Tập 01: Lãnh chúa

Chương 04: Thuốc độc

Chương 04: Thuốc độc

Cái quái gì thế này? Khánh hoảng hốt tột độ, không hiểu bằng cách nào mà chiếc vòng cổ vốn đã rớt xuống hệ thống thoát nước của thành phố lại có thể quay trở lại đây.

Hắn ngay lập tức đứng bật dậy và nắm lấy chiếc rìu ở thắt lưng, mắt đảo qua đảo lại liên tục và trở nên cảnh giác với tất cả mọi thứ.

Căn phòng của Khánh không lớn, nội thất cũng rất thưa thớt, hắn sau khi tìm kiếm khoảng năm phút cũng bình tĩnh trở lại, tạm thời có thể xác định bản thân đang không gặp nguy hiểm.

Khánh rón rén bước tới, chĩa mũi rìu vào chiếc vòng cổ và chọc chọc vài cái, sau đó mới dám cúi người xuống để kiểm tra.

Không chỉ có chiếc vòng cổ, toàn bộ năm mươi hai miếng kim loại cũng đã quay trở lại, kèm theo đó là một cuốn sách hoàn toàn xa lạ.

Chiếc vòng cổ và những miếng kim loại thì dính đầy nước, mùi thì như vừa được lấy ra từ trong bãi rác, còn cuốn sách kia thì dính đầy máu tanh.

Lúc này đây, Khánh không hiểu sao lại nhớ đến một câu chuyện kinh dị mà mình từng nghe ở trái đất.

Chuyện kể về một cô gái mua một cuốn tiểu thuyết ma về đọc, cô đọc một hồi thấy sợ quá nên đã vứt cuốn tiểu thuyết đó xuống sông, nhưng khi về nhà thì lại thấy nó ở trong tủ quần áo.

Hắn không thể nào không cảm thấy rằng tình huống mà cô gái kia gặp phải cũng đang xảy ra với mình, rằng hắn đã bị nguyền rủa và giờ chỉ cần hắn ở xa mấy thứ này quá lâu là chúng sẽ tự động xuất hiện bên cạnh hắn.

Xem xét đến việc mình là một bán quỷ và là một kẻ xuyên không, càng nghĩ, Khánh càng cảm thấy giả thuyết này không những có gì bất ngờ mà còn rất hợp lí.

Cuốn sách này không gì khác chính là những thứ hắn đã bỏ quên do vô tình không tìm thấy ở cái hang động trên núi, vì bị ngâm trong máu chảy ra từ thi thể của lũ tín đồ của Tà Thần quá lâu nên giờ mới đỏ ngầu như thế này.

Nhìn số nước bẩn và máu đang dần lan ra khắp sàn nhà, Khánh cảm thấy thật kinh tởm nên bèn lấy chậu nước ở bên cạnh rửa sơ qua số đồ vật này, tiện thể kiểm tra chất lượng của cuốn sách luôn.

Cuốn sách còn rất mới và bền, không bị rách một chút nào dù mỗi trang đều thấm đẫm máu. Không chỉ vậy, các con chữ trên bìa cũng vẫn còn rất rõ nét và không bị nhoè. 

Nó không phải là ngôn ngữ phổ thông mà là một thứ ngôn ngữ gì đó mà ngay cả trong kí ức của Rotia Nova cũng không có thông tin. Nhìn chúng, Khánh mơ hồ cảm thấy có cái gì đó rất không tự nhiên.

Giờ thì mình nên làm gì đây? Sau khi rửa sạch hết cho bớt mùi hôi và tanh, Khánh ngồi khoanh chân suy nghĩ.

Vạn bất đắc dĩ, hắn giờ cũng đâu thể nào vứt chúng đi được nên đành cầm cuốn sách lên đọc thử.

Qua một vài trang, Khánh đã phải há hốc mồm kinh ngạc bởi vì nội dung bên trong đều là những ghi chép vô cùng chi tiết về loài quỷ!

Ngôn ngữ thì không phải thứ ở trên bìa mà là ngôn ngữ phổ thông nên Khánh có thể hiểu được.

