Sau khi chào hỏi nhau bằng vài câu xã giao, Khánh cùng với những người khác nhanh chóng tiến đến một khu vực có nhiều bảng thông báo.
Lúc họ đến, nơi này đã đông nghịt người, tất cả đều là các đấu sĩ từ hạ cấp cho tới trung cấp.
Các đấu sĩ trung cấp đều mặc áo giáp hàng hiệu và đeo thẻ bạc ở cổ, đấu sĩ sơ cấp nghèo hơn một tí thì chỉ mang mỗi vũ khí kèm theo một ít trang bị, hạ cấp thì chỉ cầm mấy thanh kiếm rỉ sét.
Mặc dù công việc chính của các đấu sĩ là chiến đấu với nhau nhưng đó không phải là lựa chọn duy nhất của họ.
Để kiếm thêm thu nhập, rất nhiều người đã chọn cách gia nhập vào các đấu trường chỉ để thực hiện các ủy thác. Nhiều đấu sĩ thậm chí còn chẳng cần chiến đấu với đấu sĩ khác mà vẫn được thăng lên thành trung cấp chỉ nhờ vào việc thực hiện các ủy thác khó.
Khánh đương nhiên là biết việc này, nhưng lúc đầu hắn không để ý đến nó lắm.
Nghĩ cũng thấy thật buồn cười, ban đầu Khánh muốn tìm một công việc đơn giản để tích góp của cải, tránh xa hoàn toàn khỏi mấy cái như giết quái vật. Thế nhưng chẳng hiểu thế nào mà quanh đi quẩn lại quay về đúng thứ mà mình tránh. Số phận quả thật là biết trêu đùa con người mà.
Nhiều người thật đấy... Khánh đếm hôm nay sẽ đi cùng với mười tám người khác. Theo như lời Tola, mỗi một tuần một lần ông ta sẽ tập hợp những người mình quen biết lại để cùng nhau thực hiện những ủy thác.
Trong số những đấu sĩ mà Tola tập hợp, ngoại trừ Khánh ra thì tất cả bọn họ đều là đấu sĩ sơ cấp, số tín chỉ tích góp đều trên bốn mươi tín chỉ.
Tola là người có nhiều tín chỉ nhất với chín mươi chín tín chỉ, tiếp đó là một đấu sĩ khác tên Vomy với tám mươi tín chỉ, đấu sĩ Tian với bảy mươi tín chỉ và đấu sĩ Goma với sáu mươi lăm tín chỉ.
Nếu có thể thân thiết với bọn họ, điều đó chắc chắn sẽ rất có lợi cho việc gây dựng thế lực riêng của mình sau này... Khánh âm thầm đánh giá từng người một, ghi nhớ những thành viên chủ lực mà mình cần lưu ý.
Dù tối hôm qua hắn cũng đã gặp mấy người này rồi nhưng lúc đó chỉ trò chuyện với mỗi Tola thôi, vẫn chưa có cơ hội làm quen, thầm nhủ lát nữa phải tìm cách mới được.
Hiển nhiên, tuy trên các bảng thông báo có đủ mọi loại ủy thác từ bắt cướp, thanh trừng thành viên băng đảng cho đến mấy thứ đơn giản như cắt cỏ, nhưng mọi người đều chỉ quan tâm tới mấy cái đi giết ma thú, do đây là loại ủy thác cơ bản dễ kiếm tiền và tín chỉ nhất.
Tola là người dẫn đầu, chủ trương lựa chọn ra một số ủy thác trung cấp để cho mọi người bỏ phiếu.
"Hay là chúng ta đi giết lũ muỗi, dạo này khu phố đèn đỏ đang xuất hiện mấy con muỗi khổng lồ cần chúng ta trợ giúp?"
"Dẹp đi Vomy ơi, anh chơi cả tuần nay vẫn chưa chán à, mấy năm nay tôi ngán lũ ruồi và muỗi lắm rồi, gặp là thấy sợ, chúng ta chỉ nên lo cho khu vực mà mình sống thôi."
"Tian nói đúng đấy, anh thừa biết khu phố đèn đỏ trước giờ toàn dùng chúng ta với hội mạo hiểm giả mà chẳng bao giờ trả đủ thu lao rồi còn gì, giúp họ thì phiền lắm."
