Chương 10 - Ký ức về quá khứ vốn dĩ sẽ luôn được tô điểm đẹp đẽ hơn.
Chap 141
4 Bình luận - Độ dài: 8,245 từ - Cập nhật:
Trong những ngày gần đây, lũ yêu quái đều cảm nhận được sự náo động trong 『Mặc Chú Thâm Lâm』. Đặc biệt là mùi hương ngọt ngào, nồng nàn hôm trước đã khiến vô số yêu quái trong một vùng rộng lớn không kìm lòng được mà bị lôi kéo đến. Thế nhưng, số kẻ có thể sống sót trở về gần như không có.
Kết quả của hành vi chẳng khác nào tàn sát ấy, trong thâm lâm đã xuất hiện những khu vực trống vắng thế lực. Dẫu bị chặn bởi núi non cùng ải quan,『Mặc Chú Thâm Lâm』 vẫn vô cùng rộng lớn. Thế nhưng, so với tổng số yêu quái cư ngụ trong đó thì lại quá mức dày đặc. Trên thực tế, cảnh yêu tộc ăn thịt lẫn nhau, mạnh được yếu thua, vốn dĩ là chuyện thường nhật trong rừng sâu.
Số yêu quái bị tiểu thư Onizuki tiêu diệt đã vượt quá năm nghìn. Phần lớn là tiểu yêu, ấu yêu, song cũng có đến hàng trăm trung yêu, thậm chí cả hơn chục đại yêu đều bị cuốn vào. Một khi toàn bộ bị quét sạch thì sẽ ra sao? Câu trả lời rất đơn giản, chúng sẽ tràn ra.
Những vùng đất trống không yêu quái sẽ lập tức trở thành nơi đổ dồn yêu vật từ các khu vực quá tải lân cận. Ban đầu là lũ yêu cấp thấp thất bại trong cuộc cạnh tranh khốc liệt, rồi đến các yêu quái cấp cao tìm cơ hội mở rộng lãnh địa… tất cả đều chen chúc tiến vào khoảng trống ấy.
Trong bối cảnh đó, một con trung yêu bị dồn ra khỏi phạm vi thường ngày của nó đang mò mẫm tiến bước nơi đất mới xa lạ. Trên đường, nó nuốt chửng vài tiểu yêu, đồng thời lựa chọn nơi dựng ổ.
Tâm trạng nó rất hứng khởi. Bởi ở trong nguyên sinh lâm, nó vốn chỉ là kẻ yếu hèn, lúc nào cũng sợ hãi trở thành con mồi. Nay lại có thể đứng ở vị trí kẻ săn mồi, điều đó khiến nó cảm thấy khoái trá vô cùng.
『!!!?』
Rồi nó ngửi thấy mùi đó. Khứu giác nhạy bén gấp bội loài người lập tức bắt được. Và ngay giây phút bắt được, nó đã lao đi. Đó đã chẳng còn là sự lựa chọn, mà là bản năng, là phản xạ có điều kiện. Dù là trung yêu có chút trí khôn đi chăng nữa, cũng không thể nào thoát khỏi sự cám dỗ ấy…!!
Nó chạy. Nó lao đi. Trên đường, nó còn cắn xé lũ tiểu yêu cũng bị hấp dẫn mà kéo đến. Cuối cùng, nó phát hiện ra một chiếc bình nước bằng ống trúc.
Nó không phải kẻ vô dụng, sống sót trong nguyên sinh lâm không phải chuyện dễ dàng. Bởi thế, nó chẳng hề mất cảnh giác với chiếc bình mở nắp, cũng chẳng bỏ qua việc dò xét xung quanh để phòng ngừa cạm bẫy hay kẻ ẩn nấp… Xem ra, không có vấn đề gì.
Chậm rãi, chậm rãi, con yêu quái tiến lại gần. Nó quan sát ống trúc, nhìn vào trong, thè lưỡi ra. Dòng nước dãi nhỏ tong tong, cái lưỡi dài như roi da khéo léo uốn éo, rồi khẽ liếm lên bề mặt thứ dịch lỏng chứa trong ống trúc.
『!!』
Một tiếng gào kinh ngạc bật ra. Đôi mắt nó mở to hết cỡ. Đó là cam lộ! Là linh khí đậm đặc đến nhường nào! Chẳng khác nào huyết dịch chảy ra từ xác của đại yêu mà nó từng được nếm thử cách đây mấy chục năm, không, còn mỹ vị hơn gấp bội! Thứ tuyệt diệu như thế này lại tồn tại trên đời sao!!
Đó quả thực giống như một thứ ma dược. Một khi đã nếm qua, tuyệt đối không thể nào quên được. Nó liếm một lần, rồi hai lần, ba lần. Mỗi lần đầu lưỡi chạm vào, toàn thân nó lại chìm đắm trong khoái cảm ngập tràn, thở dài trong hạnh phúc. Nó gầm gừ, thất thần, buông thả bản thân cho niềm hoan lạc vô biên ấy.
『GROOOOAAAA!!!!!』
Song, khoảnh khắc cực lạc ấy không kéo dài lâu. Một kẻ xông tới phá ngang. Kẻ gầm gừ uy hiếp nó cũng là một trung yêu khác. Con mắt to tròn trừng trừng lồi ra, nhận ra thứ đang ở trước mắt, con trung yêu đến trước liền nổi cơn thịnh nộ. Đó là cơn giận khi bị nhìn thấy báu vật của mình. Thứ mỹ thực vô song này, ngay cả liếc mắt thôi cũng là sự xúc phạm. Đây chính là sự xâm phạm quyền lợi của nó.
『GRRRRRRRR!!!』
Nó liền dẫm nát lũ tiểu yêu đang rình mò định nhân cơ hội tranh cướp dưới chân, đồng thời uy hiếp kẻ xông vào. Kẻ thứ hai cũng chẳng chịu nhún nhường, đáp trả bằng tiếng gầm rít. Cả hai bên đều không chịu nhượng bộ. Điều ấy là không thể. Bị sự tức tối dồn nén, cả hai liền va chạm dữ dội.
Nhưng trước khi kịp va chạm, cả hai đã bị một con đại yêu từ bên cạnh xông ra nuốt sống một lượt.
「Gừm gừm, rắc rắc…」Sau khi dùng bọn chúng làm món khai vị, con đại yêu kia chuyển mắt nhìn về phía ống trúc như đang chờ món chính. Ánh nhìn nó quét qua, lại thấy thêm mấy trung yêu, thậm chí có cả đại yêu.
Kế hoạch thay đổi rồi. Thứ trong ống trúc sẽ là món ngọt tráng miệng sau bữa tiệc. Con đại yêu chen ngang ấy, trong lòng tràn ngập niềm tin tuyệt đối về chiến thắng, gầm vang một tiếng.
Tựa như bướm thiêu thân lao vào lửa, hết con yêu này đến con yêu khác đều bị lôi kéo mà ùn ùn kéo tới. Chỉ để tranh đoạt thứ chất lỏng trong chiếc ống trúc ấy…
-
「Vậy thì sao? Bên trong là cái quái gì hả? Ừ thì chuyện đó rõ ràng rồi còn gì!!」
Giữa khu rừng sâu thẳm ngày càng trở nên vắng bóng người, đúng hơn là vắng bóng yêu quái, tôi vừa dốc sức lao đi vừa bật ra những lời đó bằng giọng điệu khoa trương, chẳng nhắm vào ai cả. Không, mà thật sự thì tôi đang nói với ai thế này?
