Web Novel - Phần 1 ~ Hậu truyện (50 chương)
Hậu chương 14: Trong sáng hay ngốc nghếch?
3 Bình luận - Độ dài: 4,118 từ - Cập nhật:
"Ôi, đây là cảnh tượng không thể để người ngoài thấy. Tôi phải chọc mù mắt mấy người thôi."
Nhìn điệu bộ ngờ nghệch của Lucia, Gilberta hoảng loạn dữ dội.
"Có mệnh lệnh bạo lực như vậy sao?"
"Không đau đâu, chắc vậy."
"Đau chứ sao không!"
Tôi ngăn hành động điên cuồng của Gilberta, không biết cô ta nghiêm túc đến mức nào nữa.
Cơ mà, đúng như tôi đoán.
"Ơ-ơm... Yashiro-san. Chuyện này là sao...?"
Trong khi tất cả mọi người đều sững sờ trước điệu bộ ngờ nghệch quá mức của lãnh chúa Quận 35, Ginette đến bên cạnh tôi và yêu cầu giải thích tình hình.
"Chúng ta đã hiểu lầm hoàn toàn từ gốc rễ."
"Hiểu lầm ư...?"
Đúng vậy.
Vì Lucia đã hỏi "Các ngươi là 'con người' phải không?"... Và từ tình huống Calvin bị đuổi ra ngoài, cộng với thái độ lạnh lùng với Masha, tôi đã hoàn toàn nghĩ rằng cô ta đang 'phân biệt đối xử với thú nhân', nhưng...
"Cô ta 'cuồng thú nhân' đấy."
"C-cuồng...?"
Lucia mê mẩn với râu xúc giác của Wendy đến nỗi không nhận ra chúng tôi đã xâm nhập.
Có lẽ cuộc gặp gỡ bí mật với Masha cũng giống như thế này. Vì vậy mà người ngoài không được phép vào. Nếu hình ảnh của một người có nhân cách lạnh lùng như Estella hình dung đang được ưu tiên thì...
"Dễ thương quá! Râu xúc giác! Xoa xoa~! Xoa xoa~!"
...không thể để lộ điệu bộ ngờ nghệch như này.
"Lúc nào cũng thế này à?"
"Ừm, đúng vậy đó~. Đại khái là như thế này~☆ 'Vảy, vảy cá~', vậy ấy☆"
Vảy cá à... Có vẻ cô ta rất thích các đặc tính thú. Nếu dẫn Nephele đến, chắc cô ta sẽ chết vì tim đập quá mạnh.
"V-vậy, ơm... sao Calvin-san lại bị đuổi ra ngoài...?"
"À, chị ấy nói Calvin ghê tởm quá~"
Ngay cả khi đối phương cuồng đặc tính thú mà vẫn bị chê ghê tởm, chú mày đúng là ghê tởm đến tận xương tủy đấy, Calvin ạ.
"Aa, có một cô gái dễ thương thế này trong lãnh địa của ta mà ta lại không biết... Tắc trách! Đúng là tắc trách!"
"Ơm... tức là...?"
Ginette có vẻ vẫn chưa hiểu tình hình. Thôi được, để tôi giải thích ngắn gọn và dễ hiểu vậy.
"Tóm lại là 'Không quan tâm đến con người, nên lúc đang hưng phấn với thú nhân thì đừng đến làm phiền' ấy."
"Đại khái đúng rồi đấy, ý kiến của cậu người ngực."
Lúc đầu, khi Gilberta hỏi "Các người có phải là 'con người' không?", nếu trả lời "Wendy là người Bướm ma" thì đã được gặp ngay lập tức rồi.
Thực sự... tôi muốn chất vấn thần tinh linh quá. Không có ai bình thường sống ở thành phố này hết à!?
"...Này, Lucia"
"Hửm?"
Khi tôi gọi, Lucia hướng mắt về phía chúng tôi.
"Đừng đối xử thô bạo quá. Không là râu xúc giác của Wendy sẽ gãy đấy"
"C-cái gì!? Th-thế thì nguy quá... Được rồi, ta sẽ nhẹ nhàng hơn..."
Thế là cô ta ngừng cọ má, thay vào đó là dùng đầu ngón tay chọc chọc phần phồng lên của râu xúc giác.
...Không, buông tay ra đi chứ!
"Buông Wendy ra chút được không? Nhìn kìa. Cô ta sắp khóc tới nơi rồi."
