Vào đêm thực hiện vụ ám sát Bá tước Garland, Shizuru đã ghé thăm Đội 4.
Đồng hành cùng cậu là Mary, và cả Elizabeth.
Lý do Shizuru cùng các cô gái cất bước tới Đội 4 không vì điều gì khác.
Một nửa là để tưởng thưởng cho Ludmila, hẳn đã hoàn thành được một phần tâm nguyện bấy lâu nay vào lúc cô quay về.
Nửa còn lại là——để làm rõ xem từ nay về sau cô dự định sẽ làm gì.
…
“Nào, xin mời dùng ngay khi còn nóng nhé.”
“Cháu xin phép ạ~!”
Tại phòng trà bên trong dinh thự cứ điểm của Đội Bốn, Eliza mỉm cười đón lấy tách hồng trà do Cheshire mang ra và nhấp một ngụm.
Ngay sau đó, khuôn mặt cô bé giãn ra trong sự sung sướng lâng lâng.
“Oa... ngon tuyệt vời luôn ạ!”
“Cháu nói vậy làm cô vui lắm. Có cả bánh scone nữa đây, cháu có muốn——”
“Cháu xin ạ!”
Thấy cô bé chồm người tới đáp lời đầy háo hức, Cheshire cười khổ rồi trao cho cô đĩa bánh scone.
Ngay khi vừa nhận lấy, Eliza đã không ngần ngại đổ ụp mứt dâu tây xuống đĩa.
Có khi lượng mứt còn nhiều hơn cả bản thân chiếc bánh scone nữa.
“Ưm~! Ngọt quá, đúng là số một!”
“Eliza thật sự là tín đồ đồ ngọt nhỉ. Ah, kìa, không cẩn thận là đổ ra ngoài bây giờ?”
“Á, ối ối ối!? Chiếc váy cháu mới mua!”
Eliza luống cuống dùng lòng bàn tay hứng lấy phần mứt đang nhỏ giọt xuống váy, rồi dùng đầu lưỡi liếm sạch.
Sau khi liếm xong, cái lưỡi vẫn còn vương vị ngọt ngấy của cô bỗng thốt ra những lời lẽ bằng một giọng điệu vô cùng cay độc.
“——Đã bảo là béo lên đấy nên bỏ ngay mấy cái trò này đi, phải nói bao nhiêu lần cô mới hiểu hả con ngốc Eliza kia. Đây đâu phải là cơ thể của riêng mình cô?”
“——Fufun~. Rất tiếc nha, tôi không bị béo lên đâu! Thể chất của tôi là vậy rồi!”
“——Cô ăn uống bừa phứa gấp ba lần người bình thường, báo hại tôi phải ăn kiêng gấp ba lần để bù vào phần của cô đấy. Nếu còn dám bắt tôi phải tốn thêm công sức thừa thãi nữa, tôi giết cô thật đấy nhé.”
“——Ufufu. Dù ai có nói ngả nói nghiêng, tôi cũng không bao giờ có ý định tuyệt giao với đường đâu! Nếu cô cản trở, tôi mới là người giết cô đấy!?”
Một tay cầm chiếc gương tay vừa rút ra từ túi áo, hai người họ, hay đúng hơn là một người, cứ thế chí chóe cãi vã.
Đa nhân cách đúng là một chuyện rắc rối, Shizuru vừa nghĩ vậy vừa đưa ánh mắt xen lẫn nụ cười khổ nhìn cô, tay vẫn đều đều xoa đầu Mary đang gặm bánh scone trên đùi mình.
“Ara. Eliza và Beth thân thiết quá nhỉ, lúc nào cũng nhộn nhịp ghê.”
“Ahaha... Emnghĩ nhộn nhịp và thân thiết chưa chắc đã đi đôi với nhau đâu.”
Vậy sao, Cheshire nghiêng đầu thắc mắc trước câu nói của Shizuru.
Đúng hơn là, nhìn cảnh tự mình vật lộn với chính mình như thế kia, tại sao lại có thể nghĩ là họ đang thân thiết cơ chứ.
Quả thật, người ta vẫn thường bảo càng cãi nhau càng thân, nhưng mà.
“Eliza và Beth rốt cuộc cũng chỉ là những nhân cách trú ngụ trong cùng một cơ thể. Em nghĩ so với chị em hay gia đình bình thường, họ lại càng dễ để ý đến những khuyết điểm và những điểm không vừa mắt của nhau hơn. Việc gầm ghè nhau âu cũng là chuyện không tránh khỏi.”
