Web Novel - Phần 1 ~ Hậu truyện (50 chương)

Hậu chương 13: Lucia Suarez

Hậu chương 13: Lucia Suarez

"Ngươi có phải là 'con người' không?", ả hỏi.

Đó là một phát ngôn quá đủ để khiến đối phương khó chịu. Có nói là đang gây sự cũng không sai.

Vì nó giống như đang công khai tuyên bố rằng mình phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc.

"Tôi có nghĩa vụ phải trả lời không?"

"Yashiro...!"

Estella giật tay áo tôi. Nhưng tôi phớt lờ.

Lucia, lãnh chúa Quận 35, trẻ và xinh đẹp hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Tuy nhiên, điều vượt quá tưởng tượng ngang bằng với điều đó là... ánh mắt lạnh lùng mà ả nhìn người khác.

Ả không những không tôn trọng đối phương, mà còn chẳng coi họ là ngang hàng.

Tôi không có cái đầu để cúi xuống hay nụ cười để dành cho kẻ như thế này.

"L-Lucia-san. Lâu lắm rồi không gặp."

Estella vội vàng chào Lucia, cố gắng xua tan bầu không khí tồi tệ chỉ sau một khoảnh khắc.

"Hửm? Cô hình như là... từ Quận 42?"

"Vâng. Tôi là Estella. Tôi đã kế thừa cha và trở thành lãnh chúa."

"Vậy à. Đáng chúc mừng nhỉ. Ta sẽ gửi quà mừng cho cô sau."

"Không dám ạ! À, không. Tôi xin cảm kích."

"Ừm. Hãy nhận lấy đi."

Estella cứ khiêm tốn mãi.

Nhỏ này có cái tật cứ phải tỏ ra khiêm nhường một cách lạ lùng trước những người có quyền lực ở các quận khác nhỉ.

Có lẽ do nhỏ lo nếu làm đối phương tức giận thì Quận 42 sẽ bị ảnh hưởng... nhưng làm sao nói nhỉ, ngay từ ấn tượng ban đầu đã thua rồi.

Có lẽ tôi cũng phải rèn luyện tinh thần cho nhỏ một lần.

"Nè nè, chị Lucia~"

Masha vỗ nước trong bể và xoay người để quay mặt về phía Lucia.

Ngay sau khi chạm ánh mắt với Masha, mặt Lucia nhăn nhó trong thoáng chốc.

Ả này... vừa bộc lộ sự khó chịu à?

Có phải vì Masha là thú nhân...?

"Nhóm Yashiro-kun có chuyện muốn nói với chị Lucia đó~"

"Yashiro?"

"Là người ngực đằng kia ạ, cái người tên Yashiro ấy."

Nghe Gilberta nói, ánh mắt Lucia hướng về phía tôi... rồi ngay lập tức quay lại Gilberta.

"Người ngực!?"

Đúng kiểu ‘Cô đang nói cái quái gì vậy!?’

Ừm... hẳn là vậy rồi.

"Yashiro là ngươi sao?"

Ánh mắt Lucia lại hướng về phía tôi.

Độ sắc bén tăng lên gấp bội.

"Ngươi đã dạy Gilberta cái gì vậy?"

"Cái đó là tự cô ta nói à nghen."

"Người ngực đã khen... ngực của tôi."

"Ngươi...! Trong lãnh địa của người khác mà còn vô liêm sỉ đến vậy!"

Chắc không có ác ý, nhưng Gilberta... cô im đi.

"Chắc là không có đâu... nhưng ngươi đang làm chuyện tương tự với Ma... với trưởng Hội cá biển đằng đó sao?"

...Vừa rồi sao lại sửa lời nhỉ?

"Sao vậy? Trả lời không được à?"

"Tôi thấy không cần thiết phải trả lời."

"Yashiro...!"

Đừng hở tí là ngăn tôi, Estella.

Vì đã muộn rồi.

Có vẻ như mối quan hệ thù địch giữa tôi và ả đã được thiết lập.

"Hừm... kẻ vô liêm sỉ không biết lễ nghĩa à... Gilberta."

"Vâng."

"Vứt hắn ra ngoài."

"Vâng."

Ngoan ngoãn, Gilberta không do dự tiến lại gần tôi và túm lấy cổ áo tôi... Giống như khi cầm thứ gì đó bẩn thỉu vậy.

"Này!"

"Khi vứt ra ngoài, tôi sẽ, cầm cậu, như cầm đồ bẩn thỉu."

Ai là đồ bẩn thỉu chứ!?

