Web Novel - Phần 1 ~ Hậu truyện (50 chương)
Hậu chương 12: Đối tượng gặp gỡ bí mật là...
5 Bình luận - Độ dài: 4,041 từ - Cập nhật:
Khi quay trở lại dinh thự lãnh chúa, mặt trời đã hơi nghiêng bóng.
Không khí yên tĩnh của buổi chiều tràn ngập khắp xung quanh.
"Mấy người... về rồi à. Tốt quá... vẫn bình an."
Gilberta, với giọng nói lắp bắp như thường lệ, ra đón chúng tôi. Thân là thị vệ trưởng, chắc hẳn còn vô số công việc khác, nhưng hôm nay cô ta có vẻ ưu tiên phục vụ chúng tôi.
"A! Hóa ra là người quen à, người sáng nay tôi thấy!"
Gilberta trố mắt khi nhìn thấy Regina.
Ờ nhỉ, chúng tôi có lấy thông tin từ cô ta mà.
"Cái gì vậy? Người nói năng kỳ quặc này là ai?"
Ai chứ riêng cô không có quyền nói thế đâu.
"[Ma pháp thông dịch cưỡng chế] dịch thú vị thật đấy, thật sự luôn."
"Đúng là vậy nhỉ."
Tôi nhìn chằm chằm vào Regina với sự đồng cảm tột bậc.
Tại sao cô này cũng được dịch sang giọng Kansai nhỉ?
"Nhân tiện, Gilberta. Việc gặp gỡ ngài Lucia vẫn còn khó khăn phải không?"
"Tô xin lỗi. Ngài Lucia... vẫn đang trong cuộc gặp gỡ bí mật. Tôi cảm thấy... việc gặp mặt hôm nay... là không khả thi."
"Thế à..."
Đừng có bỏ cuộc tại đây, Estella!
Nếu không gặp lãnh chúa, chúng ta sẽ không xin được những bông hoa trong vườn hoa đâu đấy!?
Cô định bỏ lỡ mật ong có mùi tiền rõ ràng như thế sao!?
"Chúng tôi đợi đến khi công việc bên đó kết thúc cũng được mà. Liệu có thể...?"
Tôi không từ bỏ, thử thúc đẩy thêm lần nữa.
Tuy nhiên, Gilberta không thay đổi biểu cảm và lặp lại những lời tương tự.
" Tôi cảm thấy... việc gặp mặt hôm nay... là không khả thi."
Đến mức này thì càng đáng ngờ.
Không thể gặp mặt không phải vì có việc... mà là vì chúng tôi chưa đáp ứng được điều kiện để được lãnh chúa tiếp kiến chứ gì?
"Estella, tới đây một chút."
Tôi gọi Estella, chất vấn về nhân vật tên Lucia.
"Cô đã từng gặp người tên Lucia này rồi nhỉ?"
"Này, Yashiro...!? Đừng có nói chuyện kiểu đó chứ!"
Estella khẽ giọng mắng tôi bằng giọng điệu khá gay gắt. Ánh mắt cô liếc qua liếc lại về phía Gilberta.
À, cô ta sẽ nổi giận hử? Giống như Natalia khi tôi trêu chọc Estella.
...Dù gần đây Natalia mới là người chủ động trêu chọc Estella.
"Phải, tôi từng gặp. Người đó rất uy nghiêm đấy."
"Tức là đáng sợ nhỉ."
"Yashiro... thật sự đấy, tôi không muốn cho cậu gặp tí nào..."
Gì vậy chứ?
Cô nghĩ tôi sẽ làm điều thất lễ với lãnh chúa sao? Oan ức quá.
Tôi khá giỏi trong việc lấy lòng cấp trên đấy. Trước kia, tôi đã lật đổ bao nhiêu CEO của các công ty... à mà thôi, chuyện đó không quan trọng.
"Tuy hiếm, nhưng cũng có những buổi họp mặt của các lãnh chúa."
"Cô từng nói chuyện với y chưa?"
"Có. Nhưng không phải là trò chuyện vui vẻ đâu."
Hừm... có thể là người khó tính.
"Người đó có thái độ phân biệt đối xử với thú nhân tộc không?"