"Kh-khóc..."
Lucia hốt hoảng nhìn về phía Wendy. Khi thấy đôi mắt to đẫm nước, cuối cùng cô ta mới nhận ra Wendy sắp khóc.
"Ư-ưm... ngài Lucia..."
"Ư-xin lỗi! Ta không có ý làm cô khóc. Ta chỉ... muốn nhuộm cô trong sắc màu của ta, làm cô điên đảo..."
"...!?"
Sợ quá, sợ quá!
Mỹ nhân kia đang nhe răng cười như tội phạm ấy.
"Chị Lucia~. Chị mà làm cô ấy sợ quá thì sẽ bị ghét đấy~?"
"Gì!? Ch-ch-chẳng lẽ, M-M-Ma-tan ghét ta sao!?"
Ma-tan á!?
Cho nên mới ngập ngừng khi nói tên Masha lúc nãy à!?
Thế thì là xấu hổ nhỉ!? Vì định gọi Ma-tan mà!?
"Hư~m. Em thì không ghét đâu~"
"Tốt quá... Nhẹ cả người..."
Cô sợ bị ghét đến mức nào vậy...
"Vì lúc nãy ở sân, ta thấy Ma-tan đang vui vẻ với gã đàn ông có mặt như cá cơm phơi khô..."
Ai là cá cơm phơi khô hả, đồ khốn.
"Gương mặt vui vẻ như vậy, em ít bộc lộ khi ở bên ta..."
Lúc đó, tôi chạm ánh mắt với Lucia.
"..."
"..."
Sau vài giây im lặng...
"Cá cơm!?"
"Ai là cá cơm hả!?"
Lucia hoảng loạn dữ dội.
"Ngươi... làm sao vào được đây!?"
"Giờ mới nhận ra à!?"
Ơ?
Lẽ nào... cô này bị đần?
"Gilberta!"
"Vâng. Tôi đây ạ."
"Ta đã ra lệnh cấm bất cứ ai bước vào mà!?"
"Vâng. Tôi có nghe ạ."
"Vậy tại sao bọn họ lại ở đây!?"
"Họ đã 'bò vào' ạ."
Nghe Gilberta nói với tư thế nghiêm túc, khóe miệng Lucia co giật.
Dùng lời bào chữa như vậy thì bị giận cũng đúng thôi.
"...Vậy thì, đành chịu thôi..."
"Cô trong sáng hay ngốc nghếch thế!?"
Quận 35 có ổn không vậy!?
"...Lợi dụng sơ hở sao..."
Lucia cắn móng tay với vẻ mặt cực kỳ tiếc nuối.
Còn Gilberta nghiêm khắc quở trách:
"Cắn móng tay là bất lịch sự đấy ạ!"
Không không. Trước đó còn có những hành vi bất lịch sự hơn nhiều mà. Nhắc nhở mấy chỗ đó trước đi.
"Gilberta... Ngươi dám chỉ đạo ta sao?"
Bị chỉ ra lỗi mà còn giận ngược lại!?
"Nếu không nghe lời... tôi sẽ không cho chạm râu xúc giác nữa đâu."
Khi Gilberta xới tóc mái lên, hai sợi râu xúc giác khẽ nhô.
Cô này cũng là người côn trùng à!?
"...Sau này, ta sẽ chú ý."
Gãy rồi!?
Lãnh chúa này đã gãy gọn một cách dễ dàng!? Đã nhượng bộ trước thị vệ trưởng!?
"Râu xúc giác của Gilberta-san dễ thương nhỉ"
"Cậu nghĩ vậy sao, về râu xúc giác này? Tôi là người tộc Kiến quân đội."
Vì là Kiến quân đội nên mới như vậy à?
"So với Wendy thì râu xúc giác nhỏ hơn nhiều nhỉ."
"Đó mới chính là điểm tốt! Đồ phàm phu không biết gì mà lại nói như thể biết rõ, coi chừng ta biến ngươi thành kẻ không bao giờ ăn được cá cơm nữa bây giờ! Biết điều đi, đồ thứ người đực!"
"Phân biệt đối xử nhiều quá rồi đấy!?"
Lucia đối xử với tôi quá khắt khe.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp sự phân biệt đối xử rõ ràng như vậy.
Mà này, bản thân cô cũng là con người mà! Còn là quý tộc nữa chứ!
"A-ano... ngài Lucia... ghét con người ạ?"