Tôi định giũ tay Gilberta ra, đặt tay lên cánh tay cô ta nhưng...

Không nhúc nhích.

Cô ta rèn luyện nhiều đến mức nào nào vậy?

Chỉ bị cô ta túm bằng ngón cái và ngón trỏ thôi mà dù dùng cả hai tay tôi vẫn không thoát ra được.

Không chỉ vậy, cơ thể tôi còn bị kéo lê về phía cổng.

Cô này... lẽ nào...

Không, nếu suy đoán của tôi đúng thì mọi thứ đều hợp lý.

Về việc không gọi tên Masha. Ý nghĩa của câu hỏi 'có phải con người không'. Và sự mâu thuẫn giữa tin đồn của lãnh dân và ấn tượng tôi có được. Cũng như ý nghĩa của sự thù địch quá rõ ràng hướng về phía tôi.

Nếu đúng như vậy thì...

"Lucia! Tôi có điều muốn hỏi!"

"Ta không có chuyện gì để nói với ngươi. Hãy mau về đi. Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa."

Lucia chắc chắn có phân biệt đối xử.

Hẳn đó cũng là lý do tại sao Estella sợ hãi quá mức cần thiết, Gilberta tin tưởng, và Masha tỏ ra thân thiện.

Nếu vậy thì chỉ có một giải pháp.

"Wendy đằng đó là người tộc Bướm ma!"

Trong lúc bị kéo lê, tôi chỉ vào Wendy và nói.

Wendy giật mình khi đột ngột được nhắc tên, ánh mắt lướt qua lại giữa tôi và Seron.

"Hơn nữa, cô ta là..."

Và ngay khi nói đến đó, tôi bị ném ra ngoài cổng.

Vì vậy tôi ngậm miệng lại. Tôi không định nói gì cho đến khi được cho vào trong khuôn viên.

Có lẽ điều đó đã được truyền đạt. Lucia nhìn về phía này và gật đầu với Gilberta.

"Gilberta. Đưa người đó vào đây."

"Rõ."

Vừa dứt câu, Gilberta nhấc bổng tôi lên bằng một tay và sải bước quay trở lại khuôn viên.

...Bộ tôi là trẻ con chắc?

Gilberta tiến về phía Lucia, rồi... thả tôi xuống ngực Lucia.

Được trao tôi, Lucia vội vàng đưa tay ra đỡ lấy.

...Hửm? Tình huống gì thế này?

"Ngươi... Ngươi định làm gì vậy?"

"Hỏi thị vệ trưởng của cô á!"

Và giải thích cho tôi hiểu đi nào.

Gilberta làm trò quái quỷ gì đây?

"Tôi nhận được lệnh đưa vào đây. Nên đã đưa người ngực vào."

"Ai bảo ngươi đưa người ngực đến tận ngực ta chứ?"

Ơ, phản bác đó sao sao ấy nhỉ?

Hay là thả tôi xuống đi? Nhìn thì không ra nhưng ả mạnh thật đấy.

Và ngực ả không to như tôi nghĩ. Cỡ B chăng.

"Xuống đi."

"Cô mới là người nên thả tôi xuống ấy."

"Ngươi dám ra lệnh cho ta à?"

"Doạ dẫm trong khi bế tôi thì uy lực cũng giảm phẩn nửa đấy."

Tôi có cảm giác như đang bị cưng chiều hết sức.

Lucia cho tôi xuống đất và dùng tay phủi phần cơ thể tôi vừa chạm vào với vẻ khó chịu.

"...Phải khử trùng mới được."

"Bộ tôi là vi khuẩn chắc!?"

"Hừm. Ta không thích bị người khác sờ mó."

À, cũng hợp lý.

Thế sao không tái giáo dục thị vệ trưởng của cô đi?

"Thế, cho ta nghe tiếp phần trước đó được không?"

Ánh mắt Lucia lại chộp lấy tôi.

Ả hoàn toàn không nghĩ về sự bất lịch sự mình đã làm hay cảm giác của tôi.

Hẳn ả nghĩ rằng nếu bản thân nói thế nào thì thế giới sẽ vận hành như vậy.

Chẹp, đúng là một quý tộc ra dáng quý tộc.

Tôi nhìn về phía Wendy một lần và nháy mắt truyền đạt thông điệp "đừng lo lắng".

Wendy giảm bớt vẻ lo lắng và khẽ gật đầu.

"Wendy xuất thân từ Quận 35."

"Thật ư?"

