Tiền truyện - Nghị viện trỗi dậy (Đã hoàn thành)

Chương 45 - Thế giới khốn khổ

Chương 45 - Thế giới khốn khổ

*Trans+Edit: Lắc

Trên đường người qua kẻ lại, Oliver đứng giữa dòng người, ngây ra như một pho tượng đá, hoàn toàn lạc lõng với môi trường xung quanh.

Dù là một thiếu niên có thiên tư đầy mình với kịch nghệ, dày dạn kinh nghiệm trong một vài lĩnh vực và cũng từng có trải nghiệm đi xa, nhưng tình cảnh hiện tại vẫn vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Đó là toàn bộ sinh hoạt phí trong vài tháng tới của hắn đấy!

Phải làm sao bây giờ? Ăn bằng gì? Ngủ ở đâu?

Vô số câu hỏi cùng cảm xúc ân hận, chán nản, uất giận ùa vào tâm trí hắn, khiến hắn cảm thấy ánh nắng chiều tươi đẹp bỗng chốc tối sầm lại. Đám đông đang ồn ào xung quanh trở nên thờ ơ và xa cách, như thể hai bên không thuộc về cùng một thế giới.

“Tên trộm khốn kiếp!”

Qua một hồi lâu sau, Oliver mới bộc phát một tiếng gào thét khiến người đi đường phải bủn rủn tay chân.

Trong lúc gào lên, tay phải hắn siết chặt lấy rương hành lý, chỉ sợ lại có tên cướp nào đó cướp đi những tài sản cuối cùng này.

Mặc kệ mọi người khinh bỉ, cười nhạo hay xem mình như kẻ điên, Oliver mặc sức phát tiết cho đến khi bình tĩnh lại mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề sống tiếp như thế nào.

“Bình tĩnh, bình tĩnh nào Oliver. Mày có tài năng, có ngoại hình, có sức khỏe, chắc chắn sẽ vượt qua được khó khăn này.” Oliver nhỏ giọng tự khích lệ bản thân. Não hắn vận hành hết công suất, cố gắng tìm kiếm trong vốn kinh nghiệm chủ yếu đến từ các vở kịch của mình một giải pháp cho tình cảnh khốn cùng này.

“Phải phải phải rồi, lúc này mình cần phải tìm một người biết thưởng thức, cuộc đời mới của mình sẽ bắt đầu từ đó.” Rút kinh nghiệm từ kịch, hắn nắm chặt tay nói: “Oliver, tài sản quý giá nhất của mày không phải là cái ví tiền vừa mất, mà là cái đầu này, là những kịch bản mày cất trong rương hành lý. Chỉ cần cầm theo chúng, mang tới Hiệp hội Kịch nghệ và cho các quý ông biết thưởng thức xem, mày nhất định sẽ đổi được một khoản thù lao hậu hĩnh.”

Có được cách giải quyết, Oliver liền lấy lại được tinh thần của một thiếu niên. Hắn lục tìm trong rương hành lý ra mấy xấp giấy dày cộp rồi nắm chặt lấy chúng, vừa hỏi đường vừa mơ tưởng về việc mình sẽ làm gì sau khi phát tài: một biệt thự xa hoa, trang nhã, những cô hầu gái ngoan ngoãn ưa nhìn, thức ăn đẹp đẽ ngon lành, rượu quý đáng để cất trữ, tình nhân xinh đẹp nóng bỏng, với cả, với cả… “Mình sẽ thuê người xử đẹp cái tên trộm khốn kiếp kia!”

Đại lộ Aram nơi Hiệp hội Kịch nghệ tọa lạc không cách xa cổng thành là mấy, Oliver rất nhanh đã thấy được tòa kiến trúc độc đáo được nâng đỡ bởi những cột đá xám trắng.

Hắn liếc qua những tên lính đánh thuê đang canh cổng, bước chân bỗng ngừng lại khi nhớ tới một tình tiết kinh điển trong kịch: nhân vật chính vì ăn mặc rách rưới, vẻ ngoài nghèo khổ mà bị tên gác cửa hợm hĩnh chặn lại, do đó bất đắc dĩ phải dùng cách quanh co, phức tạp và đầy bi phẫn hơn để đạt được mục tiêu.