「Nhục nhã… chuyện này thật sự là nhục nhã quá. Thứ này… thứ này… đâu phải việc mà một tiểu thư phù dung cao quý nên làm… nhưng mà, chẳng còn cách nào khác… thế nhưng nỗi nhục này… đúng thế, đây chỉ là một cơn ác mộng thôi. Là ác mộng cả thôi. Ufufu, phải rồi. Ta phải mau chóng tỉnh lại mới được…」
Trong khi đó, ở trên lưng tôi, vị tiểu thư kia đang bị trói chặt, không ngừng thì thào bằng chất giọng run rẩy tựa như nguyền rủa, dường như chẳng còn ý thức gì nữa. Nếu nhìn vào mặt cô chắc hẳn ánh sáng trong mắt cũng đã lụi tàn. Rõ ràng không bị làm nhục, thế mà lại có ánh mắt như bị vấy bẩn. Hoàn toàn trốn chạy vào trong mộng tưởng rồi.
Do tôi sao? Để sống sót thôi mà. Chẳng còn cách nào khác, không còn cách nào khác cả… chuyện thu thập thì để cho Hisame làm, tôi chỉ sắp đặt thôi, nên trách tôi cũng không hoàn toàn đúng, phải không?
「Tình cảnh là tình cảnh, nên em có thể hiểu, nhưng mà…」
Ngay sát bên, Hiusame vừa chạy vừa lẩm bẩm đầy khó xử. Qua lớp mặt nạ vẫn nhìn rõ ánh mắt đầy thương cảm hướng về phía tiểu thư Loli Gorilla. Trong đó cũng lẫn chút trách móc dành cho tôi. Này, chính cô cũng đâu có phản đối!?
Đối với yêu quái, Loli Gorilla chính là món mỹ vị tối thượng. Do ảnh hưởng của tê liệt mà lượng linh lực phát tán ra ngoài bị hạn chế, nhưng còn bên trong thì sao? Số không thoát ra được đều tích lại cả. Chỉ cần dẫn dụ ra ngoài là xong. Quả thật chói lòa lấp lánh. Phẩm giá của thiếu nữ tạm thời đã phải lui vào bóng tối.
「Nếu muốn quở trách thì xin hãy để sau khi mọi chuyện kết thúc!! Giờ thì bằng mọi giá phải thoát khỏi chỗ này đã…!!?」
Vừa khẩn trương đảo mắt quan sát xung quanh, tôi, chúng tôi, cứ thế lao đi trên con đường thú hoang chẳng hề có lối mòn. Yêu quái hầu như chẳng thấy. Dù có cũng chỉ toàn bọn yếu ớt chậm chạp dễ dàng bỏ lại phía sau. Xem ra phần lớn đã bị dụ đi hết rồi. Nếu cứ thế này mà thuận lợi tới được vùng an toàn thì tốt biết bao, nhưng mà…!?
『GUOOOO!!?』
「Ugh!? Hỏng rồi!?」
Vượt qua bụi rậm, trước mặt bỗng xuất hiện một vách đá nhỏ, ngay dưới chân lại giẫm đúng lưng một con yêu heo đang nằm đó mà đáp xuống theo ba bậc. Ngoảnh lại sau lưng, thấy Hisame kịp giữ mình trên mép vách. Tiếp đó, tôi đối diện với con heo độc nhãn vừa quay đầu lại. Chắc hẳn là tiểu yêu gần đạt đến trung yêu. Thân hình phì nộn béo tốt gấp ba người trưởng thành.
「…Chào buổi tối?」
『BUOOOOOOOOO!!!』
Vừa chào đã nhận được hồi đáp. Bằng cú húc thẳng tới. Tôi vội vàng né người. Suýt bị nghiền nát. Ngay sau đó, vang lên tiếng động tựa như đất trời rung chuyển. Có lẽ nó vừa lao đầu vào một thân đại thụ.
「Ngươi làm cái trò gì thế hả!!?」
「Chẳng còn cách nào khác đâu!!? Năng lực dò tìm của một tên đầy tớ thì trông mong gì chứ!!?」
Quay mắt lại phía tiếng gầm gừ, thấy con yêu heo đang gắng sức nhổ cặp nanh đã cắm sâu vào thân cây ra. Tiếng 「rắc rắc」 ghê rợn của sợi gỗ bị xé toạc vang dội.
『BUOOOOO!!』
Theo sau tiếng gầm hăm dọa, thân cây gãy đổ, kéo theo lớp bụi mù và cả những cây xung quanh ngã xuống.
「Kya!?」
「Hisame!!?」
Một trong những thân cây ngã xuống đã đập thẳng về phía Hisame đang đứng chênh vênh nơi mép vách. Bóng cây đổ và khối gỗ khổng lồ đã che khuất tầm nhìn cô.
「Không sao chứ!? Hisame, cô có an toàn không!!?」
「Em ổn!! Nhưng mà, senpai thì…」
Tiếng cô lập tức bị át đi. Tôi chẳng có thời gian để lắng nghe. Bởi yêu heo đã gầm gừ lao tới.
「Tránh ra… chết tiệt!!?」
Nó chỉ biết lao thẳng. Tôi định nhảy ngang để tránh, nhưng trước mặt lại bị thân cây đổ chắn ngang.
「Bám chắc vào!!」
「Kyaa!?」
Tôi siết chặt nàng tiểu thư sau lưng rồi lao đi. Sau lưng là tiếng rầm rập của con heo đang đuổi sát. Tôi liều mình nhảy vào bụi cây rậm rạp đến nỗi chẳng nhìn rõ được phía trước. Ngay sau đó, âm thanh cành cây bị bẻ gãy giòn giã vang rền từ phía sau.
「Nó sẽ bắt kịp mất!!?」
「Tôi biết rồi!!」
Chính vì vậy mới chọn bụi rậm. Chỉ cần che tầm nhìn, chọn đúng thời điểm để rẽ sang ngang thì bên kia cũng sẽ lạc mất dấu… ugh!?
「Agh!!?」
Cơn đau như bị cứa nát toàn thân lập tức ập tới. Nguyên nhân tôi hiểu ngay. Là lá. Chính là lá. Những tán lá bén nhọn như răng cưa, chính là 「lưỡi lá」. …Chính xác hơn, đây là dạng còn sắc nhọn hơn thế.
「Là bụi『Tía Tô Gỉ Sét』sao!!? Lại còn đúng lúc thế này!!?」
Từ phía sau, Aoi hét lên tên gọi của loài lá. 『Tía Tô Gỉ Sét』, tôi từng nghe qua. Trong trò chơi cũng có loại dược thảo này.
Theo phần thuyết minh, đây là một loại linh thảo mọc tràn trên các mạch linh, ngoài hấp thụ linh khí trong đất, nó còn tích tụ cả vi hạt kim loại, khiến bề mặt lá bị phủ một lớp kim loại bén nhọn.
Xem như một loại quặng, ngoài việc dùng luyện dược, nếu ném vào lò luyện cũng có thể luyện ra linh thiết hạ cấp. Xét đến đặc thù và ý nghĩa tồn tại của cấm địa này, việc loài linh thảo ấy mọc um tùm cũng chẳng có gì lạ.