Ginette rụt rè hỏi Lucia.
Mắt Lucia nhìn Ginette... và vẽ thành một đường cong mềm mại.
"Không hề. Ta ghét nhất phân biệt đối xử. Ta không thích hay ghét dựa trên chủng tộc. Chỉ là, những gã đàn ông như Calvin và tên cá cơm kia đáng ghê tởm thôi."
"Tôi cảm thấy đang bị phân biệt đối xử giới tính nghiêm trọng! Mà này, đừng gộp tôi chung với Calvin!"
Mới nói "ghét sự phân biệt đối xử" mà đã bắt đầu phân biệt đối xử rồi. Đúng là nói một đằng làm một nẻo.
Estella sợ hãi có lẽ là vì khi quý tộc tụ họp, không có người hợp ý Lucia ở đó. Nếu có người như Masha thì cô ta sẽ vui vẻ, còn không thì sẽ luôn cáu kỉnh. Cô ta là kiểu người như vậy.
Có vẻ tệ hơn cả Imelda.
Với tính cách tệ như vậy, Lucia khoanh tay, nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt đầy thù địch:
"Thế... xông vào phòng riêng của ta... ngươi muốn làm gì?"
"Vì cô bắt cóc đồng đội của tôi nên tôi đến giải cứu chứ sao!"
Khi tôi nhìn sang Wendy... cô ta đang khóc.
Ơ... sao vậy?
"...Ngài Anh hùng... gọi tôi là... đồng đội... và đến cứu tôi... T-tôi xúc động quá!"
"Trời ạ... có gì to tát đâu. Đừng khóc nữa, nhé?"
"...Vâng."
Lau nước mắt, Wendy mỉm cười dịu dàng.
...Nhưng nụ cười đó bị che phủ bởi cơn giận dữ bất thường phát ra từ bên cạnh Wendy.
Lucia xen người vào giữa tôi và Wendy, quay gương mặt giống như quỷ dạ xoa về phía tôi.
"Nối tiếp Ma-tan, ngay cả Wen-tan cũng bộc lộ vẻ mặt tốt đẹp như vậy với ngươi! Ta hận ngươi! Tử hình!"
"Ơ kìa!"
Người này thực sự là lãnh chúa sao!? Chứ không phải trẻ mẫu giáo à!?
Mà này, Wen-tan á!? Hoàn toàn không có khiếu thẩm mỹ!
"Gilberta, đuổi hắn ra ngoài!"
"Tôi xin lỗi. Nhưng, bạn bè phải được trân trọng hơn hết."
"S-sao... ngay cả Gilberta...!"
Có lẽ Gilberta chưa bao giờ chống lại, nên việc cô ta từ chối mệnh lệnh khiến Lucia kinh ngạc, đầu gối run rẩy.
"Ng-ngươi... định cướp mọi thứ của ta sao!?"
"Không... Gilberta thì miễn bàn, nhưng Wendy và Masha đều đâu phải của cô."
Cái tính độc chiếm này là gì vậy...
"Yashiro... cách nói!"
Estella thì thầm nhắc nhở, nhưng bây giờ làm sao dùng được kính ngữ với mỹ nhân biến thái này đây?
"Có sao đâu mà. Bản thân cô ta cũng đâu quan tâm lắm."
"Đây không phải vấn đề quan tâm hay không quan tâm đâu! Đối phương là quý tộc, là lãnh chúa đấy!?"
"Nghĩa là cô ta ngang hàng với cô, đúng không? Vậy thì thấp kém hơn tôi rồi."
"Từ khi nào tôi thấp kém hơn cậu vậy!?"
Tôi đã giúp cô nhiều việc thế còn gì?
Biết ơn và làm đàn em tôi đi chớ.
Đi mua bánh mì yakisoba đi.
"Estella!"
"V-vâng! C-có chuyện gì ạ, Lucia-san...?"
Estella quay lại Lucia, mặt căng thẳng, cười gượng gạo.
"Hắn ta là ai? Bạn đời của cô à?"
"—!? Đ-đ-đ-đâu có! Đ-đâu có phải, đ-đ-đ-đ-đâu, đ-đ, đâu ...nhỉ?"
Quay sang hỏi tôi làm gì? Thẳng thắn phủ nhận "không phải" đi, phiền phức.
"L-là thế này..."
Estella chỉnh cổ áo, bắt đầu nói.