Nó có đầy đủ về đặc tính của loài quỷ, các chủng loài quỷ, ma thuật của quỷ, cách quỷ phân chia giai cấp... Không thiếu một thứ gì.

Nửa còn lại của cuốn sách thì không phải là về loài quỷ nữa mà là về các loại thảo dược, thảo mộc, côn trùng và một số loài bò sát có thể dùng làm thuốc, nhưng chủ yếu là thuốc độc.

Thật tuyệt vời, đây đều là những bài thuốc bí truyền! Khánh dù chẳng rành về mấy thứ này nhưng cũng có thể thấy rõ được giá trị to lớn của cuốn sách này.

Hắn trở nên vô cùng kích động như thể vừa trúng vé số.

Thế giới nào cũng vậy, muốn thành công thì phải đầu tư, mà muốn đầu tư thì phải có vốn.

Vốn liếng của Khánh không gì khác chính là những thứ này!

Lúc này trong lòng hắn không khỏi thầm tính toán, mình nên tận dụng lợi thế này như thế nào cho thật hiệu quả đây?

Mới vừa nãy vẫn còn đang sầu não vì màn thể hiện không quá xuất sắc của mình hồi sáng, giờ Khánh chẳng khác nào một đứa trẻ được mẹ mua đồ chơi mới mà cứ lật đi lật lại các trang sách, đọc kĩ từng con chữ và chìm vào trong dòng suy nghĩ của bản thân.

Trong cơ thể một sinh vật sẽ có hai thứ quan trọng nhất là ma lực và mạch ma lực. Ma lực là nguồn năng lượng để thi triển ma thuật, còn mạch ma lực là các sợi thần kinh vô hình giúp gia tăng hiệu quả đầu ra của ma thuật.

Theo kí ức của Rotia Nova, Khánh đều dở cả hai phương diện này, bởi vì ma lực của hắn chỉ có thể tích của một chiếc bồn tắm châu Âu, còn mạch ma lực thì bị dị tật bẩm sinh.

Đây cũng là lí do thua cuộc của Khánh hồi sáng, do hắn gần như không thể sử dụng ma thuật.

Nhớ lại về thất bại nhục nhã của mình, máu trong người Khánh lại sôi lên.

Hắn không thể nào chấp nhận hiện thực như vậy được!

Ai trên thế giới này cũng có ma lực, tới cả con bọ xít cũng có, ma lực giống như máu chảy trong huyết quản của mỗi người vậy, ai cũng có máu trong người phải không? Giờ hãy biến máu của mình thành thanh kiếm để chiến đấu đi, đó là vấn đề mà Khánh đang gặp phải đấy.

Thiệt thòi này khiến Khánh gặp rất nhiều bất lợi, hắn bất lực và chẳng có cách nào để thay đổi được điều này, nhưng đột nhiên có được cuốn sách này khiến hắn không khác gì cá gặp nước. Lượng thông tin quý giá đây đã cho hắn câu trả lời để đảo ngược tình huống hiện tại!

"Thuốc độc à..." Dùng ngón tay sờ trên những trang giấy, khoé môi của Khánh không kìm được mà nhếch lên.

***

Hai ngày sau, ánh sáng chiếu rọi đấu trường số bảy.

Trên khán đài rộng lớn, vô số khán giả đến từ đủ mọi tầng lớp đang quan sát trận đấu phía dưới.

Họ được chia ra làm hai loại. Loại thứ nhất là những người mua vé phổ thông ngồi ở hàng ghế dài bằng đá. Loại thứ hai là những người mua vé hạng trung ngồi ở khu vực như nhà hàng ngoài trời.

Khánh mặc một chiếc áo choàng rách nát màu đen, người dính đầy bùn đất, đeo một miếng bịt mắt ở bên trái, đang nở nụ cười toe toét nhìn đối thủ của mình gục xuống.

"Thằng khốn sử dụng độc trong chiến đấu!"

Đối thủ của Khánh là một người đàn ông cao to vạm vỡ, các cơ bắp căng phồng thấy rõ. So với một Khánh nhỏ bé chỉ cao một mét sáu, gã ta rõ ràng là ở cửa trên.

