Web Novel - Phần 1 ~ Hậu truyện (50 chương)
Hậu chương 10: Bầu không khí... thật bất ổn
2 Bình luận - Độ dài: 5,475 từ - Cập nhật:
"Cảnh tượng này... tôi đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi."
"Ơ? Thật ạ?"
Căn nhà hoang cũ kỹ.
Không khí xung quanh nặng nề, bầu trời cũng có vẻ tối tăm hơn.
Không... rõ ràng là chỉ có khu vực xung quanh tòa nhà đó tối hơn những nơi khác, trông ảm đạm và mờ mịt.
Gió thổi xào lạc, rung động truyền từ màng nhĩ thẳng đến xương sống, khiến người ta rùng mình.
Đáng lẽ không có gì đặc biệt, chỉ là một cảnh tượng rùng rợn thôi... nhưng khi nhìn chằm chằm vào nó, đột nhiên tôi có thể nghe thấy lời nói như thế này...
—Đã hiểu chưa?
"Ở quê hương tôi, câu chuyện về những nơi như thế này rất được một số người ưa thích... đặc biệt là vào mùa hè."
"Yashiro. Đó... chẳng phải là truyện ma sao?"
"Ơm... ngài Anh hùng. Đúng là nơi này có hơi hoang tàn, nhưng ở đây không có những câu chuyện kiểu đó đâu ạ. Gia đình tôi đang sống ở đây rất bình thường."
Dù nói thế nhưng...
Nơi này, nhìn từ góc độ nào cũng là một địa điểm tâm linh, thậm chí tôi còn có cảm giác như đã từng thấy trên TV.
Ví dụ, cửa sổ của căn nhà hoang kia...
"...!?"
Khi nhìn về phía cửa sổ, toàn bộ cơ thể tôi cứng đờ, mọi chức năng não bộ đều ngừng hoạt động.
Từ cửa sổ, một người phụ nữ tóc dài đang nhìn chằm chằm về phía này...
"C-ccccccác người đã hiểu chưa!?"
"Yashiro-san!? Anh bị sao vậy!?"
"Các người đã hiểu chưaaaaa!?"
"Ngài Anh hùng, bình tĩnh lại nào!"
"Buông tôi ra, Seron! Ở đây có ma quỷ sinh sống!"
"Không, đang sống ở đây là gia đình tôi đó, ngài Anh hùng!?"
"Nhưng mà, nh-nhìn đi! Ở cửa sổ đó có một người phụ nữ!"
Khi tôi chỉ tay về phía đó và nhìn lại thì...
"Biến mất rồiiiii!?"
Quả nhiên! Quả nhiên là ma quỷ!
Vì nó đã biến mất!
Chỉ trong khoảnh khắc tôi rời mắt!
"Yashiro-san, hãy bình tĩnh lại đi."
"Bì, bình, bình, bình, bình sữa (ochi, ochichi)!"
"Làm ơn đừng nói 'bình sữa' ạ!"
*Chú thích: Ochichi = bầu ngực. Ochitsuku = bình tĩnh.
"Làm sao bình tĩnh được! N-nó đã xuất hiện đó!?"
"Bình sữa á?"
"Bình sữa thì quanh tôi luôn có, trừ Estella!"
"Im đi!"
"Mọi người bình tĩnh lại nào! Ngài Anh hùng cũng vậy, hít thở sâu vào!"
Wendy cất tiếng to để xoa dịu tình hình. Lúc đó...
"Cô còn mặt mũi để quay về đây cơ đấy, Wendy."
Phía sau Wendy, bóng ma của người phụ nữ vừa nãy nhìn từ cửa sổ đang đứng đó.
Xuất hiện rồi! –Tôi định la lên nhưng lại thôi.
Gì chứ... còn sống mà.
Người phụ nữ đó khá lớn tuổi, trên mặt khắc sâu những nếp nhăn khiến người ta nghĩ "chắc là luôn nghiêm nghị".
Trên đầu mọc hai chiếc râu cảm giác. ...Vậy là tộc côn trùng... hay nói đúng hơn, bà này là...
"...Mẹ."
Wendy thì thầm bằng giọng trầm và từ từ quay lại.
Đúng như tôi nghĩ, bà giống ma này chính là mẹ của Wendy. Nhưng mà...
"Kẻ đã bỏ nhà đi không có quyền gọi tôi là 'mẹ' đâu. Cô không còn là con gái tôi nữa. Cô sẽ trở thành tài sản của thằng đàn ông nào đó phải không? Đừng có đến đây nữa, đồ ô nhục gia tộc!"
"...Lại thế nữa rồi..."
Tóc của Wendy nhẹ nhàng bay lên, và rồi...
*Tách tách tách!*
...tia lửa điện dữ dội bùng lên.
"Wendy, bình tĩnh lại nào! Hít thở sâu vào!"
Tôi trả lại cho Wendy đúng những lời cô ta vừa nói với tôi.