"Trước tiên, tôi muốn cảm ơn về việc chăm sóc xe ngựa."
"Hửm? À, chuyện đó có gì đâu. Cùng là lãnh chúa, có chuyện gì thì hỗ trợ lẫn nhau là đương nhiên... Nhưng, ta không ghét tính trung thực đó."
"C-cảm ơn... S-sau đó, tôi có một chuyện muốn thỉnh cầu."
"Thỉnh cầu? Trùng hợp thật. Ta cũng có một việc muốn nhờ cô."
"Hở? Nhờ... tôi á?"
"Ừm. Thế nào? Có qua có lại mới toại lòng nhau thì sao?"
"Vâng! Được ạ!"
Ồ. Estella đã xử lý khéo léo.
Vậy là có thể trồng hoa trong khu vườn kia ở Quận 42 rồi. Giỏi lắm, Estella.
"Vậy thì, đuổi tên cá cơm kia khỏi All Bloom đi!"
"Sao lại thế!?"
Nước đi khủng bố vậy!?
"Vậy thì xóa sổ hắn khỏi thế giới này đi!"
"Còn tệ hơn!?"
"Biến thành tro bụi đi!"
"Đó không còn là lời nhờ mà là mệnh lệnh rồi! Tôi không nghe đâu!"
Có vẻ như tôi đã bị ghét triệt để rồi.
Tôi đã làm gì chứ...
"A-ano, ngài Lucia. Yashiro-san rất tốt bụng... ơm... thế nên, xin ngài đừng quá nghiêm khắc... ơm..."
Ginette lấy hết can đảm để van xin Lucia.
Nhìn Ginette như thế, Lucia nheo mắt lại.
"Hừm... Cô có vẻ là cô gái có tấm lòng nhân hậu."
"Đâu có... tôi chỉ..."
"Ngay cả cô gái tốt như vậy cũng trân trọng hắn! Tức quá! Tử hình!"
"Cô có nghe Ginette nói không vậy!?"
Gì vậy trời, nhỏ lãnh chúa đần này!?
Đứa con gái hư nào đây!?
"Tôi xin lỗi. Ngài Lucia hơi ích kỷ, vì không có bạn bè."
Ai chứ riêng cô đừng nói câu đó, Gilberta.
Mà này, không phải vì không có bạn bè nên có tính cách ấy, mà vì có tính cách ấy nên mới không có bạn bè đấy.
"Nèè, chị Lucia~ Nghe chuyện của nhóm Yashiro-kun đi mà~. Xin - chị - đấy~☆"
"Được rồi, ta sẽ nghe. Thế, Yashiro là tên cá cơm kia đúng không? Nói gì nói nhanh đi."
Đờ mờ, cứ gọi người ta là cá cơm.
Mà thôi, hiếm khi cô ta chịu nghe, chống đối vô ích khiến mọi chuyện đổ bể không phải là chiến lược tốt. Nhịn nào, nhịn nào.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, với vẻ mặt nghiêm túc bước vào đàm phán.
"Chúng tôi muốn xin hoa từ vườn hoa."
"Từ chối."
...Nhanh vãi.
"Vấn đề lợi ích à...?"
"Lợi ích gì cũng không quan trọng. Ngay từ đầu, lãnh địa của ta không hề thu được lợi ích gì từ vườn hoa cả."
"Vậy thì tại sao?"
"Vì ngươi không thể nuôi dưỡng những bông hoa đó."
Tôi cứ tưởng mục đích là độc quyền mớ mật ngon kia... nhưng có lẽ việc xin được hoa sẽ đơn giản hơn dự tính...
"Ngoài ra, ta ghét cay ghét đắng ngươi, nên không muốn nghe lời thỉnh cầu tầm thường."
...Rút lại lời vừa rồi.
Có thể sẽ rất khó khăn...
"Lucia-san. Trong lãnh địa của chúng tôi có chuyên gia trồng cây. Nếu giao cho cô ấy, chắc chắn sẽ trồng được hoa từ vườn hoa."
Estella vội vàng bổ sung.
Nhưng Lucia nở nụ cười đầy ngạo nghễ, nói bằng giọng bình thản:
"Chi phí thì sao? Nuôi dưỡng những bông hoa đó tốn rất nhiều tiền. Nếu định kinh doanh bằng mật đó thì nên từ bỏ đi. Chắc chắn sẽ lỗ. Cuối cùng chỉ làm phiền sinh mạng thực vật một cách vô ích thôi."