"Thật. Đúng không, Wendy?"

Tôi chuyền câu hỏi của Lucia cho Wendy.

Với vẻ mặt vẫn còn căng thẳng, Wendy quay sang Lucia và cúi đầu thật thấp:

"Vâng. Đúng như lời ngài Anh hùng nói. Hiện tại, cha mẹ tôi cũng đang được chiếu cố ở quận này."

"...Anh hùng?"

"Biệt danh thôi."

Không có ý nghĩa sâu xa gì đâu. Nên đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn hạt cơm khô dính ở cổ tay áo như vậy.

"Ta chưa từng thấy mặt cô bao giờ."

"V-vâng. Vì tôi đã rời quận này từ khi còn nhỏ nên..."

"Có điều gì làm cô bất mãn sao?"

"Kh-không! Tuyệt đối không ạ! Chỉ là tôi có một ước mơ không thể từ bỏ... nên..."

"Thế à... Nếu có ước mơ thì đành chịu nhỉ."

Lucia lộ ra vẻ mặt hơi buồn bã.

Lucia vốn chỉ tỏ ra nghiêm nghị, giờ lần đầu thay đổi biểu cảm.

Tôi đã nghi ngờ không biết ả có cơ má không, hóa ra vẫn hoạt động.

Tuy nhiên, có vẻ... đúng như tôi đoán.

"Wendy. Cởi mũ ra đi."

"...Ơ?"

Khi tôi nói, Wendy thoáng ngẩn người, nhưng ngay lập tức "À, phải. Tôi thất lễ rồi." và vội vàng cởi chiếc mũ vành rộng ra.

Có vẻ cô ta nghĩ đội mũ trước mặt lãnh chúa là bất kính.

Ờ thì, điều đó có thể đúng, nhưng... mục đích của tôi không thế.

"...Đ-đó là..."

Khi Wendy cởi mũ, hai chiếc râu xúc giác lộ ra, lắc lư đáng yêu.

"...Không được."

Lucia lẩm bẩm, rồi đột ngột bước đi.

Với ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy, ả tiến lại gần Wendy và nắm lấy cánh tay cô ta.

"Theo ta!"

"Hả!? Ơ-ơm, ngài Lucia!?"

Rồi ả kéo mạnh tay Wendy, tiến thẳng về phía dinh thự.

Trong lúc bị kéo đi trong hoang mang, Wendy nhìn về phía Seron.

Dù không nói "cứu em", nhưng ánh mắt cô ta như đang nói vậy.

"Wendy!"

Không chịu nổi, Seron đuổi theo, nhưng...

"Gilberta!"

Chỉ với một tiếng gọi đó, bước tiến của Seron đã bị cản trở.

Gilberta chen vào giữa chúng tôi và Lucia, dang rộng hai tay chặn lại.

"Cấm bất cứ ai bước vào dinh thự!"

"Vâng."

Dù chúng tôi định rút ngắn khoảng cách, nhưng Gilberta phong tỏa chuyển động của chúng tôi từ khoảng cách tinh tế.

Tôi cảm giác có thứ gì đó giống chiến khí đang tỏa ra... Uy lực thật ghê gớm.

"Đã chấp nhận... mệnh lệnh của ngài Lucia. Cấm bước vào... các người."

Nếu bất cẩn lại gần có lẽ sẽ bị thương...

Trong khi chúng tôi bị cản bước, Wendy đã bị Lucia dẫn vào trong dinh thự.

"Ngài Anh hùng! Wendy đã...!"

Seron hoảng loạn.

Có lẽ cậu ta muốn đột phá bằng vũ lực, nhưng với đối thủ là Gilberta thì điều đó không thể.

Dù làm được đi nữa thì cũng nên tránh hành động chống lại lãnh chúa.... vậy thì!

"Mọi người, nằm xuống!"

Theo hiệu lệnh của tôi, Seron, Ginette, Estella và cả Regina đều nằm sấp xuống đất.

Trò chơi dạy chó trong vườn hoa lại có ích ở đây à... không, tôi đâu có dạy. Mấy người này hợp ý nhỉ.

"Được rồi, cứ thế tiến lên!"

"Không cho! Cấm bước vào, các người!"

"Ngây thơ quá, Gilberta! Nhìn kỹ đi, chẳng có ai bước cả!"

Tất cả chúng tôi đều đang ‘bò vào’. Không phải 'bước vào'!

"...Này, Yashiro. Ngụy biện kiểu này..."

"Ừm. Vậy thì không còn cách nào khác. Tôi không có lý do ngăn cản."

