Web Novel - Phần 1 ~ Hậu truyện (50 chương)

Hậu chương 09: Vườn hoa

Hậu chương 09: Vườn hoa

Chúng tôi đi qua đại lộ hoa lệ, tiến sâu hơn vào trong. Mùi muối biển dần phai nhòa, thay vào đó, hương ngọt ngào của hoa bắt đầu tỏa ra trong khu vực.

Ở Quận 35, càng cách xa cổng thành thì càng yên tĩnh. Mà, cũng có thể nói là "càng hoang vắng".

Dù vậy, không hổ danh là Quận 35. Dù ít người qua lại và phố phường có vẻ hoang vắng, nhưng trông vẫn sạch sẽ hơn Quận 42.

Sao mà chênh lệch nhiều thế nhỉ... Quận 42 còn phải phát triển nhiều nữa. Ừm.

"Phía trước có một vườn hoa lớn, nơi đó có tộc người Bướm Papilionini cùng nhiều tộc người côn trùng khác sinh sống."

Wendy đi phía trước, giải thích như một nhân viên công ty du lịch.

Nét mặt cô ta có vẻ đã tươi sáng hơn. Dù sao thì không khí quê nhà cũng khiến người ta cảm thấy bình yên.

"Những bông hoa nở trong vườn hoa này chứa mật rất ngọt, và việc uống mật ở đây chính là biểu tượng địa vị của những người côn trùng trẻ tuổi."

Kiểu như ăn crepe ở Harajuku à?

Nơi Wendy chỉ tay là một ngọn đồi nhỏ, còn vườn hoa đó vẫn chưa thấy.

Tuy nhiên, hương thơm dịu dàng của hoa đã bao phủ khắp khu vực rồi. Mùi hương đậm đặc đến mức có thể khiến người ta choáng váng.

"Mùi hương dễ chịu nhỉ."

"Là con gái thì không thể nào không phấn khích ha."

Ginette và Estella đang trò chuyện vui vẻ.

Con gái có vẻ thấy ổn với mùi hương như thế này. Tôi thì thấy hơi nặng quá... nhưng có nhiều người thích aromatherapy mà. Đối với những cô gái sành điệu, có lẽ mức độ này vừa phải.

"...Hôi quá. Mũi tôi nhăn hết cả."

"Ừm. Tôi đoán cô sẽ như vậy mà, Regina."

Regina bịt mũi một cách thẳng thắn.

Tôi biết ngay cô thuộc phe tôi mà.

"Wendy-san từng uống mật trong vườn hoa rồi ạ?"

Trong hương thoa và không khí ấm áp dễ chịu, Ginette mỉm cười hỏi.

Wendy cởi chiếc khăn quàng do thời tiết hơi ấm, lắc đầu nhẹ trước câu hỏi của Ginette:

"Không. Tôi đã rời khỏi đây từ khi còn nhỏ. Hơn nữa..."

Rồi cô ta nhìn sang Seron bên cạnh.

"Mật ở đây, việc uống 'theo cặp' đang thịnh hành."

"Rồi, Regina. Tôi đã biết nên dùng 'bột lửa' cho việc gì rồi."

"Tôi hiểu tâm trạng của cậu, nhưng hãy kiềm chế đi. Nếu gây ra hỏa hoạn vườn hoa thì việc nhập khẩu bột lửa sẽ bị cấm đó."

Chết tiệt... Không được à?

"Vậy thì, Wendy-san. Lần này có thể là lần đầu tiên chị được uống đó."

"Hể..."

Ginette chắp tay lại, nói bằng giọng như đang chúc phúc. Không có cảm giác tò mò, mà thuần túy như đang vui mừng cho sự thật đó.

Wendy cũng cười rạng rỡ với lời đó, nhìn Seron và thì thầm "Vâng...".

Khi ánh mắt Seron và Wendy gặp nhau, cả hai đều xấu hổ cúi đầu, má ửng hồng.

"Rồi, Regina. Tôi đã biết nên dùng 'bột lửa' cho việc gì rồi."

"Lạ nhỉ. Tôi có cảm giác vừa nghe nói là đến đây để chúc phúc cho hai người này mà. Có phải tôi đã nghe nhầm không?"

Chết tiệt... Đốt cặp đôi tình tứ này cũng không được à...?

Đáng tiếc! Đáng tiếc quá!