"Tốn... nhiều tiền đến vậy sao?"
"Tốn đấy. Đến mức gây áp lực tài chính cho quận của ta."
Mặt Estella tái xanh.
Chi phí duy trì cao đến vậy sao... Nếu chi phí nguyên liệu cao thì không thể dùng ở Ánh Dương Quán rồi...
"Vậy, chúng có thể xin mật hoa định kỳ không...?"
"Không được."
Lại từ chối dứt khoát.
"Đó là thứ ta chuẩn bị cho các á nhân... đặc biệt là cho các á chủng. Đối tác kinh doanh của các ngươi là con người đúng không? Vì điều đó, ta không định làm gì tạo gánh nặng cho các á chủng, và cũng không để điều đó xảy ra."
Và rồi, ánh mắt đầy uy quyền hướng về chúng tôi, khiến mọi trò đùa trước đó như chỉ là ảo giác.
"Tuyệt đối không."
Lời từ chối có sức mạnh kết thúc cuộc đàm phán chỉ bằng một câu. Lời từ chối rõ ràng hơn cả việc tín đồ sùng đạo bị từ chối khi cầu xin thần tượng giẫm lên mình. Lời từ chối tối thượng khiến người ta nhận ra ngay là "không thể" mà khỏi cần phải suy nghĩ.
Lãnh chúa Lucia này dành cho người thú, đặc biệt là người côn trùng, một tình cảm mãnh liệt hơn tôi nghĩ.
Đó là bản năng bảo vệ, sự đồng cảm, ý thức sứ mệnh, hay cảm xúc gì khác thì tôi không biết... Không biết nhưng niềm tin của cô ta không dễ gì lay chuyển được. Ít nhất tôi hiểu rất rõ điều đó.
"...Ra về vậy."
"Ừ-ừm."
Có tiếp tục đàm phán xin hoa cũng vô nghĩa. Vậy thì rút sớm là tốt nhất.
"Estella."
Khi chúng tôi sắp sửa rời khỏi phòng, Lucia lên tiếng.
Không chỉ Estella – người được gọi, tất cả chúng tôi đều duỗi thẳng lưng quay lại nhìn Lucia. Sau khi chứng kiến uy nghiêm ra dáng lãnh chúa lúc nãy, cơ thể tự nhiên phản ứng như vậy.
"Tiếc thay, lần này không lời thỉnh cầu nào được thực hiện."
"A ha ha... Đúng vậy nhỉ."
Lời thỉnh cầu của cô mà được thực hiện thì mới khổ đấy.
"Tuy nhiên, ta không có ý đối địch với các người. Nếu có chuyện gì giúp được, ta sẽ vui lòng giúp đỡ. Có gì cứ nói nhé."
"Vâng. Cảm ơn."
Cô ta vẻ không phải người đáng sợ như thông tin ban đầu.
Nếu lợi ích của đôi bên trùng khớp, có lẽ sẽ trở thành đồng minh đáng tin cậy.
"Cá cơm."
"Ai là cá cơm chứ hả!?"
Đã nói bao nhiêu lần rồi.
"Riêng lòng dũng cảm của ngươi thì đáng khen đấy."
Lãnh chúa Quận 35 mà ai cũng nói là đáng sợ. Chắc không mấy ai dám cãi lại nhiều lần bằng giọng ngang hàng như tôi.
Có lẽ Lucia không chỉ thấy khó chịu với cách giao tiếp của tôi. Trông cô ta cũng có phần hài lòng mà.
"Lần sau tôi lại đến chơi được không?"
"Từ chối."
"Vậy tôi sẽ làm phiền."
"Hứm... Tùy ngươi."
Lucia nở nụ cười khiêu khích.
Quả nhiên cô ta không ghét phong cách đối đầu này lắm.
"Cuối cùng, tôi hỏi một điều được không?"
"Không được."
"...Vậy hai điều."
"Hỏi một điều thôi."
Vậy thì nghe đi chớ. Phiền phức thật.
"Wendy và Seron kia sắp kết hôn... cô nghĩ sao?"
Wendy người Bướm ma và Seron là con người. Tôi muốn biết Lucia nghĩ gì về cuộc hôn nhân của hai người đó.
"Phản đối."
Lời nói được phát ra không chút do dự.
Quả nhiên... Ngoài Quận 42, đa số ý kiến đều như vậy sao...
