệch vang lên phía sau Oliver.

Oliver sửng sốt quay người lại, vừa vặn nhìn thấy đội trưởng Grygera đang lăm lăm trường kiếm trong tay và đi về phía mình với vẻ mặt đầy kích động, tham lam.

“Đội trưởng…” Hắn bối rối kêu lên.

Grygera cười lớn: “Phải, tao biết mày có vấn đề, vẫn định bụng xong nhiệm vụ là đuổi mày ra khỏi đội, nhưng không ngờ mày lại là một ‘vấn đề’ tốt đến thế. Cảm ơn mày đã giúp tao tìm thấy kho báu này nhé. Haha, tao sống hơn ba mươi năm qua còn chưa từng thấy nhiều đá quý như thế này bao giờ đâu!

Cảm tạ Thần phù hộ cho tao không quên để mắt tới mày, và cảm ơn mày đã dẫn đường giúp tao tìm thấy kho báu. Vì vậy, để bày tỏ lòng biết ơn, tao cho phép mày được chết tại đây.” Gã điểm thánh giá lên ngực, dự tính sẽ độc chiếm bí mật này!

Oliver nắm chặt đoản kiếm và đoản trượng rồi kinh hãi lùi lại. Hắn hoàn toàn không có lòng tin sẽ thắng được tên đội trưởng chỉ còn cách cấp bậc hiệp sĩ đúng một bước này.

Grygera tính toán thời gian, quyết định không dây dưa thêm nữa, bèn vung trường kiếm lao thẳng về phía trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!