‘Mình không thể phạm sai lầm như vậy được.’ Oliver cảm thấy mình thật quá thông minh khi đã kịp thời nghĩ ra điểm này. Thế là hắn lách người đi về phía quảng trường gần đó, soi bóng mình xuống mặt nước phẳng lặng như gương của hồ nước rồi vuốt lại mái tóc rối bù khi nãy. Sau đó, hắn lấy từ trong rương hành lý ra một chiếc áo khoác cổ cao màu đen để thay cho bộ đồ bụi bặm đang mặc trên người. Cuối cùng, hắn rút một chiếc khăn tay trắng ra, gấp thành hình bông hoa rồi cài vào túi ngực.

‘Một quý ông lịch lãm.’ Oliver hài lòng gật đầu, sau đó xách hành lý lên và tiến về phía cổng Hiệp hội Kịch nghệ.

Đến cửa, hắn nhìn thẳng về phía trước, chỉ khi hai tên lính đánh thuê định ngăn lại, hắn mới hừ lạnh một tiếng với vẻ coi thường.

Hai tên lính đánh thuê bị thái độ ung dung và ngoại hình xuất sắc của hắn đánh lừa, cho rằng đây là một quý ngài nên không dám ngăn cản, chỉ lẳng lặng lui về chỗ cũ.

‘Haha, Oliver, mày quá cháy! Nhất định mày sẽ thành công!’ Oliver trong lòng tự đắc, bước chân tăng tốc rảo bước tiến vào cổng.

“Ê! Ê! Tôi nói cho các người biết, tương lai tôi sẽ là nhà viết kịch vĩ đại nhất! Các người đừng có mà vô lễ như thế!”

Vài phút sau, Oliver bị hai gã đàn ông cao to lực lưỡng kẹp thịt xách ra rồi quăng thẳng xuống bậc thềm.

“Mau cút đi, thứ lừa đảo!”

“Thằng điên ngông cuồng!”

Hai gã mỗi người chửi một câu, sau đó tiện tay ném luôn rương hành lý và bản thảo của Oliver xuống. “Cốp”, cái rương rơi xuống đất bật tung ra, quần áo văng tứ phía, các trang bản thảo bay lả tả như tuyết rơi.

Nhìn những trang bản thảo mà mình coi như báu vật bay lượn trước mắt rồi đáp xuống mặt, xuống bụi đất, Oliver ngẩn ngơ trong chốc lát, sau đó giận dữ gào lên: “Các người sẽ phải hối hận!”

Một thiên tài kịch nghệ trẻ tuổi như hắn nhất định có thể làm nên nghiệp lớn!

Thu dọn hành lý trong nỗi bi thương và thống khổ, Oliver lang thang vô định trên phố, không biết mình có thể làm gì, cũng không biết mình có thể đi đâu.

‘Tối nay tìm chỗ trú mưa trước đã, ngày mai tới Tòa thị chính hoặc quán rượu xem sao, xem thử có việc gì làm được không.’ Thấy mây đen bắt đầu kéo tới, Oliver bừng tỉnh khỏi cơn ủ rũ, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Mình biết chữ nghĩa, biết sáng tác thơ ca, còn phải sợ chết đói ở Rentaro này chắc?”

Hắn dần dà đắp nặn lại được lòng tin. Sau khi tìm thấy một mái hiên nhô ra, hắn liền tới trú dưới đó.

Ào ào, cơn mưa nặng hạt trút xuống, làm bắn tung lên một màn sương trắng xóa trên mặt đất.

Oliver ngẩn người nhìn khung cảnh này, sau đó đột nhiên vui vẻ nói: “Những gì mình đã trải qua ngày hôm nay đều sẽ là nguồn cảm hứng cho các tác phẩm kịch nghệ sau này!”

“Bốp!” Một cơn đau điếng tuôn ra từ trên đầu Oliver. Hắn chật vật quay người lại, để rồi thấy một gã lang thang đang trừng mắt nhìn mình đầy hung ác.

“Chỗ này là của tao!” Gã chỉ tay xuống dưới hiên nhà.

Cơn giận tích tụ cả ngày hôm nay của Oliver rốt cuộc bùng lên. Vốn dĩ vẫn còn tâm tính thiếu niên, hắn vừa gầm lên “Tao chiếm được thì là của tao!”, vừa lao vào quần nhau với gã lang thang.

