Tập 01: Lãnh chúa

Chương 08: Quỷ

Chương 08: Quỷ

Ba mươi phút sau, trong một quán ăn dành cho tất cả mọi người.

Nói là dành cho tất cả mọi người, bởi vì trong quán ăn này không chỉ có các đấu sĩ mà còn có cả các gia đình sống ở khu vực đấu trường.

Quán ăn lớn, tuy nhiên lại không có đủ cơ sở vật chất, hầu hết bàn ghế đều được xếp thẳng ra ngoài trời, nhiều đầu bếp cũng biểu diễn tài nghệ nấu nướng ngay tại chỗ.

Cũng chẳng biết là sẽ có chuyện gì xảy ra nếu trời mưa, nhưng kiểu sắp xếp này thực sự tạo được bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Trên một bàn ăn, một đấu sĩ giơ cao một cốc rượu.

"Nào, hôm nay mọi người cứ ăn uống thoả thích đi, tôi đãi!"

Đấu sĩ này có một khuôn mặt nhiều góc cạnh, có mái tóc màu vàng đã bạc màu, trên cổ đeo một miếng kim loại bằng đồng.

Ông ta là Tola, một đấu sĩ sơ cấp của đấu trường số bảy, cũng là người đã bày ra bữa tiệc này.

Khi nghe lời Tola nói, mười mấy đấu sĩ khác trên bàn cùng cụng cốc rượu với ông ta, sau đó ai nấy đều uống một hơi hết sạch.

Chứng kiến cảnh này, Tola hài lòng rồi ngồi xuống, sau đó quay sang Khánh ở ngay bên cạnh.

"Cậu đó, mới chỉ là đấu sĩ mới mà đã có thể chiến thắng hai mươi trận liên tiếp, ngay cả tôi cũng hơi sợ đấy."

Khánh đang uống một ngụm rượu, nghe được câu nói của Tola thì mỉm cười. "Cũng chẳng có gì to tát, nhờ mấy lọ thuốc độc nên tôi mới có được thành tích đấy thôi."

"Thuốc độc... Ừ quả thật là tôi đã có nghe qua, bộ cậu từng là một dược sư sao?"

"Đại loại vậy."

Nghe được câu trả lời của Khánh, ánh mắt của Tola loé lên.

Mục đích ông ta trong việc mời Khánh vô bữa tiệc này là để tìm hiểu về thân phận của hắn.

Khánh khi vừa xuất hiện thực sự không gây được tiếng vang, cho dù hắn có là một đấu sĩ được chính Nox tuyển mộ đi chẳng nữa thì vẫn vậy.

Vì đại hội mùa xuân sắp đến, ai cũng phải gấp rút chuẩn bị, không chỉ mình Khánh mà rất nhiều người khác cũng được Nox tuyển mộ.

Kể cả khi Khánh có sử dụng độc trong chiến đấu và rêu rao việc đó thì hắn cũng không thể được gọi là nổi tiếng được.

Nhưng mọi chuyện đã thay đổi vào tối hôm qua, một đấu sĩ cao cấp như Nox lại trực tiếp ngồi vào bàn ăn với Khánh.

Quá vô lý, thực sự là quá vô lý!

Tola làm đấu sĩ ở đây hai mươi năm, chính ông ta tận mắt thấy Nox từ một thằng đấu sĩ quèn trở thành một trong những kẻ nguy hiểm nhất khu vực đấu trường.

Ông ta chưa một lần thấy chuyện như tối qua xảy ra!

Vì vậy khi biết Khánh có mối liên hệ gì đó với Nox, ông ta phải nắm lấy ngay.

"Nếu ông muốn, tôi có thể bán cho ông ít thuốc độc mà tôi nấu."

"Ồ, là loại thuốc độc gì?"

"Thuốc độc đen, loại thuốc độc này chắc ông cũng có biết, giá thị trường vào khoảng một trăm đồng bạc một lọ, nhưng tôi chỉ lấy rẻ năm mươi đồng bạc thôi."

"Ha ha, nếu vậy thì sau này có nhu cầu tôi sẽ mua."

Nói xong, cả hai cụng cốc với nhau và uống một ngụm.

Tuy ngoài mặt hai người đều cười nói vui vẻ nhưng bên trong cả hai đều có toan tính riêng.

Khánh hiểu, bản thân mình đang dựa hơi Nox để gây dựng các mối quan hệ, những kẻ ở đây vốn chẳng hề quan tâm tới hắn mà chỉ để ý tới Nox, chúng coi hắn như bàn đạp để tiếp cận Nox.