"Hưm... cũng không biết nữa. Vì tôi không thể đoán được thực tâm của y. Nhưng, xét về vườn hoa và đánh giá của dân chúng, tôi nghĩ y đang ở vị thế muốn xóa bỏ sự phân biệt đối xử."
Gã người bọ cánh cứng Kabriel đã nói rằng 'họ cũng đối xử tốt với các á chủng'.
Vậy thì khó có thể nghĩ rằng lãnh chúa quận này đang đàn áp thú nhân tộc... nhưng cũng có khả năng đó chỉ là bộ mặt bên ngoài.
Bằng cách xây dựng vườn hoa, có thể họ đang phân chia rõ ràng giữa con người và thú nhân tộc. Đó cũng là cách khẳng định rõ ràng rằng 'con người và thú nhân tộc khác nhau'.
Suy cho cùng, không gặp trực tiếp thì không biết chắc chắn được... nhưng để được gặp, phải tìm hiểu về người đó và lên kế hoạch... hưm... hửm?
"...Rác thải?"
"Hả?"
Trong khi đang suy nghĩ và hướng mắt về phía dinh thự lãnh chúa, tôi phát hiện một vật thể nhầy nhụa màu xanh lá được vứt bỏ trên mặt đất xa xa.
Thứ đó... trông quen vãi.
"À, đừng để ý đến thứ đó. Chuyện thường ngày thôi."
Gilberta hướng ánh mắt khinh bỉ về phía sinh vật nhầy nhụa màu xanh lá nằm lăn trên mặt đất.
Trông cô ta có vẻ ghê tởm. Mà, cũng phải thôi.
Nhưng, ánh mắt đó lại là phần thưởng đối với thứ kia.
"Vậy có nghĩa... người mà Lucia đang gặp... là Masha à."
"C-cái gì...!? Làm sao cậu biết...?"
Gilberta có phản ứng dễ hiểu quá mức, xác nhận rằng lời tôi nói là đúng. Cô này... chẳng phải là kiểu người không nên làm cận thần sao?
"Lẽ nào... cậu có khả năng đọc tâm trí người khác sao?"
"Không không... cái thứ trông giống rác thải đang nằm đằng đó, là Calvin mà hả?"
"C-cái gì...!? Sao cả chuyện đó cậu cũng biết...?"
"Ơ... chỗ này thì chỉ có thể nói 'Nhìn là biết' thôi."
Nếu người quen nằm lăn trên mặt đất thì đương nhiên nhận ra chứ.
Phó hội trưởng Hội cá biển, Calvin - người đảm nhiệm việc vận chuyển khi Masha lên bờ. Hắn ở đây nghĩa là Masha cũng ở đây.
Vậy có nghĩa, không phải là không muốn gặp thú nhân tộc...?
Hay Masha là hội trưởng Hội cá biển nên được đặc cách...?
Khả năng đó cũng có. Dù gì thì, Calvin kinh tởm kia đã bị bỏ mặc bên ngoài, đã vậy có vẻ như còn bị tấn công nữa.
Thử hỏi xem sao.
"Ê, Calvin."
"Ôôô, giò...! A, hóa ra là Yashiro-san à, lâu rồi không gặaaaahhhh!"
Ấy chết, tôi bất giác giẫm lên hắn mất rồi...
‘Giò’ cái gì chứ, kinh tởm! Nhường trăm bước thì cũng chỉ giới hạn ở đôi chân mỹ nhân quyến rũ thôi, đồ bán ngư nhân mất dạy!
"Aa... xin lỗi! Tôi không có hứng thú với nam giới, nhưng chỉ cần là chân thì tôi lại hứng phấn lên... xin lỗi... nhưng bị giẫm lên thì tôi lại thấy hơi vui, xin lỗi..."
"Đừng có vừa xin lỗi vừa làm người ta khó chịu!"
Tôi muốn khử trùng bàn chân đã giẫm lên hắn ngay và luôn.
"Giẫm đẹp lắm. Hợp nhau nhỉ, cậu và Calvin."
"Cô im dùm cái được không? Tôi cáu thật đấy!"
Tôi giữ khoảng cách với Gilberta cực kỳ thất lễ, rồi hỏi chuyện Calvin.
