Tập 01: Lãnh chúa

Chương 07: Bọn họ là cùng một loại người!

Chương 07: Bọn họ là cùng một loại người!

Khánh không ngờ Nox lại xuất hiện ở nhà ăn của đấu trường nên liền tỏ ra có chút lúng túng.

Anh ta vốn là một đấu sĩ cao cấp có tiền nhiều như nước, một người như anh ta không nên xuất hiện ở một nơi như thế này.

Tuy nhà ăn này lớn nhưng nó không phải là nhà ăn duy nhất của đấu trường số bảy, nó chỉ là nhà ăn dành cho các đấu sĩ hạ cấp và sơ cấp.

Đấu sĩ cấp càng cao, quyền lợi nhận được từ đấu trường càng nhiều!

Vì vậy, không thể nào có chuyện Nox đi đến nơi này để ăn tối, câu trả lời khả dĩ duy nhất là anh ta đã đi tìm kiếm Lily... Mặt Khánh lại trở về bình thường và đẩy một cái ghế ở bên cạnh mình ra.

"Ồ, là ngài Nox sao? Mời ngài ngồi cùng chúng tôi."

Nox tiến lại gần và ngồi xuống bên cạnh Khánh, sau đó anh ta cầm một cái bát tiết canh lên và nhìn vào Lily.

"Tôi lo quá vì mãi không thấy cô về nên đi tìm, hoá ra cô đang ở đây cùng Rotia."

Giọng nói của Nox trầm và rất ấm, không hề có một tí trách móc nào, giống như một người anh trai đang an ủi cô em gái bị ngã.

Lily lúc này vẫn còn đang thẫn thờ vì sự xuất hiện của Nox, nghe anh ta nói vậy thì mới tỉnh lại, liền tỏ ra luống cuống. "Tôi, tôi xin lỗi thưa ngài Nox, tôi đã định đi báo cáo cho ngài rồi nhưng lại quên mất!"

"Không sao, tôi không trách cô đâu, tôi chỉ lo thôi." Vừa nói, Nox vừa thản nhiên múc một miếng tiết canh lên bỏ vào miệng, sau đó mắt anh ta chợt mở to.

Chậm rãi thưởng thức, Nox ăn tới ba thìa lớn rồi mới quay sang Khánh và hỏi. "Máu của vịt khổng lồ à? Ngon đấy, đây là cậu làm sao Rotia?"

Khánh gật đầu, sau đó hắn kể lại cuộc đụng độ của mình với Lily hồi chiều cùng với những gì đã xảy ra cho đến bây giờ. Đương nhiên là đã được bỏ vài chi tiết mà hắn cho rằng là không cần thiết.

Nox im lặng lắng nghe, cho tới khi anh ta ăn xong bát tiết canh thứ hai mới thở dài một hơi.

"Ra là vậy, thật may là cả hai vẫn an toàn, xin lỗi cậu vì đã cử Lily đi theo dõi nhé, mong cậu tha lỗi cho tôi."

"Không, không sao đâu thưa ngài Nox, tôi hiểu ngài Nox đây có nỗi khổ riêng của mình mà, một người có địa vị như ngài chắc chắn sẽ cần phải quan tâm rất nhiều thứ, tôi không trách ngài đâu!" 

Kì thực, Khánh cảm thấy rất khó chịu khi bị theo dõi suốt nhiều giờ mà bản thân không hề nhận ra. Một người như hắn luôn thích nắm đằng chuôi trong tất cả mọi việc.

Tuy nhiên khi đứng trước Nox, hắn đều tự nhiên mà ném cái tôi của mình sang một bên, thậm chí còn bỏ ra thêm năm mươi đồng bạc để mua rượu cho Nox uống.

Tuy mình là một người đã được Nox chiêu mộ, nhưng với địa vị là một đấu sĩ cấp cao thì gặp anh ta quả thực không dễ dàng, nhân cơ hội này phải cố gắng lấy lòng anh ta, bỏ lỡ nó thì thật đáng tiếc! Khánh cụng cốc rượu với Nox và Lily.

Cùng nhau, cả ba người vừa uống rượu nếp vừa ăn tiết canh kèm rau xanh, bầu không khí vô cùng hoà hợp.

Nếu như không biết địa vị giữa cả ba, người ngoài nhìn vào còn tưởng ba người là ba anh chị em bình thường đi tối với nhau.

Anh cả lãnh đạm là Nox, anh trai cọc cằn là Khánh, còn cô em gái nhỏ bé là Lily.

Cho đến một lúc nào đó, xung quanh cả ba người đã trở nên náo nhiệt, vô số các đấu sĩ ở nhà ăn vào giờ này đã nhận ra Nox.