Tuy nhiên, hắn chẳng thấy điều đó có gì là sai, kẻ yếu thích đi theo kẻ mạnh, đó là việc vô cùng bình thường.

Khánh chỉ đơn giản là cố gắng thu thập nhiều thông tin nhất có thể, ngoài ra nếu được thì hắn cũng muốn bán chút thuốc độc mình chế.

Vạn sự khởi đầu nan, hiện giờ hắn chắc chắn sẽ chẳng thể bán được gì, nhưng nếu cố gắng thì sau này hẳn là sẽ có kết quả.

Thuốc độc cũng giống như thuốc hồi phục hay thuốc tăng lực, đều được coi là loại thuốc có khả năng đặc biệt.

Các loại thuốc cũng được xếp hạng theo các cấp từ hạ cấp đến vương cấp. 

Loại thuốc độc đen mà Khánh mời chào là loại kém nhất của kém, ngay cả bản thân Tola có lẽ cũng có vài lọ.

Hơn nữa, cách chế thuốc độc đen không phải là tuyệt mật, nó có rất nhiều người biết cách chế.

Muốn được bán hàng, Khánh phải bán loại thuốc độc cấp trung như thuốc độc tím của lũ tín đồ của Tà Thần hay thuốc độc lam.

Nhưng do hiện giờ chúng vẫn chưa thể sản xuất đại trà nên cứ phải kiên nhẫn cái đã.

"À mà này cậu Rotia, cậu đã có bao nhiêu tín chỉ rồi?" 

Nghe câu hỏi này của Tola, Khánh hơi khựng lại.

Tín chỉ là một loại chỉ số mà các đáu trường dùng để xác định giá trị của một đấu sĩ.

Để có được tín chỉ, các đấu sĩ sẽ phải có thật nhiều trận thắng hoặc làm nhiều nhiệm vụ của đấu trường.

Nếu tín chỉ đủ cao, người đó sẽ được thăng cấp đấu sĩ.

Mười tín chỉ là đấu sĩ sơ cấp, một trăm tín chỉ là đấu sĩ trung cấp, ba trăm tín chỉ là đấu sĩ cao cấp, năm trăm tín chỉ là đấu sĩ vương cấp.

Hai mươi trận thắng liên tiếp nếu không tính mấy trận đầu tiên Khánh đấu đã giúp hắn có được sáu tín chỉ, đây là một thành tích rất đáng nể khi hắn chỉ là một đấu sĩ mới đến có vài ngày.

Nếu cố gắng thắng hai mươi trận nữa hoặc thể hiện được điều gì đó đặc biệt, hắn sẽ có thể trở thành một đấu sĩ sơ cấp.

Tín chỉ giống như một bảng thành tích vậy, để lộ không những không có hại mà còn có thể khiến người khác sợ hãi hoặc ấn tượng, vì vậy Khánh không hề có ý định giấu diếm số tín chỉ của mình.

"Sáu tín chỉ."

"Vậy à, ngày mai chúng tôi định sẽ đi giết vài con quái vật để kiếm ít tín chỉ và tiền, dù cậu chỉ thường xuyên sử dụng độc trong chiến đấu nhưng lực chiến cũng không tồi, hơn nữa tôi thấy cậu còn có ma thuật cường hoá, cậu có muốn đi cùng chúng tôi không?"

Khánh nghe được lời đề nghị này thì ánh mắt loé sáng, không chút do dự mà đồng ý.

Hắn ở đấu trường đã xác định được mục tiêu của mình, muốn thăng tiến, việc làm quen với nhiều người là không thể tránh khỏi.

Lời mời đây của Tola không chỉ đơn giản là một lời mời thăm dò bình thường như bữa tiệc này, nó còn là một cái đèn xanh cho thấy Tola đã xếp Khánh vào vòng tròn quan hệ của ông ta.

Điều này có nghĩa là sau này Khánh sẽ có thể nhờ vả hoặc được nhờ vả, tạo thành một mối quan hệ hợp tác đôi bên.

Suy cho cùng, đây cũng chính là lí do Khánh phải kí cả giấy nợ cho những tên này.

Đối với hắn, tình bạn, tình thân, tình yêu là những dự án cần phải được đầu tư tiền bạc và thời gian để có thể sinh lời.

Hắn vất vả làm quen với người khác như vậy, xem như cũng chỉ đơn giản là một dạng đầu tư.

Muốn thành công thì phải đầu tư, mà muốn đầu tư thì phải có vốn, đây là chân lý mà hắn vẫn luôn tuân theo kể từ kiếp trước.

Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu, để xem cái mối quan hệ này có thể đi được tới đâu cái đã... Cứ thế, Khánh uống hết cốc rượu này đến cốc rượu khác với Tola.

Cho đến một lúc nào đó, một bóng người bất ngờ xuất hiện ở lối vào của quán ăn.

Bóng người này uyển chuyển, vừa mới đến đã khiến cho không ít người phải câm nín, bầu không khí mới vừa nãy còn sôi động nay đã hoàn toàn biến mất.

Thoáng chốc, vô số lời thì thầm bàn tán đã vang lên không ngớt.

"Asil kìa anh em..."

"Sao con ả đó lại ở đây?"

"Bộ cô ta tới lấy máu ai à? Tôi có nên bỏ chạy không?"

Người này là một đấu sĩ nữ, trên cổ có đeo một miếng kim loại bằng đồng, hai bên hông có hai thanh kiếm dài. 

Cô ta có mái tóc dài màu trắng, lẫn trong đó là những sợi màu đen, trông như tóc của một người đang dần lão hoá.

Tuy có mái tóc như vậy, thế nhưng cô lại có khuôn mặt trẻ trung khá xinh xắn, đặc biệt có cái răng nanh nhỏ lộ ra khỏi miệng rất đáng yêu.

Điểm gây chú ý nhất trên người của nàng ta là làn da trắng như tuyết theo đúng nghĩa đen, theo kiểu trắng bạch tạng rất quái dị.

Ma cà rồng... Quan sát người phụ nữ này một vài giây, không hiểu sao từ này lại hiện lên trong đầu Khánh.

Cả quán ăn quan sát Asil từ từ tiến vào và đến trước mặt một cô bé phục vụ. 

"Tôi đến lấy thức ăn đã đặt từ trước." Asil nói bằng giọng điệu không chút cảm xúc.

"Dạ?! Vâng, vâng, chị đợi em chút xíu ạ!"

Bé phục vụ luống cuống tay chân chạy vào trong quán ăn, sau vài tiếng nức nở và loảng xoảng thì trở ra với một cái hộp được gói kín mít.

Asil đưa cái hộp lên ngửi ngửi vài cái rồi gật đầu hài lòng. Trước khi rời khỏi quán ăn thì đứng lại ngay cạnh bàn của Tola, liếc mắt nhìn xuống.

"Chúng mày nhìn tao hơi nhiều rồi đấy, tin tao móc hết mắt chúng mày ra không mà nhìn?"

Nghe Asil nói vậy, đám người Tola đồng loạt cúi đầu xuống, không ai dám thở mạnh. Riêng chỉ có Khánh là vẫn tỏ ra hờ hững uống một ngụm rượu.

Cả hai nhìn nhau một vài giây, cho đến khi Khánh là người chủ động rời mắt khỏi Asil trước.

Asil quan sát Khánh thêm một vài giây, sau đó thì hừ lạnh rồi bỏ đi.

Dù cô ta chỉ xuất hiện có hai ba phút, nhưng biến động để lại quả thực là rất lớn. Phải đến khi bóng hình cô nàng khuất dạng thì quán ăn mới nhộn nhịp trở lại.

"Trời ơi Rotia ơi là Rotia, dám đọ mắt với Asil tận năm giây, bộ cậu muốn chết hay sao?" Tola thở hổn hển vỗ vào lưng Khánh, dáng vẻ như người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Khánh thì vẫn tỏ ra như chẳng có chuyện gì to tát hết, ngây thơ mà hỏi. "Bộ cô ta là tai to mặt lớn nào à? Cái thẻ đồng đó chỉ là đấu sĩ sơ cấp thôi mà?"

Sự xuất hiện của Asil rõ ràng là đã thu hút sự chú ý của Khánh, làm dấy lên sự tò mò của hắn.

Hắn hồi nãy cũng chẳng sợ gì Asil này, nhưng để tránh rắc rối không cần thiết nên mới dời mắt đi thôi.

Tola nghĩ Khánh chỉ là một thằng nhóc chưa trải sự đời nên đành giở giọng dạy bảo lên lên tiếng. "Đấy là cậu chưa biết rồi, cô ta là Asil, một đấu sĩ sơ cấp của đấu trường số bảy chúng ta. Nhưng điều đặc biệt nhất, cô ta là một bán quỷ thuộc chủng ma cà rồng!"

Bán quỷ... Nghe được từ này, ánh mắt của Khánh loé lên, dù đã có nghi hoặc từ trước những khi được nghe trực tiếp thì cũng không khỏi bất ngờ.