"...mà lại được sao!?"

Estella trố mắt trước sự ngay thẳng của Gilberta.

Nhưng, ngụy biện kiểu này mà được... tôi cũng ngạc nhiên lắm.

"A~ đợi tớ với! Gilberta-chan~! Đưa tớ theo nữa~!"

Masha dang rộng hai tay trong bể nước, vỗ nước rào rạt.

Không đời nào Gilberta chịu giúp đâu.

" 'Bước' thì không được, nhưng như cô Masha thì... chấp thuận."

"Cái gì cũng được hết à!?"

Dù tôi là kẻ đầu têu!

"Tôi đã quyết định là không có vấn đề."

Chính quyết định của cô là thứ có vấn đề đấy... đó là điều tôi nghĩ, nhưng nếu đã cho vào thì cảm ơn, hẹ hẹ.

Chúng tôi ra sức 'bò vào' dinh thự.

Quần áo có lẽ rách nát hết rồi...

"Đã vào rồi thì đứng lên không sao chứ?"

"Không sao, tôi nghĩ."

"Vậy thì dẫn chúng tôi đến chỗ Lucia đi!"

"Rõ!"

Không hiểu sao, Gilberta có vẻ phấn khích hòa theo chúng tôi.

Có thể cô ta là người có ý thức đồng điệu mạnh, dễ bị cuốn theo không khí của tập thể... Hay là do từ xưa đến giờ không có nhiều bạn bè nên hơi phấn khích?

"Nà, Gilberta. Cô có bạn bè không?"

"Tôi... không có cơ hội kết bạn."

À... quả nhiên không có.

Tụt cảm xúc nặng dữ. Cảm giác như lưng đang gánh dòng chữ "xịu..."

"Vậy thì, khi nhiệm vụ này thành công, chúng ta làm bạn!"

"Cậu nói thật chứ!?"

Cô ta đớp ngay!?

Ơ, muốn bạn bè đến thế sao!?

"Ơ-ờ. Thật. Thỉnh thoảng tôi sẽ đến chơi, cô cũng thế nhé."

Và cung cấp thông tin ngon cho tôi nhé.

"Tôi... hiểu rồi! Nhất định thành công, nhiệm vụ này!"

Gilberta đang hừng hực.

Trong vẻ mặt vốn tưởng lạnh lùng, giờ có thể thấy ý chí chiến đấu nóng bỏng sôi sục.

Cô ta đơn giản chỉ là không biết cách cười thôi.

Phải làm cô ta cười nhiều mới được.

"Mẹ đã nói, 'Phải quý trọng bạn bè hơn bất cứ thứ gì'."

Mẹ cô cũng nói kiểu đó sao?

Gia tộc phức tạp thật.

"Bạn bè uý trọng hơn bất cứ thứ gì... hơn cả lãnh chúa phải phục vụ!"

""Không không không.""

Estella và Regina không chịu nổi phải bắt bẻ. Nhưng, có sao đâu, được quý trọng như vậy cơ mà. Cứ để cô ta quý trọng mình đi.

"Đây... là phòng riêng của ngài Lucia!"

Nhiệt tình lắm, nhưng ổn không vậy...? Chắc sau vụ này cô bị mắng nhiều lắm đấy.

"Yashiro... cậu đúng là luôn cuốn người xung quanh vào..."

"Nào nào, có nhiều người hợp tác thì tốt chứ sao..."

Bị Estella nhìn bằng ánh mắt ngán ngẩm, tôi định đưa ra lời bào chữa kiểu "Thực ra tôi cũng không nghĩ cô ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời đến thế" thì...

"Kyááá!?"

...tiếng thét của Wendy vang lên từ phòng riêng của Lucia.

"Wendy!? Anh đến ngay!"

"Khoan, Seron! Thế thì quá..."

"Tránh ra, Estella! Đây là tình huống khẩn cấp!"

Seron mất bình tĩnh, muốn xông vào vì tiếng thét của Wendy.

Estella do dự vì lo lắng về ấn tượng với Lucia.

Giữa lúc đó, tôi...

"Xin phép!"

...sau khi thông báo sơ một tiếng, bình tĩnh mở cửa phòng riêng của Lucia.

Và cảnh tôi chứng kiến ở đó là...!

"Râu xúc giác! Râu xúc giác! Dễ thương quá! Cực kỳ dễ thương!"

...Lucia đang cọ má vào râu xúc giác của Wendy với vẻ mặt nhũn hết cỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!