Vì đa số mọi người đều không muốn ủy thác này, Vomy dù không cam lòng nhưng vẫn phải nghe theo số đông mà từ bỏ. Thầm cảm thấy tiếc nuối vì không còn cớ để gặp các em gái xinh tươi ở đó nữa.
Theo Khánh thấy, ủy thác tiêu diệt muỗi khổng lồ là nhiệm vụ có lợi nhất cho hắn. Bởi vì so với vịt khổng lồ thì muỗi sẽ kích thích tế bào quỷ của hắn hiệu quả hơn.
Do thế giới này có nồng độ ma lực rất cao trong không khí, muỗi ở đây đương nhiên sẽ không chỉ đơn giản là to thôi, ngoài to ra một vài con biến dị còn có thể sử dụng được cả ma thuật.
Ma thú dùng được cả ma thuật, vừa nghe thôi đã thấy sợ. Nhưng nếu được thì Khánh vẫn muốn bắt những người khác chọn ủy thác đó bất chấp ý kiến của họ là gì, hắn là kẻ rất độc đoán, nhưng vì hiện tại vẫn còn quá yếu đuối nên chỉ có thể kiềm chế.
Các đấu sĩ bàn bạc với nhau thêm một lúc, cho đến khi mọi người thu gọn lại chỉ còn hai ủy thác trung cấp.
Cái đầu tiên là ủy thác tiêu diệt một bầy ma lang mới xuất hiện gần đây. Ma lang là chủng ma thú hạ cấp thuộc họ sói, mỗi bầy có thể có số lượng sói giao động từ một đến hai trăm con sói. Với những đấu sĩ sơ cấp này thì đây là một nhiệm vụ vừa sức.
Cái thứ hai là đi tiêu diệt một lũ ma thú hỗn tạp đang đánh nhau. Do Ouranos có nhiều núi, số lượng ma thú sống ở đây đương nhiên không chỉ đông mà cũng vô cùng đa dạng, cứ cách một khoảng thời gian là những con ma thú sẽ lại đánh nhau để tranh giành nơi sống, gây mất an toàn cho những người đi qua nơi chúng xé xác nhau.
Các đấu sĩ tranh cãi rất quyết liệt, thoáng cái đã chia ra làm hai nửa, một bên muốn đi săn ma lang, bên kia muốn mạo hiểm đi săn mấy con ma thú ngẫu nhiên.
"Tola, ông nói nghe xem, chúng ta tuần nào cũng đi làm ủy thác, thế nhưng lần nào cũng chỉ có cái ủy thác như giết ma lang, như thế chẳng phải nhàm chán lắm hay sao? Thực lực nhóm chúng ta cũng không tồi, tôi đề nghị lần này liều một vố để kiếm một mẻ có phải hay hơn không."
Đấu sĩ Goma nói, ngay lập tức một đấu sĩ khác tên Tian phản bác lại. Có vẻ hai người này luôn bất đồng với nhau.
"Anh nói thì hay quá, suốt ngày muốn mạo hiểm này mạo hiểm nọ, đấu sĩ chúng ta sống bấp bênh, hôm nay có thể no nhưng ngày mai có thể đói, thậm chí có thể mất mạng như chơi. Nếu có thể thì tại sao không lựa chọn phương án ổn định hơn? Hơn nữa thù lao của ủy thác giết ma lang cũng đâu đến nỗi nào đâu? Mạo hiểm làm gì cho thiệt thân."
Con người là vậy, ai cũng muốn sự ổn định để phát triển, tỉ số hiện tại đã là chín đều, ngay cả Tola cũng chọn nhiệm vụ giết ma lang. Giờ ủy thác nào sẽ được lựa chọn đang nằm trong lá phiếu cuối cùng của Khánh.
Kì thực, Khánh cũng có hơi nghiêng về ủy thác giết ma lanh vì hắn cũng mong muốn sự ổn định. Do còn yếu đuối, lao vô một bầy ma thú hỗn tạp rất có thể sẽ mất mạng.
Tuy nhiên, sâu bên trong hắn cũng muốn mạo hiểm. Đây là tâm lí muốn đánh liều để đạt được thứ gì đó lớn hơn của các doanh nhân.
