Vol.1: First Dawn (Remake)

Chương 01: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Chương 01: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Mở mắt…

Mở mắt ra ngay…

Giọng nói ấy xoáy thẳng vào tai cậu, dồn dập đến mức hàng mi đang khép kín cũng bất giác rung lên. Hơi nóng phả thẳng vào mặt làm cậu sững người, đôi mắt liền bật mở trong thoáng chốc.

Lửa.

Thứ đầu tiên cậu thấy là ngọn lửa đỏ bò trên những mảng tường gạch cháy sém. Cả con hẻm nhỏ hẹp trước mắt như bị bóp nghẹt lại giữa làn khói đen đặc quánh, chỉ còn vài tia sáng le lói từ đèn đường phía xa.

Một tiếng nổ chói tai xé toạc màn đêm, ánh sáng lóe lên rực cả một vùng. Ngay sau đó là tiếng la hét kinh hoàng vang dội từ không xa. Đám đông hoảng loạn, chen lấn giẫm đạp lên nhau như thể có thứ gì khủng khiếp đang bám sát ngay sau lưng họ.

Giữa khung cảnh náo loạn, một bóng người chậm rãi bước ra từ màn khói mịt mù.

Lão ta siết chặt thanh kiếm đang kéo lê trên mặt đất, để lại những vệt xước dài cùng âm thanh ken két ghê rợn. Cứ mỗi lần tiếng kim loại rít lên như vậy, trái tim chàng trai thắt lại như bị bóp nghẹt.

Cậu không biết mình đang ở đâu, cũng chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cơ thể nặng trĩu, hoàn toàn bất động như bị những sợi xích vô hình ghì chặt.

Bàn chân gã đi qua từng xác người nằm rải rác, dẫm lên những vũng máu còn đang loang ra. Áo choàng của lão cháy sém, vương đầy tro than. Trên cơ thể là vô số vết thương sâu đến mức máu vẫn đang chảy thành dòng.

Khi lão ta đứng sững ngay trước mặt, cậu có thể cảm nhận rõ từng hơi thở nặng nề cùng cơn ho bật ra ngụm máu đen sẫm từ miệng gã. Ngay cả làn khói dày đặc cũng chẳng che nổi vết sẹo dài hằn từ trán phải xuống tới khóe môi, và cặp mắt đỏ rực như dã thú chỉ chực xé xác cậu.

Đúng lúc đó, một tiếng gào lớn từ đầu hẻm vọng lại.

“T-ta tìm được ngươi rồi!”

Một người lính loạng choạng bước ra từ đầu ngõ, bộ giáp trên người rách nát tả tơi. Mồ hôi và máu hòa thành những vệt dài trên gương mặt tái nhợt. Bóng dáng gầy gò khẽ run rẩy nhưng vẫn siết chặt thanh đoản kiếm, lao thẳng về phía cậu.

Trong khoảnh khắc tưởng như le lói hy vọng ấy…

Một luồng sáng lạnh lẽo xé ngang.

Cơ thể người lính lập tức bị chém đôi trước khi anh ta kịp kêu lên. Máu phun ra thành những đường cong đỏ thẫm rơi xuống nền đá.

Mãi thoáng sau cậu mới kịp định thần. Miệng há ra như muốn hét lên nhưng không một âm thanh nào thoát nổi khỏi cổ họng. Khói tràn vào phổi, khiến cơn nghẹt thở dâng lên dữ dội.

Gã chậm rãi quay lại phía chàng trai. Một lần nữa, hắn nhấc thanh kiếm lên, mũi thép từ từ hướng thẳng vào giữa ngực cậu.

“Lẽ ra... tao nên giết mày từ lúc đó.”

Giọng lão khàn đặc, như thể đang dùng chút sức lực còn lại để khắc từng chữ vào không khí.

Thanh kiếm vung xuống dứt khoát, lưỡi thép lạnh ngắt rẽ toạc lớp áo và cắm sâu vào da thịt cậu. Một luồng lạnh buốt trườn dọc sống lưng, đồng thời ngực phải bùng lên cơn đau nhói đến choáng váng. Ý thức chàng trai dần tắt lịm, trượt vào màn đêm sâu thẳm.

Mọi thứ trở nên trống rỗng, không còn bất kì tiếng động nào. Cậu có cảm giác như đang rơi mãi, rơi mãi... cho đến khi một giọng nói xa xăm vọng đến, kéo cậu khỏi khoảng không bất tận ấy.