"À, thấy rồi. Vườn hoa kìa!"

Có lẽ Estella còn mong chờ vườn hoa hơn cả Ginette. Cô ta tiến lên phía trước như chú chó cưng quá thích đi dạo. Nếu bị dây xích buộc thì chắc cũng sẽ không ngại việc bị siết cổ mà nhào tới.

"Đừng có tè bậy đó."

"S-sao lại tè chứ!? Cậu bị đần à!? Bị đần phải không!?"

Không hiểu sao tôi cứ thấy Estella như một chú chó thôi. Chắc tôi nên dạy cô ta vài trò biểu diễn.

"Estella."

"Gì vậy?"

"Đưa tay."

"Uẻẻẻẻẻẻẻẻẻẻẻẻ!?"

Khi tôi đưa tay ra, Estella kêu lên một tiếng kỳ lạ và lùi ra xa.

Cô ta ôm bộ ngực xẹp lép và đỏ bừng mặt.

“Y-ý cậu là... m-muốn nắm tay vào vườn hoa?”

Không, tôi định dạy chó biểu diễn............... hửm? Nắm tay vào vườn hoa?

Vườn hoa này là nơi thịnh hành uống mật theo cặp, có thể nói là thánh địa của những đôi tình nhân, và đưa tay ra phía trước nơi đó nghĩa là... thông điệp "Cùng nắm tay như người yêu và cùng uống mật hoa nào... chỉ hai chúng ta thôi☆"...

"Không! Hiểu nhầm rồi! Hiểu nhầm rồi đó, Estella! Không phải ý đó!"

"Ý, ý đó là gì!? Là, là, là, là gì vậy!? Là ý gì vậy!?"

"Th-thì, người yê... nói tóm lại! Cô là chó!"

"Ai là chó chứ!?"

Ei, thôi đi!

Đừng nhìn tôi với bộ mặt đỏ như vậy!

Cũng đừng có vừa cau mày giận dữ vừa để lộ chút bất an trong đôi mắt! Mặt cô trông như đang mong chờ gì đó ấy! Tôi biết đó chỉ là do nghĩ bậy thôi! Mà nếu không phải do nghĩ bậy thì... nói sao đây nhỉ... r-rắc rối quá!

"Dù sao đi nữa! Khi bị bảo 'đưa tay' với lòng bàn tay hướng lên, thì phải đặt tay lên và nói 'gâu!', luật là vậy đó!"

"Đã bảo tại sao lại coi tôi như con chó chứ."

"Vì cô tè bậy chứ sao!"

"Hồi nào!?"

Sắp làm thì cũng có nghĩa là đã làm! Hiểu điều đó đi!

"Mà, cô tóc đỏ ngoan ngoãn như chó con, nên cảm giác muốn cưng chiều cũng không phải không hiểu được."

"A-ai ngoan ngoãn chứ!? Tôi tự hào là người ngỗ ngược nhất đó!"

"Không, cái đó không phải thứ để khoe..."

Estella ‘sủa’ giống hệt như chó con.

"Còn trò nào khác không~?"

Regina nhìn tôi.

...Í ẹ, cái mặt cười đểu ghê quá. Như muốn nói "Nếu không phải muốn nắm tay mà là trò biểu diễn, thì còn có trò gì nữa, thử nói xem? Nào, nói đi?".

Hầy, được thôi. Tôi sẽ nói cho xem.

" 'Ngồi' hay 'nằm' chẳng hạn."

"Với cô tóc đỏ thì có khi hơi khó đó."

"Tôi làm được chứ bộ! ...Mà không, tôi không làm đâu!"

Còn gì nữa nhỉ...?

"Còn có... 'đứng thẳng' (chinchin)."

*Chú thích: Chinchin còn có nghĩa là dương vật.

"...Để lên à?"

"Để cái gì!"

Đó không phải biến thể của "đưa tay" đâu!

Nếu đưa tay ra mà bị để cái đó lên thì tôi sẽ đá bay con chó ấy!

"Mà thôi! Tại tôi nghịch ngợm, là tôi sai! Vậy nên đi thôi!"

Không có thời gian để tạo cơn bão hồng ở chỗ này đâu!

Natalia cũng đang đợi mà!

Đúng rồi! Chúng ta đang vội!

...Vậy nên, làm ơn tha cho tôi đi.

"Yashiro-san."