Dù sao cứ mãi ở trong vùng an toàn thì sẽ chẳng làm được trò trống gì, Khánh quyết định chọn ủy thác thứ hai. Hiển nhiên là lựa chọn này nhận được sự phản đối của phe bên kia.
Nhưng cho dù có là người mới, chỉ có thể xem như một thành viên tạm thời sau khi xong việc là rời đi ngay. Phe của Goma vẫn có thể sử dụng lá phiếu của Khánh như là một cái cớ để ra quyền quyết định.
Làm hài lòng người này thì tất sẽ phải làm người kia thất vọng, đây là cái khó của việc gây dựng các mối quan hệ.
Những người khác tuy không cam lòng nhưng vẫn phải nghe theo số đông. Trong lúc nhóm đấu sĩ đi đến địa điểm của của ủy thác, Goma đã gật đầu với Khánh một cái.
Cũng phải nói, lựa chọn của Khánh tuy khiến một nửa số đấu sĩ thấy khó chịu, nhưng do đây sau cùng cũng chỉ là một ủy thác, bấy nhiêu mâu thuẫn vẫn chưa phải là quá lớn.
Nhóm đấu sĩ mất nửa tiếng thuê xe ngựa ra vùng ngoài, sau đó lại mất thêm nửa tiếng đi bộ qua vài ngọn núi rồi đến một nơi có nhiều tảng đá lớn xung quanh.
Nấp ở một góc, trước mắt của các đấu sĩ bây giờ đang là cuộc chiến của hai con ma thú, mãng xà khổng lồ và rết khổng lồ.
Hai con quái thú đang quấn lấy nhau như sợi mì bị kẹt, hiện đang bất phân thắng bại.
Xung quanh hai đứa nó, ngoài mấy con ma thú hạ cấp là vô số mảnh thi thể của nhiều chủng ma thú khác. Có thể tưởng tượng được trận quyết chiến này đã diễn ra suốt nhiều ngày và giờ chỉ còn mỗi hai đối thủ.
"Không ổn rồi, cả hai con ma thú này đều là trung cấp, chúng ta vốn chỉ chuẩn bị đầy đủ để tiêu diệt một con trung cấp mà thôi..." Tian nhăn mặt quay sang Goma. "Hơn nữa, phía dưới hai con kia còn có vô số con rắn và rết nhỏ hạ cấp nữa, ủy thác này không làm được đâu."
"Lại nữa à Tian, tới đây thì đừng có bàn lùi nữa, đã là đàn ông mà còn sợ hãi trước mấy cái thử thách nhỏ nhặt thì còn ra cái thể thống gì, cứ làm theo chiến thuật bình thường thôi."
Lấy Tola làm người chỉ huy, các đấu sĩ dựng lên một bản kế hoạch tiêu diệt hai con ma thú, sau đó mọi người bắt đầu tấn công.
"Vomy, lên đi!" Tola hét lên.
Vomy là đấu sĩ to lớn nhất, cầm một tấm khiên khổng lồ, anh ta đảm nhiệm vai trò đỡ đòn chính thu hút sự chú ý của những con ma thú.
Hai con ma thú thấy Vomy, cho rằng cuộc chiến tranh giành địa bàn đã có thêm một đối thủ nữa nên liền chỉ huy bọn hạ cấp ở phía dưới đổi hướng tấn công, biến đây thành một cuộc chiến giữa ba thế lực.
Thoáng chốc, trận địa đã được hình thành với nhóm các đấu sĩ bị kẹt giữa hơn con một trăm ma thú. Tiếng rít gào, tiếng bò trườn và tiếng thịt bị xé liên tục vang lên.
Tuy trông thì có vẻ hỗn loạn nhưng thực ra mọi thứ lại đang diễn ra khá suôn sẻ.
Khi Vomy đang chiến đấu với hai con ma thú vẫn đang bị kẹt vào nhau và chưa tách ra được, các đấu sĩ ở phía sau liên tục sử dụng ma thuật để yểm trợ cho anh ta.
Trong lúc đó, Tola với thanh kiếm của mình đang cùng Goma và Tian ngăn không cho mấy con rết và rắn chạm những người ở bên trong.
