Vol 3 (Part 2)

Chương 01: Buổi cắm trại của rồng

Chương 01: Buổi cắm trại của rồng

Tiếng nước đổ ào ào không dứt, lúc bên phải, khi lại bên trái. Vừa thấy như ở ngay gần, chớp mắt sau đã nghe xa xăm.

Mây trôi trên bầu trời đêm sống động như những rồng bay, khi tan khi tụ, thay hình đổi dạng theo từng khắc. 

Như một lẽ tự nhiên giống như người đi trong tuyết thở ra làn hơi trắng, những luồng sét đôi khi lại giáng thẳng xuống mặt đất kèm tiếng nổ vang rền khắp không gian. …

Dù vậy, vì nơi này thuộc tính "Thủy", nên uy lực của những tia sét vốn thuộc tính "Phong" có phần bị hạn chế. 

Đáng sợ nhất vẫn là nước. 

Những trận mưa xối xả ập xuống không báo trước, quét sạch mọi thứ rồi lại biến mất. 

Những giọt mưa tàn khốc như muốn xẻ hết thịt da, có thể dễ dàng nghiền nát một con người.

Đất đai nứt vỡ như chiếc đĩa rơi xuống sàn, dòng nước xoáy cuộn chảy giữa những khe nứt ấy. 

Xung quanh chẳng có lấy một bóng cây. 

Chỉ có loại rong biển nửa thực vật nửa giống ma vật mới thích nghi được với môi trường này, chúng dập dềnh theo sóng nước hoặc cố bám rễ vào những mẩu đất hiếm hoi.

Người đời gọi nơi này là ma cảnh. 

Một nơi con người không thể và không nên sinh sống. 

Nhưng đây mới chính là diện mạo nguyên thủy của thế giới. 

Một đất trời trở nên hiền hòa nhờ quyền năng của Regalia thực chất mới lại là bất thường.

Đêm nay, tại một trong những hòn đảo thuộc ma cảnh nước ấy, có một ánh lửa lạc lõng đang bập bùng cháy.

[Hể~... ra là đã có chuyện như vậy sao.] 

[Vâng.]

Kafal. con rồng đỏ khổng lồ, đang nằm cuộn tròn như chú mèo bên lò sưởi. 

Lucella cũng ngồi đó, được che chắn bởi thân hình đồ sộ như đang nằm gọn trong vòng tay mẹ.

Trước mặt Lucella, ngọn lửa vẫn cháy rực dù chẳng có củi mồi. 

Rồng là sinh vật thấu hiểu bản chất của thế giới. 

Ngọn lửa do Kafal tạo ra có khả năng trấn áp sức mạnh hung hãn của nước. 

Lucella để chân trần sưởi ấm sát ngọn lửa, tay lật xiên thịt đang nướng. 

Mỡ xèo xèo chảy ra. 

Miếng thịt của con cá ma vật khổng lồ này tuy hơi có mùi lạ nhưng vị khá ngon.

[Xã hội loài người... hay nói đúng hơn là con người ấy... vất vả thật nhỉ. Con không nghĩ con người ngu ngốc hơn các chủng tộc khác đâu... nhưng khi số lượng quá đông, xã hội càng phức tạp thì sự thối nát lại càng bám rễ sâu bấy nhiêu.]

Vừa thưởng thức bữa tối đầy hương vị hoang dã này, Lucella vừa kể lại vụ việc đã xảy ra tại thị trấn Kugutfulm hôm nọ khi Kafal vắng mặt.

[Con thấy ghét con người rồi à?] 

[Không đâu. Vốn dĩ con về bản chất cũng là con người mà, nên không thể dễ dàng bỏ mặc họ được. Con cũng có không muốn từ bỏ họ…]

Câu nói của Lucella nhỏ dần rồi tan biến. 

“Về bản chất cũng là con người". Cô nói điều đó một cách tự nhiên, rồi một lúc sau mới cảm nhận được sức nặng của chính lời mình vừa thốt ra.

[Vậy giờ mình thực ra là gì nhỉ?]