...Chết tiệt. Tại sao tôi phải thì thầm chuyện riêng tư với tên này chứ... Thôi, vì tiền mà, nhẫn nại nào.
"Nà, ngươi từng gặp lãnh chúa ở đây bao giờ chưa?"
"Có... tôi gặp rồi, xin lỗi."
"Không cần câu nào cũng xin lỗi đâu."
"A, tôi lại xin lỗi rồi, xin lỗi..."
Không được rồi. Tên này vô dụng quá.
Thôi, kệ đi.
"Hiện giờ Masha đang ở trong dinh thự phải không?"
"Vâng. Chỉ là cô Masha thôi mà lại được ở riêng với ngài Lucia có đôi chân quyến rũ... hội trưởng lếu láo, xin lỗi."
"Không... chuyện ngươi có thể hạ thấp Masha đến mức đó còn lạ hơn ấy."
"Nhưng mà, đó là cô Masha đấy? Nửa người nửa cá đấy?"
"Ngươi cũng vậy còn gì!"
Ngươi còn kỳ quặc hơn nhiều nhé!
Ngươi tuy cũng là nửa người nửa cá, nhưng toàn thân là biến thái nhé đấy nhé!
"Thế, tại sao cậu lại bị đuổi ra ngoài?"
"Hội trưởng của tôi... dù chỉ là cô Masha... thế mà đã nói 'Cậu phiền quá, ra ngoài đi~'...! Dù chỉ là cô Masha!"
"Ngươi quyết định độ thiện cảm dựa vào có đôi chân quyến rũ hay không chứ gì..."
"Còn nói 'Ở bên cạnh thấy kinh quá~' nữa!"
"Điều đó tôi cực kỳ đồng tình."
Ngay cả Masha cũng không quen được độ kinh tởm của tên này à.
"Thế rồi, vừa ra ngoài thì... bị cô Gilberta đánh túi bụi..."
"Ngươi đã làm gì đó chứ gì?"
"Không hề. Tôi chỉ xin phép được cọ má vào bắp đùi săn chắc kia thôi..."
"Ngươi... hãy biết ơn vì không bị kết liễu mạng sống đi."
Tự chuốc họa vào thân thì chịu.
"Biết ơn... ư... đúng rồi, tôi biết ơn... bàn chân... haa haa... tôi vô cùng biết ơn... xin lỗi."
"...Sao Gilberta không kết liễu mạng tên này nhỉ?"
Ngươi biết ơn ai vậy?
Đạo nào thế này?
"Ta cần ý kiến cá nhân của ngươi... lãnh chúa ở đây là người thế nào?"
"Người phụ nữ hấp dẫn với cặp đùi hơi mũm mĩm, ít cơ bắp... ôôôôô! Đầu gối! Đầu gối tôiiii!"
Tôi vặn chân của Calvin - kẻ cuồng chân. Thế nào? Vừa ý chưa? Xương bánh chè nứt ra đi!
"Ai bảo ngươi cung cấp thông tin về cặp đùi của lãnh chúa? Ta hỏi tính cách!"
"T-t-tuyệt vời... là tin đồn về ngài ấy! Nhân đạo, khoan dung, nhưng cũng có sự nghiêm khắc coi trọng kỷ luậtttt, v-vừa rồi xương đầu gối vừa kêu 'rắc' một tiếng đấy!?"
Khi tôi buông chân Calvin ra, hắn lau nước mắt và xoa đầu gối.
Coi bộ chiêu này có hiệu quả.
"Haa... ước gì có cô gái xinh đẹp chân trần làm điều này cho tô... ááááá!"
"Gãy luôn đi!"
"T-thế Iron Claw không vui tí nào, làm ơn tha cho tôi đi... xin lỗi!"
Ta không có chút ý định nào làm ngươi vui cả, dù chỉ bằng đầu ngón tay của con rận nước.
...Ôi, tay tôi nhầy nhụa hết trơn rồi.
Không thể đùa mãi được, nên tôi hạ giọng và hỏi Calvin về vấn đề cốt lõi.
"Lucia có thái độ nghiêm khắc với thú nhân tộc không?"
Tôi tránh dùng từ ngữ lộ liễu là phân biệt đối xử. Không có gì đảm bảo Calvin hoàn toàn đứng về phía này.