“Vậy à... Nhưng mà, tình chị em đúng là tuyệt thật đấy...”
Cheshire lầm bầm rồi nở một nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt ve Alice trong vòng tay.
Những đầu ngón tay vuốt ve con búp bê rách nát ấy vô cùng âu yếm, từ ái.
“Này, Shizuru-san? Chị đang nghĩ, giá như Alice có thêm em trai hay em gái thì tốt biết mấy.”
“...À, có lẽ cũng hay đấy. Chắc chắn sẽ trở nên náo nhiệt lắm.”
Shizuru đáp lại bằng một nụ cười mềm mỏng, và cũng vươn tay xoa đầu Alice giống như Cheshire.
Trông có vẻ chỉ là một cử chỉ và cuộc trò chuyện bâng quơ, nhưng thực chất đó là một hành động vô cùng nguy hiểm, chỉ cần ứng xử sai lệch nửa bước thôi cũng có thể kích phát cơn điên loạn của cô.
——Cheshire có lẽ, từ tận sâu thẳm trong tim, vẫn luôn hiểu rõ sự thật rằng con gái mình đã chết từ rất lâu rồi.
Nhưng cô không chấp nhận điều đó. Không thể chấp nhận, và không muốn chấp nhận.
Người mẹ từng ăn tươi nuốt sống máu thịt của chính con gái mình để kéo dài mạng sống ấy, không tài nào chịu đựng nổi ký ức kinh hoàng đó.
Do vậy, cô đã bóp méo ký ức, cố gắng duy trì sự bình yên le lói bằng cách coi con búp bê do Richelieu trao cho là con gái mình.
Thế nhưng, chính vì thâm tâm đã thấu tỏ sự thật, nên chiếc khóa phong ấn ấy có thể dễ dàng bị mở tung chỉ bởi một mồi lửa nhỏ nhoi nhất.
Và rồi, để đóng lại chiếc khóa đã mở, bắt buộc phải giết một ai đó.
Phải ngấu nghiến thịt của kẻ bị giết ấy.
Giết người và ăn thịt người, những chuỗi phản ứng dây chuyền bị kéo theo từ cơn điên loạn.
Việc một một người hoàn toàn không có chút kỹ năng chiến đấu nào như Cheshire lại có thể yên vị trở thành sát thủ của Black Maria, chính là nhờ việc họ đã tận dụng khéo léo bản tính ấy của cô.
Một khi gông xiềng được tháo bỏ, cô ta sẽ trở thành một ác quỷ ăn thịt người không ai cản nổi.
Một người phụ nữ đã khiến cho kẻ như Casca cũng phải tuyên bố rằng không bao giờ muốn đụng độ lần thứ hai.
Vậy mà Shizuru lại đang bình thản vuốt ve Alice, chiếc vảy ngược của Cheshire. Đó là việc mà chỉ một kẻ có thể chế ngự hoàn hảo cảm xúc của người khác như cậu mới có thể làm được.
“Fufufu. Alice thật sự rất quấn quýt Shizuru-san đấy.”
Ngắm nhìn khuôn mặt của con búp bê đang được Shizuru vuốt ve, Cheshire cất giọng đầy vui vẻ.
Hơn nữa, nếu phải nói toạc móng heo ra, thì giống như việc nhìn con búp bê thành con gái chỉ là ảo tưởng, việc Alice đang vui hay buồn rốt cuộc cũng chỉ là do sự hoang tưởng của Cheshire mà thôi.
Tức là, đối tượng mà Alice quấn quýt, không ai khác chính là người mà bản thân Cheshire đang ôm ấp hảo cảm.
“...Này, Shizuru-san? Nếu không chê, em có muốn làm cha của Alice——”
Bàn tay cô ta khẽ đặt lên đùi Shizuru, đôi gò má ửng hồng khi buông lời đề nghị thầm thì. Thế nhưng, lời ấy chưa kịp nói trọn câu thì đã bị đứt đoạn.
Đường đột bị cắt ngang bởi một âm thanh kim loại đinh tai nhức óc vang lên ngay sát bên cạnh.
“——Hờ. Vẫn toàn làm mấy trò vô bổ nhạt toẹt như mọi khi nhỉ, Carmilla.”
“Aah... Lại, lại nữa... Cuộc hẹn hò của ta lại bị phá đám nữa rồi...”