"Ha... x-xin lỗi. Tôi lại bị kích động rồi..."
Nhìn thấy mặt tôi, Wendy lấy lại được chút bình tĩnh, tia lửa điện cũng dịu đi.
May quá. Suýt nữa cô ta đã làm mẹ ruột mình bị điện giật.
"Kư... Đúng là một con nhỏ đáng sợ! Vì quen với loài người nên mới có thể chất kỳ lạ như vậy đấy!"
"—!?"
Cơ thể Wendy lại bắt đầu phát sáng.
Và những tia lửa điện nhỏ xuất hiện, chúng ngày càng lớn dần theo từng đợt sóng cảm xúc.
"Cái đó không liên quan gì cả!"
"Ừ, không liên quan gì! Dù cô có bị loài người lợi dụng rồi cuối cùng bị vứt bỏ thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi! Vậy nên mau về đi!"
"Con không nói về chuyện đó! Con nói là thể chất của con không liên quan gì đến loài người!"
"Làm sao mà không liên quan! Cô trở nên lạ thế này là từ khi cô mê mệt thằng gì gì đó! Bị mấy lời ngọt ngào dụ dỗ rồi bị lợi dụng!"
"Seron không phải người như vậy!"
Những tia lửa điện dữ dội liên tục bùng nổ như thể sét đánh liên tiếp vào cùng một điểm.
Nếu thần sấm - một sinh vật hư cấu - thực sự tồn tại, chắc chắn sẽ giống như thế này.
"Hứm! Cô nghĩ có bao nhiêu kẻ đã bị lừa như thế chứ hả? Cô cũng chỉ là một trong số đó thôi!"
Trước Super Wendy phát sáng ánh vàng, mẹ của Wendy không hề sợ hãi, mà la hét bằng giọng mạnh mẽ. Và lần này, ánh mắt bà hướng về phía chúng tôi.
"Thật là! Dẫn nhiều loài người đến như vậy...! Cô nghĩ bằng số lượng thì chúng tôi sẽ lung lay sao!? Rất tiếc! Tôi không sợ loài người đâu! Tôi sẽ không nghe theo đâu!"
Nghe theo, áp đảo bằng số lượng, không sợ... bà này có đang hiểu lầm điều gì đó không nhỉ?
Không, chắc chắn là hiểu lầm rồi...
"Nếu nghĩ có thể bắt loài phụ nghe lời, thì đấy là sai lầm lớn đó!"
...Loài phụ?
Khi nhìn về phía Estella, cô ta có vẻ khó chịu, biểu cảm như muốn nói "Biết ngay là sẽ bị hỏi mà".
Vậy nên, bây giờ tôi không hỏi.
Tôi sẽ yêu cầu cô ta giải thích chi tiết sau.
Đây chính là ‘chuyện gây khó chịu hoặc cảm thấy bất lịch sự' mà Kabriel đã nói à...
"Ê."
Với ánh mắt đầy thù địch, mẹ của Wendy nhìn hướng này mà gọi.
"Thằng đẹp trai đằng đó."
"Chuyện gì?"
"Đâu phải cậu!"
"Bà vừa nói thằng đẹp trai mà!"
"Cho nên mới không phải cậu!"
"Thậm chí còn bất lịch sự với ngài Anh hùng!?"
Tia lửa điện của Wendy càng dữ dội hơn.
"Vậy, cô muốn nói thằng đó đẹp trai sao?"
"........."
Tia lửa điện của Wendy dịu lại.
...Ơ kìa!
"Ơ-ơm, Yashiro-san. Vẻ ngoài đẹp xấu phụ thuộc nhiều vào sở thích cá nhân, nên anh đừng để tâm quá làm gì."
"Đúng rồi, Yashiro. Cá tính cũng có thể trở thành điểm mạnh mà."
"Phải phải. Vui lên đi, cậu kia. Người ta hay nói: 'Đẹp trai dễ chán sau ba ngày, mặt hề dễ quen sau ba hôm' mà."
"Mấy người hoàn toàn không an ủi được gì hết!"
Hai người phía sau thì khỏi bàn, còn Ginette cuối cùng cũng không phủ nhận được 'thuyết Seron đẹp trai hơn tôi'. Chỉ là 'nếu xét phương diện khác thì có thể thắng được' thôi.
Đó chỉ là lời biện minh của loser, là tiếng tru của con chó thua cuộc.
...Mà thôi, dù sao tôi cũng không có ý định ăn thua với Seron chỉ qua ngoại hình.
"Ơm... Vậy, bác gọi cháu có việc gì ạ?"
Một cách dè dặt, 'thằng đẹp trai' bước lên một bước.
...Keh!
"Cậu chính là người sắp cưới nhỏ này à?"
"Ơ... v-vâng! Cháu đang có mối quan hệ tốt đẹp với Wendy-san ạ."
