Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Lily.
Bởi vì vào sáng hôm nay, cô đã được Nox gọi vào văn phòng riêng để thông báo việc, cô đã được thăng chức làm tiếp tân trưởng của đấu trường số bảy.
Đây quả thực là một điều bất ngờ, nhưng không nằm ngoài dự đoán của Lily.
Khi trở ra ngoài, trên ngực trái của cô nàng với mái tóc ngắn màu nâu đã có một tấm thẻ bằng bạc trắng tinh có khắc tên của mình.
"Chúc mừng chị Lily đã trở thành tiếp tân trưởng!"
"Chúc mừng, chúc mừng chị Lily!"
Xung quanh Lily, mười mấy cô nàng tiếp tân tập sự thi nhau gửi lời chúc, ai nấy cũng đều tỏ ra rất vui vẻ.
Dĩ nhiên, Lily cũng cảm thấy rất vui, bằng chứng là từ nãy đến giờ cô vẫn không thể ngừng cười được.
Bảy năm nay, bảy năm! Từ khi cô vào làm ở đấu trường vào năm hai mươi tuổi, Lily đã không nghỉ phép một ngày nào.
Dù là những ngày ốm bệnh hay ngày lễ, dù là ngày trời mưa gió hay có thú triều, Lily đều chăm chỉ đến đấu trường từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối mù tối mịt.
Suốt ngày suốt đêm đón chào đủ mọi loại người trở thành đấu sĩ, thậm chí vẫn phải nhẫn nhịn khi bị trêu ghẹo hay bắt nạt.
Hôm nay công sức của cô cuối cùng cũng đã có thành quả!
"Được rồi các em hãy làm việc chăm chỉ thôi nào, tối ngày hôm nay qua nhà chị ăn tiệc nhé!"
"Hoan hô, chị Lily là nhất!"
Bình thường, với mức lương bảy đồng vàng mỗi tháng của mình, Lily sẽ không dám mời người khác ăn.
Nhưng vì hiện giờ lương của Lily đã tăng lên gấp ba lần thành hai mươi mốt đồng vàng mỗi tháng, cô cuối cùng cũng có thể đãi bạn bè của mình đồ ăn ngon.
Lily cứ thế làm việc với tâm trạng vui vẻ như vậy cho tới buổi trưa ngày hôm đó, khi Tola với cơ thể dính đầy máu hớt hải chạy vào đại sảnh.
"Tiếp tân, tiếp tân trưởng đâu! Tôi cần gặp một tiếp tân trưởng ngay!"
"Có tôi đây Tola, có chuyện gì thì cứ từ từ nói."
"Lily sao... Không, hiện giờ chuyện đó không quan trọng!"
Sau đó, Tola đã kể lại những gì đã xảy ra trong chuyến đi hồi sáng của mình và cuộc đụng độ với con xác sống cao cấp kia.
Sau khi nghe xong, tâm trạng của Lily hoàn toàn rơi xuống đáy vực.
"Tất cả các đồng đội của tôi chắc giờ đều thành xác sống hết rồi, tôi cũng đã thành một trong số chúng nếu không may mắn chạy thoát, dọc đường tôi còn bị ma thú hoang dí nữa, cố gắng lắm mới về được lại đây..."
Tola không ngừng kể lể trông vô cùng đáng thương, thế nhưng không một tiếng khóc nào của ông ta lọt vào tai Lily.
Hiện giờ, cô nàng đang hoàn toàn chết lặng.
Xác sống cao cấp, khác với xác sống bình thường, những con xác sống cao cấp khoẻ hơn gấp hàng chục lần và có khả năng lây nhiễm dịch bệnh xác sống chỉ sau vài giây thông qua những vết cắn.
Người bị nhiễm bệnh, trừ khi được trị liệu bằng thuốc hồi phục cao cấp ngay lập tức hoặc có thánh thuật, tỉ lệ tử vong sẽ là một trăm phần trăm.
Điều đó có nghĩa đối với con người và các chủng tộc giống người, đây chính là một thảm hoạ đích thực hơn hẳn so với ma thú cao cấp thông thường.
Trong lịch sử, đã có vô số thành bang bị hủy diệt chỉ bởi vì một con xác sống cao cấp, điều đó chứng tỏ bọn chúng nguy hiểm tới mức nào. Đương nhiên là với quy mô của Ouranos thì chỉ riêng khu vực đấu trường đã rộng bằng một thành phố bình thường, hủy diệt nó là chuyện bất khả thi.