“...Này... Này bạn gì đó ơi, cậu còn sống không vậy?”

“Hở!?”

Chàng trai bừng tỉnh, đôi mắt mở to hết cỡ. Trước mắt là một khuôn mặt kề sát khiến cậu giật thót lùi mạnh về sau.

“Khoan đã, t-tớ không làm gì cậu đâu!”

Đối phương vội giơ cả hai tay lên như để chứng minh mình vô hại. Đôi mắt xám sắc sảo của cậu ta thoáng chần chừ như đang quan sát phản ứng của cậu. Sau vài giây ngập ngừng, cậu ta mới chìa tay ra:

“Tớ là Shinexr. Hân hạnh được làm quen.”

Nói rồi Shinexr bước lại gần một cách chậm rãi, như thể sợ cậu lại giật mình lần nữa.

Cậu ta chỉ mặc một chiếc áo phông đen quá cỡ đã sờn cổ, dây buộc trước ngực lỏng thõng để lại khoảng hở khá rộng. Chiếc quần đen bó dưới gối cũng bạc màu và dính vài vệt bụi đất.

Còn cậu theo phản xạ nhìn xuống thì thấy bản thân mặc một chiếc áo trắng dài tay cũ phai, khoác ngoài bằng áo gile nhàu nát và buộc quanh hông bằng sợi dây mỏng. Chiếc quần vải nâu cũ cũng sờn đến mức lộ vài sợi chỉ rời.

“À... ừ, tôi cũng vậy.”

Chàng trai chớp chớp mắt, ngập ngừng một thoáng xong cũng đưa tay nắm lấy. Khi cố đứng dậy, đôi chân cậu khẽ run lên vì nằm quá lâu.

“Cẩn thận đấy, không lại ngủ thêm một giấc nữa bây giờ.” Shinexr vội đỡ lấy vai cậu.

Chàng trai chỉ cười gượng, tay vô thức đưa lên xoa trán như muốn xua đi cơn choáng vừa ập đến. Shinexr thấy vậy khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xám ánh lên vẻ tò mò. Mái tóc đen được vuốt gọn sang hai bên cũng lay nhẹ theo động tác ấy.

“Tên cậu là gì nhỉ?”

“Hả? Tên tôi sao...” Chàng trai trầm ngâm một lát, ánh mắt lạc đi như cố tìm kiếm điều gì trong trí nhớ mập mờ. “Tôi không biết. Khi tỉnh dậy thì tôi đã ở đây rồi.”

“Vậy là chúng ta giống nhau rồi, tại lúc tỉnh lại cũng chỉ thấy mỗi cậu nằm bất tỉnh ở đó. Tớ còn tưởng cậu chết thật rồi cơ.” Shinexr gãi gãi má, tỏ vẻ khó xử.

Lạ lùng thay, sự hiện diện của cậu ta lại mang đến một cảm giác an toàn khó tả. Như chợt nhận ra mình đang bị nhìn chằm chằm, Shinexr lập tức quay sang nhìn cậu.

“Sao thế, nhìn tớ kỹ vậy… ơ, đừng nói là cậu có tình ý với tớ nhé.”

“Cái thằng này, muốn chết hả?”

Mặt chàng trai đanh lại, cánh tay vung mạnh giáng một cú đấm thẳng xuống đầu Shinexr.

“Đừng có nói linh tinh,” Cậu gắt nhẹ, tay vuốt lại mái tóc rối bời. “Không là tôi cho cậu khỏi thấy mặt trời bây giờ.”

“T-tớ chỉ đùa thôi mà!” Shinexr ôm đầu lùi lại vài bước.

Còn chàng trai chỉ khẽ lắc đầu rồi đưa mắt nhìn xung quanh. 

Trước mắt cậu là một sườn đồi trải dài, phủ đầy cỏ non đang lay động trong gió. Không khí mát lạnh vẫn còn vương một chút hơi ấm của buổi hoàng hôn. Rải rác xung quanh là những mỏm đá xám và vài thân cây lẻ loi.

Từ vị trí hiện tại có thể nhìn thấy một biển sương mù xám xịt đang kéo đến dưới đồi. Lớp sương dần nuốt chửng những ngọn cây thấp trong khi mặt trời đỏ rực ở phía xa đang dần chìm xuống.

“Này, hình như tôi thấy một thị trấn ở đằng kia.”

