Chẹp chẹp. Xoẹt xoẹt.
Những thớ thịt thối rữa cọ xát vào nhau, dịch rỉ ra tanh tưởi, con đại xà gớm ghiếc bắt đầu ngọ nguậy.
『Giao... ra đây...』
Cơ thể con rắn đang uốn cong bất ngờ lao tới với cái miệng há hốc, vồ lấy Lucella với tốc độ sấm sét.
Hàm răng của đại xà áp sát, cày nát mặt đất với ý định nuốt chửng Lucella.
Thứ nằm sâu trong họng của Hapshal... là bóng tối hư vô.
Kết cục của kẻ bị nuốt chửng không phải là bị "tiêu hóa", mà đơn giản hơn, là bị "phân rã".
"Lucella!?"
Tiếng hét của Ivar vang lên.
Hàm răng đóng sập lại sau lưng Lucella, bóng tối bao trùm lấy cô.
Ngay sau đó, một vụ nổ xảy ra. Áp lực từ vòng xoáy lửa từ bên trong đã thiêu rụi và xé toạc bụng của Hapshal.
Mùi thịt khét lảng vảng, tro bụi bay tứ tán.
Điều kỳ lạ là ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hapshal lại xuất hiện với hình dáng nguyên vẹn, cuộn tròn tại vị trí cũ y hệt như trước khi nó tấn công.
Xét về mặt vật lý thì đúng là kỳ quái, nhưng ở đây, quy luật vật lý vốn không có ý nghĩa.
Vừa rồi Hapshal đã định hấp thụ Lucella.
Nhưng sức nó không đủ nên đã thất bại.
Có thể nói đó là một đòn tấn công thăm dò đầy ngạo mạn.
"Thật nhỏ bé và tầm thường."
『Chỉ là... thoát khỏi... cảnh bị nuốt chửng... mà thôi... Đừng có... đắc ý... con nhóc loài người kia...』
Khi Lucella trừng mắt nhìn con đại xà thịt thối, ánh sáng đỏ trong hốc mắt nó bùng lên như lửa đốt.
『Đã vậy... ta sẽ nghiền nát xương ngươi... rồi mới nuốt... Cái tội... dám nhạo báng... Hapshal này... là nhỏ bé... hãy dùng mạng mà đền...』
Không khí xung quanh trở nên sắc lạnh. Như những gai sắt được mài giũa, nó vừa lạnh lẽo vừa nặng nề.
『Chuyển sinh đi...!』
Hapshal rùng mình toàn thân, những mảnh thịt thối rữa bay tung tóe.
Những miếng thịt rơi lỏm bỏm xuống đất ngay lập tức phồng lên và thành hình.
Có thứ là một hình nhân thịt với cánh tay phải là ngọn thương xương trắng hếu.
Có thứ là ma vật: Banded Lynx có, Legion Wolf cũng có.
Hoặc có cả những sinh mệnh dị dạng nửa người nửa thú không ra hình thù gì...
Đội quân ấy nhanh chóng phủ kín cả một vùng.
Nút thắt của vòng luân hồi mang lại sự vĩnh cửu.
Đó chính là quyền năng của Hapshal.
Nếu mở rộng sức mạnh, gia tăng tín đồ và để đức tin ấy lấp đầy mặt đất, thì sớm muộn gì vạn vật cũng sẽ sinh ra từ Hapshal và trở về với Hapshal.
Đối mặt với đội quân báng bổ ấy chỉ có mình Lucella.
Cô đưa tay sát mặt đất, phá vỡ sự chi phối của Hapshal.
Dung nham trồi lên, ngay lập tức nguội lạnh và đông cứng lại thành một thanh kiếm.
『【Trói buộc】!』
"Ư...!"
Thanh kiếm đó bị bẻ gãy.
Chẳng biết từ bao giờ, kết quả đã hiển hiện.
Lucella đã bị xích lại.
Những sợi xích như những con rắn đá chắp vá từ đủ loại khoáng vật quấn chặt lấy cô, ghì chặt xuống đất.
Sức mạnh đó thật khốc liệt.
Áp lực đó có lẽ tương đương với việc con đại xà kia dùng hết sức bình sinh để quấn siết.
Đó không đơn thuần là trói buộc, mà là đòn tất sát nhằm nghiền nát cả linh hồn.
Chưa dừng lại ở đó, đội quân dị dạng bắt đầu tràn tới.
Chúng lao đến như một dòng chảy không có ý chí riêng biệt, trông giống như một con rắn khổng lồ đang bò trên mặt đất.
Đòn tấn công tuy đơn giản và nhỏ nhặt, nhưng nếu hàng ngàn, hàng vạn cú đánh chồng chất lên nhau thì sẽ ra sao?
Lucella tự thiêu cháy chính mình.