Vấn đề là tôi lại đụng trúng đúng loài linh thảo nguy hiểm này vào lúc tệ hại nhất.
「Guh… khốn thật…!!?」
Không phải chạm vào là sẽ bị cắt phăng ngay lập tức. Chúng vẫn kém bén hơn lưỡi dao cắt giấy. Nhưng vấn đề là những khoảng hở trong y phục đều nhói buốt, thậm chí xuyên qua vải cũng chẳng an toàn, trong khi sau lưng con heo vẫn đuổi tới. Đồ súc sinh!! Ngươi thì có lớp lông dày nên chẳng sao cả à!!
「Đầy tớ…!?」
「Tiểu thư, cúi thấp người!! Nếu không sẽ bị thương đó!!」
Tôi vội hét cảnh báo về phía Loli Gorilla. Trong tình trạng tê liệt, làn da mảnh mai của cô rất dễ bị những lưỡi lá cắt rách. Tôi gọi cô ấy che đầu và tay lại. Chính cơ thể tôi sẽ làm tấm khiên. Xác nhận xong… tôi cứ thế lao tới!!
「Đau đau đau đau…!!!?」
Xoẹt xoẹt xoẹt, da thịt bị cắt xước nông. Dù tôi cường hóa thân thể bằng linh lực thì vẫn đau đến tận óc. Qua lớp mặt nạ, âm thanh ghê rợn của bề mặt bị cào xước không ngừng vọng lại. Khốn kiếp!! Thôi thì chỉ cần bảo vệ mạch máu và cổ là được, còn lại mặc kệ!!
「Ngươi điên rồi sao…!!?」
「Nếu có cách nào khác thì xin mời…!!?」
Trước lời nhắc nhở từ Loli Gorilla sau lưng, tôi buông lời phản bác đầy bất cần, ngay lập tức cảm giác khác thường dấy lên nơi cổ chân. Cúi xuống nhìn. Một cái miệng. Thứ gì đó tựa như chiếc bẫy hổ kẹp chặt lấy chân. Một cây bẫy ruồi khổng lồ… à, xong rồi, đây là tình huống tệ hại rồi.
「Tiểu thư, tuyệt đối đừng buông tay…」
Lời cảnh báo hướng về phía Loli Gorilla. Khoảnh khắc sau, thân thể tôi bị kéo lê đi. Hình như tôi nghe thấy tiếng hét thảm của con heo. Cũng như nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ.
「Guhf!!?」
Một vật gì đó giáng mạnh vào đầu, ý thức của tôi lập tức chìm vào màn đen kịt…
-
「Đầy tớ…… đầy tớ……!!?」
Không biết tôi đã để cho ý thức trôi dạt đi bao lâu rồi? Từng đợt âm thanh dội vang ong ong trong đầu. Đau đầu. Buồn nôn. Mọi thứ trở nên mơ hồ.
「……!!? Cái, cái gì……? Aagh, guh……!!?」
Cảm giác tỉnh táo cùng lúc với cơn đau dữ dội ập đến khiến tôi hoàn toàn hồi phục ý thức. Tôi cúi xuống nhìn chân mình. Và nhận ra. Nguyên nhân của nỗi đau ấy.
「Pakku…… cây bẫy ruồi……!!?」
Thứ tôi thấy chính là một khối xanh rì ngoạm chặt lấy bắp chân trái của tôi. Nó là một loài thực vật ăn thịt, trông y hệt cây bẫy ruồi.
……Nếu nó màu đỏ thì thoạt nhìn chẳng khác nào bông hoa 「Pakkun」 chui ra từ đường ống cả, chết tiệt!!?
「Gư, gư, gư……!!?」
Dù sao đi nữa, trang phục đầy tớ tôi đang mặc vốn dĩ đã được khâu chắc chắn hơn thường lệ, lại còn được lót thêm tấm thép mỏng bên trong. Thế mà, đau quá…… thứ này lại có thể……!!?
「Ít nhất, chưa tới mức bị thương, sao……!?」
Nhìn kỹ vào chân bị kẹp, tôi đánh giá tình hình. May mắn thay, tuy bị ép chặt nhưng răng chưa đâm sâu vào thịt. Nhưng chỉ cần không đâm vào thì cũng chưa chắc, có khi xương đã rạn nứt rồi. Tôi đảo mắt quan sát xung quanh và chép miệng đầy căm tức.
Cái bẫy khổng lồ ấy mở rộng ra, lá kẹp chẳng khác nào quai hàm của thú dữ. Con nhỏ thì chừng đủ nuốt trọn chuột, con lớn thì đến gấu cũng có thể bị táp một phát. Một số cái đã ngậm chặt lại, nếu nhìn kỹ sẽ thấy bên trong còn có gì đó.
……Có kẻ vẫn giãy giụa tìm cách thoát, nhưng đa phần đều lặng thinh. Hahaha, cảnh tượng chẳng khác nào ác mộng.
「Hóa ra là bẫy ruồi yêu hóa sao?……!!?」
『Buhi!! Buhiiii!!?』
Ngay khi tôi đoán được bản chất của thứ kia, một tiếng gào thảm thiết vang lên khiến ta giật mình lia mắt nhìn.
Là một con lợn rừng. Con đại yêu lợn rừng từng rượt đuổi chúng tôi cho đến lúc tôi mất ý thức. Nửa thân sau của nó đã bị cây bẫy ngoạm chặt, lăn lộn giãy giụa. Chính sự quẫy đạp ấy lại khiến những cái lá kẹp chung quanh thi nhau bò đến. Một cái hàm nhỏ ngoạm lấy chân trước, rồi cái hàm lớn táp thẳng vào đầu. Cổ họng, rồi mạng sườn…… tất cả đều bị cắn xé.
「Ra là càng vùng vẫy thì càng chết nhanh, hử……」
Tôi niệm một câu kinh cầu siêu cho con lợn rừng, coi như nhận lấy sự cảnh báo cấm kị nơi này bằng chính thân thể nó. Dù niệm cũng chỉ qua loa. Giờ thì……
「Nếu cưỡng ép gỡ ra thì mình cũng chung số phận? Nhưng mà……」
Cơn đau nhói nhói liên hồi ở chân khiến tôi nhăn nhó. Cứ tiếp tục thế này, thể lực sẽ cạn kiệt. Huống chi, nếu nó thực sự dựa theo loài bẫy ruồi thì trong hàm kẹp chắc chắn sẽ tiết dịch tiêu hóa. Thực ra, tôi đã thấy chân mình ươn ướt lạ thường. Để yên như thế, chẳng bao lâu nữa chân tôi sẽ bị tan chảy…… không thể chần chừ.
「Đầy tớ……」
「Tôi sẽ cẩn trọng gỡ bỏ. Người hãy giám sát động tĩnh chung quanh đi」
Tôi rút đoản đao ở hông, đáp lại giọng nói của Loli Gorilla, rồi tập trung vào công việc trước mắt.
Dường như cái hàm kẹp kia đang găm chặt vào chỗ giữa đầu gối và bắp chân. Phía đầu gối còn được lót thép nên vẫn ổn. Vấn đề là bắp chân.