"Hứm! 'Mối quan hệ thuận tiện cho cậu' chứ gì?"
"Mẹ!"
Tia lửa điện của Wendy tăng cường độ. Lan rộng hơn bao giờ hết, như sắp tấn công mẹ mình. Chúng vươn về phía mẹ cô ta như những xúc tu.
...Hửm?
Cái này là...
"Nếu mẹ còn nói xấu Seron nữa, con thật sự sẽ không tha thứ đâu!"
"Không tha thì cứ không tha! Loài người làm gì có chuyện kết hôn đàng hoàng với loài phụ! Tối đa là làm thiếp, tệ hơn thì bị đối xử như nô lệ! Ngay cả tộc Bướm Phượng còn bị như vậy! Thế mà cô vẫn tin tưởng loài người, đúng là ngu muội mà!"
"Chuyện tộc Bướm Phượng thì đúng là... nhưng... chuyện đó không liên quan gì đến Seron cả!"
"Con người nào cũng giống nhau thôi! Coi thường á nhân, bóc lột loài phụ, coi loài phụ như nô lệ!"
"Mẹ!"
"Đừng gọi tôi là 'mẹ'! Cô đã là con gái nhà khác rồi!"
Tia lửa điện của Wendy tăng cường độ, nhuộm màu toàn khu vực.
Phía đối diện, từ mẹ Wendy cũng tỏa ra thứ gì đó giống sương mù. Như nấm phun bào tử, thứ gì đó màu trắng chờn vờn khắp nơi.
Và khi thứ sương mù đó chạm vào tia lửa điện của Wendy, nó bắn ra những tia lửa điện.
Hừm... Đúng như tôi nghĩ.
"Được rồi, dừng lại! Cả hai đều bình tĩnh lại đi."
Tôi chen thân mình vào giữa Wendy và mẹ cô ta đang nhìn nhau gần kề.
"Ng-ngài Anh hùng... nhưng..."
"Thôi được rồi. Bình tĩnh chút đi."
"...!"
"Seron."
"V-vâng!"
"Dắt Wendy đi và tình tứ ở nơi tôi không thấy!"
"Vâng! ...Ơ?"
Để làm dịu Wendy đang kích động, tình tứ với Seron có lẽ là hiệu quả nhất.
Nhưng đừng làm ở nơi tôi thấy được đấy? Không là tôi sẽ cho thành người Do Thái đó? Bằng bột lửa.
"Ơ-ơm, ngài Anh hùng... tôi không..."
"Đủ rồi. Để ở đây cho tôi lo."
"........Vâng."
Wendy tỏ vẻ bất mãn, nhưng không phàn nàn gì với tôi.
Không hiểu sao, cô ta tôn trọng tôi đến mức khiến tôi cảm áy náy.
Tôi không nhớ mình đã làm gì đến mức được đối xử như vậy...
Vậy nên, ít nhất lần này tôi muốn giải quyết mọi chuyện một cách êm thấm.
"Tôi không có nghĩa vụ gì phải nghe lời của loài người cả."
Mặc dù mẹ Wendy vẫn tiếp tục thể hiện sự khó chịu, nhưng giọng điệu đã được kiềm chế lại.
Bà ta có vẻ không thực sự mong muốn cắt đứt quan hệ với con gái mình.
Giống Wendy, bà ta cũng muốn hòa giải nếu có thể. Chỉ là hoàn toàn không có ý định thay đổi quan điểm hay nhượng bộ mà thôi.
"Tạm thời, chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện không?"
"...Tôi sẽ không đãi trà đâu. Cũng không mời vào nhà. Nếu là đứng nói chuyện ở đây thì tôi có thể dành chút thời gian."
...Thế thì, maa... sao nói nhỉ...
"Đúng là một người mẹ tuyệt vời."
"Tôi không muốn được cậu gọi là 'mẹ' đâu! Lạnh hết cả người!"
"Vậy thì, bà cô."
"Tôi mãi mãi mười lăm tuổi!"
Ui, thật hoài niệm.
Lần đầu gặp Wend, tôi cũng nghe câu này... đúng là di truyền có khác.
Khi tôi liếc sang, Wendy vội quay mặt đi.
Ừm. Có vẻ như cô ta tự nhận thức được.
"Vậy thì, có thể cho tôi biết tên được không?"
"Tôi không có nghĩa vụ khai tên cho mấy người!"
Vậy chứ tôi phải làm sao đây?
Chẳng lẽ muốn tôi gọi là 'tiểu thư' à?
"Tên mẹ tôi là Valeria ạ."
"Wendy! Đừng tự ý nói ra chứ! Tôi muốn được gọi là ‘tiểu thư’ mà!"
Bà muốn được gọi như thế thật á...?
Đoán đúng rồi. Tôi thật sắc sảo. Mặc dù chẳng vui gì cả.
"Còn cha tôi tên là Thibault ạ."