Lucella lầm bầm một mình.

Một tiếng rít vang lên như gió rít qua khe cửa. 

Đó là tiếng Kafal hít một hơi sâu.

[Lucella, chuyện đó…] 

[Con xin lỗi, con không có ý đó đâu. Không phải là bây giờ không tốt, hay là con không chấp nhận hiện tại..]

Lucella vội vàng giải thích. 

Cô không muốn Kafal phải cảm thấy mang nợ vì chuyện này.

Cuộc gặp gỡ đó đúng thật là định mệnh. 

Và lý do Lucella ở đây là vì chính cô muốn làm con gái, và Kafal cũng muốn làm mẹ. 

Dù có khó khăn, Lucella cũng không hề oán trách Kafal, và không muốn điều đó thành gánh nặng tâm lý cho bà.

Nên đây không phải là lỗi của ai, mà là vấn đề trong lòng Lucella.

[...Thực ra, con chẳng cần phải tập săn bắn làm gì. Con có thể dùng tiền để mua thức ăn từ người khác. Và thế là đủ rồi.]

Trước mặt Lucella và Kafal là xác một con cá khổng lồ, loại có thể nuốt chửng một người như món quà vặt. 

Đó là món mồi Kafal đã bắt được. 

Vì bà đã ăn ngấu nghiến cả xương nên giờ chỉ còn lại đầu và đuôi. 

Chỉ cần một mẩu thịt nhỏ cắt ra từ đó cũng đủ cho Lucella rồi.

[Đúng là với cơ thể đó thì lượng ăn của con chẳng thấm tháp gì so với mẹ thật.] 

[Đúng thế. Nhìn con ăn ít mà mẹ thấy lo luôn ấy.] 

[Nhưng con đã ăn nhiều gấp đôi hồi trước khi được mẹ nhặt về rồi đấy chứ…]

Lucella cười khổ. 

Có lẽ vì đang ở dáng vẻ của một đứa trẻ đang tuổi lớn nên lúc nào cô cũng thấy đói. 

Chỉ cần bỏ một bữa là cảm giác như sắp chết đói đến nơi. 

Tuy vậy, so với lượng thức ăn cần thiết để duy trì cơ thể đồ sộ của một con rồng, lượng Lucella ăn thực sự quá ít.

Loài rồng cần những khu săn bắn rộng lớn để sinh tồn, và chúng thường săn những ma vật khổng lồ mà con người khó lòng đối phó. 

Lúc này, Lucella đang rời bỏ thế giới loài người để đến ma cảnh cũng là để học "săn bắn" từ Kafal, một trong những bài học quan trọng nhất mà một con rồng phải dạy cho con. 

Dù là nơi tràn ngập long khí, nhưng núi Kuguse vẫn thuộc về thế giới con người vì vẫn ở trong tầm ảnh hưởng của Regalia. 

Còn khu vực săn bắn của rồng trước hết phải là một môi trường khắc nghiệt, thiên đường của những kẻ mạnh đã thích nghi được với nó. 

Những ma vật sống ở đây nếu chỉ so về sức mạnh thuần túy có lẽ không bằng "Biến thể", nhưng độ khó khi đi săn chúng thì ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Rồng phải đi săn để sống. 

Nhưng Lucella thì khác.

[Nhưng con vẫn muốn thấy cách mẹ sống như thế nào, và nếu được, con muốn có thể theo kịp mẹ.]

Dù không thể trở thành một con rồng thực thụ, Lucella nghĩ rằng nếu học hỏi và tiến gần hơn đến loài rồng, cô có thể nhận ra điều gì đó.

"Cách sống của con người" có lẽ không có một con đường độc nhất tuyệt đối, nhưng luôn có những lối mòn... những khuôn mẫu mà người đi trước đã để lại. 

Có lẽ "cách sống của rồng" cũng vậy. 

Vậy thì, Lucella, một người không hẳn là người cũng chẳng hoàn toàn là rồng, nhưng lại là cả hai, nên làm gì?

