Web Novel - Phần 1 ~ Hậu truyện (50 chương)
Hậu chương 16: Natalia và Loretta có thân hình người mẫu
3 Bình luận - Độ dài: 5,190 từ - Cập nhật:
"Tôi vừa mới gửi thư cho phía bên kia bằng ngựa nhanh."
"Thế à. Cảm ơn cô nhé, Natalia."
Natalia báo cáo với tôi tại lối vào Ánh Dương Quán.
Estella cũng lộ vẻ nhẹ nhõm.
Vì Gilberta đã bỏ bê công việc để đến chơi, chúng tôi... nói đúng hơn chủ yếu là Estella, đã phải xoay xở đủ thứ chuyện.
"Những tình huống ngoài dự tính là chuyện thường ngày trong công việc lãnh chúa nhưng... vụ này quả thực ngoài dự tính quá đi."
"Xin lỗi vì đã làm phiền."
"Nếu nghĩ vậy thì tôi muốn cô hối lỗi một chút."
Giọng điệu của Natalia khá nghiêm khắc hơn bình thường. Có lẽ cô ta hơi bực vì phải chạy đôn chạy đáo... không, với tư cách cùng là hầu trưởng, cô ta có lẽ không thể chấp nhận sự lơ là công việc.
"Thôi, Gilberta có vẻ đã hối hận rồi, lần này thì bỏ qua cho cô ta đi."
"Tức là việc lơ là công việc được chấp nhận?"
"Cô ta không có ý xấu mà. Chỉ lần này thôi, nhé?"
"Vậy thì, lần sau tôi cũng sẽ bỏ bê công việc để hẹn hò với Yashiro-sama."
"Tôi sẽ không để cô làm thế đâu, Natalia!"
"Không sao. Vì tôi hoàn toàn không hề áy náy."
"Không có ý xấu và không hề áy náy là hoàn toàn khác nhau nhé!?"
Có vẻ cô ta chỉ đơn giản là ghen tị với Gilberta tự do phóng túng mà thôi.
...Nhưng Natalia trông cũng đủ phóng túng rồi. Chỉ là đối với công việc thì cô ta nghiêm túc.
"Ngày mai gặp, tôi cũng sẽ giải thích cho cô ta."
"Mũi tên giận dữ chắc chắn sẽ hướng vào Yashiro đấy. Bảo trọng nhé."
"...Đừng nói chuyện đáng sợ thế, Estella."
Điều đó rõ ràng hơn ban ngày... Lucia chắc sẽ giận lắm... và chẳng hiểu sao lại giận tôi.
"Tôi sẽ phụ... bạn Yashiro xin lỗi. Cứ nói gì cũng được."
"Cô không cần phải làm đến thế đâu."
"Cứ nói bất cứ điều gì. Tôi tự tin về sức mạnh của mình."
Dù là người Kiến Quân Đội không có nhiều đặc tính thú, nhưng Gilberta có vẻ tự tin về sức mạnh. Chắc là khủng khiếp lắm nhỉ.
Nhân tiện, râu xúc giác của Gilberta tuy ẩn dưới mái tóc phía trước, nhưng nếu nhìn chăm chú vẫn có thể xác nhận sự tồn tại của chúng. Nghe nói cô ta có thể tùy ý điều khiển để động đậy.
Không biết Wendy và Mily có điều khiển được không nhỉ? Tôi chưa thấy chúng động đậy nhiều lắm.
...Và trong khi tôi chăm chú nhìn râu xúc giác của Gilberta, chúng bất chợt rúc vào trong tóc.
Ngó xuống dưới một chút, tôi thấy Gilberta đang nhìn mình với vẻ hơi ngượng.
"Hơi xấu hổ, khi bị nhìn chăm chú..."
"À, xin lỗi."
"Yashiro-sama. Theo những gì tôi nghe được, vì đặc tính thú có sự khác biệt giữa các cá thể, nên nhiều người cảm thấy khá xấu hổ về nó."
"Vậy à?"
"Vâng. Cũng giống như ngực mà Yashiro-sama rất thích, vì kích thước mỗi người khác nhau nên họ cảm thấy xấu hổ."
Việc sờ tai thú cũng giống như sờ ngực có lẽ xuất phát từ chỗ đó.
...Nhưng, đoạn ‘Yashiro-sama rất thích’ có cần thiết không?
"...Magda mạnh hơn."
Vẫy tai mèo, Magda bốc lửa cạnh tranh với Gilberta.
Cơ mà, có mấy ai mạnh hơn Magda đâu chứ...
"Em có đặc tính thú ít hơn!"
Loretta cũng bốc lửa cạnh tranh không hiểu vì cái gì... mà này, đó là điều đáng tự hào à? Chẳng phải là gần như không có sao?
"Về ngực thì tôi lớn hơn."
"...Gư."
"Này thì em xin thua..."
"Mấy người đang tranh đua cái gì vậy hả!?"