Bọn họ phối hợp rất ăn ý, đặc biệt nhất là ba người Tola, Goma và Tian đang chém đứt đôi mọi con ma thú định lao vô trong. Giúp cho những người khác đều có thể an tâm lo việc của mình.
Đây là đội hình cơ bản và đơn giản nhất để chống lại nhiều kẻ thù cùng một lúc. Hầu hết đấu sĩ và mạo hiểm giả luôn sử dụng chiến thuật này.
Khánh do không phải là một đấu sĩ thuần chiến đấu nên chỉ có thể ở tuyến sau ném phi tiêu yểm trợ cho những người khác.
Vì rắn và rết có khả năng kháng độc tố khá cao, hắn cũng đã gặp khá nhiều nguy hiểm. Không còn cách nào khác phải sử dụng một lần dùng ma thuật của mình, chẳng mấy chốc đã cảm thấy mệt mỏi.
Thời gian trôi qua, hai con ma thú cuối cùng cũng tách được ra khỏi nhau, cả hai như có chung một suy nghĩ mà tạm thời đình chiến, tập trung hội đồng những kẻ đã rỉa cả đống thịt của mình từ nãy đến giờ.
"Nó đến rồi, mọi người tập trung, bây giờ mới là lúc cuộc chiến thực sự bắt đầu!"
Rắn rết song kích, hai cú quật đuôi đã gây ra một vết lõm lớn trên tấm khiên của Vomy. Khiến cho những người chứng kiến phải cảm thấy lo lắng.
Hiện giờ, số rắn và rết hạ cấp đã chết gần hết nên chỉ có hai con ma thú này là mối đe doạ lớn nhất. Nhưng khác với lũ hạ cấp yếu đuối, những con trung cấp hoàn toàn khác biệt.
Cành đến gần với cái chết, chúng càng hung hãn hơn, không màng đến những vết thương trên cơ thể mà điên cuồng tấn công. Không ngần ngại sử dụng mọi loại thủ đoạn của dã thú.
Vomy một mình chống đỡ muốn hộc máu tới nơi, kể cả khi Tola tiến lên trợ giúp thì tình hình vẫn không có sự thay đổi. Dần dà cả hai người đều bị áp đảo.
Bùm!
Bỗng, Vomy đã bị đánh bay ra phía sau, tuy đã nhanh trí cắm khiên xuống đất để giảm lực tác động nhưng đầu vẫn bị đập xuống đất một cái.
Lúc này, tầm nhìn của anh ta đang mờ đi nhanh chóng, tưởng như có thể ngất đi bất cứ lúc nào, nhưng khi Khánh đột nhiên chạy tới và quẹt lên mặt Vomy thứ gì đó, anh ta liền cảm thấy cay xè cả sống mũi tới mức tỉnh táo trở lại.
"Thuốc tôi chế, nó sẽ giúp anh tỉnh táo thêm một lúc." Khánh giải thích ngắn gọn.
Vomy mắt đầy tơ máu không có nhiều thời gian để suy nghĩ, nhanh chóng quay trở lại chiến đấu với hai con rắn và rết kia. Sau anh ta, Goma và Tian cũng nhập cuộc khi đã dọn xong lũ hạ cấp.
Bọn họ cả bốn người phối hợp với nhau, sát khí ngút trời chỉ một mong muốn duy nhất là chém hai con ma thú ra thành trăm mảnh!
"Tấn công nhiều lên, đừng có kiêng dè gì, ai có con át chủ bài nào thì lấy ra hết luôn đi!"
Các đấu sĩ vừa la hét ầm ĩ vừa bắn ra hàng chục ma thuật bảy sắc cầu vồng vào hai con ma thú, trực tiếp xé nát lớp da bên ngoài của bọn chúng, lộ ra phần thịt đỏ hỏn bên trong. Lượng ma lực xả ra không khí nhiều tới mức có thể hình thành cả một hào quang.
Bùm! Bùm! Bùm!
Con rết là bên thảm nhất, nhận đủ thứ công kích khiến nó đã không thể chịu nổi nữa, dần dần cơ thể khổng lồ cứ thế mà ngã xuống và nằm bất động. Vốn, nó cũng đã thấm mệt sau nhiều ngày giao tranh.