"Hình như là ngài Nox kìa."

"Là ngài Nox thật sao? Tại sao ngài ấy lại ở đây?"

"Người như ngài ấy chưa bao giờ ngồi ăn cùng với chúng ta cả!"

Khánh nhận ra điều này thì ánh mắt bỗng loé lên tia tinh mang, trong lòng không khỏi thầm tính toán.

Những người này đều chỉ là các đấu sĩ ở tầng dưới cùng trong hệ thống phân cấp của đấu trường số bảy...

Tuy nhiên, trong số họ cũng có những đấu sĩ lâu năm, chắc chắn có nhiều là nhiều kinh nghiệm và thông tin hơn về các đấu sĩ khác cho mình...

Không cần phải quá thân thiết, làm quen với họ hẳn sẽ có lợi, vừa hay thay có đống tiết canh này, nó sẽ là một phương tiện hoàn hảo để mình gây dựng các mối quan hệ...

Khánh liếc nhìn Nox vẫn đang cắm đầu ăn tới bát tiết canh thứ năm và Lily ở bên cạnh đã no căng bụng.

Thấy số tiết canh vẫn còn nhiều, hắn cân đo đong đếm lợi ích một chút rồi liền đưa ra lựa chọn.

"Nếu mọi người thích thì cứ ngồi vào đây cùng chúng tôi cũng được, không cần phải ngại đâu."

Đám đấu sĩ liếc nhìn nhau, tỏ ra vô cùng chần chừ không dám tiến lên.

Tuy nhiên sau một lúc, một đấu sĩ sơ cấp cuối cùng đã ngồi vào bàn ăn và được Khánh đẩy một bát tiết canh lên trước mặt. 

Hắn ta đầu tiên là chào Nox, sau đó quay sang Khánh và Lily rồi cầm thìa lên bắt đầu ăn.

Dần dần, nhiều người hơn bắt đầu theo chân đấu sĩ kia ngồi vào bàn và cầm cốc rượu, bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng náo nhiệt.

Mười phút sau, bữa ăn ba người đã biến thành một bữa tiệc nhỏ.

Trong số những đấu sĩ này, một số người là đấu sĩ hạ cấp mới của đấu trường, số khác là đấu sĩ sơ cấp lâu năm, vài người đã đủ tuổi để được gọi là chú, bác.

Trừ những người này ra, xung quanh bàn ăn vẫn còn nhiều đấu sĩ khác vẫn không dám tiến lên, bọn họ đều là những đấu sĩ đã chê bai món ăn Khánh nấu lúc đầu, còn có hai ba khuôn mặt quen thuộc chính là những đấu sĩ đã từng chiến đấu với Khánh và bị dính độc của hắn.

Khánh cũng chẳng quan tâm đến những đấu sĩ đó mà chỉ trò chuyện với những đấu sĩ mà hắn thấy hợp mắt. 

Vốn, đây cũng là một bài kiểm tra những kẻ đủ tiêu chuẩn trong con mắt của Khánh. 

Căn bản là Khánh cũng hiểu mình hơn ai, kém hơn ai, và bằng ai và sử dụng điều đó để đối nhân xử thế.

Hắn thường có xu hướng khinh thường những kẻ không phù hợp với tiêu chuẩn của mình.

Để cho bầu không khí thêm phần náo nhiệt hơn, Khánh còn trực tiếp kí một tờ giấy nợ hai trăm đồng bạc tại chỗ để mua rượu cho những người này, trực tiếp nhận được một tràn pháo tay lớn.

"Hoan hô, cậu Rotia quả là người hào phóng."

"Mọi người, cùng nâng ly cho cậu ấy nào!"

"Có ngài Nox ở đây, ai cũng phải uống thật nhiều đấy nhé!"

Người ta thường nói rượu vào thì lời ra, những con người mấy giây trước còn chẳng biết nhau là ai, chỉ qua có mấy phút đã trở thành bạn bè lâu năm.

Khánh cụng ly với tất cả mọi người, thậm chí còn thi uống rượu với bọn họ, bầu không khí vui vẻ cứ thế mà tiếp diễn.

Trong khoảng thời gian này, Lily đang ở một góc cầm cốc rượu đang không khỏi thở dài một hơi.

Đông người quá... Cô nàng thực sự không thích những nơi đông người như thế này.

Nox và Khánh đang uống rượu với những người khác, Lily giờ như một chú mèo con nhỏ bị bỏ quên.

Lúc này, dù xung quanh cô vô cùng ồn ào, thế nhưng khi những tiếng nói chuyện và hỗn loạn hoà lẫn với nhau lại tạo ra một thứ tiếng có phần giống tiếng ồn trắng.