Estella, người hoàn toàn không có cơ hội thắng trong lĩnh vực ngực, phản đối cuộc thi bất công này.
Bên cạnh, Natalia lộ nụ cười kiểu: ‘Phì... Nhỏ theo cả hai nghĩa nhỉ.’
"Tôi nghĩ... kích thước ngực rất được coi trọng trong quán này."
"""Chuẩn!"""
"Đâu phải thế!?"
Nữ hoàng ngực hoảng hốt chạy ra từ bếp, hai ngọn núi vĩ đại đang rung lắc nhằm khẳng định sự hiện diện của chúng.
"Cô nói mà lắc dữ dội thế kia thì chẳng thuyết phục được ai đâu."
"Tôi... tôi đâu có lắc!?"
"Không, cậu đang lắc đấy, Ginette-chan..."
"...Cảm thấy chênh lệch."
"Sức mạnh ngực quá áp đảo..."
"Quả nhiên đẳng cấp khác biệt, đấng tối cao."
"Thôi mà! Mọi người dừng lại đi!"
Liên minh bình thường rũ vai xuống.
Chỉ một mình Natalia tự tin đứng thẳng.
"À, tôi có kha khá, nên khác với phần còn lại."
Nhỏ này luôn tự tại nhỉ. Đôi khi làm tôi ghen tị đấy.
"Nhân tiện, mọi người uống trà nhé?"
"Nói đến mới nhớ, khách ăn trưa cũng xong xuôi rồi, bây giờ hơi rảnh rỗi nhỉ."
"...Đúng lúc nghỉ ngơi."
Ginette cố gắng chuyển hướng câu chuyện khỏi chủ đề ngực, thay đổi không khí.
Đúng lúc qua khung giờ cao điểm trưa và khách đã hết. Đây là thời điểm tuyệt vời để uống trà.
"Tôi giúp nhé? Có việc gì tôi làm được không, bạn Ginette?"
"Vậy thì chị mang đồ ăn nhẹ ra nhé."
"Cứ giao cho tôi!"
Ginette dẫn Gilberta quay lại bếp.
"Á... sức mạnh ngực trung bình giảm đi một nửa rồi."
"Sao cậu lại nói điều thừa thãi như vậy, Yashiro?"
"Bây giờ, tại chỗ này tôi là số một nhỉ."
"Sao chị cũng nói điều thừa thãi như vậy, Natalia!?"
Estella cáu tiết nhảy đành đạch nhưng chỗ đó vẫn không rung lắc. Đáng buồn cho nhỏ.
"Natalia cũng nghỉ một chút đi?"
"Vậy thì tôi xin phép."
"...Nè, dù là nói dối cũng được, cậu có thể hỏi ý kiến tôi một câu không? Dù sao tôi cũng là chủ mà?"
Hầu gái trưởng tự do nghỉ ngơi mà không cần sự cho phép của chủ.
Quả là một nơi làm việc lý tưởng.
Chúng tôi ngồi đại một chỗ và đợi Ginette.
Có tiếng động từ bếp. Chắc Ginette đang chỉ Gilberta làm đồ ăn nhẹ.
"Chào mọi người~ Xin phép làm phiền."
Như thể đã tính toán đúng lúc nghỉ ngơi, Ucriness xuất hiện. Chắc chắn là đã tính toán rồi. Bà ta luôn là người rất tinh ý, chỉ ghé qua khi chúng tôi rảnh.
"A, đúng lúc quá. Có Loretta-chan ở đây nhỉ."
"Hể? Cháu ạ?"
"Ảra, Natalia-chan cũng có! Ta thật may mắn!"
"Bác tìm cháu có việc gì sao?"
Ucriness hào hứng khi thấy Loretta và Natalia. Bà ta nhảy nhót phấn khích.
Cái túi lớn bà ta đeo trên lưng trông như có quần áo bên trong. Chắc là trang phục gì đó muốn cho họ mặc.
"Ta đã may vài chiếc đầm cho Wendy-chan, muốn nhờ mấy cưng mặc thử."
"Đầm ạ!? Cháu mặc! Cháu sẽ mặc!"
"Cháu cũng không có vấn đề gì. Đúng lúc cháu đang rảnh rỗi."
"Chị đang trong giờ làm việc mà, Natalia..."
Loretta ngạc nhiên một cách bình thường, còn Natalia hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của chủ.
Nhưng, tại sao là hai người họ?
"Bọn cháu không có sao?", Estella thắc mắc.
"...Nói đến người mẫu thì nghĩ ngay đến Magda. Đó là thường thức của Quận 42."
"À, xin lỗi nhé~ Lần này thực ra chỉ là thử nghiệm thôi. Đang trong quá trình sản xuất, ta chỉ muốn ai đó mặc thử cho xem."
Nói xong, Ucriness lấy ra một chiếc đầm trắng tinh khôi tuyệt đẹp.
Nhưng... đúng như bà ta nói, nó có vẻ chưa hoàn thiện.
