“Ừm, ngon tuyệt. Cheshire-san nấu ăn thực sự rất giỏi đấy.”
Shizuru nuốt trôi miếng bánh nướng Kidney được cắt nhỏ vừa miệng, cất lời khen ngợi khiến Cheshire khẽ cười khúc khích.
“Nghe em nói vậy chị vui lắm, cảm ơn nhé. Chỉ là bữa cơm gia đình đạm bạc thôi, nhưng mọi người hãy ăn thật nhiều vào.”
Trong tâm trạng vui vẻ, Cheshire vuốt ve Alice trong vòng tay, rồi bất chợt đưa mắt nhìn sang Mary đang ngồi cạnh Shizuru.
Mary, với hai má đang phồng lên vì nhai khoai tây nghiền, đáp lại cô bằng một ánh mắt đầy hoài nghi.
“Gì chứ.”
“Hương vị thế nào hả, Mary-chan?”
“……Cơm mẹ nấu vẫn ngon hơn.”
“Ara.”
Lời đáp cộc lốc của Mary.
Thế nhưng, Cheshire chẳng hề tỏ ra phật ý, trái lại còn mỉm cười thật dịu dàng.
“Mary-chan thực sự rất thích Shizuru nhỉ.”
“……Ưm.”
Mary nhanh chóng ngoảnh mặt đi, lảng tránh ánh mắt trong khi khẽ gật đầu.
Ngay sau đó, như để che giấu sự xấu hổ, cô bé vươn tay lấy chiếc bánh sandwich.
“Cả Alice cũng vậy đấy, sau khi được Shizuru-san bế, con bé có vẻ rất vui.”
Bàn tay êm ái vuốt ve cái đầu của con búp bê sứ.
Dĩ nhiên, chẳng có bất kỳ phản ứng nào đáp lại. Bởi thứ mà Cheshire đang ôm trong tay chỉ là một con búp bê vô tri vô giác.
Một ánh mắt hoàn toàn bình thường, một sắc mặt không hề bộc lộ lấy một tia điên loạn nào.
Không mảy may nghi ngờ thứ mình đang ôm chính là con gái ruột, Cheshire cứ thế âu yếm con búp bê cũ nát.
“Ugh……”
Ludmila, người đang dùng thìa múc súp, khẽ cau mày nhăn mặt.
Như nhận ra ánh mắt ấy, Cheshire nghiêng đầu, nhìn về phía cô.
“Có chuyện gì sao, Ludmila-chan? Có món nào em không thích à?”
“Ah…… Ơ…… Không có gì đâu. Mọi món…… đều rất ngon.”
“Vậy à, tốt quá. Ludmila-chan sở hữu Tử Ma nhã đúng không? Chị nghe nói cơ thể em rất dễ bị lạnh, nên đã thử chuẩn bị những món ăn nóng hổi thế này, hợp khẩu vị là tốt rồi.”
Bánh nướng Kidney, súp ngô, sandwich rau củ ấm và rượu vang nóng.
Những món ăn được bày biện trên bàn tiệc, nghĩ lại thì quả thật, toàn là những món thưởng thức lúc còn nóng.
Một sự ân cần vô cùng chu đáo, đến mức chẳng ai có thể tin rằng tâm trí người này đang mang bệnh.
Chính vì lẽ đó, Ludmila lại càng cảm thấy Cheshire thực sự quá đỗi dị thường.
“……Haa.”
Vẫn ôm khư khư búp bê trong lòng, Cheshire vừa dùng một tay khéo léo gắp thức ăn, vừa thỉnh thoảng vuốt ve cái đầu tơi tả của nó.
Ludmila không biết phải cư xử ra sao, chỉ đành khẽ buông tiếng thở dài.
Trong lòng cô đương nhiên có những e ngại riêng.
Thế nhưng, Ludmila cũng không ngốc đến mức gạt phắt đi lời cảnh báo của Shizuru nhanh đến vậy.
