Kể từ chuyến viếng thăm Đội Bốn của nhóm Shizuru, một đêm đã trôi qua nhanh như chớp mắt.
Sau khi dùng bữa sáng được chiêu đãi, Shizuru dẫn theo Mary đến thăm căn cứ Đội Không.
Dĩ nhiên, mục đích của chuyến đi này là về nhiệm vụ ám sát Bá tước Garland, một quý tộc của vương quốc.
“Đã rõ. Được thôi, tôi sẽ tạm thời cho phép Ludmila hoạt động tại Tây Khu.”
Đó là câu nói đầu tiên của Richelieu, sau khi Shizuru trình bày rõ ngọn ngành sự việc kèm theo bản báo cáo cậu vừa soạn thảo đêm qua.
Sự chấp thuận được đưa ra một cách dễ dàng và chóng vánh đến mức, nếu chính Ludmila có mặt tại đó, khéo cô nàng lại cảm thấy chưng hửng cũng nên.
Nói là vậy, nhưng vốn dĩ các chiến dịch hành động của tổ chức Black Maria phần lớn đều được giao phó cho quyền tự quyết của các Đội trưởng, miễn sao chuyện đó không gây cản trở nghiêm trọng đến bộ máy vận hành chung.
Do đó, một khi đội trưởng Đội 4 là Cheshire đã gật đầu đồng ý, thì Richelieu cũng chẳng có lý do gì để phản đối cả.
Và như thế, việc Ludmila tham gia vào nhiệm vụ ám sát Bá tước Garland đã chính thức được thông qua.
…
“Vì vậy nên tôi đã nhận được sự đảm bảo của Richelieu-san rồi, giờ thì chúng ta có thể đường đường chính chính bắt tay vào công việc thôi.”
Tại một quán cà phê ngoài trời phong cách, với tách cà phê trên tay, Shizuru thông báo như vậy với Ludmila đang ngồi đối diện.
Cậu mỉm cười quay sang nhìn Mary đang vui vẻ xúc món parfait bên cạnh, rồi lấy khăn tay lau vết kem dính trên má cô bé. Nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, Ludmila khẽ thở dài.
“……Vậy sao. Bắt cậu cất công làm mấy chuyện phiền phức này, ngại quá nhỉ.”
“Không cần bận tâm đâu. Cô thấy đấy, việc chính của tôi là làm lặt vặt mà.”
Lặt vặt cái nỗi gì chứ, chẳng phải cậu ta đang gánh vác gần như toàn bộ công việc hậu cần của Đội 3 hay sao.
Ludmila nghĩ vậy, nhưng cô quyết định giữ trong lòng không nói ra.
“Vậy Ludmila này. Chuyện cô muốn nói là gì thế?”
Khi ba người chạm mặt tại quán cà phê này, Ludmila đã nói rằng cô có chuyện muốn bàn với Shizuru.
Nhận thấy giọng điệu của cô có chút cứng nhắc, Shizuru đoán chừng đây không phải là chuyện có thể dễ dàng cởi mở, vì thế cậu đã khéo léo tạo ra một bầu không khí thoải mái nhất có thể để cô dễ mở lời.
Đây không hẳn là sự quan tâm, mà gần giống như một kỹ năng phát ra trong vô thức của cậu.
“Ah…… Không lẽ là chuyện kiểu như muốn tôi kết hôn với cô sao? Nếu vậy thì xin lỗi nhé, Richelieu-san đã nghiêm lệnh cho tôi là tuyệt đối không được nhận lời cầu hôn của bất kỳ ai――”
“Không phải mà……!”
Nhìn Shizuru đang ôm ngực với vẻ mặt đầy đau khổ, Ludmila chồm người lên với đà như muốn đập bàn, cưỡng ép ngắt lời bài diễn văn đang tuôn chảy trôi chảy của cậu.
Thấy cô như vậy, Shizuru bật cười khúc khích.
Có vẻ như cậu chỉ đang trêu chọc cô mà thôi.
Dù là đàn ông, nhưng nụ cười tinh nghịch của Shizuru lại hoàn toàn phù hợp với hai chữ mỹ nhân.
Vài người qua đường dường như cũng bị thu hút ánh nhìn.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi đùa đấy. Ludmila dễ thương thật đấy nhỉ.”
“……Tôi bắn cậu bây giờ……”
Vì không quen bị trêu chọc nên Ludmila tặc lưỡi tỏ vẻ khó chịu, nhưng nhờ thế mà sự căng thẳng trong cô đã hoàn toàn tan biến.
Đôi vai hơi cứng đờ của cô cũng chùng xuống, rồi cô thở ra một tiếng thở dài uể oải rõ to.
Sau khi lấy lại tinh thần, cô đưa những ngón tay lạnh ngắt chạm lên trán, và bắt đầu kể cho Shizuru nghe chuyện xảy ra tối qua.
“Cheshire đã rủ tôi sang làm việc ở Đội 4 trong suốt thời gian thực hiện nhiệm vụ lần này.”
“Vậy sao.”
“……Rồi, nếu như việc hòa nhập với các thành viên khác trong đội không có vấn đề gì, cô ấy sẽ đích thân xin Sếp cho tôi chuyển công tác sang đó.”
Dù nửa sau câu nói có chút ngập ngừng, Ludmila vẫn cố gắng nói hết đến cùng.
Còn về phản ứng của Shizuru thì.
“Ra là vậy.”
Nó là một câu trả lời vô cùng hời hợt.
“……Chờ đã…… Chỉ thế thôi sao?”