(Thịt bắp chân có độ đàn hồi…… có thể chịu được ít nhiều, chăng?)
Trước tiên, tôi rạch toạc phần vải trang phục từ gót lên đến đầu gối, để lộ ra toàn bộ. Tiếp theo, lấy bình nước tưới lên chân, giảm ma sát càng nhiều càng tốt. Rồi chuẩn bị đôi đũa, chèn làm thanh chống giữa kẽ răng. Cuối cùng, để tránh cây bẫy bị kích thích bởi mùi máu, tôi quấn băng vải quanh vết thương. Và rồi……
「Phải chèn…… vào kẽ hở……!!」
Tôi hạ quyết tâm, đâm thẳng đoản đao vào, sẵn sàng đánh đổi lớp da mỏng chỗ bắp chân. Từng nhát, từng nhát mạnh mẽ ép vào. Máu rỉ ra, nhưng đã có băng thấm lại. Cái hàm thoáng run lên, nhưng chỉ vậy thôi. Có vẻ tôi vẫn còn che mắt được nó.
Mấu chốt nằm ở cách thoát khi dẫm phải mìn. Trong phim tôi từng xem, người ta nhét lưỡi dao vào giữa giày và mặt đất để giữ ổn định, tránh cho mìn kích nổ do thay đổi trọng lượng. Sau đó từ từ rút chân ra rồi đặt vật nặng lên thay thế…… Tôi đang áp dụng nguyên tắc ấy.
「Nếu có dầu thì còn trơn hơn nước cơ……!!」
Chậm rãi, chậm rãi, cẩn trọng hết mức. Vừa dùng đoản đao vừa dùng đũa để banh miệng bẫy, từng chút một kéo chân ra……
「Có gì đó…… đang tới……!!」
「!!?」
Tiếng thì thầm kiềm nén vang ngay bên tai. Tôi liếc mắt, lập tức hiểu ra. Vội vàng ngã xuống, che chắn cô ấy trong lưng mình. Giả vờ chết.
Chẳng bao lâu, từng cơn chấn động dội lên mặt đất như sấm nổ. Thứ gì đó khổng lồ đang tiến lại gần. Tôi hé mắt, rất khẽ, và khắc ghi vào tâm trí hình dáng của nó.
Quả nhiên, nơi có bọn 「hoa con」 thì cũng có 「hoa chúa」. Chiều cao chẳng thua kém con hươu yêu khổng lồ lần trước tôi đối mặt. Trên thân thể dị dạng mọc ra những cái hàm kẹp khổng lồ. Một cây bẫy ruồi đi bằng hai chân…… hẳn là đại yêu. Có lẽ chính là thủ lĩnh của cả bầy này.
(Thảo nào lại có con đường lớn như thế…… hóa ra là lối nó đi lại sao……)
Cái đầu khô khốc chẳng thấy mắt mũi cứ xoay ngang dọc nhìn quanh. Tôi giữ mình bất động như một xác chết. Trên lưng, tiểu thư Loli Gorilla khẽ run rẩy, nhưng tôi không thể làm gì. Chí ít, may mắn là trong bụng cô ấy không còn gì để mà són ra nữa.
『…………』
Đại yêu đứng chững một lúc ngay gần đó, rồi chẳng biết đổi ý thế nào, nó gầm gừ lững thững bỏ đi, để lại tiếng động đất ù ù xa dần……
「……Đi rồi sao」
Tôi bật dậy, hít một hơi thật sâu. Khoảnh khắc ấy như kéo dài vô tận. Tim tôi đập loạn không ngừng. Tưởng chừng chết chắc rồi.
「Vậy…… đã ổn chưa……?」
「Nó có thể quay lại. Chúng ta nên rút lui ngay thôi… ảm ơn người đã cảnh báo. Xin tiếp tục cảnh giới xung quanh đi ạ」
Nói rồi tôi lại tiếp tục công việc tháo gỡ khỏi cái bẫy đáng nguyền rủa kia.
「Nhờ cậy vào ngươi……」
Tôi lại dội thêm nước từ ống tre lên chân, vừa để giảm bớt cảm giác khô rát, vừa để làm loãng thứ dịch tiêu hóa đang rỉ ra. Một cơn tê râm ran chạy dọc. Da ngoài có lẽ đã bắt đầu tan chảy rồi chăng? Khốn kiếp, chỉ vì con Boss đó mà tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian……!!
……Sau đó không biết tôi đã mất thêm bao lâu nữa. Một quãng thời gian dài đến mức khiến tinh thần muốn gục ngã, tôi mới có thể rút được chân ra. Cùng lúc kéo chân ra, tôinhét ngay chiếc bình nước tre vào để đánh lạc hướng. 「Bộp!!」...răng cắm ngập vào bình, theo sau là tiếng 「rắc rắc」 khi nó bị nghiền nát. Đôi đũa chống bên trong cũng gãy nốt, nhưng giờ thì chẳng còn cách nào khác.
「Kuh……!!?」
Tôi cố gắng đứng dậy. Chân bị cắn đau nhói. Dù không đến mức bị găm sâu, nhưng do bị ép chặt quá lâu nên máu ứ lại, giờ đột ngột dồn xuống khiến cơ bắp co giật liên hồi.
「Ngươi…… ổn chứ……?」
「Phải chi còn ngọn thương thì hay biết mấy……」
Vũ khí chính của tôi, khi tỉnh lại đã biến mất. Có lẽ lúc bị kéo lê đã buông rơi. Giờ chẳng biết thất lạc ở nơi nào nữa……
「……Đi thôi. Chúng ta không còn thời gian đâu」
Ngẩng nhìn lên bầu trời. Mặt trời đang dần lặn. Trước khi màn đêm phủ xuống, tôi muốn kịp tới được điểm hẹn.
(Hy vọng Hisame đã đến nơi trước……)
Chúng tôi đã thỏa thuận từ trước. Nếu bị tách ra, mỗi người sẽ tự hướng đến điểm hẹn. Ai đến trước thì lưu lại hai ngày. Sau đó…… không biết cô ay có bình an không……
「……Ngươi đang nghĩ đến ai thế? Người đồng hành à?」
Đang mải nghĩ tới sự an nguy của Hisame khi băng qua khu vườn bẫy ruồi, sau lưng lại vang lên giọng nói đầy bất mãn. 「Người đồng hành」, cái cách gọi ấy thật quá lạnh lùng. Rõ ràng đó là người làm nhiệm vụ 「dọn dẹp」 cho cô thì có…… đau!!? Tôi vừa nghĩ xong đã bị húc đầu thẳng vào gáy!!?
「……Đau quá…… thôi tha cho tôi đi. Tôi cũng đang bị thương đấy nhé?」
「Ngươi vừa nghĩ đến điều thất lễ gì phải không?」
「Không hề」
Oan uổng quá…… Oan thật mà, đúng không?
「……Thôi bỏ đùa giỡn. Giờ chúng ta phải vừa cẩn trọng, vừa nhanh chóng, mà vẫn phải thận trọng tiến lên」
Tôi không muốn bị 「nuốt」 thêm lần nữa. Chú ý từng bước chân, như thể đang bước giữa bãi mìn, hay đúng hơn là giữa rừng bẫy ruồi, tôi tiến lên. May thay, từ đó đến giờ không còn chạm trán Boss nữa.