Nhưng nếu chỉ đơn giản là gây ra thiệt hại to lớn thì một con xác sống cao cấp là quá dư sức!
"Nói cho tôi biết con xác sống đó đang ở đâu ngay!"
"Ở gần dãy núi phía nam, gần khu vực đồng bằng tiếp giáp với vùng ngoài..."
Gần quá... Lily nhăn mặt.
Nếu lời Tola nói là đúng, chẳng bao lâu nữa con xác sống cao cấp đó sẽ bị thu hút bởi sự sống mà mò đến khu vực đấu trường thôi.
"Chị Lily ơi, chúng ta nên làm thế nào bây giờ, nếu chứ để vậy thì tiêu mất!"
Xung quanh Lily, những cô tiếp tân tập sự liên tục mè nheo làm cho cô nàng cảm thấy rất khó chịu.
"Yên lặng nào đừng có làm chị rối!"
Hiện giờ, do Nox đã rời khỏi đấu trường do có việc ở vùng chính nên Lily là người duy nhất có quyền ra lệnh ở đây.
Nhiệm vụ của tiếp tân của đấu trường không chỉ đơn giản là hỗ trợ và giải đáp thắc mắc cho các đấu sĩ, họ còn có nhiệm vụ quản lí các công việc của đấu trường.
Nói một cách đơn giản, các tiếp tân trưởng có thể coi là quản lí cấp thấp chỉ xếp sau mỗi quản lí trưởng là Nox.
Và thật không may cho Lily, buổi sáng ngày hôm nay cô lại là tiếp tân trưởng duy nhất trong ca làm này, phải đợi tới tối một người khác lên thay cô.
Điều đó có nghĩa trách nhiệm giải quyết tình huống hiện tại hoàn toàn thuộc về Lily!
Biết vậy, trong lòng Lily bỗng dấy lên một cảm giác oan ức không gì có thể diễn tả được.
Cô làm việc ở đây không khác gì một con cú đêm suốt bảy năm qua, bình thường còn phải trực tiếp nhận những mệnh lệnh quá đáng của Nox như đi theo dõi ai đó hay mua đồ ăn cho anh ta.
Đến ngày hôm nay cô mới được thăng chức, ngồi còn chưa ấm ghế thì đã phải đối mặt với tình huống khó khăn này.
Nếu không xử lí ổn thỏa, khi Nox về chắc chắn sẽ cắt chức của cô.
Liệu cô cứ để cho điều đó diễn ra sao?
Không! Không thể chấp nhận như vậy được!
Lily không cam lòng!
Rầm! Lily đập bàn mạnh một cái, thu hút sự chú ý của tất cả những người xung quanh.
Do tin tức về con xác sống cao cấp đã lan rộng, các đấu sĩ đã tràn ngập khắp đại sảnh của đấu trường số bảy.
Người người kéo đến, thậm chí còn có cả người dân và đấu sĩ của đấu trường khác đến hóng chuyện.
Xác sống cao cấp là chủng xác sống cực kì hiếm, hiện giờ không ai biết làm sao mà một con xác sống như vậy lại xuất hiện.
Thông thường, cần tới hơn mười trung cấp hoặc một cao cấp để hạ gục được một con xác sống cao cấp.
"Mike, Will và Thomas, tôi cần ba người tham gia đội thảo phạt con xác sống cao cấp kia ngay lập tức!"
Là một tiếp tân, Lily nhớ rất rõ cấp độ, tên của các đấu sĩ cũng như khả năng của họ.
Ba người mà cô vừa gọi tên đều là đấu sĩ trung cấp của đấu trường số bảy, hơn vậy còn đều sở hữu thánh thuật trung cấp.
Để có thể giữ chức tiếp tân trưởng, cô nàng buộc phải cho họ ra trận.
Những người được Lily chọn tuy không phải ai cũng muốn mạo hiểm mạng sống, nhưng vẫn phải nghe theo.
Bọn họ dù sao vẫn là đấu sĩ của đấu trường số bảy, danh tiếng và tiền bạc đều từ đấu trường mà ra nên đương nhiên phải tuân theo rồi.
Nếu bất tuân, không nói quá khi họ sẽ mất hết tất cả.
"Asil, hiện giờ tình huống nguy cấp, bọn em cần sức mạnh của chị, chị có thể giúp bọn em được không?"