Lưỡi hái tử thần đang nhắm thẳng vào cổ Shizuru đang ngồi trên ghế sô pha lao tới từ phía sau.
Một thanh đao cong cầm một tay đã chặn đứng lưỡi hái ấy lại ở khoảng cách chỉ mỏng tựa sợi tóc.
Trong lúc cãi vã, Eliza đã dỗi hờn rút lui vào trong tâm trí, nhường lại quyền điều khiển nhân cách chính cho Beth.
Carmilla, người có vẻ đã trở về từ lúc nào không hay, bị chặn đứng đường kiếm bèn chĩa đôi mắt sâu hoắm như hang động về phía cô.
“Beth... Tại sao ngươi lại ở đây... Ta đang định lần này sẽ chặt bay đầu của Người Thương Tuyệt Mỹ, để hai ta có thể cùng nhau hoàn thành buổi hẹn hò dưới suối vàng cơ mà...!”
“...Tồi tệ, đúng là tồi tệ hết chỗ nói. Cô buồn nôn tới mức nực cười luôn đấy. Nếu muốn lải nhải bày tỏ tình yêu sến súa thì làm ơn ra mấy cái rạp hát tồi tàn ngoại ô mà diễn phim tình cảm lãng mạn đi. Mà tôi cũng đếch thèm đi xem đâu.”
Sau khi buông những lời mỉa mai khinh khỉnh, Bate vung mạnh thanh đao hất tung lưỡi hái lên. Trọng tâm cơ thể Carmilla bị phá vỡ, cô ta lảo đảo lùi lại vài bước.
“Khụ... Con khốn này——!?”
Và đúng vào lúc cô ta định chấn chỉnh lại tư thế.
Cú đá của Mary đã nện thẳng vào gáy của Carmilla.
“...Mẹ bảo, không được giết người.”
Mary giương đôi mắt sắc lạnh như thể chực chờ rút dao ra bất cứ lúc nào, nhìn chằm chằm xuống Carmilla đang bất tỉnh và ngã gục trên sàn nhà.
Một lát sau, Oboro với chiếc khăn quàng cổ màu xanh bay phấp phới đột nhiên xuất hiện từ thinh không.
“............”
Vừa mới hiện thân, Oboro đã khẽ cúi đầu chào Beth và Mary.
Có lẽ cô đang muốn gửi lời cảm ơn vì đã ngăn chặn hành động của Carmilla.
“Ara, gay go thật... Xin lỗi nhé Shizuru. Không bị thương ở đâu chứ...?”
“...Giật cả mình. Lúc nào cũng đột ngột thế nhỉ... Em không sao đâu Cheshire-san. Cơ mà, khi nãy chị vừa định nói gì với em phải không?”
“Ah... Không, không có gì đâu. Chắc đành để dịp khác vậy.”
Cheshire hướng ánh mắt mang theo vẻ bẽn lẽn pha chút tiếc nuối nhìn Shizuru vừa mới đứng dậy, rồi chầm chậm lắc đầu.
Bầu không khí vốn dĩ không còn phù hợp để mở lời về những chuyện sâu xa nữa.
Mà ngẫm lại thì, chuyện mong muốn ai đó làm cha của con gái mình vốn dĩ đâu phải là một lời thỉnh cầu có thể dễ dàng nói ra giữa chốn đông người.
Shizuru cũng không tọc mạch hỏi thêm, cậu chỉ đáp “Vậy à” rồi lùi lại.
...Dù chính mình là người nói để dịp khác, nhưng chẳng lẽ cậu ấy không thể kì kèo gặng hỏi thêm một chút được sao.
Cheshire thoáng mang một chút hờn dỗi như thế trong lòng.
“Thật tình, đồ vô tâm... Oboro-chan này. Em vừa mới về thì hơi ngại, nhưng em lo liệu Carmilla-chan giúp chị được không?”
“............”
Oboro khẽ gật đầu.
Rồi cô nhanh chóng vác Carmilla đang bất tỉnh lên vai, quay gót chuẩn bị mang đi.
Nhìn theo bóng lưng cô, Shizuru chợt cất tiếng gọi.
“À, Oboro này, phiền cô một chút. Ludmila sao rồi? Cô ấy hẳn là đã về rồi đúng không?”
“...”
Oboro khựng lại, đôi nét chần chừ hiện lên trên khuôn mặt vì một lý do nào đó.
Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao.
Mang theo nỗi lo lắng vừa thoáng qua trong ngực Shizuru, Oboro tiến lại gần rồi nhỏ giọng thì thầm vào tai cậu.
Nghe xong những lời ấy, đôi mắt Shizuru——hơi mở to ra đôi chút.
“Cô ấy đang... nhốt mình trong phòng ư?”
…
Giao Mary đang buồn ngủ lại cho Bate, Shizuru đi đến căn phòng được sắp xếp cho Ludmila.
Cậu lặng lẽ gõ cửa.
“Ludmila, cô có ở trong đó không?”
Hỏi qua cánh cửa, cậu chờ một lát. Không có tiếng hồi đáp.
Thế nhưng, chỉ cần khẽ nín thở lắng nghe, cậu có thể nhận ra ngay có người ở bên trong.
“……Tôi vào nhé?”
Sau một thoáng ngập ngừng, Shizuru chậm rãi vặn tay nắm cửa.
Dù đã nhận chìa khóa vạn năng từ Cheshire phòng hờ, nhưng có vẻ như cửa không khóa.
Phía sau cánh cửa mở ra không chút trở ngại là một không gian tối đen như mực, không hề được thắp sáng.
“Ludmila……?”
Nhờ ánh sáng hắt vào từ cánh cửa đang mở, Shizuru đưa mắt nhìn quanh quất căn phòng. Bộ vest ướt đẫm máu tươi bị vứt cẩu thả trên sàn, hàng cúc áo bị giật đứt phăng.
“…………Chuyện gì.”
Một lúc sau, từ chiếc giường trong góc tối, một giọng nói trầm đục, yếu ớt vang lên giữa hai đầu gối đang ôm khư khư lấy mặt.
Ludmila đang ở đó, ôm gối ngồi bất động, mái tóc dài rũ rượi xõa tung trên mặt ga giường.
“Không có việc gì thì ra ngoài đi…… Để tôi, ở một mình.”
Shizuru lặng lẽ nhìn cô một lát, đáp lại cậu là những lời lẽ vô hồn đến đáng ngạc nhiên.
Một chất giọng thều thào như của một bóng ma chực chờ tan biến.
“……Tôi bật đèn nhé.”
Nhưng Shizuru không rời đi, cậu thắp sáng chiếc đèn cầy rồi khép cửa lại.
Sau đó, cậu chậm rãi tiến đến bên giường và ngồi xuống cạnh Ludmila.
“Ư……”
Có tiếng nghiến răng nhè nhẹ vang lên, nhưng không có biểu hiện cự tuyệt nào rõ ràng.
Có lẽ thâm tâm cô không thực sự muốn ở một mình. Hoặc cũng có thể cô chẳng còn chút sức lực nào để đuổi cậu đi nữa.
Và Shizuru cũng không làm thêm bất cứ hành động nào khác.
Không bắt chuyện, không chạm vào người cô. Cậu chỉ trầm ngâm ngồi cạnh.
“……Này.”
Tình trạng đó kéo dài một lúc khá lâu.
Cả hai đều không nhúc nhích, giữa bầu không gian tĩnh lặng đến mức tiếng cựa mình hay nhịp thở khẽ khàng cũng nghe thật to, Ludmila cất lời với Shizuru, mặt vẫn gục vào đầu gối.
“Cậu…… đã bao giờ muốn giết ai đó từ tận đáy lòng chưa?”
Một giọng nói run rẩy, như đang cố kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào.
Nghĩ ngợi một lát, Shizuru đáp.
“Chắc là chưa. Ít nhất là trong trí nhớ của tôi thì không có, mà nếu từng có ý nghĩ muốn giết ai đi nữa nhưng lại chẳng mảy may nhớ gì, thì cũng không thể gọi là từ tận đáy lòng được nhỉ.”
“……Vậy sao.”
Trong các cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố, Shizuru khiếm khuyết mất cảm xúc tương đương với chữ Nộ.
Tức giận, căm thù, thù địch, ác ý, sát ý, ghen tuông. Những cảm xúc mang tính công kích đó vốn dĩ không hề tồn tại trong thâm tâm cậu.
Thế nên, chuyện khao khát giết một ai đó, theo như trí nhớ của cậu, là hoàn toàn không có.