"Ờ, cảm ơn thông tin. Ở đây ổn rồi, cô đi nói chuyện với Seron một chút để bình tĩnh lại đi."
".....Vâng."
Khi tôi nói thế, Wendy mặc dù bất mãn nhưng vẫn tuân theo.
Seron dẫn cô ta quay trở lại con đường vừa dùng để tới đây. Lẽ nào định đi đến vườn hoa và cùng nhau uống mật? Mọe...
"Mà, giờ thì tôi hiểu tại sao Wendy không muốn mời chúng ta đến đây rồi."
"Ý cậu là không muốn cho chúng ta gặp người mẹ này phải không?"
Estella có vẻ hiểu như vậy, nhưng hơi sai một chút.
Wendy không phải không muốn cho chúng tôi thấy người mẹ này, mà là không muốn cho chúng tôi thấy cô ta cãi nhau với mẹ.
Và vì xác định rằng nếu gặp người mẹ này thì chắc chắn sẽ cãi nhau nên mới do dự.
Bằng chứng là cô ta không từ chối rời khỏi đây và để chúng tôi lại.
Điều đó có nghĩa, dù chỉ một chút, cô ta vẫn đang kỳ vọng.
Kỳ vọng chúng tôi sẽ thuyết phục được người mẹ cứng đầu này.
Đúng như Assunto nói ha...
Có vẻ như tôi đã đâm đầu vào chuyện phiền phức rồi.
"Nghe tôi đề xuất đây. Từ nay về sau, khi nói chuyện với Wendy, bà nên cố gắng nói một cách bình tĩnh."
Trước khi nói chuyện, tôi đưa ra lời khuyên. Vì nếu tiếp tục leo thang thì sẽ nguy hiểm.
Thế nhưng...
"Bình tĩnh cái gì! Nếu loài người mấy người không can thiệp vào thì đã không thành ra như vậy! Đã khiến con bé đó có thể chất kỳ lạ như vậy, giờ lại làm như không liên quan sao!?"
...Thể chất đó là kết quả của việc miệt mài nghiên cứu, tôi nghĩ chỉ trích tôi là không đúng chỗ... mà thôi, nhờ nghiên cứu đó mà màn đêm ở Quận 42 được chiếu sáng, giúp ích cho chúng tôi rất nhiều, nên nếu xét về điểm đó thì không phải là chuyện không liên quan.
"Chính vì có thể chất đó nên tôi mới khuyên bình tĩnh đấy."
"Tôi không cần cậu khuyên!"
"Nếu không thì bà sẽ mất tất cả đấy. Cả nhà, cả mạng sống của mình... và cả mạng sống cô con gái nữa."
"—!? H-hứm. Đe dọa à? Cuối cùng cũng lộ bản chất rồi nhỉ! Đó là lý do tại sao loài người..."
"Không, tôi đã nói là lời khuyên mà. Đây là vấn đề lớn không thể tránh khỏi do thể chất của các người, và thảm họa có thể dự đoán chắc chắn sẽ xảy ra trong tương lai không xa."
Khi tôi nói bằng giọng nghiêm túc, mẹ của Wendy – Valeria – bất giác nín thở.
Có vẻ như bà ta đã bắt đầu cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Tuy có phần nóng nảy và thiển cận, nhưng việc bà ta đổi sắc mặt khi nghe đến 'mạng sống con gái' có thể đánh giá được: Bà này cũng không ghét con gái mình.
Có vẻ như vẫn còn cứu vãn được.
"Mà thôi, chứng cứ hơn lý thuyết. Regina, có thể chia cho tôi một chút tia lửa không?"
"Hm? Cậu tính làm gì... à, ra vậy."
Có lẽ đã nhận ra tôi định làm gì, Regina sau suy nghĩ một chút thì gật gù.
Chắc là nhìn tình hình mà đoán ra.
Ánh sáng của Wendy tỏa ra tia lửa điện bất thường, tòa nhà này trông ảm đạm hơn hẳn so với xung quanh, và Valeria phun ra thứ giống sương mù khi để cảm xúc chi phối.
Suy nghĩ của tôi cũng chỉ là phỏng đoán, nhưng chắc là đúng phần lớn.
Nếu kiểm chứng mà sai thì chỉ cần nói "A, sai rồi, tèhé~" là được.
Vì xấu hổ một chút vẫn tốt hơn nhiều so với việc bỏ mặc nguy hiểm mà.
Vậy nên, kiểm chứng thôi.
Regina, tôi giao hỏa lực cho cô đấy. Đưa lượng sao cho hoành tráng vào nhé.
Regina dùng chiếc thìa gỗ nhỏ múc một chút bột lửa đổ lên đầu ngón tay tôi.
Lượng ít như lớp rong biển bám trên ngón tay sau khi ăn bánh snack vị rong biển muối. Chỉ nhiêu đây liệu có đủ không?
"Lùi lại một chút đi."