Như muốn chữa lành tâm hồn xơ xác của tôi, Ginette bước đến trước mặt tôi với nụ cười rạng rỡ như mặt trời.

Aa... như thể tâm hồn tối tăm của tôi đang được chiếu sáng vậy.

Ginette với cái mặt hớn hở, chìa tay về phía tôi và...

"Đưa tay."

...nói như vậy với vẻ rất vui.

Ờm...

"Cái đó là 'muốn nắm tay' kiểu tình tứ, hay là 'anh là chó của tôi' kiểu chủ nhân vậy?"

Dù là cái nào thì cũng khó phản ứng...

"A, ơm, không! Không có ý nghĩa sâu xa gì đâu ạ... chỉ là... tôi hơi muốn thử... xin lỗi, chỉ là cảm xúc nhất thời thôi."

Cô ta vội vàng rút tay lại và nắm chặt trước ngực, như muốn nói "Xin lỗi vì bàn tay phải này đã hỗn xược".

Ừm... Vườn hoa này đáng sợ thật.

Không khí bình thường có thể gây ra thảm họa lớn, không chỉ là bỏng nặng thôi.

Vái cho chỗ này nổ tung! Đúng rồi, tất cả đều tại bọn có người yêu!

"Đám cặp đôi trong vườn hoa chia tay hết đi!"

"Sao anh lại nói vậy chứ!? Đ-đùa thôi ạ! Vừa rồi là đùa đó!"

Dù không có ai nghe, Ginette vẫn vội vàng đính chính.

Đây đâu phải thế giới mà mọi lời nói đều thành hiện thực.

"Nè, Seron."

"Gì vậy, Wendy?"

"Ufufu... 'Đưa tay'."

"Ơ~... thôi được rồi, không cách nào khác. Tay đây."

"Ufufu"

"Ahaha"

"Hai người đi chết đi."

"Cậu nè. Cái thái độ không hề che giấu cảm xúc đen tối đó, theo nghĩa nào đó thì cũng nam tính, nhưng hãy tự trọng đi."

Tôi không có ý định ủng hộ màn tình tứ của bọn có người yêu, cũng không định giới thiệu trò chơi! Đừng có bắt chước! ...Bắt tôi làm thì càng không!

"Sao tui cũng muốn được làm gì đó quá~ gâu gâu"

Regina cười nham hiểm và lại gần tôi.

Nhỏ dược sĩ đen thui này... bụng cũng đen luôn à?

"Gâu gâu đó?"

Hừ... Được rồi, thích thì chiều.

"Regina, về chuồng!"

"Cậu quá đáng vậy!?"

Về chuồng ngay lập tức đi! Một mình!

"...Thiệt tình. Thôi, đi nào."

"A...!"

Tôi bỏ qua mấy kẻ ngốc và chuẩn bị đi tiếp thì từ bên cạnh truyền đến tiếng thở nhẹ như rò khí.

Ngó sang thì thấy Ginette đang nhìn chằm chằm tôi một cách e dè.

...Gì vậy hả, cái cách nhìn như muốn nói "tôi cũng muốn, nếu có thể..." đó.

Nói 'về chuồng' liệu có ổn không?

Có khi Ginette sẽ buồn. Nhưng mà nói 'đưa tay' thì... à, đúng rồi.

"Được rồi, Ginette!"

"Vâng!"

"Đưa vú!"

"Anh mau sám hối đi!"

Cặp vú của Ginette được đặt lên bàn tay tôi đưa ra... làm gì có chuyện đó.

...Hức hức.

Sức lực và tinh thần tôi đã bị mài mòn nghiêm trọng vì những chuyện không đâu.

Đổ mồ hôi lạnh không cần thiết, cổ họng cũng khô khan.

Không ngờ chỉ vì có địa điểm hẹn hò gần đây thôi mà ảnh hưởng xấu đến cuộc sống thường ngày như vậy...

"Tóm lại, vườn hoa là nơi tệ hại nhỉ."

"Không, ờm, ngài Anh hùng. Tôi nói thì không biết thế nào, nhưng đó là nơi có thể vui chơi bình thường lắm đấy ạ?"

Gì hả, ý là tôi không bình thường à!?

Không phải tôi có thành kiến gì đâu! Chỉ là...

"Tất cả bọn có tình yêu gặp bất hạnh hết đi!"

"A-anh ta đùa đó!"