Nếu là trang phục của Ucriness may thì khi nhìn thấy phải có cảm giác "Ồ!?" mới đúng.
"Ta hầu như không quen ai có vóc dáng giống Wendy cả."
"Ra vậy. Quả thực, cháu có chiều cao gần giống Wendy... nhưng về ngực thì cháu thắng áp đảo!"
"Đừng khoe khoang, Natalia! Với tư cách người nhà thì chị làm tôi hơi xấu hổ đấy!"
Natalia nghiêng người ra sau, tối đa hóa việc khoe ngực.
Này cô kia... thật sự cảm ơn nhiều lắm! chắp tay
"Chiếc đầm này được thiết kế rộng rãi ở phần ngực nên cưng có thể mặc được đấy."
"Phần ngực rộng thùng thình... Đặt tên là 'Cái bẫy Yashiro-sama' vậy."
"Đừng đặt tên!"
"Độ hở như thế này mà câu thì chắc chắn cậu sẽ đớp mà, phải không?"
"Đương nhiên!"
"Đó có phải điều nên tự tin nói không!?"
Quả thực, nếu mặc chiếc đầm này thì nhiều chỗ ở ngực sẽ lộ ra.
Ngay cả tôi cũng sẽ không kìm được, theo hai nghĩa!
"Nhưng, sao lại làm rộng đến vậy ạ?"
"Vì ta không nghĩ Natalia sẽ có mặt ở đây..."
...Ánh mắt Ucriness hướng về phía bếp.
"À, hiểu rồi. Cỡ Ginette à."
"C-cần nhiều thế sao? Để chứa cái đó của Ginette, cần nhiều vải đến vậy sao?"
"...Tự dưng tôi cũng thấy hơi đau ngực. Dù về mặt vật lý thì rộng thùng thình."
Phần ngực được làm cho Ginette, đương nhiên là vải sẽ thừa.
Dù vậy, vì chiều cao và vóc dáng của Natalia gần giống Wendy hơn, nên chúng tôi quyết định dùng ghim cài phần ngực và để Natalia mặc thử.
"Bộ này ta muốn xem tổng thể đường nét, nên đừng bận tâm về phần ngực. Nếu thấy hở thì mặc áo sơ mi bên trong nhé."
"Cháu sẽ không mặc gì!"
"Chị mặc đàng hoàng đi, Natalia!"
"Cố lên, Natalia! Tôi ủng hộ cô!"
"Im đi, Yashiro!"
Tôi nghĩ khi có cấp dưới chuẩn bị làm việc lớn, việc tôn trọng ý muốn của họ chính là bổn phận của cấp trên!
"Phần ngực thì nhờ Loretta-chan khớp nhé."
"À... đúng là cháu có kích thước gần giống Wendy-san... nhưng, chỉ có ngực thôi... sao mà buồn quá."
"Cô nói gì vậy, Loretta!? Ngực có nhu cầu là điều tốt mà!"
"Onii-chan im dùm chút đi ạ!"
Tại sao chứ!?
Cô không hiểu ngực hoàn toàn không có nhu cầu là điều đáng buồn như thế nào à!?
"...Loretta. Thất lễ trước mặt Estella."
"Em mới là người thất lễ nhất đấy, Magda!"
"Phải đó, Magda. Ngực lép của Estella có nhu cầu cực lớn từ một bộ phận mê nó đấy."
"Nghe chẳng đáng vui chút nào cả!"
Thiệt tình, cả đám đều không hiểu được sự đáng buồn của chuyện không ai thèm đoái hoài...
"Dù sao đi nữa, Loretta. Hợp tác với Ucriness đi."
"Chuyện đó thì đương nhiên rồi ạ. Vì đám cưới của Wendy-san, và cũng vì lợi ích của onii-chan, có hở hang một tí em cũng không ngại."
"Vậy thì trần truồng đi, người mẫu ngực!"
"Nghe câu đó thì động lực của em tụt một chút rồi đấy!"
Đồ lứa tuổi khó tính.
Cứ ngoan ngoãn làm người mẫu ngực đi chớ.
Rồi lấy đó làm cơ hội chính thức theo đuổi nghề người mẫu ngực, sau này tham gia 'Oppai Collection' - đỉnh cao của giới người mẫu ngực. You, hãy tham gia đi.
*Chú thích: Nhái cách nói của Johnny Kitagawa
"Vậy thì hai cưng, vào trong một chút nhé? À, Ginette-chan đang ở bếp phải không? Để ta xin phép~"
"...Bếp của chúng ta sắp trở thành phòng thay đồ."
"Chắc họ sẽ ra sân trong để thay đồ, không sao đâu."
Chứ ầm ĩ trong bếp thì không chịu nổi.
...Cơ mà, tại sao lại tổ chức buổi trình diễn thời trang giả ở Ánh Dương Quán nhỉ?