Giọng cậu vang lên, mang theo chút phấn khích xen lẫn nhẹ nhõm. Phía xa thấp thoáng hiện ra một thị trấn được bao quanh bởi những bức tường thành cao, uốn thành hình tròn như một pháo đài.

“Đúng thật kìa.” Shinexr nheo mắt nhìn theo.

“Thử đến đó xem sao. Biết đâu ở đó có người hoặc ít nhất là ai đó có thể giúp đỡ.”

Nói dứt lời, cậu trai bước nhanh về phía trước. Nhưng chỉ vài bước sau thì một bàn tay bất ngờ siết chặt lấy cánh tay cậu.

“Cẩn thận!”

Chàng trai khựng lại, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bắt gặp ánh mắt hoảng hốt của Shinexr cùng ngón tay đang run rẩy chỉ lên trời.

Khi ngẩng đầu lên, cậu lập tức sững người.

Trên nền trời chiều đang tàn, những bóng đen khổng lồ lượn vòng như chim dữ. Kích thước của chúng to ngang một người trưởng thành. Dưới bộ cánh đen sì như than cháy là những hàng gai nhọn hoắt. Đôi mắt đỏ rực của chúng lia qua lia lại, khóa chặt lấy hai người như dõi theo con mồi sắp sửa bị xé xác.  

“Chúng… đang nhắm vào chúng ta.” Shinexr nuốt nước bọt, giọng trầm hẳn xuống.

Gió bất ngờ nổi lên dữ dội hơn. Bầy quái điểu dần hạ thấp độ cao, vòng bay siết lại như muốn vây chặt lấy phía bên dưới. Mỗi cú sải cánh như xé toạc không khí, tạo nên những luồng gió rít lạnh sống lưng.

“Chạy!”

Chàng trai hét lên rồi nắm lấy tay Shinexr, kéo cậu ta lao xuống dốc. Bùn đất văng tung tóe dưới chân, hơi thở dồn dập đến bỏng rát.

Giữa lúc cậu còn đang quét mắt tìm đường thoát, phía sau vang lên một tiếng rít xé gió.

Một con quái điểu lướt tới, móng vuốt sắc nhọn lướt sát đầu Shinexr chỉ vài gang tay. Vài lọn tóc đen bị cắt phăng, bay lả tả trong gió. Shinexr vì hốt hoảng mà trượt chân, kéo theo cậu ngã lăn xuống sườn dốc. Đá vụn và cỏ khô cứa vào da nhói lên cơn đau rát.

Chưa kịp phản ứng, Một con quái điểu khác gầm ghê rợn rồi lao tới như mũi tên đen.

“Bên trái!”

Chàng trai giật mạnh tay Shinexr sang bên, chiếc gai nhọn dài tựa đinh sắt trên cánh con quái thú lướt vút qua đúng chỗ Shinexr vừa ngã. Cũng vì thế mà trên cánh tay cậu rỉ ra vệt máu dài đỏ rực.

“Không được dừng lại!” Cậu nghiến răng, kéo Shinexr dậy và lao tiếp.

Gió quật mạnh đến mức ù cả tai. Bầy quái điểu bám sát từng bước chân chạy, thỉnh thoảng bổ nhào lao xuống với những nhát cứa chí mạng. Cả hai chỉ biết cúi người né tránh, để lại trên da thịt thêm vài vết rách.

“Ở đằng kia!” Shinexr hét lên, giọng nghẹn lại giữa hơi thở gấp.

Phía xa, giữa lớp sương mờ đặc quánh là một khe núi hẹp dần hiện ra như lối thoát cuối cùng.

Nhưng đúng khoảnh khắc hy vọng vừa le lóe lên, một con quái điểu bổ nhào lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Lưỡi gai sắc nhọn vạch một đường sát ngang cổ Shinexr, chỉ một chút nữa là đầu cậu ta đã lìa khỏi cổ.

Trong tích tắc, chàng trai chẳng kịp nghĩ ngợi mà bật người lao tới, kéo cả hai ngã nhào xuống sườn đất lởm chởm.

Họ lăn lông lốc vài vòng giữa lớp bụi mù mịt. Mọi âm thanh chợt xa xăm, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch dồn dập trong lồng ngực hòa cùng hơi thở gấp gáp.