Đột nhiên, vẻ mặt hắn đờ ra, đôi mắt mất đi thần sắc. Thì ra đằng sau hắn lại có một gã lang thang khác xuất hiện, sau đó dùng gậy gỗ nện một cú vào đầu hắn.

Bóng tối, máu tanh, đau đớn và lạnh lẽo không ngừng bủa vây Oliver, khiến hắn không sao thoát khỏi cảnh ngộ khốn khổ khó bề tưởng tượng này.

Sau khi dồn toàn lực, hắn đột ngột bật người ngồi dậy. Bóng tối trước mắt tan biến, để lộ ra ánh nến vàng vọt.

“Mình… Mình đang ở đâu đây?” Hắn nhìn căn phòng nhỏ hẹp, sơ sài rồi lẩm bẩm, đầu cảm thấy nóng như bị lửa đốt.

“Nhà tao.” Một giọng đàn ông lạnh lùng vang lên. Cánh cửa dẫn vào bên trong mở toang, bước ra là một gã đầu trọc với ngoại hình thấp béo nhưng chắc nịch, trông cực kỳ dữ tợn. “Mày đã bị bán cho bọn tao rồi.”

“Cái gì cơ?” Oliver không tin nổi liền từ trên giường nhảy xuống, nhưng ngay lập tức lại bị gã đầu trọc đấm một cú ngã nhào ra đất.

“Gọi là lão đại. Rõ chưa?” Gã đầu trọc phô trương sức mạnh. “Ngậm cái mõm vào, nghe tao nói.”

Oliver bị đấm đến tối tăm mặt mũi. Hắn xoa xoa khóe miệng sưng tấy rồi nhìn gã đầu trọc với vẻ có phần sợ hãi.

Gã đầu trọc cười khẩy: “Một thằng ngoại lai như mày, không có tiền cũng chẳng có thực lực, thế mà còn dám xung đột với đám lang thang bản địa. Hề hề, sau khi đánh mày ngất xỉu, bọn chúng lột sạch quần áo rồi bán mày cho tao. Nên là bắt đầu từ hôm nay, mày chính là thuộc hạ của tao. Đợi đến khi nào mày lao động trả đủ cho số tiền tao đã bỏ ra thì mày mới được tự do.”

Tên ác ôn này xem ra cũng không đến nỗi quá tệ nhỉ… Oliver ôm khóe miệng hỏi: “Chúng ta làm gì vậy?”

“Làm người chôn xác.” Gã đầu trọc George có chút chán ghét nói.

Trời vừa hửng sáng, gã đã dẫn Oliver tới nhà để xác.

“Đây là nơi để xác của những kẻ không thân thích hoặc không có tiền. Chúng ta chịu trách nhiệm mang bọn chúng tới nghĩa trang mới để chôn, thù lao sẽ do giáo hội và Tòa thị chính chi trả.” George đẩy cửa ra, mùi xác thối rữa ngay tức thì bao trùm, khiến một người chưa từng tiếp xúc qua như Oliver liền nôn thốc nôn tháo.

Trong nhà để xác còn có không ít người chôn xác ăn mặc rách rưới, tất cả đều là thủ hạ của George.

“Yo, hôm nay lại có thêm mấy bé cưng mới tới này.” George khoa trương nói, sau đó đi tới trước những cái xác mới chuyển đến, cẩn thận mò mẫm khắp người để tìm tài sản đáng tiền. Nếu quần áo của đối phương còn nguyên vẹn, gã sẽ thẳng thừng lột sạch.

Nhìn cảnh này, mồ hôi lạnh của Oliver tuôn ra không ngừng, toàn thân run rẩy, cảm giác như mình đã rơi xuống địa ngục.

Khua khoắng xong, George cười ha hả nói: “Làm việc thôi các chàng trai!”

Oliver miễn cưỡng chất các xác chết lên trên chiếc xe ngựa chuyên dụng. Lúc chạm vào làn da lạnh như băng của những cái xác, hắn chỉ thiếu điều rụt tay nhảy dựng lên, cảm thấy bàn tay mình đã trở nên bẩn thỉu cùng cực, tựa hồ chính bản thân hắn cũng đã bắt đầu thối rữa.

