Sau khi tham khảo ý kiến của vài người và tự ngẫm lại, thì Au quyết định sẽ chỉnh sửa lại cả 9 chương trong tuần tới. Nhân đây mình cũng xin trân thành cảm ơn những người đã đọc và ủng hộ mình!
Có vẻ như tác giả đang dùng ngôi hạn tri và đặt điểm nhìn ở Lờ Cút trong chương đầu. Tiếc thay, trượt POV liên tục. Kinh điển nhất phải nói đến ["Chàng trai bừng tỉnh, đôi mắt xanh lam nhạt mở to hết cỡ"]. Làm sao Lờ Cút biết được màu mắt của cơ thể mới vậy? Vẫn là điểm nhìn, rõ ràng chúng ta đang ở Lờ Cút đúng khum nè? Cho tôi hỏi tác giả viết cái gì ở đoạn này vậy [" Shinexr đứng dậy, phủi lớp bụi bám trên quần áo rồi chậm rãi bước quanh khu vực khe núi. Cậu cúi nhặt từng cành cây gãy và lá khô rồi gom lại thành một đống nhỏ. Sau đó cậu tìm hai hòn đá, ngồi xổm xuống lúi húi thử đánh lửa. Còn người bạn đồng hành thì lững thững bước đến bên một vũng nước đọng. Mặt nước phủ sương mờ, phản chiếu hình ảnh nhạt nhòa như một tấm gương cũ. Cậu đưa tay vốc ít nước lên rửa khuôn mặt lấm lem. "] Có cảm thấy sượng không ạ? Vì sao nhân vật trung tâm Lờ Cút lại trở thành nhân vật phụ vậy? "người bạn đồng hành"?
Tiếng thở dài thườn thượt của tôi~
Để mà nói đến logic trong chương một thì có đến hai điểm khiến tôi nhăn mặt vì khó hiểu. "Vì sao bầy diều hâu kia đợi cho Lờ Cút và Xin Nét Xơ ở trạng thái hoàn toàn sẵn sàng thì mới bắt đầu tấn công vậy?", "Vì sao một người vừa mới tỉnh dậy, còn chưa quen với cơ thể mới có thể dễ dàng chặn một đòn tấn công xé gió của một cục thịt nặng cả chục ký lô, thậm chí là "hất" nó qua một bên thế?" Ờm... Dù có là fantasy thì cũng nên làm sao để người đọc thấy mình "sống" cùng nhân vật chứ không phải "em quay cuồng, trong mơ hồ vì tác giả bảo thế."
Dạ mình xin cảm ơn bạn đã đánh giá và mình thấy những điều bạn nói đúng với điểm yếu của mình. Mình sẽ rút kinh nghiệm ạ! Còn về phần vì sao Lờ Cút lại có thể chặn đòn xé gió thì có thể chương 2 sẽ giải đáp một phần thắc mắc ạ.
8 Bình luận
Nhân đây mình cũng xin trân thành cảm ơn những người đã đọc và ủng hộ mình!
Vẫn là điểm nhìn, rõ ràng chúng ta đang ở Lờ Cút đúng khum nè? Cho tôi hỏi tác giả viết cái gì ở đoạn này vậy
["
Shinexr đứng dậy, phủi lớp bụi bám trên quần áo rồi chậm rãi bước quanh khu vực khe núi. Cậu cúi nhặt từng cành cây gãy và lá khô rồi gom lại thành một đống nhỏ. Sau đó cậu tìm hai hòn đá, ngồi xổm xuống lúi húi thử đánh lửa.
Còn người bạn đồng hành thì lững thững bước đến bên một vũng nước đọng. Mặt nước phủ sương mờ, phản chiếu hình ảnh nhạt nhòa như một tấm gương cũ. Cậu đưa tay vốc ít nước lên rửa khuôn mặt lấm lem.
"]
Có cảm thấy sượng không ạ? Vì sao nhân vật trung tâm Lờ Cút lại trở thành nhân vật phụ vậy? "người bạn đồng hành"?
Tiếng thở dài thườn thượt của tôi~
Để mà nói đến logic trong chương một thì có đến hai điểm khiến tôi nhăn mặt vì khó hiểu. "Vì sao bầy diều hâu kia đợi cho Lờ Cút và Xin Nét Xơ ở trạng thái hoàn toàn sẵn sàng thì mới bắt đầu tấn công vậy?", "Vì sao một người vừa mới tỉnh dậy, còn chưa quen với cơ thể mới có thể dễ dàng chặn một đòn tấn công xé gió của một cục thịt nặng cả chục ký lô, thậm chí là "hất" nó qua một bên thế?"
Ờm... Dù có là fantasy thì cũng nên làm sao để người đọc thấy mình "sống" cùng nhân vật chứ không phải "em quay cuồng, trong mơ hồ
vì tác giả bảo thế."