Lily bỗng không khỏi thầm nghĩ, tại sao Nox lại dành nhiều sự chú ý của mình cho Khánh như vậy?

Quen Nox đã lâu, dù cô nàng không thực sự hiểu con người anh ta, nhưng cũng đủ để chắc chắn rằng kẻ như Nox sẽ không bao giờ tìm mình và còn ngồi vào bàn ăn.

Khi Nox xuất hiện, Lily đã biết chắc người anh ta tìm là Khánh. Bởi vì cô hiểu Nox chẳng quan tâm đến sống chết của mình.

Ngay từ đầu người duy nhất ở trong mắt của Nox là Khánh, tại sao lại như vậy?

Ngẫm nghĩ một hồi, Lily bỗng chợt hiểu ra.

Bọn họ là cùng một loại người!

Nox cũng chẳng phải là người bình thường gì, anh ta là kẻ giết người không gớm tay. So sánh với kẻ ăn thịt sống như Khánh, cả hai tựa hồ có cái gì đó rất giống nhau.

Có lẽ sự tương đồng không rõ ràng này chính là thứ khiến Nox chú ý tới Khánh.

Lily chợt cảm thấy như mình vừa tỉnh dậy khỏi một giấc mơ, mấy cái cảm giác cô đơn và tủi thân bỗng bay đi hết sạch. Thầm rủa bản thân tại sao hồi nãy lại có thể tận hưởng những giây phút đó. 

Hai kẻ này quá kinh khủng, không để ý một chút là đã bị làm mờ mắt bởi sự lịch sự và thân thiện của họ rồi!

Còn nữa, mấy cái bát tiết canh này có thực sự an toàn không thế? Lily từng ở vương quốc Octavia có nền giáo dục rất tốt nên biết, loại thức ăn không được nấu kĩ thường chứa rất nhiều kí sinh trùng, ăn vào rất dễ bị ngộ độc thực phẩm.

Thế nhưng Khánh lại cứ đẩy bát tiết canh này đến bát tiết canh khác cho người ta, như vậy là đáng sợ qua rồi.

Hắn vốn chẳng hề quan tâm đến sức khoẻ của họ!

Sự hiểu biết của Khánh với đồ sống và hình ảnh ăn tim của hắn khiến Lily tin rằng hắn biết rủi ro của thói quen này.

Bị lời ngon ngọt của Khánh dụ dỗ lúc đầu, Lily thực sự đã quên mất sự nguy hiểm của việc ăn đồ sống mà không hiểu sao lại cứ thấy nó bình thường.

Giờ thì thấy hai người Khánh và Nox giống nhau chưa?

Hai kẻ này dù luôn làm như mình quan tâm tới người khác, nhưng thực chất đều chỉ quan tâm tới mỗi cảm nhận của bản thân mà chẳng để ý gì đến lợi ích của những người xung quanh.

Lily thầm cảm thấy mình thật đen đủi, sao đời cô cứ luôn gặp phải mấy tên biến thái bệnh hoạn như này thế?

***

Buổi chiều ngày hôm sau, bên ngoài thành phố Ouranos.

Trên một bãi cỏ rộng rãi trông như đã được ai đó cắt tỉa từ trước, Khánh mang theo mấy cái nồi kiểm tra xung quanh xem có ai không, sau đó bắt đầu đổ đống củi vác sau lưng ra.

Hắn đặt chúng thành hình vòng tròn, theo kiểu lửa trại với mấy hòn đá xung quanh, tiếp móc ra từ trong túi một viên ma thạch.

Ma thạch là khoáng thạch đặc trưng ở thế giới này, số lượng còn nhiều hơn cả than và các loại kim loại khác gấp mấy lần.

Ma thạch có mặt ở khắp mọi nơi nhưng thường được tìm thấy chủ yếu ở dưới lòng đất, trong các hang động có hàm lượng ma lực cao.

Ma thạch rất kì diệu, một vài loại có đặc tính của các loại ma thuật hệ, thậm chí có thể tạo ra nước để uống. Viên ma thạch mà Khánh đang cầm đây là một viên ma thạch hạ cấp hệ lửa, giá cả rất rẻ chỉ hai đồng bạc một viên.

Hắn đặt viên ma thạch ở giữa đống củi, sau đó lấy rìu bổ xuống một cái.

Bùm!

Ngay khi viên ma thạch vỡ làm đôi, một ngọn lửa bốc lên. Khi lửa dần ổn định, Khánh nhanh chóng đặt cái nồi mình mang theo lên đó và đổ vào bên trong nước sạch đã chuẩn bị từ trước.