“Tôi thì có. Tôi đã luôn muốn giết chết lũ quý tộc đã cướp đi mạng sống của cha mẹ mình, thậm chí muốn tuyệt diệt tất cả bọn chúng”
Sinh ra là kết tinh giữa một vương tộc và một thường dân, Ludmila ngay từ đầu đã chẳng có chút thiện cảm nào với tầng lớp quý tộc luôn lạnh nhạt, hắt hủi mình.
Hơn thế nữa, cái chết của cha mẹ càng đẩy ác cảm đó lún sâu vào hố đen thù hận.
Cô trở nên căm ghét tột độ mọi kẻ mang danh quý tộc.
――Thế nhưng.
“Nhưng…… tôi chưa từng nghĩ tới. Rằng bọn chúng, cũng có gia đình……”
Những kẻ mà Ludmila căm hận đến tận xương tủy, lại là người được ai đó yêu thương.
Cô đã không nhận ra. Thậm chí chưa từng tưởng tượng đến.
Cô chỉ coi bọn chúng là những con thú gớm ghiếc, xấu xa tột cùng đáng bị căm thù.
“Đứa con của bá tước Garland, đã nhìn thấy cảnh tôi giết người.”
Nghe câu nói ấy, Ludmila nhận ra Shizuru bên cạnh khẽ nín thở.
Giọng nói của cô ngày càng run rẩy.
“Nó khoảng chừng năm tuổi. Vì tôi đã ầm ĩ ngu ngốc, nên thằng bé nhận ra, bước vào, và nhìn thấy cái xác của cha mình. Nó đã gào khóc thảm thiết.”
Nhớ lại chính mình khi tìm thấy chiếc cúc áo của cha giữa đống tro tàn rực lửa.
Khung cảnh ấy quá đỗi tương đồng, cô tự hỏi bản thân, rốt cuộc có gì khác biệt đâu cơ chứ.
“……Đứa trẻ đó sao rồi?”
“Ư…… Tôi đã giết rồi. Không còn cách nào khác cả.”
Ludmila đã bắn một mũi tên xuyên qua đốt sống cổ của cậu bé đang bám lấy thi thể cha mình mà khóc nức nở.
Đó gần như là một hành động phản xạ. Trước khi kịp suy nghĩ hay đắn đo, cô nhận ra mình đã đoạt mạng đứa bé.
Cô đã sợ hãi. Lỡ như cậu bé quay lại, và ném cho cô một ánh nhìn đầy căm hận.
Ánh mắt giống hệt như cách cô nhìn đám quý tộc kia, nay lại bị một ai đó phóng về phía mình.
――Rồi thì, Ludmila chậm rãi ngẩng khuôn mặt đang gục trên đầu gối lên.
“Này, Shizuru. Nói cho tôi biết đi.”
Đôi ma nhãn lạnh lẽo ướt đẫm những giọt lệ kìm nén.
Đồng tử cô run rẩy như một đứa trẻ lạc đường.
“Tôi, có gì khác biệt chứ?”
Vươn tay về phía Shizuru, cô túm chặt lấy cổ áo vest của cậu.
“Bọn chúng đã cướp đi cha mẹ từ tay tôi.”
Cô xô ngã cậu xuống giường, như thể đang trút giận.
“Còn tôi, lại cướp đi người cha từ tay đứa trẻ đó”
Những vụ ám sát từ trước đến nay, xét cho cùng vẫn mang danh nghĩa là làm thay người khác. Cô có thể ngụy biện rằng, mình làm vậy là để rửa hận cho những người ngoài kia.
Thế nhưng, lần này thì khác.
“Có gì.”
Đúng là nó vẫn mang hình thức của một nhiệm vụ.
Đối tượng là một tên cặn bã thứ thiệt, một kẻ dù có bị giết cũng chẳng ai dám buông lời ca thán.
“Có gì khác biệt chứ.”
Nhưng, với cậu bé kia, đó lại là người cha vô giá.
Cô đã sát hại ông ta bằng tư thù cá nhân. Chẳng có tờ giấy miễn tội nào cho cô ở đây cả.
Vì thế――Ludmila cất tiếng hỏi.
“Tôi và lũ người đó, rốt cuộc có gì khác nhau cơ chứ……!?”
Với tư thế như đang ngồi vắt chân lên người Shizuru.
Ludmila ném ra một câu hỏi mà dù có tự dằn vặt bao nhiêu lần đi nữa, cô cũng không sao tìm được đáp án.