Cô nàng ma cà rồng Asil lúc này đang xem móng tay ở góc tường, nghe được lời nhờ vả của Lily thì gật đầu một cách hờ hững.
So với những đấu sĩ trung cấp khác, chiến lực của Asil nhỉnh hơn rất nhiều. Không chỉ vậy, huyết thuật của cô ấy rất hữu ích khi đối đầu với xác sống.
"Nhưng mà chị Lily ơi, cho dù có Asil thì nhiêu đây vẫn không đủ để tiêu diệt một con xác sống cao cấp..." Một tiếp tân tập sự nói.
Theo lẽ thường tình, chỉ có những kẻ ở cùng cấp độ của nhau mới có thể đối phó với nhau tốt nhất.
Khoảng cách giữa trung cấp và cao cấp giống như một bức tường vững chắc vậy.
Nhưng rất may, Lily đã có chuẩn bị cho việc này.
"Truyền tin tới đấu trường số bốn, năm và sáu, bảo họ cung cấp đấu sĩ cho chúng ta."
Tuy các đấu trường đều rất ghét nhau do nơi đây vốn là một khu vực cạnh tranh. Nhưng khi nơi này gặp nguy hiểm thì tất cả vẫn sẽ phải hợp tác với nhau dù có muốn hay không.
Nếu lãnh chúa của khu vực biết đấu trường số bảy đã yêu cầu sự trợ giúp mà không được đáp ứng, các đấu trường kia chắc chắn sẽ gặp rắc rối.
Khi đội hình các đấu sĩ đã được tập hợp đầy đủ, áp lực to lớn không khỏi khiến Lily thở dài một hơi.
Thực ra, còn có một cách nữa để cô nàng không phải gánh chịu trách nhiệm nếu mọi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát, đó là mặc kệ con xác sống ấy đi.
Nếu phủ định lời nói của Tola và để con xác sống cao cấp tiến vào khu vực đấu trường, lúc đó tất cả mọi người sẽ cần phải hợp lực tiêu diệt đó.
Tuy lúc đó thiệt hại đã xảy ra, nhưng trong sự hỗn loạn ấy sẽ không có quá nhiều người để ý tới Lily.
Cô dù gì cũng vẫn chỉ là một tiếp tân nhỏ bé, sự trừng phạt lớn nhất hẳn sẽ chỉ dành cho những kẻ ở địa vị của Nox.
Có lẽ Lily vẫn sẽ không giữ được chức tiếp tân trưởng, nhưng trách nhiệm cho sự việc sẽ được dàn trải ra cho tất cả mọi người chứ không gói gọn lại ở cô nữa.
Cốt, cái đen đủi nhất vẫn là việc đấu trường số bảy lại là bên biết được sự tồn tại của con xác sống cao cấp đó đầu tiên.
Mệt mỏi quá, sao cái số của mình nó luôn gặp phải đủ mọi chuyện đen đủi từ bé tới lớn vậy trời, Chính Thần ơi, lần sau đừng cho con xác sống nào nữa xuất hiện được không? Có cho thì cho nó xuất hiện ở gần khu vực khác được không?
Nếu có thể, Lily muốn ngăn chặn con xác sống đó trước khi nó tiến vào nơi đông người hơn.
Sau cùng, lòng tốt của cô không cho phép cô nhắm mắt làm ngơ trong khi bản thân có thể làm gì đó.
"Tola, ông nghĩ còn có ai khác trong nhóm của ông còn sống nữa không?" Lily hỏi.
"Tôi không biết nữa, lúc đó có cậu Rotia đã tình nguyện ở lại câu giờ để tôi chạy thoát, chắc cô biết cậu ta nhỉ, nhưng giờ tôi cũng không rõ cậu ấy ra sao."
Rotia... Nghe được cái tên này, Lily thoáng ngẩn người vài giây.
Thời gian đã trôi qua lâu như vậy mà cậu ta vẫn chưa quay lại, chắc là cũng đã bỏ mạng luôn rồi...
Khi Lily chuẩn bị ra lệnh, một giọng nói lớn ở lối vào của đấu trường bỗng thu hút sự chú ý của tất cả mọi người đang đứng tại đây.
"Chờ chút đã, xem tôi mang cái gì về này!"
Chủ nhân của giọng nói ấy là một chàng thanh niên có khuôn mặt đáng sợ, có mái tóc màu đen và con mắt màu vàng, mất một bên mắt và một bên tay trái, mặc một chiếc áo choàng màu đen dính đầy máu, đang kéo theo một chiếc xe kéo ở phía sau, không ai khác chính là Khánh.