"C-cậu tính làm gì?"
"Không sao đâu, lùi lại và xem đi."
Khác với Estella và Ginette đã tự giác lùi lại sau khi hiểu tình hình, tôi nhắc nhở Valeria - người không hiểu gì.
Rồi tôi như Regina đã làm ở quán parlor, ép hai đầu ngón tay lại và tạo ma sát lên bột lửa.
Kết quả là...
Phừng! Tách tách tách!
...ngọn lửa bùng lên, hàng trăm tia lửa bay tung tóe khắp khu vực.
Tiếng hét inh ỏi vang lên khắp nơi, bản thân tôi cũng hơi sợ vì ngọn lửa lớn hơn tưởng tượng và co rúm lại.
...Regina, có phải cô tính nhầm hỏa lực không?
Nhưng may mắn là không có cháy lan sang tòa nhà hay bỏng người.
Có vẻ như cô dược sĩ thiên tài đã chỉ bằng mắt thường mà xác định được giới hạn không gây thiệt hại.
...Mặc dù có thể nhẹ tay hơn một chút.
"...Gi-giật cả mình... Tôi không nghĩ sẽ hoành tráng đến vậy."
"Không phải là đúng như cô tính sao!?"
"Cậu đáng sợ quá đấy..."
"Không, chính cô mới đáng sợ khi đưa lượng bừa bãi mà không có tính toán gì đấy!"
Suýt nữa tôi thành kẻ phóng hỏa rồi.
Mà, khi nhìn lượng bột tôi cũng nghĩ "Ơ, chỉ nhiêu đây thôi sao? Nhiều hơn chút cũng được mà?"... Nếu vừa rồi tôi tự lấy theo ước lượng của mình thì có khi toàn khu vực này đã nổ tung rồi.
"L-làm gì thế hả!? Nguy hiểm quá đấy!"
Valeria gầm lên với vẻ mặt hung dữ.
Phải, rất nguy hiểm.
"Nếu cứ để cuộc cãi vã mẹ con leo thang thì thảm họa còn lớn hơn thế này đấy."
Tim tôi đập thình thịch vì hỏa lực lớn hơn tưởng tượng, nhưng tôi không để lộ ra và giải thích tình hình cho Valeria.
"Đây là kết quả mô phỏng trước một tai nạn không thể tránh khỏi do thể chất của hai mẹ con. Nếu không muốn như vậy, từ nay khi nói chuyện với con gái thì đừng nổi nóng."
"Thể chất của chúng tôi...? Ý cậu là sao?"
Có lẽ vì tia lửa vừa nãy khá đáng sợ, Valeria hạ thấp giọng và kiềm chế sự kích động để hỏi.
Ừm. Tôi hiểu. Tôi cũng sợ đến mức suýt tè ra quần mà.
Suýt nữa đã ngang hàng với Estella tè vì sợ. Nguy hiểm, nguy hiểm.
"Thủ phạm của tia lửa vừa nãy là cái này."
Tôi chỉ lên không trung.
Valeria nheo mắt nhìn chằm chằm nơi tôi chỉ. Nhưng có lẽ không thấy gì, bà ta lộ vẻ nghi ngờ.
"Chẳng có gì cả! Cậu đang trêu tôi à!?"
Valeria cất tiếng thô lỗ. Đồng thời, từ cơ thể bà ta phun ra thứ giống sương mù.
"Đó, chính cái đó."
"Cái đó?"
Tôi đến gần Valeria đang nhăn mày và nhẹ nhàng chạm ngón tay vào vai bà ta.
"C-cậu làm gì thế!?"
Với sự cảnh giác rõ ràng, Valeria ôm vai bị tôi chạm vào và lùi lại thật nhanh.
Gì mà sợ dữ vậy.
"Chính cái này"
Để trấn an bà ta, tôi chỉ cho bà ta thấy bụi lấp lánh bám trên đầu ngón tay mình.
Bụi bám trên đầu ngón tay tôi chính là...
"Vảy cánh."
Wendy và Valeria thuộc tộc Bướm ma, có thể chất khi cảm xúc dâng cao sẽ phun vảy cánh từ toàn thân.
Wendy trông như phát sáng là vì bụi phát sáng bám trên bề mặt cơ thể được vảy cánh đưa ra khỏi cơ thể, làm phạm vi ánh sáng lan rộng.
Và khi cảm xúc càng dâng cao, ánh sáng sinh nhiệt đốt cháy vảy cánh dễ cháy này, tạo ra tia lửa.
Cơ chế ánh sáng sinh nhiệt, liệu là do vảy cánh hay do thân nhiệt Wendy tăng lên thì tôi không rõ... nhưng nhìn cách phản ứng với bột lửa và tạo ra tia lửa thì có lẽ suy đoán của tôi không sai.
Vì nhiệt độ tia lửa chỉ bằng 'chăn khi vừa thức dậy' thôi.