Thế nhưng hiện giờ gã lại đang nằm ở dưới đất thở khò khè như sắp chết, các cơ thì căng cứng như bị dán keo, chỉ có thể tức tối ngước mắt lên mà nhìn Khánh vẫy vẫy cây rìu như đang trêu ngươi.

"Hừ, tất cả là tại mày cả thôi, ai bảo khinh thường tao làm gì."

Còn Khánh, người đã làm cho gã thê thảm thế này thì đang không hề tỏ ra chút xấu hổ nào mà thậm chí còn có chút tự hào về cách chiến đấu của mình.

Trong từ điển của Khánh hoàn toàn không có mấy khái niệm như công bằng.

Đối với hắn, chỉ có ăn gian mới là chân ái!

Hơn nữa nếu nói về công bằng, chẳng phải Khánh mới là người chịu thiệt hay sao? Bởi vì hắn vốn là một người khuyết tật cơ mà.

Hai ngày kể từ khi chiếc vòng cổ quay trở lại, Khánh đã kiểm tra thật kĩ toàn bộ luật thi đấu của đấu trường nhằm tìm ra các kẽ hở để lách luật.

Trong đó, hắn đã phát hiện ra rằng miễn đấu sĩ có thông báo trước và đăng kí với tiếp tân thì hoàn toàn có thể sử dụng các loại thuốc đặc biệt trong chiến đấu, đương nhiên là thuốc độc cũng không ngoại lệ.

Vì vậy nên trong khoảng thời gian này, hắn đã bôi thuốc độc lên vũ khí của mình, qua đó thành công chiến thắng mười trận đấu liên tiếp!

"Tao, tao không chấp nhận kết quả này!" 

Đối thủ của Khánh bị mang đi do là kẻ thua cuộc, còn hắn thì ngang nhiên đi nhận năm mươi đồng bạc tiền công ngày hôm nay.

Trên đường rời khỏi đấu trường, một vài con mắt không mấy thiện cảm liên tục hướng vào Khánh.

Cũng phải nói, cách chiến đấu này của Khánh cũng khiến cho một vài người cả đấu sĩ và khán giả rất không hài lòng.

Với đấu sĩ thì một vài người cho rằng cách đánh của hắn là hèn hạ và bỉ ổi, còn vài khán giả thì than phiền rằng trận đấu của hắn kém hấp dẫn.

Nhưng Khánh trời sinh đã là kẻ gian xảo, kiếp trước hắn luôn phải tranh giành mọi thứ với người khác cho nên cái tính đó đã ăn sâu vào máu mất rồi.

Nếu bảo Khánh không cảm thấy khó chịu vì lời nói của người khác thì sẽ là nói dối. Tuy nhiên trước cái lợi to lớn trước mắt, hắn đều tự nhiên mà bỏ ngoài tai hết.

"Hôm qua mình kiếm được năm mươi đồng bạc, hôm nay lại thêm năm mươi đồng bạc nữa, tổng cộng là một trăm đồng bạc, trừ đi tiền ăn uống và các khoản chi phí khác thì còn khoảng ba mươi đồng bạc..." Vừa bước đi trên đường, Khánh vừa tính toán.

Nhờ vào việc chiến đấu ở đấu trường, Khánh cũng gọi là có cái ra cái vào để không chết đói. Tuy nhiên do mới chỉ là một đấu sĩ hạ cấp, số tiền hắn kiếm được vẫn còn rất ít.

Kiếm được rồi cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu, việc này làm hắn rất lo lắng.

Ouranos đắt đỏ, càng về sau số tiền Khánh cần phải chi ra càng nhiều hơn. Không chỉ cần phải bảo dưỡng và mua vũ khí mới, hắn sẽ còn phải lo tiền thuốc thang và vải để băng bó vết thương.

Với lượng thu nhập hiện tại, nếu cẩn thận thì vẫn sẽ có thể phần nào xoay sở được, nhưng về lâu dài thì chắc chắn sẽ không ổn.

May mắn duy nhất hiện giờ của Khánh là hắn vẫn còn chỗ để ngủ nhờ hợp đồng gia hạn, nhưng cái căn phòng đó cũng chỉ tồn tại được bốn ngày nữa thôi, sau khoảng thời gian đó là hắn sẽ bị đuổi đi, lúc đó số tiền Khánh phải lo sẽ tăng một cách khủng khiếp.