"Wen-tan nên kết hôn với ta."
"Đừng đưa cảm xúc cá nhân vào!"
"Ơ-ơm, ngài Lucia! Chúng ta đều là nữ giới, nên không thể kết hôn..."
"Wendy cũng không cần trả lời nghiêm túc đâu!"
Tôi đang hỏi ý kiến về việc kết hôn giữa các chủng tộc khác nhau!
Khi tôi giải thích ý định đó, Lucia suy nghĩ một chút rồi trả lời rõ ràng:
"Nhiều người không vui về hôn nhân giữa hai chủng tộc khác nhau. Đó là quyền tự do của họ. Ta nghĩ bản thân việc kết hôn là tùy thích, nhưng hành động cố gắng uốn nắn tư tưởng của người phản đối một cách cưỡng bức như các ngươi đang làm thì ta không tán thành. Đó là ích kỷ.”
Ích kỷ...
Có lẽ đúng là thế.
Áp đặt "cái này chắc chắn tốt hơn" trong khi người khác không thích, thì bị gọi là ích kỷ cũng không oan.
Nhưng!
Wendy và cha mẹ cô ta thì khác.
Gia đình không thẳng thắn này đang chờ đợi lẫn nhau... Chờ đợi khoảnh khắc có thể hòa giải.
Vì vậy, dù là ích kỷ, tôi vẫn sẽ làm.
Vì có nhiều người quen của tôi mong muốn điều đó xảy ra.
Seron, Wendy, Estella, Ginette, và tất cả mọi người tụ tập ở Ánh Dương Quán.
Với tôi, ý kiến của họ quan trọng hơn đa số xã hội nói chung.
Tôi sẽ làm những gì mình cho là đúng.
"Cảm ơn vì ý kiến quý báu."
"...Dù nói thế nhưng không hề thay đổi niềm tin của mình. Ngươi đang có vẻ mặt như vậy đấy."
Hừ, quan sát kỹ thật.
"Ờ thì đại khái vậy."
"Ta không biết ngươi đang nghĩ gì, vì sao quan tâm đến hôn nhân giữa các chủng tộc khác nhau và can thiệp vào... nhưng ngươi đã có quyết tâm chưa?"
Quyết tâm?
"Hành động của ngươi sẽ ảnh hưởng đến những người xung quanh, dù tốt hay xấu. Chuyện đó đã xảy ra rồi phải không?"
Vì chúng tôi can thiệp vào vấn đề gia đình của Wendy, mâu thuẫn giữa Wendy và mẹ cô ta đã tạm thời leo thang.
Hành động của chúng tôi... Quyết định của tôi ảnh hưởng đến những người xung quanh. ...Dù tốt hay xấu.
"Nếu như... ngươi khuấy đảo nửa vời làm phá hỏng mối quan hệ giữa á chủng và con người, chà đạp lên lòng tin, khiến Wen-tan khóc... ta sẽ không tha cho ngươi. Dù phải dùng thủ đoạn gì, ta cũng sẽ kết liễu ngươi."
Đó không phải là ánh mắt đùa cợt.
"Ngươi có quyết tâm đến vậy không?"
Lucia nói trong khi nhìn thẳng vào tôi.
Cô ta chắc đã nhận ra rồi. Trong vụ này... không, trong nhóm này, tôi là trung tâm.
Vì vậy, cô ta mới hỏi tôi.
Và đe dọa tôi: 'Đừng khuấy đảo bừa bãi trong lãnh địa của ta'.
Nếu khuấy đảo... thì phải gánh trách nhiệm làm tốt hơn hiện tại.
...Tốt thôi.
"Tôi không có quyết tâm đó."
Tôi nhún vai nói.
Cô ta đã khiêu khích tôi thì tôi cũng đáp lại tương tự.
"Việc họ hạnh phúc là điều đã định. Không cần nghĩ đến cái 'nếu' không tồn tại ấy. Vì vậy, tôi không có quyết tâm đó."
‘Nếu thất bại...’ Không cần nghĩ điều đó, nhưng nếu nhất định phải làm thì cứ theo ý cô đi.
Nếu thất bại... Nếu vì thế mà họ bất hạnh... Tôi sẽ tự nguyện biến mất.
"Tôi đã quyết định từ đầu là sẽ làm họ hạnh phúc, không thể chấp nhận thất bại. Tôi không sống buông thả đến mức có thể dự phòng 'nếu thất bại'."