Và khu vực này ảm đạm cũng vì vảy cánh đó.
Đây là nhà của Valeria với tính nóng nảy. Vảy cánh phun ra liên tục đã tích tụ, bay lơ lửng trong không khí, cuối cùng lan rộng đến mức che cả ánh sáng mặt trời.
Nếu mẹ con cãi vã ở nơi như vậy... cuối cùng tất cả vảy cánh sẽ bốc cháy, thiêu rụi ngôi nhà và hai người trong tâm bão.
Tôi đã báo trước nguy hiểm đó.
Wendy mà thấy được vụ này thì sẽ lo quá mức, tệ hơn có thể đi về hướng chết cảm xúc, nên tôi định sẽ giải thích cẩn thận sau.
Bình thường thì không vấn đề gì, Wendy hàng ngày đã chứng minh điều đó. Chỉ cần không nổi nóng là không sao.
Tóm lại, nếu giảng hòa cho hai mẹ con này thì thảm họa lớn sẽ không xảy ra.
"Có thể nghe tôi nói không?"
"...H-hứm. Không cần thiết. Chỉ cần tôi không gặp lại con nhỏ đó nữa thì thảm họa cũng không xảy ra chứ gì?"
"Như thế có ổn không?"
".........Liên quan gì đến cậu."
Nói như khạc nhổ, Valeria quay lưng lại với tôi.
"Về đi. Tôi không hoan nghênh các người đâu."
Bà ta nói vậy rồi bước về phía ngôi nhà. Thái độ như không còn gì để nói cả.
"Giờ ra về à, Yashiro?"
Estella lặng lẽ đến gần phía sau tôi và hỏi nhỏ.
Ra về sao...?
Quả thực, có vẻ tốt hơn nên thu thập thông tin trước khi nói chuyện.
Đặc biệt là về chuyện 'á nhân', 'loài phụ'.
"Valeria."
Khi tôi gọi bóng lưng đang xa dần, Valeria dừng chân lại, vài giây sau chỉ hơi nghiêng cổ về phía này.
"...Ai cho phép cậu gọi trỏng vậy? Đúng là một thằng bất lịch sự."
Bà ta đáp lại bằng giọng lạnh lùng.
Nghe như đang tức giận, mà cũng có phần ngạc nhiên... nói chung là khó đọc cảm xúc.
Nếu gọi trỏng không được thì...
"Valeria-chan."
"Tại sao lại chọn thêm ‘chan’ vậy, Yashiro!?"
Estella không liên quan gì lại xen vào.
Cứ ở bên cạnh là nhỏ này lại thích chõ mỏ vào nhỉ. Muốn được chú ý à? Quả nhiên có yếu tố chó mà.
"Trường hợp này bình thường thêm ‘san’ chứ."
"Valeria-tan?"
"San!"
"...Mấy người đang trêu tôi à?"
Valeria vốn chỉ hơi nghiêng cổ giờ đã hoàn toàn quay về phía này.
............A, ừm. Đúng như kế hoạch.
"Thêm kính ngữ chi cho rắc rối. Valeria là được rồi."
"...Thiệt tình, loài người lúc nào cũng cưỡng ép..."
"Vẫn đáng tin hơn những kẻ đạo đức giả che giấu tình thế đấy chứ?"
"Nói hay lắm... Cậu tên gì?"
"Yashiro."
"Yashiro à... Tôi sẽ nhớ kỹ, đừng có làm chuyện ngớ ngẩn đấy. Vì tôi định suốt đời đi khắp nơi nói xấu loài người."
"Miễn không bịa đặt thì cứ tùy ý. Vậy, tôi nên gọi thế nào đây?"
"...........Tùy cậu."
Valeria nhượng bộ rồi.
Có thể nói đây là tiến bộ một bước.
Chỉ riêng việc biết được không phải từ chối tất cả thì lần này cũng đã có thu hoạch.
"Nhân tiện, bà bà."
"Ai là bà bà hả!?"
Bà vừa nói tùy ý kia mà! Mới năm giây đã đổi ý rồi!
"Valeria. Chúng tôi định tổ chức đám cưới của Wendy ở Quận 42. Coi như lễ kỷ niệm và tiệc chúc mừng bước đầu của hai người họ."
"...Hứm."
Tuy tỏ thái độ không đồng tình nhưng việc không rời khỏi chỗ này chứng tỏ có quan tâm đến câu chuyện.
Vì lễ chúc mừng đám cưới con gái mình có vẻ là thứ người thế giới này không thể tưởng tượng được.
"Trong đám cưới đó, chúng tôi muốn cha mẹ Wendy cũng tham dự. Tất nhiên, để chúc phúc."
Tôi truyền đạt mục đích ban đầu khi đến đây.
Nếu nêu rõ mục đích thì lần sau sẽ dễ vào việc hơn.