――Không. Thật ra, câu trả lời đã có sẵn trong tâm trí cô từ lâu.
Chẳng qua là cô không muốn thừa nhận, cố gắng chối bỏ và giãy giụa trong vô vọng.
Hẳn là Shizuru đã cảm nhận được điều đó.
Chính vì vậy, không mảy may chống cự, cậu chỉ ngước nhìn Ludmila bằng ánh mắt bi ai.
“Không có gì, khác biệt cả đâu.”
Sau một tiếng thở dài, bằng chất giọng đượm buồn.
Những lời giống hệt, không sai một ly so với câu trả lời mà Ludmila tự dành cho chính mình.
Cậu chậm rãi, rành rọt thốt lên.
“Cho dù có bất kỳ lý do gì đi chăng nữa, việc con người sát hại lẫn nhau vẫn luôn là tội ác.”
Trân trân ngước nhìn Ludmila, Shizuru cất giọng đều đều tiếp tục.
Làn da mịn màng, ngoại trừ ba nốt ruồi lệ xếp dọc dưới mắt phải, thì chẳng thể tìm thấy lấy một tì vết hay vết xước nào.
Đôi đồng tử màu hoa đỗ quyên dịu dàng phản chiếu ánh đèn, khẽ lay động một cách đầy ma mị.
“Dù là trả thù hay gì đi nữa, một khi đã là giết người thì đó chỉ là tội ác mà thôi.”
Ludmila không thể rời mắt khỏi đôi ngươi của Shizuru.
Những lời thì thầm trong lúc đang đắm chìm vào ánh mắt ấy, đã dễ dàng thẩm thấu vào tận sâu thẳm trái tim cô.
“――Cô, là kẻ ác. Chẳng có lấy một giá trị nào đáng được cứu rỗi cả.”
Lời thì thầm êm ái ấy như lưỡi dao cắm phập vào tim cô.
Những giọt lệ chực trào rốt cuộc cũng lã chã rơi xuống.
Bàn tay đang siết chặt vai Shizuru run lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.
Và rồi, gò má của Ludmila lúc ấy, được khẽ khàng vuốt ve.
“Thật đáng thương làm sao, Ludmila.”
“Ư…… eh?”
Đôi mắt nheo lại của Shizuru dần nhòe đi, tiếp đó, nhiệt độ cơ thể cậu khẽ dao động.
Sự dao động của thân nhiệt, chính là sự biến động của cảm xúc.
Shizuru, với những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi, đang xót thương cho Ludmila từ tận đáy lòng.
“Cô quá đỗi dịu dàng. Giá như cô không bận tâm đến ranh giới thiện ác thì tốt biết mấy, dẫu có phát điên thì vẫn có thể tiếp tục sống cơ mà. Những người thực sự lương thiện, lại luôn phải dằn vặt đau đớn vì trở thành kẻ ác.”
Nếu chỉ cần tàn nhẫn đến cùng, có lẽ Ludmila đã có thể một lòng một dạ tiến bước trên con đường báo thù mà không cần đoái hoài gì nữa.
Cô đã có thể cười nhạt và chấp nhận sự thật rằng mình là một kẻ ác.
Thế nhưng Ludmila đã không vứt bỏ điều đó. Dù muốn từ bỏ cũng không thể nào buông xuôi được. Vốn dĩ đối với Ludmila, đó đâu phải là thứ có thể dễ dàng rũ bỏ cơ chứ.
“Nhưng, tôi lại có chút ghen tị với cô. Tôi thì dù có cảm thấy tội lỗi nhất thời đi chăng nữa, qua một đêm là sẽ tan biến hết thảy. Sự cắn rứt lương tâm đối với việc giết chóc, trong tôi chỉ còn lại chừng ấy mà thôi.”
Lặng lẽ rơi lệ, Shizuru vẫn tiếp tục vuốt ve đôi má Ludmila.
Từng cử chỉ, từng lời nói ấy đều quá đỗi dịu dàng. Chúng bám chặt lấy trái tim đang suy sụp của Ludmila vì phải đối mặt trực diện với cái hiện thực mà cô luôn cố tình phớt lờ.
“Cô thật mạnh mẽ, Ludmila. Chính vì vậy, lại càng đáng thương hơn.”
Những dằn vặt và đớn đau ấy, nếu cô chịu vặn vẹo, bóp méo, hay phá nát bản thân mình giống như những thành viên khác của tổ chức Black Maria, thì có lẽ đã biến mất từ lâu.