Rốt cuộc, cho đến tận lúc dùng bữa xong, cô vẫn chẳng thể nào nhìn thẳng vào mắt Cheshire lấy một lần.
…
“Shizuru-san, hôm nay em có thể ở lại đây qua đêm không?”
Bữa tối trôi qua suôn sẻ trong một bầu không khí có phần tĩnh lặng, và việc dọn dẹp cũng đã xong xuôi được một lúc.
Vừa rót ly trà thảo mộc sau bữa ăn, Cheshire đột nhiên cất tiếng hỏi như vậy.
“Đúng vậy nhỉ. Ngày mai em sẽ đến chỗ của Richelieu-san, nên tối nay đành làm phiền mọi người vậy.”
Căn cứ của Đội 0 thay đổi địa điểm mỗi tuần. Tuần này, một cửa hàng nằm ở khu phố sầm uất thuộc Tây Khu đang được sử dụng làm nơi đồn trú.
Do đó, nghĩ rằng qua đêm ở đây sẽ tiện hơn, Shizuru vừa gật đầu vừa đáp lại như thế.
Thế nhưng.
“...Cậu có tỉnh táo không đấy? Ở đây còn có cái ả giống như tử thần kia nữa cơ mà?”
Ludmila đưa ra một thắc mắc hoàn toàn có cơ sở.
Kẻ bất thường mang tên Carmilla, ả đàn bà đã bổ thẳng lưỡi hái xuống ngay khi cánh cửa căn cứ Đội Bốn vừa mở ra.
Việc trải qua một đêm dưới cùng một mái nhà với loại phụ nữ như vậy, đã không còn dừng ở mức độ nguy hiểm nữa rồi.
Mặc dù vậy, Shizuru cũng đã tính toán cả rồi.
Khẽ nhún vai tỏ ý vụ đó thì không sao đâu, cậu đưa tay búng một cái tách thật điệu nghệ.
Ngay lập tức, một tiếng động lạch cạch vang lên từ trên trần nhà.
Tất cả đồng loạt ngước mắt lên nhìn, và gần như cùng lúc đó, một bóng người nhảy vọt xuống.
Không phát ra lấy một tiếng động, Oboro đáp xuống tấm thảm.
“Hả...?”
Mất một thoáng không thể tiếp thu nổi tình hình, Ludmila tròn xoe hai mắt.
Khi cô ngước lên nhìn thêm lần nữa, một phần của trần nhà đã bị thủng một lỗ.
“Cô, không lẽ nãy giờ trốn trên trần nhà đấy à...?”
“............”
Đáp lại câu hỏi của Ludmila, Oboro chỉ khẽ gật đầu một cái.
Cứ thế, cô nàng bước tới sát bên cạnh Shizuru, ghé bờ môi đang bị chiếc khăn choàng cổ che khuất vào tai cậu, rồi lầm bầm thì thầm điều gì đó.
“Vậy sao... Cảm ơn em nhé Oboro, em đã giúp anh rất nhiều đấy.”
“............!”
Đỏ mặt tới tận mang tai trước nụ cười rạng rỡ cự ly gần của anh, Oboro kéo khăn choàng che kín hơn nửa khuôn mặt, thì thầm thêm dăm ba câu với Shizuru rồi tan biến đi hệt như một ảo ảnh.
Kỹ nghệ của một Shinobi lão luyện trong việc ẩn thân. Vẫn đứng đó, Shizuru khẽ cất tiếng cảm thán một cách đầy ngưỡng mộ trước khi quay sang nhìn Ludmila.
“Oboro bảo Carmilla đang bị nhốt dưới ngục tối rồi nên không sao đâu. Lát nữa tôi phải mang thức ăn xuống cho cô ấy mới được.”
“...Có rất nhiều điều tôi muốn nói, nhưng tóm lại cứ an toàn là được rồi...”
Nếu cứ bận tâm móc mỉa từng chút một sự khác biệt về nhận thức giữa bản thân và đám người Shizuru thì sẽ chẳng đi đến đâu cả.