Hay lắm, giờ chỉ còn mỗi con rắn đó nữa thôi! Khuôn mặt mọi người đều tràn đầy hi vọng, chiến thắng đã nằm ở ngay trước mắt của bọn họ.
Nhưng đúng lúc này, con rắn bất giờ thét to một tiếng chói tai, trên cơ thể đã mất hoàn toàn lớp da bên ngoài xuất hiện vô số đường gân xanh phát sáng, từ đuôi dần lên đến tận đỉnh đầu.
Tola thấy cảnh này liền lạnh sống lưng, thôi bỏ mẹ rồi nó đang định sử dụng ma thuật!
Từ miệng của con rắn ào ào trào ra một lượng lớn chất độc, những thứ xung quanh dính phải nó ngay lập tức bốc khói dữ dội.
Những đấu sĩ thấy cơn lũ đang chảy về phía mình thì bỏ chạy tán loạn, đội hình cố gắng duy trì từ nãy đến giờ bỗng chốc bị phá vỡ mà không thể làm gì.
Ma thuật là thứ rất khó sử dụng, đặc biệt là với ma thú. Xem ra con rắn này đã quyết định vắt kiệt số ma lực cuối cùng của mình để sử dụng át chủ bài nhằm kéo toàn bộ kẻ thù chết chung... Lúc này, Khánh cũng đang bỏ chạy âm thầm đánh giá, xem ra hắn đã lựa chọn sai.
Thất bại lần này hắn cũng có một phần trách nhiệm, đáng lẽ nếu lựa chọn nhiệm vụ đi tiêu diệt ma lang thì mọi chuyện đã không thành ra thế này rồi.
Nhưng ngay lúc dầu sôi lửa bỏng nhất, bất ngờ lại tiếp tục xảy ra, từ trong dòng nước lũ, Vomy bất thình lình vùng dậy cùng với Tola, Goma và Tian. Do họ ở gần con rắn nhất nên đương nhiên là không thể tránh được đòn ma thuật.
Từ thanh kiếm của Tola xuất hiện một vầng hào quang chói rọi. Ngay sau đó liền biến thành một ngọn lửa lớn. Vung xuống một cái, ngọn lửa liền biến thành một cơn lốc xoáy thiêu đốt con rắn.
Ma thuật trung cấp!
Ầm! Ầm! Ầm!
Vù! Vù! Vù!
Con rắn còn chẳng có cơ hội giãy dụa, chỉ ngay một giây sau đã biến thành rắn nướng rồi lăn đùng ra đất, hoàn toàn chết ngắc.
Mùi khét tràn ngập khắp trong bầu không khí, cảm xúc của mọi người lúc này đều đồng loạt vỡ oà, vừa ôm nhau vừa hét lên.
"Hoan hô, chúng ta thắng rồi, thực sự đã chiến thắng rồi!"
Khánh chứng kiến việc này cũng thở phào một hơi, thật không ngờ Tola còn đang giấu một con át chủ bài mạnh mẽ như vậy.
Sau đó, hắn cùng với những đấu sĩ khác cứu chữa cho những người không may bị nhiễm độc và bị thương nặng.
Bọn họ lấy từ trong túi ra đủ loại thuốc, sử dụng hết tất cả, sau khi mọi thứ ổn định trở lại mới có thể ngồi xuống thở vài giây.
Tuy ai nấy đều vô cùng mệt mỏi, thậm chí có người đang ở trong trạng thái thập tử nhất sinh, nhưng rất may mắn là vẫn chưa có ai chết hết.
Khi Tola cùng với ba người kia đến, cả đám người đều bu lại họ, không tiếc mà buông ra vô số lời khen có cánh.
Khánh đương nhiên cũng không phải là ngoại lệ, có thể nói hắn lúc này đây đang là kẻ nói nhiều nhất.
Khi niềm vui của các đấu sĩ đang không ngừng tăng lên, khuôn mặt của tất cả mọi người bỗng chốc đông cứng lại, kinh hoàng nhìn về phía xa.
Ở đó, có một sinh vật khổng lồ với cái vòi dài loằng ngoằng đang từ từ bước tới đây.
Xem xét đến kích thước khủng bố và lượng ma lực toả ra từ cơ thể của sinh vật đó...
Lại thêm một con ma thú trung cấp nữa!
0 Bình luận