Trong khi chờ nước sôi, hắn lấy các vật liệu từ trong túi ra, đặc biệt có một con tắc kè lam to bằng bàn tay.

Con tắc kè lam qua một ngày một đêm không được ăn uống giờ chỉ còn đang thoi thóp, khi mang ra khỏi lọ cũng chẳng bỏ chạy. Nếu không nhờ vào cái cổ họng đôi lúc nhấp nhô một cách yếu ớt thì người ta còn tưởng nó đã chết từ lâu.

Khánh không để ý đến điều này, chỉ lấy mấy hòn đá nhỏ cố định con tắc kè lại cho chắc ăn, sau đó dùng một cái phi tiêu lấy nội tạng của con tắc kè ra.

Việc nấu thuốc thực sự cần rất nhiều công đoạn và thời gian.

Đặc biệt là thuốc độc, tuy thuốc độc lam chỉ là loại độc trung cấp không quá quý hiếm, nhưng điều đó không có nghĩa là nấu nó là việc đơn giản.

Mồ hôi nhễ nhại trên đầu, Khánh nấu thuốc vô cùng cẩn thận, mỗi bước đều rất chậm rãi. Làm xong, hắn còn lật cuốn sách ở bên cạnh ra kiểm tra xem mình có làm sai chỗ nào không.

Do không hề có kinh nghiệm trong việc nấu thuốc, Khánh không hề biết mình đang làm gì. 

Hắn không hiểu cách các nguyên liệu phản ứng với nhau để tạo ra thuốc độc, hắn chỉ có thể thực hiện từng bước được ghi trong sách như một cái máy.

Khi nước đã sôi, Khánh bỏ nội tạng đã được nghiền nhuyễn của tắc kè lam vào trong nồi và khuấy đều.

Đợi một lúc sau, hắn tiếp tục lấy các nguyên liệu khác ra bỏ vào trong nồi từng cái một.

Cũng may cho Khánh rằng cuốn sách của hắn ghi chép rất chi tiết các bước nấu thuốc. Nó có hơi giống như một cuốn nhật kí hơn là một cuốn sách giáo khoa đơn thuần. Bên trong thứ này còn có rất nhiều ghi chú và lưu ý của người viết giúp ích cho Khánh rất nhiều trong việc nấu thuốc.

Có lẽ phải gọi cuốn sách này là một cuốn nhật kí mới đúng.

Quan sát hỗn hợp dần bốc khói, Khánh cũng bắt đầu cảm thấy lâng lâng như say rượu, chứng tỏ hắn đang làm đúng hướng.

Cứ thế cho đến buổi tối, xung quanh Khánh đã có thêm hai ba đống lửa nữa, mỗi cái đều đang cấp nhiệt cho một cái nồi.

Ngoài thuốc độc lam ra, Khánh cũng nấu một loại thuốc độc hạ cấp tên là thuốc độc đen, Do lọ thuốc độc cuối cùng của lũ tín đồ của Tà Thần đã hết sạch vào sáng nay, hắn cần một nguồn thuốc độc mới cho những trận đấu của mình.

Tuy Khánh nấu rất nhiều thuốc nhưng chất lượng của chúng cũng không được đảm bảo. Do hắn đây là đang nấu thuốc bằng nồi chứ không phải bằng dụng cụ chuyên dụng.

Lọ thuốc độc lam của Khánh sau khi nấu xong cũng không giống như trong sách, màu của nó rất xấu và bên trong cũng có cặn bẩn không lấy ra được.

Điều này khiến cho lọ thuốc độc này chỉ còn ở mức khá của sơ cấp, do đó những lọ thuốc độc đen kia sẽ là sự bổ trợ cần thiết. Nhưng ngay cả mấy lọ thuốc độc đen cũng không đảm bảo.

Hiệu quả chắc chắn là bị giảm đi rồi, sau này mình có tiền thì nhất định phải đầu tư một bộ dụng cụ nấu thuốc xịn xò mới được, đỡ phải chạy ra tận ngoài này để khỏi bị ngạt thở... Khánh thở dài một hơi, thầm tính toán số tiền cần phải bỏ ra.

Khi nhìn vào hai mặt trăng ở trên bầu trời, trong lòng hắn dần bình tĩnh trở lại.

Kể từ khi qua thế giới này và kế thừa bộ não của Rotia Nova, tuy rằng không có tiền để mua đồng hồ, nhưng Khánh vẫn có thể nhận biết được thời gian một cách tương đối thông qua độ cao của hai mặt trăng và mặt trời.

"Có vẻ như đến giờ uống rượu với mấy tên kia rồi..." Hắn lẩm bẩm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!