Trong khi cô hóa thành một khối lửa, lũ ma vật vẫn lao vào cắn xé, những hình nhân thịt vẫn nhảy xổ tới.
Dù bị thiêu rụi, chúng vẫn không hề nao núng, tiếp tục tấn công cho đến khi cháy thành tro. Những thứ như lũ thiêu thân cứ bám lấy cô hết lớp này đến lớp khác, chẳng mấy chốc đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
"...Cái lũ này!"
Lucella tăng hỏa lực.
Những thứ đang bám lấy cô bị thổi bay và tan vỡ trong ngọn lửa.
Ít nhất cô đã thoát khỏi cảnh bị ngạt thở.
Thế nhưng, binh đoàn của Hapshal vẫn là vô tận, chúng tiếp tục bao vây lấy cô.
Số lượng luân hồi mà nó đã hấp thụ vào cơ thể chính là sức mạnh của nó.
Toàn thân Lucella đầy rẫy những vết thương nhỏ li ti, máu rỉ ra hóa thành làn hơi đỏ rực rồi bốc hơi.
『Tại đây... nơi cực lạc của luân hồi... ngươi sẽ... không thể... chết dễ dàng đâu... Ta sẽ ban cho ngươi... những vết thương đau đớn như chết đi sống lại bảy lần... rồi cuối cùng... mới nuốt chửng ngươi...』
Những thứ tưởng chừng đã thành tro bụi, những phần máu thịt còn sót lại sau khi cháy đều trườn bò trên đất rồi bị hút ngược lại vào Hapshal.
Cơ thể con đại xà thịt thối sủi bọt và đập mạch liên hồi.
Những thứ đã chết đang trở về với Hapshal, và nếu nó muốn, chúng sẽ lại có được sự sống.
Cuộc chiến vĩnh cửu, sự thống khổ vĩnh cửu dưới tay con rắn luân hồi mang lại sự vĩnh cửu.
Chỉ có vậy thôi.
“Fu... fufu..."
『Tại sao... lại cười...』
Khắp người đẫm máu... không rõ liệu máu có thực sự đang chảy không nhưng ít nhất Lucella nhận thức tình trạng của mình là như vậy... cô bật cười.
Cô cảm thấy nực cười.
Hành động này chính xác là việc con rắn siết chặt và nghiền nát xương con mồi trước khi nuốt chửng.
Hapshal đang tấn công nhằm tạo ra vết rạn nứt trong sự hiện diện của Lucella, dọn đường cho cú đớp cuối cùng.
Thế nhưng...
"Nghĩ rằng cái áp lực này là toàn bộ sức mạnh của một vị thần, tôi thấy buồn cười quá. Tầm này thì tôi có thể chịu đựng được đến tận bình minh ngày mai đấy."
『Cái... gì...』
"So với ngọn lửa nguyên thủy của Long Vương... thì cái này còn quá yếu ớt!"
Lucella biết rõ áp lực của các khái niệm.
Ngoài đòn tấn công của Hapshal ra, cô còn biết một thứ khác nữa.
Sự khác biệt là quá rõ ràng.
Những sợi xích bắt đầu tan chảy từ phần chạm vào người cô, dần trở nên lỏng lẻo.
Lucella rút một cánh tay ra khỏi đống xích đá đang quấn quanh người, nắm chặt lấy một sợi xích.
Sợi xích ngay lập tức đỏ rực lên, tan ra và tạo hình thành một thanh kiếm.
Không còn là loại đá đông cứng từ dung nham nữa, mà là chính dung nham nguyên chất.
Một thanh kiếm rực cháy với nhiệt lượng cuồng cuộn.
Khi Lucella vung kiếm, một ngọn lửa quét qua.
Luồng hơi nóng thiêu cháy mùi hôi thối, những đốm lửa đỏ rực to như những cánh bướm bay loạn xạ.
Chỉ với một cú vung, đại bộ phận quân đoàn của Hapshal đã hóa thành tro bụi, ngay cả bản thân Hapshal đứng phía sau cũng bị một vết thương sâu hoắm và bị than hóa đen sì.
『Á... á á... Thịt của ta... sức mạnh của ta...』
Hapshal thét lên đau đớn trong làn khói khét lẹt.
Đáp lại điều đó, những sợi xích đá lại một lần nữa tấn công Lucella.
Lần này, xích còn chưa kịp quấn vào người cô. Chỉ cần một cái liếc mắt của Lucella, chúng đã bị thiêu chảy, biến thành những vũng nước đỏ rực vương vãi dưới chân cô.
『Tại sao... tại sao đòn tấn công lại không có tác dụng...!』
"Ngươi không biết sao, hỡi vị thần sa đọa? Mặt đất này thuộc về loài Rồng. Vị thần đã rơi xuống lòng đất sẽ không bao giờ thắng nổi Rồng."