Phản ứng của cậu hời hợt đến mức trái ngược hoàn toàn với những gì cô dự đoán, khiến Ludmila cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
Dù sao thì, nguyện vọng chuyển công tác của cô từ trước đến nay đều bị bác bỏ thẳng thừng.
Nhưng nếu đó là lời thỉnh cầu từ đích thân Đội trưởng Đội 4, Cheshire, thì ngay cả Richelieu chắc chắn cũng sẽ suy nghĩ theo hướng tích cực.
Nói cách khác, đối với Ludmila, đây là một cơ hội từ trên trời rơi xuống. Do đó, cô cứ ngỡ dù đối phương có là Shizuru đi chăng nữa thì cậu cũng sẽ chẳng mấy vui vẻ gì.
Vậy mà, khi mở lời lại nhận được phản ứng thế này. Không thể nắm bắt được ý đồ của cậu, hàng loạt dấu chấm hỏi nhảy múa trên đỉnh đầu Ludmila.
“Ể, ừm. Tôi cũng không có gì đặc biệt để nói cả. Nhưng tốt quá rồi nhỉ, nếu có sự tiến cử của Cheshire-san thì Richelieu-san hẳn cũng sẽ không thẳng thừng gạt đi đâu.”
“Kuh... Cái đồ như cô, mau chóng cút đi đâu đó cho khuất mắt.”
Đã ăn xong phần parfait, giờ đây vừa ăn phần pudding mà Shizuru gọi thêm, Mary vừa buông lời đầy gai góc.
Chuyện ngoài lề một chút, kể từ khi được Shizuru nhận nuôi, Mary liên tục được cậu cho ăn đồ ngọt.
Lý do của cậu là, khi ăn đồ ngọt, trông cô bé đáng yêu hơn bình thường đến sáu mươi phần trăm.
…
“Có vẻ như cô đang hiểu lầm gì đó rôi, nhưng vốn dĩ tôi đâu có phản đối việc cô muốn chuyển sang Đội 4. Richelieu-san thì gạt đi theo phán đoán của cá nhân người đó, còn Cathy thì chỉ đơn giản là thấy thú vị nên mới không gật đầu thôi.”
Đặt Mary, cô bé đã no căng bụng dù gần như chỉ ăn mỗi đồ tráng miệng, lên đùi, Shizuru vừa xoa đầu cô vừa nói, xen lẫn một nụ cười khổ.
“Nếu cô muốn, và nếu Richelie-sanu cho phép, cô cứ việc chuyển sang Đội 4. Có điều, những gì tôi từng nói trước đây, nếu được thì mong cô đừng quên.”
Những gì Shizuru từng nói trước đây.
Chẳng cần phải suy nghĩ xem đó là chuyện gì.
Trong bữa tiệc rượu sau khi tiêu diệt băng đảng tội phạm từng hoành hành ở Đông Khu.
Dù vừa mới giết người xong, mọi người lại ăn uống với bầu không khí ồn ào như trẩy hội. Không thể chịu đựng nổi cảnh tượng đó, Ludmila đã lánh đi chỗ khác để ở một mình, và đó là một trong những cuộc trò chuyện giữa cô với cậu khi cậu đến tìm cô.
『Nếu là Đội 4, mong muốn trả thù giới quý tộc của cô sẽ thành hiện thực. Thế nhưng, kẻ đưa ra các yêu cầu nhắm vào quý tộc, phần lớn các trường hợp lại chính là những quý tộc khác.』
Và Black Maria không bao giờ thực hiện những vụ giết người ngoài mục đích trục lợi.
Nói cách khác, điều đó có nghĩa là để hoàn thành việc trả thù, Ludmila không còn cách nào khác ngoài việc phải trở thành con tốt trong tay chính những kẻ mà cô căm ghét.
“……Tôi biết chứ. Lần này giống như một trường hợp ngoại lệ vậy. Thú thực, việc bị lũ quý tộc đó tùy ý sai sử, chỉ mới nghĩ đến thôi cũng đã thấy sôi máu vì tức điên lên được.”
Thế nhưng, cho dù là vậy đi chăng nữa.
“Bằng mọi giá, tôi nhất định sẽ bắt lũ quý tộc đó phải nếm mùi đau khổ……! Những kẻ đã đày đọa và giết chết Papa cùng Mama……!!”
Cô gái xuất thân từ dòng dõi vương giả ấy, kể từ khi được Shizuru cho biết sự thật đó, đã liên tục tự vấn bản thân.
Sau những giằng xé nội tâm như cắt da cắt thịt, cô đã đi đến kết luận rằng, bất luận uẩn khúc phía sau có là gì, chỉ cần có thể giết chết lũ quý tộc thì thế nào cũng được.
“……Ludmila.”
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu tím với ngọn lửa tăm tối đang lay động tận sâu thẳm, Shizuru khẽ gọi tên cô.
Và rồi, sau một thoáng im lặng――cậu chớp mắt, như thể vô cùng bất ngờ.
“Thì ra, cô gọi cha mẹ mình là Papa và Mama nhỉ.”
“Cậu, tôi bắn thật đấy nhé……!?”
Dĩ nhiên là cậu cố tình vạch trần điều đó, nhưng bầu không khí thì đã hỏng bét cả rồi.
――Dù sao đi nữa, kể từ khi Ludmila gia nhập Black Maria, những ngày tháng đầu tiên cô rời khỏi Đội 3 để hoạt động ở một môi trường mới đã chính thức mở màn.
0 Bình luận