「Tiếng suối……?」
Giữa đường, tôi nghe thấy âm thanh nước chảy lấp lánh vọng lại. Chúng tôi theo hướng ấy tiến lên. Và quả thực, đó là hướng đi đúng.
Băng qua con đường khắc sâu giữa khu rừng những chiếc lá kẹp, tôi thấy ở phía xa hiện ra một lối thoát……
「Đằng kia……」
Cuối cùng, cuối khu rừng tử thần ấy, là bóng dáng của những tán cây bình thường, một khu rừng sâu tự nhiên. Khung cảnh ấy quá đỗi hiển nhiên, đến mức khiến ta hoài nghi có phải một cái bẫy không……
「Cũng chẳng còn lựa chọn nào khác……」
Giờ mà quay đầu thì chỉ tăng thêm khả năng chạm trán Boss. Đã vậy, chỉ còn cách bước tiếp. Tôi tăng tốc, đồng thời càng siết chặt cảnh giác. Cứ thế tiến lên…… cho đến khi bất chợt dừng lại.
「!? Sao thế!!?」
「Khốn thật……」
Trước tiếng hỏi hốt hoảng của tiểu thư Loli Gorilla trên lưng, tôi chỉ đáp lại bằng một tiếng bực bội. Bởi thứ đập vào mắt, là một chiếc lá kẹp đủ lớn để nuốt trọn một người. Trong khe hở khép chặt của nó, lại thò ra một cánh tay.
Một cánh tay người. Trên đó vẫn là trang phục của đám Ẩn Hành Chúng……
「……Chết tiệt」
Tôi nghiến răng, quay mặt bỏ đi. Rõ ràng đã quá muộn rồi.
「Này, đó chẳng phải……」
「……Trong nghề này, sớm muộn gì cũng phải chấp nhận có ngày như thế」
Tôi không nói thêm gì nữa. Cũng chẳng cần. Dù tôi không nói, hẳn cô ấy cũng đã hiểu được tâm trạng tôi lúc này……
「……」
「……」
Chúng tôi cuối cùng đã thoát khỏi khu rừng ăn thịt. Nhưng chẳng ai mở miệng. Không niềm vui, không cảm giác hoàn thành. Chỉ đơn giản là đã làm xong một nghĩa vụ.
「Đi thôi. Nếu không nhanh, mặt trời sẽ……」
Lời còn dang dở, tôi chợt khựng lại. Bởi cảnh tượng cuối cùng lọt vào tầm mắt khiến tôi sững sờ.
Cánh tay thò ra từ khe hở của chiếc lá kẹp…… rõ ràng vừa động đậy.
……Như thể đang tuyệt vọng vươn ra cầu cứu.
「!!? Tiểu thư!! Đừng rời khỏi chỗ đó!! Tôi quay lại ngay!!」
「E-Eh!!?」
Tôi lập tức đảo mắt nhìn quanh. Tìm được một vách đá thích hợp, tôi đặt tiểu thư Loli Gorilla xuống đó, rồi lấy tấm bùa tránh yêu còn sót lại, kích hoạt và dán vào kẽ đá nơi cô ẩn thân, như một lớp phòng hộ dự phòng.
「Ngươi định…… mất trí rồi sao!?」
「Dĩ nhiên là không!!」
Trước lời thốt đầy sửng sốt của nàng, tôi đáp ngay không chút do dự và lao đi. Chạy về phía cánh tay ấy, về phía lời cầu cứu.
「Tôi tới đây……!!」
Chạy. Chạy. Chạy. Càng gần lại, tôi thậm chí nghe được tiếng rên rỉ yếu ớt 「Cứu tôi……」. Tôi càng gắng sức hơn, lao đến không chần chừ.
「Sẽ ổn thôi!! Đừng bỏ cuộc!! Tôi sẽ cứu anh ngay……!!?」
Dốc toàn bộ sức lực, lao tới không chút do dự. Hoàn toàn quên mất, đó có thể là bẫy.
Giờ nghĩ lại mới thấy đó là một quyết định ngu xuẩn biết bao. Một phút bồng bột của tuổi trẻ, một sai lầm trong cơn tuyệt vọng cực độ.
Có thứ gì đó bật cười nham hiểm, đứng ngay sau lưng tôi.
「Cái gì... Aah!!?」
Tôi nhận ra, nhưng chưa kịp hiểu đó là gì thì cơn đau xé toạc lưng đã khiến ta gào lên. Loli Gorilla nấp sau vách đá cũng kinh hãi lộ mặt, đôi mắt mở to. Tôi quay đầu lại, trong cơn đau đớn vặn vẹo…… và đối diện. Thứ vừa cắt xẻo từng mảng thịt trên lưng ta, chính là một chiếc lá kẹp khổng lồ.
『Định bỏ trốn ư, không đời nào ta để ngươi thoát đâu, thịt tươi à』
Thứ khẽ nhếch môi, nở nụ cười man dại, chứa chan khoái lạc tăm tối…… chính là Nữ Vương của lũ bẫy ruồi ấy.
-
Cái loài cây bắt ruồi ấy đã hóa yêu được bao nhiêu năm rồi? Ít nhất thì cũng chẳng thể chỉ tính bằng trăm năm hay hai trăm năm mà xong được.
Với cảm giác về thời gian của con người thì đã quá mức dài dằng dặc, nhưng ngay cả trong số yêu quái vốn dĩ đã được ban cho tuổi thọ lâu dài, thì tâm tính của đám thực vật ấy lại càng thong dong hơn nữa. Bọn chúng, đực cũng như cái, đôi khi có thể thản nhiên chờ đợi con mồi đến tận đơn vị năm. Ở vùng đất bỏng rát kia, có kẻ đã chờ đợi cả trăm năm chỉ để đón một con mồi lạc đến, rồi sau khi bắt được lại mất thêm trăm năm nữa để từ từ, từ từ vắt kiệt dưỡng chất của nó, một sự tồn tại tàn độc đến mức ấy cũng có thật…
Trong vùng cấm địa này, mật độ yêu quái dày đặc đến mức bất thường, bởi thế chẳng khi nào phải lo thiếu con mồi, thậm chí có lẽ còn dư thừa hơn mức cần thiết. Một cây bắt ruồi bình thường nếu như con mồi kéo đến dồn dập thì trái lại sẽ nhanh chóng héo tàn, nhưng đã là yêu thì chuyện ấy chẳng hề hấn gì.
Nó cứ thế mà ăn, ăn mãi, ăn mãi, rồi lấy phần dưỡng chất dư thừa ấy sinh ra những thứ có thể gọi là quyến thuộc, cũng dùng để bắt mồi.
Số lượng con mồi bị nuốt chửng vượt qua ngàn, rồi vượt qua hai ngàn… Cho đến một ngày, nó bỗng nhận ra. Về ý thức. Về việc bản thân đã sở hữu một trí tuệ rõ ràng. Về cái thứ gọi là tự ngã. Đã hơn năm mươi năm kể từ khi nó giành lấy được điều đó.
『Aaa… Lại thêm một miếng thịt ngon lành nữa…!!』
Dẫu vậy, những chuyện ấy đối với nó cũng chẳng đáng bận tâm. Cây bắt ruồi đã vươn mình thành hung yêu vẫn tiếp tục ngấu nghiến không ngừng những con mồi bị dụ vào trong ổ.