Khôn ngoan hơn là không chỉ trích đối phương.
"Nghiêm khắc với thú nhân tộc... nói đúng hơn... theo cá nhân tôi thì, không phải là người đáng yêu mến lắm... xin lỗi..."
Chà...
Nếp nhăn sâu hiện lên trên mặt Calvin.
Quả nhiên, có vẻ như hắn đã bị đối xử không tốt.
Ở đây nên hỏi thẳng thắn.
"Ngươi đã trải qua điều gì khó chịu à?"
"Tôi đã đến đây nhiều lần rồi... ngài Lucia có cặp đùi mũm mĩm tuyệt vời, nhưng không lần nào chịu giẫm lên tôiiii Iron Claw chẳng vui tí nàoooo!"
Tóm lại, sự bất mãn mà tên này có với Lucia là vì y không thỏa mãn fetish méo mó của hắn, một sự bất mãn vô cùng ích kỷ và gần như tội phạm.
Tôi chỉ có thể nói một câu:
Chuyện đó ai mà chả biết!
Như Ginette chẳng hạn! Tuy hằng ngày khoe bộ ngực khủng thế kia, nhưng không cho sờ lần nào cả! Thế giới này vốn là như vậy mà!
"Ơ hay~? Hình như đang có gì vui nhỉ~"
Khi tôi đang túm đầu Calvin bằng Iron Claw với ý định làm lõm sọ hắn, một giọng nói nhàn nhã vang lên từ phía dinh thự.
"Masha."
"A~, Estella~! Waa, cả chủ quán nữa~!"
Là Hội trưởng Hội cá biển với chiếc áo ngực vỏ sò điệp rực rỡ như mọi khi, mỹ nhân ngư Masha.
Hôm nay, chiếc bể di động quen thuộc được ba người phụ nữ lạ hoắc đẩy. Họ mặc trang phục người hầu, trên tạp dề có thêu huy hiệu giống như cái trên ngực Gilberta. Chắc là người hầu của Lucia.
Tôi quan sát khuôn mặt các người hầu, nhưng không hề đối mắt được với họ.
Mấy người này lúc nào cũng vô cảm như vậy sao?
Nói sao nhỉ... cảm giác như họ được giáo dục rất nghiêm khắc. Không được phá vỡ kỷ luật, không được cười, không được đùa giỡn... kiểu như vậy.
Tôi rời mắt khỏi những người hầu không nhìn về phía này và chuyển sang Masha. Lần này thì ánh mắt gặp nhau rõ ràng.
"Có Yashiro-kun nữa, yahoo~!"
"Yahoo gì chứ..."
"A, chạm tay không vào thứ đó bẩn lắm đấy~?"
Cô ta chỉ vào Calvin mà nói. ...À, tôi còn đang túm đầu hắn.
Quả nhiên thứ này thật sự bẩn à.
"Masha. Cô có thể thanh lọc đôi tay bẩn này được không?"
Tôi dang hai tay ra và bước tới.
Ngay trước mắt có hai cục bông mềm mại vừa vặn với đôi tay này. Nhất định phải chạm chúng!
"Hưm~ tiếc là~ ánh mắt Estella đáng sợ quá, nên không được rồi~"
Nhìn Masha nở nụ cười rạng rỡ, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi.
...Một lưỡi dao sắc đang chĩa vào gáy tôi.
"...Có thể xóa hoàn toàn sự hiện diện à... tiến bộ đấy, Estella."
"Cảm ơn lời khen. Nào, hạ đôi tay bẩn đó xuống được chưa?"
Lạ nhỉ. Trong tình huống này, thường thì phải nói ngược lại là 'giơ tay lên' mới đúng chứ.
Không còn cách nào nên tôi hạ tay xuống... Làm bộ vậy thôi, rồi lau vào quần áo Estella.
"Kyá! Đừng mà, bẩn quá!"
"Haa haa... xin lỗi!"
"À~, không được đâu~, Estella~. Bị mắng thì cậu ta càng vui đấy~"
Trong chiếc bể di động quen thuộc, Masha uốn lượn nửa thân dưới một cách quyến rũ.