“Tôi có thể chấp nhận cái ác. Nhưng cô thì không thể làm thế. Cô có thể chịu đựng được nó, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Báo thù cho cha mẹ.
Chính vì mang theo tâm nguyện duy nhất đó, Ludmila mới có thể gồng mình gánh chịu những ác nghiệp do bản thân gây ra.
Tuy nhiên, hiện tại điều đó đang bắt đầu lung lay.
Bởi vì cô đã hiểu ra rằng, trả thù, chính là hành vi gieo rắc nỗi đau tương tự lên đầu một ai đó khác.
Nhưng giờ đây, cô cũng không thể nào từ bỏ việc báo thù được nữa.
Cô hận. Sự căm phẫn sục sôi ấy, đâu phải là một thứ tình cảm hời hợt có thể dễ dàng dập tắt bằng lý trí.
Mắc kẹt giữa ngọn lửa thù hận và sự dằn vặt khôn nguôi. Cứ đà này, tâm hồn cô sẽ tiếp tục bị bào mòn cho đến khi trở thành một kẻ tàn phế.
Nhận thức rõ điều đó, Shizuru lặp lại câu nói ban nãy.
“……Cô, thật đáng thương.”
Với nét mặt bi thương, tuôn rơi hai hàng lệ.
Nhìn xuống Shizuru đang vuốt ve má mình như một niềm an ủi cỏn con, Ludmila...
――――.
Bất chợt, từ sâu thẳm trong cô.
Một sự thôi thúc không nói nên lời bỗng trào dâng dữ dội.
“……Cậu đang thương xót cho một kẻ như tôi sao? Vì một kẻ như tôi, cậu đang khóc ư?”
“Chỉ có thể làm vậy thôi. Bởi vì tôi chẳng thể nào giúp cô xóa bỏ nỗi đau đớn ấy được.”
Do tính chất công việc, ngoài Ludmila ra, Shizuru còn quen biết rất nhiều những kẻ mang lòng thù hận khác.
Và những kẻ báo thù, không sớm thì muộn, ai rồi cũng sẽ nếm trải sự dằn vặt giống hệt như cô. Người duy nhất có thể dứt điểm nỗi thống khổ ấy, chỉ có bản thân họ mà thôi.
――――...uốn.
“Nhìn đồng đội đau khổ mà chẳng thể giúp được gì, thật sự rất xót xa.”
Đối với Ludmila, một Shizuru đã trải qua bảy năm ở Black Maria, quả thực là một kẻ điên.
Thế nhưng, dẫu có là một kẻ điên, cô chưa bao giờ nghi ngờ việc cậu là một người tốt. Chính vì lẽ đó, những lời bộc bạch ngay lúc này đây, cô không hề nghĩ rằng chúng mang theo bất kỳ ẩn ý hay sự dối trá nào.
――――...muốn.
“Giá như tôi có thể giúp được cô, tôi thật tâm mong như vậy.”
Cô thừa biết cậu là một gã đàn ông sẵn sàng tỏ ra dịu dàng với bất kỳ ai.
Cô hiểu rõ cậu là kiểu người luôn buông lời đường mật, làm mê hoặc và dụ dỗ đủ loại người.
“Vậy nên…… nếu có điều gì tôi có thể làm được, xin cô cứ nói ra.”
Cô hoàn toàn ý thức được. Rằng nếu người đối diện không phải là mình, trong một tình cảnh tương tự, Shizuru chắc chắn cũng sẽ thốt ra những lời y hệt như thế.
Nhưng, dù biết vậy, cô vẫn chẳng thể nào cưỡng lại được.
Sự ngọt ngào khi mà lúc này đây, sự thương cảm và dịu dàng của Shizuru chỉ hướng về duy nhất một mình cô.
Cảm giác ưu việt khi ánh mắt làm lu mờ cả những viên đá quý kia, hiện tại chỉ lưu giữ duy nhất bóng hình của cô.
――――Tôi muốn.
Trái tim đánh thịch một tiếng.
Ludmila cảm nhận được một thứ cảm xúc đen tối đang ngóc đầu dậy trong lồng ngực.
Đôi ngươi màu hoa đỗ quyên thẫm đến mức dễ nhìn nhầm thành màu đen, đang rơi lệ vì một kẻ ngu muội thậm chí chẳng thấu hiểu báo thù sẽ mang lại điều gì như cô.