"...Hay là chúng ta cũng thay đồ để làm nhóm Loretta ngạc nhiên khi bước ra."
"À, nghe có vẻ thú vị đấy, nhưng... cứ chờ xem sao đã. Ucriness đã bỏ công đến đây để được nghe cảm nhận và ý kiến mà."
"Cho xem sản phẩm chưa hoàn thiện thì khá hiếm nhỉ. Tôi có tham gia thử nghiệm ví miệng ếch, nhưng quần áo thì lần đầu."
Nghe câu này mới sực nhớ, bà ta đã làm ví miệng ếch (gamaguchi) hồi lễ hội thì phải.
"Yashiro-san. Có chuyện gì vui vậy ạ?"
"Có người chưa gặp bao giờ... mới vào bếp."
Ginette và Gilberta quay lại với trà và pudding.
Trà và pudding...?
A, của tôi là cà phê à? Tốt.
"Nghe nói là mẫu thử đầm cưới đấy."
"Vậy sao!? Ôi, mong chờ quá."
Phát trà cho mọi người, Ginette ngồi xuống bên cạnh tôi.
Magda và Gilberta, hai người có vẻ đang nhắm chỗ đó, làm mặt "Cái gì!?"
"...Mừ. Trong lúc đi xem pudding nào lớn nhất thì chỗ đặc biệt đã bị chiếm mất."
"Hơi lơ là nên trễ mất rồi. Quả nhiên, chỗ tốt dễ bị chiếm."
"Hả? Ơ-ơm? Tôi đã làm gì sai sao?"
"Không, cứ ngồi chỗ nào cô thích là được."
Vốn dĩ, ngồi bên cạnh tôi cũng chẳng có gì tốt.
Chỉ là, Ginette trước đây thường ngồi đối diện, nhưng gần đây có vẻ hay ngồi bên cạnh hơn, cụ thể là lúc đông người.
"Ơ-ơm... Nếu được xem mẫu thử đầm cưới, tôi nghĩ ở gần Yashiro-san sẽ nghe được nhiều chuyện hơn... ch-chứ không có ý gì khác đâu... H-hay là tôi đổi chỗ khác nhé!?"
"Thôi thôi! Cứ ngồi đó đi!"
Bây giờ mà đổi chỗ thì càng thấy kỳ hơn ấy?
Thôi, cô cứ ngồi cạnh tôi đi. Đừng bận tâm về chuyện đó.
"Vậy thì, tôi sẽ ngồi bên cạnh bạn Ginette."
Gilberta kéo ghế trống, ngồi xuống bên cạnh Ginette.
Gilberta, Ginette, tôi, cách một khoảng rồi đến ghế Estella đang ngồi.
"...Magda, ngồi đây."
Và với vẻ mặt như thể là điều hiển nhiên, Magda trèo lên đùi tôi. ...Ừm, tôi đã đoán trước được rồi.
"...Nè, tôi cũng sang đó một chút được không?"
Có lẽ cảm thấy cô đơn khi ngồi hơi xa, Estella nhích ghế lại gần.
Cả lũ đều sợ cô đơn. Chỉ là công bố mẫu thử thôi mà, làm lố quá.
"Rồi rồi, xin lỗi đã để mấy cưng phải đợi... ơ kìa, sao chụm lại một chỗ hết vậy?"
"Cứ coi như ban giám khảo đi."
Chúng tôi đang ngồi thành hàng ngang quay về phía bếp, trông như ban giám khảo. Dù là ban giám khảo chất lượng thấp, không có chút uy nghiêm nào.
Hơn nữa, chỉ có một mình tôi am hiểu về trang phục. Tôi đã làm nhiều thứ với tư cách dân chuyên đấy nhé. Như nhái hàng thương hiệu nổi tiếng... à thôi, chuyện quá khứ rồi.
"Cháu thích may vá nên được xem mẫu thử của Ucriness-san thì vui lắm ạ."
"Định ăn cắp kỹ thuật à?"
"Ăn cắp gì chứ... chỉ tham khảo thôi mà."
Cũng như nhau thôi.
"...Magda không may vá nên sẽ mượn mẫu thử của Ucriness rồi không trả lại một cách mơ hồ."
"Đó chính xác là ăn cắp đấy."
Tôi phải dốc sức ngăn cản, vì Magda nữa.
Nhưng Magda có vẻ không bình tĩnh nổi. Chẳng lẽ con bé thực sự tiếc vì không được chọn làm người mẫu?
"...Loretta. Hôm nay cũng ngủ lại đi."
"Đêm qua vui đến vậy sao?"
"...Trong lúc Loretta ngủ, Magda sẽ đổ đầy pudding vào miệng."
"Thôi đừng làm vậy. Tội Loretta lắm."
Không biết là tra tấn hay phần thưởng nữa.
Nếu là Loretta thì có lẽ cô ta sẽ hơi vui. Cô ta thích pudding mà.
"Lần sau phải nhờ may đầm cho Magda nữa."