Nước trong bể lấp lánh, ánh sáng phản chiếu trên vảy của Masha. Chúng lấp lánh như viên ngọc quý màu cầu vồng, rất đẹp.
Masha khi ở trong nước thật sự rất xinh đẹp. Nếu nhìn thấy cô ta bơi lội, có lẽ còn đẹp hơn nữa.
"A! Thôi mà~, Yashiro-kun. Lại nhìn ngực người ta nữa rồi~!"
"Oan uổng quá!"
"Đáng kính phục, tôi nghĩ. Tuyệt đối không lung lay."
"Đã nói là oan uổng rồi mà!"
Tôi đang nhìn từ góc độ vĩ mô hơn, như bóng đổ của nước, sự hài hòa với biển, hay thậm chí là lợi ích mà hòa bình thế giới mang lại mà... hây, thôi kệ đi! Tôi sẽ nhìn chằm chằm vào khe ngực!
"Nhìn chằm chằm vào khe ngực mà còn nói oan uổng gì nữa?"
Đồ ngốc Estella.
Thứ tự ngược lại! Chỉ là kết quả cuối cùng đưa tôi đến đó thôi!
"Nhân tiện, Masha. Cô có bị đối xử khó chịu gì không?"
"Như là bị nhìn chằm chằm vào ngực~?"
"Ha-ha-ha. Đó không phải là điều khó chịu đâu."
"Cậu tích cực thật nhỉ~, Yashiro-kun~☆"
Masha nở nụ cười nhẹ nhàng như thường lệ.
Không cảm thấy khó chịu hay bực bội gì... hay đúng hơn, Masha lúc nào cũng như vậy.
"Cô có hòa thuận với Lucia không"... tôi muốn hỏi vậy, nhưng vì lo ngại những người hầu đang đẩy bể di động của Masha nên khó mở lời.
Do đó, tôi đã hỏi "có điều gì khó chịu không", nhưng... bị lảng tránh à... hay là thực sự Masha và lãnh chúa Lucia ở đây có quan hệ thân thiện... không ổn. Thông tin quá ít để có thể suy đoán.
"Yashiro-kun muốn gặp chị Lucia à?"
‘Chị’ Lucia á...?
Việc Masha cố tình gọi như vậy có nghĩa là cô ta nhận thức đây là người đáng kính trọng. Quả nhiên có lẽ là người hơi đáng sợ.
"Đúng vậy. Tôi rất muốn gặp."
"Hưm~ Nếu cầu xin thì có lẽ sẽ cho gặp đấy? Phải không, Gilberta-chan?"
"Tôi không rõ. Hôm nay là ngày hẹn bí mật với cô Masha. Tôi được bảo, không cho ai vào. Gặp gỡ bí mật, nếu để lộ thì phiền mà."
Ừm. Có lẽ thị vệ trưởng này đã tiết lộ hết mọi thứ cần phải giữ bí mật rồi... cô này là nguồn thông tin tốt đấy. Thân thiện với cô ta nào.
"Vậy thì, cầu xin thử xem~?"
"Ờm... nếu là cô Masha nói... có thể tình hình... sẽ thay đổi. Tôi hỏi một lần cũng được."
"Ưm ưm. Gilberta-chan tốt bụng nhỉ~"
"Wahoi, tôi nghĩ."
Wahoi á?
Nói sao nhỉ, thị vệ trưởng lắp bắp này... cũng hơi dễ thương đấy chứ.
"Tôi cũng nhờ cô nhé, Gilberta tốt bụng."
"...Nói trong khi nhìn ngực là thất lễ, tôi nghĩ."
"Tôi có nhìn đâu!"
Ở đây cũng có người tung tin đồn phỉ báng à?
"Cậu người ngực nên tự trọng."
"Sao mà làm được!"
"Không, làm được chứ. Hay đúng hơn, tự trọng dùm cái..."
Cô bị lây cách nói của Gilberta rồi đấy, Estella.
Còn nữa, tự trọng gì? Tôi không hiểu.
"Vậy, tôi sẽ đi hỏi ngài Lucia. Các người... đợi ở đây một chút."
Để lại lời dặn đợi một chút ở đây, Gilberta bước vào dinh thự.