Trên suốt quãng đường từ nhà để xác đến nghĩa trang mới, đám người chôn xác luôn đi cùng nhau, không cho Oliver bất kỳ cơ hội nào để bỏ trốn. Gã đầu trọc George hung ác đó còn dữ tợn bảo hắn, rằng gã có quan hệ với cả giáo hội lẫn Tòa thị chính, cho nên nếu hắn dám trốn, gã sẽ trực tiếp chôn sống hắn vào trong nghĩa trang mới này luôn.

Nghĩa trang mới nồng nặc mùi hôi thối, rữa nát. Chúng bay vào trong thành, khiến khu ổ chuột gần đó lúc nào cũng ám mùi hôi thối tương tự.

“Cái chỗ này toàn là đám bần cùng, các mục sư của giáo hội còn lâu mới thèm tới thanh tẩy.” George phàn nàn một câu rồi phân công đám Oliver đi tìm chỗ đào hố.

Khu nghĩa trang mới này đã được các mục sư xử lý qua từ trước, vậy nên tỷ lệ xuất hiện sinh vật bất tử là rất thấp, bọn họ cũng khá yên tâm.

Oliver cầm xẻng rồi đào hố một cách đờ đẫn, máy móc. Đang đào, bỗng nhiên bên dưới lộ ra những khúc xương trắng hếu, làm hắn sợ hãi lùi lại mấy bước.

“Chỗ này chôn rồi à?” George xoa xoa cái đầu trọc. “Không sao, cứ chôn đè lên trên bọn chúng.” Gã thản nhiên phân phó.

Từng cái xác bị quăng xuống, từng xẻng đất được lấp lên, chẳng mấy chốc, mặt đất lại trở nên bằng phẳng.

George tìm một tấm bia chế từ gỗ rồi cắm vào giữa khu đất. Trên đó không họa tiết chạm khắc cũng chẳng văn bia, chỉ có một hình thánh giá đơn sơ.

Cuộc đời mình rồi sẽ cứ mãi như thế này sao? Ở giữa những mùi hôi thối mục nát, Oliver hoang mang nghĩ thầm.

……

Trong một trang viên ở ngoại ô, đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, hương vị món ngon lan tỏa.

“Này anh bạn kia, ờ… Vicente, có muốn làm điếu không? Đây là thuốc lá thượng hạng từ Vương quốc Brianne đấy.” Một quý tộc trẻ tuổi tóc đen mắt xanh ăn mặc rất thời thượng cười hì hì nói với Vicente, trên tay cầm vài điếu thuốc lá màu vàng nhạt.

Cho dù là biểu cảm hay giọng điệu, gã đều lộ rõ vẻ kiêu căng khinh người.

Vicente khẽ đỏ mặt, lắc lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không hút thuốc.”

“Ồ, đúng là trai ngoan nha, chẳng trách Shirley lại nhìn trúng anh.” Gã quý tộc trẻ mỉa mai.

Shirley đứng cạnh Vicente tiến lên một bước, khẽ ngẩng đầu nói: “Phải đấy, tôi ghét những người đàn ông đã vừa uống rượu, vừa hút thuốc lại còn chẳng có chút phong độ nào.”

Nói xong, cô kéo Vicente đi về phía bàn ăn bên cạnh rồi đè thấp giọng nói: “Vicente, đừng để tâm nhé. Đều là lỗi của em, đáng lẽ em không nên ép anh tham gia bữa tiệc này.”

“Không sao đâu. Chúng ta sắp kết hôn rồi, sớm muộn gì anh cũng sẽ phải đối mặt với những chuyện này thôi.” Nghĩ đến ước mơ của mình, Vicente ý chí bừng bừng nói. “Anh chẳng có gì phải mặc cảm cả. Đúng là anh không phải quý tộc, không được hưởng thụ những thứ này từ nhỏ, nhưng anh sẽ nỗ lực, sẽ tốt hơn bọn họ, có như vậy cuộc sống mai này của em mới không sa sút đi.”

Ở đằng xa, cha mẹ Shirley lặng lẽ quan sát cảnh này, biểu cảm vô cùng lạnh nhạt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!