"...Đầm cưới?"
"Sao lại thế...? Đi dự đám cưới thì chúng ta cũng phải ăn mặc đẹp chứ."
"...Yashiro cũng vậy?"
"Tất cả mọi người."
"...Thế à."
Tai Magda vểnh lên, đuôi từ từ đung đưa, có vẻ tâm trạng đã tốt lại.
"...Vậy thì, đầm giống Loretta cũng được."
"Nhóc thích giống à?"
"...Tạm chấp nhận."
Dù sao thì Magda và Loretta cũng thân nhau.
Tuy một chiều, nhưng có lẽ con bé có chút hối hận vì đã ghen tị.
"...Mặc đầm giống nhau để phơi bày xem Magda dễ thương hơn như thế nào cũng được."
...Hai đứa thân nhau mà, phải không?
"...Loretta sẽ đáng thương."
"Với nhỏ đó thì dù vậy cũng vui mà."
"...Đó cũng là điểm dễ thương của Loretta."
"Nhỏ tuổi hơn thì đừng nói vậy chứ."
"...Dù nhỏ tuổi hơn nhưng cấp cao hơn."
"Đến chịu với nhóc."
Không biết câu ‘cấp cao hơn’ có phải tiếng lòng hay không, nhưng nếu sau này Loretta gặp vấn đề gì, Magda chắc chắn sẽ bảo vệ cô ta bằng mọi giá.
Với tư cách bạn bè, với tư cách tiền bối tại nơi làm việc.
Loretta chắc cũng vậy.
"A, Yashiro. Natalia ra rồi kìa."
Nghe Estella nói, tôi quay sang và thấy Natalia đang băng qua quầy bước về phía chúng tôi.
Ồ... khá đấy.
"Tôi đã cài gọn phần ngực lại rồi. Thế nào?"
Đúng như Natalia nói, phần vải ngực dư ra đã được cài lại để không đáng chú ý.
Chiếc đầm có đường nét đẹp làm nổi bật đường cong cơ thể, rất hợp với Natalia có vóc dáng đẹp.
"Đẹp đấy. Rất tuyệt."
"Cảm ơn Yashiro-sama. Nhưng tôi muốn nghe cảm nhận về chiếc đầm cơ."
"Ừm, tôi cũng đang nói về chiếc đầm mà?"
"Chứ không phải dù tôi cởi đầm ra đứng trần truồng ở đây thì cũng nhận được cảm nhận tương tự sao?"
Cô lạc quan đến mức nào vậy?
Nhưng làm ơn đừng khỏa thân trong phòng ăn nhé.
"Có điều, hơi khó di chuyển."
"Không sao, đầm cưới là vậy. Cô dâu không cần di chuyển nhiều, mà phải cư xử ưu nhã. Lý tưởng là nhìn đẹp khi đứng yên."
"Vậy à. Tôi hiểu rồi."
Natalia xả vai, đứng yên, trông tao nhã và đẹp đẽ.
Tư thế chuẩn và cử chỉ đẹp đến từng ngón tay.
Thậm chí có cảm giác chiếc đầm vốn để tôn lên cô dâu lại được tôn lên bởi Natalia.
Đầm ôm eo, váy xòe phồng xốp, tạo nên đường nét đẹp.
Tôi muốn phần váy có phân lượng nhiều hơn một chút.
"Làm váy bồng bềnh hơn đi."
"Bồng bềnh nhỉ. Được rồi."
"Thêm ren thì sao ạ?"
"Vậy thì thêm nhiều diềm xếp bồng bềnh nữa."
"Tôi sẽ tham khảo."
Ucriness lập tức ghi chép góp ý của tôi, cùng ý tưởng của Ginette và Estella.
Có vẻ Ucriness đang khá lo lắng. Sổ tay đen kịt vì ghi chép nhiều.
"Đây là lần đầu tiên nên ta cũng căng thẳng."
Chắc do tôi nhìn vào sổ ghi chép, Ucriness nói như lời biện minh.
"Nhưng, đối với Wendy-san thì đây là sân khấu lớn chỉ có một trong đời. Nên ta muốn tặng cô ấy chiếc váy tuyệt nhất. Ta rất nghiêm túc đấy."
"Tôi tin tưởng tay nghề của bà mà."
"Nghe câu đó ta vui lắm. Nhưng hãy cho ta lời khuyên thật lòng nhé, Yashiro-chan."
Dù được tin tưởng, không làm được thì vẫn không làm được à?
Gì chứ lời khuyên thì tôi cho bao nhiêu cũng được.
"Có để hở vai không?"
"Không. Wendy-san không phải dáng người có ngực nổi bật, và xét tính cách cô ấy thì ta định hạn chế hở hang một chút."
Đầm để hở vai và khoét ngực sâu thì đẹp, nhưng nếu không có ngực tương đối thì không hợp. Ginette hay Norma mặc chắc sẽ đẹp.