Khi nhìn thấy mặt tôi thì bà ta sẽ nghĩ "Đến nói chuyện đám cưới".
Ít nhất cũng hiểu được rằng chúng tôi không có ý định gây áp lực hay làm hại tộc người côn trùng.
"Ngay bây giờ có lẽ không được, nhưng chúng tôi định đến mãi cho đến khi bà gật đầu."
"Thôi đi. Phí thời gian."
"Phí hay không do tôi quyết định."
"Vậy thì để tôi nói rõ ràng! Tôi từ chối! Không có giá trị gì đáng chúc mừng. Chỉ là hợp đồng nô lệ thôi!"
Mặt Valeria méo xệch.
Biểu cảm đó chính là tâm can của bà ta.
Tóm lại là bà ta ghét.
Ghét việc đứa con gái yêu của mình trở thành nô lệ cho loài người.
Vậy thì chuyện đơn giản.
Chỉ cần xóa bỏ định kiến và suy nghĩ cứng nhắc của bà ta là xong.
Mặc dù có vẻ phải đi lại nhiều lần.
...Có nên thuê xe ngựa ở đâu đó không nhỉ?
Javier không cho luôn con ngựa à...
"Tóm lại là về đi. Và nếu được thì đừng đến nữa."
Valeria quay gót và vẫy tay xua đuổi.
"Hiểu rồi. Tôi sẽ lại đến."
"Hiểu cái gì chứ! Cậu hoàn toàn chẳng hiểu gì cả!"
Valeria quay lưng la lên. Nhưng không phun vảy cánh.
Đó chính là câu trả lời.
"[Nếu được thì đừng đến nữa] trong thế giới chúng tôi được hiểu là 'tuy không muốn thẳng thắn thừa nhận nhưng thực ra muốn người ta mạnh mẽ thay đổi suy nghĩ của mình'."
"...Đúng là một thế giới tùy tiện. Chắc thế giới đó nhiều kẻ ương ngạnh khó hiểu như cậu lắm nhỉ."
"Ờ, đúng vậy. Vì thế cho nên có thể cứu cả bà."
"Tôi đâu...!"
"Tôi sẽ lại đến."
Tôi nói bằng giọng bình tĩnh, chậm rãi và rõ ràng.
Nhiêu đó đủ truyền đạt được ý định của tôi rồi.
Sau khi im lặng một lúc, Valeria thở dài nói:
"...........Tùy cậu."
Valeria có thể thuyết phục được.
Nghe câu vừa rồi, tôi tin chắc như vậy.
"Vậy, chúng tôi về đây."
Valeria vẫn quay lưng và không chịu di chuyển.
Có lẽ nếu chúng tôi không rời đi thì bà ta không thể động đậy được.
Đã nắm được tình hình. Cũng có thu hoạch.
Vậy thì tốt nhất nên ra về và quay lại lần khác.
Nghĩ vậy, tôi quay lưng... thì thấy một tên biến thái ở đó.
"..........."
"..........."
À không, là bướm ma.
Một con bướm ma khổng lồ cao hơn cả tôi.
Đầu hoàn toàn là bướm ma, lưng mọc hai đôi cánh lớn tổng cộng bốn chiếc. Và có cái mông côn trùng đặc trưng to lớn - chính xác là bụng - nhìn từ góc nào cũng rõ ràng là người bướm ma.
Tuy nhiên, cả hai tay, hai chân và từ eo đến ngực, cổ đều là của con người.
Bên trên cơ thể khá vạm vỡ là đầu bướm ma, mông nhô ra to như côn trùng, từ đó mọc ra đôi chân cơ bắp như vận động viên đua xe đạp.
Đến đây thì có lẽ còn có thể chấp nhận vì là người côn trùng... nhưng, nhưng mà!
Có lẽ vì cánh và mông cản trở nên không mặc được quần áo...
Nửa trên cơ bắp trần trụi, nửa dưới mặc quần tất đen đến đùi.
Bụng dưới hòa làm một với mông côn trùng nên may mắn không thấy bộ phận vi phạm thuần phong mỹ tục... không, dù nhìn thiên vị cỡ nào thì cũng như là tên biến thái mặc quần tất khỏa thân.
"Kyááá! Con nguời!?"
Không không, người muốn la lên là tôi cơ!
"Ông kia!"
Vừa thấy tên biến thái quần tất khỏa thân (bướm ma) đó, Valeria liền chạy tới, vừa rải vảy cánh vừa đá bay tên biến thái ấy.
"Úi da!?" (bắn vảy cánh)
"Lang thang ở đâu giờ này mới về hả!?" (bắn vảy cánh)
"T-tôi đến vườn hoa... đau, đau! Đừng kéo râu cảm giác mà, mẹ nó!?" (bắn vảy cánh)
"Im đi! Có biết trong lúc ông không có mặt thì tôi đã...! Thôi, đủ rồi! Hôm nay cắt cơm!" (bắn vảy cánh)
"Gì cơ!? Tha cho tôi đi, mẹ nó!?" (bắn vảy cánh và giàn giụa nước mắt)
Valeria tàn nhẫn giẫm đạp tên biến thái quần tất khỏa thân (bướm ma) đã ngã.