Nếu Hapshal muốn đánh bại Lucella, chiến đấu ở thế giới vật lý có lẽ còn có chút cơ hội.
Bởi vì nếu tung ra những đòn tấn công vượt quá khả năng xử lý, ít nhất nó có thể tiêu diệt cơ thể cô về mặt vật lý.
Nhưng đây là hậu trường của thế giới.
Thế giới của các khái niệm.
Nơi các quy luật và cường độ khái niệm va chạm nhau, và mọi thứ đều được phán xét bởi các nguyên tắc cơ bản nhất.
'Thần sa đọa không thể thắng nổi Rồng'.
Một khi đó đã là quy luật của thế giới, thì không thể có kết quả nào vượt qua được quy luật đó.
...Phải, Lucella thấu hiểu điều đó một cách tự nhiên.
"Ngươi đã nói là không thể chết dễ dàng, phải không?"
Lucella hướng mũi kiếm về phía Hapshal.
Lửa và dung nham cuộn xoáy, dần dần hình thành vô số thanh kiếm khác.
Như những đôi cánh lửa, hàng nghìn thanh kiếm được tạo ra và bám đuổi theo sau Lucella.
Một cú lao đi nhanh hơn cả âm thanh.
Và rồi một cú nhảy.
Để lại dấu chân cháy xém trên đống thịt thối chồng chất, Lucella lao thẳng vào mặt Hapshal.
Và rồi, một đường kiếm xẻ dọc từ trời xuống đất.
Lucella dùng thanh kiếm lửa chém đứt cái mũi nhọn hình tam giác của con đại xà.
Ngay sau đó không một nhịp nghỉ.
Một kỹ thuật nhanh đến mức không tưởng về mặt vật lý!
Lucella hóa thành một vòng xoáy lửa.
Những thanh kiếm lửa vừa cháy vừa cắm ngập vào cơ thể đại xà thịt thối.
Cô liên tục đổi kiếm, chém nát khắp người Hapshal rồi lao xuống.
"Vậy thì hãy thống khổ cho đến khi chết được thì thôi."
『Á Á á Á áááá Á á ÁÁÁÁ á ÁÁ!!』
Giữa thế giới ngầm không ánh sáng, một ngọn lửa như mặt trời hiện hữu.
Hapshal, với hàng trăm thanh kiếm lửa cắm ngập trên người, giờ đây không khác gì một đống củi khổng lồ đang bị đốt cháy.
Dịch thịt bốc hơi tức thì, thịt và xương dần hóa thành tro bụi.
Từ cơ thể đang bốc cháy của Hapshal, những thứ rơi lả tả xuống biến thành những người và ma vật đang rực lửa.
Chúng thậm chí chẳng buồn tấn công Lucella mà chỉ cố gắng bỏ chạy dù chẳng có nơi nào để trốn.
Lucella lao đi.
Lao đi và chém.
Chém và đốt.
Đó là một sự thanh trừng.
Một công việc xử lý thậm chí không thể gọi là chiến đấu, giống như là dọn dẹp vệ sinh vậy.
Không được để sót lại dù chỉ một mảnh thịt.
Không được để sự ô uế còn vương lại trên mặt đất.
Tiêu diệt.
Tiêu diệt.
Tiêu diệt.
Tiêu diệt.
"Đồ ngốc Lucella kia, cô đang làm cái quái gì thế hả!!"
Đó là một âm thanh vang lên không đúng lúc.
Mất một nhịp, Lucella mới nhận ra đó là giọng của Ivar.
"À... ơ?"
Suy nghĩ trở nên minh mẫn như vừa tỉnh cơn mơ.
Con đại xà thịt thối đã biến thành tro bụi không còn dấu vết, và Lucella đang chĩa thanh kiếm lửa rực cháy vào một khối thịt nhỏ vẫn còn tươi.
Khối thịt ấy đang run rẩy, nước mắt máu chảy dài, và trên những khuôn mặt đó chắc chắn đang hiện lên vẻ sợ hãi tột cùng.
Hapshal đáng sợ không còn tồn tại nữa.
Vậy thì, thứ mà nó đang sợ hãi là gì?
Một niềm tin mãnh liệt mang tính bản năng rằng khối thịt này là sự ô uế cần phải loại bỏ.
Đồng thời, từ những giá trị mà Lucella đã tích lũy với tư cách là một con người, đó là một đối tượng đáng được cứu rỗi và thương xót.
Giống như có hai bản thể tồn tại trong cùng một con người, những suy nghĩ đối nghịch va chạm nhau khiến Lucella cảm thấy chóng mặt.
"E-em... em là..."
Thanh kiếm lửa trượt khỏi tay Lucella.
Cô khuỵu gối xuống đất, ôm lấy đầu và ngồi thu mình lại.
0 Bình luận