Nếu cô đã trở thành một thực thể không còn nằm trong khuôn khổ loài người, mà lại cứ cứng nhắc chọn cách "nếu là con người thì làm thế này mới đúng" rồi thỉnh thoảng mới miễn cưỡng hành xử như một con rồng, thì cô cũng chỉ là một “thứ hình người” mà thôi. 

Ngược lại cũng vậy. 

Lucella đã trở thành thực thể vượt xa con người, nhưng cô không thể sống hoàn toàn như một con rồng.

Có lẽ chẳng có ai cùng cảnh ngộ để chỉ dạy cho cô cách sống, và cũng chẳng biết liệu sau này có ai đi theo con đường của cô hay không.

"Á!"

Một tia sét bất ngờ giáng xuống ngay gần đó làm rúng động màng nhĩ Lucella. 

Rồi ngay lập tức, một trận mưa rào như ngàn mũi giáo trút xuống đầu cô.

Cảm giác như hòn đảo nhỏ cô đang đứng cũng chao đảo, Lucella ôm chặt lấy Kafal. 

Kafal nhích người lại gần, dang một bên cánh tạo thành mái che cho Lucella. 

Ngọn lửa cuộn quanh thân Kafal, tỏa sáng trong đêm tối. 

Nước bị bốc hơi xung quanh tạo thành một màn sương mờ ảo.

[Chỉ cắm trại thôi mà cũng vất vả quá…] 

[Giờ quay về núi Kuguse nhé?] 

[Dạ không, con ổn. Vì có mẹ ở đây mà.] 

[...Ufufu.]

Kafal cười, trong hơi thở có lẫn cả những tàn lửa đỏ.

Trận mưa xối xả như thể đang đứng trong một đường ống nước khổng lồ ấy kéo dài vài phút rồi tạnh. 

Xác con cá lớn Kafal bắt được đã bị trôi mất một nửa, nửa còn lại thì bị áp lực nước đè nát bấy. 

Chắc chắn từ giờ đến sáng, những trận mưa như thế sẽ còn lặp lại nhiều lần.

—Ở đây đã kinh khủng thế này, ma cảnh thực sự nơi bầy rồng sinh sống chắc còn kinh khủng hơn nhiều. Ở đó, chắc chắn mình... sẽ không thể sống nổi... ít nhất là với mình bây giờ...

Khi được Kafal đặt tên, Lucella đã được thế giới này định nghĩa là "con gái của Xích Long và Thủy Long". 

Là người thân thuộc với cả Hỏa và Thủy, Lucella sẽ không dễ dàng mất mạng ở vùng đất khắc nghiệt này. 

Tuy nhiên, đó là chuyện hoàn toàn khác với việc "có thể sống được hay không".

Cô ngước nhìn thân hình khổng lồ vững chãi của mẹ trước trận mưa chết chóc. Bà có thể ngủ ngon lành trong môi trường khắc nghiệt này chỉ bằng cách cuộn tròn người lại, còn nếu Lucella làm thế, chắc chắn cô sẽ bị cuốn trôi ra tận rìa đại dương. 

Lucella đã quyết định trở thành con gái của Kafal. 

Nhưng xuất phát điểm của cả hai quá khác biệt. 

Cô không biết liệu mình có thể trở thành như bà hay không. 

Cô nghĩ, mình không nhất thiết phải giống hệt mẹ. 

Nhưng việc muốn theo sau và sánh bước bên cạnh bà lại là một khao khát tự nhiên đến lạ lùng đối với Lucella.

[Chúc con ngủ ngon, Lucella.] 

[Mẹ cũng vậy, chúc mẹ ngủ ngon.]

Được bao bọc trong lồng ngực của mẹ (dù đó là lớp giáp ngực cứng cáp...) và ngọn lửa bà thắp lên, Lucella chìm vào giấc ngủ ấm áp. 

Trong hơi ấm này, cô có thể tạm quên đi tất cả. 

Còn mấy chuyện phiền não kia, cứ bản thân ngày mai tính đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!