Tôi đặt tay hai bên miệng và hét to, Ginette cũng làm y hệt động tác đó đính chính.

Đùa cái gì? Tôi nói nghiêm túc mà!

"Có lẽ sau khi vào vườn hoa, ngài Anh hùng sẽ vui đó. Nơi đấy thực sự đẹp lắm."

"Tôi không tìm kiếm cái đẹp gì trong cuộc đời đâu."

"Ngài đừng nói vậy, chúng ta đi nào. "

Như muốn dỗ tôi, Wendy dẫn chúng tôi vào vườn hoa.

Wendy và Seron đi đầu, tôi theo sau.

Chậm hơn một chút, Ginette đi theo. Sau đó Estella lại gần tôi một cách lén lút.

"Tại Yashiro mà tự dưng mệt ghê..."

"Sao lại tại tôi chứ?"

"Tại cậu đó!"

Cô ta huých vai nhẹ vào cánh tay tôi. Cú chống đối nhỏ nhặt đó là gì vậy hả?

Tự dưng body touch làm tôi giật mình đấy.

"...Hãy tự trọng đi."

Cuối cùng, Estella đấm mèo một cái vào sườn tôi như trút giận.

Dù không phải cú đấm mạnh, nhưng cú tấn công bất ngờ vào sườn khiến tôi loạng choạng nửa bước.... vì nó ngứa ngứa.

Và vì cái loạng choạng nửa bước đó, tôi đã va vào Ginette bên trái.

"A, xin lỗi, Ginette"

"Không ạ... Chính tôi mới phải... xin lỗi..."

Ginette tự trách bản thân vì đã đùa quá mức, nở nụ cười gượng gạo.

Không khí nơi này chắc chắn có vấn đề, khiến con người trở nên kỳ lạ.

Nếu không thì làm sao có thể uống mật hoa trước mặt mọi người, còn là hai người cùng uống như hình thức hành quyết công khai nữa.

Ừm, đúng vậy. Chắc chắn là có loại độc kỳ lạ nào đó chờn vờn ở nơi này.

Vườn hoa này thực sự nên bị thiêu rụi. Vì sự bình yên của thế giới và tâm hồn của những đàn ông độc thân.

"Nhìn thấy rồi! Kia là vườn hoa đấy ạ!"

Nơi Wendy chỉ tay có quang cảnh đẹp như 'thiên đường' trong từ điển.

Trên mảnh đất rộng lớn, những bông hoa đầy màu sắc nở rộ, đung đưa trong gió và tỏa hương thơm khắp nơi.

Những bông hoa kiều diễm nhuộm thế giới bằng sắc màu hạnh phúc.

Trong vườn hoa rộng lớn như thiên đường đó, có những người tộc côn trùng đang cùng nhau uống mật hoa.

"...Ực ực ực! Puhaa~! Ngon quá!"

"Giúúúút! Kuhii~! Thấm quá!"

"Mấy con quái thú hôi hám đó là sao vậy?"

Đó là những gã có thân hình to lớn với sừng lớn trên đầu, nhìn kiểu gì cũng là mấy ông chú.

"Ô-ông chú cặp với ông chú sao!? ...H-hay quá!"

"Hay cái quái gì! Và đừng có viết loạn xạ những ghi chú đáng ngờ vào sổ!"

Không ổn. Cứ tiếp tục thế này thì Quận 42 lại thêm một câu chuyện thối não nữa.

Nên dùng bột lửa ở đây chăng? Nếu cuốn sổ hoặc Regina cháy rụi thì tuyệt.

"Có vẻ như họ là nam giới tộc người Bọ cánh cứng và người Bọ kẹp kìm."

Lời của Wendy có lẽ đúng.

Vì mặt họ nhìn như thế nào cũng là Bọ cánh cứng (Kabutomushi) và Bọ kẹp kìm (Kuwagata).

*Ghi chú: 2 loại bọ như hai anh em Lôi Chấn Hiệp (Gouraiger) trong Siêu Nhân Cuồng Phong (Ninpuu Sentai Hurricaneger) ấy.

"Ồ... mấy đứa là con người à?"

Ông chú Bọ cánh cứng quan sát chúng tôi từ trên xuống dưới rồi nói. Thật thô lỗ.

"Ka-san. ...Trang phục mấy đứa này..."

"À, phải. Có khi là quý tộc cũng nên."