Trên cao, bầy quái điểu vẫn quần lượn vài vòng cuối cùng. Những tiếng kêu khàn khàn, đầy căm phẫn vọng xuống như những tràng chửi rủa hướng vào hai kẻ vừa thoát chết. Rồi chúng tan dần vào tầng mây xám, để lại bầu trời trống trải.

Chàng trai nằm thở dốc, cánh tay rướm máu vẫn giơ ngang che mặt cho Shinexr. Trong hơi thở hổn hển, cậu khẽ hỏi:

“Ổn chứ?”

“T-tớ không sao.”

Shinexr lật người lên, bàn tay run rẩy giữ lấy cánh tay đang rớm máu của cậu. Đôi mắt xám mở lớn nhìn vệt máu loang, giọng cậu ta run đi hẳn:

“Nhưng tay cậu… máu chảy nhiều quá rồi này.”

“Chỉ là vết thương nhẹ thôi.”

“Nhưng... nhưng mà...”

Shinexr liếc nhìn cậu rồi cũng không nói thêm lời nào. Giữa không gian mờ sương, chỉ còn tiếng gió lùa khe khẽ qua những tảng đá lạnh và hơi thở dồn dập đang dần dịu xuống.

Chàng trai siết nhẹ cánh tay mình, mắt khẽ hạ xuống. Trong khoảnh khắc mơ hồ, một cảm giác lạ chạy dọc sống lưng. không phải do vết thương, mà như thể cảnh tượng này… cậu đã từng trải qua rồi. Một ký ức xa xăm nào đó mà chính cậu cũng không nhớ rõ.

Sau một hồi lâu, Shinexr mới gắng gượng đứng dậy. Cậu ta đảo mắt quanh khu vực khe núi, rồi lặng lẽ nhặt những cành cây gãy và lá khô rải rác dưới chân vách đá. Khi gom được một đống nhỏ, Shinexr tìm hai hòn đá rồi cọ vào nhau, âm thanh lách tách vang lên đều đặn giữa không gian tĩnh lặng. 

Chàng trai rời mắt khỏi cậu ta rồi bước đến bên vũng nước đọng gần đó. Mặt nước phủ một lớp sương mờ, phản chiếu hình ảnh nhòe nhoẹt như một tấm gương cũ. Cậu cúi xuống, vốc một ít nước lên rửa đi vệt máu và đất cát còn bám trên cánh tay. Làn nước lạnh buốt khiến da tê rát nhưng lại giúp đầu óc cậu tỉnh táo hơn.

Khi nước trong vũng lắng lại, gương mặt phản chiếu của cậu hiện dần rõ hơn. Đôi mắt xanh lam nhạt lay động theo gợn sóng, mái tóc nâu cam rối bời vì cú ngã cùng Shinexr giờ đã lấm đầy bụi đất.

Cậu quan sát một hồi lâu thì nhận ra bên tai trái là một chiếc bông tai bạc nhỏ lấp lánh dưới ánh sáng mờ.

“Thứ gì đây?”

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nó, một luồng đau nhói xé ngang thái dương cậu. Âm thanh mơ hồ không chỉ vang lên mà như bị nhồi thẳng vào đầu, kéo theo cảm giác bức bối nơi lồng ngực.

Cuối cùng cháu vẫn chỉ là một đứa trẻ hiếu thắng thôi, Lacus.

Dù có gì xảy ra đi nữa thì, Lacus, tớ vẫn sẽ luôn tin cậu.

Lacus à, nhìn xem… mày đã làm gì đi.

Cái tên ấy xoáy vào trong đầu như hàng trăm mũi kim nhỏ, đâm thẳng vào một nơi nào đó bị lãng quên từ lâu.

“Hự… a…”

Lacus ôm chặt đầu, hơi thở dần trở nên dồn dập. Cơn choáng váng ập đến khiến gối cậu khuỵu xuống. Mọi thứ quanh mờ dần như bị kéo lùi khỏi tầm mắt, chỉ còn cơn choáng váng và những giọng nói dồn dập vang lên không ngừng.

Lacus!

Lacus!

LACUS!

Một cái chạm nhẹ lập tức kéo chàng trai ra khỏi cơn hoảng loạn. Cậu run rẩy ngẩng đầu, bắt gặp Shinexr sát bên với khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

“Không sao chứ? Trông cậu có vẻ không ổn.”

“Tôi…” Giọng cậu run run. “...Không sao, chỉ là hơi mệt thôi.”

“Tôi nhóm lửa xong rồi, lại ngồi cho ấm người. Cũng bắt đầu lạnh rồi đấy.”