Tuy không phải là một lời nói quyết định, nhưng khi Masha lên tiếng thì mọi việc diễn ra suôn sẻ nhỉ.
"Masha, cơ sở hoạt động ở Quận 35 phải không?"
"Ưm, đúng vậy~. Ở Quận 37 cũng có cảng, tôi cũng hay dùng bên đó~"
Lấy hai quận làm cơ sở à... đây là tình huống có thể nổ ra tranh chấp nhỉ.
"Vì loại cá tập trung hoàn toàn khác nhau, nên không thể thiên về một bên được~..."
Với tư cách lãnh chúa thì hẳn muốn đặt cơ sở của Hội cá biển ở quận của mình mà.
Hiểu rồi. Lần này cũng có thể là bàn chuyện muốn thu hẹp cơ sở của Hội cá biển vào Quận 35. Cho nên mới là cuộc gặp bí mật. Y định tiếp cận Masha để vượt mặt người khác mà không để họ biết...
"Biển rộng mà~, tôi nghĩ chia cắt bằng cảng nhỏ thì không đúng~"
Cảng của Quận 35 ắt hẳn không nhỏ... nhưng nhìn từ biển thì đúng là nhỏ thật.
Đối với Masha tự do đi lại trên đại dương, ranh giới đất liền có lẽ chẳng là gì ngoài sự chật hẹp.
"Nghe có vẻ vất vả nhỉ."
"Ưm ưm. Vất vả lắm đấy~"
Nở nụ cười hoàn toàn không có vẻ vất vả, Masha làm nước trong bể văng tung tóe.
"Tùy theo biển mà loại cá tập trung khác nhau à?"
"À thì, vì có nhiều loại cá mà. Có lẽ chúng cũng phân chia lãnh... thủy chăng?"
Cuộc trò chuyện như thế đang diễn ra phía sau tôi.
Ginette không rành biển đang hỏi Estella - người biết một chút về biển... và Masha có vẻ không hài lòng với câu trả lời.
Chẹp, tranh giành lãnh thổ không phải là không có, nhưng tranh giành lãnh thổ của cá hầu như xảy ra giữa cùng loài. Nếu tranh chấp giữa các loài khác nhau, điều đó đã trở thành 'săn mồi'. Không thể chủ trương lãnh thổ để cùng tồn tại được.
"Loại cá bắt được khác nhau chẳng phải là do ảnh hưởng của hải lưu ấm và hải lưu lạnh sao?"
"Hải lưu ấm?"
"Hải lưu lạnh?"
Nghe tôi nói, Ginette và Estella cùng nghiêng đầu thắc mắc.
Hiểu rồi. Họ không có kiến thức đó. Vì họ không ra biển, nên chắc cũng không cần đọc thủy triều.
"Waha! Yashiro-kun biết rõ quá nhỉ~"
Chỉ một mình Masha vui vẻ rạng rỡ và vỗ tay lách bách.
Nói chuyện biển với người trên bờ thì thường không được hiểu, nên cô ta hào hứng đến mức ngạc nhiên.
Thế thì, khoe kiến thức một chút vậy.
"Ờm, giải thích đại khái thì, trên biển có hải lưu - dòng chảy của nước, và cá đi theo dòng chảy đó để di chuyển khắp đại dương."
Do chênh lệch nhiệt độ với xung quanh mà phân thành hải lưu ấm và hải lưu lạnh, mỗi loại thu hút các loại cá khác nhau.
Ở thế giới với khí hậu bất thường thế này, phân bố hải lưu chắc cũng khá hỗn loạn.
"Đúng đúng~☆! 80 điểm!"
...Không phải 100 điểm à?
Mà thôi, cũng điểm đủ qua môn.
"Để thưởng, tôi xoa đầu Yashiro-kun nhé~!"
Masha nhoài ra mép bể và vươn tay.
À, tôi phải lại gần nhỉ.
Khi tôi lại gần bể, Masha như sắp nhảy tới, dùng cả hai tay túm lấy đầu tôi và xoa xoa lia lia. H-hình như hơi quá thì phải...
Bị xoa nhiều quá đến mức đầu tôi quay cuồng, nhưng trước mặt có cặp đào đang đung đưa nên thôi, ráng chịu vậy.