Và những kẻ đã lỡ rơi vào vòng vây ấy thì tuyệt đối, tuyệt đối, không bao giờ được phép thoát ra…
-
『Thế nhưng mà, thật sự là một loại thịt hiếm có nha? Ít lông quá chừng, hương vị cũng khác biệt nữa nha?』
Chóp lưỡi khẽ liếm, hớp lấy chút huyết nhục còn bám trên chiếc lá bắt mồi, hung yêu cất lời cảm thán. Giọng điệu ngây ngô, chẳng chút liên quan đến vẻ ma mị thường thấy, hoặc có lẽ đúng ra chỉ là khẩu khí trẻ con, dùng để bình phẩm mùi vị.
「Ngốc… chắc, ngươi đang đùa ta đấy chứ?」
Ngã quỵ trên mặt đất, tôi chỉ còn biết gượng cười trong hơi thở đứt quãng. Ngoài cười ra, tôi chẳng còn cách nào khác. Chuyện này đúng là quá sức hoang đường.
Trước mắt tôi, hung yêu uy nghi ngồi chễm chệ trong lòng chiếc lá bắt ruồi khổng lồ mở ra như đại hàm. Tựa như một nàng tiên cá ẩn mình trong vỏ sò khép mở.
Bề ngoài chỉ độ mười mấy tuổi đầu, dung nhan lạ lùng như thể đã thoát ly nhân thế, hoặc giả là vẻ ma tính quyến rũ. Thân thể để hở nhiều chỗ, khắc đầy những hình xăm. Nếu nhìn theo một góc độ nào đó thì tựa như thiếu nữ Emishi… Nhưng rõ ràng, từ khắp cơ thể ấy lại mọc ra những bộ phận không phải của loài người.
「Lại còn… gặp phải ở đây sao!?」
Đây vốn là cấm địa. Đã có đại yêu tồn tại, thì việc có nhiều hung yêu ẩn náu cũng chẳng có gì lạ. Điều ấy là tất nhiên. Nhưng… tại sao phải là lúc này, ngay trước mắt ta cơ chứ!?
『Mà nè, ta cũng ngạc nhiên lắm đó? Ngươi lại có thể thoát khỏi miệng ta cơ à? Giỏi ghê. Dù yếu đuối thế mà vẫn có thể chạy thoát nhỉ?』
Trái ngược hẳn với sự bực dọc trong lòng tôi, hung yêu lại cất giọng ngây ngô đầy lơ đãng. Như thể thật sự kinh ngạc, ngỡ ngàng vô cùng. Một vòng quanh liền hóa thành lời lẽ hồn nhiên chẳng mang ác ý, hệt như trẻ con hỏi han.
「……」
『Nè, nói gì đi chứ』
「Aghh!!?」
Sự im lặng của tôi lập tức bị đáp lại bằng một cú dẫm mạnh lên lưng. Ngay vết thương đã bị moi thịt ra. Bàn chân trần mảnh khảnh tưởng như yếu ớt, vậy mà sức mạnh lại khủng khiếp đến khó tin. Tiếng rắc ghê rợn vang lên. Hóa ra, bị một mỹ thiếu nữ giẫm đạp chẳng phải là loại 「ân huệ」 gì cả.
『Ah, ta biết ngay mà. Quả nhiên ngươi nói được. Ta đã thấy lạ rồi. Thịt khác dù có thương tích thế này vẫn còn nói chuyện được đó nha. Ta thông minh lắm đúng không?』
(Cứ việc nói đi, đồ quái vật…!!)
Trong cái giọng điệu trống rỗng, chẳng hợp hoàn cảnh kia, ả thảo yêu lại huênh hoang khoe khoang trí tuệ của mình. Tôi chẳng có nghĩa vụ gì phải nghiêm túc lắng nghe từng câu từng chữ của loài quái vật ấy.
(Quan trọng hơn là…)
Trong tư thế quỵ gối, tôi liếc mắt nhìn. Giữa khe lá bắt mồi, một cổ tay đang co giật run rẩy. Tôi thoáng bàng hoàng. Bị giam giữ từ bao giờ? Phải nhanh chóng cứu lấy mới được.
『Đang nhìn chỗ khác?』
Ngay sau đó, đồng tử ma quái đã chắn ngang tầm nhìn của tôi.
「!?」
『Hừm? Ngươi để ý đến cái đó à? Được lắm nhỉ? Mồi câu ta đã nghĩ ra đó~』
Trước vẻ dao động của tôi, con quái ấy lại thẳng thừng, thản nhiên mà tiết lộ bí mật.
Nó lôi cổ tay ấy ra khỏi chiếc lá bắt mồi, kéo theo những sợi dây leo mọc dài từ đoạn đứt.
「Kia, là…!?」
『Ta nghĩ ra đó. Thỉnh thoảng có những kẻ bị đồng bọn gọi đến. Nên mới làm thế này… nhìn nè. Chỉ cần kích thích dây thần kinh thôi, nó sẽ cử động như thật đó?』
Những dây leo trườn ra từ trong lá khẽ uốn éo, cổ tay kia cũng co giật theo, run rẩy như điên loạn. Ả thảo yêu khoe khoang, phô bày cái trò quái đản ấy.
『Cả tiếng nói nữa. Xem nè~. Như thế này… 「Cứu với, cứu ta với…」 đó!』
Như phụ họa cho lời giải thích điên cuồng ấy, những chiếc lá dây xung quanh rung động, phát ra thứ âm gió rên rỉ thảm thiết như lời khẩn cầu. Giống như một cây sáo cỏ, nó biến chính cơ thể thành nhạc cụ để giả lập tiếng người… đúng là lối xảo quyệt đậm chất yêu quái.
「…Còn thân thể thì sao?」
『Hửm?』
「Cái thân thể của cổ tay đó, đã bị ngươi làm gì rồi?」
Điều đó mới quan trọng. Thế nên tôi hỏi thẳng. Nhìn thẳng vào mặt quái vật, gằn từng chữ.
『Thân thể? Aah, ngon lắm đó nha』
Hung yêu đáp lại với nụ cười hồn nhiên, kiêu hãnh. Đó là thì quá khứ. Quá khứ hoàn thành. Thì ra… thì ra là vậy…
『À, mà quên mất~. Ta có chuyện muốn hỏi đó?』
「Chuyện muốn hỏi…」
Lời lẩm bẩm của tôi vốn chỉ như độc thoại, nhưng ả yêu quái lại xem đó là câu đáp. Bản tính tự ý định đoạt vốn là lẽ thường của lũ yêu.
『Đúng đó~. Thì nè, thì nè? Thịt chạy thoát ngoài ngươi ra, còn có một nữa mới đúng cơ~. Thế mà tìm mãi chỉ có ngươi thôi. Cho nên, ngươi nói đi, nó trốn ở đâu?』
Phân tích cái lối giải thích có chút mơ hồ ấy, e rằng đó chính là chỉ đến Loli Gorilla-sama. Không rõ hệ thống giác quan và tư duy của loài thực vật thế nào, nhưng dường như dù không bị trực tiếp cắn, thì sự tồn tại của Loli Gorilla-sama vẫn bị nó cảm nhận. Và nay, nó đang dò hỏi nơi ẩn náu của cô…
(Là do hiệu lực của phù ấn…)
Tôi khẽ liếc mắt ra phía ngoài cánh đồng bẫy ruồi. Qua khe đá, ánh mắt tôi chạm ngay vào Loli Gorilla. Cô vẫn căng thẳng nhìn về phía này. Trong ánh mắt chất chứa biết bao cảm xúc phức tạp, khó mà diễn tả thành lời.