Họ nói chuyện riêng mà to đến nỗi chúng tôi có thể nghe được. Thật sự thô lỗ.

"Nà, mấy đứa. Nhìn chúng tôi, mấy đứa nghĩ sao?"

Thô lỗ. Hôi hám. Không đáng nhìn, vì là mấy ông chú.

Nhưng mà, cũng không cần tốn công gây sự.

Cư xử thô lỗ thì tôi có thể bỏ qua. Hôm nay tôi đến đây không phải để gây sự.

Tôi đã vượt qua quá khứ và trưởng thành hơn một bậc rồi.

Để tôi cho các người xem cái gọi là thư thái tâm hồn.

"Nhìn hai chú cùng nhau vui vẻ uống đồ ngọt mà cháu thấy tởm quá ạ."

"Sao tự dưng cậu lại gây sự vậy hả!?"

Không không. Tôi chỉ nói cảm nhận thật thà thôi.

Không phải phân biệt đối xử những thứ nhớp nhúa, mà chỉ đơn giản là cảm thấy hôi thôi.

"Ahahahaha! Hai ông chú cùng uống đồ ngọt trông kinh tởm à? Này thì thua rồi!"

Tôi đã nghĩ họ sẽ cáu tiết, nhưng ông chú Bọ cánh cứng được gọi là Ka-san kia lại cười to.

Ông chú Bọ kẹp kìm bên cạnh cũng cười khúc khích.

"Không không. Mật hoa này chữa lành cơ thể mệt mỏi và hồi phục sinh lực. Mấy gã trong hội loại lao động chân tay khá nhiều người uống đó nha."

Ông chú Bọ kẹp kìm giải thích như vậy.

Nếu Bọ cánh cứng là Ka-san thì gã này là Kuwa-kun à?

"Kuwa-kun có thân hình lực lưỡng mà lại khiêm tốn nhỉ."

"Kuwa-kun? Ý là tôi à? Lần đầu tiên tôi được đặt biệt danh theo tên chủng tộc đấy."

"Hửm? Tại, chú Bọ cánh cứng này là Ka-san mà?"

"Này này. Tôi không được gọi là Cứng vì thuộc tộc người Bọ cánh cứng (Kabutomushi) đâu."

"Vậy thì là gì?"

"Tên tôi là Kabriel."

"Có phát âm nhầm từ nào không!?"

Không phải Gabriel à!? Hàng nhái ư?

Kiểu như Louis Vuitton thành Luon Vuituoi?

*Ghi chú: Kabriel là tên một loại bọ cánh cứng. Còn Gabriel là tên một tổng lãnh thiên thần.

"Nhân tiện, tôi là Marx."

*Ghi chú: Marx trong “Karl Marx & Vladimir Ilích Lenin” ấy.

"Bình thường vãi!?"

Bộ ông là Loretta à!?

Chả liên quan gì đến Bọ kẹp kìm cả!

"Hahaha! Chú em này thú vị nhỉ! Tôi thích rồi đó. Chú em có muốn uống một ly không?"

Kabriel chỉ vào những bông hoa dưới chân, hỏi tôi.

Ờ thì, tôi cũng tò mò... nhưng vừa uống nước ở quán rồi.

"Wendy. Em có muốn uống gì không?"

"Ơ... Nếu là cùng Seron thì..."

"À, xin lỗi. Chúng tôi đang rất vội. Phải ra khỏi đây ngay bây giờ! Dường như không có thời gian để uống dù chỉ một ngụm mật. Ôi, thật tiếc quá!"

"...Yashiro. Cậu muốn ủng hộ Seron và Wendy hay muốn cản trở vậy?"

Estella thở dài trách tôi.

Ủng hộ hay cản trở ư? Còn phải hỏi nữa sao?

Tôi ủng hộ, nhưng không để họ tình tứ trước mặt tôi!

"Thế à. Nếu vội thì không còn cách nào khác."

Kabriel không đặc biệt bận tâm việc bị từ chối mời, nở nụ cười thân thiện.

Nếu có sếp như thế này, người ta sẽ muốn theo vô điều kiện.

"Nhưng mà, mấy đứa nè."

Kabriel với vẻ sếp tốt đó hạ giọng:

"Nếu đi sâu hơn vào vườn hoa thì nên cẩn thận một chút đấy."