"Dù là người trên cạn nhưng Yashiro-san hiểu biết nhỉ~. Quê hương của cậu ở bên kia biển à?"
"À thì... ở đó là đảo quốc mà."
Dù nói vậy, bản thân tôi chưa từng lên tàu để phân biệt hải lưu ấm hay hải lưu lạnh. Chỉ đơn giản là biết như một kiến thức thôi.
Tôi cũng không có cảm giác như nhìn lên bầu trời trên tàu rồi nói "...Bão sắp đến nhỉ" hay đại loại.
"Lần sau tôi muốn từ từ nói chuyện thêm về biển với Yashiro-kun~"
"Đặc biệt là về vỏ sò điệp nha."
"Điều Yashiro quan tâm là phần bên trong vỏ sò chứ gì!? Masha, cẩn thận nhé!"
Estella xen vào. Đúng là đồ thiếu tế nhị.
Cô cũng vậy mà, muốn ăn ốc thì ăn phần thịt chứ đâu phải vỏ, đúng không.
"Ưm ưm, mình sẽ cẩn thận, Estella. Tiếp nhé, Yashiro-kun. Hiện tại, hải lưu lạnh đang sôi động~"
Masha lướt qua lời Estella và tiếp tục câu chuyện.
Cô ta phấn khích lạ thường, nói liên tục. Không còn bầu không khí nhàn nhã với giọng kéo dài như thường ngày, mà tuông lời như mưa.
"Cá hồi vân, cá trích, cá tuyết đều rất tươi tốt đấy!"
"Đó là... sao ta... danh sách cá mà trứng có vẻ ngon nhỉ."
"Ơ!? ...Trứng..."
Hử?
Ở đây không ăn à?
"Yashiro-kun! Cậu đã từng ăn trứng cá à!? Tôi tưởng người trên cạn không ăn thứ đó!"
"Không không. Ngon mà. Tôi thích trứng cá lắm."
"Yashiro-kun! Lần sau đến nhà tôi chơi nhé!? Tôi sẽ đãi cậu trứng cá hồi cực ngon!"
Quá phấn khích, Masha quàng tay qua cổ tôi.
Vỏ sò! Vỏ sò đang...!
"V-vui đến vậy sao?"
"Vui chứ! Vì người trên cạn thường có vẻ ghê tởm trứng cá hồi mà."
À... nếu chưa quen ăn thì đúng thế.
Trong khi nó ngon kia mà.
"Yashiro! Buông Masha ra ngay, không là tôi đâm đấy!"
"Khoan, Estella! Người bị ôm là tôi mà!"
"Dù vậy... tôi vẫn sẽ đâm cậu!"
"Cái quyết tâm không lay chuyển đó là sao vậy!? Phát huy ở chỗ khác được không!?"
Masha đang dùng đuôi đập xuống mặt nước, khiến nước trong bể văng tung toé.
Cô ta vui đến mức nào vậy? Ít người có thể theo kịp chuyện cá đến vậy sao?
...À, thế cho nên Masha mới thân với Delia nhỉ. Delia cứ mở miệng là nói về cá hồi, chắc là cũng thích trứng cá hồi.
Tôi cảm giác đã hiểu được lý do Masha quý mến Delia.
Nếu khéo léo thuyết phục, có lẽ có thể mua được trứng cá giá rẻ chăng?
Người trên cạn dường như không có thói quen ăn trứng cá... nhưng tôi muốn ăn. Như Mentaiko (trứng cá tuyết cay) chẳng hạn, muốn ăn cực. Muốn xúc cùng cơm nóng vừa nấu xong.
Hưm... có nên nhận lời mời của Masha không nhỉ.
Tôi đang suy nghĩ những chuyện đó thì...
"Ồn ào quá đấy nhỉ."
Một giọng nói trong trẻo, thanh tao vang lên.
Khi quay lại, tôi thấy ở đó có một mỹ nhân tóc xanh, đẹp chắc cũng ngang ngửa Bertina, đang hướng ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo về phía này.
Và rồi...
"Này, thiếu niên đằng kia..."
Cô ta nói với tôi như thế này:
"Ngươi là 'con người' phải không?"
Đây là lãnh chúa Quận 35... Lucia Suarez à?
5 Bình luận