"Giờ xem phần ngực chiếc đầm Loretta mặc nhé."
Khi Ucriness ra hiệu, Loretta xuất hiện từ phía sau quầy.
"Ồ, ổn đấy."
"...Mừ. Loretta, được đấy."
"Đầm đúng nghĩa nhỉ."
"Đơn giản mà dễ thương ha."
"Ơơ!? Sao em lại được khen một cách bình thường vậy!? Không ai nói 'xì, bình thường quá' sao!?"
Cô muốn bị nói vậy à...?
Trong đầu Loretta, điều đó đã trở nên bình thường rồi ha... theo nghĩa rộng thì đó cũng có thể là bệnh nghề nghiệp đấy.
Quen với vị thế bị trêu quá rồi.
Chiếc đầm Loretta đang mặc, phần ngực có thêu thùa tinh xảo và ren rất công phu. Ngược lại, phần còn lại cực kỳ đơn giản.
Đặc biệt phần váy, tuy có phân lượng nhưng không có trang trí gì.
"Đầm của Loretta, ta muốn mọi người chú ý vào phần ngực nên làm phần khác đơn giản."
"Hả? Gì cơ?"
"Muốn chú ý vào phần ngực nên làm phần khác đơn giản..."
"Hả? Lần nữa đi."
"Chú ý vào phần ngực..."
"Hả? To hơn đi."
"Thôi đủ rồi, onii-chan! Anh định bắt bác ấy phải nói 'chú ý vào phần ngực' bao nhiêu lần nữa chứ hả!?"
Loretta che phần ngực cần phải nhìn mà nói.
Ngốc! Che làm gì! Bỏ tay ra!
"Được rồi, mọi người! Hãy chú ý vào ngực Loretta!"
"Không phải ngực! Là phần ngực! Chú ý vào trang trí phần ngực!"
"Yashiro-san. Hư!"
Tôi bị kéo tay áo và bị mắng nhẹ.
"Đầm của Loretta cũng dễ thương đấy. Tôi thích."
"Thật ạ? Estella-san thích em ạ?"
"Không, là đầm. Nhưng đương nhiên là tôi cũng thích Loretta."
Loretta không quen được khen nên tham lời khen.
"Tôi cũng thích nữa, ngực ấy."
"Onii-chan im dùm chút đi!"
Ơ... phản ứng khác quá.
Dù tôi đang dành lời khen từ đáy lòng.
"Đường nét lộ ra đẹp hơn ta nghĩ. Ừm. Loretta-chan, ngực đẹp đấy."
"Ơ!? Th-thật ạ? Lần đầu cháu được khen như vậy đấy!"
"Nice oppai, Loretta!"
"Onii-chan im dùm chút đi!"
...Khó hiểu.
"Này, Ginette. Khác nhau chỗ nào vậy?"
"Tâm thế... có lẽ vậy?"
"Vì cậu chỉ khen 'ngực' thôi chứ sao."
"...Vì là Yashiro nên đành chịu."
Tôi bị ném ý kiến khắc nghiệt từ hai bên và trên đùi.
Còn Gilberta... cô ta đang nhìn chiếc đầm bằng ánh mắt lấp lánh. Chắc trang phục như thế này hiếm thấy đối với cô ta.
"Tiếc quá. Khi không thấy được thành phẩm."
Có vẻ cô ta đang hình dung phần ngực chiếc đầm của Loretta kết hợp với đầm của Natalia, nhưng khó tưởng tượng tốt.
"Thành phẩm để dành cho ngày đó, cũng có phần cố ý tách riêng."
Dường như đó là sự cân nhắc của Ucriness để chúng tôi có sự ngạc nhiên mới mẻ.
Dù cho xem thành phẩm thì khi bản thân mặc vào ấn tượng cũng thay đổi hoàn toàn, nên tôi nghĩ không cần giấu đến vậy.
"Rất hữu ích. Cảm ơn hai cưng. Cảm ơn mọi người."
Cúi đầu với hai người mẫu và chúng tôi, Ucriness trông rất hài lòng. Có vẻ có thu hoạch.
"Hai cưng có thể cởi ra được rồi."
"Vậy thì..."
"Vào trong mà cởi, Natalia!"
Màn tấu hài chủ tớ quen thuộc.
Ngực Estella chắc đã mòn vì phải phản bác quá nhiều. Tại tiêu hao năng lượng mà.
"Nhưng, Estella-sama. Từ nãy đến giờ Yashiro-sama cứ nhìn tôi bằng ánh mắt dâm dục, nên có lẽ cần đáp ứng kỳ vọng của cậu ta một chút..."
"Ginette. Giúp Ucriness, lập tức dẫn Natalia vào trong!"
"V-vâng. Hiểu rồi ạ!"
Mặc quần áo khác thường thì hưng phấn lên.
Để Natalia trong trạng thái đó tự do rất nguy hiểm. Vì vậy, phải rút lui ngay lập tức!