Ít nhất, tôi biết rõ trong đó có sự sốt ruột…
「Ý ngươi là, muốn ta cùng đi tìm…?」
『Đúng vậy đó~. Miếng thịt đang trốn ấy trông ngon chưa từng thấy luôn. Thế nên ta mới chịu bỏ giấc ngủ trưa để ăn nó trước đó』
Lại còn kiểu người ăn dâu trước tiên nữa chứ… khoan, cái cách nói ấy là…?
「Ngươi… nghe từ ai vậy?」
『Mọi người~』
Rồi ả vỗ tay. Ngay tức thì, mặt đất rung chuyển, những kẻ khổng lồ bước ra. Đám đại yêu hầu cận như chư hầu vây quanh nữ hoàng, từ đâu không rõ đồng loạt xuất hiện… Năm con tất cả.
「Lại còn thế này nữa…」
Thật là cảnh tượng áp đảo. Tồi tệ hết mức. Tuyệt vọng. Chỉ chắc chắn một điều, độ khó để thoát khỏi nơi này đã tăng vọt đến mức phi thường.
『Với lại nè~, với lại nè~? Ngươi sẽ giúp ta đi tìm miếng thịt ngon kia chứ?』
Rồi nó lại quay sang hỏi tôi. Yêu cầu chính miếng thịt mà mình định ăn phải đi tìm một miếng thịt khác. Không chút e dè, chẳng hề do dự, càng không có lấy một mảy may khách khí. Như thể chuyện đương nhiên.
Đúng là cái lối ích kỷ của loài yêu quái…
(Mãi mãi cũng không thể đánh lừa được nó…)
Tôi dốc hết sức suy nghĩ. Nói 「không」 là lựa chọn không tồn tại. Chỉ cần câu trả lời khiến nó không vừa ý, tôi sẽ bị giết ngay. Mà dù có nhận lời, cùng lắm cũng chỉ là kéo dài thời gian thêm chút ít trước khi trở thành bữa ăn. Nếu cố tình dây dưa, e rằng sẽ bị bỏ mặc vì nó chán nản.
(…Hơn nữa, cho dù mình có lẳng lặng chết đi, thì một khi phù ấn hết hiệu lực, cô gái bên kia cũng coi như chấm hết…)
Đúng là đường cùng tứ phía. Dù chọn con đường nào thì tình thế cũng là tuyệt vọng nhất.
…Nói cách khác, đây chính là lúc quyết một phen.
「Nếu vậy thì, chỗ ở của cô ấy… ta biết đấy?」
『!? Thật sao!?』
Tôi gắng gượng thốt ra những lời ấy giữa hơi thở đứt quãng, hung yêu lập tức giật mình, lao sát đến, chằm chằm soi mói gương mặt tôi. Như muốn xuyên thấu cả linh hồn.
Nếu nói dối, chắc chắn sẽ bị giết thê thảm ngay tức khắc.
「Phù ấn đã che mắt yêu quái… Nếu cứ thế mà tìm thì khó lòng phát hiện ra được đâu?」
Thực tế, rõ ràng là ngay sát bên mà ngươi còn chẳng nhận ra kia kìa.
『Ngươi thì lại nhìn thấy được~?』
「Dĩ nhiên. Có cần ta dẫn đường đến tận nơi không?」
『Thật tuyệt!!』
Trước lời đề nghị của tôi, hung yêu hí hửng vui mừng. Việc nó dễ dàng gật đầu trước một lời hứa hẹn xuất phát từ 「miếng thịt」 mà nó coi thường, càng làm nổi bật sự bất thường trong tâm tính của loài này.
「Vậy thì… trước hết, có thể đỡ ta một chút được không? Với thân thể này… ta chẳng còn sức mà đi nữa」
Tôi cúi mình khẩn cầu, giọng điệu đầy van nài. Hung yêu định sai bọn thuộc hạ làm việc đó, nhưng tôi vội ngăn lại.
「Xin hãy chờ đã. Như vậy thì… e là chẳng có lợi cho ngươi」
『?Tại sao?』
「Bởi vì, ngươi sẽ chẳng phải là kẻ đầu tiên biết được chỗ ở của con mồi còn lại」
『Hừm? Aah, ra vậy』
Ngay tức thì, nó lập tức gật gù đồng tình, quả đúng cái lối suy nghĩ của yêu quái. Đoạt mồi trước hết, hơn là bận tâm đến chuyện lòng trung thành giữa chủ và thuộc hạ mỏng manh ra sao.
…Và từ phản ứng hờ hững của bọn thuộc hạ trước cách bị coi rẻ đó, tôi càng khẳng định chắc chắn, chỉ có hung yêu này mới thực sự hiểu được tiếng người.
『Vậy thì`, làm thế này nhé?』
「Ugh!!?」
Một xúc tu từ sau lưng nó thò ra, thô bạo kẹp lấy thân tôi, nhấc bổng lên. Chẳng hề có chút thương xót hay dịu dàng.
『Đường nào?』
「…Bên kia」
Tôi đáp lại câu giục giã. Thế rồi cả đoàn quái bắt đầu chuyển động. Hóa ra cái lá bắt ruồi mà nó ngồi vờ làm nàng tiên cá kia vốn dĩ cũng là thuộc hạ của nó. Hình dạng tựa bọ cánh cứng, chiếc lá mở to như đôi cánh, ôm trọn nữ hoàng thực vật đang ngồi phịch xuống ngai. Sau lưng còn có cả những 「đại yêu」 khác nối gót theo sau…
「Bên kia. Cứ đi thẳng, thẳng bên kia…」
Tôi chỉ tay, bọn quái vật chẳng mảy may nghi ngờ, liền nối nhau đi tới. Thực tế, tôi cũng chẳng có thời gian hay cơ hội để bày ra cạm bẫy nào, nên trên điểm này, chúng đâu có sai.
「……!!?」
Ngược lại, chính nàng tiểu thư mới là người khiếp đảm khi thấy ta dẫn theo cả một đoàn quái vật khủng khiếp bước tới. Cô ấy trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy trách cứ, oán giận, lẫn cả sợ hãi. Nhưng không thể chạy trốn, chỉ còn biết co rúm người lại… Còn tôi thì giả vờ như chẳng hề hay biết.
Và tôi ra lệnh dừng lại, chỉ cách cô không đầy mười bước.
「Xin… hãy dừng lại」
『Hửm? Có chuyện gì?』
「Có việc gấp… ta chỉ muốn thưa riêng với ngươi」
Yêu cầu ấy của tôi lại được chấp nhận dễ dàng đến mức lạ lùng. Xúc tu kéo tôi lại gần, gương mặt hung yêu phóng to ngay trước mắt.
『Cái gì? Chuyện ngon lành sao~』
「Theo một nghĩa nào đó thì đúng vậy」
Ít nhất… với tôi mà nói, đúng là như vậy.