Vinh quang hay cái chết, cuộc sống của kẻ lừa đảo là như vậy.
"Vì vậy đừng nói nhiều, cô cũng hãy hợp tác với tôi nếu có chuyện. Vì côn trùng nhân tộc mà cô yêu quý."
Tôi nói với nụ cười chiến thắng.
Estella lo lắng bên cạnh, nhưng không can thiệp vì cô ta cũng có cùng tâm trạng với tôi.
Không chỉ Estella, mọi người ở đây... ngay cả những người không ở đây cũng vậy.
Không ai nghĩ rằng thất bại cũng được.
Ngoài thành công, chúng tôi không chấp nhận tương lai nào khác.
"...Côn trùng nhân tộc."
Trong nhiều điều được đề cập, điều Lucia để ý đầu tiên là cụm từ đó.
"Ý ngươi là á chủng?"
"Ờ. Có lẽ vậy."
Từ những gì đã nói cho đến giờ, người thú tôi nói là 'á nhân', còn 'á chủng' (loài phụ) chắc là người côn trùng.
...Còn 'á hệ thống' thì tôi không hiểu.
Dù sao thì cả 'á nhân' và 'á chủng' đều mang hình ảnh không tốt lắm, nên tôi không thích.
"...Cách gọi thú vị đấy. Ta cũng sẽ bắt chước."
Lucia nói vậy, chắc ‘côn trùng nhân tộc’ nghe hay hơn 'á chủng'.
Thấy hay thì cứ bắt chước.
Nếu từ đó lan truyền... người côn trùng sẽ không cần tự ti gọi mình là 'á chủng' nữa. Cứ lan truyền thoải mái.
"Được rồi. Tạm thời, ta sẽ theo dõi hành động của ngươi. Nếu có chuyện muốn nhờ ta thì cứ đến đây."
Lucia đổi ý.
Dù không tích cực, nhưng có vẻ cô ta sẽ hợp tác.
"...Trước đó, có người ta muốn ngươi gặp."
Như thể đóng đinh vào chúng tôi vừa mừng rỡ, Lucia nói bằng giọng trầm.
Như tạt nước vào lò than, cảm xúc của chúng tôi lập tức bị dập tắt.
Người muốn tôi gặp?
Ánh mắt nghiêm túc của Lucia cho thấy đó không phải lời giới thiệu tốt đẹp.
"Hai ngày nữa, hãy dành ra chút thời gian. Ta sẽ cử người đón, hãy đến với số người không quá đông."
Trước lời đề nghị đột ngột, chúng tôi nhìn nhau.
Đây có phải thử thách để được Lucia hợp tác không...?
Khi tôi nhìn Estella, cô ta hơi lo lắng nhưng gật đầu khẳng định.
Thôi, cũng không còn cách nào khác.
"Được. Tôi và Estella, ngoài ra..."
"T-tôi nữa!"
Trong lúc tôi đang chọn thành viên, Ginette giơ tay tình nguyện.
Vì hiếm khi thấy, tôi và Estella sững sờ.
"...Ơm, nếu... không làm phiền thì... tôi rất muốn đi..."
Vì chúng tôi im lặng nên cô ta mất tự tin, giọng nhỏ dần.
Không không. Có gì đâu.
Hoàn toàn không vấn đề gì, chỉ là kiểu tích cực này hiếm thấy nên...
"Vậy, ba chúng tôi sẽ đến."
Estella tóm tắt, Lucia gật đầu chấp thuận.
Từ đến dinh thự lãnh chúa để lấy mật hoa, chuyện đã chuyển hướng bất ngờ.
Nhưng để hòa giải Wendy với cha mẹ cô ta, chắc chắn cần sức mạnh của Lucia. Tôi cảm thấy thế.
Sau đó, chúng tôi được Gilberta dẫn ra bãi đỗ xe ngựa.
Lúc này bầu trời đã nhuộm đỏ rực. Có vẻ chúng tôi đã ở hơi lâu.
Muốn về Ánh Dương Quán lẹ để nghỉ ngơi quá, tôi nghĩ.
3 Bình luận
Nói chung giữa các thứ trên thế giới (sinh vật, thực vật, đồ vật, hiện tượng...), cứ thấy có sự khác biệt là người ta lại đẻ ra định nghĩa, cách gọi mới để khỏi nhầm lẫn hay đánh đồng.
*Ý kiến chủ quan của mình thôi.