Natalia bị Ucriness và Ginette lôi đi, biến mất vào bếp.
...Hòa bình đã trở lại thế giới.
"Yashiro. Ánh mắt dâm dục cũng vừa phải thôi nhé."
"Ơ? Tôi vừa mới tưởng cô đang suy nghĩ đúng đắn, hóa ra tôi hiểu lầm à?"
Khi bạn tấu hài bị lôi đi mất thì tôi lập tức lấy làm thế thân. Đồ khoái tấu hài.
"Onii-chan~"
Loretta nhí nhảnh đến trước tôi, chụm gót chân lại, hai tay khoanh sau lưng, mắt bẽn lẽn ngước nhìn mặt tôi:
"Thế nào ạ?"
"Nếu là cảm nhận thì lúc nãy..."
"Em chưa nghe mà. Cảm nhận ngoài ngực ra."
Nghe cảm nhận về ngực là được rồi mà.
Đó là tất cả.
"Cấu trúc đầm đặc biệt nên thật sự khó nói gì."
"Mưmư... vậy ạ? Em khá thích mà..."
"Tôi nghĩ có chiếc đầm hợp với cô hơn đấy."
"Hơn?"
Loretta đứng bên kia bàn, khoảng cách có thể nhìn rõ toàn thân.
Không có thịt thừa, thân hình gầy còn vẻ trẻ con. Tuy nhiên, mái tóc đã dài hơn một chút khiến Loretta trông trưởng thành hơn trước.
Với Loretta đang ở độ tuổi bắt đầu chuyển từ thiếu nữ sang người lớn, tôi nghĩ đầm rực rỡ, dễ thương, tươi sáng hơn sẽ hợp hơn.
"Chừng nào cô mặc đầm dành cho riêng mình chứ không phải thay Wendy, tôi sẽ khen không tiếc lời."
"Th-thật ạ!? A-anh hứa rồi nhé! Nếu nói dối thì phải nuốt trăm con ếch đấy!"
"Í ẹ~ tra tấn gì ghê vậy..."
Đầm của Ucriness quả thực làm rất tốt, nhưng vẫn chưa hoàn thiện, chưa đủ sức để đỡ được Loretta nhà mình.
"Với chiếc đầm đó thì không thể hiện hết được mặt tốt của cô."
"Honya!?"
"...Tức là, lần này Loretta vượt qua đầm, thắng rồi."
"Chờ chút!?"
"Có vẻ đúng là thế."
"C-cả Estella-san nữa!? S-sao vậy!? Sao mọi người khen vậy!? Cứ được khen liên tục thế này hoang mang quá!"
Chắc do sự nghèo túng, Loretta lúc nào cũng nói muốn được khen, nhưng khi được khen thì không biết phải làm mặt gì, chỉ biết bối rối.
Cuối cùng, Loretta quay sang cầu cứu nơi nương tựa của Ánh Dương Quán, Ginette.
"Ch-chủ quán!"
Cô ta băng qua quầy chạy vào bếp. Từ đó vọng ra:
"Chửi em đi ạ!"
"Uẻẻ!? V-việc này có vẻ hơi khó!"
Vãi... tự mình muốn bị trêu để tìm bình yên trong tâm hồn thì là bệnh luôn rồi.
Mà, Ginette thì chắc không nói gì đâm thủng trái tim đâu. Cách an toàn phết.
"Đầm đẹp, tôi nghĩ."
"Gilberta chưa có cơ hội mặc đầm như thế à?"
"Phục vụ hậu phương là bổn phận. Tôi không cần nổi bật."
"Dù vậy, thỉnh thoảng cũng muốn ăn mặc đẹp chứ?"
"Dù ăn mặc đẹp... cũng không có người để cho xem."
Vẻ mặt hơi u ám, râu xúc giác khẽ dao động.
Ăn mặc đẹp một mình thì... cô đơn nhỉ.
"...Vậy thì, giờ mặc là được."
Từ đùi tôi nhảy xuống, hạ cánh đẹp như vận động viên thể dục, Magda đứng trước Gilberta nói với vẻ mặt vô cảm quyết đoán.
"...Ở đây, có Yashiro sẽ nhìn kỹ, khen từ đáy lòng 'Magda dễ thương nhất thế giới'."
"Ủa? Sao nghe sai sai?"
Sự kháng cự nhỏ nhoi của tôi bị phớt lờ, Magda – với ánh mắt trông vô cảm nhưng chứa đầy nhiệt huyết – nắm tay Gilberta như một giáo viên tận tâm.
"...Giờ không làm thì còn lúc nào nữa?"
"Nà, Magda... à thôi, ta không nói gì nữa."
Nhóc đã sống ở Nhật Bản bao nhiêu năm vậy?
Nhóc từng sống ở đó phải không? Hay là sao? Ở thế giới này cũng có mấy người như thế?
*Chú thích: “いつやるか? 今でしょ!” là một câu nói thịnh hành vào năm 2013 xuất phát từ Osamu Hayashi – một giảng viên nổi tiếng tại trường trung học Toshin.