Chàng trai thần thờ nhìn xuống hai bàn tay mình, rồi thở ra một hơi dài.

Mãi lúc sau cậu mới chậm rãi đứng dậy, bước theo sau Shinexr về phía đống lửa cậu ta vừa nhóm xong. Ngọn lửa nhỏ mới cháy được vài tàn củi, nhưng ánh sáng chập chờn của nó lại mang đến sự ấm áp hiếm hoi giữa không gian lạnh lẽo chìm trong màn sương.

“Sao vậy? Cậu có chuyện gì à?”

“Chuyện gì?” Chàng trai khẽ ngẩng lên, giọng vẫn còn mông lung.

“Từ nãy đến giờ tớ thấy cậu lơ đãng lắm.” Shinexr cau mày. “Cậu có gì vướng mắc sao?”

Chàng trai im lặng một lúc. Chỉ khi Shinexr nhìn thẳng vào mắt mình, cậu mới thở ra một tiếng nhỏ.

“Không hẳn. Chỉ là… đang nghĩ vài thứ thôi.”

“Có chắc là ổn không vậy?” Shinexr nheo mắt. “Mới nãy tớ còn thấy cậu hoảng loạn rồi lẩm bẩm cái tên ‘Lacus’ liên tục.”

Ngay khi cái tên ấy thốt ra, đầu cậu giật nảy như có tia điện lướt qua. Shinexr hoảng hốt nhích sát lại, đôi mắt lo lắng không rời cậu.

“Có lẽ cậu đã nhớ lại được gì chăng?”

“...Tôi cũng không rõ, có cảm giác như những giọng nói ban nãy liên tục nhắc đến cái tên ấy như ám chỉ tôi vậy!” Chàng trai đưa tay chống trán.

“Giọng nói?” Shinexr nghiêng đầu khó hiểu, xong cũng nở một nụ cười nhẹ. “Dù sao thì tớ cũng không muốn tra hỏi quyền riêng tư của cậu. Thôi thì cậu cứ lấy cái tên đó đi, tớ sẽ dễ gọi cậu hơn.”

“Tùy cậu...”

Câu nói của cậu vừa buông ra thì... bị âm thanh kì lạ phát ra từ bụng Shinexr chen ngang. Cậu ta như không chịu nổi nữa mà ôm bụng, mặt mũi nhăn nhó như sắp gục đến nơi. 

“Lacus ơi... tớ đói quá, không chịu nổi nữa rồi.” Shinexr thều thào.

“Sống được đến giờ là may rồi, còn mơ được ăn à.”

Ánh mắt Lacus vẫn dán chặt vào ngọn lửa, mặc cho người bạn đang co ro bên cạnh.

Bỗng trong bóng tối vang lên một tiếng gầm gừ trầm thấp. Cả hai giật mình mà quay phắt về phía miệng hang – nơi chỉ có những luồng gió lạnh luồn qua từng khe đá.

Lacus khẽ nuốt nước bọt, cầm lấy một khúc củi đang cháy dở làm đuốc.

“Hay là tiếng bụng của cậu vậy.”

“Này... không phải bụng tớ đâu nhé,” Shinexr nuốt nước bọt, giọng nhỏ lại. “Nếu bên trong có cái gì đó thật… thì mong là nó có thể ăn được.”

Lacus chỉ biết thở dài rồi lắc đầu ngao ngán. Hai người liếc nhìn nhau một hồi lâu song cũng bước chậm rãi về phía bóng tối của hang đá.

Bên trong, ánh sáng yếu ớt của đuốc hắt lên những mảng đá bị che phủ đầy rêu. Hơi ẩm bốc lên từ lòng đất mang theo hơi lạnh của hang động. Mỗi bước chân vọng lại thành tiếng vang dài.

Lacus đi trước, tay lướt nhẹ trên các ký tự kì lạ uốn lượn như đang nhảy múa hoặc đó chỉ là ảo giác khi cậu căng thẳng. Shinexr theo sát phía sau, ánh mắt liên tục quét qua các góc tối quanh họ.

“Nghe thấy không?” Lacus bỗng khựng lại.

“Nghe gì cơ?”

Shinexr quay đầu, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì dưới chân cậu ta vang lên một âm thanh lạ.