"Tắc kè lam ơi, rốt cuộc mày ở đâu đây?" 

Mấu chốt cho vấn đề hiện giờ là Khánh phải tìm cách gia tăng chiến lực của bản thân.

Để làm được điều đó, phương án nhanh và khả dĩ nhất hiện giờ đó là chế thêm thuốc độc.

Trong cuốn sách của lũ tín đồ của Tà Thần mà hắn có được hai ngày trước, có một loại chất độc thần kinh mà Khánh rất ưng ý tên là chất độc lam.

Để làm được loại độc này cần một nguyên liệu kiên quyết đó là tắc kè lam.

Nói về loài tắc kè này, theo như cuốn sách thì nó thường xuất hiện ở những vùng lạnh lẽo, trùng hợp với đặc điểm khí hậu của Ouranos nên Khánh nghĩ mình sẽ tìm thấy nó rất nhanh.

Nhưng không, suốt hai ngày qua hắn vẫn không thể tìm thấy nổi dù chỉ một con, hỏi qua thì mới biết mùa sinh sản của loài tắc kè này vừa qua nên giờ chúng rất hiếm.

Các nguyên liệu khác dễ kiếm thì Khánh có đủ rồi, giờ chỉ còn thiếu mỗi loài tắc kè này thôi.

Hôm nay cũng vậy, Khánh lại đi hỏi ở chợ xem có ai bán tắc kè lam không, nhưng suốt một tiếng sau vẫn chỉ nhận lại được những cái lắc đầu.

Việc này làm Khánh rất lo lắng, lí do là bởi lọ thuốc độc cuối cùng của lũ tín đồ sắp hết mất rồi.

Vốn là một linh hồn đến từ thời hiện đại, Khánh nào cũng có biết chiến đấu như người dân bản địa đâu, hắn chỉ biết sử dụng thủ đoạn và mưu mẹo để giành chiến thắng thôi.

Nếu không thể tạo ra được thuốc độc lam sau vài ngày nữa thì hắn chắc chắn sẽ gặp rắc rối.

"Được rồi, lên núi một chuyến vậy!"

Khánh quyết định, hôm nay hắn sẽ đi xa để tìm tắc kè lam. 

Bình thường hắn chỉ quanh quẩn trong thành phố và các vùng lân cận thôi, nhưng lần này không mạo hiểm thì không được rồi.

Khánh trở về phòng và chuẩn bị đầy đủ đồ nghề, xong xuôi thì rời khỏi thành phố.

Khi bước trên cánh đồng cỏ cao tới tận đầu gối, hắn tự hỏi mình nên chọn ngọn núi nào để đi đây?

Thành phố Ouranos rộng lớn nằm ở trung tâm, xung quanh nơi này được bao vây tứ phía bởi hàng ngàn ngọn núi lớn nhỏ khác nhau.

Nhìn có vẻ bình thường nhưng thật ra chỉ cần có một tí kiến thức về địa lí là có thể nhận ra ngay, loại địa hình này nói được hình thành tự nhiên gần như là chuyện bất khả thi.

Lúc trước Khánh không để ý nhưng giờ nhìn lại ở khoảng cách xa mới thấy có cái gì đó sai sai.

Để lấy ví dụ cho dễ hiểu, toàn bộ vùng đất Ouranos nói chung giống như miệng hố của một thiên thạch vậy, điều này khiến cho ai nhìn vào cũng vô thức tưởng tượng như nơi này từng có một vụ nổ thổi bay tầng địa chất xung quanh nên mới có được hình dáng như ngày hôm nay...

Thẫn thờ một lúc, Khánh thả cây rìu ở trên tay ra, sau đó theo hướng mũi rìu ngả xuống mà đi.

Hắn đến một ngọn núi nhỏ, là loại nhỏ nhất so với những ngọn núi xung quanh, nhỏ hơn cả ngọn núi hắn xuyên không lúc đầu.

Ngọn núi này chỉ cao khoảng bốn trăm mét, cây cối bên trong cũng đều là cây chết, nếu không bị đổ thì cũng là đang thoi thóp chỉ có vài cái lá vàng.