"...Đúng lúc bây giờ, ở quán này có hai chiếc đầm."
"Mượn được sao, đầm lúc nãy?"
"...Được hay không cũng mượn."
"Magda. Nghe như danh ngôn, nhưng đó chỉ là cướp đấy nhé?"
Chủ nghĩa Jaian đấy.
"Được không? Bạn Yashiro?"
"Ờ thì, thử hỏi Ucriness xem sao? Mặc thử thôi chắc cho phép đấy?"
Ucriness thích cho thiếu nữ xinh đẹp mặc trang phục. Gilberta cũng khá dễ thương mà, nếu xin thì chắc không từ chối đâu.
"...Nào, đến lúc quyết định."
"Muốn mặc thử... nếu được phép, tôi."
"...Chuyện đã định. Nào, đi thôi."
"Đi, tôi!"
Magda vô cảm quanh năm và Gilberta ít biểu cảm, với vẻ mặt quyết đoán, tiến về phía bếp.
Magda muốn mặc thử nhỉ.
Khéo léo lấy Gilberta làm cớ.
"Cô không định mặc thử à?", tôi hỏi Estella.
"Tôi có khá nhiều cơ hội mặc đầm mà."
"Cũng đúng."
"Nếu Yashiro khen từ đáy lòng rằng 'Estella dễ thương nhất thế giới' thì biết đâu tôi sẽ mặc đấy."
"Thích mà còn bày đặt."
"Ai biết được?"
Phòng ăn rộng chỉ còn hai người.
Bầu không khí chỉ tồn tại khi ở riêng với Estella, tôi khá thích.
Cảm giác thăm dò nhau để bắt bẻ lời lẫn nhau... không tệ.
Tôi định giết thời gian bằng trò chơi đó cho đến khi Magda và Gilberta thay đồ xong nhưng...
"...Thất bại."
"Đã quyết định từ bỏ, chúng tôi."
Magda và Gilberta, vẫn mặc quần áo cũ, băng qua quầy trở về.
Ủa?
Đầm đâu?
Nhìn về phía bếp, Loretta và Natalia đã thay đồ, trở về trang phục thường ngày, cùng đi ra. Cả hai đều ủ rũ.
...Rốt cuộc có chuyện gì vậy?
"Yashiro-sama. Estella-sama... tôi xin lỗi về những lời nói và hành động kiêu ngạo của mình hôm nay."
"Em cũng đã quá hưng phấn, xin lỗi ạ."
"Hai người sao vậy!?"
Gì vậy trời!?
Hai người vừa rồi còn được khen dễ thương, lên mây xanh, giờ cùng nhau chán nản.
...Khoan! Chẳng lẽ!?
Dự đoán được tình hình, tôi ngồi lại đúng tư thế, chuẩn bị cho cú sốc lớn nhất sắp tới, tập trung ánh nhìn về phía bếp.
...Sắp rồi. Sắp tới rồi!
"Ơ-ơm..."
Từ lối đi nối nhà bếp với phòng ăn, Ginette dần dần xuất hiện.
Mặc chiếc đầm 'được làm với phần ngực rất rộng' mà Natalia vừa mặc...
"Ngực... chà bá lửa!"
"Yashiro! Tôi hiểu cảm giác của cậu, nhưng đừng diễn đạt trực tiếp quá được không!?"
"Nh-nhưng, chà bá lửa kìa!"
"Dù chà bá lửa đi nữa!"
"Ơ-ơm, hai người đừng như thế nữa mà!"
Và Ginette nói trong khi ngực chà bá lửa nhô ra.
Khoan, chiếc đầm đó...
Khi Natalia mặc, đã dùng ghim cài vải thừa.
Bây giờ chắc chắn không chỉnh sửa gì.
Không làm gì cũng sắp bung ra!
"Thật sự, tôi đã hơi kiêu ngạo."
"Em cũng vậy... so với Chủ quán thì còn xa lắm."
"Không phải thế đâu! Natalia-san cũng đẹp, Loretta-san cũng dễ thương mà! Phải không, Yashiro-san!?"
"Ừ. Nhưng ngực Ginette to nhất!"
"Đ-đừng nói về ngực nữa mà! Anh mau sám hối đi!"
Sau đó, khi đã bình tĩnh lại một chút, tôi nghe giải thích: "Khi đi giúp Natalia-san thay đồ ở phía sau, Ucriness-san, Natalia-san và Loretta-san đã thuyết phục tôi mặc thử chiếc đầm này nhưng... bầu không khí tự dưng trở nên lạ quá... xin lỗi ạ."
Cuối cùng, Ginette cũng thay ra ngay lập tức.
Tôi chưa kịp ngắm kỹ, vì mắt cứ dán vào cái chà bá lửa...
Nhưng thôi, không sao.
Vì ngực là tất cả mà.
3 Bình luận