Tiếng bánh răng cũ kĩ vang lên như cơ cấu nào đó vừa được giải phóng. Miếng đá dưới chân Shinexr nứt đôi mở ra khe đen ngòm. Không khí lạnh ngắt phụt lên, cuốn theo bụi đá xoáy thành vòng trong ánh lửa.

“Bẫy!”

Lacus hét lên, lao về phía Shinexr. Nhưng cùng lúc ấy, một tia sáng nhỏ lóe lên từ chính khe đất vừa mở rồi toàn bộ mặt sàn rung chuyển dữ dội. Đá nứt toác dưới chân Lacus, kéo cậu tuột xuống cùng một lực hút mạnh đến nghẹt thở.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai nhìn thấy nhau dưới ánh lửa chập chờn trước khi mặt đất hoàn toàn sụp xuống. Ngọn đuốc xoay tròn trong không trung rồi tắt phụt, để lại một khoảng tối nuốt trọn tất cả. Sau đó là sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng tim đập vang dội trong lồng ngực.

“Không sao chứ?”

Lacus chống tay vào tường đá, lồm cồm đứng dậy.

“Tớ... tớ không sao.”

Shinexr từ từ ngồi dậy, ánh mắt cậu ta hướng lên phía trên. Qua khe hở trên trần hang, chỉ còn vài tia sáng yếu ớt lọt xuống.

“May là cái lỗ này không sâu lắm… nhưng muốn leo lên cũng khó.”

“Chúng ta còn sống là tốt rồi.” Lacus chìa tay về phía cậu ta. “Đứng lên được chứ?”

Nhưng đúng lúc bàn tay họ sắp chạm vào nhau, một tiếng tách vang lên từ sâu trong bức tường đá. Rồi ngọn đuốc gần nhất bất ngờ bắt lửa như bị thứ gì đó kích hoạt. Ngọn thứ hai, thứ ba cứ thế tiếp nối dọc hành lang.

“C-cái gì vừa kêu vậy!” Shinex lập tức bật dậy, nép sát sau lưng Lacus.

Chỉ trong nháy mắt, cả đường hầm đá tối om bỗng sáng rực. Hai dãy đuốc dừng lại trước cánh cổng khổng lồ cuối hành lang.

Lacus chần chừ thoáng chốc song cũng nhặt chiếc đuốc đã tắt dưới chân, thận trọng bước về phía trước.

“Chờ tớ với!” Shinexr vội vã chạy theo.

Cả hai dừng chân trước cánh cổng khổng lồ cao gấp ba người thường. Bề mặt cổng phủ đầy những hoa văn uốn lượn và ký tự kì lah giống với những gì cậu từng thấy trên vách hang khi nãy.

“Lacus… Tớ có linh cảm xấu về việc này.” Giọng Shinexr nhỏ đến mức như sợ có ai khác nghe thấy.

“Nhưng đây là lối duy nhất.” Lacus đáp, mắt không rời cánh cửa. “Hoặc mở nó hoặc chết đói ở đây. Chọn đi?”

Shinex nghe xong liền im bặt, không nói thêm lời nào. Lacus tiến sát cánh cửa hơn, đôi mắt quét nhanh qua từng ký tự kì lạ. 

“Chắc phải có gì đó hay nút kích hoạt chứ nh...”

Ngay khi đầu ngón tay Lacus khẽ chạm vào ký tự hình chó sói, cánh cổng khổng lồ rung chuyển dữ dội.

Nó chậm rãi tách hai bên với âm thanh trầm đục vang vọng. Từ khe hở, một luồng khói đen nặng mùi máu tanh tràn ra làm cho đuốc hai bên tường lụi xuống rồi lại bùng lên.

Ánh sáng xanh lam tràn ra từ bên trong, rồi một con sói to lớn hai đầu bước khỏi bóng tối. Nó gầm gừ để lộ những chiếc răng nanh dài như lưỡi dao sáng lóa. Đôi mắt đỏ rực khát máu, móng vuốt sắc quệt xuống nền đá ken két để lại vệt xước sâu.

Ánh lửa xanh hắt lên làm lộ rõ ba cái đuôi đang quẫy phía sau. Trên bộ lông xám trắng còn vương những vết sẹo sâu ngoằn ngoèo như dấu tích vô số trận chiến khốc liệt trước đây.

Lacus vô thức siết chặt cây đuốc tàn trong tay, tim đập liên hồi nhưng khóe môi cậu lại vô thức nhếch lên đầy thách thức.

“Mọi thứ dần sẽ rất điên đây!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!