"Có chỗ nào nguy hiểm à?"

Tôi lại gần, hỏi thông tin.

Tôi muốn lấy hết thông tin có thể lấy được. Việc dùng cách diễn đạt 'sâu trong vườn hoa' có nghĩa nơi đây là ranh giới.

Ranh giới của cái gì thì không cần hỏi.

Vườn hoa này là ranh giới giữa nơi con người sống và nơi tộc người côn trùng sống.

"Quận 35 này đối xử tốt với loài phụ như chúng tôi. Nhưng trong đó vẫn còn không ít người có cảm xúc khó nói là tốt đẹp với con người... không, vẫn còn rất nhiều."

"..."

Trong lời của Kabriel có điểm thu hút sự chú ý của tôi.

...'Loài phụ'?

"Nói chung là có thể có những chuyện gây khó chịu hoặc cảm thấy bất lịch sự... nhưng bản chất họ là người tốt. Mong cậu đừng bận tâm."

Nói vậy, gã cúi đầu mạnh. Nhưng...

"Đau!?"

Do Kabriel cúi đầu, cái sừng oai vệ của Bọ cánh cứng đã đánh vào đỉnh đầu tôi.

...Vừa rồi có chuyện gây khó chịu và bất lịch sự rồi đấy? Cái này cũng phải bỏ qua à?

"À, xin lỗi! Chỉ là vô tình... không thể tránh khỏi...  nói chung là xin lỗi nhé."

Kabriel cười khổ và gãi đầu.

Có vẻ gã thực sự không có ý xấu.

Không biết gã sống với cái sừng đó bao nhiêu năm rồi... nhưng dường như chưa kiểm soát hoàn toàn được. Cái đồ nguy hiểm.

"Yashiro-san, anh có sao không?"

"À, thực ra tôi muốn đấm trả một phát, nhưng nếu đánh nhau chắc chắn sẽ thua, nên thôi."

"À, ờm... xin hãy hòa bình... à, để tôi thoa thuốc cho sau nhé?"

Buộc phải kết thúc trong hòa bình chứ sao.

Một mình Marx thì có khi còn thắng được... nhưng thêm Kabriel thì chịu.

Không đánh nhau khi biết chắc sẽ thua! Đó là cách xử sự của người lớn!

"Thực sự xin lỗi. Để bồi thường, nếu có chuyện gì xin cứ nói. Tôi sẽ giúp đỡ."

"Thế chú làm được gì?"

"Chúng tôi làm người vận chuyển, nên khá giỏi trong việc chuyển đồ hay ném xa đấy!"

"...Ném xa?"

Người vận chuyển thì ném cái gì xa vậy?

"Vận chuyển cự ly ngắn thì ném sẽ hiệu quả hơn mà?"

"Cẩn thận với đồ đạc của khách đi chứ!?"

Người vận chuyển mà ném đồ đạc, ở Nhật sẽ phá sản trong ba ngày đấy!?

Có vẻ như không nhờ mấy gã này việc gì được rồi.

Thôi kệ vậy. Dù bị đánh đầu, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng. Giờ cũng không còn đau nữa.

Tôi sẽ nhờ Ginette thoa thuốc (trong tình trạng được gối đầu lên đùi) sau vậy.

...Gối đầu lên đùi, có được không nhỉ?

Nếu tạo ra bầu không khí như vậy một cách tự nhiên... liệu Ginette có hiểu không nhỉ? Mấy lúc quan trọng, cô nàng này lại tỏ ra ngốc nghếch.

Hay là nhờ trước nhỉ?

Phải thật tự nhiên. Và phải làm cho cô ta nghĩ đó là điều đương nhiên...

"Nà, Ginette."

"Vâng?"

"Lát nữa nhớ thoa gối đùi cho tôi nhé."

"..........Sao cơ ạ?"

Không ổn!

Tôi hơi hoảng loạn rồi!

Ôi, chết tiệt! Nói gối đùi ở đây thì lúc thật sự sẽ khó nói!

"À, hóa ra đó là mục đích" – cô ta sẽ nghĩ thế mất thôi!

Ôi! Hỏng hết rồi! Chán quá!

"..............Tôi muốn làm lại mọi thứ."

"Ý là cậu muốn bị đánh mạnh bằng sừng một lần nữa à, Yashiro?"

Estella đọc được không khí, nhưng cố tình phát ngôn như không đọc được.