"Cậu tới đấu trường chưa lâu nên không biết, Asil này có danh tiếng rất xấu, hồi xưa cô ta vốn là một đấu sĩ trung cấp của đấu trường số năm, tuy nhiên vì vài lí do đã bị đuổi khỏi đấu trường đó.

Có một sự việc như thế này, ngày xưa có một đấu sĩ trung cấp có tiếng của đấu trường số năm tên là Brian, hắn ta là một kẻ trăng hoa, nổi tiếng là thích chinh phục các đấu sĩ nữ xinh đẹp, từng nhiều lần tỏ tình với Asil nhưng đều bị từ chối, dù bị Asil đe doạ hết lần này đến lần khác vẫn không từ bỏ.

Sau này, khi hắn ta dám lấy việc Asil là một bán quỷ ra để trêu ghẹo cô ta, kết quả đã bị Asil cắt của quý ngay tại chỗ, sau đó còn bị bắt nhai và ăn của quý của chính mình!"

"Cái gì, thật sự là có chuyện như vậy sao?" Một đấu sĩ khác ở bên cạnh lên tiếng hỏi.

"Thật đấy, tôi thề là có Chính Thần trên thiên đường làm chứng cho tôi!" Tola đặt tay lên ngực thề thốt đủ kiểu.

Như một ngòi nổ, cả đám người bỗng chốc đều thi nhau kể hết tiếng xấu này đến tiếng xấu khác của Asil.

Một người nói thì có thể là sai, nhưng nhiều người nói thì hẳn là phải có cơ sở, cô nàng Asil này xem ra cũng chẳng phải dạng vừa.

Khánh vừa chăm chú lắng nghe để có thêm thông tin, vừa không ngừng suy tư.

Theo như cuốn nhật kí của lũ tín đồ của Tà Thần, loài quỷ phân ra thành rất nhiều chủng như ngạ quỷ, quỷ hấp tinh, ma cà rồng, tiểu yêu,...

Mặc dù cùng là bán quỷ, nhưng Khánh hiểu mình và Asil không giống nhau.

Bởi vì khác với Khánh là kiểu nước và dầu ở trong một cái bình, Asil là nước sông và nước biển trộn lẫn vào nhau.

Hành vi loại bỏ phần người, hoá thành quỷ của Khánh giống như việc biến toàn bộ nước trong cái bình thành dầu, do hắn là một bán quỷ được tạo ra thông qua nghi lễ hiến tế. Asil là rơi vào trường hợp được sinh ra tự nhiên.

Giống như chim sẻ và chim đại bàng vậy, tuy cùng là chim nhưng đâu thể nói chim này giống chim kia được đúng không? 

"Vậy đó, cậu là đấu sĩ mới nên tôi không trách cậu, nhưng nếu vẫn còn muốn giữ của quý và sinh con thì lần sau đừng dại mà động vào Asil!" 

"Không dám, không dám, cảm ơn tiền bối Tola đã cho tôi biết thông tin quan trọng này, tôi tuyệt đối sẽ nghe theo." Khánh thành khẩn nói.

Nghe vậy, trong lòng Tola nở hoa, liền cảm thấy vui vẻ khi sự vượt trội của mình được nhìn nhận. 

Nhưng ông ta nào có biết rằng, bây giờ trong lòng Khánh đang có những toan tính riêng đi ngược lại hoàn toàn với lời khuyên của ông ta.

Khi biết về sự tồn tại của Asil, Khánh cảm thấy như tìm thấy được đồng loại kiến đen giữa một đàn kiến đỏ, nhất thời khiến hắn sinh ra một cảm giác kì lạ.

Tuy nhiên, hắn lại chẳng để ý chút xíu nào đến sắc đẹp của cô mà lại tự hỏi, mình có thể lợi dụng Asil này để đạt được lợi ích nào đó không đây?

Hai bán quỷ gặp nhau, đã vậy còn ở chung một đấu trường, đây chắc chắn là do số phận sắp đặt. Cơ hội trời ban như thế này mà không tận dụng thì quả thật là quá đáng tiếc.

Vừa hay thay, tối hôm qua mình đã đọc được một thứ rất thú vị trong cuốn nhật kí kia... Khoé môi Khánh liền không kìm được mà nhếch lên, không khỏi suy tính xem Asil sẽ có thể gây ra những ảnh hưởng như thế nào lên những kế hoạch sắp tới của mình.

***

Ngày hôm sau, Khánh mặc trang bị đầy đủ gặp đám người Tola tại đại sảnh của đấu trường số bảy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!