Trông thì không có gì nguy hiểm nhưng Khánh vẫn rất thận trọng mà đi từng bước, sẵn sàng đối phó ngay khi có ma thú xuất hiện.

"Nhện đầu vàng..." Khánh nhanh chóng bóp chết một con nhện rồi bỏ nó vào trong cái lọ bên hông.

Trong chuyến đi này, Khánh ngoài việc muốn tìm thấy tắc kè lam thì cũng tranh thủ tìm kiếm một vài nguyên liệu khác để làm thuốc luôn. Tuy mấy thứ này đều bán đầy ngoài chợ nhưng hắn vẫn muốn tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

Hơn nữa, nếu kiếm đủ thì hắn cũng có thể chế vài loại thuốc độc kém chất lượng, dù không thể nào bằng loại hạng trung như thuốc độc lam nhưng có còn hơn không.

Chết cha... Khánh định hái nhụy của một bông hoa nhưng do thực hiện sai cách nên đã làm nó hỏng mất tiêu.

Cứ thế cho đến ba tiếng sau, hắn vẫn ở trên núi tìm kiếm, chiếc lọ bây giờ đã chứa đủ thứ từ cóc, nhện, rết và nhiều loài côn trùng khác.

Dù nhiều là vậy nhưng tắc kè lam không nằm trong số này, điều đó làm Khánh rất thất vọng.

Nhưng hắn cũng rất nhanh chóng chấp nhận bởi vì đời là vậy mà, đâu phải cứ muốn cái gì là có cái đó đâu, tất cả đều cần phải dựa vào công sức của chính bản thân và một chút may mắn thì mới thành công được...

Hắn không tìm được tắc kè hoa lúc này thì cũng chỉ có thể trách mình xui xẻo mà thôi. 

"Ngày mai tìm tiếp vậy, có lẽ mình nên mua mồi mà bọn này hay ăn để đặt bẫy, sẵn cho mấy tên lái buôn chút tiền để nhờ tìm mối mua hộ luôn..." Khánh xót xa khi nghĩ về số tiền tiếp theo phải bỏ ra.

Khi đang định men theo con đường mòn đang đi nãy giờ để trở về. Đúng lúc này, một sinh vật bị mắc vô một cái mạng nhện lại vô tình lọt vào mắt hắn.

Sinh vật này có màu lam nhạt rất bắt mắt, trên cơ thể có vô số đốm đen, các ngón chân xoè ra bốn phía trông như cái quạt, đang kịch liệt giãy dụa.

Đối chiếu với hình ảnh được vẽ và ghi chép trong cuốn sách, đây không gì khác chính là tắc kè lam!

Hay lắm! Khánh mừng muốn rớt nước mắt, ngay lập tức bắt con tắc kè này bỏ vào một cái lọ mới tinh, xong rồi còn lắc lắc vài cái cho vui.

Loài tắc kè này có tuổi thọ khá ngắn, chúng thường chỉ sống được đúng sáu tháng. Con tắc kè mà Khánh bắt được là loại sắp lìa đời tới nơi.

Điều này có nghĩa là độc tố của nó sẽ giảm đi rất nhiều, nhưng điều đó cũng không làm phiền đến Khánh bởi vì hắn biết mình không nên được voi mà đòi tiên.

Lúc này hắn không khỏi thầm mắng, vốn loài tắc kè này cũng có hiếm đến thế đâu, do sống ngắn và trứng chỉ nở khi đến mùa nên mới khó kiếm vậy thôi...

Mục tiêu đã đạt được thì cũng nên trở về rồi, nơi này dù sao cũng chỉ là ngọn núi nhỏ nên cũng chẳng còn gì để khám phá nữa. Nhưng lúc này, bất ngờ lại tiếp tục xảy ra.

Vù! Vù! Vù!

Xung quanh đột nhiên vang lên một tiếng gầm rú, tiếng bước chân như động đất xuất hiện.

Chết tiệt thật... Khánh cắn răng, hắn biết mình có cố né đến mấy cũng phải đụng độ một con mà.

Gào!

Ma thú xuất hiện!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!