Mấy đứa tinh ý như cô thì ngậm miệng dùm một chút đi. ...Nếu hiểu được tâm trạng bất lực của tôi!

...Chết tiệt. Tệ hại quá.

"Cảm ơn lời khuyên. Nếu biết trước thì dù gặp tình huống bất ngờ cũng có thể ứng phó."

"Thế à. Nghe vậy, tôi vui lắm."

Kabriel để lộ hàm răng trắng.

...Bọ cánh cứng mà có răng, ảo thật đấy. Mà, ở thành phố này riết tôi cũng dần quen rồi.

"Vậy thôi, chúng tôi đi đây."

"Ừ! Hy vọng sẽ gặp lại. Ờm... Yashiro, phải không nhỉ?"

"Ờ. Nhân tiện từ phía này là: chó, tuy hai mà một, biến thái thối tha, người vú."

"Sao tôi lại là chó chứ!?"

"Ơm, ngài Anh hùng. Chúng tôi hai người thành một ạ?"

"Biến thái thì thôi, nhưng 'thối' là sao? Tui thối chỗ nào?"

"Ơ-ơm, Yashiro-san! X-xin đừng gọi tôi như vậy ạ!"

Tôi đã giới thiệu hết cho họ mà họ lại phàn nàn.

Còn cách diễn đạt nào chính xác hơn thế đâu?

Kabriel và Marx cười lớn, chúng tôi vẫy tay chào nhau và chia tay.

Trong vườn hoa vẫn còn nhiều người côn trùng khác, nhưng nhờ cuộc trò chuyện vui vẻ với nhóm Kabriel, không ai quấy rầy chúng tôi.

Tuy tính cảnh giác cao, nhưng nếu họ đánh giá không có hại thì sẽ không tấn công.

...Dù vậy, không biết họ có thân thiện hay không.

Tôi ngẫm lại lời của Kabriel trong đầu.

Giữa con người và tộc người côn trùng, thỉnh thoảng xảy ra xô sát.

Lời của Kabriel chứa đựng sắc thái mệt mỏi vì những rắc rối như vậy.

Nếu vậy thì thái độ ban đầu của nhóm Kabriel cũng có thể hiểu được.

Con người đã bước chân vào vườn hoa, lãnh thổ của tộc người côn trùng, nên bị cảnh giác cũng đành.

...Có đành không nhỉ?

"Nà, Estella."

"Gì? Lại định nói 'đưa tay' và coi tôi như chó à...?"

" 'Loài phụ' là gì?"

"—!?"

Estella đang nói đùa, ngay khi nghe tôi nhắc đến từ đó thì câm lặng.

Chỉ cái phản ứng đó thôi cũng đủ giải thích rồi.

Tóm lại, đó là 'từ như vậy' chứ gì.

...Ăn sâu quá.

Có lẽ đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào, Estella khoanh tay và im lặng, nếp nhăn xuất hiện trên trán.

"Xin lỗi. Nếu khó nói thì để lúc khác cũng được. Nhưng tôi muốn nghe câu chuyện đàng hoàng."

"...Ừm. Không phải khó nói lắm nhưng... xin lỗi nhé."

Sau đó, chúng tôi không đề cập đến chủ đề này nữa và tiếp tục đi hơn mười phút.

Hương ngọt ngào nồng nặc của vườn hoa xa dần, khi bắt đầu vắng người thì Wendy nói lời đã chờ đợi từ lâu.

"Đi đường dài vất vả cho mọi người rồi. Chúng ta đã đến nơi."

Đó là một thị trấn ma hoang vắng như thể ẩn mình khỏi thế giới rực rỡ.

Không thấy bóng người nào, thế nhưng lại cảm nhận được hơi người.

Cảm giác như đang bị những ánh mắt ghê rợn nhìn chằm chằm từ bóng tối.

Góc phố kỳ lạ với những tòa nhà hoang tàn xếp hàng khiến người ta nghi ngờ liệu đây có thực sự là Quận 35 không. Chỉ vào phía sâu hơn, Wendy nói rõ ràng:

"Đằng đó là nhà tôi ạ."

Đó là một tàn tích mà nếu được gọi là địa điểm tâm linh thì tôi sẽ đồng tình ngay lập tức.

...Wendy, cô... sẽ không nói "Thực ra tôi là ma!" đấy chứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!