Từ hai người họ phun ra lượng vảy cánh khổng lồ, phủ tầm nhìn một màu xám.
Khói à...?
Từ cuộc nói chuyện, tên biến thái quần tất khỏa thân (bướm ma) kia chắc chắn là cha của Wendy, Thibault.
May quá nhỉ, Wendy. May mà cô không giống cha. Hy vọng là gen đó tuyệt giống ở thế hệ cha mẹ.
"Giờ mà dùng bột lửa thì có thể nướng chín hai người họ luôn... tự dưng tui cứ nghĩ thế."
"Hãy kiềm chế đi, Regina. Với tư cách lãnh chúa, tôi van cô đấy."
Estella khổ sở nhìn cặp vợ chồng bướm ma thiếu tự chủ bắn vảy cánh tung tóe.
Mà, tôi hiểu tâm trạng của Regina. Tôi cũng muốn làm thế nếu có thể.
"Yashiro-san..."
Ginette có vẻ khó xử trước cuộc cãi vã vợ chồng hoành tráng.
Vừa bối rối vừa hỏi ý kiến tôi.
"Cứ để yên đi. Đó cũng là một hình thức vợ chồng."
"Thế... ạ?"
Ginette, cô nhìn kỹ xem.
Mặt Valeria đang đỏ bừng, mắt hơi ngấn lệ kìa?
Điều đó thể hiện sự tức giận với người chồng không ở bên lúc mình cần, đồng thời cũng thể hiện sự an tâm khi thấy chồng.
Đó là bằng chứng của mối quan hệ tin tưởng sâu đậm.
Giống như kiểu đùa "Mồ, đồ ngốc, đồ ngốc!" ấy.
Chỉ là trong cuộc sống vợ chồng lâu dài, mức độ đó hơi nghiêng về bạo lực thôi.
"Vợ chồng cãi nhau, chó cũng không thèm ăn. Chúng ta về thôi."
*Chen ngang: Câu trên liên quan mật thiết đến từ ‘cơm chó’ mà giới trẻ hay dùng đấy nhỉ.
Tôi dẫn mọi người quay lại vườn hoa.
Chúng tôi quay trở lại con đường cũ trong lúc nghe tiếng hét cuồng loạn của người phụ nữ và tiếng thét tuyệt vọng của người đàn ông.
Khi không còn nghe thấy tiếng vợ chồng cãi nhau ồn ào nữa, Ginette - như đã quyết tâm gì đó - lên tiếng:
"Y-Yashiro-san..."
Hơi cúi đầu, đôi mắt lo lắng nhìn lên mặt tôi.
Khi tôi đi chậm lại để phù hợp với nhịp bước của Ginette, cô ta ngập ngừng nói tiếp:
"...Hai người đó sẽ tham dự chứ ạ...?"
Ý cô ta muốn hỏi là liệu Wendy và cha mẹ có thể hòa giải được không.
Điều đáng lo ngại nhất và cũng là điều chúng tôi đang cố gắng thực hiện.
Vì thế, tuy không biết tương lai thế nào, nhưng tôi nói ra câu trả lời duy nhất.
"Đương nhiên."
Nếu không thì tôi sẽ gặp khó khăn. Và nếu tôi gặp khó khăn thì bằng mọi cách phải cải thiện tình hình đó.
"Chúng ta sẽ 'làm' cho như vậy. Từ bây giờ."
"...Vâng."
Tương lai không biết thế nào.
Vậy thì hãy dẫn dắt định mệnh hay gì đó để trở thành tương lai mình mong muốn.
Chỉ có vậy thôi.
Nếu không biết có thành công không thì tạo điều kiện để thành công.
Trước giờ tôi luôn làm vậy.
Đương nhiên, lần này tôi cũng định làm vậy.
"Hãy tổ chức một đám cưới hoành tráng nào."
Tôi cười toe toét nhìn mọi người.
Nụ cười lan truyền trên khuôn mặt những người đang đi xung quanh tôi.
"Ưm. Tôi cũng sẽ hợp tác hết mình."
"Ừ. Tui cũng muốn xem đám cưới hoành tráng là như thế nào."
Và cuối cùng, tôi nhìn Ginette và nói thêm "Nhỉ?" như để khẳng định.
Cuối cùng, đám mây lo lắng che phủ khuôn mặt Ginette cũng tan đi.
"Vâng. Chúng ta cùng nhau cố gắng nhé."
Khuôn mặt mỉm cười như mọi khi của Ginette vẫn mang lại cảm giác ấm áp như mặt trời.
Không lâu sau, chúng tôi đã trở lại vườn hoa.
2 Bình luận