Nhận ra mình nên bỏ cuộc ở một chừng mực nào đó, thay vì phàn nàn, cô khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.
“Mặc dù vậy... tôi cũng có hơi bất ngờ đấy.”
“Bất ngờ vụ gì?”
“Vì tôi chỉ định búng tay đùa chút thôi, ai ngờ Oboro xuất hiện thật.”
Cười xòa “Ahaha”, Shizuru đáp nhẹ tênh.
Ludmila lúc này, đã hoàn toàn cạn lời không biết phải phản hồi lại thế nào nữa.
…
Dù sao đi nữa, nhóm ba người Shizuru đã quyết định nghỉ lại một đêm tại căn cứ của Đội 4.
Trong căn phòng dành cho khách được phân phó, một căn phòng xa hoa đến mức tổng hành dinh của Đội Ba hoàn toàn không thể sánh bằng, khi Ludmila đang thư giãn thì một tiếng gõ cửa dè dặt vang lên.
“……Xin mời vào.”
Cứ ngỡ là Shizuru, cô đáp lời với vẻ uể oải, sau đó cánh cửa mở ra.
Thế nhưng, người xuất hiện không phải Shizuru, mà là Cheshire.
“Chào buổi tối, Ludmila-chan. Nước tắm đã chuẩn bị xong rồi, nếu được thì em cứ tự nhiên nhé.”
“A…… cảm ơn ạ.”
Nhận lấy nụ cười dịu dàng từ người kia, Ludmila khẽ cúi đầu, đáp lại bằng một câu ngắn gọn.
Chừng nào vẫn chỉ trao đổi những mẩu chuyện vặt vãnh như thế này, trông cô ấy thực sự không khác gì một người phụ nữ bình thường.
Thế nhưng, trên tay Cheshire vẫn như mọi khi là con búp bê Bisque tơi tả――Alice, nhìn kỹ sẽ thấy những dấu vết được chắp vá vô số lần――đang được cô nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Thêm vào đó, dù bản thân con búp bê đã sắp hỏng, nhưng bộ quần áo nó đang mặc không những không bị rách hay sờn chỉ, mà đến một vết bẩn cũng chẳng có.
Đó là minh chứng cho việc nó thường xuyên được thay đồ, được đối xử y hệt một con người.
Alice với con mắt phải đã rụng mất và vô số vết nứt trên mặt trông thật rùng rợn, hễ lơ đãng một chút là ánh mắt Ludmila lại bất giác hướng về phía nó như bị thôi thúc bởi sự tò mò pha lẫn sợ hãi.
Ludmila cố gắng dời tầm mắt trở lại khuôn mặt của Cheshire, gập cuốn sách đang đọc dở lại rồi đứng dậy khỏi ghế sô-pha.
“……Ah, phải rồi. Ludmila-chan này, chị có chuyện muốn nói với em.”
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị bước đến phòng tắm và lướt qua Cheshire đang đứng cạnh cửa, cô đã bị gọi giật lại.
Chỉ một lát thôi, được chứ?
Nghe Cheshire nói tiếp như vậy, Ludmila khẽ nghiêng đầu, nhưng rồi cũng đáp lại là không sao.
“Cảm ơn em. Chuyện là thế này nhé? Chị nghe Shizuru-san nói rằng em đã nhiều lần nhờ Riri-chan cho chuyển sang Đội 4. Có đúng vậy không?”
“……Vâng”
Thế thì có vấn đề gì sao?
Trông thấy vẻ nghi hoặc của Ludmila, Cheshire điềm nhiên lên tiếng, tựa như đang đưa ra một lời đề nghị nho nhỏ.
“Nếu vậy――trong khoảng thời gian làm nhiệm vụ lần này, em có muốn thử sống ở đây không? Rồi sau đó, nếu việc hòa hợp với Carmilla-chan và Oboro-chan không có vấn đề gì, chị sẽ đích thân đề cập chuyện thuyên chuyển này với Riri-chan.”
0 Bình luận