"Cậu còn sống sao Rotia?!" Tola là người phản ứng đầu tiên, nhanh chóng chạy ra xem xét Khánh.
Trong đầu ông ta, Khánh vốn đã bỏ mạng từ lâu giờ lại xuất hiện trở lại làm ông ta cảm thấy như mình đang gặp ma.
Thoáng cái, sự tập trung của tất cả mọi người đã đổ dồn vào Khánh.
"Cậu ta là ai vậy? Người quen của Tola à?"
"Nhìn điệu bộ đó thì chắc cũng là đấu sĩ giống chúng ta nhỉ, nhưng mà thẻ của cậu ta đâu?"
"Không có thẻ, đừng có bảo tôi đây là một đấu sĩ hạ cấp đấy nhé?"
Lắng nghe những tiếng xì xào bàn tán xung quanh mình, khoé môi Khánh cong lên, sau đó lật tấm che ở cái xe đẩy phía sau mình ra.
Trên đó, là ba cái xác thối rữa bị chặt ra thành từng khúc đang chảy đầy dịch nhầy và bốc mùi hôi thối.
Khánh tùy ý cầm ba cái đầu bị chém nham nhở tới mức không nhìn ra hình dạng ban đầu là gì lên, sau đó ngang nhiên thông báo việc mình đã giết được một con xác sống cao cấp và hai con xác sống trung cấp.
"Cái gì, chuyện đó là không thể!"
"Chỉ dùng một người mà dám kêu giết được xác sống cao cấp và trung cấp, ngông cuồng quá rồi đấy!"
"Tola, ông quen tên này à, mau nói cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra đi."
Tola có hơi luống cuống, nhưng cũng không còn cách nào khác đành phải xác nhận Khánh là người cùng chung nhóm với ông ta và đã chọn ở lại để chiến đấu với con xác sống cao cấp.
Vì ông ta là một đấu sĩ lâu năm quen biết rất nhiều người, nên lời nói cũng có sức nặng hơn hẳn.
Chỉ vài phút sau, tất cả mọi đấu sĩ có mặt đều phải nhìn Khánh bằng một con mắt khác. Đặc biệt là ở những đấu sĩ hạ cấp, những người đã từng đấu vài trận với hắn và tham gia bữa tiệc tiết canh hôm bữa.
Thật tuyệt vời... Khánh tính ra cũng là kẻ hám hư vinh, nhận được vô số ánh mắt như thế này cũng khiến hắn vui mừng không thôi.
"Chờ chút, tôi cần phải xác nhận trước."
Đúng lúc này, một đấu sĩ trung cấp trong nhóm các đấu sĩ chuẩn bị đi thảo phạt xác sống tiến lên và yêu cầu được kiểm tra mấy cái xác Khánh mang tới.
Sau vài luồng ánh sáng có màu vàng của thánh thuật, khuôn mặt của đấu sĩ đó nhăn lại.
"Đúng, đây đúng là một con xác sống cao cấp và hai con xác sống trung cấp..."
Nhận được lời xác nhận của Mike, tất cả mọi người lại không khỏi kinh hô một lần nữa.
Đã được xác nhận tới tận hai lần, dù họ có muốn tin hay không thì đây vẫn là sự thật.
Câu hỏi được đặt ra ở đây là, làm sao mà Khánh lại có thể giết được ba con xác sống này?
Liệu có phải là hắn đang nắm giữ một con át chủ bài bí mật nào đó không?
Khánh quay trở về đấu trường số bảy, mang theo ba xác của ba con xác sống. Nhưng lại không có một ai chứng kiến cuộc chiến đã diễn ra như thế nào, kể cả là Tola.
Khi không một ai biết chuyện gì đã xảy ra, chuyện gì cũng có thể xảy ra!
Thoáng chốc, trí tưởng tượng của các đấu sĩ lại bay cao bay xa, tưởng tượng ra đủ các viễn cảnh trên trời dưới biển để hợp lí hoá cho tình huống này.
Sự xuất hiện của Khánh không khác gì cái tát vả thẳng vào sự lo lắng từ nãy đến giờ của các đấu sĩ, biến sự chuẩn bị của họ không khác gì một trò hề.
Một cảm giác sợ hãi và đề phòng bỗng xuất hiện bên trong các đấu sĩ.
Đây là nỗi sợ sinh ra trước những điều mình không biết!
0 Bình luận