「Xin nhận lấy chút tạ lễ. Thân thể ta khó lòng di chuyển, nên giữ riêng một mình sẽ tiện hơn」
Rồi tôi khẽ đặt thứ ấy vào ngay ngực nó. Quá tự nhiên, quá trơn tru. Có lẽ bởi sự sơ ý, nên hành động ấy của tôi dễ dàng thành công. Dù vậy, hung yêu vẫn nghiêng đầu, ngờ vực.
『Đây là gì?』
「Mầm Machine Gun đấy」
Và tôi kéo sợi dây, hệt như châm ngòi pháo giấy. Cạch. Một tiếng khớp vang lên. Bốp. Một âm nổ dội ra.
Ngay sau đó, lực phản chấn dữ dội tê buốt cánh tay, từng viên chì phóng loạn, nã thẳng vào ngực hung yêu…
-
Trong số những món đồ mà tôi nhờ Kuga Sarujiro chuẩn bị, thứ có thể xem là một trong số ít con bài tẩy của tôi chính là ống trụ có gắn tay cầm này.
Thoạt nhìn, nó trông chẳng khác nào loại lựu đạn cán dài thường thấy trong các bộ phim về chiến tranh hầm hào xưa cũ, nhưng trên thực tế, công dụng của nó còn thấp kém hơn cả một ống thuốc nổ, một loại vũ khí cảm tử.
Ở tận đáy ống, người ta nén chặt thuốc súng; phía trên chất đống những viên bi méo mó làm từ sắt linh thiết nấu chảy; cuối cùng, lớp đinh tẩm chú nguyền được xếp thành từng tấm, bọc ngoài cùng bằng giấy và tấm sắt mỏng.
Không thể mong đợi cả về chất lẫn lượng thuốc nổ như lựu đạn hay claymore. Nó là vũ khí cận chiến, đúng hơn phải nói là loại binh khí liều chết, phải dí sát vào kẻ thù rồi phát nổ mới có thể gây tác dụng. Ngay cả Sarujiro, khi giới thiệu về thành phẩm, cũng chẳng tiếc lời mà khẳng định đây là một món rác rưởi.
Nhưng tôi không bận tâm. Chỉ cần nó tồn tại như một thứ bảo hiểm, phòng khi chạm trán đại yêu hay hung yêu mà không còn đường thoát. Tôi có hai cái. Và vừa rồi, một cái đã được sử dụng.
Cho dù Sarujiro có đánh giá thế nào, thì hiệu quả của nó trong tình cảnh này quả thực vượt xa mong đợi.
『Gahhh!? Đauuu!? ĐAUUUU AHHHH!!?』
Ngay giữa lồng ngực nữ vương thực yêu, một lỗ hổng xấu xí bị khoét tung, xung quanh còn bị đinh và bi sắt văng ra xuyên thủng tạo vô số vết thương lớn nhỏ. Ả gào rú thảm thiết.
「Kuh!!? ……guhah!!?」
Còn tôi thì bị chấn động phản lực làm tê rần cả cánh tay, tiếp đó bị dây leo hất tung, đập mạnh vào thân cây rồi rơi xuống đất trong cơn nôn ọe và ho sặc sụa.
Khổ nạn vẫn chưa kết thúc.
『Aaaaaaaa!!!』
「Con boss mò đến rồi……!!」
Dù nữ vương đã bị thương và bầy hoa quái rơi vào hỗn loạn, lũ boss vẫn gào thét lao tới. Những phiến lá thịt sắc nhọn há rộng, hòng xé xác tôi.
「Cho tụi bay nếm cái này đi……!!」
Ngay lập tức, ta rút ra quả mùi đạn thứ hai và ném thẳng. Một tiếng 「pốp」 vang lên, mùi hương quái dị lan ra tứ phía.
Mặt đất rung chuyển. Quả là rừng quái vật, 「khách hàng mới」 lập tức tìm đến.
『Buoohhh!!』
『Shaaa!』
『Kikikiki!!!』
Đám yêu quái cấp thấp non trí tách cỏ xé cây mà tràn ra. Không biết sợ sức mạnh chênh lệch, hoặc có chăng cũng bị bản năng thúc ép, chúng lao thẳng vào lũ boss. Bị nghiền nát, nhưng lớp sau vẫn nối tiếp, không chút do dự. Trận loạn chiến bùng nổ.
「Giờ……là cơ hội……!!?」
『Chạy đâu cho thoát, đồ khỉ!!!』
Tôi lết người bỏ chạy, nhưng dây leo quấn chặt lấy chân. Ngẩng đầu, tôi thấy một thứ quái vật đội lốt người, hàm cô gái xinh đẹp nứt toác để lộ nanh vuốt, cặp mắt tròn xoe như thủy tinh trừng trừng nhìn tôi.
「Mẹ kiếp……!」
Tôi rút kunai, đâm phập chặt đứt dây leo. Nhưng ngay tức thì, một con eyeu quái khác trườn sát đất lao đến. Tôi vội ném ra một quả pháo sáng. Ánh chói lòa nuốt trọn tầm nhìn. Tiếng gào thét chói tai của lũ yêu, hung yêu đồng loạt vang lên. Dây leo điên cuồng quét loạn. Một nhánh quất xượt qua mặt tôi.
「Ugh!? Khốn……!」
Mặt nạ vỡ gần nửa, cú va đập dữ dội chẳng khác nào bị ăn một quả bóng tốc độ cao ngay vào mặt. Tôi nghiến răng chịu đựng. Không còn thời gian cho nỗi đau.
『Aaaahhh!! Không tha đâu!! Ta sẽ không tha cho ngươ đâu!!?』
Bỏ ngoài tai tiếng rủa độc ác từ phía sau, tôi thúc ép cơ thể rách nát phải chạy tiếp. Thở hổn hển, mồ hôi túa ra ướt đẫm, nhưng vẫn cẩn trọng không để máu nhỏ xuống mặt đất. Chỉ biết cắm đầu, liều mạng chạy.
「Haa……haa……!!」
Cái chết kề sát sau lưng. Tôi vẫn cật lực lao tới. Pháo sáng khiến tầm nhìn gần như vô dụng, tôi chỉ dựa vào cảm giác mơ hồ, loạng choạng tìm đường về phía bùa chú, hướng tới bãi đá.
「Nắm……lấy tay ta…!!」
Có ai đó chộp lấy cánh tay tôi. Tôi ngẩng lên. Trong ánh sáng lờ mờ còn sót lại từ pháo sáng, tôi thấy rõ…
Một thiếu nữ cũng đang lê lết thân thể, với cánh tay vươn ra khỏi phạm vi tác dụng của phù chú. Tôi đã thấy cô.
「……!!」
「……!!」
Tôi nắm chặt lấy cánh tay ấy. Hai thân xác kéo nhau. Cái chết đã cận kề ngay phía sau, chỉ cách vài bước. Tôi dốc toàn bộ sức lực còn sót lại.
Dây leo vung xuống. Và rồi……
『Đồ khốn nạn!!? Ngươi chạy đi đâu rồi!!?』
Ngay bên ngoài ranh giới an toàn mong manh nơi kẻ đào thoát vừa ẩn mình, ả hung yêu gào thét giận dữ, giày xéo đám yêu còn lại như để trút hận……


4 Bình luận
tfnc