Hơi thở có chút gấp gáp vì khóc, cùng với thân nhiệt cao hơn thường ngày truyền đến qua ma nhãn.
Một dung mạo hoàn mỹ với ngũ quan thanh tú, điểm xuyết thêm ba nốt ruồi lệ liên tiếp như đang tô vẽ thêm vẻ kiều diễm.
Một thân hình được nhào nặn theo tỷ lệ vàng giữa khung xương, cơ bắp và lượng mỡ.
Càng ngắm nhìn, càng tìm hiểu, vẻ đẹp ấy lại càng khắc sâu vào tận sâu trong não tủy.
Từ lúc nào không hay, trái tim Ludmila đã đập liên hồi mãnh liệt đến mức nhói đau.
Những suy nghĩ tà niệm ứa đầy lồng ngực, hệt như lớp vữa lấp đầy vết sẹo hằn sâu trong tim.
Bất chợt nhớ lại lần tình cờ chạm mặt cậu ở phòng tắm dạo nọ, cô bất giác nuốt nước bọt.
Và rồi.
“Vì cô, tôi có thể làm bất cứ điều gì……?”
Lời thì thầm ấy, thốt ra trong lúc hai bàn tay cậu khẽ ấp ôm lấy khuôn mặt cô. Sợi chỉ lý trí đã khô khốc và tơi tả của một con tim yếu đuối. Sợi dây đã luôn căng như dây đàn kể từ ngày cha mẹ bị sát hại.
Phựt một tiếng, nó đứt phăng đi.
――――Tôi muốn, người đàn ông này.
“Nng……”
Ludmila bốc đồng áp chặt môi mình lên môi Shizuru, luồn lưỡi vào và cuốn lấy cậu.
Không biết cậu có nghịch ngợm thành phần gì trong cơ thể hay không, mà nước bọt lại mang một vị ngọt nhè nhẹ.
Việc Shizuru không hề mảy may phản kháng lại càng khiến cô thêm phần hưng phấn, mải mê tận hưởng dư vị đó.
Nụ hôn bạo liệt ấy kéo dài hơn cả một phút đồng hồ.
“Hà…… Cái gì thế này…… Sao lại, ngọt đến vậy……?”
Tuy suốt ngần ấy năm sống trên đời Ludmila chưa từng nắm tay người khác giới, nhưng chí ít cô cũng nhận ra sự ngọt ngào này là bất bình thường.
Cảm giác tê dại lan tỏa râm ran nơi sống cổ, tựa như một cơn ngứa ngáy. Nó hệt như ma túy, thậm chí còn khiến người ta có cảm giác gây nghiện.
“……Ludmila?”
Vẫn trong tư thế bị đè xuống, Shizuru quả nhiên không hề có biểu hiện chống cự, chỉ im lặng ngước nhìn Ludmila.
Trong ánh mắt dịu dàng cũng không hề thấy bóng dáng của sự cự tuyệt, thậm chí còn phảng phất vẻ như đang đòi hỏi cô hãy tiếp tục.
“Này, Shizuru…… Cậu bảo sẽ làm bất cứ điều gì mà, đúng không?”
Nước mắt của Ludmila đã ngừng rơi tự lúc nào.
Thay vào đó, thứ đang nhuốm ướt đôi mắt kia là dục vọng cuồng si không thể kìm nén nổi.
Trái tim từng ngổn ngang đủ loại cảm xúc của cô, giờ đây đã hoàn toàn bị nó thế chỗ.
“Nếu vậy thì―― hãy an ủi tôi đi?”
Lời khẩn cầu tràn ngập sắc dục và sự suy đồi của một người phụ nữ đã hoàn toàn yếu mềm.
Đáp lại, Shizuru để lại một khoảng lặng ngắn ngủi.
Và rồi, cậu nở một nụ cười hiền hòa.
“Nếu làm vậy có thể xoa dịu nỗi đau của cô dù chỉ một chút…… tôi rất sẵn lòng.”
Nỗi đau giằng xé cõi lòng.
Như thể muốn trút bỏ sự thống khổ ấy, giống như người đang ở ranh giới tận cùng của cơn khát bỗng được dâng lên một trái cây căng mọng, Ludmila cuồng loạn ngấu nghiến lấy Shizuru.
Không ngừng ngấu nghiến, cho đến tận lúc bình minh ló rạng.
5 Bình luận